Chuyện ma quái ở bệnh viện Đồng Hoa - Chương 33 - 34
Chương 33 : Giờ thứ mười một – Đại
sảnh phòng xét nghiệm tầng hai
Lộ Hà kích động gật đầu, để điếu lan sang
một bên , một lần nữa đi đến trước cửa:“Mau tới hỗ trợ, xem ra chúng ta phải
tìm được bàn công tác của bà ấy .”
“Không, không cần, anh lấy cái kia ra
trước hẳn nói.” Tôn Chính chỉ vào phía sau cửa thủy tinh .
Lộ Hà nương theo ngọn đèn liền thấy , bên
trái hai cái cửa sổ có một cuốn sổ . Hắn cúi người , thò tay xuyên qua cửa sổ ,
cố gắng một hồi lâu , mới miễn cưỡng lấy được cuốn sổ đó .
“Hô! Tay đau quá ” Hắn lắc lắc tay, đem
cuốn sổ để lại gần “Phòng xét nghiệm vệ sinh trách nhiệm biểu .”
Không nói hai lời, hắn liền lật lên trên .
Từ tờ đầu đền tờ cuối cùng , hắn ngẩng đầu
lên nhìn Tôn Chính, vẻ mặt ngưng trọng:“Không tốt , ở đây không có Lưu Tần.”
“Nói cách khác, Lưu Tần đã không còn làm
việc ở đây ?” Tôn Chính có chút phản ứng không kịp .
Hai người trầm mặc một lúc lâu , cơ hồ
đang suy nghĩ về vận khí của mình xung quanh luôn gặp phải trắc trở.
“Không có việc gì!” Lộ Hà dùng cuốn sổ vỗ
vỗ vai Tôn chính , chấn tác tinh thần nói “Bà ta không làm việc ở đây nhưng
cũng đâu chứng minh được bàn công tác của bà ấy mất , vị trí đó nhất định vẫn ở
nơi này , còn Tiểu Điền thì ……”
Hắn đột nhiên dừng lại, ý tưởng nào đó làm
cho toàn thân hắn ứa ra mồ hôi lạnh .
“Như thế nào?” Tôn Chính tiếp nhận cuốn sổ
nhỏ kia .
Một khắc cuối cùng khi Tiểu Điền nhập
huyệt ……
“Tiểu Điền, cũng nhất định còn đứng ở vị
trí đó không hề nhúc nhích……” Lộ Hà kết luận .
Tay đang lật giấy của Tôn Chính dừng lại ,
lập tức trừng hắn một cái:“Anh còn có tâm tình để dọa người khác sao!”
Lộ Hà nói thầm tôi cũng không có dọa cậu
a, bỗng nhiên trong đầu thoáng qua gì đó , hắn chưa kịp nắm bắt nó đã lướt qua.
“Tôi có một nghi vấn , Lộ Hà” Tôn Chính
đem cuốn sổ kia giơ lên trước mặt Lộ Hà,“Vì sao sau tháng 9 ,nhân viên vệ sinh
từ ba người chỉ còn hai người?”
Lộ Hà nhíu nhíu mày:“Cậu để ý cái này để
làm cái gì?” Tuy rằng nói như vậy , hắn vẫn liếc mắt nhìn .
Trước tháng 9 , nhân viên vệ sinh chịu
trách nhiệm phòng xét nghiệm có ba người , nhưng sau tháng 9 chỉ còn lại hai .
Cái này chỉ là chi tiết nhỏ không đáng kể
, bọn họ thay đổi nhân viên thì có liên quan gì đến chúng ta chứ …… Lộ Hà tuy
nghĩ như vậy , nhưng không tự chủ được bắt đầu nhìn xung quanh .
Trước tháng 9 bệnh viện đồng hoa đổi chủ
bắt đầu sửa sang lại.
Đúng vậy , phòng xét nghiệm đã hoàn toàn
mới , ghế trong đại sảnh cũng toàn là kiểu dáng hiện đại .
Trong đầu lại hiện lên gì đó .
Hắn thong thả bước đến gần cửa sổ cuối
vách tường , lấy đèn pin cao thấp chiếu chiếu
Tường rất sạch sẽ , tuy rằng phía dưới
không hề thiếu dấu chân .
Bỗng nhiên hắn vỗ đầu, kêu lên:“Đúng rồi!
Đáng lẽ chúng ta phải để ý chứ , phòng xét nghiệm này và đải sảnh đã từng sửa
chữa qua !”
Tôn Chính nghe vậy cũng lập tức ngẩng đầu
nhìn chung quanh.
“Nhân viên từ ba người chỉ còn hai người ,
cho nên điếu lan bị chuyển ra bên ngoài a!” Lộ Hà linh cảm được , trong đầu giống
như được bỏ thêm dầu , càng chuyển càng nhanh .
Tôn Chính cũng phản ứng nhanh chóng:“Bởi
vì bọn họ đem diện tích phòng xét nghiệm thu nhỏ lại , mở rộng đại sảnh bên
ngoài ra!”
“Đúng thế ! Cho nên vị trí bàn công tác
của bà Lưu nằm trong phòng xét nghiệm , bị chuyển ra ngoài đại sảnh , đương
nhiên đây là chuyện sau khi bà Lưu rời cương vị công tác, điếu lan cũng bị dời
sang đại sảnh .”
Ánh mắt hai người từ trong phòng xét
nghiệm chuyển về nơi bọn họ đang đứng trong đại sảnh.
Tôn Chính bỗng nhiên đi tới bức tường kia
.
Cạch.
Cậu ngừng lại, quay đầu nhìn , ánh sáng
đèn pin lắc lắc chiếu thẳng vào mắt khiến Lộ Hà khó chịu.
“Lộ Hà, vừa rồi anh cảm thấy sau lưng có
người nhìn anh , có phải là chỗ này …… hay không ?”
Tin tức vừa biến mất trong đầu Lộ Hà một
lần nữa quay lại .
Tiểu Điền vẫn không nhúc nhích đứng ở
……
“Chính, cậu tránh ra, đừng tới gần chỗ
đó!” Lộ Hà sốt ruột , đi đến bên kia .
Hai người cách chỗ đó xa hơn một chút ,
mới dừng lại.
“Bởi vì tôi nhớ rõ khi anh đi đến chỗ gạch
bị bể , đột nhiên nói ra một câu như vậy .” Tôn Chính nói.
“Đúng vậy. Cậu có nhớ tôi từng nói qua
chuyện sóng điện sinh vật không ? Sau lưng như có ai đó đang nhìn cậu , đang đi
bỗng nhiên có người vỗ vai , quay đầu thì không có ai , nhưng nó không phải ảo
giác, chính là do tuần suất của cậu đồng dạng với nó .” Lộ Hà nhìn chằm
chằm chỗ đó .
“Nhưng …… Lúc đó sau lưng tôi là một bức
tường ” Sắc mặt hắn trầm xuống “Nếu cảm giác của tôi không sai , bây giờ hoàn
toàn có thể giải thích được , vị trí bàn công tác của bà Lưu lúc trước
chính là vị trí trước mặt đã được đổ thêm một bức tường .”
Tôi tìm một vòng cũng không thấy chìa
khóa, đứng lên, phát hiện Tiểu Điền đứng bên cạnh bàn của bà cô kia. Tôi thấy
bô dáng của cô ấy có chút kỳ quái, bước đến trước bàn muốn hỏi rõ. Lúc ấy cô ấy
cũng đứng ở đối diện, ánh mắt sáng lên như nhìn thấy gì đó, vẫn không nhúc
nhích , còn mang theo mỉm cười:
“Nơi đó, mèo con!”
Tiểu Điền nhập huyệt, Tiểu Điền vẫn không
nhúc nhích đứng bên cạnh bàn , liền vĩnh viễn …… bị phong ấn trong bức tường
này, mỉm cười nhìn chăm chú vào …… Nơi đó.
Hai người đồng thời cảm thấy nổi hết cả da
gà.
“Vậy vị trí đó rốt cuộc có cái gì ?” Tôn
Chính do dự hỏi, quay đầu hỏi Lộ Hà , phát hiện Lộ Hà rón rén đi đến trước bức
tường kia.
Nếu như không phải điếu lan …… Mà là chỗ
gần bên cạnh điếu lan ……
“Tiểu Điền , trăm ngàn lần cô đừng đi ra
nha ……” Lộ Hà nhỏ giọng nói , bắt đầu tìm gì đó trên mặt đất .
“Nếu cái chỗ đó cũng bị vùi vào tường thì
tốt rồi .” Tôn Chính bất đắc dĩ nhìn hành động của hắn , cũng đi sang bên đó.
Bên kia Lộ Hà giống như có phát hiện mới ,
vẫy vẫy tay :“Cậu xem, miếng gạch bị bể này là mới !”
Tôn Chính nhìn miếng gạch cũng không nhỏ
nằm dưới sàn , quả nhiên màu sắc rất khác .
“Mới đổi sàn mới , lại bị hư , thuyết minh
cái gì ?” Lộ Hà cười tủm tỉm nói với Tôn Chính lộ ra hai má lún đồng tiền .
“Thuyết minh chỗ này luôn bị hư , không
ngừng đổi mới .”
“Vì sao luôn bị hư ?” Ngữ khí Lộ Hà không
phải nghi vấn, mà là sung sướng giống như phát hiện được bảo vật “Bởi vì chỗ
này luôn bị trống , bên dưới có nước luôn bị ướt , mà sao vẫn không ai phát
hiện ? Bởi vì nó nằm dưới gầm bàn cho nên không ai thấy được . Cho đến khi sửa
chữa lại , mọi người mới phát hiện chỗ này luôn bị hư , nhưng sữa chữa đã xong
, chẳng lẽ lại phải dở ra làm lại , chỉ có thể không ngừng thay đổi miếng gạch
này , nhưng nó vẫn cứ hư……”
Nói xong, Lộ Hà liền dở miếng gạch kia ra
, lộ ra ống nước bên dưới.
“Anh muốn nói cái gì ?” Tôn Chính hoài
nghi nhìn miếng gạch kia “Đây chính là chỗ đó ? Nhưng phía dưới là ống nước mà
.”
“Đừng nóng vội, giúp tôi lấy cái gì có thể
mở nó lên đi.” Lộ Hà vuốt ống nước kia , trong lòng âm thầm cầu nguyện, phía
dưới nhất định phải có nhất định phải có ……
Mấy phút sau Tôn Chính đưa cho hắn một cái
gậy nhỏ :“Lấy từ bình chữa cháy bên kia .”
Lộ Hà tiếp nhận bắt đầu đập xuống .
Lại dính vào . Tôn Chính nhìn bộ dáng Lộ
Hà cầm cây gậy kia phá ống nước có chút dở khóc dở cười.
Phanh!
Đá vụn văng khắp nơi.
“Ha ha ha ha!!!” Lộ Hà cầm gậy nhịn không
được đắc ý nở nụ cười,“Tôi biết mà ! Tôi biết mà! Cái ống nước này là do bọn họ
làm , may là nó rất mỏng , cậu mau đến xem!”
Tôn Chính kinh ngạc đến cười toe toét ,
cúi đầu nhìn , quả nhiên một tầng ống nước mỏng manh bị phá vỡ , lộ ra một lỗ
rỗng nhỏ , bên trong chứa gì đó .
Lộ Hà lấy hai ngón tay thò vào , gắp ra.
“Ha ha ha ha !” Hắn mừng rỡ đến mắt đều
cong lại ,“Cuộn băng, tìm được rồi!”
Này, này quả thực là không có khả năng a!
Anh của Lộ Hà suy nghĩ gì mà dám đem cuộn
băng giấu ở đây ? Làm sao lại trùng hợp đến mức chúng tôi phát hiện ra
khối gạch này có vấn đề ?
Cho dù khối gạch này lúc trước nằm dưới
gằm bàn không ai phát hiện , đến tháng 9 sửa chữa lại mới phát hiện có vấn đề
…… Nhưng mà tất cả chuyện này trùng hợp đến mức không có gì để nói ……
Tôn Chính từ trước đến nay không tin tưởng
vào vận may , cậu không có, cậu cũng không chờ mong . Lộ Hà thường xuyên
tin vào mấy cái vận may vớ vẫn đó , cho đến bây giờ cậu cũng không đồng ý .
Có lẽ là do cậu bao giờ chủ động nắm bắt
lấy……
“Thật sự là trời cũng giúp tôi!” Lộ Hà ở
trên cuộn băng hung hăng hôn cái cái “Hy vọng băng của mấy anh không bị nước
làm hư !”
Hắn quay đầu muốn ôm Tôn Chính , bàn tay
vươn ra một nửa, lúng ta lúng túng thu về.
Tôn Chính còn bị vây trong khiếp sợ ,
không có chú ý đến động tác của hắn , thẳng đến khi Lộ Hà bình tĩnh trở lại,
bắt đầu phân tích :“Anh tôi hẳn không lo lắng phức tạp như vậy , dù sao anh ấy
cũng không ngờ cách một thời gian thật dài chúng ta mới tìm được tin tức , nói
cách khác, lúc trước anh ấy đem cái này giấu dưới gằm bàn của bà Lưu , nếu
chúng ta dựa theo manh mối đi tìm, rất nhanh sẽ tìm được …… Nhưng mà tại sao
dưới bàn của bà Lưu lại có một lỗ hỏng như vậy ? Vị trí này rốt cuộc có quan hệ
gì với con mèo kia ?”
“Anh hai anh chắc đã tìm được đáp án , nó
ở trong cuộn băng này .” Tôn Chính đáp lại , lấy máy cassette ra.
“Ở đây có hai cuộn băng , nghe cái nào
trước ?”
“Ấn theo trình tự bắt đầu nghe, tôi cũng
không hy vọng sẽ xuất hiện cái gì , chúng ta nghe nhanh rồi mau ra ngoài .” Tôn
Chính lấy một cuộn băng nhét vào máy cassette.
Tựa hồ nhớ đến sau bức tường này có cái gì
, hai người đồng thời đều lạnh sóng lưng , đi đến bên cạnh cửa sổ , bỏ máy
cassette xuống , cẩn thận nghe .
Phía trước là một đoạn tiếng anh dài .
Một đoạn tạp âm quen thuộc đi qua , trong
cassette lâm vào một trận trầm mặc .
Lộ Hà và Tôn Chính kỳ quái liếc nhau. Sao
tên bác sĩ kia không nói lời nào ?
Trong cassette truyền ra tiếng bước chân
rất nhẹ , bên trong hai người đi rất chậm .
Ngay đến khi Tôn Chính nhịn không được
muốn nhấn nhanh , nghe bác sĩ Nghiêm nói :
“Tôi không nên dẫn anh đi xem biểu
diễn , chị Quần Phương cũng không nên gạt chúng ta…… Nhưng
đã hai tháng , anh đừng làm ra vẻ mặc kệ như vậy chứ……”
Cậu nuốt nước miếng.
Bên kia lại yên tĩnh đến đáng sợ . Dựa vào
tiếng bước chân không thể phán đoán được hai người đang đi đâu.
“Là do tôi , tôi đồng ý đi với cậu .”
Lộ Hiểu Vân khó có được trả lời Nghiêm Ương, không khí của hai người
thực cứng ngắc “Tìm không được đường ra cũng là vấn đề của tôi. Tôi không
làm chuyện mình chưa nắm chắc , tìm không được đường ra , chúng ta không thể
vào cứu người .”
“Nhưng đã hai tháng , tôi quan sát bà
Lưu kia cũng không thấy bả có vấn đề gì !”
“Phải không?” Lộ Hiểu Vân hỏi lại một
câu.
Lộ Hà có thể tưởng tượng được bộ dáng
không chút thay đổi của anh hai hắn .
Nếu đã nắm chắc, thì làm sao hai tháng sau
Nghiêm Ương tiếp tục thu âm chứ ? Xem ra còn có hi vọng ra ngoài !
Chương 34 : Cuộn băng của bác sĩ
Nghiêm – Lưu Tần [2]
“Nhưng bây giờ vào đó được
chứ ?” Thanh âm Nghiêm Ương vẫn như cũ có chút uể oải “Chị Quần
Phương đã biến mất hai tháng , cảm giác cứ như mơ vậy ……”
Nghiêm Ương thanh âm rất
gần, vẫn là hắn cầm máy cassette .
Lộ Hiểu Vân không để ý đến hắn lầm bầm
lầu bầu, chỉ nghe tiếng bước chân trong cassette càng ngày càng xa.
Nghiêm Ương đuổi
theo :“Chẳng lẽ anh không
thấy sợ sao ? Một người cứ như vậy biến mất , cái gọi là
sức mạnh của huyệt lớn như vậy hả? Cái này quả thật giống như châm chọc
tới bác sĩ mỗi ngày đều liều mạng cứu bệnh nhân……”
Lộ Hiểu Vân cước bộ không
dừng:“Không sợ.”
“Tất nhiên anh không biết sợ
rồi, anh cũng đâu phải người thường ” Thanh âm trong máy
cassette có chút mơ hồ , chắc do tay của Nghiêm Ương run
lên “Anh biết huyệt ở đâu, đường ra ở chỗ
nào , cho nên bây giờ đã trễ như vậy anh cũng dám đến phòng xét nghiệm
tìm chậu điến lan kia ……”
Tôn Chính và Lộ Hà nhìn nhau, xem ra quan
hệ hợp tác này cũng không vững chắc như bọn họ tưởng tượng.
Nhưng cũng đương nhiên thôi , Lộ Hiểu Vân
là người thích độc lai độc vãng mà…… Tôn Chính thầm nói .
Nhưng cũng đương nhiên thôi, Nghiêm Ương
không hiểu người khác gì cả…… Lộ Hà nghĩ .
Tiếng bước chân của Lộ Hiểu Vân rốt
cuộc dừng lại , nghe anh cách đó không xa mở miệng :“Cậu sợ sao
?” Hồi âm vang lên trong không gian trống trải, xem ra hai người đang đi
trên hành lang .
“Làm gì có !” Nghiêm Ương lập tức
phản ứng kịch liệt.
“Để lại máy cassette, cậu về trước
đi , Lưu Quần Phương đã biến mất, cậu cũng không cần thiết phải đi
theo tôi ” Lộ Hiểu Vân thanh âm nghe không ra có dao động gì .
Ba.
Quả nhiên mấy cassette dừng lại , chỉ
để lại tiếng “Hừ” cuối cùng của Nghiêm Ương .
Tôn Chính và Lộ Hà chưa kịp phản ứng,
ghi âm lại đột nhiên mở lên .
Tạp âm lúc này rất lớn , rè rè lung
tung , hình như là bọn họ đang chạy.
“Vù vù” Người cầm máy cassette rốt cuộc
cũng dừng lại , tiếng của hắn vang vọng trong hành lang “Lộ Hiểu
Vân, anh cho mình là anh hùng sao , hừ, tôi không đi, anh cho anh có
bao nhiêu nhẫn nại , hai tháng cũng chưa tìm được ra nếu anh lọt vào đó chỉ có tôi cứu anh ra…… Vù vù……”
Người đi phía trước hắn lần thứ hai
dừng lại
“Nhìn cái gì , tôi quay về lấy chìa
khóa.” Nghiêm Ương không biết từ đâu xuất hiện .
Lộ Hiểu Vân không có mở miệng, thông
qua máy cassette cũng biết biểu tình của anh ấy bây giờ, trong máy lại vang lên
tiếng bước chân song song của hai người .
Tôn Chính và Lộ Hà cũng thở nhẹ một hơi,
nếu bác sĩ và Lộ Hiểu Vân giận dỗi không ghi âm nữa , bọn họ bên này mới không
ra được nè
Chỉ nghe bên kia Nghiêm Ương nhỏ giọng
lầm bầm gì đó :“Tôi vì cái gì mà ngu ngốc ở nơi quỷ quái này ban ngày đi
làm ban đêm chạy loạn chứ? Nhất định là bởi vì cảm thấy có lỗi …… quên đi,
dù sao anh cũng không hiểu
cảm giác tội lỗi này đâu ……”
Tiếng bước chân cứ như vậy giằng co một
hồi lâu , thẳng đến khi “Chi dát” một tiếng, cửa mở.
“Kỳ thật tôi rất sợ mèo ……”
Nghiêm Ương nhỏ giọng nói một câu.
Tuy rằng hắn nói như
vậy , nhưng hắn đi đường cũng không có thả lỏng . Lộ
Hà và Tôn Chính chuyên chú lắng nghe, trong lòng tính toán
khoảnh cách của bọn họ.
Nếu Lộ Hiểu Vân thực sự tìm ra manh
mối, như vậy theo tình huống hiện tại chắc có lẽ bọn họ đang đến điều tra ở
phòng xét nghiệm.
Quả nhiên, trong máy cassette truyền ra
tiếng chìa khóa rất nhỏ.
RÈ – tạp
âm đột nhiên lớn lên, Lộ Hà cả kinh cánh tay đang cầm máy
cassette khẽ run lên, cái loại âm thanh mơ hồ vang lên ,
giống như đang rên rĩ.
Lộ Hà liếc Tôn Chính đang đứng đối diện
, không biết hai người kia có phát giác ra hay không , phòng xét nghiệm quả
nhiên không giống như vẻ bên ngoài của nó.
“Tạp âm thật lớn .” Tôn Chính oán giận một
tiếng, dư quang nhìn đến cánh cửa thủy tinh trong phòng , trong lòng không hiểu
sao trở nên căng thẳng.
Người cầm máy cassette đi vào vài
bước, không biết đụng phải cái gì, ôi một tiếng, trong băng truyền đến vô
số tiếng phóng đại , Tôn Chính và Lộ Hà đồng thời nhíu mày .
“Cậu đi đâu
đó ? Quay về.” Đây là tiếng của Lộ Hiểu Vân .
Nghiêm Ương tựa hồ ngây ra một
lúc, hắn phản ứng chậm nữa nhịp :“Anh đối
với ai cũng hất hàm vênh mặt vậy sao ?”
Lộ Hiểu Vân trả lời rất kiên
quyết:“Không phải.”
Chỉ nghe thấy Nghiêm Ương đi
tới vài bước, dừng lại .
Tạp âm dường như nhỏ lại ,
Lộ Hà bật lớn âm lượng của máy cassette lên , âm thanh rè rè kia vang lên
trong khắp phòng xét nghiệm .
“Anh , anh cầm cái chậu điếu lan đó lên
làm gì ?!” Nghiêm Ương đột nhiên vội vàng kêu lên .
“Lấy điếu lan chuyển cái bàn này qua
bên kia , nhanh lên.” Lộ Hiểu Vân dùng mệnh lệnh nói .
Trong máy cassette truyền đến tiếng ma
sát , âm thanh đó giống như tiếng hét đầy sợ hãi , Tôn Chính và Lộ Hà có thể
tưởng tượng được bộ dáng nơm nớp lo sợ của Nghiêm Ương.
“Anh sẽ không coi tôi là
mèo , đúng không?” Nghiêm Ương một di chuyển cái bàn một bên
nói “Đương nhiên anh cũng
sẽ không để cho con mèo kia ám lên người mình , cho nên chúng ta làm
xong chuyện này mau rời khỏi đây , cùng lắm thì cuối cùng kêu mẹ thắp nhan
là được ……”
Nói đến một nữa liền im lặng , tựa hồ
nhận được tín hiệu của Lộ Hiểu Vân.
Một lát sau , mới nghe Lộ Hiểu Vân nói
chuyện anh đang cách rất gần với máy cassette :“Ngồi xuống , đừng lộn xộn, cũng
đừng ngẩng đầu nhìn , tránh xa nơi này ra.”
Đáng thương Nghiêm Ương, Tôn Chính
nội tâm cảm khái một câu, chắc hắn đang ngồi trước bàn
công tác của Lưu Tần , lại không nói cho hắn biết cái
gì đang đứng nhìn mình .
Trong máy cassette truyền đến tiếng
đinh đing đang đanf , Nghiêm Ương đang nói gì đó ,
nhưng tạp âm quá lớn, Lộ Hà và Tôn Chính hoàn toàn không nghe được.
“Kỳ thật…… Quan hệ của hai người bọn họ
cũng không tệ lắm .” Tôn Chính nói, mang theo một loại ngữ khí hâm mộ.
“Cái gì?” Lộ Hà cất cao âm điệu.
“…… Bọn họ còn cùng nhau đi xem biểu diễn
.”
“Đừng có đùa, anh hai tôi là bị kéo đi ,
còn làm chậm chính sự!” Lộ Hà có chút tức giận.
Tôn đối diện hắn lắc đầu nói:“Thì đó ! Nếu
anh kéo chưa chắc gì tôi đi.”
“……”
“Biểu tình đó của anh là gì , thu hồi
vào.”
Chỉ nghe trong máy cassette truyền đến
tiếng kinh hô.
Tạp âm mất đi.
Giống như có cái gì đang va chạm, âm
thanh kia nhẹ mà thanh thúy, thu vào trong máy, lộ ra loại lãnh liệt .
“Cái gì thế?” Lộ Hà cau mày hỏi, để sát
vào máy cassette.
Một âm thanh khác nho nhỏ vang lên
trong máy cassette , đánh vào màng nhĩ của Tôn Chính.
“Đây là……” Nghiêm Ương cầm gì đó
lên “Anh nhận ra được không ?”
Lộ Hiểu Vân không nói lời nào.
Nghiêm Ương tiếp tục nói:“Tôi thấy
rất quen …… Nhưng không có khả năng là của con người , mà
như là……”
“Là xương mèo.” Lộ Hiểu Vân hiểu ý của
hắn.
Lộ Hà chấn động, nắm chặt máy
cassette . Cái lỗ rỗng kia nguyên lai là để chôn xương mèo?
“Bà cô đó đem xương mèo chôn ở đây làm
gì ……” Nghiêm Ương hỏi “Chẳng lẽ đây là lý do vì sao có người
thấy mèo ? Không phải nguyên nhân xuất phát từ điếu lan sao ?”
“Hai căn xương ống chân, hai căn xương
cánh tay, không tốt .” Trong băng truyền ra tiếng xương cốt va chạm rất nhỏ
Lộ Hà chỉ cảm thấy da gà nổi từ thắt
lưng lên tới ót . Theo hắn nhận thức, Lộ Hiểu Vân rất khi đối với
những tình huống như vậy đánh giá tốt hay xấu , đại đa số thời
điểm anh ấy không nói lời nào bởi vì anh ấy nghĩ hành động mới có thể giải
quyết mọi vấn đề , anh ấy không lãng phí nước bọt .
Lúc này anh lại phá lệ nói hai chữ
“Không tốt ”.
“Có ý gì?” Nghiêm Ương thanh
âm rõ ràng là bị dọa “Xương mèo này có phải dính lời nguyền gì hay không
?”
“Không phải, phía dưới còn có gì đó ,
cậu lấy ra dùm tôi.” Lộ Hiểu Vân thanh âm vẫn duy trì trấn định.
Trong băng truyền đến âm thanh tất tất
tốt tốt, Nghiêm Ương nói :“Vấn đề quả nhiên nằm trên người bà cô này, không
nghi ngờ bà ta cũng không được, mặc kệ là điếu lan hay mèo đều
có liên hệ với bà ta . Anh mới đến đương nhiên không biết, nghe nói
trước kia bà ta có nuôi qua một con mèo , xem nó như bảo bối ,
thường xuyên thấy bà ta ôm mèo đi khắp nơi ở bệnh viện , còn nói
chuyện với mèo …… Nhưng sau này con mèo đó đi ra đường bị xe cán phải
, không đến vài ngày thì chết .”
Lộ Hà và Tôn Chính đứng đối diện nhìn nhau
, mơ hồ cảm nhận được gì đó, nhưng vấn đề này giống như tia chớp xẹt qua một
cái , chưa kịp nắm bắt đã ẩn nấp .
“Cái gì kia ?” Bên kia Nghiêm Ương
kinh ngạc kêu một tiếng “Tờ giấy? Hình như có từ rất rất
lâu rồi nha …… A!”
Lộ Hiểu Vân giật đi …
“Trên đó viết gì thế ? Tối quá , anh đọc lên đi.”
Trầm mặc một chút, trong máy truyền đến
tiếng Nghiêm Ương oán giận:“Sao anh không
đọc , đưa lại cho tôi làm gì …… Tiểu Tần, em nấu ngon lắm , ngày mai kết thúc
thực nghiệm sẽ đến ăn thức ăn của em …… Này là cái gì nha?”
“Tiểu Ttần, cuối tuần anh đứng dưới lầu
chờ em……”
“Tiểu tần, khóa học ngày mai anh không
đến , đến lúc đó nhớ chép bài cho anh …… Chí Vấn ,Chí Vấn?!”
Nghiêm Ương đọc lên .
“Chí vấn?” Tôn Chính dùng ánh mắt nghi
hoặc nhìn về phía Lộ Hà, sao cậu cảm thấy tên này rất quen ……
Lộ Hà cũng đang đau khổ suy tư , cái tên
này rất quen thuộc, rất quen thuộc .
Là ai?
“Đây là cái gì?” Lộ Hiểu Vân hỏi.
Nghiêm Ương lập tức cười ra
tiếng:“Ha ha ha, rốt cuộc cũng có thứ tiểu tử anh không biết !! Tôi nói cho anh tờ giấy này…… Hẳn là khi còn
đi học một nam sinh viết cho nữ sinh, rất lưu hành ở niên đại đó, nữ sinh này
chính là Lưu Tần, năm đó còn trẻ, nam sinh này tên là Chí
Bấn,anh biết Chí Vấn là ai không
? Này quả thực là chuyện kinh thiên động địa ở bệnh viện a!”
“Tôi nhớ ra rồi!” Lộ Hà bừng tỉnh đại ngộ
“Chí Vấn này, chính là Trần Chí Vấn!”
Trần Chí Vấn…… Tên này giống như cây châm
đâm vào đầu Tôn Chính , ngực cậu không khỏi trở nên căng thẳng
Trần chí vấn……
“Đồ ngốc Lộ Hiểu Vân , Trần Chí Vấn
chính là viện trưởng bệnh viện này nè ! Xem ra ông ta và Lưu
Tần từng là bạn học, quan hệ không tồi…… Nhưng Lưu
Tần giữ lại tờ giầy này , đặt dưới xương mèo để làm cái gì
? Trần viện trưởng đã có vợ có con rồi mà ……”
“Trần Chí Vấn, chính là viện trưởng tiền
nhiệm của bệnh viện này , Chính!” Lộ Hà bắt được manh mối trọng điểm , kích
động quay đầu .
Thấy Tôn Chính nhíu chặt mày, trong ánh
mắt lưu động quang mang mờ mịt và sợ hãi.
“Cậu sao vậy?”
Tôn Chính tỉnh táo lại , vẫn như cũ nghi
hoặc nói:“Tôi cảm thấy gì đó ……”
“Đừng nói anh không hiểu nha ?”
Nghiêm Ương ở trong máy cassette hỏi , tựa hồ đã quên hết chuyện của
mèo hay điếu lan , cả người đều đắm chìm trong trạng thái hưng phấn.
Bốn cái xương mèo đinh đinh đang đang
vang lên .
“Xương mèo để cầu nhân duyên , là người
dân tộc Tùy Âm * thường dùng , tôi nghe nói qua, chưa từng gặp qua.” Thanh
âm Lộ Hiểu Vân thực trầm trọng.
“Tùy Âm? Đó là người ở đâu ?”
“Không biết. Lưu Tần là người
Tùy Âm , thì vấn đề bệnh viện này lớn rồi.”
“Tùy Âm? Anh nghe thấy chưa ?” Tôn Chính
khó hiểu.
“Chưa” Lộ Hà lắc đầu ,“Nghe giống như dân
tộc kỳ quái nào đó hiểu biết những kỳ môn tà thuật ……”
“ Đem mấy thứ này để lại chỗ
cũ, đừng để cho bà ấy phát hiện, chúng ta đi về trước.”Lộ Hiểu
Vân phân phó.

