Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 134 - 135 - 136
Chương 134 -- Trêu
đùa mọi người
Mộ Dung Trần ôm lấy Nhu Nhu, liếc mắt nhìn nàng, lạnh
giọng nói: “Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi,
đây là chỗ của Bổn Vương.”
“Được, vậy nhường nơi này cho hai người, ta
đi.” Cung Tuyết Thiến nói xong liền đi về phía ngoài cửa, cố nén không rơi
lệ. Sao hắn lại có thể tàn nhẫn như vậy?
“Đứng lại, ngươi muốn đi đâu?” Mộ Dung Trần liền
đưa tay ra giữ chặt cánh tay nàng.
“Đi đâu cũng được, chỉ cần không phải nơi
này.” Cung Tuyết Thiến giãy cánh tay mình ra khỏi tay hắn rồi lại muốn
xoay người rời đi.
“Đợi một lát.” Đột nhiên Liễu Nhu gọi nàng lại,
sau đó kéo cánh tay hắn nói: “Trần, chúng ta rời khỏi đây đi.” Nói
xong liền kéo hắn đi ra bên ngoài.
Cung Tuyết Thiến nhìn thấy bọn họ đã rời khỏi, nước
mắt trong khóe mắt mới trào ra, nàng xoay người mạnh mẽ lau nước mắt đi. Sao
nàng có thể…sao có thể vì một nam nhân không yêu mình mà đau lòng, khổ sở chứ?
Một ngày sau.
“Tiểu thư, Thập Tứ Vương gia đến.” Tiểu Vân tiến
vào bẩm báo.
A…Cung Tuyết Thiến sửng sốt một lát rồi mới
nói: “Mời hắn vào.”
“Dạ.” Tiểu Vân đáp xong liền xoay người đi ra
ngoài.
Mộ Dung Vũ bước vào trong phòng, thấy sắc mặt nàng tái
nhợt, khí sắc không tốt, trong lòng liền tê tái nhưng cũng không dám biểu hiện
quan tâm quá mức, chỉ hỏi: “Tâm Nghi, nàng có khỏe không?”
“Không khỏe, còn ngươi, ngươi có khỏe
không?” Cung Tuyết Thiến lắc đầu, cũng hỏi lại hắn.
“Ta vẫn vậy.” Mộ Dung Vũ nói, nàng không khỏe thì
sao hắn có thể khỏe được.
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi mà đến thăm ta
vậy?” Cung Tuyết Thiến hỏi sang chuyện khác.
“Ta vẫn luôn muốn đến thăm nàng, nhưng mà….” Mộ
Dung Vũ không nói tiếp nữa.
“Là do sợ những lời đồn đại vô căn cứ kia đúng
không?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn. Nàng không tin hắn không biết những lời
đồn đại đang được lan truyền ở bên ngoài.
“Tâm Nghi, nàng nghĩ rằng ta sẽ để ý đến những chuyện
đó sao?” Mộ Dung Vũ nhìn nàng chằm chằm, hắn còn ước gì những lời nói kia
là thật.
“Ngươi không để ý nhưng người khác sẽ để ý.” Cung
Tuyết Thiến cười khổ một tiếng, đột nhiên nói sang chuyện khác: “Khó có
dịp ngươi đến thăm ta như hôm nay, không tiếp tục nói những chuyện không vui
nữa, nói những chuyện vui vẻ cho ta nghe đi.”
“Chuyện vui? Hình như gần đây không có.” Mộ Dung
Vũ nói, chuyện vui nhất chính là việc hoàng huynh sắp thành thân với quận chúa.
Nhưng mà chuyện này đối với nàng mà nói nhất định không phải chuyện tốt. Nhìn
thấy nàng trong lòng không yên, dáng vẻ lo lắng, hắn muốn chọc nàng vui nên
nói: “Tâm Nghi, không bằng ta kể chuyện cười cho nàng nghe.”
“Ngươi kể chuyện cười?” Cung Tuyết Thiến trừng
mắt, tỏ vẻ nghi ngờ rõ ràng, hắn biết kể chuyện cười sao?
“Sao? Không tin sao?” Mộ Dung Vũ cố ý tỏ vẻ ủy
khuất.
“Tin, nhưng mà vẫn nên để ta kể cho người nghe thì tốt
hơn. Ta có cách khiến toàn bộ người trong Vương phủ cười, ngươi tin
không?” Lòng ham chơi của Cung Tuyết Thiến đột nhiên trỗi dậy, nàng thần
bí nói. Dù sao nàng cũng đang rất nhàm chán, không bằng tìm chút chuyện vui vẻ
để làm.
“Không tin.” Mộ Dung Vũ vô cùng khẳng định nói,
điều này sao có thể xảy ra được chứ?
“Được rồi, vậy chúng ta đến ngự hoa viên, xem ta chọc
cười mọi người như thế nào.” Cung Tuyết Thiến đứng dậy nói.
“Được.” Mộ Dung Vũ thật sự rất tò mò, rốt cuộc
thì nàng muốn làm gì?
Trong ngự hoa viên của Vương phủ.
Cung Tuyết Thiến đứng ở đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu
trời, không hề nhúc nhích.
“Tâm Nghi, không phải nàng nói sẽ kể chuyện cười sao?
Sao lại ở đây nhìn gì vậy?” Mộ Dung Vũ kỳ quái hỏi.
“Suỵt, ngươi không thấy trên kia có thứ gì đó sao?” Cung
Tuyết Thiến vươn ngón tay ra đặt ở trên môi, ý bảo hắn đừng lên tiếng.
Có thứ gì đó? Mộ Dung Vũ nghi hoặc nhìn lên bầu trời,
trên trời ngoài mấy đám mây trắng ra thì không có gì cả. Hắn không khỏi tìm kỹ
lại lần nữa, rốt cuộc nàng đang nhìn gì?
Tiểu Vân nhìn thấy Vương gia cùng tiểu thư cứ nhìn lên
trời mãi nên cũng tò mò nhìn thử.
Rất nhanh, rất nhiều hạ nhân, nô tỳ trong Vương phủ
đều tò mò tụ tập lại, mỗi lần có người hỏi, sẽ có người bảo hắn không được nói,
không khí thần bí mà căng thẳng.
Một đám người vây quanh nhau, không có một chút tiếng
động, nhưng đều làm cùng một động tác, nhìn lên bầu trời. Đương nhiên ngoài
Cung Tuyết Thiến ra thì không ai biết đang nhìn gì cả?
Mộ Dung Trần trở lại Vương phủ, cau mày, nhìn thấy
cảnh tượng trước mắt, vừa định trách mắng thì chợt nghe thấy bên trong truyền
đến tiếng nói của Cung Tuyết Thiến: “Thật là, muốn nấc mà cư nhiên cả nửa
ngày vẫn không nấc được.” Nàng quay người lại, giả vờ làm vẻ thật kinh
ngạc nhìn những người đứng phía sau hỏi: “Mọi người đang làm gì vậy? Chẳng
lẽ đều đang muốn nấc sao?”
Nấc? Mọi người hai mặt nhìn nhau, làm cả nửa ngày, hóa
ra nàng đang nấc sao?
Xì…Mộ Dung Vũ nhịn không được phì cười, nhìn vào nàng,
trong mắt ẩn chứa vẻ yêu thương nói: “Tâm Nghi, nàng nha….” Sao nàng
lại có thể nghĩ ra cách này được chứ?
Sau đó tất cả mọi người đều nhịn không được bật cười.
Khóe môi Mộ Dung Trần cũng nhếch lên thành một đường
cong, trong mắt mang theo một tia sủng ái không hề nhận ra, chuyện này mà nàng
cũng nghĩ ra được.
“Tiểu thư, làm cả nửa ngày, hóa ra người đang trêu đùa
bọn nô tỳ nha.” Lúc này Tiểu Vân mới kịp phản ứng.
“Bây giờ mới biết có phải là đã quá muộn rồi hay
không?” Cung Tuyết Thiến cũng cười lớn.
“Không được, nếu nàng đã trêu chọc chúng ta, vậy phải
phạt nàng kể chuyện cười cho chúng ta nghe.” Mộ Dung Vũ cười nói.
Những người khác đương nhiên cũng muốn nghe, nhưng bọn
họ là hạ nhân, tất nhiên không dám yêu cầu chủ tử. Bây giờ Vương gia đã yêu
cầu, vậy bọn họ dĩ nhiên muốn nghe rồi.
“Được rồi, vậy ta phải cố mà làm thôi.” Đôi mắt
của Cung Tuyết Thiến hơi thay đổi, nghiêm trang hỏi: “Mọi người có biết
loài vật nào thích hỏi tại sao nhất không?”
Chương 135 -- Học
cái xấu rất dễ dàng
“Không biết.” Vẻ mặt mọi người đều mờ mịt,
Mộ Dung Vũ cũng lắc đầu. Mọi người đều nhìn vào nàng.
Mộ Dung Trần đứng cách bọn họ không xa cũng mặt nhăn
mày nhíu nhưng lại không hề bước qua. Hắn muốn xem xem nàng lại muốn trêu chọc
mọi người như thế nào nữa.
“Đương nhiên là heo.” Cung Tuyết Thiến nói với vẻ
tất nhiên là vậy.
“Tại sao lại là heo?” Tiểu Vân là người đầu tiên
lên tiếng hỏi, mọi người cũng mang vẻ mặt mờ mịt nhìn nàng.
Cung Tuyết Thiến thần bí cười nói: “Vậy mà vẫn
chưa rõ sao? Đương nhiên là chỉ có heo mới thích hỏi tại sao nhất rồi.”
“Tại sao heo lại thích hỏi tại sao nhất?” Tiểu
Vân không hề nghĩ ngợi lại hỏi tiếp, những người khác cũng cùng nhìn nàng, đều
mang vẻ nghi hoặc khó hiểu.
“Ha ha ha….” Nhìn thấy dáng vẻ ngây ngốc của bọn
họ, Cung Tuyết Thiến không tiếp tục nhịn nổi nữa mà cười rộ lên.
Mộ Dung Vũ sửng sốt rồi cũng lập tức kịp phản ứng lại,
cười lắc đầu nói: “Tâm Nghi, nàng đang chửi xéo người ta thì đúng hơn.”
Chửi người? Mấy hạ nhân vẫn đang hai mặt nhìn nhau, có
ý gì chứ? Tuyết chủ tử mắng bọn họ gì sao?
Mộ Dung Trần đứng ở phía sau cũng bất đắc dĩ lắc đầu,
lũ ngu ngốc này, bị người ta mắng mà cũng không kịp phản ứng. Nhưng mà hắn rất
tò mò, nàng học ở đâu ra những chuyện ly kỳ cổ quái đó?
“Tiểu thư, người lại đang trêu đùa chúng nô tỳ
sao?” Vẫn là Tiểu Vân kịp phản ứng trước, dở khóc dở cười nói.
“Tiểu Vân tỷ tỷ, Tuyết chủ tử đang nói gì
vậy?” Bọn người bên cạnh vẫn mang vẻ mặt không thể hiểu được.
“Thật ngốc nha, heo thích hỏi tại sao nhất. Tự ngươi
nghĩ lại thì sẽ hiểu thôi.” Tiểu Vân nói.
Bây giờ mọi người mới hiểu được rằng mình đã bị Tuyết
chủ tử trêu chọc, nhưng do trở ngại thân phận nên cũng không dám nói gì, chỉ có
thể cười gượng.
“Được rồi, các ngươi lui xuống làm việc đi.” Mộ
Dung Vũ phân phó.
“Dạ, Thập Tứ Vương gia.” Mọi người vội vàng hành
lễ rồi xoay người lại, đột nhiên nhìn thấy Vương gia đang đứng ở phía sau, liền
vội vàng hành lễ: “Nô tài, nô tỳ tham kiến Vương gia.”
“Lui xuống hết đi.” Mộ Dung Trần cũng phân phó.
“Dạ, Vương gia.” Bọn hạ nhân không dám dừng lại
nên đều lui xuống.
“Hoàng huynh, huynh về rồi.” Mộ Dung Vũ nhìn hắn,
chào hỏi.
“Thập Tứ đệ, có chuyện gì sao?” Ánh mắt Mộ Dung
Trần sắc bén nhìn hắn, hắn là cố ý nhân lúc mình không có mặt để đến thăm nàng
sao?
“Đệ tìm hoàng huynh có chút việc nhưng vừa rồi huynh
lại đi vắng.” Mộ Dung Vũ thản nhiên giải thích.
“Hai người cứ trò chuyện tiếp đi, ta trở về
trước.” Cung Tuyết Thiến không thèm liếc mắt nhìn Mộ Dung Trần một cái,
nói xong liền xoay người định đi.
Nàng dám coi thường hắn như vậy khiến trong lòng Mộ
Dung Trần hơi tức giận, nhưng lại ngại Mộ Dung Vũ nên không phát tác, chỉ
nói: “Thập Tứ đệ, theo ta đến thư phòng.”
Trong thư phòng.
“Có chuyện gì? Nói đi.” Mộ Dung Trần nhìn hắn
hỏi.
“Hoàng huynh, đệ chỉ muốn hỏi huynh, huynh thích nàng
không? Cho dù chỉ là một chút.” Mộ Dung Vũ dùng giọng điệu rất nghiêm túc
hỏi.
“Thập Tứ đệ, đệ không nên hỏi ta chuyện này, bất kể ta
có thích nàng hay không thì cũng không có liên quan gì với đệ hết. Ta cũng đã
từng nói, tốt nhất đệ đừng có bất kỳ dây dưa gì với nàng cả. Bây giờ lời đồn
đại đã nổi lên bốn phía, vô cùng bất lợi đối với đệ. Ta hi vọng đệ tự thu xếp
ổn thỏa, đừng tiếp tục hỏi về bất kỳ chuyện gì của nàng nữa.” Mộ Dung Trần
nhìn hắn, giọng điệu lạnh lùng mang theo cảnh cáo.
“Hoàng huynh, đệ biết, nhưng mà huynh cũng biết những
lời đồn đại kia là có người cố ý tung ra. Thật ra hôm nay đệ chỉ muốn nói với
hoàng huynh một câu: ‘Nếu không yêu nàng thì hãy thả nàng đi’.” Mộ
Dung Vũ vẫn không sợ hãi nhìn hắn nói.
“Thập Tứ đệ, đệ càng ngày càng không có phép tắc, việc
này không đến lượt đệ quản, thả hay không thả nàng là chuyện của ta. Nếu không
có chuyện gì nữa thì đệ có thể đi rồi.” Ánh mắt Mộ Dung Trần sắc bén,
giọng điệu lạnh như băng, vung tay lên nói.
“Hoàng huynh, nếu huynh không chịu thả nàng đi vậy thì
hãy đối xử với nàng thật tốt, bằng không đệ nhất định sẽ đưa nàng đi.” Mộ
Dung Vũ ném lại những lời này rồi liền xoay người rời đi.
Trong mắt Mộ Dung Trần mang theo sự tức giận, Thập Tứ
đệ luôn luôn hiền lành ngoan ngoãn lại có thể vì nàng mà làm trái ý hắn một lần
nữa. Hắn liền đứng dậy đi về phía Tuyết Uyển.
Cung Tuyết Thiến vừa vào đến phòng, đang định ngồi
xuống thì cửa lập tức bị đá văng, hắn mang theo sắc mặt âm trầm đi tới, dùng
tay bóp chặt lấy cằm nàng, buộc nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn.
“Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương cảnh cáo ngươi, sau này cách
xa Thập Tứ đệ một chút, nếu để Bổn Vương phát hiện lần nữa thì sẽ không dễ dãi
như thế này đâu.”
“Được, vậy ngươi hãy hưu ta, thả ta đi, nếu không ta
sẽ dùng hết mọi cách để quyến rũ hắn…quyến rũ hắn.” Cung Tuyết Thiến cố ý
nhìn hắn nói.
“Ngươi cho là ngươi còn có cơ hội làm việc đó
sao?” Mộ Dung Trần cười lạnh, muốn tách nàng và Thập Tứ đệ ra thật vô cùng
đơn giản.
“Cơ hội là do người tạo thành, ta sẽ trăm phương ngàn
kế tìm cơ hội, chỉ cần muốn làm thì sẽ có cơ hội.” Cung Tuyết Thiến không
cười nói.
“Mạnh Tâm Nghi, nếu muốn chết thì cứ việc thử
xem.” Mộ Dung Trần hung hăng nhìn nàng chằm chằm.
“Ha ha…ha ha….” Cung Tuyết Thiến đột nhiên bật
cười, bất chợt lấy tay ôm cổ hắn với vẻ mờ ám rồi nói: “Không sao cả, dù
sao người ta yêu là chàng, ta đã nghĩ rồi, nếu chàng đã không chịu thả ta ra
khỏi Vương phủ thì ta sẽ xuất ra tất cả kỹ xảo của mình để quyến rũ chàng, để
xem giữa ta và Liễu Nhu, chàng sẽ yêu ai hơn.”
“Ngươi đừng nằm mơ, người Bổn Vương yêu nhất chính là
Nhu Nhi.” Mộ Dung Trần liền đẩy nàng ra.
“Vậy sao? Người chết khó đối phó nhưng người sống còn
khó đối phó sao? Nếu ngươi muốn giữ ta lại thì ta cũng sẽ không để cho Vương
phủ của ngươi bình yên đâu. Có ta không có nàng, có nàng không có
ta.” Cung Tuyết Thiến cũng cố ý hung ác nói.
Chương 136 -- Diễn
kịch 1
“Mạnh Tâm Nghi, nếu người dám làm chuyện bất lợi với
Nhu Nhu, Bổn Vương nhất định sẽ giết ngươi.” Mộ Dung Trần hung tợn uy
hiếp.
“Ngươi nỡ giết sao? Chỉ sợ đến lúc đó ngươi lại luyến
tiếc.” Cung Tuyết Thiến cố ý yêu mị nói, dùng ngón tay xoa nhẹ lên môi
hắn, học cái tốt không dễ dàng chút nào nhưng học cái xấu lại rất dễ.
“Có nỡ hay không ngươi cứ thử xem sẽ biết.” Mộ
Dung Trần bóp chặt cằm nàng, ngón tay hơi dùng lực, nàng liền bị đau đến mức
nhăn mặt nhíu mày. Nhưng rồi hắn lại buông nàng ra nói: “Nhưng mà, ta cũng
rất chờ mong, xem ngươi muốn quyến rũ Bổn Vương như thế nào.”
“Vậy ngươi cứ đợi đi.” Cung Tuyết Thiến lấy tay
xoa xoa chiếc cằm bị hắn bóp đau của mình.
“Bổn Vương sẽ chờ.” Mộ Dung Trần nhìn thấy cổ
nàng bị mình bóp đến đỏ lên, trong lòng đột nhiên hiện lên một tia đau lòng,
hắn buồn bực không yên xoay người rời đi. Thật ra chính hắn cũng không biết rốt
cuộc cảm giác của hắn đối với nàng là gì?
Bóng dáng của hắn vừa biến mất ở cửa, tất cả vẻ cố
chấp giả bộ trên khuôn mặt Cung Tuyết Thiến đều được gỡ xuống hết. Nàng cũng
không hiểu, rõ ràng chỉ đơn giản là rời đi mà thôi, vì sao đối với nàng lại khó
khăn như vậy? Nếu hắn yêu Nhu Nhi thì vì sao lại không buông nàng ra?
Hai ngày sau.
“Tiểu thư, quận chúa đến rồi, đang ở sảnh trước với
Vương gia.” Tiểu Vân vội vàng đi vào bẩm báo. Tuy rằng nàng không biết vì
sao tiểu thư lại bảo mình chú ý đến Vương gia và quận chúa, nhưng mà tiểu thư
đã phân phó thì nàng nhất định sẽ làm theo.
“Ừ, ta biết rồi. Tiểu Vân, giúp ta thay y
phục.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, phân phó.
“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân đáp rồi lấy ra một bộ y
phục màu hồng nhạt từ trong tủ đựng quần áo, giúp nàng mặc vào.
“Đi thôi, đến sảnh trước.” Cung Tuyết Thiến nói
xong liền đi ra ngoài.
Trong đại sảnh.
Liễu Nhu và Vương gia đang uống trà, thân mật trò
chuyện thì liền nhìn thấy nàng một thân y phục hồng nhạt, thanh xuân xinh đẹp
thướt tha đi đến khiến cho người ta sáng mắt.
“Vương gia, ta đang tìm chàng nha.” Cung Tuyết
Thiến thật tự nhiên ngồi vào trong lòng hắn, ngay giữa hắn và Liễu Nhu.
Sắc mặt Liễu Nhu cứng đờ, rồi trong nháy mắt liền trở
nên khó coi.
“Bước ra.” Khuôn mặt Mộ Dung Trần trở nên lạnh
lùng, phân phó. Hắn biết nàng đang cố ý khiêu khích.
“Được rồi mà.” Cung Tuyết Thiến rất nghe lời đứng
dậy rời khỏi ngực hắn, nhưng lại đột nhiên hôn lên mặt hắn một cái rồi
nói: “Vương gia, bộ dáng hiện tại của chàng thật anh tuấn, người ta rất
thích chàng nha.”
“Mạnh Tâm Nghi.” Mộ Dung Trần giận dữ hét lên,
nhưng trong lòng lại không có bất kỳ cảm giác chán ghét nào.
“Vương gia, ta ở đây, chàng đừng lớn tiếng như vậy mà,
nếu nhớ ta thì chúng ta hãy trở về phòng đi. Đừng quên, quận chúa còn đang ở
đây, đừng khiến nàng sợ hãi.” Cung Tuyết Thiến xinh đẹp, quyến rũ nói. Vẫn
đứng giữa hắn và Liễu Nhu như trước.
“Trần…” Trong mắt Liễu Nhu ẩn chứa vẻ điềm đạm
đáng yêu nhìn hắn.
“Quận chúa, người làm sao vậy? Sao lại có vẻ ủy khuất
như vậy? Ai ức hiếp người sao?” Cung Tuyết Thiến giả vờ không hiểu nhìn
nàng, cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên rồi lại lập tức bừng tỉnh hiểu ra, nói: “Ta
thật hồ đồ, người sắp gả cho Vương gia rồi, là đang giận ta sao? Vậy ta phải
nói trước với quận chúa, trong Vương phủ này có rất nhiều nữ nhân, sau này từ
từ rồi người sẽ quen. Đừng tưởng rằng người là quận chúa thì có thể độc sủng
Vương gia, đây là việc không thể xảy ra. Ngược lại, sau này mỗi người đều phải
dựa vào bản lĩnh của mình.”
“Mạnh Tâm Nghi.” Mộ Dung Trần dùng sức đẩy nàng
ra, đưa tay giữ chặt vai Liễu Nhu nói: “Nhu Nhi, không cần để ý đến nàng
ta.”
“Sao lại không cần để ý đến ta chứ? Quận chúa, người
cho là người trở lại rồi, Vương gia vẫn sẽ yêu người như trước sao? Đừng quên,
năm năm rồi, từ lâu đã không còn là người cũ cảnh xưa nữa. Bây giờ Vương gia
yêu ta. Không tin, người hỏi Vương gia xem, chàng muốn hưu tất cả nữ nhân trong
Vương phủ, chỉ riêng ta là không.” Cung Tuyết Thiến cố ý nói, nàng thật
muốn nhìn xem, hắn sẽ giải thích như thế nào.
“Trần.” Liễu Nhu không hỏi hắn, lại chỉ nhìn hắn,
sắc mặt ảm đạm rõ ràng. Đương nhiên nàng sẽ phối hợp với Mạnh Tâm Nghi diễn
kịch.
“Nhu Nhi, ta chỉ giam cầm nàng ta ở trong Vương phủ
thôi, chuyện này ta đã nói với nàng rồi.” Ánh mắt Mộ Dung Trần hung hăng trừng
Cung Tuyết Thiến, giọng nói lại dịu dàng, nói với Liễu Nhu.
“Hừ…” Cung Tuyết Thiến hừ lạnh vài
tiếng: “Quận chúa, đừng ngốc nữa, nam nhân giam cầm một nữ nhân thì còn có
thể làm gì được nữa? Dùng đầu óc suy nghĩ liền biết. Huống chi, ta vốn là nữ
nhân của hắn.”
“Mạnh Tâm Nghi, ngươi sống đủ rồi có phải
không?” Mộ Dung Trần dùng một tay bắt lấy cổ tay nàng, ánh mắt âm tàn.
“Đợi một lát, Trần.” Liễu Nhu lại đột nhiên gọi
hắn, sau đó đi đến trước mặt Cung Tuyết Thiến nói: “Tâm Nghi muội muội,
nếu mọi chuyện giống như muội nói, vậy thì, ta sẽ tiếp nhận, không cần chàng
lấy cớ là giam cầm. Ta yêu chàng, cho nên thứ chàng thích ta cũng phải yêu,
cũng bao gồm cả muội. Tuy rằng ta sẽ đau lòng, nhưng mà ta sẽ cố gắng để bản
thân thích ứng, bởi vì ta không thể không yêu chàng.”
Cung Tuyết Thiến nhìn nàng, quả nhiên nàng rất thông
minh, nàng càng nói như vậy, Mộ Dung Trần sẽ càng áy náy.
“Nhu Nhi.” Quả nhiên, Mộ Dung Trần cảm động kéo
tay nàng, “Ta sẽ không để nàng chịu ủy khuất đâu, quyệt đối không.”
“Quả nhiên nói nghe còn hay hơn hát, có thể là do
người cảm thấy bản thân đã nhiều tuổi, không còn đẹp nữa, không giữ được trái
tim Vương gia cho nên mới không thể không làm như vậy. Vậy cũng đừng có bày ra
bộ dạng rộng lượng đó, còn gì mà Tâm Nghi muội muội? Sau này đừng kêu như vậy
nữa khiến người ta nghe xong liền cảm thấy ghê tởm.” Cung Tuyết Thiến cố ý
ác độc nói.
“Muội…” Thân thể mềm mại của Liễu Nhu run rẩy,
trong nháy mắt nước mắt liền đong đầy, lập tức ngã vào ngực của hắn, ủy khuất
rơi nước mắt.
Nước mắt tới cũng thật nhanh, Cung Tuyết Thiến nhìn
thấy mà sửng sốt. Liễu Nhu thật là có khiếu diễn kịch trời ban.
“Bốp…” Một cái tát mạnh mẽ rơi xuống trên mặt
Cung Tuyết Thiến, Mộ Dung Trần phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng: “Nếu ngươi dám
tiếp tục nói về Nhu Nhi một chữ nữa thì Bổn Vương nhất định sẽ đập nát miệng
của ngươi.”
Máu tươi trên khóe môi rơi xuống trên y phục màu hồng
nhạt, trong miệng đều là vị tanh ngọt. Máu tươi ngoài miệng vĩnh viễn không
khiến nàng đau đớn bằng máu chảy trong tim. Như vậy cũng tốt, một cái tát đánh
rơi luôn toàn bộ tình yêu của nàng dành cho hắn.

