Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 107 - 108 - 109
Chương 107 —
Phản bội
Mộ Dung Trần mang vẻ mặt âm trầm đáng sợ đứng ở cửa,
nhìn hai ngươi đang chạm môi vào nhau rất ái muội, tay liền nắm chặt lại, trên
tay nổi đầy gân xanh.
“Vương gia, đã lâu không gặp.” Cơ Tinh Hồn buông Cung
Tuyết Thiến trong lòng ra, khóe môi khẽ cười, chào hỏi.
“Cơ Tinh Hồn, ngươi thật to gan, dám xông vào Vương
phủ của ta.” Vẻ mặt đầy phẫn nộ của Mộ Dung Trần khiến cho người ta
sợ hãi.
“Vương gia, xông cũng đã xông rồi, còn có gì dám hay
không dám chứ?” Cơ Tinh Hồn nhíu mày hỏi ngược lại.
“Vậy hôm nay Bổn Vương sẽ khiến ngươi có đến mà không
có về.” Cả người Mộ Dung Trần lộ ra sát khí.
“Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã.” Cơ Tinh
Hồn lại không thèm để ý.
“Vương gia, chuyện đã đến nước này rồi, xin ngươi hãy
hưu ta đi.” Cung Tuyết Thiến nhân cơ hội nói, nếu hắn thấy được vừa đúng lúc đó
thì có lẽ là ý trời. Vậy hắn nên vì phẫn nộ mà hưu nàng đi.
“Hưu ngươi? Để cho ngươi cùng hắn ở bên nhau
sao?” Mộ Dung Trần cười âm trầm: “Cho dù Bổn Vương có phải giết
ngươi thì cũng sẽ không hưu ngươi.”
Cung Tuyết Thiến nhìn hắn chằm chằm, nàng không nghĩ
tới kết quả sẽ như vậy, trong khoảnh khắc nhất thời không biết nên nói gì để
khuyên bảo hắn.
“Vương gia, bức bách một nữ nhân ngươi không yêu như
vậy có phải sẽ làm mất đi phong độ của ngươi hay không? Ngươi không sợ bị người
đời chê cười sao?” Cơ Tinh Hồn ở bên cạnh châm chọc.
“Cơ Tinh Hồn, ở đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện,
ngươi cho là hôm nay ngươi có thể sống sót mà rời khỏi Vương phủ sao?” Giọng
điệu của Mộ Dung Trần lạnh như băng, nói xong liền vung tay lên phân phó:
“Người đâu, bắt hắn lại cho ta.”
“Dạ.” Rất nhanh, vài thị vệ liền đồng loạt xông lên từ
phía cửa.
“Chỉ bằng các ngươi mà cũng mơ tưởng bắt được ta sao?
Vậy chẳng phải mấy năm nay ta đã lăn lộn trong chốn giang hồ một cách vô ích
sao?” Cơ Tinh Hồn nói xong, chớp mắt một cái, vài ám khí đồng thời bắn ra từ
trong tay.
“Mau tránh ra, cẩn thận có độc.” Trong nhóm thị vệ có
ngươi hô, mấy người kia lập tức tránh sang một bên.
“Vương gia, hẹn ngày gặp lại.” Cơ Tinh Hồn nói xong,
trong tay liền tung lên một đám bột phấn, ôm lấy Cung Tuyết Thiến bay ra khỏi
phòng.
Mộ Dung Trần tránh được đám bột phấn đó nhưng vẫn
không đuổi theo, khẽ vung tay, bên cạnh liền có người dùng đao áp giải Tiểu Vân
đi tới.
“Mạnh Tâm Nghi, ngươi nghĩ kỹ đi, nếu hôm nay ngươi
dám rời khỏi Vương phủ thì đầu của Tiểu Vân sẽ lập tức rơi xuống đất.” Mộ Dung
Trần hô to về phía nàng, hắn không tin nàng sẽ bỏ mặc Tiểu Vân không lo lắng.
“Tiểu thư.” Tiếng khóc của Tiểu Vân mang theo sự run
rẩy.
“Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiến vừa quay đầu lại liền
nhìn thấy một thanh đao to sáng loáng đặt ở trên cổ của Tiểu Vân, vội vàng nói:
“Cơ Tinh Hồn, thả ta xuống đi, ta không thể để mất Tiểu Vân được.”
“Nàng hãy nghĩ kỹ đi, nếu nàng xuống đó thì muốn thoát
ra khỏi đây một lần nữa sẽ rất khó.” Cơ Tinh Hồn nghiêm túc nói, Mộ Dung Trần
nhất định sẽ phái người canh giữ nghiêm ngặt hơn, muốn đưa nàng rời đi sẽ không
dễ dàng.
“Ta biết, nhưng mà ta không thể vì bản thân mình mà hy
sinh Tiểu Vân được, thả ta xuống đi.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, mặc kệ hậu quả
là gì đi nữa nàng cũng sẽ không bỏ rơi Tiểu Vân.
“Mạnh Tâm Nghi, nàng thật sự đã quyết định? Cho dù sau
này không có cơ hội rời khỏi Vương phủ nữa, nàng cũng sẽ không hối hận sao?” Cơ
Tinh Hồn lại hỏi lại lần nữa.
“Ta sẽ không hối hận, bởi vì không có gì quan trọng
hơn mạng người cả.” Cung Tuyết Thiến nghiêm túc nói.
“Nhưng mà nàng ta chỉ là một nha hoàn, đáng sao?” Cơ
Tinh Hồn thật sự không thể hiểu nàng.
“Nha hoàn cũng là người, huống chi Tiểu Vân rất trung
thành tận tâm, toàn tâm toàn ý hầu hạ ta nhiều năm, tình nghĩa này không gì có
thể sánh được, cho nên, ta sẽ không bỏ rơi nàng.” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn
nói.
Cơ Tinh Hồn nhìn nàng chằm chằm một hồi lâu rồi mới
yêu nghiệt nói: “Ý nghĩ của bảo bối vĩnh viễn đều không giống với người thường,
nhưng mà ta vẫn không muốn thả nàng xuống.”
Mộ Dung Trần nhìn thấy bọn họ đứng ở trên nóc nhà nói
chuyện nói nhau không hề kiêng dè gì cả, sắc mặt càng xanh mét, giương giọng
hô: “Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương đếm tới ba, nếu ngươi không chịu xuống thì Bổn
Vương sẽ lập tức giết chết Tiểu Vân.”
“Một.”
“Cơ Tinh Hồn, thả ta xuống đi, nhanh lên.” Cung Tuyết
Thiến sợ hãi thúc giục.
“Hai.”
“Cơ tinh Hồn.” Trái tim Cung Tuyết Thiến quýnh lên,
dùng sức đẩy hắn, thân mình liền chao đảo rơi xuống mặt đất.
“Nữ nhân điên.” Cơ Tinh Hồn vội vàng điểm mũi chân một
cái ôm lấy thân mình đang rơi xuống của nàng, sau đó đặt nàng xuống đất rồi lại
lập tức bay lên, nói: “Yên tâm, bảo bối, ta sẽ đến cứu nàng.”
“Cơ Tinh Hồn, đây là do ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết,
bắn tên.” Mộ Dung Trần ra lệnh một tiếng, một trận mưa tên liền bắn về phía Cơ
Tinh Hồn.
“Vương gia, ngươi cho là những thứ này có thể giết
chết ta sao? Nếu dễ dàng như vậy thì Cơ Tinh Hồn ta đã không thể sống tới hôm
nay.” Giọng nói của Cơ Tinh Hồn nhanh chóng biến mất ở giữa không trung.
Cung Tuyết Thiến nhìn theo hắn, mặc dù trong lòng hơi
lo lắng nhưng mà nàng tin tưởng với bản lĩnh của hắn thì nhất định có thể trốn
thoát.
“Tiểu Vân, ngươi không sao chứ?” Nàng liền kéo Tiểu
Vân qua.
“Tiểu thư.” Thân thể Tiểu Vân run rẩy, hiển nhiên là
do quá hoảng sợ.
“Không sao, không sao rồi.” Cung Tuyết Thiến an ủi
nàng.
Lúc này Mộ Dung Trần mới bước từng bước đến gần nàng,
ánh mắt âm trầm đáng sợ rồi liền giữ chặt cổ tay nàng, không nói hai lời liền
đi vào trong phòng.
Rầm…Hắn hung hăng đẩy nàng ngã trên mặt đất, lấy tay
kéo tóc nàng, buộc nàng ngẩng đầu lên, cả ngươi tản ra nỗi tức giận đến mức như
muốn cắn nuốt người khác: “Mạnh Tâm Nghi, ngươi dám cả gan phản bội Bổn Vương.”
Vừa nghĩ tới cảnh tượng kia, hắn liền cảm thấy khí huyết dâng trào như muốn
tuôn ra, không có người nào, không có bất kỳ nam nhân nào có thể tha thứ cho nữ
nhân phản bội mình.
“Vậy ngươi hưu ta đi.” Cung Tuyết Thiến vẫn quật
cường như cũ nói.
“Hưu ngươi? Đừng mơ tưởng, Bổn Vương sẽ cho người biết
kết cục của việc phản bội Bổn Vương.” Mộ Dung Trần lập tức dùng lực kéo tóc
nàng, kéo nàng dậy.
Cung Tuyết Thiến đau đớn đến mức nhăn mày, nhưng nàng
lại cắn môi không để mình kêu ra tiếng.
Trong mắt Mộ Dung Trần không có lấy một tia thương
tiếc, lớn tiểng ra lệnh: “Người đâu, nhốt nàng ta vào địa lao cho Bổn Vương,
không có mệnh lệnh của Bổn Vương, không cho phép bất kỳ ai gặp nàng.”
“Dạ.” Hai gã thị vệ lập tức áp giải nàng ra ngoài.
Chương 108 -- Cầu
tình
Tiểu Vân chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu thư bị người đem
đi, bỗng nhiên nàng quỳ xuống trước mặt Mộ Dung Trần, dập đầu nói: “Vương
gia, xin người tha cho tiểu thư.”
“Cút.” Mộ Dung Trần phẫn nộ, dùng một cước đá
văng nàng, xoay người rời đi.
Tiểu Vân đau đớn quỳ ở đó, làm sao bây giờ? Nàng nên
làm gì đây? Bỗng chốc nàng đứng dậy, chạy về phía địa lao.
“Thị vệ đại ca, van cầu người cho nô tỳ vào gặp tiểu
thư, một lát là được rồi.” Tiểu Vân khổ sở cầu xin, còn đút vào trong tay
bọn họ một ít bạc.
“Bạc…ngươi cầm về đi, nếu như là bình thường còn có
thể châm chước, nhưng Vương gia đã cố ý dặn dò rồi, chúng ta cũng không dám lấy
tính mạng của mình ra giỡn chơi, ngươi cầu xin chúng ta không bằng đi cầu xin
Vương gia, hoặc là đi cầu xin người có thể cứu nàng ta.” Thị vệ trả lại
bạc, không phải là bọn hắn không thông cảm mà thật sự là không dám, dù sao tính
mạng của bản thân vẫn quan trọng hơn.
Đi cầu xin người có thể cứu tiểu thư? Một câu tựa hồ
đã nhắc nhở Tiểu Vân: “Cám ơn đại ca, cám ơn đại ca.” Nói xong liền
vội vàng rời khỏi Vương phủ.
Hiện tại người duy nhất có thể cứu tiểu thư sợ rằng
chỉ có Thập Tứ Vương gia, nàng chỉ có thể đến cầu xin hắn, nếu không tiểu thư ở
trong địa lao không chết cũng bị mất nửa cái mạng. Nàng không thể để cho tiểu
thư chịu khổ được, dù sao tiểu thư cũng bởi vì nàng mới ở lại.
Tiểu Vân cả đầu đầy mồ hôi chạy đến phủ của Thập Tứ
Vương gia, dùng sức gõ cửa.
“Ngươi tìm ai?” Cửa lớn nhanh chóng được mở ra,
một hạ nhân đi tới hỏi.
“Nô tỳ tìm Thập Tứ Vương gia có việc gấp muốn
cầu.” Giọng nói Tiểu Vân đầy lo lắng.
“Vương gia là người ngươi nói muốn gặp là có thể gặp
sao? Nói cho ta biết ngươi là ai, ta đi thông báo xem Vương gia có muốn gặp hay
không.” Tên hạ nhân liếc nhìn nàng một cái, thái độ hơi ngạo mạn nói.
“Nô tỳ là người của Tam Vương phủ.” Tiểu Vân lập tức
hồi đáp.
“Tam Vương phủ?” Thái độ của tên hạ nhân lập tức
trở nên tốt hơn, nói: “Ngươi chờ chút để ta đi thông báo.”
Rất nhanh, cửa lớn lại được mở ra lần nữa, Mộ Dung Vũ
đi ra.
“Nô tỳ tham kiến Thập Tứ Vương gia.” Tiểu Vân vội
vàng hành lễ.
“Là ngươi, đã xảy ra chuyện gì?” Nhìn thấy nàng
là nha hoàn của Mạnh Tâm Nghi, trong lòng Mộ Dung Vũ liền căng thẳng, chẳng lẽ
nàng đã xảy ra chuyện gì?
“Vương gia, cầu xin người cứu tiểu thư nhà nô
tỳ.” Tiểu Vân khóc lóc quỳ xuống.
“Trước hết ngươi hãy vào phủ đã, rồi nói cho Bổn Vương
biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mộ Dung Vũ phân phó, sắc mặt trầm
trọng. Tâm Nghi đã xảy ra chuyện rồi.
“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Tiểu Vân vội vàng đứng dậy
theo hắn vào Vương phủ.
Trong đại sảnh Vương phủ.
Tiểu Vân kể sơ qua sự tình một lần, sau đó
nói: “Nô tỳ cũng không rõ lắm, nhưng Vương gia rất tức giận, nhốt tiểu thư
vào trọng địa lao, không cho phép bất kỳ kẻ nào gặp tiểu thư. Nô tỳ không còn
cách nào khác đành phải đến đây cầu xin, hi vọng Vương gia có thể cứu tiểu thư
nhà nô tỳ.”
“Tiểu Vân, Bổn Vương biết rồi, ngươi quay về Vương phủ
trước đi, Bổn Vương sẽ đến sau.” Mộ Dung Vũ nghe nàng kể lại xong liền dặn
dò. Tuy rằng hắn không rõ lắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà hoàng
huynh tức giận như vậy chứng tỏ chuyện này không hề nhỏ chút nào.
“Dạ, nô tỳ cảm tạ Vương gia.” Tiểu Vân hành lễ
rồi lui ra ngoài.
Lúc này Mộ Dung Vũ mới đứng dậy, nếu hắn cứ như vậy
đến cầu xin cho nàng, không chừng hoàng huynh sẽ càng tức giận hơn, xem ra hắn
chỉ có thể đến tìm Ngũ hoàng huynh giúp đỡ, cùng nhau đi.
Phủ Ngũ Vương gia.
“Thập Tứ đệ, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến thăm hoàng
huynh vậy?” Ngũ Vương gia Mộ Dung Phong nhìn hắn cười hỏi.
“Ngũ hoàng huynh, đệ tới là để xin huynh giúp đỡ.” Mộ
Dung Vũ nói với sắc mặt lo lắng.
“Giúp đỡ? Có chuyện gì cứ nói ra, nếu giúp được hoàng
huynh nhất định sẽ giúp.” Mộ Dung Phong nhìn thấy thái độ của hắn nghiêm
túc như vậy liền hơi sửng sốt.
“Hoàng huynh, cùng đệ đến phủ của Tam hoàng huynh đi,
huynh ấy nhốt Mạnh Tâm Nghi vào địa lao rồi.” Mộ Dung Vũ nói xong, liền có
chút vội vã kéo Mộ Dung Phong muốn đi.
“Thập Tứ đệ, đệ nói rõ một chút, rốt cuộc sao lại như
vậy? Không phải Tam hoàng huynh rất thích nàng ta sao? Sao lại nhốt nàng ta vào
địa lao được?” Mộ Dung Phong nghi hoặc hỏi.
“Hoàng huynh, đệ cũng không rõ lắm, đợi đến đó thì sẽ
biết ngay.” Mộ Dung Vũ nói.
Mộ Dung Phong nhìn thấy hắn lộ ra vẻ mặt lo lắng liền
dừng bước, thật chân thành, nghiêm túc, cũng thật thận trọng nói: “Thập Tứ
đệ, đệ phải nhớ kỹ, nàng ta là nữ nhân của hoàng huynh, đệ không nên quá quan
tâm đến nàng ta như vậy.”
“Hoàng huynh, đệ biết, đệ chỉ xem nàng ấy là bằng hữu
thôi, huống chi, đệ nghĩ chuyện này nhất định là có hiểu lầm, đệ cũng không
muốn để cho hoàng huynh làm ra những việc khiến mình phải hối hận.” Vẻ mặt
của Mộ Dung Vũ u ám, nhưng lập tức liền khôi phục lại như bình thường, nói.
“Vậy được, trước tiên chúng ta hãy đến đó xem đã, tận
lực giúp đỡ.” Mộ Dung Phong bất đắc dĩ nói.
Cửa địa lao của Tam Vương phủ.
“Ty chức tham kiến Ngũ Vương gia, Thập Tứ Vương
gia.” Thị vệ canh cửa vội vàng hành lễ.
“Đứng lên đi, mở cửa ra để Bổn Vương vào
trong.” Mộ Dung Vũ phân phó, hắn đã rất cấp bách muốn gặp được nàng, để
xem nàng có ổn không?
Hai người thị vệ nhìn thoáng qua nhau một cái rồi chắp
tay nói: “Thật xin lỗi Thập Tứ Vương gia, thứ lỗi cho ty chức không thể
tuân mệnh, Vương gia đã có lệnh, không cho phép bất cứ ai vào địa lao.”
“Láo xược, chẳng lẽ bất cứ kẻ nào đó cũng bao gồm cả Bổn
Vương sao?” Mộ Dung Vũ mặt lạnh, lần đầu tiên bày ra dáng vẻ kiêu ngạo như
vậy.
“Ty chức không dám, nhưng mà Vương gia đã có lệnh, ty
chức cũng không dám không tuân theo.” Thị vệ sợ hãi nói, với ai hắn cũng
không thể đắc tội, làm hạ nhân thật khó.
“Thập Tứ đệ, bỏ đi, không cần làm khó bọn họ, chúng ta
đi gặp hoàng huynh trước đã rồi nói sau.” Mộ Dung Phong ở bên cạnh nói.
“Hoàng huynh, đệ chỉ muốn vào trong nhìn một cái xem
nàng có ổn không thôi.” Nhưng Mộ Dung Vũ vẫn khăng khăng nói, lại ra
lệnh: “Tránh ra, nếu không đừng trách Bổn Vương không khách khí.”
Đúng lúc hai thị vệ đang khó xử thì đột nhiên một
giọng nói lạnh lùng liền truyền đến từ phía sau.
“Các đệ làm gì ở đây?”
Chương 109 -- Xông
vào địa lao
Sắc mặt Mộ Dung Trần âm trầm đứng sau bọn họ
“Ty chức tham kiến Vương gia.” Thị vệ vội vàng
hành lễ.
“Tam hoàng huynh.” Mộ Dung Phong cùng Mộ Dung Vũ
cũng gọi.
“Các đệ làm gì ở đây?” Ánh mắt sắc bén của Mộ
Dung Trần bắn về phía Mộ Dung Vũ, từ khoảnh khắc hạ nhân báo rằng bọn họ đã vào
phủ, hắn liền biết ngay bọn họ đến là vì cái gì.
“Hoàng huynh, bọn đệ định tới thăm huynh một lát, lúc
vào phủ lại nghe nói có người bị giam vào địa lao, tò mò cho nên đến
xem.” Mộ Dung Phong mang theo nụ cười trên mặt nói.
“Tò mò? Chỉ sợ là cố ý, được rồi, nếu như không còn
chuyện gì khác thì các đệ về phủ đi.” Mộ Dung Trần vung tay, không cho bọn
họ cơ hội nói chuyện, trực tiếp ra lệnh.
“Hoàng huynh, vì sao huynh lại nhốt nàng vào địa
lao?” Mộ Dung Vũ vẫn không giữ được bình tĩnh, trực tiếp hỏi.
“Phạm lỗi phải bị trừng phạt, đây là đạo lý hiển
nhiên, Thập Tứ đệ, chuyện này không liên quan đến đệ, tốt nhất là đệ đừng can
thiệp vào.” Mộ Dung Trần lạnh lùng nói.
“Hoàng huynh, đệ không can thiệp, cũng không dám can
thiệp, nhưng mà đệ muốn biết rốt cuộc thì nàng đã phạm lỗi gì?” Mộ Dung Vũ
lại hỏi, nếu quả thật là nàng phạm lỗi thì hắn có muốn can thiệp cũng chỉ sợ
bất lực.
“Chuyện này đệ không cần biết, không còn chuyện gì
nữa, các đệ trở về Vương phủ đi.” Mộ Dung Trần lại ra lệnh, sao hắn lại có
thể không rõ tâm tư của Thập Tứ đệ.
“Hoàng huynh, vậy để cho đệ gặp nàng, đệ muốn gặp nàng
một lần.” Mộ Dung Vũ đột nhiên yêu cầu.
“Không được.” Mộ Dung Trần trực tiếp cự tuyệt,
trên mặt lại tăng thêm vài phần âm trầm.
“Hoàng huynh, vậy huynh nói cho đệ biết rốt cuộc thì
nàng đã phạm phải lỗi gì mà lại khiến huynh đối xử với nàng như vậy?” Mộ
Dung Vũ vẫn giữ bộ dáng không đạt được mục đích quyết không buông xuôi.
“Thập Tứ đệ, đệ can thiệp quá nhiều rồi, nàng phạm
phải lỗi gì ta không cần phải nói cho đệ biết.” Sắc mặt Mộ Dung Trần u ám,
cơn tức giận trong lòng càng bộc phát. Một mình Cơ Tinh Hồn còn chưa đủ, còn
trêu chọc Thập Tứ đệ.
Mộ Dung Vũ vừa muốn nói tiếp liền bị Mộ Dung Phong giữ
chặt, ánh mắt ra hiệu bảo hắn không nên tiếp tục chọc giận hoàng huynh. Hắn
nói: “Thập Tứ đệ, hôm nay chúng ta đến là để thăm hoàng huynh, hơn nữa đây
cũng là việc nhà của hoàng huynh, chúng ta không nên can thiệp vào.” Nói
xong liền nhìn về phía Mộ Dung Trần nói: “Hoàng huynh, không bằng để bọn
đệ tiếp huynh uống vài chén, huynh đệ chúng ta đã lâu không uống rượu cùng nhau
rồi.”
“Đi thôi.” Mộ Dung Trần nhìn hắn một cái rồi xoay
người đi về phía phòng khách.
Mộ Dung Vũ vẫn còn chưa hết hi vọng nhìn về phía địa
lao.
Mộ Dung Phong liền giữ chặt hắn nói: “Dục tốc bất
đạt, đệ muốn cứu nàng thì đừng có ý nghĩ muốn gặp nàng, bây giờ việc đệ nên làm
chính là thuyết phục hoàng huynh.”
“Phải, cám ơn hoàng huynh đã thức tỉnh đệ.” Mộ
Dung Vũ gật gật đầu, hoàng huynh nói rất có lý, là do hắn đã quá nóng lòng.
Trên bàn cơm trong đại sảnh.
Mộ Dùng Trần cứ uống rượu từng chén từng chén một,
phát tiết sự tức giận trong lòng mình.
Trong lòng Mộ Dung Vũ lo lắng cho Mạnh Tâm Nghi nên
hoàn toàn không có tâm tư uống rượu, vài lần muốn mở miệng nhưng lại
bị Mộ Dung Phong ngăn lại.
“Hoàng huynh, có tâm sự gì thì cứ nói ra với bọn đệ,
có lẽ bọn đệ có thể nghĩ kế giúp huynh.” Cuối cùng Mộ Dung Phong mở miệng.
“Nghĩ kế? Hôm nay các đệ đến đây không phải là vì nàng
sao? Sao còn quanh co lòng vòng như vậy?” Mộ Dung Trần lạnh lùng vạch trần
bọn họ, họ là huynh đệ của hắn, tâm tư của họ sao hắn lại không biết chứ.
“Xem ra việc gì cũng không thể gạt hoàng huynh
được.” Mộ Dung Phong cười nhẹ, sau đó lại nói: “Hoàng huynh, thật ra
bọn đệ đến cũng không phải là vì thay nàng cầu xin, mà là vì hoàng huynh.”
“Vì ta?” Mộ Dung Trần hừ lạnh một tiếng, liếc mắt
nhìn bọn họ một cái.
“Hoàng huynh, bọn đệ không hi vọng huynh nhất thời tức
giận mà làm sai chuyện gì. Nếu nàng thật sự làm sai, thương tổn huynh, thì đừng
nói chỉ hoàng huynh, mà cả bọn đệ cũng sẽ không bỏ qua cho nàng. Chỉ là bọn đệ
muốn biết rốt cuộc nàng đã làm gì mà khiến hoàng huynh tức giận như
vậy.” Mộ Dung Phòng khéo léo nói.
“Ta làm việc tự biết chừng mực, sẽ không xử oan bất kỳ
ai cả, nếu các đệ lo lắng chuyện này thì không cần.” Mộ Dung Trần trực
tiếp nói, rõ ràng là muốn gặp nàng, lại còn nói dễ nghe như vậy, may mà hắn
hiểu rõ Mộ Dung Phong.
“Hoàng huynh, để đệ đi gặp nàng được không? Đệ sẽ
không làm gì cả, chỉ là đến thăm nàng thôi.” Mộ Dung Vũ lại lần nữa nhịn
không được, mở miệng khẩn cầu.
“Thập Tứ đệ, nàng không đáng để đệ đến thăm.” Vẻ
mặt Mộ Dung Trần lạnh lẽo nói.
“Hoàng huynh, có lẽ nàng có điều khó nói, hoặc có thể
nàng là thân bất do kỷ, để cho đệ đi gặp nàng, nói không chừng nàng sẽ nói cho
đệ biết.” Mộ Dung Vũ cũng không đạt được mục đích không bỏ qua, mượn cớ
nói.
“Hoàng huynh, không bằng để cho đệ ấy đến xem, có lẽ
sự việc giống như đệ ấy nói cũng nên.” Mộ Dung Phong ở bên cạnh bất đắc dĩ
giúp Mộ Dung Vũ nói.
“Ta nói không được chính là không được.” Mộ Dung
Trần mang bộ dạng không châm chước.
“Hoàng huynh, hôm nay huynh cho thì cho, còn không cho
đệ cũng sẽ tự mình xông vào.” Mộ Dung Vũ nói xong, liền xoay người ra khỏi
phòng, đi về phía địa lao.
“Thập Tứ đệ.” Mộ Dung Phong ở phía sau hô nhưng
bóng dáng của hắn đã sớm biến mất.
“Người đâu.” Sắc mặt Mộ Dung Trần xanh mét, vô
cùng phẫn nộ.
“Vương gia.” Một thị vệ đi tới.
“Đi, ngăn Thập Tứ Vương gia lại cho Bổn Vương, không
được để hắn tiến vào địa lao, nếu hắn cương quyết tiến vào thì cũng đừng thủ hạ
lưu tình.” Mộ Dung Trần thật sự bị Mộ Dung Vũ chọc giận.
“Hoàng huynh.” Mộ Dung Phong vội vàng ngăn
cản: “Hoàng huynh, tính tình của Thập Tứ đệ rất cố chấp, từ nhỏ chúng ta
đã biết rồi, huynh càng không cho thì đệ ấy sẽ tìm đủ mọi cách để làm cho bằng
được, huynh không phải thật sự muốn để người khác làm đệ ấy bị thương chứ? Để
cho đệ ấy đến thăm cũng tốt, gặp được rồi, nói không chừng đệ ấy cũng sẽ hết hi
vọng.”
Ánh mắt Mộ Dung Trần nheo lại, sắc mặt vẫn xanh mét
như trước nhưng lại vung tay nói: “Đi, truyền mệnh lệnh của Bổn Vương, để
hắn tiến vào địa lao.”
“Dạ.” Thị vệ lĩnh mệnh đi làm.

