Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 149 - 150 - 151

Chương 149 -- Dây
dưa

“Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương cảnh cáo ngươi, tốt nhất
ngươi đừng giở thủ đoạn gì ra, sau này cách xa Thập Tứ đệ và Vương tử một
chút.” Sắc mặt Mộ Dung Trần trở nên âm trầm.

“Mộ Dung Trần, ta cũng cảnh cáo ngươi, ngươi không có
tư cách quản ta, ta đến với ai là việc của ta, không mượn ngươi xen vào. Ta
cũng nói cho ngươi biết, ta cứ muốn tiến sâu hơn với Thập Tứ Vương gia cùng Gia
Lỗ Tề đấy, ta thích bọn họ, sao nào?” Cung Tuyết Thiến cố ý chọc giận hắn,
hắn dựa vào đâu mà quản nàng chứ.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi thật không biết sĩ
diện.” Mộ Dung Trần bóp chặt cằm nàng, trong mắt dâng lên lửa giận, nàng
lại còn nói nàng thích bọn họ.

“Vậy ta cũng xin hỏi, một nữ nhân bị hưu còn có sĩ
diện sao?” Cung Tuyết Thiến lạnh lùng hỏi lại hắn.

“Ngươi đang oán hận Bổn Vương sao?” Mộ Dung Trần
nhìn nàng chằm chằm.

“Không, ta phải cám ơn Vương gia, bởi vì Vương gia hưu
ta cho nên ta mới biết được thì ra trên đời này có nhiều nam nhân tốt như vậy,
ta cũng mới phát hiện thì ra ta đây cũng rất được chào đón.” Cung Tuyết
Thiến cố ý nói.

“Ngươi… ngươi thật là không biết xấu hổ.” Mộ
Dung Trần thật sự bị nàng chọc giận. Nghĩ đến hôm nay Gia Lỗ Tề xem thương tích
trên chân trần của nàng nhưng nàng lại không hề từ chối, hắn liền tức không
chịu được, tay đột nhiên bắt lấy cánh tay nàng, dừng lực, đẩy nàng xuống
giường.

“A…” Trong nháy mắt bị ngã lên giường, vết thương
của nàng bị đụng vào, nỗi đau đớn lập tức khiến sắc mặt của nàng trắng bệch,
trên đầu chảy đầy mồ hôi, trong mắt đong đầy nước mắt, nhưng nàng vẫn cố gắng
căn chặt môi, không để mình kêu ra tiếng.

Bộ dáng vừa đau đớn vừa quật cường của nàng khiến Mộ
Dung Trần nhói lòng. Vì sao nàng nhất định phải quật cường như vậy? Vì sao
không thể nói chuyện hòa thuận với hắn, nhất định cứ phải chọc giận hắn. Trong
lòng liền nhẹ nhàng than, lửa giận cũng giảm sút không ít, đưa tay ôm lấy nàng.

“Ngươi làm gì vậy? Buông, không cần ngươi giả vờ tốt
bụng.” Cung Tuyết Thiến giãy dụa, lấy tay dùng sức đánh hắn, nước mắt cũng
không ngăn được nữa mà chảy xuống.

“Ngoan, đừng náo loạn nữa.” Mộ Dung Trần ôm nàng,
nhẹ giọng nói.

Cung Tuyết Thiến hơi cứng người, hắn sao lại có thể nói
chuyện với nàng dịu dàng như vậy, nhưng mà bây giờ đã muộn rồi, nàng cũng không
cần, vẫn giãy dụa nói: “Ngươi buông ra, ta không cần ngươi thương hại đồng
tình, ta không muốn gặp lại ngươi.”

“Ưm…” Môi của nàng đột nhiên bị hắn hôn lên, nàng
kinh ngạc nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn đã quên phản ứng.

Mộ Dung Trần ôm chặt nàng, đắm chìm trong đôi môi ngọt
ngào của nàng, muốn lấy được càng nhiều.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới kịp phản ứng, hắn đang
làm gì vậy? Sao hắn lại có thể tiếp tục xâm phạm nàng? Nàng liều mạng muốn
thoát khỏi hắn nhưng cánh tay hắn lại vững chắc giống như xích sắt, mặc cho
nàng dùng sức mạnh đến đâu cũng không giãy ra được.

Thẹn quá hóa giận, ngay tại lúc ánh mắt của hắn trở
nên mơ màng, nàng há mồm ra, bất ngờ cắn vào đầu lưỡi đang thăm dò vào của hắn.

“A…” Mộ Dung Trần bị đau kêu lên, rời khỏi môi
nàng, nàng cả gan dám cắn hắn, tuy rằng chỉ cắn được một chút nhưng trong miệng
hắn đã tràn ngập mùi máu tươi.

“Ngươi vô sỉ, buông.” Cung Tuyết Thiến tức giận
nhếch lông mày lên quát.

Sắc mặt Mộ Dung Trần lập tức biến thành âm tình bất
định, thân mình xích lại gần đè nàng lại: “Buông ngươi ra? Đừng hòng nghĩ
đến chuyện đó.”

Tiếng nói vừa dứt, hắn liền trả thù bằng cách dùng
răng cắn lên môi nàng, mặc dù không chảy máu nhưng cũng khiến môi nàng bị sưng
đỏ.

Cung Tuyết Thiến bị đau cau mày, trừng mắt nhìn hắn,
nhưng do sức yếu ớt nên không có cách nào.

Thân mình Mộ Dung Trần bỗng chốc nổi lên biến hóa,
nàng vẫn giống như trước đây, không cần làm gì cả nhưng nháy mắt lại có thể
châm lên dục vọng trong thân thể hắn.

Tay bắt đầu không an phận đưa tới trên ngực nàng.

“Đừng, đừng…” Cung Tuyết Thiến vô cùng lúng túng
né tránh đôi môi hắn, kêu to lên.

Nhưng Mộ Dung Trần lại không thèm để ý, tay vẫn thăm
dò vào trong ngực nàng như trước.

“Mộ Dung Trần, ngươi đê tiện, đừng quên, ngươi đã hưu
ta rồi, ta không còn là nữ nhân của ngươi nữa, ngươi không thể làm như
vậy.” Cung Tuyết Thiến không ngừng kêu lên.

“Hưu ngươi, nhưng ngươi đã từng là nữ nhân của Bổn
Vương, đây là sự thật vĩnh viễn không thể thay đổi.” Động tác trên tay Mộ
Dung Trần vẫn chưa dừng lại.

Cung Tuyết Thiến bị lộ ra cái yếm bên trong, vừa thẹn
vừa giận, gấp gáp đến nỗi đầu đổ đầy mồ hôi. Đột nhiên nàng nhanh trí hô
lên: “Quận chúa, người đã đến rồi.”

Nhu Nhi… thân mình Mộ Dung Trần cứng đờ, theo bản
năng nhìn về phía cửa, lúc này mới biết mình bị lừa, vừa muốn phát hỏa lại thấy
nàng dùng ánh mắt yếu ớt nhìn hắn nói: “Rõ ràng là ngươi thích Nhu Nhi, vì
sao còn đối xử với ta như vậy? Ngươi đã hưu ta rồi, vậy cầu xin ngươi buông tha
ta.”

Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm một hồi lâu rồi đột
nhiên xoay người rời khỏi người nàng. Rốt cuộc hắn đang làm gì vậy? Vì sao nhìn
thấy nàng liền không thể khống chế được? Nàng nói rất đúng, người hắn yêu chính
là Nhu Nhi, vì sao còn muốn dây dưa nàng?

Không thèm liếc nhìn lại nàng một cái, hắn phẫn nộ
xoay người rời đi. Hắn cũng không hiểu mình đang làm gì nữa? Rõ ràng đã hiểu
được tất cả, nhưng lại cứ không buông nàng ra được.

Đi khỏi Mạnh phủ, hắn liền nhìn thấy Mộ Dung Phong
đang đi tới từ phía đối diện.

“Hoàng huynh, sao huynh lại ở đây?” Hắn kinh ngạc
hỏi, nhưng rồi nhìn thấy Mạnh phủ ở bên cạnh, trong lòng đã hiểu rõ vài phần.

“Đi, đi uống rượu cùng ta.” Mộ Dung Trần lại
không nói hai lời, kéo hắn đi về phía tửu lâu.

Trong tửu lâu.

Mộ Dung Trần cứ uống từng chén từng chén một, không
thèm quan tâm đến Mộ Dung Phong ở bên cạnh.

“Hoàng huynh, đừng uống nữa, mượn rượu tiêu sầu càng
sầu thêm, có chuyện gì cứ nói ra, có lẽ đệ có thể giúp huynh.” Mộ Dung
Phong lập tức ngăn hắn lại, nói.

“Ta không sao, ta chỉ muốn uống rượu.” Mộ Dung
Trần khẽ gạt cánh tay hắn ra, dứt khoát cầm lấy bầu rượu dốc vào miệng.

Chương 150 -- Yêu
ai nhiều hơn?

Thấy hoàng huynh không ngừng uống rượu, Mộ Dung Phong
chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, không quản hắn nữa, để hắn phát tiết những khó chịu
trong lòng.

Mộ Dung Trần lại không ngừng dùng rượu để khiến bản
thân tê dại, trong đầu, hình dáng của Liễu Nhu và Mạnh Tâm Nghi không ngừng
luân phiên xuất hiện, khiến hắn đau đớn không chịu được.

“Hoàng huynh, đừng uống nữa, huynh say rồi.” Mộ
Dung Phong nhìn thấy bàn tay cầm chén rượu của hắn đã bắt đầu lung lay liền
nhịn không được đưa tay ra giành lấy chén rượu trong tay hắn.

“Đưa ta, ta không say, ta vô cùng tỉnh táo.” Mộ
Dung Trần lấy tay quơ quơ muốn giật lại chén rượu, trong lòng hắn rất tỉnh táo.

“Hoàng huynh, chẳng qua chỉ vì một nữ nhân, huynh hà
tất phải biến bản thân mình thành thế này. Nếu huynh muốn thì cứ giữ cả hai
nàng ở bên người, ai lại dám nói gì?” Mộ Dung Phong nhìn hắn, thật sự
không rõ trong lòng hắn đang rối rắm chuyện gì? Chuyện đơn giản như vậy, lại
khiến hoàng huynh luôn lạnh lùng không thể khống chế được.

“Đệ không hiểu, nếu là nữ nhân bình thường thì ta có
thể ép buộc, nhưng các nàng lại không phải.” Mộ Dung Trần thống khổ ghé
vào trên bàn, hắn không thể thất hứa với Nhu Nhi, hắn không thể phụ Nhu Nhi,
nhưng trong lòng của hắn lại không thể khống chế được nghĩ đến một nữ nhân
khác.

“Hoàng huynh, đệ không biết huynh đang khổ sở vì điều
gì? Nhưng mà huynh cũng đã lựa chọn rồi, huynh chọn Liễu Nhu, nếu đã vậy huynh
đừng có bất kỳ dây dưa không rõ gì với Mạnh Tâm Nghi nữa.” Mộ Dung Phong
chân thành nói.

“Ngũ đệ, đệ đã nghe qua câu này chưa?” Mộ Dung
Trần say, ánh mắt lờ mờ nhìn hắn hỏi.

“Câu gì?” Mộ Dung Phong sửng sốt.

“Thân bất do kỷ.” Mộ Dung Trần nói rõ, trái tim
của hắn chính là thân bất do kỷ.

Ai…Mộ Dung Phong thở dài, lại hỏi: “Hoàng huynh,
vậy huynh yêu Liễu Nhu nhiều hơn hay là yêu Mạnh Tâm Nghi nhiều hơn?”

“Không biết.” Mộ Dung Trần lắc đầu: “Ta yêu
Liễu Nhu nhưng cũng không muốn Tâm Nghi rời đi. Đệ biết không, nhìn thấy nàng ở
cùng một chỗ với Thập Tứ đệ, hay với nam nhân khác, ta sẽ ghen tỵ, ở trong tiềm
thức của ta, nàng là của ta, nàng vẫn luôn là của ta.”

“Nếu đã như vậy, sao huynh còn hưu nàng?” Mộ Dung
Phong nhìn hắn, đây không giống như chuyện hắn sẽ làm.

Hắn không nghe được câu trả lời, bởi Mộ Dung Trần đã
gục xuống bàn ngủ say.

Mộ Dung Phong đứng dậy đỡ hắn lên, dọc theo đường đi,
trong miệng hắn không ngừng gọi: “Nhu Nhi”….”Tâm Nghi.”

Ngày hôm sau, trong thành vô cùng náo nhiệt hoan
nghênh Gia Lỗ Tề Vương tử đến. Cung Tuyết Thiến nhàm chán ngồi một mình trong
phòng. Nàng biết hôm nay sẽ không có ai đến.

Nhìn thấy sắc trời bên ngoài dần tối, nàng cũng không
hề buồn ngủ, bởi vì chân không thể cử động nên ban ngày đã ngủ rất nhiều.

“Tiểu thư, Thập Tứ Vương gia đến.” Tiểu Vân đi
tới nói.

Cung Tuyết Thiến sửng sốt, đã trễ thế này, hắn còn tới
thăm nàng? Nàng phân phó: “Tiểu Vân, đỡ ta dậy, mời hắn vào.”

“Dạ.” Tiểu Vân đỡ nàng dậy, mặc y phục cho nàng
rồi mới đi ra ngoài.

Rất nhanh, Mộ Dung Vũ liền đi đến, trên người mang theo
mùi rượu, nhìn nàng nói: “Tâm Nghi, đỡ hơn chút nào không?”

“Đỡ hơn nhiều rồi, Vũ, đã trễ thế này, sao ngươi không
về nghỉ ngơi mà lại còn đến thăm ta?” Cung Tuyết Thiến nói, phần tình
nghĩa này của hắn khiến trong lòng nàng cảm kích.

“Yến tiệc trong hoàng cung vừa mới kết thúc, ta cũng
không mệt nên đến thăm nàng một lát.” Mộ Dung Vũ nói.

“Đúng rồi, Gia Lỗ Tề Vương tử đến đây làm gì? Không
phải là hòa thân chứ?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn, hỏi đùa.

“Ừ, đúng rồi, chính là đến để hòa thân.” Nhưng Mộ
Dung Vũ lại khẽ gật đầu.

“Lại là một cuộc hôn nhân chính trị.” Cung Tuyết
Thiến lắc đầu.

“Đây là sự bất đắc dĩ của người trong Hoàng
tộc.” Mộ Dung Vũ thở dài, sau đó lại nói: “Nhưng mà Gia Lỗ Tề cũng
không để Phụ hoàng ban hôn mà muốn tiếp xúc trước đã rồi mới tự mình quyết
định.”

“Vậy cũng tốt.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, như vậy
tối thiểu cũng có nền tảng tình cảm.

“Được rồi, Tâm Nghi, ta không quấy rầy nàng nghỉ ngơi
nữa, nàng nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi trước.” Mộ Dung Vũ đứng dậy nói, nhìn
thấy nàng không sao, hắn mới an tâm.

“Được, Vũ, ngươi đi chậm một chút.” Cung Tuyết
Thiến nói.

Trong Hoàng cung.

Mộ Dung Trần vừa định rời khỏi Hoàng cung liền nhìn
thấy một thái giám vội vàng chạy tới hành lễ nói: “Vương gia, nương nương
mời người.”

“Có chuyện gì sao?” Hắn lạnh lùng nói, tuy rằng
Nhu Nhi đã trở lại nhưng trong lòng hắn nỗi hận đối với mẫu phi vẫn không thể
tiêu tan.

“Bẩm Vương gia, nô tài không biết, nương nương chỉ bảo
nô tài đến mời Vương gia, bảo là có việc muốn nói.” Công công hồi đáp.

Mộ Dung Trần suy nghĩ một lát rồi mới lên
tiếng: “Đi thôi.” Đúng lúc hắn cũng có lời muốn nói.

“Mời Vương gia.” Công công làm động tác mời.

Vừa đến đại sảnh, mặc dù giọng nói của Mộ Dung Trần
lạnh lùng không có chút tình cảm nhưng vẫn hành lễ: “Nhi thần tham kiến
mẫu phi.”

“Trần Nhi, đứng lên đi.” Quý phi nương nương hơi
kích động, tuy rằng giọng nói của hắn rất lạnh lùng, nhưng hắn đã chịu gọi bà
là mẫu phi. Bà phân phó với cung nữ, thái giám bên cạnh: “Các ngươi lui
xuống hết đi.”

“Dạ, Quý phi nương nương.” Cung nữ thái giám đều
lui xuống.

“Có lời gì thì nói đi.” Mộ Dung Trần nhìn bà,
trực tiếp hỏi.

“Trần Nhi, con cứ phải đối xử với mẫu phi như vậy sao?
Con xem, không phải Liễu Nhu đã trở về sao?” Vẻ mặt của Quý phi nương
nương rất bi thương, nếu không phải vì hắn thì ai lại bằng lòng thương tổn con
mình chứ.

“Đúng là nàng đã trở về nhưng nàng trở về không có
nghĩa là có thể xóa bỏ hết tất cả những gì bà đã làm.” Mộ Dung Trần nắm
chặt tay, ánh mắt nhìn bà không có một tia ấm áp.

Sắc mặt của Quý phi nương nương có vẻ tức giận khó
coi, nhưng bà cố nén sự tức giận trên mặt, ép mình dịu lại rồi nói: “Trần
Nhi, hôm nay ta gọi con đến không phải là muốn nói về chuyện của nàng ta, ta là
muốn hỏi về Mạnh Tâm Nghi.”

“Mạnh Tâm Nghi? Nàng có quan hệ gì với bà sao? Bà muốn
hỏi gì về nàng?” Ánh mắt Mộ Dung Trần Nghi hoặc nhìn bà.

“Ta muốn hỏi con, vì sao lại hưu nàng?” Quý phi
nương nương hỏi.

Chương 151 -- Mục
đích

“Ta muốn hỏi con, vì sao lại hưu nàng?” Quý phi
nương nương hỏi.

“Đó là chuyện của ta, không cần bà hỏi đến, còn nữa,
sau này bà cũng ít hỏi chuyện của ta thôi.” Giọng điệu Mộ Dung Trần vẫn
lạnh băng như trước.

“Con….” Quý phi nương nương bị hắn chọc tức, tay
run lên, nhịn không được quát: “Được, con đi đi, sau này ta cũng không
quản con nữa.”

Mộ Dung Trần nhìn thấy bà tức giận đến mức sắc mặt
trắng bệch thì thân mình hơn chần chừ, trong mắt hiện lên một tia áy náy. Nhưng
nghĩ đến những hành động trước kia của bà nên vẫn vô tình xoay người rời đi.

Quý phi nương nương lập tức ngồi lên trên ghế, tay nắm
chặt run run, sao hắn lại có thể không biết điều như vậy? Không thể hiểu được
lòng bà?

“Nương nương, người không sao chứ?” Công công đi
tới, vội vàng vỗ nhẹ sau lưng giúp bà.

“Tiểu Minh tử, sáng mai, ngươi đi tuyên quận chúa tới
gặp ta.” Quý phi nương nương phân phó, đã đến lúc gặp mặt nàng ta rồi, năm
năm sau mới xuất hiện, chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy.

“Dạ, nô tài tuân mệnh.” Tiểu Minh tử vội vàng
đáp.

Ngày hôm sau, Liễu Nhu được công công dẫn đến cung của
Quý phi.

“Ngọc Minh bái kiến Quý phi nương nương.” Giọng
điệu Liễu Nhu ôn hòa, trên mặt không có một tia biểu tình, vấn an. Rốt cuộc bà
ta cũng nhịn không được đến tìm nàng.

“Đứng lên đi.” Quý phi nương nương cũng lạnh lùng
nói rồi đưa mắt ra hiệu, những người xung quanh liền hơi hành lễ rồi lui xuống.

Lúc này Quý phi nương nương mới dùng ánh mắt lạnh như
băng nhìn nàng: “Liễu Nhu, năm năm không gặp, ngươi vẫn giống như lúc
trước. Nói đi, lần này trở về mục đích của ngươi là gì?”

“Nương nương đang nói gì vậy? Sao ta lại không hiểu gì
cả, ta là quận chúa, lần này đến đương nhiên là để hòa thân rồi, tất cả mọi
người đều biết, nương nương không biết sao?” Liễu Nhu giả vờ ngây ngốc
nói, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia hận ý.

“Hòa thân? Liễu Nhu, ngươi không cần giả vờ, ở đây
không có người khác, chúng ta là người quang minh chính đại không nói chuyện mờ
ám, ngươi trở về chỉ đơn giản là vì hòa thân thôi sao? Chẳng lẽ ngươi không hận
ta?”Ánh mắt sắc bén của Quý phi nương nương bắn thẳng về phía nàng. Dù sao năm
năm trước chính bà đã gài bẫy ép nàng rời đi.

“Hừ.” Liễu Nhu đột nhiên cười lạnh, cũng không
giả vờ nữa, lập tức đi đến bên cạnh, ngồi xuống, cầm lấy chén trà trên bàn, nhẹ
nhàng nhấp một ngụm, rồi mới nhìn bà nói: “Nương nương, tốt nhất bà nên
khách sáo một chút khi nói chuyện với ta, ta không còn là quả phụ Liễu Nhu không
chỗ nương tựa trong miệng bà nữa đâu, bây giờ ta là quận chúa Minh Nguyệt quốc,
hiện tại ta có thân phận, có quyền thế, bà nghĩ rằng ta còn sợ bà sao? Ta đương
nhiên hận bà, nhưng mà, ta cũng nói cho bà biết, ta thật sự đến để hòa thân,
bởi vì ta yêu Trần, nhưng mà ta cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bà như vậy
đâu, ta sẽ khiến bà phải trả giá thật nhiều.”

“Vậy ngươi muốn như thế nào? Giết ta? Đừng quên, dù
sao nó cũng là con ta, ngươi giết ta, nó còn có thể tha thứ cho ngươi
sao?” Quý phi nương nương nhìn nàng, có thách nàng cũng không có gan cùng
bản lĩnh đó đâu.

“Nương nương, bà yên tâm, ta cũng không ngu ngốc như
vậy đâu, dù thế nào thì bà cũng là mẫu phi của Trần, cho nên ta sẽ không để bà
chết đâu, ta sẽ khiến bà… sống không bằng chết.” Nói xong câu
cuối cùng, ánh mắt Liễu Nhu chợt trở nên âm lãnh đáng sợ.

“Liễu Nhu, ngươi quay trở về là để báo thù đúng không?
Ta thừa nhận năm năm trước, có lẽ đã đối xử không công bằng với ngươi. Nhưng
ngươi nên hiểu tình cảnh của ta lúc đó. Vì Trần, ta không thể không làm như
vậy.”Quý phi nương nương nhìn nàng chằm chằm, nói.

“Vì Trần? Bà là vì quyền lợi của mình thì đúng hơn.
Không sai, ta tới là để trả thù, ta vĩnh viễn cũng không thể quên được việc
trước kia bà đã bức bách ta, còn có những khổ cực mà năm năm này ta đã phải
chịu. May mắn là ông trời có mắt, cho ta sống lại lần nữa, nhưng mà ta vĩnh
viễn đều không quên được những sỉ nhục bà đã dành cho ta.” Nghĩ đến năm
năm trước, Liễu Nhu liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Liễu Nhu, ngươi có thể hận ta, có thể oán ta, có thể
trả thù ta, nhưng ta hi vọng ngươi đừng thương tổn Trần Nhi. Nó thật sự yêu
ngươi, vì ngươi, nó đã hận ta suốt năm năm.” Trong mắt Quý phi nương nương
ẩn chứa nỗi đau xót, bà muốn ổn định Liễu Nhu trước rồi sau này sẽ tìm cơ hội
đối phó nàng.

“Rò ràng là bà vẫn luôn thương tổn chàng, bà còn có tư
cách gì mà yêu cầu ta?” Liễu Nhu mắt lạnh nhìn lên bà, nhưng trong lòng
lại có một tia ấm áp bởi vì câu nói kia của bà. Trần vì nàng mà hận bà ta năm
năm.

“Nhu Nhi, sao nàng lại ở đây?” Mộ Dung Trần đột
nhiên xông vào, giọng điệu căn thẳng mang theo sự quan tâm nhìn nàng hỏi.

“Trần, không có việc gì, là thiếp muốn đến thăm nương
nương.” Liễu Nhu ôn nhu cười nói, cất dấu vẻ lạnh băng trên khuôn mặt đi.

“Sau này không có việc gì thì ít vào cung
thôi.” Mộ Dung Trần nói xong, ánh mắt lạnh lùng liếc mắt nhìn Quý phi
nương nương đang ngồi ở trước mặt một cái rồi kéo tay nàng đi.

Nhìn thấy con mình rời đi tuyệt tình như vậy, Quý phi
nương nương tức giận đến nỗi nước mắt tuôn trào. Đến lúc nào nó mới hiểu rõ, bà
làm tất cả cũng bởi vì suy nghĩ cho nó.

“Nương nương, đừng đau lòng, một ngày nào đó Vương gia
sẽ rõ thôi.” Tiểu Minh tử an ủi, nhanh chóng đưa đến một chiếc khăn lụa.

“Ta chỉ sợ, lần này Liễu Nhu trở lại không đơn giản
như vậy. Hiện tại ta thật hối hận trước kia không nghe lời ngươi, diệt cỏ diệt
tận gốc.” Quý phi nương nương ân hận lúc đầu đã sai lầm.

“Nương nương cứ yên tâm, nô tài nhận ra, nàng ta thích
Vương gia cho nên sẽ không làm gì Vương gia đâu. Mà cho dù nàng ta muốn làm gì
đi nữa thì chúng ta cũng có thể ra tay trước để dành lợi thế.” Tiểu Minh
tử ở bên cạnh nói.

Quý phi nương nương khẽ gật đầu nói: “Bây giờ
cũng chỉ có thể như vậy thôi, hi vọng nàng ta thật lòng với Trần Nhi.”

“Nương nương, không cần suy nghĩ nhiều quá, hiện tại
thân phận của nàng ta là quận chúa Minh Nguyệt quốc, cưới nàng ta đối với Vương
gia mà nói là trăm lợi mà không hề có hại. Nếu nàng ta thật sự có lòng khác,
chúng ta ra tay cũng không muộn.” Tiểu Minh tử đỡ bà dậy nói.

“Ừ, Tiểu Minh tử, ngươi phái người theo dõi nàng ta cùng
động tĩnh của Vương phủ thật chặt.” Quý phi nương nương phân phó.

“Dạ, nương nương, nô tài sẽ làm thật tốt.” Tiểu
Minh tử lĩnh mệnh nói.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.