Thám tử lừng danh Conan (Tập 6) - Chương 04 - Phần 1

CHƯƠNG THỨ TƯ: Vụ án tại
lễ cưới

Hôm nay là ngày thi cuối
cùng, nên chỉ sau hai tiết học sinh đã được về. Kudo Shinichi, Mori Ran và
Suzuki Sonoko vừa đi ăn mừng sau khi thi. Cả ba bước ra từ quán ăn, Ran và
Sonoko cười như đang âm mưu gì đó. Cả hai kẹp Shinichi vào giữa:

- Shinichi, cậu thua rồi nhé!
- Ran nói.

- Shinichi thua rồi! - Sonoko
kêu thích thú.

- Tớ thua mỗi trò lật bài
thôi mà các cậu cũng bắt tớ chịu phạt à? - Shinichi cằn nhằn.

- Ôi, con trai gì mà chẳng ra
dáng... - Ran chọc tức.

- Hai cậu cùng nhau ăn gian
chứ gì? - Shinichi nhướn mày.

Sonoko nổi giận:

- Này, cậu thua thì nhận đi.
Cậu mới là học sinh mà đã được người khác tung hô là thám tử lừng danh rồi,
chứng tỏ đầu óc phải hơn người. Chỉ tớ với Ran mà thắng được cậu thì đúng là kỳ
tích rồi còn gì nữa. Đáng lẽ người như cậu phải đấu với mười người ấy chứ!

- Đúng đấy! - Ran gật gù.

- Đúng đúng cái gì? Vớ va vớ
vẩn... - Shinichi ngán ngẩm.

- Cậu đồng ý đấu với cả hai
bọn tớ còn gì. Chắc cậu nghĩ mình dễ dàng chiến thắng đúng không?

Shinichi không biết trả lời
thế nào. Đúng như Sonoko nói, cậu nhận lời thách đấu của hai cô bạn coi như xả hơi
sau kỳ thi. Cậu cũng có phần tự cao rằng trí nhớ của hai người đó không đọ được
với mình. Không ngờ Ran và Sonoko hôm nay khác hẳn mọi lần, nhất là Ran, chẳng
hiểu sao cô có vẻ quyết tâm đến mức Shinichi cũng phải e dè. Cậu thua trò chơi
một phần vì sợ Ran quá.

- Thôi được rồi, các cậu muốn
gì nào? - Shinichi đầu hàng.

- A, cậu ta đồng ý kìa! -
Sonoko nhe răng cười.

- Hay quá! - Ran nhảy cẫng
lên.

- Cậu muốn gì thì nói nhanh
lên nào. - Shinichi sốt ruột.

- Ừm... - Ran bỗng đỏ mặt.

- Sao?

- Tớ...

- Trời ơi, cậu nói ra luôn
đi! - Sonoko thúc lưng Ran giục.

- Trong ngày hôm nay Shinichi
không được từ chối bất cứ ai cả. - Mặt Ran đỏ bừng.

- Không được từ chối bất cứ
ai á?

- Hình phạt đấy, cậu lo thực
hiện cho tử tế đi! - Sonoko dọa.

- Được rồi mà. - Shinichi
nhăn nhó gật đầu.

Ran sung sướng:

- Thế bây giờ tớ và cậu đi
xem phim...

Câu nói của Ran bị ngắt nửa
chừng bởi tiếng chuông điện thoại reo vang. Shinichi vội vàng rút nó ra, nhìn
màn hình.

- Ủa, ông bác gọi.

- Bố tớ á?

- Ừ. - Shinichi gật đầu với
Ran rồi bắt máy. - Cháu nghe đây. Hả, đi Okinawa bây giờ ấy ạ?

- Hả? - Ran và Sonoko đồng
thanh.

- Cháu sẽ nhận tiền vé và
tiền công ở đó á? Bác đùa gì thế! Bác năn nỉ cháu ấy à?

Ran giật mình khi nghe từ
“năn nỉ”. Shinichi bịt điện thoại lại, lườm Ran và Sonoko:

- Hai cậu gian lận trò chơi
để bắt tớ nghe lời ông bác hả?

Hai cô bạn ra sức thanh minh:

- Bọn tớ vô can mà!

- Không phải đâu!

- Thật không đây...? -
Shinichi tỏ vẻ nghi hoặc. - Được ạ. Đáng lẽ ngày thường cháu sẽ từ chối, nhưng
hôm nay cháu phải nghe lời tất cả mọi người... Vâng, giờ cháu sẽ ra sân bay
Haneda ngay, chắc khoảng ba giờ là tới nơi.

Shinichi ngắt máy, cất điện
thoại vào túi. Ran buồn bã hỏi:

- Bây giờ cậu đi Okinawa à?

- Ừ.

- Tại sao?

- Thì chính cậu bảo hôm nay
tớ không được từ chối bất cứ ai còn gì! - Shinichi xị mặt đốp lại.

- Đúng thế, nhưng mà...

- Tớ phải đi ngay, không thì
muộn mất. - Shinichi chạy về phía ga Beika.

- Sao lại thành ra thế này?
Tớ muốn đi xem phim với cậu ấy cơ. Rồi sau đó đi ăn tối... - Ran tiu ngỉu quay
sang Sonoko.

- Tại sao bố cậu lại xen vào
đúng lúc này cơ chứ! Thế là bác Mori cướp Kudo của cậu rồi! - Sonoko lắc đầu
ngán ngẩm.

- Bố quá đáng lắm! - Ran
ngẩng đầu hét to.

 

Bầu trời Okinawa còn trong
xanh hơn ở khu Teitan. Shinichi đang leo lên ngọn đồi nhỏ, từ đó có thể nhìn
thấy mặt biển màu xanh ngọc tuyệt đẹp. Trên đồi, một tòa nhà trắng được xây
theo phong cách Ý. Shinichi đi qua cánh cổng cao sừng sững, bấm chuông trên
tường cạnh cánh cửa gỗ. Một cô gái mặc vét xuất hiện:

- Ôi, cậu đến thật sao?!

Cô gái nắm lấy tay Shinichi
lôi xềnh xệch vào phòng khác nhìn ra biển. Các cô gái trong phòng nhìn thấy cậu
bèn kêu lên đầy ngưỡng mộ, có cô chạy ra xin bắt tay, có cô còn đấm vào lưng
cậu đầy thích thú:

- Shinichi bằng da bằng thịt
đấy!

- Chà, trông cậu ấy bảnh phết
nhỉ?

- Ôi, dễ thương quá!

- Sao thế này...? - Shinichi
hoảng hốt.

Có giọng khàn khàn phát ra từ
trong phòng:

- E hèm! Các cô đừng quên
chính Mori Kogoro này đã gọi thám tử học trò lừng danh Kudo Shinichi đến đấy
nhé! - Ông Kogoro trong bộ vét đen xuất hiện.

- Ông bác... Thế này là thế
nào ạ? - Shinichi nắm lấy cánh tay kéo ông Kogoro ra góc phòng.

- Nhìn ta thế này mà chú mày
chưa hiểu à? Ta được mời đến làm MC của lễ cưới chứ sao nữa! - Ông Kogoro quay
một vòng, cười sung sướng.

- Đám cưới của ai ạ?

- Ở công viên Haido City có
quán ăn Ý tên là “Elemosinare Amore” đúng không? Cậu Motoki chủ quán ở đó làm
đám cưới hôm nay đấy!

- Chủ quán ăn nổi tiếng đó ạ?
- Shinichi ngạc nhiên.

Quán “Elemosinare Amore” nổi
tiếng với nội thất cao cấp tuyệt đẹp được nhập trực tiếp từ Ý và đầu bếp trẻ
thiên tài từ Ý về. Đầu bếp trưởng không những nấu ăn ngon mà còn đẹp trai, nên
các cô gái rất thích đến đây ngắm anh, làm quán ăn càng ngày càng đông khách.
Shinichi nhớ có lần Ran kể rằng ông Kogoro cũng hay tới quán để tìm các cô trẻ
đẹp.

- Bác kết thân với chủ quán
từ hồi nào thế?

- Ha ha, ta và cậu ấy phải
nói là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, nói đúng hơn là cùng có quan điểm sống của
người Ý!

- Quan điểm sống của người Ý
là cái gì ạ?

- Shinichi, chú mày có biết
trong cuộc sống điều gì là cần thiết nhất không? - Ông Kogoro lên mặt.

- Sao tự nhiên bác lại...

- Đó là...

- Đó là “Amore” - tình yêu.
“Cantare” - ca hát. “ Mangiare” - ăn uống. - Một giọng nói dõng dạc cất lên sau
lưng Shinichi. Cậu quay lại thì thấy người đàn ông cao to, đẹp trai với gương
mặt rám nắng trong bộ quần áo chú rể màu trắng đang cười, để lộ hàm răng trắng
tinh, sáng bóng.

- Ồ, Motoki đấy hả!

- Anh là chủ quán ăn đó ạ?

- Tên tôi là Motoki Kensuke.
Đúng là ông Mori và tôi “mã tầm mã”, nên tôi mới nhờ ông ấy dẫn chương trình lễ
cưới hôm nay. Nhưng cũng phải nói là ông Mori chỉ chăm chăm vào tình yêu thôi!

- Ha ha ha, thì tôi là giống
ngựa quý đặc biệt của Ý mà lại!

- Ngựa quý nào ở đây chứ... -
Shinichi chán ngán nhìn ông Kogoro cười ha hả. - Thế sao anh lại gọi cả em đến
đây?

- Shimabara Kanon, vợ mới
cưới của tôi hâm mộ Kudo lắm. Lúc nói chuyện với ông Mori sáng nay trước khi
tới nhà thờ, ông ấy nói mình là sư phụ của Kudo, nên tôi mới năn nỉ nhờ gọi em
tới đây đấy.

- Ông bác là sư phụ của em á?
- Shinichi ngạc nhiên.

Ông Kogoro quàng tay qua vai
cậu. Ông nháy mắt, che miệng thì thào vào tai Shinichi.

- Nào nào, đừng để ý tiểu
tiết làm gì. Ta nhờ chú mày hôm nay thôi đấy.

- Bác... nhờ cháu ấy ạ? -
Shinichi sực nhớ ra giao kèo với Ran. Cậu khẽ rủa thầm trong bụng, nhưng đành
thở dài gật đầu đồng ý.

- Tốt tốt, chú mày hiểu cho
ta là được. Sao hôm nay mày dễ bảo thế? - Ông Kogoro nghi hoặc nhìn Shinichi.

- Cháu dễ bảo mà bác cũng
không muốn à? - Shinichi nhuớn mày.

- Thôi thôi, thế này càng
tốt. - Ông Kogoro ngập ngừng nhưng vẫn cười đắc ý.

- Hai người cần trao đổi gì
à? - Anh Motoki tò mò nhìn ông Kogoro và Shinichi đang thì thầm với nhau.

- À không, tôi vừa bảo thằng
nhóc làm trợ lý cho tôi trong buổi hôm nay ấy mà. Nhỉ?

- Vâng... - Shinichi miễn
cưỡng đồng ý. Nói thật, cậu không muốn bay vào tận Okinawa rồi lại làm to
chuyện lên. - Tiến trình hôm nay thế nào hả bác MC?

- À, tiến trình ấy hả? Buổi
sáng lễ cưới đã diễn ra ở nhà thờ với sự tham dự của gia đình, họ hàng hai bên
rồi. Mà nhà thờ đẹp lắm nhé, nằm trên đảo cát trắng tinh, xung quanh là mặt
biển màu xanh ngọc, ai nhìn cũng phải trầm trồ. Đúng là địa điểm tổ chức lễ
cưới trong mơ... Sau này đám cưới của Ran mà tổ chức ở nơi như vậy thì... - Ông
Kogoro nhắm mắt mơ màng.

- Đám cưới của Ran...? -
Trong đầu Shinichi hiện lên hình ảnh Ran mặc váy cưới. Cậu bất giác đỏ mặt.

- Ờ, nếu tìm được chỗ nào đẹp
thế... Mà này, ta chưa đồng ý giao Ran cho mày đâu đấy! - Ông Kogoro nghiêm
khắc.

- Cháu biết rồi! Cháu hỏi
lịch trình hôm nay cơ mà! - Shinichi nhăn nhó.

- Buổi chiều có bữa tiệc dành
cho bạn bè của cô dâu chú rể ở biệt thự này. Khách mời chủ yếu là những người
trẻ tuổi.

- Chủ yếu là những người trẻ
ạ?

- Ừ. Chuyện là tuần tới cậu
Motoki sẽ mở quán ăn ở biệt thự này.

- Anh mở chi nhánh thứ hai
của “Elemosinare Amore” sao?

Anh Motoki mỉm cười:

- Đúng thế. Thực ra món ăn Ý
vốn chỉ chế biến rất đơn giản, cái quan trọng là phải có được nguyên liệu ngon,
bởi người Ý không thích làm các loại nước sốt phức tạp như người Pháp. Khí hậu
Okinawa rất giống ở Ý, nên ở đây có nhiều loại rau củ tươi ngon. Thêm nữa, bò,
lợn được nuôi ở vùng này thịt rất đậm đà. Chắc chắn tôi sẽ nấu được những món
ngon không kém gì ở Ý cho khách hàng thưởng thức.

- Anh lại được dịp trổ tài
rồi.

- Ha ha... - Anh Motoki cười.

Ông Kogoro xen vào:

- Các món ăn trong bữa tiệc
hôm nay đều do cậu Motoki nấu cùng các nhân viên tương lai của chi nhánh này.
Khách mời của bữa tiệc có nào là nhà báo địa phương nổi tiếng, nào là đài
truyền hình của Tokyo, nào là phóng viên các tạp chí... Chúng ta không được
phép sơ suất. - Ông nghiêm nghị.

- Ý bác là anh ấy không chỉ
ra mắt người vợ mới cưới, mà còn khai trương cả cửa hàng nữa?

- Là như vậy đấy. - Ông
Kogoro gật đầu.

Một cô gái trong chiếc váy
cưới trắng tinh xuất hiện. Cô xinh đẹp lỗng lẫy nhưng không hiểu sao trông có
gì đó u ám. Mặt cô xanh xao:

- Dạ dày em lại có vấn đề,
vừa phải uống thuốc.

- Thôi chết, bữa tiệc sắp bắt
đầu mà... - Anh Motoki lo lắng.

- Ơ, đây có phải Kudo
Shinichi không? - Cô gái bỗng mở to mắt.

- Vâng, chào chị.

- Ôi! Tuyệt quá! Tôi là
Kanon. Tôi hâm mộ cậu lắm!

Cô nhảy cẫng lên, sự mệt mỏi
dường như biến mất.

- Em mừng thế này anh vui
lắm. Nhưng cũng phải nói là anh hơi ghen đấy nhé... - Anh Motoki choàng tay ôm
lưng vợ mới cưới của mình, giả vờ chau mày.

- Anh mời cậu ấy đến đấy à? -
Kanon cười sung sướng.

- Ừ.

- Em cảm ơn anh! - Cô khẽ hôn
anh Motoki.

- Này này, hai người lộ liễu
quá đấy... - Ông Kogoro có vẻ ghen tị.

- Ha ha, thôi ông thông cảm
cho chúng tôi hôm nay nhé! - Anh Motoki gãi đầu xấu hổ. - Kudo, đây là Kanon,
vợ mới cưới của anh.

- Chào em. - Kanon đưa bàn
tay đeo găng trắng ra.

- Em là Kudo. Rất vui được
gặp chị. - Shinichi bắt tay cô.

- E hèm. Hôm nay cô cần gì cứ
nói, tôi sẽ bảo nó làm ngay lập tức. Dù gì thì nó cũng là đệ tử của tôi mà.

- Ủa, thế à? - Kanon ngạc
nhiên nhìn Shinichi.

- Vâng thì... - Shinichi
không biết làm thế nào đành phải gật đầu.

- Ôi, hay quá! Nhưng tự dưng
ông nói vậy, tôi cũng không biết phải yêu cầu gì... Dù sao có Shinichi ở đây là
tôi vui lắm rồi, sau này tha hồ khoe với mọi người. Cảm ơn em nhé.

- Không có gì ạ. - Shinichi
đáp lại.

Anh Motoki nói:

- Chúng ta bàn về bữa tiệc
một lát được không?

- Vâng. Lát nữa ta nói chuyện
sau nhé. - Kanon chào Shinichi rồi cùng anh Motoki lên tầng hai.

Shinichi đang nhìn theo họ
thì ông Kogoro bảo:

- Khách khứa sẽ bắt đầu đến
lúc ba giờ, chú mày cùng nhân viên nhà hàng chuẩn bị tiếp đãi khách đi.

- Vâng ạ.

Shinichi nhận bộ vét đen
giống như các nhân viên đang mặc. Cậu vào phòng thay đồ mặc nó vào, rồi quay
lại phòng hội trường đã được bày đầy bàn ghế. Ở đó có các nhân viên đã đón cậu
ở sảnh. Thấy cậu, họ bắt đầu tự giới thiệu bản thân. Đầu tiên là một cô gái
khoảng hơn hai mươi tuổi có gương mặt xinh đẹp sắc nét mỉm cười chào Shinichi:

- Chào em. Chị là trưởng nhóm
phục vụ tầng một, tên là Yasuda Nana.

Cô gái tạo cho người đối diện
cảm giác rất thoải mái. Shinichi nghĩ chỉ nụ cười của cô cũng đáng để khách đến
ăn ở nhà hàng này rồi.

- Còn chị là phó nhóm. Tên
chị là Yuuki Ayaka.

Một cô gái khác nói. Trông cô
khoảng hơn 25 tuổi. Mái tóc ngắn và gương mặt chín chắn cho Shinichi ấn tượng
rằng cô gái này có khả năng hoàn thành tốt bất cứ việc gì.

- Chị là Aragaki Yuuko. Chị
mới bắt đầu làm việc được hai năm thôi. - Cô gái thứ ba trông thật đáng mến với
nụ cười dễ thương cúi đầu.

Ở các nhà hàng sang trọng,
khách đến ăn thường coi trọng thái độ phục vụ của nhân viên ngang với chất
luợng món ăn. Shinichi thấy đội ngũ phục vụ này thật hoàn hảo.

- Để chị chỉ cho em những gì
cần làm nhé. - Nhóm trưởng Yasuda Nana nói. - Khi buổi tiệc bắt đầu, chị sẽ
cùng anh Motoki và chị Kanon đi một vòng quanh hội trường chào hỏi mọi người.
Em sẽ cùng hai chị còn lại bê các món ăn hoặc rót rượu vang cho khách.

- Vâng.

- Bây giờ em giúp chị bày bát
đĩa đã. Xong việc đó thì em xếp pháo giấy lên các bàn giúp chị. May mà Ayaka
mua được pháo rẻ...

- Pháo giấy ấy ạ?

- Ừ, loại pháo nhỏ người ta
vẫn dùng ở các bữa tiệc, khi nổ sẽ có giấy vụn nhiều màu bắn ra ấy. Khi anh
Motoki và chị Kanon vào hội trường, khách mời sẽ bắn pháo chào mừng họ.

- Em hiểu rồi.

- À, chị cũng cần em bày hoa
lên bàn nữa. Ayaka sẽ hướng dẫn em việc này. Cô ấy là chuyên gia cắm hoa đấy.

- Ôi, thế ạ? - Shinichi càng
cảm phục Ayaka hơn.

- Hôm qua bọn chị đã cắm hoa
vào giỏ rồi. Em chỉ cần đặt nó vào giữa bàn thôi.

- Thế thì tốt quá. - Shinichi
cứ tưởng mình phải cắm từng bông một, nghe thấy thế bèn thở phào nhẹ nhõm.

- Nhưng hình như có một con
ong ngửi thấy mật hoa nên bay lẫn vào đây, em phải cẩn thận đấy. - Ayaka nhìn
quanh.

- Vâng. - Shinichi quay qua
quay lại tìm con ong.

- Sắp xếp hoa xong thì em và
Yuuko sẽ chuẩn bị bóng bay nổ.

- Bóng bay nổ...? - Shinichi
hỏi lại.

- Chúng ta sẽ để mỗi bàn một
quả bóng bay bơm khí heli. Đôi vợ chồng mới cưới sẽ dùng que nhọn chọc thủng
bóng bay, khi đó quả bóng to sẽ nổ, và từ bên trong sẽ tràn ra những quả bóng
bay nhỏ hơn hình trái tim.

- Thế thì chắc khách khứa sẽ
ngạc nhiên lắm.

- Ừ. Cách này vừa vui vừa gây
ngạc nhiên hơn là thắp nến, nên gần đây được nhiều nguời thích lắm.

- Ôi, nhưng mà phải cho bóng
con vào, bơm lên rồi treo ở từng bạn một ấy ạ... - Shinichi nhìn dãy bàn dài
nối tiếp nhau.

- Em đừng lo, các nhân viên
khác đã chuẩn bị bóng từ hôm qua rồi, em chỉ cần treo nó trên các bàn thôi. -
Yuuko bật cười.

- May quá, hì hì. - Shinichi
cười ngượng nghịu.

- Nào, ta bắt tay vào làm đi!
- Nana nói to.

Mọi người trả lời “vâng” rồi
bắt đầu vào vị trí của mình.

Đầu tiên, Shinichi bày ly
rượu vang lên bàn cùng Nana. Bỗng cậu dừng tay:

- Đây... Đây là ly pha lê ạ?
- Cậu căng thẳng nhìn chiếc ly trên tay.

- Ừ. Mỗi chiếc có giá mười
nghìn yên nên em phải cẩn thận đấy. - Nana thản nhiên nói, tay vẫn không ngừng
bày thoăn thoắt.

- Mười nghìn... - Shinichi
nghẹn lời.

- Còn đĩa là đồ cao cấp của Ý
nên mỗi cái phải tới ba mươi nghìn yên.

- Úi! - Shinichi suýt nữa làm
rơi chiếc đĩa trên tay.

- Ấy, cẩn thận! - Nana vội đỡ
chiếc đĩa.

- Em xin lỗi.

- Chị tưởng em đã nhìn thấy
nhiều xác chết ở hiện trường lắm rồi cơ mà? Sao lại sợ việc cỏn con như bày
biện bát đĩa nhỉ?

- Ha ha, hiện trường án mạng
với bát đĩa cao cấp khác nhau hoàn toàn chị ạ. Thôi, để em bày pháo giấy nhé. -
Shinichi nhặt pháo từ chiếc thùng dưới đất, đặt lên mỗi bàn bốn, năm chiếc. Cậu
vừa làm vừa nói chuyện với Nana. - Anh Motoki giỏi quá nhỉ, vừa làm quản lý vừa
làm đầu bếp.

- Người nấu ăn giỏi thì không
thiếu, nhưng chỉ những người nhạy bén, biết món ăn nào được khách hàng ưa thích
thì mới có khả năng tồn tại trong cuộc cạnh tranh giữa các nhà hàng.

- Vâng...

- Đương nhiên kỹ năng quản lý
cũng rất cần thiết. Ngoài ra anh ấy còn phải tập hợp được các phụ bếp có tài
nữa. Đầu bếp càng tài giỏi thì càng hay nhảy việc, họ đã làm ở rất nhiều hàng
ăn khác nhau, nên ai cũng có tật này tật kia.

- Nghe có vẻ phức tạp quá chị
nhỉ. - Shinichi nhận xét.

- Quản lý lúc nào cũng chịu
rất nhiều áp lực, nhưng anh ấy đã tu nghiệp ở Ý lâu năm rồi, chắc cũng biết
những khó khăn như vậy là không thể tránh. - Cách nói chuyện của Nana thể hiện
rõ sự ngưỡng mộ của cô với anh Motoki.

- Anh ấy giỏi quá.

- Ừ... Ôi! - Nana bỗng bịt
miệng, chạy tới bồn rửa chén sau quầy.

Shinichi hoảng hốt đuổi theo:

- Chị sao thế? - Cậu lo lắng
nhìn Nana đang nôn thốc nôn tháo.

- Thời gian ở Ý có thể đào
tạo anh Motoki thành quản lý giỏi, nhưng cũng đã làm anh ấy nhiễm thói mê gái
rồi... - Nana cười cay đắng rồi lại nôn tiếp.

- Hả...? - Shinichi không dám
nói gì nên đành im lặng.

- Chị không sao đâu, em ra
bày hoa cùng Ayaka đi. - Nana đuổi khéo.

- Vâng, chị cứ để em. -
Shinichi quay lại hội trường. Cậu thấy Ayaka đang bày giỏ hoa lên bàn ở góc
phòng.

- Kudo, em để cái này lên bàn
kia nhé. - Ayaka đưa cho cậu một giỏ hoa.

- Ở đây được chưa ạ? - Shinichi
để nó vào giữa bàn.

- Thế được rồi. Chị Nana có
sao không? - Ayaka bỗng hỏi.

- À... Chắc là ổn ạ...

Shinichi ngập ngừng không
biết nên trả lời như thế nào, nhưng cậu có cảm giác Ayaka đã biết chuyện đó,
nên gật đầu. - Có phải... anh Motoki và chị Nana từng yêu nhau không ạ?

- Ừ. Chị Kanon đã nẫng mất
anh ấy.

- Nẫng mất... ấy ạ? -
Shinichi bỗng nói to.

- Này, em khẽ thôi chứ! -
Ayaka hoảng hốt nhìn quanh.

- Em xin lỗi... - Shinichi hạ
giọng. - Sao chị biết ạ?

- Chị Kanon trông hiền thế
thôi nhưng ghê gớm ra trò đấy. - Ayaka thì thào giải thích. - Chị ấy hay ghen
lắm, lại thích làm quá lên. Có lần anh Motoki ở lại cửa hàng tiếp khách mà chị
ấy giận, tới hẳn cửa hàng hắt cả ly nước vào mặt anh ấy.

- Thế cơ ạ?

- Chị chỉ nói chuyện với anh
Motoki thôi mà cũng bị lườm đến cháy mặt. Nhiều khi chị khó chịu lắm chứ. Chị
ta đến làm cho cửa hàng này gần như cùng lúc với Yuuko, thế mà đã qua mặt được
tất cả bọn chị, cưới được anh ấy! - Ayaka nhíu đôi lông mày mảnh mai, tức giận.

- Lẽ nào chị cũng... -
Shinichi giật mình.

- Không phải đâu! Chị chỉ nhờ
anh ấy tư vấn về công việc thôi mà. - Ayaka bật cười, đánh vào lưng Shinichi
một cái.

- Ái! Thế ạ... - Shinichi
nhăn mặt vì đau.

- Anh Motoki đẹp trai, hấp
dẫn như thế nên chị Kanon lo sợ cũng đúng thôi. Nhưng dù anh Motoki gọi điện
cho chị Kanon một ngày bao nhiêu lần, tặng chị ấy đủ thứ quà đắt tiền, dẫn chị
ấy đi du lịch khắp nơi, mà chị Kanon vẫn không thỏa mãn. Tại sao thế nhỉ? -
Ayaka thắc mắc.

- Có những người càng được
yêu thì càng bất an mà.

- Có người như thế à?

- Vâng. Liệu có phải hồi nhỏ
chị Kanon không sống cùng bố không ạ?

- Sao em biết?

- Em chỉ đoán thôi...

- Đúng là thám tử lừng danh.
Em nói đúng đấy. - Ayaka tròn mắt. - Bố chị Kanon cũng là đầu bếp các món ăn
của Ý nổi tiếng giống anh Motoki. Nghe nói bắc ấy sang Ý khi chị Kanon còn nhỏ,
rồi về nước mở cửa hàng sau năm năm tu nghiệp bên đó. Cửa hàng làm ăn phát đạt
lắm, nên bố chị Kanon rất bận rộn, không có thời gian chơi với con gái.

- Thế thì sau này anh Motoki
mệt rồi... - Shinichi nhíu mày.

- Ý em là sao?

- Có lẽ anh Motoki có yêu chị
Kanon đến đâu, chị ấy cũng không hài lòng.

- Đúng thế đấy! Chị ta tham
lam lắm!... - Ayaka nói to, mất hết vẻ bình tĩnh vốn có. Rồi cô ta hạ giọng nói
một mình. - Mình chỉ cần được anh ấy hôn một cái thôi là có thể hạnh phúc suốt
đời rồi...

Ayaka bất giác siết mạnh bó
hoa trong tay. Trông cô thật cay đắng. Shinichi ngạc nhiên:

- Chị bảo sao ạ?

- Cái gì cơ? Thôi chết! Em
coi như chị chưa nói gì nhé! - Ayaka đỏ bừng mặt, quay về với việc bày hoa. - À
thôi, việc ở đây gần xong rồi, em qua giúp Yuuko buộc bóng đi thì hơn.

Lại bị đuổi, Shinichi đành
tới chỗ Yuuko đang trang trí bóng bay lên các bàn tiệc. Thấy cậu, Yuuko chỉ
xuống đất:

- Kudo, em đến đúng lúc quá.
Lấy hộ chị quả bóng hồng được không?

Shinichi nhìn xuống thì thấy
dưới đất có rất nhiều bóng bay lớn màu hồng được để trong một túi lưới lớn. Cậu
lấy một quả ra, đưa cho Yuuko.

- Cảm ơn em. - Yuuko dùng dây
ruy băng cũng màu hồng buộc bóng vào bàn. Trên mỗi bàn đã được trang trí đều có
một quả bóng màu hồng bay lơ lửng, làm cả hội trường đẹp hẳn lên.

- Hoa cũng đẹp, nhưng có bóng
bay vào trông phòng khác hẳn chị nhỉ.

- Ừ. Quản lý Motoki có gu lắm
đấy.

- Thế ạ?

- Anh ấy đã mấy lần được giải
ở các cuộc thi tranh sơn dầu rồi. Bức tranh kia là tác phẩm của anh ấy đấy. - Yuuko
chỉ bức tranh vẽ cảnh biển tuyệt đẹp treo trên bức tường trắng.

- Ôi, anh Motoki vẽ đẹp quá!
- Shinichi say sưa ngắm nghía.

- Các món ăn anh Motoki nấu
đều như những bức tranh trên đĩa, chứ không giống cách bài trí của món ăn Ý
bình thường.

- Thảo nào quán được lòng
khách nữ thế.

- Trước đây chị từng theo anh
ấy học vẽ vào những ngày nghỉ, nhưng chị Ayaka không thích nên chị thôi... -
Yuuko cụp mắt.

- Lẽ nào chị Yuuko cũng...?

- Hả, gì cơ? - Yuuko bỗng đỏ
mặt.

Như để cứu cô gái khỏi xấu
hổ, cửa sổ bỗng mở toang. Ông Kogoro thò đầu vào phòng.

- Ê nhóc, cỏ trong vườn mọc
um tùm quá rồi, mày đi xén cỏ hộ ta đi.

- Xén cỏ ấy ạ? - Shinichi
nhìn ra ngoài. Đúng là cỏ mọc rậm quá.

- Vườn tược thế này làm sao
đón khách quý được.

- Được rồi mà, cháu đi xén
ngay đây. - Shinichi thở dài, cởi áo vét ra.

Suốt một tiếng đồng hồ sau,
Shinichi xén cỏ dưới cái nắng thiêu đốt. Đến lúc xong việc thì mặt cậu đã cháy
nắng hết cả. Shinichi lau mồ hôi rồi quay lại sảnh thì thấy ông Kogoro đang
ngồi uống cocktail ở quầy, Yuuko đứng bên cạnh.

- Ủa, sao chú mày cháy nắng
ghê thế? - Mặt ông đã đỏ ửng vì rượu.

- Bác bảo cháu xén cỏ ngoài
nắng thì cháu phải bị cháy chứ sao. - Shinichi bực bội.

- Cỏ nào cơ? - Ông Kogoro
nhìn ra vườn thì thấy bãi cỏ xanh mướt đã được xén cẩn thận. - À, chú mày làm
tốt lắm. Vào đây uống một ly nào!

- Kudo vẫn còn là học sinh
mà! - Yuuko giật lấy cốc rượu từ tay ông.

Shinichi ngán ngẩm nhìn ông
bác. Đúng lúc đó, anh Motoki từ bếp đi ra, tay bê chiếc khay chứa đầy các món
ăn.

- Việc chuẩn bị cũng tàm tạm
rồi, mọi người đi ăn đi. - Anh Motoki đặt khay lên quầy, lớn tiếng gọi nhân
viên.

Nghe gọi, Nana và những người
khác tập trung tại quầy. Họ kêu lên vui mừng khi nhìn thấy đồ ăn. Trước mặt họ
la liệt nào bánh mì mới ra lò, dầu ô liu nhập khẩu trực tiếp từ Ý, mì Ý sốt cả
chua và cả bánh crepe được trang trí bằng kem Ý.

- Ta phải ăn trước, không lát
nữa bận lắm, chẳng có thời gian đâu.

- Ôi, trông ngon quá đi mất!

- Kudo, em gọi Kanon hộ anh
được không? Chắc cô ấy ở phòng nghỉ trên tầng hai. - Anh Motoki vừa nói vừa bắt
đầu pha cocktail.

Shinichi “Vâng” một tiếng rồi
chạy lên cầu thang.

Cậu tới trước phòng nghỉ cuối
hành lang thì thấy cửa hé mở. Từ trong phòng lọt ra tiếng Kanon:

- Bố không tới dự tiệc được
ạ, tiếc quá nhỉ... - Shinichi ngó vào phòng qua khe cửa thì thấy Kanon đang nói
chuyện bằng điện thoại di động. - Đợi chút, để con uống thuốc đau dạ dày đã.
Không, không phải lỗi của bố đâu mà. Con đau dạ dày từ sáng rồi. Làm cô dâu
cũng phải để ý tới nhiều việc lắm.

Kanon mở túi. Mấy gói giấy
đựng thuốc rơi vãi hết ra sàn. Kanon nhặt chúng cất đi rồi lấy một gói ra, mở
gói đổ thuốc bột bên trong vào miệng. Cô nuốt thuốc mà không thèm uống nước,
rồi quay lại với cuộc nói chuyện trên điện thoại.

- Cửa hàng của bố nổi tiếng
thế cơ mà, đến mức khách hàng đặt chỗ trước cả năm... Con làm sao bắt bố đi
được. Gì cơ ạ? Bố xin lỗi vì không đến buổi dự giờ cho các ông bố và ngày hội
thể thao á? Chuyện xưa lắm rồi, bố còn nhắc lại làm gì. Từ bé con đã thích nhìn
bố nấu ăn rồi, nên không sao đâu. Thật mà. Bố cố gắng nhé... - Kanon gập điện
thoại rồi òa khóc nức nở.

- A... - Shinichi định lên
tiếng, nhưng khi nhìn thấy Kanon ôm mặt khóc lóc thảm thiết, cậu không biết làm
sao, đành đứng trân trân ra đó.

Bỗng có ai đó đập vào vai
Shinichi. Cậu quay lại thì thấy ông Kogoro:

- Cô ấy đáng thương thật,
ngày quan trọng nhất cuộc đời mà ông bố lại...

- Vâng. - Shinichi đồng tình.

- Gia đình bên kia có mặt đầy
đủ, lại càng làm cô ấy tủi thân hơn... - Ông Kogoro rút thuốc lá từ trong túi
ra, châm lửa.

- Cháu nghe nói bố cô Kanon
là đầu bếp Ý nổi tiếng ạ?

- Ông ta sang Ý học từ khi cô
Kanon còn nhỏ, nên hai bố con không gần nhau nhiều.

- Khổ thân...

- Nhưng hình như ông ấy có
hỏi ý kiến con gái về việc sang Ý tu nghiệp đấy.

- Rồi sao ạ?

- Cô Kanon nói mình thích
nhất là nhìn bố nấu ăn, nên đồng ý cho bố đi.

- Chắc chị ấy phải khổ sở lắm
mới nói được như thế.

- Cha mẹ mà để con cái phải
chịu đựng như thế thật chẳng ra làm sao cả.

- Ừm... - Shinichi gật đầu.

Báo cáo nội dung xấu