Nghệ thuật đua xe trong mưa - Chương 26 - 27

26

Năm đó mỗi tháng mùa đông
chúng tôi đều có một đợt rét, và tháng Tư, khi cuối cùng ngày xuân ấm áp đầu
tiên cũng đã đến, cây cối và hoa cỏ bừng lên sức sống mãnh liệt đến độ tin tức
truyền hình phải công bố tình trạng dị ứng khẩn cấp. Các hiệu thuốc nói đúng
nghĩa là hết thuốc trị dị ứng. Các công ti dược - những công ti kiếm lời từ nỗi
đau của kẻ khác đó - chẳng thể đòi hỏi một kịch bản tạo thu nhập nào ngon lành
hơn là cái lạnh nữa, mùa đông ẩm ướt ai ai cũng tiêm phòng cúm và uống thuốc ho
NyQuil, theo sau là một mùa xuân nóng bức và chỉ số phấn hoa trong không khí
phá kỉ lục. (Tôi tin là người ta chẳng dị ứng với môi trường của mình đến vậy
cho đến ngày họ bắt đầu tự làm ô nhiễm mình và thế giới của mình bằng quá nhiều
thuốc men và độc tố kiểu ấy. Nhưng nghĩ lại thì, có ai hỏi tôi đâu.) Vậy là
trong khi phần còn lại của thế giới tập trung vào sự bất tiện của bệnh sốt mùa
cỏ khô thì những người trong thế giới của tôi có những thứ khác phải làm: Eve
tiếp tục quá trình hấp hối không làm sao khác được, Zoë ở với ông bà suốt, còn
Denny và tôi lo làm chậm nhịp tim mình lại để không cảm thấy đau đớn quá.

Thế nhưng, Denny cũng cho
mình một vài dịp khuây lãng hiếm hoi, và tháng Tư đó, một dịp đã tự đến. Ông
được một trong các trường dạy đua mà ông đã cộng tác mời làm việc: họ được thuê
để cung cấp các tay đua xe cho một chương trình quảng cáo truyền hình, và họ
mời Denny làm một trong các tay đua đó. Trường đua nằm ở bang California, một
nơi gọi là công viên Đường đua Đồi Sấm. Tôi biết chuyện đó sẽ xảy ra vào tháng
Tư vì Denny nói khá nhiều về nó; ông háo hức lắm. Nhưng tôi chẳng biết là ông
đã tính tự chạy xe đến đó, một chuyến đi mười giờ đồng hồ. Và tôi còn mù mờ hơn
nữa về chuyện ông tính mang tôi theo cùng.

Ồ, niềm vui ấy! Denny và tôi
và chiếc BMW của chúng tôi, chạy suốt ngày đến tận chiều tối như hai tên cướp
chạy trốn pháp luật, như những tên đồng đảng trong một tội ác. Phải là tội phạm
thì mới sống cuộc sống chúng tôi đang sống, một cuộc đời mà ta có thể chạy trốn
những rắc rối của mình bằng cách đua xe!

Chuyến đi chẳng có gì đặc
biệt lắm: miền Trung Oregon không được nổi
tiếng nhờ thắng cảnh, dù những vùng khác ở Oregon thì có. Còn mấy ngọn đèo ở Bắc California vẫn còn có
chỗ tuyết phủ, làm tôi co rúm khi nhớ lại Annika và chuyện cô ta lợi dụng
Denny. May thay, tuyết ở Siskiyous chỉ còn ở hai bên lề quốc lộ thôi, còn mặt
đường thì trơ trụi ướt át. Và rồi chúng tôi từ trên cao rớt xuống những cánh
đồng xanh tươi miền Bắc Sacramento.

Kinh ngạc. Hết sức kinh ngạc,
cái bao la của một thế giới sinh sôi nảy nở vô cùng mãnh liệt, vào mùa sống
giữa mùa đông im ngủ và cái nóng như hun của mùa hè. Những ngọn đồi bát ngát
trập trùng phủ cỏ non mới nhú và những vạt hoa dại bao la. Cánh đàn ông ngồi
trong xe kéo làm đất, cày tơi đất, làm xộc lên những mùi ủ ngây ngất: mùi ẩm
mục, thuốc trừ sâu và khói diesel. Ở Seattle,
sống giữa ngàn cây và sông nước nên chúng tôi cảm thấy mình như được đong đưa
trong cái nôi sự sống. Mùa đông ở chỗ chúng tôi không lạnh còn mùa hè cũng
chẳng nóng và chúng tôi chúc mừng nhau vì đã chọn một nơi đẹp mắt như vậy để
thư thả đầu óc và nuôi gà. Nhưng quanh công viên Đường đua Đồi Sấm, mùa xuân
mới đúng là mùa xuân! Chẳng còn bằng chứng về mùa nào hay hơn nữa.

Rồi còn đường đua nữa chứ.
Khá mới, được chăm chút kĩ, thách thức với những khúc lượn quanh co cùng sự
thay đổi độ cao và có rất nhiều thứ để xem. Sáng hôm sau ngày chúng tôi đến,
Denny dẫn tôi đi chạy bộ. Chúng tôi chạy bộ hết đường đua. Ông làm vậy để làm
quen với mặt đường. Ta chẳng thể thực sự thấy đường đua từ trong xe đua chạy
một trăm năm mươi dặm một giờ hoặc hơn, ông nói. Ta phải ra ngoài và cảm nhận
nó.

Denny giải thích cho tôi cái
ông đang tìm. Những chỗ lồi trên vỉa hè có thể đánh đổ hệ thống giảm xóc của
ta. Những đường phân giới thấy được mà ông có thể dùng làm vạch đánh dấu điểm
phanh hay điểm cua. Ông sờ vỉa hè ở đỉnh các góc cua để cảm nhận được tình
trạng của nhựa đường - mấy viên đá nhỏ có mòn nhẵn không? Ông có thể giữ tay
lái tốt hơn nếu hơi chệch khỏi đường đua cố định không? Và còn trò chơi khăm
của những chỗ vồng lên ở một số góc cua, những nơi mà đường đua có vẻ như bằng
phẳng khi nhìn từ trong xe nhưng thực ra lại hơi thoai thoải - thường là do
thiết kế để cho nước mưa chảy khỏi đường đua và không đọng thành vũng một cách
nguy hiểm.

Khi đã đi hết đường đua mà
nghiên cứu cả ba dặm và mười lăm góc cua rồi, chúng tôi quay lại khu vực kĩ
thuật. Hai chiếc bán xe tải lớn đã tới. Vài người đàn ông mặc đồng phục đội đua
dựng lều và dù, và bày một chỗ phục vụ thức ăn thật công phu, trong khi những
người khác thì dỡ sáu chiếc Aston Martin DB5 giống nhau tuyệt đẹp xuống, kiểu
mà James Bond đã làm cho nổi danh. Denny tự giới thiệu với một người đàn ông
cầm bảng và đi đứng với dáng bộ của người có quyền. Tên ông ta là Ken.

“Cám ơn sự tận tụy của anh,” Ken
nói, “nhưng anh đến sớm đấy.”

“Tôi muốn đi bộ trên đường
đua,” Denny giải thích.

“Cứ tự nhiên đi.”

“Tôi đã làm rồi, cám ơn.”

Ken gật rồi nhìn đồng hồ đeo
tay.

“Còn sớm quá chưa cho xe đua
chạy được,” ông nói, “nhưng nếu muốn thì anh cứ đi mà xả khói ra đường đi. Chỉ
cần giữ cho tỉnh táo là được.”

“Cám ơn,” Denny nói, rồi ông
nhìn tôi mà nháy mắt.

Chúng tôi đi lại một xe tải
của nhóm, rồi Denny túm tay một thành viên trong đội.

“Tôi là Denny,” ông nói. “Một
trong các tay đua.”

Người đàn ông bắt tay ông và
tự giới thiệu là Pat.

“Anh còn thời gian mà,” anh
ta nói. “Cà phê đằng kia kìa.”

“Tôi định đem chiếc Bimmer
của mình ra chạy vài vòng chơi chơi thôi. Ken nói vậy được. Tôi không biết anh
có một cái đai an toàn cho tôi mượn được không?”

“Anh cần đai an toàn để làm
gì?” Pat hỏi.

Denny liếc nhanh qua tôi, và
Pat cười.

“Ê, Jim,” anh ta gọi một
người đàn ông nữa. “Anh chàng này muốn mượn một cái đai để đưa chó đi dạo một
vòng.”

Cả hai cười, và tôi hơi luống
cuống.

“Tôi có cái này hay hơn,” gã
tên Jim nói. Anh ta đi vòng đến buồng lái xe tải rồi lát sau quay lại với một
tấm trải giường.

“Đây,” anh ta nói. “Tôi lúc
nào cũng có thể giặt nó ở khách sạn nếu con chó ị.”

Denny bảo tôi lên ghế trước
xe ông ngồi, tôi làm theo. Họ quấn tấm ga lên người tôi, rịt tôi vào ghế, chỉ
chừa đầu tôi thò ra ngoài. Họ cũng xoay xở buộc chặt được tấm ga từ đằng sau.

“Có chặt quá không?” Denny
hỏi.

Tôi háo hức quá chẳng đáp
được. Ông sắp dẫn tôi đi chơi trên xe ông!

“Chạy thong thả thôi cho đến
khi anh thấy nó có gan không đã nhé,” Pat nói. “Chẳng có gì tệ hại hơn là phải
rửa đồ chó mửa ra ống xả xe ta đâu.”

“Anh đã làm chuyện này rồi à?”

“Ồ, phải,” anh ta nói. “Chó
của tôi đã từng rất thích chuyện này.”

Denny đi vòng tới phía ghế
tài xế. Ông lấy mũ bảo hiểm trong ghế sau ra rồi đội lên đầu. Ông lên xe và cài
dây an toàn.

“Sủa một tiếng là chậm lại,
hai tiếng là nhanh hơn, hiểu chưa?”

Tôi sủa hai tiếng, và chuyện
đó làm ông với Pat và Jim ngạc nhiên, cả hai đang cúi vào cửa sổ bên cạnh tài
xế.

“Nó chưa gì đã muốn chạy
nhanh hơn rồi,” Jim nói. “Anh kiếm cho mình một con chó được đấy.”

Khu vực kĩ thuật ở công viên
Đường đua Đồi Sấm nằm giữa hai đoạn đường thẳng dài song song với nhau; phần
đường đua còn lại xòe ra từ khu vực sân như hai cánh bướm. Chúng tôi chạy rất
chậm qua khu vực tiếp tế rồi đến lối vào đường đua.

“Ta sẽ chạy thong thả đây,” Denny
nói, và thế là chúng tôi đi.

Được ở trên đường đua là một
sự kiện mới mẻ với tôi. Không còn những tòa nhà, không còn bảng chỉ đường,
không còn cảm giác đối xứng nữa. Giống như chạy qua cánh đồng, lướt trên bình
nguyên. Denny đi êm ru, nhưng tôi nhận thấy ông chạy bạo hơn lúc đi trên phố.
Ông rồ máy mạnh hơn nhiều, và ông phanh mạnh hơn nhiều.

“Tao đang tìm các điểm nhìn
cho mình,” ông giải thích với tôi. “Những điểm cua, phanh. Một số gã chạy dựa
vào cảm giác nhiều hơn. Họ bắt được nhịp rồi và họ tin tưởng vào đó. Nhưng tao
thì dựa nhiều vào thị giác. Tao cảm thấy thoải mái hơn nếu có những cái quy
chiếu. Tao đã có hàng chục điểm quy chiếu trên đường đua này rồi dù tao chưa hề
chạy trên đó, bảy tám thứ cụ thể tao đã lưu ý nơi mỗi góc cua khi tao với mày
đi dạo trên đường đua.”

Chúng tôi cứ chạy vòng vòng
quanh các góc cua. Ông để ý những đỉnh và lối ra vì tôi. Dọc những đoạn đường
thẳng, chúng tôi tăng tốc. Dù chúng tôi chạy không nhanh gì lắm, chắc sáu mươi,
nhưng tôi đã thực sự cảm thấy tốc độ quanh mấy góc cua khi lốp xe tạo một tiếng
vang, rợn người, gần như tiếng cú kêu. Tôi cảm thấy đặc biệt khi được cùng
Denny trên đường đua. Trước đây ông chưa hề đưa tôi lên đường đua. Tôi cảm thấy
tự tin và thoải mái; được giữ chặt vào ghế thì thật dễ chịu. Cửa xe mở, gió mát
lạnh. Tôi có chạy cả ngày kiểu đó cũng được.

Chạy được ba vòng thì ông
liếc nhìn tôi.

“Phanh ấm rồi,” ông nói. “Lốp
xe ấm rồi.”

Tôi chẳng hiểu ông đang ngụ ý
gì.

“Mày muốn thử một vòng nảy
lửa không hả?”

Một vòng nảy lửa hả? Tôi sủa
hai tiếng. Rồi lại sủa hai tiếng nữa. Denny cười.

“Thét lên nếu mày không thích
nhé,” ông nói, “tru một hơi dài.” Ông quả quyết đạp chân ga xuống kịch sàn xe.

Chẳng có gì giống vậy cả. Cái
cảm giác tốc độ. Chẳng gì trên đời này sánh được.

Chính sự bứt tốc đột ngột,
chứ không phải tấm trải giường của Jim, mới là cái ấn chặt tôi xuống ghế khi
chúng tôi lấy hết tốc độ rồi bay vút xuống đoạn đường thẳng đầu tiên.

“Giờ thì bám cho chắc này,” Denny
nói, “ta sẽ vào cua ở đây hết tốc độ luôn.”

Chúng tôi đi, nhanh, ầm ầm,
nhanh hơn nữa, tôi nhìn góc cua hiện lại gần, gào rú vào mặt cho đến khi chúng
tôi gần như đã vượt qua nó thì bấy giờ ông nhả chân ga ra và phanh mạnh. Mũi xe
chồm tới và rồi tôi biết ơn tấm khăn vì không có nó thì tôi đã bị ném vào kính
chắn gió rồi. Chậm, chậm, chậm, má phanh rịt lấy đĩa hết mức, nóng rực lên vì
ma sát, sức nóng bị ném ra bộ kẹp phanh, năng lượng tiêu hao. Và rồi ông bẻ
bánh xe sang trái, rồi rất êm mà không dừng, ông tăng ga, thế là chúng tôi đến
được góc cua, lực li tâm quăng chúng tôi ra phía ngoài xe nhưng lốp xe giữ
chúng tôi lại tại chỗ, chúng không hú lên nữa, mấy cái lốp xe đó, không. Con cú
đã chết. Mấy lốp xe thắng rít, chúng gào la, tru tréo, khóc than vì đau, aaaaaa!
Ông nới lỏng tay cầm bánh lái khi đến chỗ đỉnh rồi chiếc xe lướt đến ngã rẽ,
ông vọt hết ga và chúng tôi bay - bay! - khỏi góc cua đó tới góc cua kế tiếp
rồi lại góc cua kế đó nữa. Mười lăm góc cua ở Đồi Sấm. Mười lăm. Và tôi khoái
tất thảy như nhau. Tôi ngưỡng mộ tất cả những góc cua ấy. Mỗi góc cua đều khác
nhau, mỗi góc mang lại một cảm giác riêng, nhưng đều rất tuyệt vời! Chúng tôi
chạy vòng vòng quanh đường đua, nhanh hơn và nhanh hơn nữa, hết vòng này đến
vòng khác.

“Mày ổn không đó?” ông hỏi,
liếc nhìn tôi khi chúng tôi phóng gần một trăm hai mươi dặm một giờ xuôi đoạn
đường thẳng.

Tôi sủa hai cái.

“Tao sẽ mài mòn hết lốp nếu
mày cứ giữ tao ở ngoài này,” ông nói. “Một vòng nữa thôi.”

Được, một vòng nữa. Một vòng
nữa. Mãi hoài, một vòng nữa. Tôi sẽ sống đời mình cho một vòng nữa. Tôi sẽ dâng
đời mình cho một vòng nữa! Làm ơn, Chúa ơi, xin hãy ban cho con một vòng nữa!

Và vòng đó thật ngoạn mục.
Tôi chong mắt ra như Denny chỉ dẫn. “Mở mắt to, nhìn ra xa,” ông nói với tôi.
Mấy điểm tham chiếu đó, những điểm nhìn ông đã xác định khi chúng tôi đi bộ
trên đường đua, lướt qua nhanh đến đỗi phải mất một lúc tôi mới nhận ra là ông
cũng không thấy chúng nữa. Ông đang sống lấychúng! Ông đã lập trình bản đồ
đường đua vào trong não và nó nằm đó như một cái GPS[15]; khi chúng
tôi chạy chậm lại để vào cua, ông rướn đầu lên mà nhìn tới góc cua kế tiếp,
không phải nhìn cái đỉnh ở góc cua chúng tôi đang chạy. Góc cua chúng tôi đang
có mặt chỉ là một trạng thái đối với Denny mà thôi. Nó ở nơi chúng tôi đang có
mặt, và ông hài lòng đã ở đó, còn tôi thì có thể cảm thấy niềm vui toát ra từ
ông, niềm yêu đời. Nhưng sự chú tâm của ông - và ý định của ông - lại xa đằng
trước, đến góc cua kế tiếp và cái xa hơn nữa. Với mỗi hơi thở ông điều chỉnh,
ông đánh giá lại, ông sửa chữa, nhưng ông làm tất cả một cách vô thức; lúc đó,
tôi đã hiểu, bằng cách nào mà trong một cuộc đua phút này ông có thể tính toán
để vượt mặt tay đua khác ba bốn vòng sau đó. Suy nghĩ của ông, các chiến thuật
của ông, tâm trí ông; toàn thể Denny mở ra cho tôi ngày hôm ấy.

[15] Hệ thống định vị toàn cầu.

Sau một vòng chạy thả lỏng
chúng tôi chạy vào khu vực kĩ thuật và cả đội đang chờ. Họ xúm lại quanh xe rồi
tháo tôi ra khỏi áo giáp, thế là tôi nhảy xuống mặt đường nhựa.

“Mày thích không hả?” một
người trong bọn hỏi tôi và tôi sủa, ‘Thích!’ Tôi sủa và nhảy cẫng lên.

“Ngoài đó cậu phóng kinh thật
đấy,” Pat nói với Denny. “Ta có một tay đua thực thụ lên phim rồi.”

“Ừ thì, Enzo nó sủa hai cái
mà,” Denny phân trần và cười. “Sủa hai tiếng là nhanh hơn!”

Họ cười, và tôi lại sủa hai
cái. Nhanh hơn! Cái cảm nhận. Cái cảm giác mạnh. Chuyển động. Tốc độ. Xe. Lốp.
Âm thanh. Gió. Mặt đường đua. Đỉnh. Ngã rẽ. Điểm chuyển số. Vùng phanh. Vòng
chạy. Tất cả chỉ có chạy!

Chẳng còn gì nữa để kể về
chuyến đi đó vì không gì có thể tuyệt trần hơn mấy vòng đua nảy lửa mà Denny đã
mang lại cho tôi. Cho đến lúc đó thì tôi vẫn nghĩ mình thích đua xe. Tôi lập
luận là tôi sẽ thích được ngồi trong xe đua. Cho đến lúc đó thì tôi chưa biết.
Làm sao ai có thể biết được, cho đến khi y ngồi trong chiếc xe với tốc độ đua
rồi làm những vòng cua với tận cùng khả năng bám, phanh chỉ còn chút xíu xiu
nữa thôi là bị bó cứng, động cơ van nài được nghỉ?

Tôi bay bổng suốt thời gian
còn lại của chuyến đi. Tôi mơ được ra đó phóng xe lần nữa, nhưng lại e - mà hóa
ra, đúng là vậy - rằng không thể có chuyện tôi còn được ra đường đua nữa. Nhưng
không sao. Tôi có kí ức, trải nghiệm để có thể làm sống lại trong tâm trí mình
bao nhiêu lần nữa. Sủa hai tiếng nghĩa là nhanh hơn. Đôi lúc, đến tận hôm nay,
khi ngủ tôi vẫn còn sủa gâu gâu hai cái vì tôi mơ thấy Denny chở tôi quanh Đồi
Sấm, hai chúng tôi làm một vòng đua nảy lửa, và tôi sủa hai tiếng để nói nhanh
hơn đi. Một vòng nữa, Denny ơi! Nhanh nữa đi!

27

Sáu tháng tới rồi sáu tháng
qua và Eve vẫn còn sống. Rồi bảy tháng. Rồi tám. Vào ngày Một tháng Năm, Denny
và tôi được mời đến nhà Cặp Sinh Đôi ăn tối, là chuyện bất thường vì đó là một
tối thứ Hai, và tôi chưa hề đi thăm cùng Denny vào một tối trong tuần. Chúng
tôi đứng lóng ngóng trong phòng khách với cái giường bệnh trống không trong khi
bà Trish và lão Maxwell chuẩn bị bữa tối. Eve không thấy đâu.

Tôi lững thững dọc hành lang
để dò la, và tôi phát hiện Zoë đang lặng lẽ chơi một mình trong phòng. Phòng cô
bé trong nhà Maxwell và Trish rộng hơn phòng cô ở nhà nhiều, và đầy cả những
thứ mà một bé gái có thể muốn: búp bê, đồ chơi, váy ngủ viền ren và những đám
mây vẽ trên trần. Cô bé đang say sưa với nhà búp bê của mình nên không nhận ra
là tôi bước vào.

Tôi phát hiện ra một cái tất
cuộn tròn trên sàn, chắc đã rơi khi áo quần sạch được xếp vào trong tủ áo của
cô bé, và tôi chộp ngay lấy. Tôi thả đùa nó bên chân Zoë, đưa mũi hất, và rồi
hai chân trước quỳ xuống, phần thân sau chổng lên và đuôi dựng thẳng: ngôn ngữ
ra hiệu chung để nói “Ta chơi nào!” Nhưng cô bé chẳng ngó ngàng gì đến tôi.

Nên tôi thử lần nữa. Tôi chộp
mấy cái tất lên, tung lên trời, đưa mõm đánh bạt nó, đi lượm lại cho mình, và
lại thả nó dưới chân Zoë, rồi tôi cúi mặt xuống. Tôi đã hoàn toàn sẵn sàng cho
một trò chơi Enno-Fetch vui nhộn. Cô bé thì không. Cô đưa chân hất mấy cái tất
sang một bên.

Tôi sủa sủa chờ đợi, thử một
lần cuối. Cô bé quay lại nhìn tôi nghiêm nghị.

“Đó là trò con nít,” cô bé
nói. “Giờ tao phải làm người lớn rồi.”

Zoë bé bỏng của tôi, một
người lớn ở cái tuổi non nớt của bé. Một ý nghĩ buồn.

Thất vọng, tôi lững thững đi
ra cửa và ngoái lại nhìn cô bé.

“Đôi khi những chuyện không
hay xảy ra,” cô bé nói một mình. “Đôi khi mọi chuyện thay đổi, và ta nữa cũng
phải thay đổi.”

Cô bé đang nói lời lẽ của ai
khác, và tôi không chắc cô bé có tin hay dù chỉ là hiểu những lời ấy không nữa.
Có lẽ cô bé đang ghi nhớ những lời ấy vì cô bé hi vọng nó nắm giữ chiếc chìa
khóa mở vào tương lai bấp bênh của mình.

Tôi quay lại phòng khách và
chờ cùng Denny cho đến khi, cuối cùng, Eve từ hành lang có phòng ngủ và phòng
tắm ló ra. Cái bà y tá những lúc nghỉ vẫn đan đến ám ảnh bằng mấy que đan kim
loại làm tôi phát điên vì tiếng kin kít loẹt xoẹt đang dìu Eve. Còn Eve thì rực
rỡ. Cô mặc một chiếc váy dài lộng lẫy, màu xanh thẫm và cắt cũng rất khéo. Cô
đeo chuỗi hạt ngọc trai nước ngọt nhỏ xinh xắn của Nhật mà Denny đã tặng vào
dịp kỉ niệm ngày cưới lần thứ năm của họ, rồi còn trang điểm, và tóc cô, đã dài
đủ để cô tạo một kiểu tóc nào đó, được chải chuốt cầu kì, còn cô tươi cười. Dù
cần phải được dìu bước trên sàn diễn thì cô cũng đang bước trên sàn diễn đấy
thôi, và Denny hoan nghênh cô nồng nhiệt.

“Hôm nay là ngày đầu tiên con
chưa chết,” Eve nói với chúng tôi. “Nên ta mở tiệc.”

Sống mỗi ngày như thể nó được
đánh cắp từ tay tử thần, đó là cách tôi muốn sống. Cảm thấy niềm vui sống, như
Eve đã cảm thấy. Tách ta ra khỏi gánh nặng, đớn đau, thống khổ mà tất cả chúng
ta đối mặt mỗi ngày. Để nói tôi còn sống, tôi tuyệt vời, còn sống, tuyệt vời.
Đó là cái gì đó để khát khao. Khi tôi làm người, đó là cách tôi sẽ sống đời
mình.

Bữa tiệc vui như hội. Ai cũng
vui, và những ai không vui thì cũng vờ vui với niềm tin là tất cả chúng tôi đều
tin vậy. Cả Zoë cũng hoạt bát hẳn lên với khiếu hài ngày thường của mình, rõ
ràng trong chốc lát đã quên cái đòi hỏi phải làm người lớn. Khi đã đến giờ
chúng tôi phải về, Denny hôn Eve thật sâu.

“Anh yêu em nhiều lắm,” ông
nói. “Anh ước gì em về nhà được.”

“Em muốn về nhà mà,” cô đáp. “Em
sẽ về nhà.”

Cô mệt rồi, cô ngồi xuống
sofa và gọi tôi lại bên cô; tôi để cô xoa xoa tai tôi. Denny đang giúp Zoë
chuẩn bị đi ngủ, trong khi Cặp Sinh Đôi, một lần này thôi, đang nể nang tránh
xa.

“Tao biết Denny thất vọng,” cô
nói với tôi. “Tất cả họ đều thất vọng. Ai cũng muốn tao là Lance Armstrong tiếp
theo. Và giá như tao thộp cổ được nó mà giơ ra trước mặt thì chắc tao có thể.
Nhưng tao không giữ nó được, Enzo à. Nó lớn hơn tao. Nó ở khắp nơi.”

Chúng tôi nghe Zoë đang
nghịch trong bồn tắm ở phòng khác, Denny cười với cô bé, như thể họ chẳng có gì
lo nghĩ trên đời cả.

“Lẽ ra tao không được để cho
mọi chuyện xảy ra thế này,” cô nói tiếc nuối. “Đáng lẽ tao phải đòi về nhà bằng
được để tất cả chúng ta được cùng nhau. Đó là tại tao; tao đã có thể mạnh mẽ
hơn. Nhưng Denny thường nói ta chẳng thể nào lo nghĩ về cái đã xảy ra rồi, vậy
nên... Làm ơn lo cho Denny và Zoë giùm tao, Enzo ơi. Hai bố con tuyệt vời quá
khi ở bên nhau.”

Cô lắc đầu để rũ bỏ những ý
nghĩ buồn bã rồi cúi nhìn tôi.

“Mày thấy chưa?” cô hỏi. “Tao
không sợ chuyện đó nữa đâu. Lúc trước tao đã muốn mày ở cùng tao vì muốn mày
che chở cho tao, nhưng giờ tao chẳng sợ nó nữa. Vì nó không phải là kết thúc.”

Cô cười tiếng cười của Eve mà
tôi nhớ.

“Nhưng mày biết điều đó mà,” cô
nói. “Mày biết hết.”

Không phải biết hết đâu.
Nhưng tôi biết cô đã đúng về hoàn cảnh của mình: trong khi các bác sĩ có thể
giúp nhiều người thì với cô, họ chỉ có thể nói cho cô biết cái không thể làm.
Và tôi biết rằng một khi họ đã định được bệnh cô rồi, một khi hết thảy những
người quanh cô đã chấp nhận kết quả chẩn đoán bệnh của cô, rồi nhấn mạnh và
nhắc đi nhắc lại với cô thì cô chẳng tài nào ngăn nó lại. Cái thấy được trở
thành cái không thể tránh được. Xe ta đi theo hướng mắt ta nhìn.

Chúng tôi cáo từ, Denny và
tôi. Tôi không ngủ thiếp trong xe trên đường về nhà như mọi lần. Tôi nhìn những
ngọn đèn sáng rực trên Bellevue và Medina loang loáng vút qua, rất đẹp. Qua hồ
bằng cầu phao và thấy ánh lấp lánh của công viên Madison và Leschi, những cao
ốc dưới phố nhô ra từ sau rặng núi Baker; thành phố hiện ra trong trẻo rỡ ràng,
tất cả bụi bặm và tuổi tác được màn đêm che giấu.

Nếu có bao giờ tôi chợt thấy
mình đứng trước một đội hành quyết thì tôi sẽ nhìn thẳng những kẻ hành quyết
mình mà không cần bịt mắt, và tôi sẽ nghĩ đến Eve. Về cái cô đã nói. Đó không
phải là kết thúc.

Đêm hôm đó cô chết. Hơi thở
cuối cùng mang linh hồn cô đi, tôi thấy chuyện đó trong mơ. Tôi thấy linh hồn
cô lìa thể xác khi cô thở hắt ra, và thế là cô không còn những đòi hỏi, không
còn lí do nữa; cô được giải phóng khỏi thân xác, và, khi được giải thoát, cô
tiếp tục cuộc hành trình của mình ở đâu đó, tận cao trên trời, nơi những mảnh
linh hồn ngưng tụ lại rồi rong chơi hết mọi giấc mơ và niềm vui mà những tạo
vật trần gian chúng ta đây khó lòng thấu được, tất cả mọi thứ vượt quá sức hiểu
của ta, nhưng ngay cả là vậy thì cũng không quá tầm với của ta nếu ta muốn với
tới chúng, và tin mình thật sự có thể.

Báo cáo nội dung xấu