Phàm nhân tu tiên - Chương 2189 - 2190

Chương 2189:
Thần Du Vạn Dặm

Ba con phệ kim trùng
này chính là ba con linh trùng sống sót cuối cùng, sau khi đã cắn nuốt hết đám
trùng dự tuyển lên trùng vương.

Khi trước, dưới uy hiếp của chân lôi thiên
kiếp, trong tình thế cấp bách, Hàn Lập đã gọi ra tất cả phệ kim trùng, vốn đang
lâm vào ngủ say sau khi đã ngâm trong Tẩy linh thủy và cắn nuốt một lượng linh
vật lớn.

Kết quả là đám phệ kim trùng này sau khi
cắn nuốt hết lực lượng của chân lôi thì bắt đầu quay ra cắn nuốt lẫn nhau.

Điều này hoàn toàn ngoài dự định của Hàn
Lập, khiến cho hắn vừa mừng mà lại vừa sợ!

Sau khi hắn vượt qua thiên kiếp, tiến giai
Đại thừa thành công, toàn bộ đàn trùng chỉ còn đúng ba con hậu tuyển trùng
vương này, lúc này có thể coi là “một nửa Trùng Vương.” rồi.

Ba con bán trùng vương này chẳng những to
hơn ban đầu vô số lần, hình dáng hung tợn dị thường, trên lưng có những vằn màu
tím sậm nhìn giống hình dáng của tia sét, khiến cho người khác khi nhìn thấy
thì đều vô cùng kinh ngạc.

Mà khí tức của ba con bán trùng vương này
cũng vượt xa lúc đầu, có thể sánh với tu sĩ Hợp thể hậu kỳ.

Ba con linh trùng màu vàng có thân hình to
lớn dị thường cùng với khả năng không thứ gì không cắn xé được, chỉ nghĩ thôi
cũng khiến người ta cảm thấy lạnh người!

Nhưng đáng tiếc nhất chính là ba con bán
trùng vương này tới bước cắn xé cuối cùng lại dừng lại, không tiếp tục thôn phệ
nhau để thành một trùng vương duy nhất nữa.

Bằng không, như lời của Thanh Nguyên tử
từng nói, trùng vương mà Chân tiên gặp cũng phải tránh xa, nói không chừng có
thể sẽ thật sự hiện thế.

Hàn Lập đánh giá kĩ ba bán trùng vương này,
ánh mắt chớp động, khẽ thúc giục thần niệm.

Cánh của ba cự trùng run lên, một đoàn kim
quang từ trong mật thất phá không bắn ra ngoài.

Chớp mắt sau, bầu trời bên ngoài mật thất
vang lên tiếng nổ lớn, kim quang lóe lên ở khắp mọi nơi, nhìn vô cùng quỷ dị.

Hắn thúc giục thần niệm, trùng vương hoàn
toàn theo sai khiến, không có chỗ nào bất bình thường cả.

Hàn Lập thấy vậy mới yên lòng, một tay bấm
niệm pháp quyết.

Ba con cự trùng thân hình vốn to lập tức
thu nhỏ lại, rồi sau đó chớp mắt biến mất trong cánh tay áo của hắn.

Hàn Lập có trong tay ba bán trùng vương này
giống như trong tay có ba gã Hợp thể hậu kỳ trợ giúp, có thể coi như là một chỗ
tốt từ trên trời rơi xuống.

Trong lòng hắn thầm vui mừng, sau khi đánh
giá một hồi, thân hình đang ngồi xếp bằng trên đất vẫn bất động, nhưng môi khẽ
mấp máy, không có một thanh âm nào phát ra, giống như hắn đang truyền âm cho ai
đó vậy.

Kết quả là ngay sau đó, trước người Hàn Lập
dao động, một đạo vòng cung như chớp bạc lóe lên, một bóng người lẳng lặng hiện
ra, hướng Hàn Lập lạnh nhạt hỏi:

“Hàn đạo hữu, tìm ta có chuyện gì?”

Người vừa xuất hiện này chính là Giải đạo
nhân.

“Giải huynh, mời ngồi! Ở chỗ này chỉ có hai
người chúng ta, cũng nên tiếp tục nói chuyện khi trước. Tại hạ muốn nghe đạo
hữu lặp lại lời nói lúc trước một chút.”

Hàn Lập mời Giải đạo nhân ngồi xuống, thản
nhiên cười nói.

“Tốt. Ý tứ lúc trước của ta rất rõ ràng,
bây giờ ngươi đã có đủ điều kiện trở thành chủ nhân chính thức của ta, chỉ cần
có thể đáp ứng vài điều kiện, ta không ngại vì ngươi mà làm việc, từ nay về sau
mặc ngươi sai khiến.” Giải đạo nhân nhàn nhạt đáp.

“Những điều kiện này là do người nào quy
định, chắc không phải là do Giải huynh đột nhiên có ý tưởng này đấy chứ?” Hàn
Lập nghe vậy thì cẩn thận hỏi lại.

“Đây không phải là chủ ý của ta, mà là điều
kiện của chủ nhân trước đây của ta. Chỉ cần có người có đủ các điều kiện cơ bản
xuất hiện thì ta sẽ chủ động nói ra.” Giải đạo nhân không có chút do dự mà trả
lời.

“Quý chủ nhân chính là Chân tiên, nếu đã
đặt ra điều kiện thì chắc hẳn trong đó có chủ ý sâu xa, chắc sẽ không phải là
giả. Nếu Giải huynh không ngại thì trước tiên cứ nói ra điều kiện, tại hạ xem
xem bản thân có thể hoàn thành được hay không rồi hãy nói tiếp.” Sau khi Hàn
Lập trầm ngâm một hồi cũng đáp rành rọt từng chữ một.

“Tốt, ở đây ta có danh sách mấy món đồ,
trước tiên là phải thu thập đầy đủ chúng.” Giải đạo nhân gật gật đầu, một tay
giơ lên, một ngọc giản màu lam bay về phía Hàn Lập.

Một tay Hàn Lập chụp lấy ngọc giản, nhướng
mày hỏi một câu: “Chẳng lẽ đây là điều kiện?”

“Đương nhiên là không. Nhưng nếu ngay cả
việc này mà đạo hữu cũng không làm được thì những điều kiện phía sau tốt nhất
là quên đi, càng không cần biết rõ.” Giải đạo nhân vẫn thản nhiên nói.

“Nói thế cũng có lý!” Hàn Lập gật gật đầu,
dán ngọc giản lên trán, thần niệm đảo qua nội dung bên trong.

Một lát sau, Hàn Lập thu lại thần niệm, gỡ
ngọc giản ra khỏi trán, nhíu mày nhăn mặt một lúc sau đó mới lại hướng về phía
Giải đạo nhân, nói:

“Những đồ vật này cũng không phải dễ tìm,
không những phải bỏ ra chút thời gian ra ngoài, mà e là còn cần có cơ duyên may
ra mới thu thập được hết. Nếu vận khí không tốt thì có lẽ cả đời này cũng không
thể tìm ra. Giải thật sự khẳng định những đồ vật bên trong này một kiện cũng
không thể thiếu sao?”

“Chẳng những một kiện cũng không thể thiếu
mà thậm chí không thể ít hơn một phân lượng nào, bằng không thì cũng coi như là
ngươi không hoàn thành điều kiện này.” Giải đạo nhân lập tức đáp.

“Được rồi, xem ra muốn được Giải huynh nhận
là chủ nhân thực sự thì Hàn mỗ cũng phải thử sức một phen mới được.” Hàn Lập
tay cầm ngọc giản, thần sắc liên tục biến đổi, rốt cục mới quyết tâm nói.

“Tốt, hy vọng các hạ có thể thành công! Nếu
không có sự tình gì khác, ta đi trước!” Giải đạo nhân gật gật đầu nói, trên mặt
không có chút biểu cảm nào, thân hình lay động một chút, lập tức hóa thành một
đạo hồ quang biến mất trong hư không.

Hàn Lập nhìn vị trí đối phương vừa biến
mắt, trên mặt xuất hiện một chút khác thường.

Xem ra lúc trước hắn phán đoán không sai,
sau khi Giải đạo nhân này tiến giai lên Đại thừa thì linh tính cũng tăng lên
rất mạnh, có lẽ Ngụy Tiên bảo thật sự có chứa một vài bí mật không ai biết.

Tâm niệm của Hàn Lập chuyển động liên tục,
sau đó lẳng lặng thu ngọc giản vào trong vòng trữ vật, hai tay đặt lên đầu gối,
hai mắt nhắm lại.

Rốt cục cũng xử lý hết mọi sự tình, bây giờ
hắn mới yên tâm nhập định, củng cố cảnh giới của mình.

Thời gian bên ngoài vùn vụt trôi qua, Hàn
Lập ở trong mật thất nhập định cũng đã được một tháng.

Một ngày, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trong
mật thất đột nhiên mở to hai mắt, trong mắt chớp lên hai luồng thái dương màu
lam rồi nhanh chóng biến mất, một tay vỗ lên đầu một cái.

“Ba.” một tiếng, trên đỉnh đầu, một tiểu
nhân màu ánh vàng xuất hiện ngay sau đó.

Tiểu nhân này toàn thân mặc trường bào màu
xanh, khuôn mặt giống hệt Hàn Lập, giống như một Hàn Lập đã bị thu nhỏ khoảng
mười lần, sau lưng giắt một tiểu kiếm, trên đầu vai cùng ngực có ba giáp trùng
màu vàng đang cắn trên vạt áo, giống như ba hạt ngọc vàng rực rỡ, nhìn vô cùng
quỷ dị.

Mà tiểu nhân vừa hiện ra, sau khi cúi đầu
dò xét bản thân một phen thì trên mặt xuất hiện vẻ vô cùng vui mừng.

Lúc này, thân thể Hàn Lập vốn đang bất
động, đột nhiên gương mặt khẽ nhúc nhích, ánh vàng trên đầu một lần nữa lóe
lên, đỉnh đầu đang mở rộng đột nhiên khép lại.

Mà sau khi thân hình khẽ động, Hàn Lập còn
chủ động đứng dậy, hướng tiểu nhân màu xanh trên không trung hơi khom khom
người.

Cùng lúc ấy, trên thân thể Hàn Lập lại chớp
động ánh sáng màu xanh, một khuôn mặt cũng giống Hàn Lập y như đúc lóe lên.

Khúc Nhi vốn điều khiển linh khu cũng lập
tức khoanh tay đứng một bên.

“Hai người các ngươi để ý tới thân thể ta
một chút, ta muốn thử một lần nữa thử thi triển thuật Thần du vạn dặm, một lát
nữa sẽ quay lại.”

Tiểu nhân màu xanh ánh mắt hướng xuống
dưới, thần sắc có vẻ ngưng trọng, nói ra giọng của Hàn Lập.

Sau đó tiếng xé gió vang lên, tiểu nhân màu
xanh nhanh như chớp biến mất tại hư không.

Ở bên dưới, thân thể Hàn Lập và linh khu
màu xanh liếc mắt nhìn nhau, sau đó yên lặng khoanh chân ngồi xuống, không nói
một lời nào.

Nguyên anh của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân,
lúc này, sau một chớp động đã xuất hiện ở giữa không trung cao mấy vạn trượng,
hơi cúi đầu nhìn xuống tầng tầng lớp lớp mây dưới chân, sau đó lại ngẩng đầu
nhìn tới một cơn lốc màu trắng đang cuồn cuộn thổi tới. Trường bào màu xanh lay
động, da mặt nhăn nhúm như thể đang bị đau bởi ngàn vạn đao cắt vào vậy.

Nhưng tiểu nhân thấy vậy không những không
kinh hoàng mà còn lẩm bẩm nói nhỏ vài câu:

“Gió lốc ngoại thiên đúng là danh bất hư
truyền, nếu lúc trước nguyên anh tới độ cao này sợ rằng đã bị gió này trực tiếp
xé nát rồi. Nhưng bây giờ ngoài cảm giác có chút khó chịu thì cũng không còn
phải sợ cơn gió lốc này nữa.”

Tiểu nhân màu xanh vừa nói xong thì một tay
bấm niệm pháp quyết, toàn bộ thân hình trở nên mơ hồi rồi hóa thành một đoàn
hoàng kim tiến nhập vào trong cơn gió lốc, tốc độ của cơn gió mỗi lúc một lớn
hơn, mà độ cao mỗi lúc cũng một tăng.

Theo độ cao tăng lên, cơn lốc càng lúc càng
trở nên dữ dội và hung tợn.

Trong cơn cuồng phong, có thể thấy từng đạo
âm thanh do phong nhận tạo ra, trong chớp mắt, ở bên cạnh tiểu nhân xuất hiện
những khe nứt không gian đen ngòm.

Tiểu nhân màu xanh thấy một màn này thì
đồng tử khẽ co lại, sau khi do dự một chút thì cũng không có ý định né tránh,
vẫn theo gió tiến vào.

“Vù” một tiếng, một đạo phong nhận theo
tiểu nhân màu xanh lóe lên, đồng thời một cái khe không gian lập tức xuất hiện
ngay ở đó.

Tiểu nhân màu xanh lập tức bị cái khe nhỏ
này hút vào bên trong.

Nhưng tiểu nhân bỗng uốn éo thân hình, sau
đó lại từ trong cái khe đi ra, điềm nhiên như không có gì, lại tiếp tục đi tới.

Dù là tu sĩ Hợp thể kỳ nếu rơi vào khe nứt
không gian thì cũng không thể toàn mạng, vậy mà tiểu nhân màu xanh này lại
không bị tổn thương chút nào.

Tiểu nhân giống như lưu quang, trong nháy
mắt đã lên cao hơn vạn trượng, sau đó từ trên không trung truyền tới một tiếng
hô trầm thấp, sau đó một cơn chấn động quỷ dị truyền tới.

Gió ở những khu vực lân cận rít lên từng
hồi, giống như không gian bắt đầu vỡ vụn.

Từ một nơi cao trên hư không, một vật khổng
lồ đột nhiên thò ra, dùng một đôi mắt to như một tòa lầu các nhìn chằm chằm vào
tiểu nhân màu xanh.

Chương 2190:
Phàn Bào Tử Và Đạo Quả Đại Hội

Nguyên anh
của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân màu xanh đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng,
có cảm giác như đang bị một hung thú nhìn chằm chằm vào, vô cùng căng thẳng và
sợ hãi.

Tiểu nhân không suy nghĩ nhiều, lập tức tay
bấm pháp quyết, miệng quát lên một tiếng nho nhỏ.

Tiếng quát rất nhỏ, nhưng vừa mới hô lên,
trong một phạm vi mà hư không đang chấn động, thời gian, không gian dường như
lắng đọng lại, trở nên vô cùng chậm chạp.

Nhân cơ hội đó, thân hình tiểu nhân
màu xanh loáng lên một cái, hóa thành một đạo hư ảnh biến mất tại vị trí.

Sau một khắc, ở bên ngoài phạm vi vùng
không gian đang chấn động, nguyên anh của Hàn Lập sau vài lần di động đã dừng
lại, lẳng lặng đứng nhìn quái vật to lớn ở phía xa.

Lúc này, với một khoảng cách đủ xa, Hàn Lập
đã có thể nhìn rõ chân diện mục của quái vật kia, chỉ thấy một cái đầu lớn như
một quả núi.

Hai con ngươi màu tím, sừng màu vàng, vảy
màu bạc, bốn cái râu dài, đúng là một cái đầu rồng cực lớn.

“Chân Long.”

Vừa thấy cái đầu này, trong miệng Hàn Lập
thốt lên một tiếng thất thanh, có phần hoảng hốt.

Mà lúc này, cái đầu rồng lắc thêm một cái
nữa, không gian xung quanh nó đang chấn động cũng lập tức đình chỉ, khôi phục
lại trạng thái ban đầu.

Nhưng đầu rồng vẫn nhìn chằm chằm vào Hàn
Lập, miệng cũng trực tiếp nói ra tiếng con người.

“Thì ra đạo hữu vừa tiến giai Đại Thừa Kỳ.
Nhìn bộ dáng này của đạo hữu, chắc đây là lần đầu tiên thoát xác, thần du vạn
dặm?”

“Các hạ đã nhìn ra rồi, đúng là tại hạ lần
đầu tiên cưỡi mây cưỡi gió như đi trong cõi thần tiên. Đạo hữu chính là Chân
Long trong truyền thuyết, tại sao lại ở chỗ này?” Hàn Lập rất nhanh khôi phục
lại tinh thần, cẩn thận hỏi lại.

“Hắc hắc, mặc dù Nguyên anh của đạo hữu
cứng cỏi hơn xa so với nguyên anh của Đại Thừa tu sĩ đã tiến giai nhiều năm,
nhưng vẫn có chút khí tơ nguyên toát ra, rõ ràng là dấu hiệu tu luyện thân thể
cho Nguyên anh vừa mới đại thành không lâu.

Điều này không thể che dấu được những người
đồng giai như bọn ta. Về phần bản thể của tại hạ, chính là Chân Long trong Tử
Tình Long! Do vài ngày trước gặp phải đại địch nên mới trốn ở nơi này!” Cái đầu
rồng hắc hắc cười, không một chút giấu diếm kể lại.

Sau đó, đầu rồng lại lay động một chút,
thân rồng lớn như một cái sơn mạch hiện ra trong hư không.

Đúng là một cự long cực lớn, lân phiến màu
bạc lấp lánh trên thân, nhưng cả người nó lúc này vết thương chồng chéo, không
ít vảy bạc bị bóc ra khỏi cơ thể, có lẽ bị thương không nhẹ!

Hàn Lập vừa thấy thân hình to lớn đó thì
ngẩn ra.

Mà toàn thân ngân long vừa hiển lộ ra, lân
phiến chợt lóe, sau đó cả thân hình nó lóe lên ngân quang vô cùng chói mắt.

Hàn Lập theo bản năng nhắm mắt lại, khi mở
mắt ra thì quái vật trước mắt đã biến mất không thấy đâu cả.

Mà thay vào đó, ở một nơi trong hư không
xuất hiện một gã thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, áo dài màu bạc, sắc
mặt trắng nhợt đang mỉm cười nhìn Hàn Lập.

“Tại hạ là Phàn Bào Tử, không biết tôn tính
đại danh của đạo hữu là gì? Trước đây ta cũng quen Mạc đạo hữu của quý tộc.”

“Thì ra Phàn đạo hữu là người quen cũ của
Mạc huynh. Tại hạ là Hàn Lập, đại danh của Tử Tình Chân Long tại hạ đã nghe từ
lâu. Hôm nay thấy đạo hữu bị thương như thế này, xem ra đại địch mà đạo hữu gặp
phải cũng không bình thường chút nào.” Hàn Lập hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng
không làm ra vẻ hoảng sợ mà bình tĩnh hỏi.

“Khụ, tại hạ gặp phải quái vật Thất Thủ
Kiêu, bình thường có gặp nó vẫn muốn tránh xa ba bước. Nhưng lần này ta vì một
bảo vật trọng yếu nên không thể thối lui, chỉ có thể kiên trì cùng nó đánh một
trận. Kết quả là ta bị thương không nhẹ, tổn thất một ít chân lân, nhưng mà ta
cũng bóp nát được hai đầu của nó.” Thiếu niên áo màu bạc thở dài một sau đó trả
lời hắn.

“Hóa ra là Thất Thủ Kiêu, khó trách... Đây
là một trong những Phi Cầm Chân Linh thích giết chóc nhất. PHàn huynh có thể
đánh bại nó, thần thông quả thật không nhỏ.” Hàn Lập nghe được cái tên Thất Thủ
Kiêu thì trong lòng cũng cả kinh, lập tức nói.

“Chưa thể gọi là đánh bại được, miễn cưỡng
coi là lưỡng bại câu thương đi. Thất Thủ Kiêu này mặc dù hung ác, nhưng linh
trí của nó lại không quá cao, chỉ cần một chút tiểu xảo là ta có thể lấy được
vật kia. Nếu không phải cần thiết thì chẳng ai hơi đâu mà đi tranh chấp cùng
loại hung vật đó, thông thường nhìn là muốn tránh xa rồi.” Thiếu niên áo bạc có
mấy phần đắc ý nói.

“Hàn mỗ chúc mừng đạo hữu đã giành được bảo
vật.” Trên mặt tiểu nhân màu xanh hiện lên một tia kinh dị, hai tay ôm quyền
nói.

“Đa tạ Hàn huynh, nhưng Phàn Bào Tử ta từ
trước tới nay cũng là lần đầu tiên bị thương nặng thế này. Mà con Thất Thủ Kiêu
đó sau khi bị thương vẫn ở phụ cận chỗ này lảng vảng, không chịu rời đi. Hay là
đạo hữu hãy cùng ta liên thủ một lần, đánh chết nó. Ta thấy nguyên anh của đạo
hữu bất phàm, chắc chắn thần thông hơn hẳn những tu sĩ Đại Thừa khác. Ta và
ngươi liên thủ chắc chắn hy vọng không nhỏ. Nếu thật sự thành công, nội đan cho
ngươi, huyết nhục thì để ta cắn nuốt để khôi phục thương thế, được chứ?” Phàn
Bào Tử sau một hồi nói chuyện, đột nhiên đề nghị làm cho Hàn Lập cũng biến sắc.

“PHàn huynh trêu tại hạ rồi. Tại hạ vừa mới
tiến giai, làm sao có tư cách tranh đấu cùng một đại hung linh.” Tiểu nhân màu
xanh khẽ run lên một cái, không chút do dự, lập tức cự tuyệt.

“Thật đáng tiếc là Hàn đạo hữu lại không có
hứng thú với việc này. Đây là một cơ duyên khó gặp đó. Nội đan của Thất Thủ
Kiêu chính là thiên hạ đệ nhất Hung Sát vật, dù là dùng để tu luyện thần thông
liên quan tới sát khí hay làm tài liệu luyện chế bảo vật đều vô cùng tốt. Hàn
đạo hữu thật sự không muốn có? Thứ này cho dù đạo hữu không sử dụng, nhưng nếu
đem ra trao đổi cũng sẽ có không ít người chủ động tới cửa, dùng bảo vật khác
trao đổi. Sau này có muốn gặp hung vật bị thương, cũng không biết là chuyện của
bao nhiêu năm nữa.” Thiếu niên áo bạc nghe thấy vậy thì không hề không vui, chỉ
là vẻ mặt đầy vẻ tiếc hận.

“Tại hạ chỉ là một tu sĩ vừa tiến giai, làm
sao dám trêu chọc hung vật có thể gây ra thảm họa diệt tộc này chứ? Chuyện này
Phàn đạo hữu không cần khuyên nhủ nữa, tại hạ sẽ không nghĩ tới chuyện đó đâu.
Nếu đạo hữu thật sự muốn báo thù, hay là đi tìm một vị bằng hữu nào đó tu vi
mạnh hơn tại hạ đi!” Hàn Lập không thay đổi ý kiến, nhã nhặn từ chối.

“Nếu thật sự Hàn đạo hữu không muốn thì
thôi vậy. Mặc dù ta có không ít bạn tốt, thực lực cũng không dưới ta, thế nhưng
hiện tại bọn hắn lại không ở trong giới diện này, khó mà tìm ngay được. Còn
những tu sĩ Đại Thừa bình thường, gặp hung cầm này chỉ có thể dữ nhiều lành ít.
Quên đi, có một mình nên ta cũng chẳng dại đối đầu với nó, tốt nhất dưỡng
thương thêm một thời gian, sau đó lặng lẽ trở về giới diện của mình.”

Thiếu niên áo bạc thở dài một hơi, theo lời
nói đã nhìn ra một chút thực lực chân chính của Hàn Lập, vốn không đánh đồng
hắn cùng với đám tu sĩ Đại Thừa bình thường nữa.

Mặc dù Chân Linh và Đại Thừa tu sĩ có đẳng
cấp ngang nhau, nhưng một Chân Linh yếu nhất, dù đối mặt với mấy tên Đại Thừa
tu sĩ cũng không hề rơi vào thế yếu.

Mà một vài Chân Linh cường đại còn có thể
so sánh ngang với Chân Tiên, thậm chí còn cao hơn một bậc.

“Sao vậy, Phàn đạo hữu phải rời khỏi đây
sao?” Lúc này Hàn Lập cũng không cố kị gì nữa, thần sắc khôi phục bình thường,
hỏi ngược lại một câu.

“Hắc hắc, lúc trước ta ở bên trong khe
không gian dưỡng thương, nhưng hiện tại ngươi đã biết đến sự tồn tại của ta, ta
còn dám yên tâm ở lại cảnh nội của quý tộc sao? Ta sợ Thất Thủ Kiêu kia đột
nhiên tìm tới gây phiền hà, trút giận lên quý tộc.”

“Nếu hung cầm kia thật sự tìm tới, chỉ dựa
vào nhân tộc chúng ta đúng là khó có thể đối phó. Nếu đã vậy, Hàn mỗ cũng không
cố ý giữ đạo hữu lại.” Trên mặt Hàn Lập hiện lên một chút lúng túng, nhưng sau
đó khôi phục lại như thường, lập tức ôm quyền thản nhiên nói.

“Ta cùng Hàn đạo hữu vừa mới gặp gỡ nhưng
ta luôn có cảm giác như đã quen biết từ lâu. Thế này di, ta có một vật muốn
tặng cho đạo hữu, coi như tặng cho người có duyên với mình.” Thiếu niên áo bạc
suy nghĩ một chút, sau đó cười nói.

Sau đó, miệng hắn mở ra, từ trong miệng đi
ra một đoàn ngân quang, bay thẳng về phía Hàn Lập.

Nguyên anh của Hàn Lập hơi ngây ngốc một
chút, sau đó nói một tiếng cảm ơn và đưa tay ra bắt lấy thứ vừa bay tới.

Cúi đầu nhìn kỹ, thì ra là một lân phiến
màu bạc lập lòe ngân quang.

“Phàn đạo hữu, đây là...?” Hà Lập lập tức
mở miệng theo bản năng, hỏi ngay.

“Mấy trăm năm nữa, Kim Long đại trưởng lão
của Chân Long nhất tộc bọn ta sẽ khai mở Quảng Linh quả đại hội tại Chân Long
đảo, lúc đó sẽ có Chân Linh các giới và vài tu sĩ Đại Thừa cường đại cũng có tư
cách tham gia. Trong đó, ngoại trừ một vài tu sĩ Đại thừa kỳ nổi danh do Long
đảo chủ đích thân mời, ta cũng có tư cách mời vài người. Mà lân phiến này của
ta chính là thiếp mời để tiến nhập đảo! Một khi đại hội chuẩn bị mở ra, bên
trên sẽ xuất hiện bản đồ chỉ vị trí và thời gian chính xác. Đến lúc đó nếu Hàn
đạo hữu rảnh rỗi, có thể tới tham gia một chút.” Phàn Bào Tử mỉm cười giải
thích.

“Quảng linh đạo quả đại hội... Đã như vậy,
tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ ý tốt của PHàn huynh!” Nguyên anh Hàn
Lập đánh giá lân phiến trong tay mấy lần, thần niệm đảo qua thấy không có gì
bất thường, hai đầu lông màu hơi nhíu lại kinh ngạc, rồi ngưng trọng nói.

Sau đó ngân phiến lóe lên thành một đạo
ngân quang, biến mất trong tay Hàn Lập.

Phàn Bào Tử thấy Hàn Lập thận trọng như vậy
thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia mỉ cười, lại gật đầu nói:

“Hy vọng lúc đó có thể gặp đạo hữu tại Chân
Long chi đảo. Đúng rồi, trước khi rời đi, ta cho đạo hữu thêm một lời khuyên.
Mặc dù ngươi là tu sĩ Đại Thừa kỳ, Nguyên anh có thể trực tiếp rời xa thân thể
để đấu pháp, nhưng tốt nhất không nên thi triển thuật này trước vài tu sĩ mạnh
hơn. được biết, không ít Chân Linh rất khoái chén Nguyên anh sau khi thoát xác
của tu sĩ Đại thừa. Hơn nữa đối với chúng ta, nguyên anh càng cô đọng thì càng
ngon... Ha ha...”

Phàn Bào Tử nói xong lời này, cười ha ha
mấy tiếng, tay áo run lên, ngân quang chợt lóe, thân thể khổng lồ của Chân Long
lại một lần nữa hiện ra.

Một tiếng sét đánh giữa trời quang vang
lên, ngân long hóa thành một đạo ngân quang sau đó biến mất không còn thấy bóng
dáng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.