Phát rồ - Chương 02 phần 1

CHƯƠNG 2

Khôi phục lại thần trí, Hướng Phù Sinh
bắt đám đông giải tán, một mình lên gác cởi bỏ quần áo ướt, tráng người, chọn
lấy trong phòng để đồ một bộ quần áo vừa vặn để thay. Những bữa tiệc kiểu này
thường tổ chức xuyên đêm, phòng để đồ la liệt quần áo nam nữ đủ kích cỡ, kiểu
dáng dĩ nhiên cũng là mẫu mới nhất của các nhãn hiệu lớn. Cô chọn lấy một chiếc
váy liền có đai lưng, phối cùng với chiếc áo choàng vải bông để chống lại cái
lạnh đang tràn ngập trong phòng.

Quấn chặt chiếc áo choàng, Hướng Phù
Sinh đi xuống tầng, cô không trở lại đại sảnh, một mình ra khỏi tòa nhà, ngồi
xuống thảm cỏ, lấy khăn tay ra lau khô mái tóc

Hồng Kông mới Lập Hạ[1], đêm muộn phảng
phất những cơn gió nhẹ càng thêm mát mẻ. Nhớ lại chuyện bất ngờ xảy ra lúc đó,
Hướng Phù Sinh dần chấn chỉnh tâm tư, lập tức lông mày khẽ nhíu lại.

[1] Ngày
mùng 5 hoặc mùng 6 tháng Năm Dương lịch.

"Khá hơn chưa?" Một giọng đàn
ông chợt vang lên, nghe như tan trong màn đêm.

Hướng Phù Sinh ngoảnh đầu lại, nhìn thấy
Lâm Sóc tay cầm một chiếc cốc bước lại gần. Anh ta cũng đã thay một bộ đồ khô
ráo, lại vẫn sơ mi trắng, chỉ có chiếc cúc áo để mở, làm lộ ra xương đòn và
lồng ngực rắn chắc.

Vừa nãy anh ta ướt như chuột lột, áo sơ
mi dính chặt vào người, phơi bày vóc dáng tuyệt đẹp, Hướng Phù Sinh đoán chắc
rất nhiều cô gái ớ đó phải ngưỡng mộ. Nghĩ tới đây, cô bất giác phì cười.

"Không ra chơi với mọi người nữa
à?" Cô không trả lời, mà hỏi ngược lại.

"Kiểu vui chơi của các cô, tôi vẫn
chưa quen lắm." Lâm Sóc bước đến bên cạnh, đưa chiếc cốc đến, nói:
"Không sao rồi."

Hướng Phù Sinh bỏ khăn tay xuống đỡ lấy,
thân cốc âm ấm, cô cúi đầu nhìn, hóa ra là một cốc sữa nóng. Cô không uống, chỉ
cầm trong tay.

Lâm Sóc cũng không nói gì nữa, anh ta
đứng bên cạnh, ngẩng đầu nhìn trời.

Hồng Kông. Cuối cùng ta cũng trở lại
rồi...

"Đang chờ tôi cám ơn à?" Hồi
lâu, Hướng Phù Sinh thấy anh ta cứ đứng đó không chịu đi, liền ngước lên hỏi.

Lâm Sóc cụp mắt, nhìn thẳng vào Hướng
Phù Sinh. Đôi mày thanh tú như vẽ bằng than chì, ánh mắt tựa làn thu ba. Cho dù
chẳng trang điểm, anh ta cũng đã rất đẹp, nét đẹp tự nhiên trời ban. Anh ta đút
tay vào túi quần, cười hỏi: "Nghĩ sao mà nói vậy?"

"Theo tôi thấy, không phải anh
không quen với mấy trò chơi của chúng tôi, ngược lại, anh am hiểu sâu sắc
lắm." Hướng Phù Sinh thủng thẳng nói tiếp: "Luật của hội là ma mới
phải bị trêu nhiệt tình. Người trong nhóm đều biết Lee có võ, cũng đều biết
người chia bài là Joe có cả ngàn mánh, Joe còn tự nhận mình là King. Theo lý mà
nói, số cậu ấy bốc ra phải là số bài trên tay anh. Vậy mà lá bài đó lại đến tay
tôi, người ngồi cạnh anh. Anh nghĩ là Joe sơ xảy, hay là có người tráo
bài?"

Hướng Phù Sinh nhìn Lâm Sóc khiêu khích.
Lâm Sóc vẫn thản nhiên như không: "Cứ cho là vậy, sao lúc ấy cô không nghĩ
ra, mà lại ngoan ngoãn đi đẩy cái anh chàng Lee kia xuống nước?"

Lời này vừa nói ra, Hướng Phù Sinh vội
ngoảnh mặt đi, lúc lâu, cô mới lí nhí đáp trả được một câu: "Chẳng qua
phản ứng của tôi hơi chậm một chút thôi."

Lâm Sóc cười ha ha sau lưng cô, vậy mới
giống một cô gái mới thành niên chứ. Tiếng cười chưa dứt, Hướng Phù Sinh đứng
bật dậy, dứ dứ cốc sữa trong tay: "Anh muốn thay quần áo tiếp không?"

"Thôi thôi, xem như tôi sai, xin
lỗi." Lâm Sóc nhún vai, thu lại nụ cười trên môi, nhưng Hướng Phù Sinh vẫn
thấy những đường nét gọn gàng của đôi mắt ấy dường như hàm chứa ý cười.

"Cái tên Hạ Thiệu Phong kia vốn
thiếu thịt thiếu bắp, làm bạn với anh kể cũng hợp lý. Nhưng với tôi thì tốt
nhất anh nên cách xa một chút." Hướng Phù Sinh đẩy cốc sữa về phía Lâm Sóc
rồi rời khỏi thảm cỏ.

Lâm Sóc nhìn theo bóng dáng bướng bỉnh
của cô, nâng cốc uống một ngụm sữa, thoáng cười.

Đúng vào kỳ nghỉ sau khi khóa dự bị đại
học kết thúc, không có bài tập, mọi người càng chơi nhiệt tình. Hướng Phù Sinh
có mấy người bạn tốt đều đã kết đôi đi chơi riêng cả. Bữa tiệc kết thúc chưa
được vài ngày, Hướng Phù Sinh và hai cô thiên kim tiểu thư rủ nhau đi dạo phố.
Vừa lang thang vừa tán dóc, họ tiện chân bước vào một hiệu quần áo. Trong lúc
chọn đồ, hai cô tiếu thư tình cờ nhắc tới Lâm Sóc.

"Nghe nói cô em nhà họ Hạ gần đây
rất thân mật với anh chàng Lâm Sóc. Vừa tối hôm qua tớ còn trông thấy họ cùng
nhau dùng bữa tối. Ối, ngày trước ấy à, con bé lúc nào cũng quấn lấy Crystal,
mấy ngày nay chẳng thấy đâu, trái tim non tơ thiếu nữ lần này chấn động
rồi."

"Ha, không biết cái tay Lâm Sóc ấy
có bản lĩnh gì chứ. Trừ Phù Sinh của chúng ta ra, con cháu nhà họ Hạ cũng được
coi như danh giá hàng đầu ở đất Hồng Kông này. Muốn lấy con bé á, có mà phấn
đấu hai mươi năm nữa cũng chưa chắc."

"Phù Sinh, cậu với Hạ Thiệu Phong
thân thiết như thế, có biết chút nào về Lâm Sóc không? Anh ta có khi lại thành
em rể cậu đấy.”

Hướng Phù Sinh thật sự chẳng có chút
hứng thú gì với cái tên Lâm Sóc này, cô cười nhạt một tiếng: "Lara nhà cô
sao lại ngoa ngoắt thế chứ? Trai đẹp không vào tay cô lại đi thích một con nhóc
chưa thành niên, cô ghen tị chứ gì."

"Chỉ có cậu hiểu tớ thôi."
Lara nghe xong cười hi hi, ôm chầm lấy Hướng Phù Sinh.

Hướng Phù Sinh hiếm khi dứt khoát nói
với người khác mình và Hạ Thiệu Phong không có quan hệ gì. Thứ nhất, đó là ý
muốn của cha mẹ, không thể dễ dàng phủ nhận; thứ hai, cô cảm thấy Hạ Thiệu
Phong là một tấm lá chắn không tệ.

Trong số các thiên kim nhà đại gia ở
Hồng Kông, Hướng Phù Sinh tuyệt đối là đối tượng sáng giá hàng nhất nhì. Lấy
được cô, đừng nói là phấn đấu ba mươi năm mới được, mà là phấn đấu hết kiếp
này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa cũng chưa được. Tất cả chỉ vì cô là con gái độc
nhất của nhà họ Hướng.

Cha cô là Hướng Hằng, vốn người Thượng Hải,
ông bà nội cô mất sớm, cha cô phải lăn lộn tới Hồng Kông bươn chải kiếm sống,
gắn bó với bà Ngu Điềm, nên duyên vợ chồng. Trong giới đại gia Hồng Kông,
chuyện ba vợ bốn vợ cũng là chuyện thường không ai để ý, nhưng Hướng Hằng chung
tình, chỉ có duy nhất một người phụ nữ. Cũng bởi bà Ngu Điềm thể chất yếu ớt,
nên sau khi có Hướng Phù Sinh thì không sinh thêm nữa. Thế là cả gia nghiệp đồ
sộ chỉ có Hướng Phù Sinh là người thừa kế duy nhất.

Thời đại này không chỉ phụ nữ mơ tưởng
bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, đàn ông cũng vậy. Cho dù có Hạ Thiệu
Phong làm tấm lá chắn vững chắc thì những người nháy mắt đưa tình với Hướng Phù
Sinh cũng vẫn xếp cả hàng dài.

Ba người thử xong quần áo, đang thanh
toán, nhân viên cửa hàng bỗng mang hộp đựng quần áo tới chỗ Hướng Phù Sinh,
cười uyển chuyển: "Cô Hướng, đây là món quà quý ông bên kia tặng cô."

Hướng Phù Sinh thuận theo hướng tay cô
nhân viên nhìn ra, quả nhiên trên ghế sô pha có một người đàn ông ăn mặc sang
trọng đang ngồi, bắt gặp ánh mắt của Hướng Phù Sinh, anh ta khẽ cười một cái.

"Chết, lại có ong bướm vo ve
rồi." Lara cười bên tai Hướng Phù Sinh.

Hướng Phù Sinh không mở hộp ra mà hỏi
xin nhân viên cửa hàng cây bút và tờ giấy nhắn, phóng tay viết một dòng chữ,
rồi đưa chiếc hộp lại cho cô nhân viên, bảo cô ta mang tặng cho vị khách đang
thử đồ trong phòng. Xong xuôi, ba cô gái đi thẳng.

"Phù Sinh, cậu viết gì trong tờ
giấy nhắn thế?"

"Một người đàn ông vào cửa hàng
quần áo nữ, chắc chắn phải đi cùng một người đàn bà. Tớ chỉ cảnh báo cho người
đàn bà đó, nên cẩn thận với người đàn ông của mình, đừng để anh ta giống như
thứ ruồi nhặng, chẳng biết trời cao đất dày gì dám giở trò xằng bậy."

"Khiếp, cậu nói ác thật đấy."

"Nhân từ với đám đàn ông trăng hoa
ong bướm này chính là tàn nhẫn với chính mình." Hướng Phù Sinh nói một
cách kiên quyết. Cô cúi đầu xem đồng hồ, đột ngột đổi giọng: "Không nói
với các cậu nữa, tớ có việc, đi trước nhé."

"Không dùng bữa à?" Mấy cô bạn
còn chưa nói dứt lời, Hướng Phù Sinh đã vội vã xuống tầng đi mất.

Gần tới giờ cơm nhưng Hướng Phù Sinh lại
bảo tài xế đưa mình tới một quán cà phê ở Trung Hoàn. Cô bước vào, gọi một ly
mocha rồi ngồi xuống bên cửa sổ. Phía bên đường là một cao ốc thương nghiệp,
phía dưới lúc này dòng người qua lại tấp nập, đa số công nhân viên chức trong
cao ốc đều xuống tìm chỗ ăn trưa. Hướng Phù Sinh dán mắt vào phía bên kia con
phố, cô đang chờ một người.

Tòa nhà mười bảy tầng này là nơi đặt trụ
sở của một công ty luật, trong công ty đó có một người tên Lệ Chí Thành. Khoảng
một năm trước, cha của Hướng Phù Sinh, ông Hướng Hằng, lỡ sa vào một vụ kiện
tài chính, phần trăm thắng rất thấp, đoàn luật sư riêng của cha đều bó tay chịu
thua. Cha liền mời Lệ Chí Thành, người này cãi thắng vụ kiện, nhưng lại không
đồng ý gia nhập đoàn luật sư riêng của cha.

Anh ta có tài, rất nhiều người tìm đến,
nhưng không chịu để bất cứ ai trói buộc, đúng là rất tự tin. Hướng Phù Sinh còn
được biết có lúc anh ta giúp những người nghèo đi kiện mà không thu một xu lệ
phí. Chưa đầy ba mươi tuổi đã sở hữu nguyên một tầng tại cao ốc Trung Hoàn. Sự
nghiệp rất có tương lai, lại có tấm lòng chính nghĩa, không hay có những vụ bê
bối ái tình, kể cả người kén chọn như Hướng Phù Sinh cũng không tránh được xiêu
lòng.

Cô tìm hiểu lịch trình của Lệ Chí Thành,
biết được vào giờ này anh ta thường xuống phố ăn trưa, nên phục tại quán cà phê
chờ đợi. Cô chỉ muốn giả như tình cờ gặp mặt cùng anh ăn bữa cơm. Việc học dự
bị đại học chẳng lấy gì làm vui sướng, tâm tư của cô lại đặt hết vào chuyện nộp
đơn dự thi đại học nên đã có một khoảng thời gian không được gặp anh ta.

Bỗng, trước mắt Hướng Phù Sinh lóa lên
một cái, một người đàn ông mặc âu phục đen, thắt cravat bước vào cửa lớn, chỉ
thoáng nhìn cô cũng nhận ra đó là Lệ Chí Thành.

Thân hình anh ta hơi gầy guộc, nhưng hai
con ngươi thì sắc bén vô cùng. Mẹ là người da trắng nên nước da anh cũng trắng
hơn mọi người một chút, mái tóc cũng ngả màu nâu sẫm.

Hướng Phù Sinh xông ra khỏi quán cà phê,
vừa đúng lúc đèn xanh bật lên, cô vội vã băng qua đường, ánh mắt đăm đăm hướng
về phía Lệ Chí Thành, sợ anh ta đi khỏi tầm mắt. Cô chẳng hề chú ý có chiếc xe
đang rẽ trái, chỉ chăm chăm bước về phía bên đường. Một tiếng thắng xe chói tai
dội vang. Chiếc xe phanh kít lại cách Hướng Phù Sinh chỉ trong gang tấc. Hướng
Phù Sinh hoảng hốt ngoái đầu nhìn chiếc xe rồi quay ra tìm Lệ Chí Thành, chẳng
ngờ anh ta đã khuất trong dòng người đông đúc mất rồi. Cô ngoảnh lại lần nữa
nhìn lái xe bằng ánh mắt tức giận, nhưng chỉ một giây, cô đã phải kinh ngạc há
hốc miệng: "Sao lại là anh?"

Lâm Sóc bỏ kính râm xuống mới nhìn rõ
người đứng trước xe mình là Hướng Phù Sinh, chiếc váy liền không tay màu vàng
nhạt dài tới đầu gối, thắt lưng kết thành hình nơ bướm phía sau lưng, y như
chiếc nơ trên những hộp quà đóng sẵn. Mái tóc xõa dài hơi gợn sóng, hai bím nhỏ
tết bên tai, làn da trong như ngọc. Con búp bê sứ ấy lại đang phẫn nộ nhìn
thẳng vào anh.

"Lên xe trước đi."

Lâm Sóc khẽ hất đầu về sau, Hướng Phù
Sinh lúc này mới để ý, chỉ chốc lát mà sau xe của Lâm Sóc đã có một hàng xe dài
đứng chờ, tiếng còi giục giã liên hồi vang lên. Cô lại ngóng về phía Lệ Chí
Thành vừa đi mất lần nữa rồi thở dài, đành lên xe của Lâm Sóc.

Trong xe, Hướng Phù Sinh nghênh mặt, một
mực cứng đầu: "Sao anh lại ở đây? Ban ngày ban mặt mà không đi làm
à?" Cô đúng thật không hợp tuổi với Lâm Sóc, hôm nay lại bị anh ta làm lỡ
việc quan trọng, hỏng hết lịch trình.

Lâm Sóc chỉ tay về một tòa cao ốc:
"Công ty của tôi ở tầng mười tám tòa nhà này."

"Cái gì cơ?" Hướng phù Sinh
quay hẳn người sang, "Công ty anh ở tòa nhà này á?" Thế này chẳng
phải từ nay về sau hễ tới tìm Lệ Chí Thành, rất có khả năng sẽ đụng phải cái
tên chim lợn này hay sao?

Lâm Sóc không đáp mà hỏi ngược lại:
"Có điều cô Hướng này, vì sao cô lại có mặt ở đây?"

Hướng Phù Sinh ngớ người, bị nói trúng
tim đen, cô gắt lên đùng đùng: "Dạo phố không được à? Bản tiểu thư đi đâu
có cần phải báo trước với anh không?"

"Tôi cứ tưởng quanh đây chỉ có các
khu hành chính sự nghiệp và quán ăn, hóa ra còn có cả khu mua sắm nữa cơ
đấy!" Lâm Sóc tỏ vẻ hiểu ra vấn đề.

"Đến đầu phố kế tiếp cho tôi
xuống." Hướng Phù Sinh nói không lại anh ta, chỉ muốn xuống xe càng sớm
càng tốt.

Chiếc xe quẹo một cái, dừng lại bên
đường. Lâm Sóc nói: "Cô vẫn chưa ăn trưa phải không? Hay là cùng nhau đi
dùng bữa nhé, coi như tôi cáo lỗi vì suýt đâm phải cô."

Khuôn mặt Lâm Sóc vẻ như đang cười,
Hướng Phù Sinh nhìn anh ta, chỉ muốn từ chối cho xong, nhưng bụng thì bắt đầu
đói thật rồi. Dù sao kế hoạch cũng đã phá sản, bắt đền anh ta chẳng có gì sai,
cô không tin tên chim lợn này còn giở được trò gì nữa.

Xe dừng, hai người bước vào một nhà hàng
kiểu Tây. Nói là dùng bữa thông thường, Hướng Phù Sinh cũng không suy nghĩ gì,
nhưng khi đưa mắt quan sát một lượt, cô nhìn thấy khách ở đây đa phần là giới
viên chức. Tuy vậy không khí của quán cũng không tệ, khoảng cách giữa các bàn
khá rộng, đủ để các cuộc trò chuyện giữ được tính riêng tư, âm nhạc êm ái chậm
rãi, ánh đèn vừa đủ.

Lâm Sóc chỉ gọi một phần sandwich, một
tách cà phê, Hướng Phù Sinh cũng theo đó mà gọi. Trong lúc chờ thức ăn, Lâm Sóc
có điện thoại, liền đứng dậy ra ngoài nghe.

Hướng Phù Sinh ngắm anh ta từ xa. Một
tay cầm điện thoại, tay kia đút túi quần, đó dường như đã là một thói quen của
anh ta vậy. Không hiểu tại sao, trong đầu Phù Sinh hiện ra hình ảnh của Lâm Sóc
khi cô vừa mở mắt hôm ấy: Giọt nước từ đôi mày rớt xuống, khẽ lăn qua khóe mắt
và gò má, rồi trượt dài qua đôi môi nhợt nhạt.

"Thưa cô, cà phê của cô."
Tiếng gọi của nhân viên phục vụ khiến Hướng Phù Sinh sực tỉnh. Nhìn chằm chằm
vào tách cà phê trước mặt, Hướng Phù Sinh căm hờn nghĩ, nụ hôn đầu của cô vẫn
còn chưa bắt đền hắn đâu.

Đợi Lâm Sóc nghe điện thoại trở lại,
thức ăn cũng đã bày lên đầy đủ. Hai người ngồi đối diện, lẳng lặng giải quyết
thức ăn trong đĩa mình. Nhưng Lâm Sóc để ý thấy nhát dao nào của Phù Sinh cũng
rất mạnh tay, rõ ràng vẫn còn tức giận, đúng là trong lòng ra sao viết cả lên
mặt. Đang ngẫm nghĩ, điện thoại bỗng lại réo lên. Lâm Sóc nhăn mày, đúng là cần
phải thay hai người trợ lí này, có mỗi việc lắp đặt thiết bị văn phòng mà cũng
hỏi lên hỏi xuống.

Lâm Sóc cáo lỗi rồi đứng dậy tiếp điện
thoại. Hướng Phù Sinh bất mãn lầu bầu. Đến cha mình còn chẳng thấy bận đến thế
bao giờ, bữa cơm mời này chẳng có chút thành ý gì cả. Liếc nhìn cốc cà phê uống
dở của Lâm Sóc, lại cầm chiếc bình hoa nhỏ trên bàn lên xem, mắt Hướng Phù Sinh
đột nhiên sáng lên.

Ngoái đầu thăm dò để chắc chắn Lâm Sóc
không nhìn về phía mình, cô nhanh tay lẹ mắt đổ nước trong bình hoa vào cốc cà
phê. Đặt bình hoa về chỗ cũ, Hướng Phù Sinh lại cầm dao nĩa lên tiếp tục ăn.
Khi Lâm Sóc quay lại, thấy rõ Hướng Phù Sinh vui vẻ lên rất nhiều. Anh bán tín
bán nghi, cầm tách cà phê lên định uống, nhìn sang, thấy Hướng Phù Sinh cúi
đầu, cố nín nhưng không giấu được nụ cười trên nét môi.

Hướng Phù Sinh len lén liếc lên, thấy
Lâm Sóc uống cà phê, mừng như mở cờ trong bụng. Ai ngờ anh ta vừa bỏ cái tách
xuống đã lên tiếng: "Nói, cô đổ thêm cái gì vào cà phê?"

"Hả?"

"Rõ ràng tôi đã uống hết một nửa,
quay lại thành ra đầy hơn nửa, mà có người vẻ mặt bỗng nham hiểm thế kia…”

"Biết rồi sao anh còn uống?"

Lâm Sóc không để ý, chỉ cười khẽ:
"Vậy là tôi đền tội xong vụ chết đuối rồi nhé, tôi biết cô vẫn còn để bụng
mà."

"Người gì mà lạ lùng, chẳng hiểu
anh đang nói gì nữa." Hướng Phù Sinh nhìn ánh mắt đang cười của người đàn
ông đối diện, mím môi: "Mau ăn đi, chiều tôi có kế hoạch rồi."

Lâm Sóc cũng không nói gì nữa. Ăn xong,
Hướng Phù Sinh gọi tài xế tới dưới tầng đón rồi về thẳng nhà. Lâm Sóc phóng xe
về công ty.

Trên đường về, Hướng Phù Sinh kêu trợ lí
tra cứu thông tin công ty của Lâm Sóc, không ngờ nó thật sự nằm cùng tòa nhà
với công ty của Lệ Chí Thành, một công ty đầu tư chứng khoán. Phù Sinh giở lịch
trình ra xem, lòng thầm nghĩ, tuần sau đến tìm Lệ Chí Thành nhất định không
được đụng độ với tên quái nhân đó nữa.

… O …

Vài ngày sau, cuộc sống của Hướng Phù
Sinh yên ả trôi qua theo đúng lịch trình vạch sẵn. Học tiếng Pháp, đến bar giết
thời gian, đưa mẹ tới dự tiệc từ thiện, trốn trong nhà đọc sách lên mạng.

Sáng thứ sáu, Hướng Phù Sinh vừa tiễn
thầy dạy tiếng Pháp ra về thì Hạ Thiệu Hinh bước vào. Từ buổi tiệc hôm đó, cô
chưa gặp con nhóc này thêm lần nào, đây thực sự là chuyện hi hữu.

Hướng Phù Sinh về phòng riêng, thả mình
lên ghế tựa, thong thả hỏi: "Đến thì cũng đến rồi, nói xem có việc
gì?"

Hạ Thiệu Hinh cười hi hi, bước tới ôm
chầm lấy cánh tay Hướng Phù Sinh: "Chị Phù Sinh, cuối tuần chị có rảnh
không?"

"Không." Hướng Phù Sinh lạnh
lùng cự tuyệt.

"Đừng từ chối nhanh như thế chứ.
Bọn mình đi Thượng Hải chơi đi, cảnh đêm ở đấy đẹp lắm. Nhé, đi đi chị
nhé!"

"Gần đây nghe nói cô với cái tên
Lâm Sóc quấn quýt lắm mà, để anh ta đưa cô đi." Hướng Phù Sinh xoay lưng
về phía Hạ Thiệu Hinh.

Hạ Thiệu Hinh vòng sang phía bên kia
chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt Hướng Phù Sinh: "Có mỗi mình Lâm Sóc, mẹ
em chắc chắn không cho đi đâu."

"Cô cũng còn biết một nam một nữ đi
riêng là không hay à? Mấy chuyện thế này đi tìm anh trai cô ấy, tìm tôi làm
gì."

"Giời ạ, vấn đề là ở chỗ đó!"
Hạ Thiệu Hinh làm giọng nịnh nọt: "Anh trai em không chịu đi, nhưng chị mà
đi thì anh ấy nhất định đi. Chị cũng biết anh trai em rất thích chị mà."

"Vậy em cũng phải biết chị rất có
định kiến với anh trai em." Hướng Phù Sinh bị cô nhóc làm cho tức không
chịu được, phải ngồi bật dậy: "Trước đây chị rất thích anh ấy, nhưng hai
năm trước hết cảm giác rồi. Lúc đó anh ấy tốt nghiệp đại học bên Mỹ về, tới gặp
chị đầu tiên, chị chưa kịp vui mừng, chớp mắt một cái anh ấy đã chạy tới chỗ
Lisa. Còn để chị bắt gặp hai người đang kiss. Anh trai em phải biết Lisa với
chị là kẻ thù không đội trời chung chứ? Anh ta đúng là bẩm sinh đã trăng hoa
ong bướm."

"Chị, anh em cũng rất hối hận về
chuyện đó mà."

"Vậy lần trước chị ngã xuống nước,
anh trai em đang ở đâu? Anh ta đang ở trên lầu vui vẻ với cô gái nào?"
Hướng Phù Sinh lắc đầu: "Nhưng chị đã đoán trước rồi, chẳng để tâm
nữa."

Có lẽ trong tất cả các cô gái, người Hạ
Thiệu Phong thích nhất là Hướng Phù Sinh, nhưng đối với Hướng Phù Sinh mà nói,
như thế không đủ. Thứ tình cảm cô muốn, là một và chỉ một một thôi.

"Mẹ nói, vì anh còn lông bông ham
bay nhảy, vài năm nữa sẽ khác." Hạ Thiệu Hinh cố vớt vát: "Chị Phù
Sinh cũng mới mười tám tuổi đó thôi, hai người vẫn còn nhiều thời gian.

Thiệu Hinh biết anh mình có tính lăng
nhăng, cũng chẳng thích mấy cô gái nhố nhăng vây quanh anh mình. Biết anh thật
lòng thích Hướng Phù Sinh, con bé rất vui, rất muốn Hướng Phù Sinh làm chị dâu
mình.

"Chị sợ em thật rồi." Hướng
Phù Sinh nhìn tròng mắt ngân ngấn nước của Hạ Thiệu Hinh: "Thế, nếu em
đồng ý không nhắc đến chuyện giữa chị và anh trai em trước mặt chị, chị sẽ đồng
ý đi Thượng Hải vớí em cuối tuần này.'"

Hạ Thiệu Hinh gần như chẳng thèm suy
nghĩ, cười tươi roi rói: "Em hứa!"

Hướng Phù Sinh bất lực nhìn Thiệu Hinh,
không biết cái tên Lâm Sóc kia đã cho con bé uống thuốc gì mà đến nông nỗi này.

Vốn tưởng thứ Bảy mới khởi hành, ai ngờ
Hạ Thiệu Hinh bỗng dưng đòi lên máy bay ngay tối hôm đó. Đã lỡ đồng ý nên Hướng
Phù Sinh đành bảo người làm vội vàng sắp xếp hành lí.

Hộc tốc phi tới sân bay, lên máy bay,
thấy ba người kia đã ở đó rồi. Đi qua Lâm Sóc, Hướng Phù Sinh chăm chú nhìn nụ
cười phảng phất mơ hồ trên môi hắn, trong lòng bỗng gợn lên một cảm giác không
hay về chuyến đi.

Máy bay thuê riêng của họ đáp xuống
Thượng Hải vào khoảng tám giờ hơn. Đối với dân cú đêm mà nói, lúc này mới là
thời điểm bắt đầu một ngày. Có điều, trong nhóm lúc này có một cô bé con chưa
thành niên.

Vừa xuống khỏi máy bay, Hạ Thiệu Hinh đã
ôm lấy cánh tay Hạ Thiệu Phong, vừa lắc nhẹ, vừa chớp chớp mắt; "Anh, bọn
mình lên tàu ngắm cảnh đêm đi." Mãi mới thoát khỏi tầm kiểm soát của mẹ,
con bé nhất định không chịu về khách sạn nghỉ sớm.

Vừa nghe thấy chữ tàu, Hướng Phù Sinh đã
cau mày: "Em ở Hồng Kông đi du thuyền còn chưa chán hay sao, có đi thì mấy
người đi đi, tôi về khách sạn đây."

"Em cũng biết chị Crystal sợ nước
mà, hay là đi chỗ khác, nhé?" Hạ Thiệu Phong lo cho Hướng Phù Sinh, liền
nói.

"Không thèm!" Hạ Thiệu Hinh
giận dỗi bỏ tay anh trai, chạy tới kéo Hướng Phù Sinh ra một chỗ: "Lúc đi
chị đã hứa với em thế nào rồi, không thôi sau này đừng có trách em cứ lải nhải
về anh em bên tai chị!"

Hướng Phù Sinh nghiến răng: "Hạ
Thiệu Hinh, cô uy hiếp tôi đấy à?"

"Ừ, uy hiếp đấy, thế chị có chịu đi
không thì bảo!"

Lát sau, Hạ Thiệu Hinh cười tươi như hoa
kéo Hướng Phù Sinh quay lại. Phù Sinh mặt đầy vẻ ấm ức: "Nào đi đi đi, đi
ngồi tàu đi."

Lên tàu mới biết Hạ Thiệu Hinh đã đặt
trước chỗ dùng bữa bên cửa sổ. Hướng Phù Sinh sợ nước, nhường cho Hạ Thiệu
Phong ngồi gần cửa sổ, thành ra ngồi đối diện với Lâm Sóc. Ánh đèn trong phòng
ăn hơi lờ mờ, mỗi bàn để một đế nến, cắm cây nến dài, tạo nên một bầu không khí
lãng mạn êm ái.

Đáng tiếc, Hướng Phù Sinh chẳng cảm nhận
được cái không khí ấy chút nào. Dưới chân là mênh mông nước sông Hoàng Phố, cái
cảm giác tròng trành khe khẽ của dòng nước và sự di động của con thuyền khiến
đầu óc cô căng ra. Mặt mày xám ngoét, Hướng Phù Sinh bất lực nhìn con nhóc Hạ
Thiệu Hinh, một bên nghịch mèo con, một bên thích thú ngắm cảnh đêm, rượu thì
nhấp ly nào khô cong ly đó.

Lâm Sóc liếc nhìn vẻ thảm hại của Hướng
Phù Sinh, không nhịn được cười. Đúng lúc ấy, Hạ Thiệu Phong nói: "Lâm Sóc,
nghe nói công ty chứng khoán của cậu sắp khánh thành rồi phải không?"

"Phải, cậu cũng biết hồi bên Mỹ tớ
cũng làm trong ngành này, đầu tư để kiếm ít tiền ấy mà. Nhưng tớ cảm thấy đây
không phải kế sách lâu dài."

"Sao lại nói thế?"

"Thị trường tài chính quốc tế hiện
nay rất bất ổn, không may gặp phải khủng hoảng tài chính, chỉ một đêm là tay
trắng, tớ vẫn muốn làm về bên công thương nghiệp hơn." Dứt câu, Lâm Sóc
nâng ly rượu lên, hướng về phía Hạ Thiệu Phong: "Cheers. Chúc cho hai năm
tới thị trường ổn định!"

"Ha ha... Cheers!" Hạ Thiệu
Phong cười sảng khoái, tiếp lời ngay: "Có điều tớ nghe được một tin, chú
Hướng, chính là cha của Phù Sinh, đang suy nghĩ đầu tư hạng mục bảo vệ môi
trường thành thị trong nước. Vấn đề bảo vệ môi trường vài năm gần đây rất nóng
ở nội địa, mà những bước đi đầu thế này là cơ hội đầu tư rất tốt."

Nghe nhắc tới cha mình, Hướng Phù Sinh
khẽ ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Lâm Sóc, anh ta không nhìn cô,mà
nhìn vào ánh nến. Ánh mắt anh rất sâu, không như thường lệ, chẳng có vẻ gì là
đang cười.

"Vậy là kế hoạch lớn đây, nếu thuận
buồm xuôi gió thì đúng là một cuộc mua bán rất hời."

"Lúc khác có cơ hội gặp chú Hướng,
tớ sẽ giới thiệu cho, có điều việc sau đó thì tớ không tiện nói đâu."

"Chỉ như thế là đã giúp tớ rất
nhiều rồi, đến Hồng Kông lần này đúng là làm phiền cậu nhiều quá."

"Anh em với nhau mà."

Câu chuyện giữa hai người đàn ông rõ
ràng khiến cô tiểu thư Hạ Thiệu Hinh cảm thấy khó chịu, cô cất tiếng: "Em
muốn lên boong tàu ngắm cảnh, ngồi trong này không đã."

Hạ Thiệu Phong hiểu ngay ý của em gái:
"Mình em đi làm sao được."

"Để tớ đưa cô bé đi." Lâm Sóc
cũng biết ý, nói xong liền đứng dậy.

"Vậy thì làm phiền cậu." Hạ
Thiệu Phong nói.

Hạ Thiệu Hinh lập tức đứng lên, yểu điệu
lắc lư cái hông theo sau Lâm Sóc.

Lúc này, chỉ còn lại Hạ Thiệu Phong và
Hướng phù Sinh.

Đối với Hạ Thiệu Phong mà nói, từ lúc
Hướng Phù Sinh chưa ra đời, anh đã quen cô rồi. Ngày ấy, dì Hướng chỉ cái bụng
căng tròn của mình, nói với cậu bé Thiệu Phong, trong này có một em bé, tên là
Phù Sinh, Hướng Phù Sinh. Anh từ một cậu bé trở thành một thiếu niên, đã chứng
kiến cô từ một bé con còn đỏ hỏn trở thành cô bé trắng trẻo như búp bê sứ. Tới
khi anh du học trở về, cô đã trưởng thành, trổ mã thành cô thiếu nữ xinh đẹp
nhường này...

Hướng Phù Sinh chần chừ hớp một ngụm
rượu, thấy hơi váng đầu, không rõ là vì say sóng hay vì hơi rượu, cũng có thể
bởi ánh sáng chói mắt của ngọn nến trước mặt. Cô bỗng nhiên nhớ lại nhiều năm
về trước, người mình còn cao chưa quá cái bàn, thích nhất là trèo lên vai Hạ
Thiệu Phong, bắt anh cõng đi từ đỉnh núi nhà họ Hạ cho tới ngoài mấy trăm mét
nhà họ Hướng. Cô líu ríu ngủ say trên lưng anh. Thật là những ngày tháng thanh
mai trúc mã đầy hoa mộng, lúc ấy cô vui mùng hớn hở muốn lấy anh làm chồng, còn
anh chỉ coi cô như cô bé con.

“Thôi đừng uống nữa." Hạ Thiệu
Phong giành lấy ly rượu trong tay cô.

Hướng Phù Sinh ngẩn người, mở miệng nói:
"Em muốn về." Cô không muốn ở một mình bên anh trong tình huống này.
Cô đứng bật dậy, nhưng chân lảo đảo không vững.

Hạ Thiệu Phong đứng lên đỡ cô: "Anh
cùng về với em."

Hạ Thiệu Hinh và Lâm Sóc đứng bên ngoài
phòng ăn không xa, Hạ Thiệu Hinh nghiêng đầu trông ra cửa, thấy Hạ Thiệu Phong
dìu Hướng Phù Sinh đi ra, cô nhóc vội vã quay đi. Lâm Sóc ngược lại cứ đường
hoàng nhìn hai người đi qua trước mắt, cũng không hề bị phát hiện, sắc mặt
Hướng Phù Sinh không tốt, cứ để cô ngồi trên tàu cũng không hay.

"Họ đi rồi." Lâm Sóc lên tiếng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.