Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 038 - 039 - 040 - 041 - 042

Chương 038 - Kế
hoạch rời đi

Từ ngày đó, Cung Tuyết Thiến vẫn an phận thủ thường ở
trong phòng. Thập Tứ Vương gia không có đến nữa, nàng chỉ một người lẳng lặng
sống. Thời gian cứ như vậy qua đi, hai năm tiếp theo lại trôi qua rất nhanh.

Trong chớp mắt, Cung Tuyết Thiến đã từ một tiểu cô
nương trở thành một thiếu nữ, duyên dáng yêu kiều, chỉ có điều, nàng vẫn lấy
tóc che lấp dung mạo của mình, quần áo cũng mặc cực kỳ đơn giản, đem vẻ mỹ miều
của mình che dấu bên trong, không dám lộ ra ngoài chút nào.

“Tiểu thư, còn mười ngày nữa chính là sinh nhật của
người, qua sinh nhật này người đã mười lăm tuổi rồi.” Tiểu Vân ở bên cạnh
cao hứng nói.

“Ừ, ta biết rồi.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, nàng
đang chờ chính là ngày này, cuối cùng cũng đợi được rồi, nàng cũng nên bắt đầu
tìm cách rời khỏi vương phủ thôi.

“Tiểu thư, nô tỳ đi mua vài thứ, thay người chúc mừng,
lễ sinh nhật trưởng thành của nữ nhân là rất quan trọng nha.” Tiểu Vân
nói.

“Không cần, Tiểu Vân, ta không muốn gây sự chú ý cho
người khác, ta đang nghĩ muốn mang ngươi rời khỏi nơi này, tìm một cuộc sống tự
do, đó chính là lời chúc mừng tốt nhất.” Cung Tuyết Thiến đáp, đó mới là
điều nàng hướng tới.

“Tiểu thư, người nói Vương gia sẽ để cho người rời
khỏi sao?” Tiểu Vân lại có chút lo lắng.

“Có, đại trượng phu một lời nói đáng giá ngàn vàng,
nếu hắn đã nói như vậy thì sẽ tuân thủ đúng như vậy.” Cung Tuyết Thiến
không chút nghi ngờ. Cùng lắm lúc đó dùng lời thề của hắn buộc hắn phải thực
hiện.

“Như vậy là tốt rồi.” Tiểu Vân gật đầu.

“Tiểu Vân, chúng ta ra ngoài một chút đi, đã lâu rồi
chúng ta không có đi ra ngoài, ta cũng đã quên mất cảnh sắc bên ngoài
rồi.” Cung Tuyết Thiến đứng lên nói, đại khái là vì sắp rời khỏi nơi này,
nàng có chút hưng phấn.

“Được.” Tiểu Vân lập tức đồng ý.

Dạo một vòng quanh phố xá náo nhiệt, nhìn mọi thứ đầy
rẫy trước mặt, Cung Tuyết Thiến thật tò mò nhìn xem, vẫn chưa mua cái gì, nhưng
Tiểu Vân đã thay nàng mua một ít son phấn.

“Tiểu thư, người đói chưa? Chúng ta đi ăn chút gì đó
nhé?” Tiểu Vân đề nghị. Đã đi nửa ngày rồi, nàng thật sự rất đói.

“Cũng hơi đói.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, ngẩng
đầu lên nhìn thấy một tửu lâu ở bên kia đường, nói: “Đi, chúng ta vào đó
tìm thứ gì để ăn.”

“Tiểu thư muốn ăn cái gì?” Nhìn thấy khách nhân
vào cửa, tiểu nhị rất nhiệt tình khom lưng cúi đầu tiếp đón.

“Đem thức ăn ngon nhất của nơi này, mang lên một vài
món là được rồi.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

“Dạ được, tiểu thư, mời lên lầu, thức ăn lập tức đến
ngay.” Tiểu nhị nói, liền đi về phía nhà bếp.

“Cám ơn.” Cung Tuyết Thiến không muốn lên lầu,
nhưng dưới lầu đã ngồi đầy người, đành phải dẫn Tiểu Vân đi lên, mới phát hiện,
trên lầu hai không phải ngăn phòng, nhìn chung quanh tìm chỗ trống ngồi xuống,
nàng đột nhiên cảm giác có gì đó không đúng nhưng không nói rõ ra được là gì.

“Tiểu thư, nơi này thật quỷ dị, chúng ta hay là đi
thôi, người xem, cũng chẳng có ai lên tiếng, thật dọa người.” Tiểu Vân kéo
kéo góc áo nàng, sau đó thấp giọng nói bên tai nàng.

Cung Tuyết Thiến lúc này mới bừng tỉnh, đúng rồi, nơi
này chính là không thích hợp, đưa mắt nhìn khắp nơi, nơi này có đến mấy chục
người, vốn phải vô cùng náo nhiệt, tại sao lại không hề có một âm thanh nào,
chỉ có tiếng miệng động, nàng sẽ không ngốc đến mức cho rằng nơi này có quy
định khi ăn không được nói chứ.

Đang lúc nghi hoặc khó hiểu, đột nhiên nghe thấy trong
đám người truyền đến một âm thanh quyến rũ.

“Hồn, người ta giúp chàng uống, được không?”

Chương 039 – Nam
nữ quyến rũ

Một giọng nói động lòng người, thanh âm hấp dẫn ánh
mắt của mọi người, tất cả đều không hẹn mà cùng nhìn sang nơi phát ra thanh âm
đó.

Cung Tuyết Thiến liền thấy một nữ tử không xương, cực
kỳ quyến rũ, một cặp mắt ẩn tình, ánh mắt khẽ lay động, đôi môi đỏ mọng nhếch
lên, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều hấp dẫn và quyến rũ, cầm chén rượu ngồi
trên lòng một nam nhân, ánh mắt vô cùng lẳng lơ, không chút quan tâm đến đây là
chốn đông người.

“Mỹ nhân mời rượu, ta đương nhiên là không từ
chối.” Khóe môi nam nhân kia khẽ nhếch lên nụ cười tà mị, ngón tay trêu
chọc môi của nàng.

Cung Tuyết Thiến cũng nhờ vậy mới nhìn rõ nam nhân
kia, khuôn mặt quyến rũ, hấp dẫn chúng sinh phải hít thở không thông, mắt
dài nhỏ, hơi xếch, lông mi của hắn còn dài hơn của nữ nhân, sống mũi cao thẳng,
đôi môi mỏng gợi cảm, tóc dài tùy ý buộc phía sau đầu, còn có vài sợi bay bay
trước ngực, càng làm cho hắn có vẻ phóng đãng yêu nghiệt, quần áo đỏ tươi, them
cả khóe môi tươi cười như có như không, quyến rũ xinh đẹp không giống như người
trần gian.

Trong lòng thầm cảm thán, nàng vốn nghĩ Mộ Dung Trần
chính là tai họa cho mọi người, hiện tại lại có thêm kẻ thứ hai.

“Đáng ghét.” Nữ nhân kia lại nũng nịu một tiếng,
dùng môi ngậm lấy ngón tay nam nhân kia, động tác hấp dẫn đến cực điểm.

Mọi người đều buông chén đũa trong tay, nhìn chăm chú
vào màn biểu diễn miễn phí của bọn họ, các nam nhân kia, trên mặt cực kỳ hưng
phấn, giống như ngón tay bị nàng ngậm trong miệng chính là ngón tay của mình,
nữ nhân thì xấu hổ cúi đầu, rồi lại lơ đãng nhìn lén vài lần.

Cung Tuyết Thiến cũng có chút hứng thú nhìn họ, nam
nhân kia nhìn thế nào cũng không phải con vịt (trai bao?), bởi vì ánh mắt kia
tuy rằng tà ác, lại lộ ra vẻ lạnh lùng, nữ nhân kia cũng không giống kỹ nữ, tuy
rằng ngôn ngữ và động tác khiêu khích, nhưng cũng không có một chút hương vị
phong trần nào, nàng liền muốn tìm hiểu xem, tại sao bọn họ lại sẵn sang diễn
trò khỉ ở đây cho mọi người xem .

“Hồn, uống rượu.” Móng tay màu tím của nữ nhân
bưng lên chén rượu, lúc không chú ý để cho móng tay đụng vào bên trong chén
rượu, quả thật không được tự nhiên.

Cung Tuyết Thiến bĩu môi, trong đầu lại hiện lên hình
ảnh trên TV vẫn hay chiếu, nữ tử hạ độc, chỉ nhúng móng tay vào thuốc độc,
chẳng lẽ vừa rồi nàng cũng hạ độc?

“Được.” Nam tử yêu mị nhìn nàng, hơi hé miệng,
chờ nàng rót rượu vào.

Nữ tử thẹn thùng cúi đầu cúi đầu xuống,  hạ
thấp ánh mắt lạnh lùng, thời điểm ngẩng lên đã thay sang bộ dạng quyến rũ tươi
cười.

Chén rượu đã muốn chạm vào miệng nam nhân.

“Không được uống, có độc.” Trong lòng Cung Tuyết
Thiến quýnh lên, liền hét ra tiếng, nàng thậm chí cũng không rõ vì sao lại phải
nhắc nhở cho hắn?

“Cái gì?” Ánh mắt mọi người đều chuyển sang phía
nàng. Ngay cả Tiểu Vân cũng kinh ngạc nhìn nàng.

“Ngươi nói bậy bạ gì vậy?” Nữ nhân cầm chén rượu
kia, trên mặt biến sắc, ngẩng đầu nhìn lại, một nữ tử không xuất chúng, dường
như mình cũng không quen nàng.

“Bùi Yên Nhiên, màn diễn của ngươi cũng nên xong
rồi.” Nam nhân sắc mặt biến đổi lạnh lùng, không chút lưu tình mà đẩy nàng
ra.

“Hồn, ta không có.” Nữ nhân thoáng chốc đã thay
một bộ mặt đáng thương.

“Nếu không có vậy ngươi tự mình uống đi.” Nam
nhân lạnh lùng nói.

Nữ nhân cố nén giận, cắn răng hung tợn trừng mắt với
Cung Tuyết Thiến, tay bóp chặt chén rượu đến mức gân xanh nổi lên.

Cung Tuyết Thiến bị ánh mắt hung ác của nàng ta dọa,
nhất thời run rẩy, nàng tựa như muốn ăn mình.

“Sao rồi? Không dám ư?” Ánh mắt nam nhân trở nên
lạnh lẽo, nói xong vung tay lên, rượu trong chén lập tức rơi xuống, bốc lên một
làn khói trắng.

Sắc mặt nữ nhân trắng bệch, ánh mắt lạnh lùng nhìn
chằm chằm Cung Tuyết Thiến, rõ ràng dám phá hư việc tốt của mình. Tất cả oán
khí đều dồn lên người nàng, chén rượu trong tay liền hướng về phía trán nàng mà
bay tới.

Chương 040 – Vì
yêu sinh hận

Cung Tuyết Thiến mở lớn mắt, nhìn chén rượu đang nhắm
thẳng vào trán mình mà bay đến, hoàn toàn quên mất phải tránh đi.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân cũng bị dọa hét lên sợ hãi,
quên mất cả phản ứng.

Cung Tuyết Thiến nhắm mắt lại, chấp nhận số mệnh, xem
ra nàng tránh không khỏi. Nhưng lại chỉ nghe thanh âm của hai chiếc chén chạm
nhau choang một tiếng. Nàng hơi hé mắt, liền nhìn thấy hai chén rượu vỡ
nát dưới chân mình. Theo bản năng nhìn qua, hẳn là do nam nhân kia ra tay.

Nam nhân nhìn trả lại nàng, khóe môi nhếch lên một nụ
cười tà mị nhưng không hề ác, làm cho trái tim nàng đột nhiên xao động.

“Muốn chết ư?” Đột nhiên thân ảnh của nữ tử tựa
như một cơn gió lốc quét qua, tay đặt ở trên cổ của nàng.

“Bùi Yên Nhiên, buông nàng ra, việc này không liên
quan đến nàng. Người ngươi hận là ta, người ngươi muốn giết cũng là
ta.” Nam tử lạnh lùng đi tới, ánh mắt lạnh như băng xoáy vào nàng.

“Hừ, Tinh Hồn, cũng có lúc ngươi không đành lòng ư,
ngươi càng không muốn cho ta giết nàng ta, ta lại càng muốn giết.” Nữ tử
được gọi là Bùi Yên Nhiên lạnh lùng nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh
lùng khát máu, móng tay thật dài bóp cổ nàng chặt hơn vài phần.

“Tiểu thư, ngươi buông tiểu thư nhà chúng ta
ra.” Tiểu Vân thay chủ nhân lên tiếng, cơ thể lại không ngừng run rẩy.

“ Ta nói lại lần nữa, thả nàng, nếu không ta sẽ khiến
ngươi trả giá đắt.” Trên người Tinh Hồn tản ra một cỗ hàn khí bức người.

“Ta cũng đã nói, ta muốn giết nàng ta. Biết vừa rồi ta
hạ độc gì không? Chính là kiến huyết phong hầu. Nếu không thể dùng được trên
người ngươi, vậy để nàng dùng đi.” Bùi Yên Nhiên cười điên cuồng, ngón tay
màu đỏ tươi trượt trên chiếc cổ trắng nõn của nàng.

Cung Tuyết Thiến sợ hãi nuốt nước miếng, nàng thật vất
vả mới qua được năm năm, vẫn còn chưa được tự do mà. Nàng càng không muốn chết
không minh bạch như vậy, sớm biết như vậy đã không nhắc nhở. Thật hối hận.

“ Vậy thì tùy đi, nếu ngươi giết nàng, ta sẽ khiến cho
ngươi chôn cùng nàng.” Khuôn mặt lạnh như băng của Tinh Hồn đột nhiên nở
nụ cười, bày ra dáng vẻ như tùy ngươi.

“Ngươi điên rồi.” Ánh mắt của Bùi Yên Nhiên
thoáng chốc bi thương, sâu kín mang theo hận ý nói:  “Ngươi cho rằng, hôm nay
ta muốn sống sót trở về sao? Từ lâu, ta đã chuẩn bị thật tốt để khiến ngươi
chôn cùng, có chết ta cũng muốn chết cùng một chỗ với ngươi.”

Cung Tuyết Thiến giờ mới hiểu được, nàng ta là vì quá
yêu sinh hận, thật sự là một nữ nhân ngốc nghếch, không khỏi than nhẹ. “Tự cổ
si tình nữ tử phụ tâm hán” (từ xưa, người con gái luôn si tình còn người
con trai lại hay phụ tình), thật đúng là có chuyện như vậy.

“Ngươi than thở cái gì?” Khuôn mặt Bùi Yên Nhiên
mang theo vẻ tức giận.

“Vị tỷ tỷ này, ta cảm thấy đáng tiếc thay cho ngươi,
ngươi xem ngươi xinh đẹp như hoa như ngọc, thử hỏi ở trong này có nữ
tử  nào có thể sánh bằng với vẻ đẹp của ngươi. Nhưng tại sao ngươi
lại muốn chết vì hắn?” Cung Tuyết Thiến lúc này mới lên tiếng

“Tiểu nha đầu, ngươi thì biết cái gì?” Bùi Yên
Nhiên trừng mắt nhìn Cung Tuyết Thiến, nàng ta làm sao có thể biết được tình
yêu của nàng có bao nhiêu đau khổ.

“Là chính ngươi không hiểu, ai cũng đều thấy được, hắn
hoàn toàn không yêu ngươi. Nếu hắn đã không yêu ngươi, ngươi hy sinh sinh mệnh
quý báu vì hắn, chẳng phải là rất không đáng sao.Tình yêu như vậy thật sự rất
tầm thường, thực không lý trí.” Cung Tuyết Thiến theo lý nói.

Bùi Yên Nhiên hơi ngẩn ra, sắc mặt cũng biến đổi lúc
xanh lúc trắng, không cười nói: “Ngươi chưa từng yêu ai, làm sao biết được
loại cảm giác không chiếm được này.”

Chương 041 --
Người thật tình trước mắt

Bùi Yên Nhiên hơi ngẩn ra, sắc mặt cũng biến đổi lúc
xanh lúc trắng, không cười mà nói: “Ngươi chưa từng yêu ai, làm sao biết được
loại cảm giác không chiếm được này.”

“Không chiếm được thì phải giết hắn sao? Trên đời này
có rất nhiều thứ không phải ngươi nói muốn có là có thể có được, đặc biệt là
tình cảm con người. Tình yêu là không thể miễn cưỡng, thay vì chỉ quan tâm đến
một mình hắn, tại sao ngươi không thử nhìn xem, ở ngoài kia còn rất nhiều nam
nhân tốt, hay bên cạnh ngươi còn có người yêu ngươi sâu đậm. Chỉ là ngươi không
nhận ra mà thôi.”

Cung Tuyết Thiến một mạch nói hết, tuy rằng những điều
này đều là xem được từ trong sách, nhưng chỉ cần hữu dụng là được, có điều
không biết có hữu dụng hay không?

Không gian trở nên thật im ắng, không có lấy một chút
tiếng động, ngay cả tiểu nhị bưng đồ ăn lên cũng yên lặng đặt ở trên bàn, sau
đó nhanh chóng lui xuống.

Tinh Hồn hứng thú nhìn nữ tử che mặt sau mái tóc dài.
Mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt dưới mái tóc, nhưng nhất định là một nữ tử rất
thông minh, càng không thể ngờ được, tuổi nàng còn nhỏ lại có thể nói ra những
lời sâu sắc như vậy.

Bùi Yên Nhiên nghe những lời nàng nói lập tức ngây
người, người bên mình? trước mắt chợt hiện lên khuôn mặt của một nam
nhân, “Sư huynh” Cho tới nay hắn đều âm thầm chờ đợi ở bên nàng, chỉ
cần là những việc nàng muốn, hắn sẽ không nói hai lời liền đi làm ngay, cũng
không hỏi vì sao? Có một lần nàng thật sự nhịn không được hỏi sư huynh vì sao
đối với nàng tốt như vậy? Sư huynh chỉ khẽ mỉm cười: Muội vui là tốt
rồi. Thật ra, nàng biết sư huynh thích mình nhưng chính mình lại cứ cố
chấp, thích Tinh Hồn. Từ đó về sau, trên khuôn mặt của sư huynh cũng không còn
nụ cười nữa,  tuy rằng đối với nàng vẫn là muốn gì được nấy. Nàng
cũng đã từng tự trách mình thật nhiều.

“Yên Nhiên, muội sao rồi?” Một giọng nói lo lắng
của nam nhân từ dưới lầu truyền lên, theo sau là một nam tử thân hình cao lớn,
tướng mạo đàng hoàng, sắc mặt lo lắng xuất hiện ở trước mặt mọi người.

“Sư huynh, sao huynh lại đến đây?” Bùi Yên Nhiên
sửng sốt.

“May mắn còn tới kịp, muội không sao là tốt
rồi.” Nam tử nhìn thấy nàng không hề hấn gì, mới thả lỏng, trách
nhẹ: ”Yên Nhiên, sao muội lại ngốc như vậy, dùng mạng mình đổi lấy mạng
hắn, không đáng. Hôm nay, huynh thay muội giết hắn.”

Kiếm ở trong tay đã muốn tuốt ra khỏi vỏ.

“Đừng, sư huynh, huynh đánh không lại hắn.” Bùi
Yên Nhiên lo lắng hô lên. Nàng sao có thể để sư huynh đi chịu chết được.

“Không sao, cho dù đánh không lại, ta cũng phải thử.
Yên Nhiên, hứa với ta phải sống tốt, chết vì một kẻ không biết quý trọng muội,
không đáng đâu.” Nam tử tựa như đang để lại di ngôn, kiếm trong tay đã
muốn xuất chiêu.

Bùi Yên Nhiên cắn môi, nhìn hai người đang giao chiến
cùng nhau, tâm tình có chút phức tạp.

“Này, ngươi còn đang do dự cái gì?” Cung Tuyết
Thiến không thể đứng không nhìn được: “Có một người yêu ngươi như vậy, tại
sao ngươi còn không biết thỏa mãn. Con người vĩnh viễn đều là cái gì chiếm
không được mới thấy trân quý, có được dễ như trở bàn tay lại không biết quý
trọng, đợi đến khi mất đi rồi mới thấy hối hận.”

Mất đi rồi mới thấy hối hận? Tay của Bùi Yên Nhiên
không tự giác buông ra nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía hai người đang giao chiến
quyết liệt. Nàng thật sự không biết giờ phút này nàng đang lo lắng cho Tinh Hồn
hay sư huynh.

Khách trong tửu lâu đều trốn hết sang một bên, nhìn
bàn ghế chén bát đổ vỡ ngả nghiêng khắp nơi, chỉ có âm thanh của đao kiếm giao
nhau.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi đáng chết.” Kiếm trong tay
nam tử đột nhiên lạnh lùng đâm tới.

“Đây chính là ngươi tự chuốc lấy, không thể trách
ta.” Ánh mắt của Tinh Hồn lạnh lùng, liền bắn ám khí ở trong tay ra.

“Đừng, Cơ Tinh Hồn, ngươi dừng tay cho ta.” Sắc
mặt của Bùi Yên Nhiên cực kỳ hoảng sợ, lo lắng hô lên, thân mình chớp mắt đã
đứng chặn ở phía trước sư huynh.

Chương 042 - Giật
mình tỉnh ngộ

 “Yên Nhiên, tránh ra.” Nam nhân xoay người
một cái liền ôm lấy nàng, vút một tiếng, sau lưng hắn liền trúng ám khí.

“Sư huynh, huynh có sao không?” Bùi Yên Nhiên đỡ
lấy hắn, sau đó xoay người quát Cơ Tinh Hồn:  “Thuốc giải, mau cho
huynh ấy thuốc giải.”

“Không có thuốc giải, ngươi nên biết, ám khí của Cơ
Tinh Hồn ta từ trước đến nay chưa bao giờ có thuốc giải.” Cơ Tinh Hồn lạnh
lùng nói.

“Yên Nhiên, không sao, ta không sợ chết.” Nam tử
nói xong lại đột nhiên quỳ xuống trước hắn: “Cơ Tinh Hồn, ta chỉ cầu xin
người đối xử tử tế với Yên Nhiên, muội ấy thật sự yêu ngươi, nếu như mạng của
ta có thể khiến ngươi yêu nàng, vậy ta nguyện ý chết.”

“Nữ nhân yêu ta rất nhiều, chẳng lẽ người nào ta cũng
phải chiếu cố sao? Ngươi thì tính là gì, mạng của ngươi ở trong mắt ta không
đáng một đồng.” Cơ Tinh Hồn nói một cách vô tình.

Bùi Yên Nhiên đứng ở đó, vẻ mặt thay đổi lúc xanh lúc
đỏ, sư huynh đã van xin đến thế, nhưng hắn lại có thể vô tình như vậy.

“Hiện tại, chắc ngươi nên hiểu, ai mới là người thực
sự thích ngươi, nguyện lấy sinh mệnh để đổi lại hạnh phúc cho ngươi. Ngươi còn
do dự gì nữa?” Cung Tuyết Thiến đứng ở phía sau nàng nói.

Một câu nói dường như khiến nàng tỉnh mộng, Bùi Yên
Nhiên lập tức đỡ lấy sư huynh, ánh mắt sáng ngời, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh
phúc, tựa đầu vào trước ngực hắn: “Sư huynh, xin lỗi, thực xin lỗi, sao
muội lại có thể bỏ qua tình cảm của huynh, tình yêu của huynh. Nhưng mà không
sao, từ nay về sau muội sẽ ở bên huynh, cho dù là âm tào địa phủ, muội cũng đi
cùng huynh.”

“Yên Nhiên ngốc, ta muốn muội còn sống, sống thật tốt,
muội biết không? Ta yêu muội, nhưng ta chưa từng có mong ước xa vời muốn muội
đáp lại, ta chỉ cần muội hạnh phúc.” Trong mắt nam nhân đong đầy cảm động.

“Nhưng nếu không có huynh, làm sao muội có thể sống,
không ai quan tâm muội, không ai cam tâm tình nguyện vì muội làm bất cứ việc gì,
không ai cho muội hạnh phúc.” Bùi Yên Nhiên nắm tay hắn nói.

“Yên Nhiên.” Thanh âm của nam nhân có chút nghẹn
ngào, hắn rốt cuộc đợi được đến lúc nàng nói những lời này, nhưng lại là thời
khắc sinh ly tử biệt.

“Sư huynh, huynh không cần nói gì cả,  cho dù
có chết muội cũng nguyện ý ở bên huynh.” Bùi Yên Nhiên nói xong, giơ móng
tay lên định cho vào trong miệng.

Tay lại đột nhiên bị người ta giữ lấy, Cơ Tinh Hồn
lạnh lùng nhìn nàng: “Ngươi muốn chết như vậy sao?”

“Buông tay, ta chết rồi không phải rất hợp ý của ngươi
sao? Nhưng ngươi yên tâm, bây giờ ta không phải vì ngươi mà chết. Ta thật hối
hận, bản thân không nhìn thấu ngươi sớm một chút. Nhưng mà, hiện tại không quan
trọng nữa rồi.” Bùi Yên Nhiên nói xong lại dường như cởi bỏ được những ân
oán trong lòng.

“Yên Nhiên, Yên Nhiên, hình như ta không trúng
độc.” Nam tử lúc này mới cảm nhận được.

“Cái gì?” Bùi Yên Nhiên sửng sốt, Cơ Tinh Hồn sẽ
không cho người khác thuốc giải, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?

“Kinh ngạc như vậy sao? Ta sẽ không cho người khác
thuốc giải, nhưng ta cũng không nói, mỗi một ám khí bắn ra đều chứa độc
dược.” Cơ Tinh Hồn nói.

Hiện tại nàng mới biết được, vừa rồi là hắn cố ý đùa
giỡn mình, không chút cảm kích nói: “Ta sẽ không cảm kích ngươi đâu.”

“Ta trước nay không cần người khác cảm kích, nhất là
ngươi.”Cơ Tinh Hồn cười lạnh.

“Yên Nhiên, chúng ta đi thôi.” Nam tử tự mình rút
ra ám khí ở sau lưng rồi nói.

Hắn không muốn cho nàng tiếp tục nhìn nam nhân kia,
lại càng không muốn nàng cùng hắn ta dây dưa không rõ. Hạnh phúc của bản thân
hắn thật không dễ dàng gì mới có được.

“Vâng, sư huynh, chúng ta trở lại trên núi cùng thành
thân nhé, huynh có nguyện ý lấy muội hay không?” Nàng đỡ nam tử dậy, vừa
đi vừa nói.

“Nguyện ý, ta đương nhiên nguyện ý.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.