Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 008 - 009 - 010 - 011 - 012

Chương 008 – Vương
gia lạm tình

 “Rời khỏi Vương phủ?” Tiểu Vân sửng sốt,
nhưng nhìn biểu hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu thư quả thật rất nghiêm
túc, cẩn thận hỏi lại: “Tiểu thư, người nói thật chứ?”

“Ngươi thấy ta giống nói giỡn lắm sao?” Cung
Tuyết Thiến nhìn nàng, đột nhiên nghĩ ra, nói: “Ngươi không phải sợ sau
khi chúng ta rời đi sẽ không biết sống thế nào đúng không?” Chẳng lẽ Mạnh
lão gia kia không có di sản sao? Không phải chứ.

“Không phải, tiểu thư, Mạnh phủ rất lớn, không những
thế, mà lão gia cũng để lại không ít bạc cùng trang sức cho tiểu thư. Nếu như
tiểu thư đã quyết, vậy nô tỳ nhất định đi theo tiểu thư.” Kỳ thật Tiểu Vân
đã sớm mơ tưởng được rời khỏi nơi này, trở lại Mạnh phủ. Ít nhất, ở Mạnh Vương
phủ, tiểu thư là lớn nhất, không ai dám khi dễ nàng, thật thoải mái hơn.

“Được rồi, vậy quyết định như vậy đi, chờ vết thương
của ta lành lại, chúng ta cùng trở về.” Cung Tuyết Thiến đã muốn bắt đầu
hướng tới một cuộc sống tự do.

“Tiểu thư quyết định như vậy thật tốt.” Tiểu Vân
gật gật đầu, nàng đột nhiên cảm thấy tiểu thư đã trưởng thành, có điều nàng
thích tiểu thư như vậy.

Nằm trên giường năm ngày, Cung Tuyết Thiến rốt cuộc đã
có thể xuống giường hoạt động. Lại năm ngày nữa đi qua, vết thương của nàng đã
tốt lắm, trong lúc này nàng cũng đã tương đối hiểu được nơi mình đã đến.

Vương triều hiện tại là Chu quốc, có điều cũng không phải
là Chu quốc trong lịch sử, mà là một triều đại không hề được ghi lại. Đương kim
Hoàng Thượng là Mộ Dung Thanh Vân, mà chính mình bây giờ lại là tiểu thiếp của
người con thứ ba của hắn, Mộ Dung Trần, còn người hôm trước ôm nàng vào phòng
là ngũ Vương gia Mộ Dung Phong. Tiểu Vân nói Hoàng thượng này có mười bảy con
trai, nhiều tên lắm nàng nhất thời không nhớ hết, nhưng nghe nàng kể đến choáng
váng, trong lòng cũng cảm thán, Hoàng thượng này có thể so sánh với Khang Hy
triều Mãn Thanh, nhiều con như thế, vậy nữ nhân chắc cũng không ít nha.

Lần đầu tiên đứng trước gương đồng, Cung Tuyết Thiến
không biết nên vui hay buồn, từ một cô gái thanh xuân xinh đẹp, bé lại một nửa,
nhìn khuôn mặt non nớt, thân thể hoàn toàn không có đường cong, may mắn, lớn
lên vẫn rất đáng yêu. Hiện tại nàng chỉ có thể chấp nhận sự thật, nhưng mà nhỏ
so với già còn tốt hơn, điểm ấy nàng vẫn có thể hài lòng, cùng lắm là sống lại
lần nữa.

Nói đến cũng thật kỳ lạ, những ngày nàng dưỡng bệnh,
tuy nói không có ai đến thăm nàng, nhưng cũng là không có ai đến gây phiền toái
cho nàng, điều này khiến nàng cũng bớt lo lắng không ít.

“Tiểu thư… tiểu thư… Vương gia đã quay về.” Tiểu
Vân thở hổn hển chạy vào nói.

“Đã trở về, tốt, vậy ngươi dẫn đường cho ta đến gặp
hắn.” Cung Tuyết Thiến phân phó, nàng cũng đang muốn nhìn bộ dáng mỹ nam
đệ nhất thiên hạ trông như thế nào?

“Dạ, tiểu thư, chậm một chút.” Tiểu Vân lấy tay
đỡ nàng đi về hướng đại sảnh.

Còn chưa đến đại sảnh chợt nghe thấy bên trong truyền
ra tiếng cười quyến rũ.

“Vương gia, thiếp giúp chàng đấm lưng, chàng thật vất
vả rồi.”

“Vương gia, thiếp rót trà cho chàng.”

Một tiếng nối tiếp một tiếng, Cung Tuyết Thiến không
tránh khỏi tò mò hỏi: “Tiểu Vân, Vương gia này có tất cả bao nhiêu tiểu
thiếp?”

“Dạ thưa tiểu thư, có mười hai người.” Tiểu Vân
đếm nhẩm một chút liền trả lời.

“Ngươi nói bao nhiêu người?” Cung Tuyết Thiến
giật mình hỏi lại.

“Mười hai người.” Tiểu Vân khẳng định chắc nịch.

“Mười hai người?” Cung Tuyết Thiến thiếu chút nữa
còn tưởng rằng mình nghe lầm, trong lòng thầm khinh bỉ hắn, cho dù là thiên hạ
đệ nhất mỹ nam thì sao chứ? Nàng chán ghét nhất là loại nam nhân lạm tình này,
có điều, may mắn là nàng đến để hưu hắn.

 “Thiếp thân
tham kiến Vương gia.” Vừa tiến vào đại sảnh, nàng liền không tình nguyện
mà hành lễ theo những gì Tiểu Vân mấy ngày nay cố ý dặn dò. Bởi vì Tiểu Vân
nói, nếu nàng không hành lễ sẽ có người lấy cớ mà đâm lén, nói cái gì mà không
được dạy dỗ? Vì một ngày tự do sau này, hiện tại nàng chỉ có thể chịu đựng.

“Là ngươi sao? Đứng lên đi, vết thương đã khá hơn
chưa?” Một khuôn mặt thâm trầm mang theo thanh âm dễ nghe vang lên, nhưng
nghe giọng nói không phải là quan tâm mà chỉ là thuận miệng hỏi.

“Tạ ơn Vương gia, đã tốt lên nhiều.” Cung Tuyết
Thiến đứng lên, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt nam nhân phía trên, không khỏi
hít một ngụm khí lạnh.

Chương 009 – Vương
gia, xin người hưu ta

Dung mạo tuấn mỹ của nam tử trước mắt kia khiến cho
người ta không dám nhìn thẳng,  ánh mắt thâm thúy mang theo một tia
băng tuyết cùng hàn ý. Như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ không một chút sai
sót, lại mang theo chút lạnh lùng, bạc môi gắt gao hé mở, khóe môi lộ ra một nụ
cười lạnh lùng. Bàn tay đặt ở bên hông một nữ tử, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh
băng ngạo nghễ nhìn Cung Tuyết Thiến.

Đẹp, rất đẹp trai nha, so với các ngôi sao Hàn Quốc
còn đẹp hơn rất nhiều, thật không ngờ trên thế gian này lại có một nam tử tuấn
mỹ như vậy, chẳng trách là thiên hạ đệ nhất, không chỉ nói nam nhân, không
chừng nữ nhân nhìn thấy đều phải xấu hổ.

“Muội muội, tại sao mỗi lần nhìn thấy Vương gia đều
chảy nước miếng như vậy?” Một nữ tử mặc y phục màu đỏ che miệng cười,
trong giọng nói  mang theo chế giễu.

Nước miếng? Cung Tuyết Thiến theo bản năng lấy tay lau
miệng, trời ạ, nàng cư nhiên chảy nước miếng thật? Sắc mặt bỗng nhiên đỏ ửng,
rất mất mặt nha. Có điều cũng may, nàng mới chỉ mười tuổi. 

 “Ha ha… muội muội cư
nhiên còn đỏ mặt, thật hiếm thấy.” Một nữ tử áo tím ở một bên cũng lên
tiếng châm chọc.

Ánh mắt Cung Tuyết Thiến liếc sang nữ nhân không có ý
tốt này, đối với một đứa nhỏ mười tuổi cũng khắc nghiệt như vậy, nhất định
không phải người lương thiện. Có điều nàng không phải Mạnh Tâm Nghi, sẽ không
để các nàng tùy ý khi dễ. Nghĩ vậy, nháy mắt bày ra ánh mắt vô tôi, cười ngọt
ngào nói: “Tỷ tỷ, ngươi nói vậy là ý gì? Là người đương nhiên phải đỏ mặt,
chẳng lẽ tỷ tỷ không đỏ mặt sao? Chắc là da mặt tỷ tỷ quá dày, nên mới không đỏ
được.”

Mọi người sửng sốt, không nghĩ tới nàng cư nhiên không
tức giận, trợn mắt, ngược lại còn cười ngây thơ vô tội, rõ ràng lời nói ác độc
nhưng khiến cho người ta không thể bắt bẻ.

Mộ Dung Trần khẽ chau mày, mắt nhìn nàng chằm chằm,
tuy rằng nàng giả bộ rất giống, nhưng ánh mắt mang theo vài phần giả dối của
nàng không thể qua được mắt hắn.

“Ngươi…” Nữ tử áo tím nổi giận đùng đùng, cắn
răng trừng mắt nàng, lại không biết làm thế nào?

“Tỷ tỷ, ngươi nổi giận ư? Vì sao vậy?” Cung Tuyết
Thiến tiếp tục giả ngây thơ, dù sao nàng mới mười tuổi, trong lòng thầm cười
trộm.

Nữ tử áo tím không thể làm gì, chỉ có thể xoay người
tựa vào Mộ Dung Trần, giả bộ như muốn khóc làm nũng hắn: “Vương gia, chàng
xem, nàng ta cố ý nói vậy.”

Ọe, Cung Tuyết Thiến ghê tởm muốn phun ra, tưởng muốn
dựa vào Vương gia được ư, ngươi không thấy ánh mắt lạnh lùng không có nổi một
tia ấm áp của hắn sao? Ngươi không thấy được những nữ tử bên cạnh trong mắt đều
là chán ghét và ganh tỵ sao? Nhưng là vẫn như trước đem mắt mở lớn chớp chớp
nói: “Tỷ tỷ, ngươi đang nói gì vậy? Ta không hiểu?”

Phì, nữ tử bên cạnh nhịn không được, khóe miệng không
khỏi nhếch lên cười khẽ.

“Vương gia, chàng làm chủ cho thiếp.” Vẻ mặt nữ
tử áo tím không nhịn được, vặn vẹo thân thể nũng nịu nói.

Cung Tuyết Thiến nhìn nàng chán ghét, nữ nhân như vậy
hắn cũng thích, xem ra hắn cũng không tốt cho lắm, may mắn, nàng đang muốn rời
đi.

Mộ Dung Trần đúng là chán ghét nàng, nhưng hôm nay
nàng cư nhiên lộ ra ánh mắt không hợp với nàng, hắn muốn xem nàng rốt cuộc muốn
làm gì?

“Nàng ta chỉ là một đứa nhỏ, nàng so đo làm
gì?” Lập tức đẩy nữ tử áo tím ra, tuy rằng giọng nói bình thường, nhưng là
ai cũng đều nghe ra giọng điệu đã muốn lạnh lùng cùng mất kiên nhẫn.

“Vương gia nói đúng, thiếp sai rồi.” Nữ tử áo tím
thực biết nhìn sắc mặt, lập tức nói, đứng sang một bên.

Không ai dám lên tiếng, bởi vì các nàng đã cảm nhận
được Vương gia hôm nay không giống với bình thường, khi các nàng gây chuyện
cùng trêu chọc nàng, vô luận quá đáng thế nào, Vương gia hoàn toàn không thèm
để ý, ngay cả lần trước đánh nàng thảm như vậy Vương gia cũng không nói gì, hôm
nay sao lại như vậy?

Cung Tuyết Thiến không rõ ý nghĩ trong lòng bọn họ,
cũng không có bản lĩnh cùng tâm tư đi nghiên cứu. Hiện tại nàng muốn vào việc
chính, nghĩ vậy liền trực tiếp nhìn hắn mở miệng yêu cầu: “Vương gia, xin
người hưu ta.”

Chương 010 – Vương
gia, ta hưu ngươi

Cái gì? Các nàng không có nghe lầm chứ? Nàng nói để
Vương gia hưu mình, nàng có phải điên rồi hay không? Không phải nàng trăm
phương ngàn kế, ầm ĩ bát nháo đòi gả cho Vương gia sao?

Vẻ mặt Mộ Dung Trần lạ lẫm, ánh mắt híp lại nhìn nàng
chằm chằm, nếu không phải nhìn thấy nàng đứng ở đó, hắn gần như muốn nghi ngờ
lỗ tai của mình có vấn đề, nàng nói cái gì? Hưu nàng?

“Vương gia, xin người hưu ta.” Cung Tuyết Thiến
nghĩ rằng hắn không nghe rõ, lại nhìn hắn tăng thêm thanh âm, lặp lại rõ ràng
một lần nữa.

Mắt đẹp của Mộ Dung Trần bắn ra tia sáng sắc bén, nàng
đang muốn làm gì? Khóe môi cười lạnh nói: “Cho ta lý do để hưu ngươi?”

“Lý do?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt, lập tức nhớ
lại chuyện Tiểu Vân đã kể với nàng, đổi thành một bộ dáng thực hối hận
nói: “Vương gia, thiếp thân nghiệp chướng nặng nề, làm cho Lan tỷ tỷ mất
đi đứa nhỏ, cho dù chết cũng không bồi thường được tội lỗi của mình, vì cầu xin
tha lỗi, cũng là vì trừng phạt chính mình, cho nên xin Vương gia hưu ta, để ta
về nhà đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm.” Nói như vậy thật không sai, còn nữa,
Vương gia này đâu có thích mình, ước đuổi được mình rời đi còn không kịp.

Nhìn nàng một bộ dáng nhận lỗi, làm cho các nữ tử của
hắn kinh ngạc không thôi, đây chính là Mạnh Tâm Nghi vênh váo tự đắc kia sao?

Mộ Dung Trần nhìn nàng nghi hoặc, Mạnh Tâm Nghi trước
kia sẽ không chủ động thừa nhận sai trái của mình, còn tìm mọi cách ngụy biện,
mười tuổi, nàng đã dùng cách vô sỉ khiến mình bị bắt cưới nàng, hiện giờ sao có
thể chấp nhận rời đi như vậy?

Cung Tuyết Thiến cúi đầu, ánh mắt đảo quanh, trong
lòng chỉ nghĩ đến sau khi rời đi Vương phủ, sẽ sống một cuộc sống thoải mái.
Trở lại Mạnh phủ, nàng chính là lớn nhất, muốn làm gì thì làm, ngẫm lại thì cảm
thấy hạnh phúc vô cùng, khóe môi không tự giác cười lên, không hề phát hiện Mộ
Dung Trần đang đi tới.

“Đây là biểu tình sám hối của ngươi sao?” Giọng
nói lạnh như băng vang lên trên đỉnh đầu.

Á, Cung Tuyết Thiến vừa ngẩng đầu lên liền thấy trước
mắt là khuôn mặt tuấn tú được phóng đại, hoảng sợ lùi về sau vài bước, vỗ ngực
nói: “Ngươi muốn làm gì? Muốn hù chết người sao?”

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi lại đang muốn diễn trò
gì?” Mộ Dung Trần nắm lấy vạt áo của nàng, đem nàng xách lên giống một con
gà con.

“Sợ ta diễn trò, vậy liền hưu ta, không phải là xong
hết mọi chuyện sao?” Thân hình Cung Tuyết Thiến bị nhấc lên cao, lấy tay
đẩy hắn, muốn hắn buông mình ra, không rõ hắn vì sao lại hận Mạnh tiểu thư như
vậy?

“Hưu ngươi?” Ánh mắt Mộ Dung Trần mờ ám.

“Đúng, hưu ta.” Cung Tuyết Thiến vội vàng gật
đầu, ánh mắt đắc ý, nàng muốn mình lập tức được tự do.

“Không có khả năng.” Nhìn ánh mắt nàng không che
giấu ý cười, Mộ Dung Trần lạnh lùng nói, nàng nghĩ hắn là ai? Muốn gả liền gả,
muốn đi liền đi sao?

“Tại sao?” Cung Tuyết Thiến ngây ngẩn cả người,
hắn không phải không thích mình sao? Là bị ép mà? Vì sao lại không cho mình rời
đi.

“Tại sao? Mạnh Tâm Nghi, ngươi hao tổn tâm tư để vào
được Vương phủ, ở lại bên người Bổn Vương, Bổn Vương sao có thể cho ngươi rời
đi dễ dàng như vậy?” Mộ Dung Trần đột nhiên buông nàng xuống, ngày đó nhục
nhã bị bắt cưới nàng, hắn vẫn chưa tiêu tan, thù này không báo, hắn cả đời đều
sẽ đặt trong lòng.

“Không phải ngươi đã nói? Chờ ta mười lăm tuổi muốn
rời đi, ngươi tuyệt đối không miễn cưỡng sao?” Cung Tuyết Thiến nhịn không
được mà quát lên, Vương gia có thể nói chuyện không giữ lời như vậy sao?

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi cũng nói rồi, là mười lăm tuổi,
bây giờ ngươi vẫn cứ an tâm ở lại Vương phủ làm tiểu thiếp của
Bổn Vương đi.” Mộ Dung Trần cố ý đem hai tiếng ‘tiểu thiếp’ đặc
biệt nhấn mạnh, đây chính là ý muốn của nàng.

“Ngươi…” Cung Tuyết Thiến thở phì phì, trừng mắt
lườm hắn, trong lòng buồn bực, khó thở, không hề nghĩ ngợi nói: “Được,
ngươi không chịu dứt khỏi ta, vậy Vương gia, ta nói cho ngươi biết, ta muốn hưu
ngươi.”

Chương 011 -- Tiểu
thư điên rồi

 “Ngươi…” Cung Tuyết Thiến thở phì phì,
trừng mắt lườm hắn, trong lòng buồn bực, khó thở, không hề nghĩ ngợi
nói: “Được, ngươi không chịu dứt khỏi ta, vậy Vương gia, ta nói cho ngươi
biết, ta muốn hưu ngươi.”

Cái gì? Lời của nàng vừa thoát khỏi miệng, mọi người
đều trợn mắt, không thể tin được mà nhìn nàng, Tiểu Vân bị dọa vội liều mạng
kéo áo nàng, tiểu thư bị điên rồi.

“Ngươi vừa nói cái gì? Nói lại một lần nữa.” Mộ
Dung Trần vẻ mặt xanh mét, bước tới trước mặt nàng, tức giận trừng mắt, hưu
hắn, còn chưa có ai dám nói như vậy, nàng thực sự chán sống rồi sao?

Cung Tuyết Thiến nhìn hắn tức giận, nàng thật sự nhận
thấy được, nếu nàng dám nói lại một lần nữa, khẳng định hắn sẽ lập tức bóp chết
mình, nàng cũng không muốn chết oan như vậy, tuy rằng nàng rất muốn có ngạo
khí, nhưng nàng không có bản lĩnh như vậy, nuốt nuốt nước miếng
nói: “Vương gia, bớt giận, ta nói xin người hưu ta.”

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi dám khiêu khích ta, vậy hãy gánh
lấy hậu quả.” Con ngươi đen của Mộ Dung Trần hung hăng nhìn nàng, đột
nhiên cất giọng ra lệnh: “Người đâu.”

“Vương gia, có gì dặn dò?” Hai thị vệ từ cửa đi
vào.

“Đem nàng nhốt vào phòng tối, cho người từ từ dạy dỗ
nàng.” Mộ Dung Trần nghiêm mặt ra lệnh.

“Dạ, Vương gia.” Thị vệ nói xong, định mang nàng
đi.

Cung Tuyết Thiến lạnh lùng đứng đó. Phòng tối? Phòng
tối là cái gì? Là hình phạt riêng sao? Nghĩ thế không khỏi rùng mình.

“Vương gia, cầu xin người, tha cho tiểu thư nhà ta đi,
nàng còn nhỏ, không hiểu chuyện, đắc tội với Vương gia, nô tỳ nguyện ý thay tiểu thư đến phòng
tối.” Tiểu Vân khóc lóc quỳ dưới chân hắn cầu xin tha thứ.

“Cút ngay.” Mộ Dung Trần không kiên nhẫn, một
cước đá văng nàng.

“A…” Tiểu Vân bị đá ra xa, ôm lấy ngực, vẻ mặt
thống khổ.

“Tiểu Vân, ngươi sao rồi?” Cung Tuyết Thiến vội
vàng muốn đỡ nàng dậy.

“Tiểu thư, người mau xin Vương gia thả người, mau nhận
sai với Vương gia đi.” Tiểu Vân giữ chặt nàng, giọng cầu xin.

Cung Tuyết Thiến thấy nàng vì mình như vậy, tạm nhịn
xuống vì lợi ích toàn cục, lại nhìn thấy Vương gia cùng đám nữ nhân kia vẻ mặt
lạnh lùng, một nỗi tức giận từ đáy lòng dâng lên, giận dữ đứng lên, chỉ thẳng
mặt hắn quát: “Ngươi, Vương gia thì giỏi lắm sao? Có thể tùy tiện đánh
người sao? Nô tỳ không phải là người ư? Ngươi thật chẳng khác nào điểu
nhân.” 

 “Tiểu thư… Tiểu
thư…” Tiểu Vân cố lấy tay che đi miệng nàng, vẻ mặt hoảng sợ bất an, tiểu
thư thật không muốn sống nữa rồi.

Nữ nhân ở bên cạnh trên mặt ngoại trừ kinh ngạc, còn
có vui sướng khi người gặp họa.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi khá lắm.” Mộ Dung Trần sắc
mặt âm trầm làm cho người ta sợ hãi, nhìn nàng chằm chằm, tay nắm thành quyền
trắng bệch, chết tiệt, còn chưa có một người dám nói hắn như vậy, nàng chỉ là một
xú tiểu nữ, cả gan dám mắng hắn, nàng vẫn là người đầu tiên, hắn thật muốn lập
tức bóp chết nàng.

 Vân Yên dùng sức gạt tay Tiểu Vân, không nhìn vẻ
âm trầm tức giận trên mặt hắn, ánh mắt lạnh lùng: “Tối thiểu còn tốt hơn
ngươi.”

“Tiểu thư.” Tiểu Vân ở bên sợ hãi khóc lóc, tiểu
thư thật không muốn sống rồi, thật muốn Vương Gia trừng phạt nàng sao? Chẳng lẽ
nàng không biết phòng tối là nơi như thế nào?

”Còn không mang đi.” Mộ Dung Trần thật sự bị nàng
chọc điên, cố nén giận, lớn tiếng quát, hắn không thể ra tay với một đứa nhỏ,
nhưng người khác có thể, hắn muốn cho nàng biết chọc giận hắn sẽ lãnh hậu quả
thế nào.

“Dạ, Vương gia.” Thị vệ không dám chậm trễ liền
lôi nàng đi.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân liều mạng lôi nàng lại,
miệng không ngừng cầu xin, “Vương gia, van cầu người, thả tiểu thư nhà ta,
nô tỳ nguyện ý thay tiểu thư đi.”

“Tiểu Vân mau đứng lên, không cần cầu xin hắn, chỉ là
phòng tối đúng không? Bổn tiểu thư cũng muốn mở mang kiến thức.” Cung
Tuyết Thiến kéo nàng, không cười mà nói, tuy rằng trong lòng có chút bồn chồn,
nhưng thua cái gì chứ không thể thua sĩ khí.

“Mạnh Tâm Nghi, ta muốn nhìn xem khí phách của ngươi
lớn bao nhiêu. Đem các nàng nhốt chung lại cho ta.” Mộ Dung Trần cười
lạnh, ra lệnh.

“Dạ.” Thị vệ đáp.

Cung Tuyết Thiên đi đến trước cửa, liếc mắt khinh
thường nhìn hắn cùng đám nữ nhân mang vẻ mặt sung sướng khi thấy người gặp họa,
lắc đầu rời đi.

Chương 012 --
Phòng tối âm u

Bên trong phòng tối của Vương phủ.

Cung Tuyết Thiến nhìn ngó xem xét xung quanh, nơi này
đúng thật là phòng tối, trừ bên trên có một cái ô vuông đại khái giống cửa sổ
khoảng chừng 30 centimet, còn lại bốn phía đều là vách tường không một khe hở,
ánh sáng duy nhất chính là theo nóc nhà kia chiếu xuống, giống như một ngọn đèn
sân khấu, may mắn còn có một chút sáng, khiến nàng không đến mức sợ hãi mà hét
lên.

“Tiểu thư, người sợ không? Nô tỳ sợ.” Tiểu Vân
cuộn người lại, lấy tay ôm người mình, thân người nàng không ngừng run rẩy.

“Tiểu Vân không phải sợ, sợ cái gì? Không có gì đáng
sợ hết.” Cung Tuyết Thiến không muốn nói đến, không phải chỉ là một cái
phòng tối sao? Tuy rằng nàng cũng cố gắng trấn tĩnh sợ hãi của mình.

“Tiểu Thư, người mất trí nhớ đương nhiên không nhớ rõ
mọi việc ở nơi này, nhưng nô tỳ biết, cho nên nô tỳ sợ.” Tiểu Vân gắt gao
dựa vào người nàng.

“Việc gì?” Cung Tuyết Thiến tò mò hỏi, chẳng lẽ
chết người sao? Nghĩ vậy, trong lòng cũng khẩn trương lo lắng.

“Nô tỳ cũng chỉ nghe nói, trước kia có một nha hoàn
phạm lỗi, bị nhốt vào trong phòng tối, cách hai ngày mới có một người đến đưa
cơm cho nàng, phát hiện nàng toàn thân đầy máu, nằm trên đất, mắt đã bị nàng tự
mình moi ra vứt bên cạnh, trên vách tường là ba chữ viết bằng máu, ‘ta bị
oan’.” Tiểu Vân kể lại, nói đến đoạn toàn thân đầy máu, thân thể không
ngừng dán sát vào nàng.

“Thật không?” Trong lòng Cung Tuyết Thiến đã có
chút sợ hãi, trong đầu tưởng tượng cảnh một người lấy tay móc hai mắt của mình,
không khỏi rùng mình, nhưng mà nàng cũng thật nể phục tính cách mạnh mẽ của
nàng ấy.

“Tiểu thư, mọi người nói nàng ta có thể âm hồn bất
tán, vẫn quanh quẩn trong phòng tối này?” Tiểu Vân càng nói càng sợ, đã
nhịn không được mà ôm lấy nàng.

“Tiểu Vân, sẽ không có đâu, oan có đầu nợ có chủ, cho
dù nàng ấy muốn báo thù cũng không đến tìm chúng ta.” Cung Tuyết Thiến an
ủi, không hay biết chính mình đã sớm bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng,
nàng chỉ cảm thấy nơi này thật âm u, nơi nơi đều là gió lạnh, mặc dù đổ mồ hôi,
nhưng tóc gáy đều dựng đứng, ở nơi tối kia dường như có một bóng trắng lay
động, nàng cố nén không để mình kêu lên, trong lòng cũng không ngừng an ủi mình
trên đời này không có ma quỷ, chỉ là gạt người thôi.

“Tiểu thư, nô tỳ phát hiện từ lúc người mất trí nhớ
thật sự thay đổi rất nhiều, giống như lập tức trưởng thành, nhưng không khác
với trước kia là càng thêm phần lỗ mãng, người không biết hôm nay người làm nô
tỳ sợ thế nào đâu, tiểu thư sao có thể  nói chuyện với Vương gia như
vậy, lần sau đừng như vậy nữa. Nô tỳ đã từng hứa với lão gia chăm sóc cho tiểu
thư thật tốt, không để cho tiểu thư chịu sự trừng phạt nào.” Tiểu Vân ôm
nàng, đến bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi.

“Ừ, ta hứa với ngươi.” Cung Tuyết Thiến gật gật
đầu, biết nàng thật sự quan tâm đến mình, không thể giải thích nhiều với nàng,
chỉ có thể làm cho nàng yên tâm.

“Tiểu thư…” Tiểu Vân ngập ngừng, vẻ mặt lo lắng,
nhưng không nói tiếp nữa, bởi vì nàng không biết mình cùng tiểu thư đã từng
chịu trừng phạt như thế nào, tiểu thư không biết cũng tốt.

“Làm sao vậy Tiểu Vân?” Cung Tuyết Thiến hỏi,
nhưng lại không thấy rõ lo lắng trên mặt nàng.

“Không có gì, tiểu thư, người mệt không? Dựa vào người
nô tỳ ngủ một chút đi.” Tiểu Vân chuyển đề tài.

“Cám ơn ngươi, Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiến cảm
động nói, nàng cùng lắm cũng chỉ là một đứa nhỏ mười hai tuổi, đã phải chăm sóc
người khác, thật không biết nên cảm tạ hay oán hận xã hội phong kiến này.

Kẹt kẹt… cửa sắt nặng nề đột nhiên bị người bên ngoài
đẩy ra.

Cung Tuyết Thiến theo bản năng đứng bật dậy, ôm nhau
chặt hơn nhìn người mới tới.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.