Phát rồ - Chương 14 phần 1

CHƯƠNG
14

Đấu súng, nước Mỹ, những thế lực ngầm và
những vụ giao dịch ngầm, xem ra còn thú vị hơn những lời Lara nói.

Khi Hướng Phù Sinh quen Lâm Sóc, cô chưa
bao giờ ngờ rằng con người hắn lại phức tạp đến vậy. Mặc dù Hồng Kông nổi tiếng
về mảng xã hội đen, mặc dù cô sống giữa lưng chừng núi cũng cần có vệ sỹ đi
theo, nhưng thế giới của cô dường như vẫn cách rất xa súng đạn.

Sự thực về con người Lâm Sóc, Hướng Phù
Sinh cũng phải rất lâu sau này mới biết rõ, nó rối rắm vượt xa tưởng tượng của
cô. Không chỉ là mối quan hệ dây mơ rễ má giữa bố hắn và bố cô, mà còn có
"Ông chú" của hắn ở bên Mỹ. Không chừng nếu hiểu rõ những éo le bên
trong thân phận hắn, sẽ nắm bắt được phần nào tính cách khốc liệt, u ám khiến
người ta khó mà đoán định kia.

Có điều tất cả những thứ đó đều không
phải thứ cô thực sự quan tâm lúc này. Khi Mike xuất hiện, nói với cô rằng, Lâm
Sóc bị thương, nguy hiểm tới tính mạng, trong lòng cô chỉ có một cảm giác mơ
hồ, cảm thấy khó tin.

Hắn có chết không? Đó là câu hỏi đầu
tiên hiện ra trong đầu cô. Ngay sau đó cô lại nghĩ, nếu như hắn chết thật, thì
Hướng Phù Sinh, liệu mày có thỏa mãn với kết thúc như vậy không?

Hai suy nghĩ này vừa dấy lên, liền giống
như virus xâm nhập vào tế bào não, nhanh chóng lan rộng, không ngừng trở đi trở
lại trong đầu óc cô. Hắn sẽ chết ư? Cô muốn hắn chết, nhưng chết thế này sao?

Cô cứ thế như ngây như ngốc, theo Mike
đi xe tới sân bay, lại bao một chiếc máy bay bay thẳng tới NewYork. Tiếp viên
hàng không đưa tới một chiếc chăn bông, cô liền quấn quanh người, mơ màng thiếp
đi, mơ một giấc mơ dài.

Cụ thể trong mơ diễn ra những gì, khi mở
mắt ra, Hướng Phù Sinh đã không còn nhớ nữa, trong đầu chỉ sót lại một ấn tượng
duy nhất. Một gương mặt với đôi mắt chất chứa nụ cười.

Cô biết trong tim mình đã có câu trả
lời, và hóa ra lời đáp ấy đã ở đó từ lâu.

Xuống máy bay, người được cử tới đón họ
đã chờ sẵn. Từ trước đến giờ, Lâm Sóc chưa khi nào để Hướng Phù Sinh hay biết
gì về việc làm ăn của mình tại Mỹ, nhưng cô biết, ở đây hắn có một trợ lý khác
giúp hắn giải quyết công việc.

Người tới đón không hề giải thích đầu
đuôi sự việc với cô, thậm chí cô hỏi, người đó cũng không mở miệng. Tới bệnh
viện, người của Lâm Sóc mới thật sự ra đón. Người này tự xưng là Andrew, một
người da trắng có đôi mắt sắc bén như mắt mèo, thân hình cao gầy, một kẻ kiệm lời
khác hẳn anh chàng Mike.

Andrew chỉ nói với Hướng Phù Sinh đúng
một câu.

"Đàm phán đổ bể, đại ca trúng đạn,
vị trí ngay gần tim, hiện giờ đang trong phòng theo dõi đặc biệt, chưa tỉnh.”

Câu nói này mang tới cho Hướng Phù Sinh
một lượng thông tin không nhỏ, nhưng cô chỉ nắm bắt được một điểm quan trọng
nhất.

Hắn còn sống, dù vẫn đang hôn mê.

Hướng Phù Sinh phát hiện khi biết đích
xác hắn vẫn còn sống, cô đã thở ra nhẹ nhõm.

Có điều, khi cô tới gần cửa sổ nhìn vào
phòng bệnh của Lâm Sóc, chút cảm giác an ủi ban nãy bỗng đột nhiên biến mất
không còn dấu vết, thay vào đó, là một cảm giác đau đớn đến lạ lùng, giống như
trái tim bị vật gì rất nặng đè lên.

Những người nằm trong phòng theo dõi đặc
biệt có lẽ đều như vậy. Khắp người đủ loại ống dẫn, nối vào hàng đống máy móc
được xếp đặt trật tự, lạnh lùng. Trên màn hình máy đo, các dãy số chốc chốc lại
biến động. Bộ đồ bệnh nhân hơi nhăn nhúm bao phủ lấy cơ thể yếu ớt, khuôn mặt
hắn trắng như sáp, nếu không nhìn vào đường điện tâm đồ, khó mà biết hắn còn
sống hay không.

Hướng Phù Sinh không thể tin rằng, kẻ
nằm kia lại là Lâm Sóc.

Có thể vì hắn đã đứng ở vị trí trên cao
mà trông xuống cô quá lâu, khiến cô quên mất rằng người đàn ông tàn nhẫn ngoan
cường đó, hóa ra cũng có một xác thịt phàm trần. Một viên đạn đã đủ để kết liễu
tính mạng của hắn.

Thật là châm biếm làm sao, Hướng Phù
Sinh nghĩ thầm. Nếu như cô đủ nhẫn tâm, có lẽ đã chọn cách cùng hắn xuống địa
ngục. Nhưng có khi, cái chết đối với người đàn ông này lại là sự giải thoát thì
sao?

Tự mình bứt ra khỏi suy tư, Hướng Phù
Sinh hỏi Andrew: "Bác sỹ nói thế nào? Bao lâu nữa anh ấy mới tỉnh?"

"Không biết chắc." Andrew đáp,
đoạn làm dấu chữ thập trước ngực.

"Anh mà cũng tin thần thánh?" Hướng Phù Sinh nhướn mày. Cô đã
thoáng thấy khẩu súng bên hông Andrew, thậm chí có thể tưởng tượng vẻ thản
nhiên đối diện với bạo lực, máu tươi và giết chóc của anh ta. Người như vậy mà
cũng theo đạo ư?

Andrew dường như nhìn ra nghi vấn của cô, anh ta lạnh lùng đưa ra một lời
khẳng định: "Tôi có niềm tin của riêng mình. Ngài ấy cũng vậy." Anh
ta chăm chú nhìn Lâm Sóc qua tấm cửa kính, trong mắt ánh lên một tia sùng bái.

Hướng Phù Sinh cũng nhìn theo hướng đó. Trong thân xác hao gầy kia dường
như vẫn còn cất giấu một sức mạnh khôn lường.

Có lẽ Lâm Sóc thực sự là một đối thủ hùng mạnh. Thứ năng lượng hắc ám đến
chói mắt, không biết đã khiến bao nhiêu người giống như cô, bị hắn cuốn hút,
rồi cam tâm tình nguyện không bao giờ thoát khỏi.

Chắc chắn sẽ tỉnh lại. Người như hắn, nhất định phải tỉnh lại.

"Là anh ta bảo các người báo cho tôi biết?" Hồi lâu, cô hỏi.

"Ngài ấy nói, cô nghe chuyện chắc chắn sẽ rất vui." Andrew quay
sang Hướng Phù Sinh, đảo mắt thăm dò.

Hướng Phù Sinh lắc đầu. Vui? Sao hắn cứ lấy thứ tiêu chuẩn đạo đức tưởng
tượng của mình ra đánh giá người khác như thế?

"Có điều đại ca chắc không muốn cô tới. Tình thế vẫn chưa hoàn toàn
ổn định." Andrew ngừng lại giây lát, đoạn nói tiếp: "Tôi nghĩ đại ca
không bao giờ muốn cô dính dáng vào chuyện này."

"Dính dáng?" Hướng Phù Sinh lặp lại, quay sang cười với Andrew:
"Căn bản không có cái gọi là dính dáng. Tôi và anh ta là một, chẳng gì có
thể tách rời, không thể."

Ra khỏi bệnh viện, trời vừa hửng sáng. Hướng Phù Sinh chưa hoàn toàn
thích nghi với giờ giấc nơi đây, cảm thấy đầu mình có chút không tỉnh táo. Ban
đầu cô không muốn đi, bởi rời khỏi bệnh viện cũng không biết phải đi đâu, dù
sao cô bay qua đây mục đích chỉ là tới thăm hắn. Nhưng Andrew nói anh ta tự ý
quyết định mời cô sang, không thể để cô có mảy may mệt mỏi, nên sai người đưa
cô về căn hộ của Lâm Sóc ở New York. Hướng Phù Sinh vốn cho rằng địa chỉ này đã
công khai, rất không an toàn, nhưng từ lời Andrevv cô mới được biết, tấm cửa
kính trong nhà chống đạn còn kinh khủng hơn tại các khách sạn cao cấp.

Lại lần nữa đứng trước khung cửa sổ đó, ngắm mặt trời đỏ rực chậm rãi nhô
lên từ chân trời, cô bất giác lắc đầu. Thật ra Lâm Sóc nói không sai, cô là một
cô gái vô tâm, hờ hững như thế. Cô hiểu về hắn quá ít, nói đúng hơn là được
nghe hắn kể về mình quá ít, quá nghèo nàn. Hắn quan tâm chăm sóc, dịu dàng tử
tế với cô từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ, hắn hoàn toàn thấu hiểu, bao dung cô.
Nhưng cô chưa từng nghĩ mình cũng sẽ đối đãi với hắn như thế.

Giữa họ tồn tại một sự bất công vô cùng. Hắn hiểu cô, tận tình chăm sóc
đến tận cùng, nhưng hắn cũng tàn nhẫn với cô tận cùng. Cô ngược lại chưa từng
tiếp cận cõi lòng hắn, nhưng cô trao hắn quá nhiều những yêu thương, ấm áp,
nhiều đến nỗi đủ bao bọc trọn trái tim hoang tàn của hắn.

Quay ra ngắm nhìn căn nhà này, bày trí thật đẹp đẽ, thiết kế thật tinh
tế, được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, nhưng lạnh lẽo chẳng có hơi người, không
một dấu hiệu của sự sống. Hắn dùng một tấm kính chống đạn bảo vệ bản thân, hắn
sở hữu một cái vỏ ngoài mạnh mẽ không thể xâm hại, nhưng còn bên trong trái tim
hắn thì sao? Có lẽ trong ấy chỉ có nỗi trống trải cô độc. Ngày ấy, tâm tình cô
trao đã bất ngờ vượt qua bức tường chống đạn kiên cố kia, bước vào thế giới bên
trong lúc nào không hay.

Và hắn yêu cô.

Ngày trước khi bị phản bội, cô từng nghi ngờ điều ấy. Nhưng thời gian
càng dài, cô càng tin rằng, tình cảm của hắn thậm chí nhiều hơn những gì cô đã
trao đi. Cô có người thân, có một đám bạn vô tư thẳng thắn, còn hắn thì không.
Thứ mà hắn có, ngoài cái vỏ ngoài chống đạn thật kiên cố, ngoài đám nhân viên
luôn nghe lời, tất cả chỉ có dối lừa và toan tính.

Thế nên, cô trở thành tất cả với hắn. Đáng lẽ cô phải thấy hạnh phúc mới
phải? Có người con gái nào không muốn mình trở thành duy nhất đối với người đàn
ông mình yêu?

Chỉ tiếc rằng...

Cố dẹp đi những suy nghĩ và tiếng thở than vô dụng trong lòng, Hướng Phù
Sinh lục trong bếp vài món đồ ăn sẵn lót dạ, sau đó đi tắm rửa cho trôi hết
những bụi bặm mệt nhoài. Cô tựa lưng lên giường nghỉ ngơi một lát. Vừa nhắm mắt
lại, giấc mơ hỗn độn lại ập tới. Cô thấy nụ cười của hắn, thấy nước mắt của
mình, thấy cánh tay đàn ông thon dài nắm chặt lấy cổ tay cô, có... Rất nhiều,
mơ hồ không rõ... Bỗng, cô thấy hắn nằm ngã giữa vũng máu, cô giật mình tỉnh
giấc.

Ngồi trên chiếc giường rộng, trán và sau lưng Hướng Phù Sinh ướt sũng mồ
hôi lạnh. Ướt đến nỗi chiếc áo dính chặt vào da thịt lộ rõ nội y bên trong. Một
cảm giác nhơ nhớp khó chịu trào lên. Cảnh tượng trong mơ quá chân thật, cứ như
chính cô có mặt ở đó vậy. Viên đạn găm vào lồng ngực hắn bằng một tốc độ phi
thường, sau đó là máu, máu tươi dần dần lan rộng trên chiếc sơ mi màu trắng,
không ngừng chảy ra, chẳng thể nào cầm lại được. Cô bàng hoàng hoang mang đứng
đó. Hắn cứ nhìn cô mãi. Dùng đôi mắt tuyệt đẹp ẩn hiện ý cười của mình nhìn cô,
không chịu nói gì.

Hướng Phù Sinh quệt mồ hôi trán, ngoảnh đầu qua một bên. Chỗ trước đây
hắn thường nằm ngủ giờ trống không. Trong đầu cô hiện ra gương mặt đang ngủ của
hắn, ngủ thật bình yên, hơi thở đều đều.

Cô đột ngột leo xuống giường, thay quần áo lao đi.

Cô phải gặp hắn, nợ hắn chưa trả xong, hắn không được chết, cũng không
thể cứ nằm đó mãi. Không được.

Khi tới nơi, cô thấy trong phòng bệnh có rất nhiều y bác sỹ đang bu
quanh. Họ đang làm cấp cứu.

Cô nhìn thấy trên màn hình máy giám sát, nhịp tim của hắn đã về không.

Hướng Phù Sinh thấy chân mềm nhũn, giật lùi rồi ngồi bệt xuống hàng ghế
ngoài hành lang, hai mắt dán vào những gì xảy ra bên trong lớp cửa kính.

Cô thấy bác sỹ lắc đầu, đường điện tâm đồ trở về bình lặng như một dòng
kẻ. Cả thế giới bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn phân hai màu trắng đen.

Y tá rút ống thở ra, chầm chậm phủ lên gương mặt hắn một tấm chăn trắng
mỏng.

Andrew xông lên trước, nắm lấy cánh tay bác sỹ ngay khi ông vừa ra khỏi
phòng. Vị bác sỹ nọ lắc đầu, nói xin lỗi.

Cảnh tượng trước mắt dường như lặp lại hình ảnh nhiều năm về trước. Giây
trước vẫn còn là một người sống sờ sờ, khắc sau đã hóa một xác chết cứng lạnh.
Ta có thể chạm vào, có thể ôm lấy, nhưng người đó chẳng bao giờ trả lời, chẳng
bao giờ trao ta hơi ấm nữa…

Hướng Phù Sinh bịt miệng, tay chân cô lạnh cóng. Giờ cô không thể suy
nghĩ được gì, cũng không thể nào chấp nhận.

Đôi mắt cười của hắn bỗng chốc xuất hiện trong đầu. Hắn đang nhìn cô,
khóe miệng thấp thoáng nhếch lên... Giờ đây tất cả những điều đó còn đâu nữa.
Nếu còn, chỉ là một xác người đang bắt đầu mục nát, cần được xử lý.

Andrew bước vào phòng bệnh, nhưng chỉ đứng bên giường, im lặng nhìn,
không vén khăn trắng ra. Hồi lâu, anh ta nhìn ra ngoài cửa cách đó không xa,
Hướng Phù Sinh đang co ro ngồi sững ở đó. Andrew rảo bước ra ngoài.

"Có muốn vào không? Gặp ngài ấy lần cuối."

Hướng Phù Sinh đột nhiên ngẩng đẩu lên, ánh mắt trống rỗng. Dường như
phải mất một lúc lâu cô mới hiểu được lời nói của Andrew. Định thần lại, cô
gắng gượng đứng lên, từng bước từng bước tập tễnh vào phòng. Căn phòng thoang
thoảng mùi đặc trưng của thuốc khử trùng. Nơi đây thật giống ở nhà, ngăn nắp mà
quạnh quẽ. Nhưng dù thế nào, người nằm kia cũng chẳng thể cảm nhận được nữa.

Cô đưa tay nắm lấy tấm khăn trắng, chợt phát hiện tay mình không kìm được
đang run. Cô sợ điều gì? Hắn chết rồi, cô nên vui mới phải? Chính hắn đã nói,
cô nên vui mới phải.

Cầm chắc mép khăn, cô hạ quyết tâm, nhanh tay vén lên. Trước mắt cô xuất
hiện một gương mặt quen thuộc.

Từ mắt mũi cho tới quai hàm, vẫn cứ đẹp đẽ không chê vào đâu được. Mi mắt
hắn nhắm chặt, phủ lên hai con ngươi đó.

Chính là hắn rồi. Đúng là hắn.

Trước cả khi cô kịp nhận ra, hai hàng
nước mắt đã tuôn trào. Cô khóc, khóc vì hắn.

Đặt tấm khăn trắng lại như cũ, cô xoay
người, gần như xông ra khỏi phòng, Cô muốn nôn. Cái xác lạnh lẽo đó khiến cô
phát nôn.

Nhưng cô cũng muốn cười, cười con tạo
thật biết trêu ngươi, đã bỡn cợt lại cười nhạo mình. Khó khăn biết mấy mới vạch
ra một chiến dịch, đột nhiên chẳng còn đối thủ, hoang đường vô cùng.

Cô càng không ghìm được nước mắt và nỗi
tuyệt vọng. Cô cứ tưởng chẳng có gì chia cắt được hai người, cô tưởng hắn sẽ
vượt qua, nhưng cái chết, có bao giờ để ý đến ý nguyện và hi vọng của con người
ta.

Chạy qua một đoạn hành lang rất dài,
cuối cùng cô dừng lại, dựa vào tường. Cố nén chặt tất cả những rối rắm trong
lòng, gắng hết sức điều hòa lại nhịp thở.

Cô đang rối bời, cô đang tuyệt vọng.
Liệu có khi nào tuyệt vọng hơn cả bốn năm trước? Không có mục tiêu, không có ai
ở bên, đơn độc một mình. Con đường phía trước, làm sao đi tiếp được đây?

Những câu hỏi đó chưa tìm được lời giải,
nhưng chuyện hậu sự cần lo liệu thì ùn ùn kéo tới. May thay có Andrew, anh ta
xếp đặt mọi chuyện đâu vào đấy, cứ như sớm đã có chuẩn bị vậy. Hướng Phù Sinh
cảm thấy nghi ngờ, nhưng anh ta chỉ trả lời, chọn con đường này, phải viết sẵn
di chúc từ sớm. Chết, chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Vẻ mặt của anh ta khi nhắc đến chuyện
này như nói chuyện con người bắt buộc phải ăn, phải uống, và ăn nhiều hay ăn ít
vậy. Hướng Phù Sinh không phải chưa bao giờ tiếp cận cái chết. Cha mẹ cô lần
lượt qua đời, cô từng tự sát, lần nào cũng tiếp cận tử thần ở khoảng cách rất
gần. Nhưng cô chưa bao giờ tiếp nhận nó một cách thản nhiên, đem cái danh từ
sinh li tử biệt đó ra bàn luận. Cô không phải không biết Lâm Sóc ngoài tư cách
một doanh nhân Hồng Kông còn có một thân phận quan trọng khác, nhưng cô vẫn
luôn lẩn tránh không nghĩ về những nguy hiểm tột độ mà cái thân phận kia mang
lại. Cô chỉ cảm thấy, hắn không thể chết được.

Ông trời có lần nào để cô được như ý
đâu?

Hướng Phù Sinh ngồi thừ trên ghế sô pha
từ sáng tới đêm khuya. Cô chỉ nhìn ra ngoài. Mặt trời hết mọc rồi lặn, mặt
trăng tới rồi đi, ánh đèn sáng lên rồi tối... Chỉ có trái tim cô, dường như
không còn đập nữa.

Những ngày này cô không nhận được cú
điện thoại nào, có lẽ tin tức vẫn chưa truyền về Hồng Kông. Theo những gì Hướng
Phù Sinh được biết, ở Mỹ, Lâm Sóc sử dụng một thân phận khác, không liên quan
gì tới cái tên "Lâm Sóc" cả, do đó trên danh nghĩa, người tên
"Lâm Sóc" vẫn còn sống.

Hướng Phù Sinh lúc này hoàn toàn có thể
đòi toàn bộ những tài sản vốn thuộc về cô trở lại, nhưng cô không mảy may nghĩ
tới chuyện đó. Thứ cô quan tâm vốn dĩ không phải là cổ phần, là tiền. Điều
khiến cô nhức nhối là sự phản bội, là người cha đã chết, là nỗi hận với tất cả
mọi hành vi của Lâm Sóc.

Có điều hắn đã chết, chẳng bao giờ nhìn
thấy cô đã trả miếng hắn, đã chiến thắng thế nào. Địch thủ đã không thể phản
kháng, thì thắng hay thua nào còn ý nghĩa.

Ngày hạ táng, Hướng Phù Sinh mặc một
chiếc váy liền màu đen, thêm áo choàng phủ bên ngoài, mái đầu chải thật gọn,
bên tai cài một đóa hoa son trà màu trắng. Ngước mắt nhìn vào tấm gương lớn, cô
lẩm bẩm trong miệng: "Đẹp không?" Trong kính hình như bảng lảng một
bóng hình, đứng phía sau, hai tay luồn qua eo cô, cười gật đầu.

Cô nhắm chặt mắt lại, muốn xóa sạch ảo
ảnh, nhưng trong đầu toàn là hắn, đầy ăm ắp. Nén chặt những rối ren trong lòng,
cô xuống nhà lên chiếc xe Andrew phái tới chờ sẵn.

Andrew nói, nghĩa địa làm nơi hạ táng là
do Lâm Sóc tự mình chọn, tất cả mọi chuyện đều đã ký thác xong xuôi. Anh ta chỉ
theo đó mà làm, còn cô, cũng chỉ biết đứng nhìn. Cô biết đến tận bây giờ bản
thân vẫn chưa chấp nhận rằng hắn đã chết, cho dù nắp quan tài đã đóng lại thật
sự.

Xe chở linh cữu tiến vào dưới ánh mắt
của mọi người. Tất cả những người đưa tiễn đều mặc áo đen. Hướng Phù Sinh dù
chưa từng gặp ai trong số họ, nhưng cũng đoán ra bọn họ và Andrew là người cùng
hội cùng thuyền.

Hôm đó việc cảnh giới vô cùng nghiêm
ngặt. Ai nấy đều căng như dây đàn, lo sợ có kẻ địch xuất hiện. Andrew cũng vậy,
sát khí của hắn vô cùng nặng nề, cảnh giác đưa mắt liếc nhìn tứ phía.

"Những người giết hắn, hôm nay có
tới không?" Hướng Phù Sinh hỏi.

"Khả năng rất thấp. Hôm đó đại ca
đã đồng ý từ bỏ tất cả các chuyến buôn hàng nóng. Bọn chúng giết đại ca cũng là
vì muốn đóng đinh mấy vụ làm ăn lại." Trong mắt Andrew lóe lên một tia
hung ác "Chúng giành phần lợi, tự nhiên sẽ im miệng. Đến đây đóng kịch
ngang với việc nộp mạng. Nhưng chỉ sợ vạn nhất..."

"Hắn từ bỏ việc buôn bán súng, đồng
nghĩa với việc vứt đi chén cơm của tất cả các anh, vậy mà các anh không phản
đối ư?"

"Hiếm ai thật sự yêu thích công
việc giết chóc, suốt ngày phải sống trong phập phồng lo sợ." Andrew cúi
đầu. "Đại ca từ khi tiếp quản việc kinh doanh, lúc nào cũng nghĩ cách đưa
nó về trong sạch. Ban đầu dĩ nhiên có người không hiểu, đã từng xảy ra tranh
chấp, thậm chí liều mạng xô xát, nhưng khi mọi thứ đi vào quy củ, tất cả anh em
rồi sẽ hiểu."

"Trước nay tôi không nhận ra, anh
ta lại là một người sống vì chính nghĩa, biết nghĩ cho người khác đến
thế."

"Đó là vì cô không hiểu anh ấy.
Không hiểu anh ấy đã phải lớn lên trong môi trường như thế nào. Phu nhân dẫn
theo đại ca tới nhờ cậy một người đàn ông, chính là cha nuôi của tôi. Cha nuôi
tôi là người nghiêm khắc đến nghiệt ngã, ai không trải qua không thể hiểu được.
Ông rất kỳ vọng vào đại ca, mà càng hi vọng, việc dạy dỗ càng khắc nghiệt. Đại
ca từng nói, anh bước trên con đường này là không được lựa chọn, nhưng khi đủ
mạnh mẽ, anh muốn mang đến cho người khác quyền lựa chọn."

"Không được lựa chọn?" Hướng
Phù Sinh cười chế giễu. "Vì không có lựa chọn nên anh ta mới đối xử với
tôi như thế ư? Thật biết tạo hình tượng cho bản thân."

Andrew nghe giọng điệu chế nhạo của cô,
liếc xéo một cái, thản nhiên nói: "Có phải cô cảm thấy rất không công
bằng, cảm thấy rất uất ức? Tôi có biết chuyện của cô. Chính do cha cô năm đó ép
cha đại ca phải chết, mới dẫn đến con đường đời nghiệt ngã không lối thoát của
ngài ấy sau này. Ban đầu đại ca không hề nghĩ tới việc về Hồng Kông, người sinh
ra ở Mỹ, rất xa lạ với tất cả mọi thứ ở đó. Nhưng tiến độ thay đổi, hình thức
kinh doanh súng ống không được thuận lợi, nếu muốn tiến xa hơn, bắt buộc phải
phát triển thị trường mới. Ngài ấy liền nghĩ tới Hồng Kông. Cô là lối thoát của
đại ca, cũng là lối thoát của tất cả chúng tôi. Chọn được lối thoát, cũng đồng
thời phải hi sinh cô. Nhưng đối với ngài ấy mà nói, đó là cách lựa chọn phải hi
sinh ít nhất.”

Bóc tách dần mọi chuyện, hóa ra nguồn
cơn tất cả là từ những thủ đoạn bất chính của cha cô trên thương trường, ép cha
của Lâm Sóc phải rời Hồng Kông, rồi ra đi tại Mỹ. Hai mươi mấy năm sau, giống
như nhà nhà từng xem trên sân khấu những vở kịch báo ân báo oán chất chồng rối
ren, nhân quả tuần hoàn, cô trở thành vật tế của cuộc báo thù.

Khi nghi lễ hạ táng bắt đầu, cuộc đối
thoại giữa Hướng Phù Sinh và Andrew liền kết thúc. Đây có lẽ là cuộc nói chuyện
dài nhất giữa hai người. Nếu là khi Lâm Sóc còn sống, có thể những lời nói này
còn có chút giá trị, nhưng hiện giờ, chỉ đành coi là những lời tưởng nhớ người
đã khuất mà thôi.

Chiếc quan tài nặng nề được hạ huyệt,
rải lên cánh hoa và vôi bột, lấp đất dần. Tiếng cầu nguyện của vị mục sư tiễn đưa
một đời người đến nơi vĩnh hằng vang lên.

Hướng Phù Sinh đứng bên cạnh, cảm thấy
thời tiết hôm nay đặc biệt nắng ráo. Cô ngẩng đầu lên nhìn, cả bầu trời xa vạn
dặm không gợn chút mây. Lòng người tuyệt nhiên tương phản, âm trầm đến độ bất
ổn.

Hắn đã chết. Những ân oán trong quá khứ
hoặc tương lai đều theo hắn vùi xuống ba tấc đất. Tất cả đều ngã ngũ. Nhưng tại
sao?... Trên ngực cô vẫn đè nặng một tảng đá lớn.

Sau tang lễ, luật sư tại Mỹ của Lâm Sóc
liền tới xử lý những việc liên quan. Căn hộ tại NewYork của hắn chuyển sang tên
Hướng Phù Sinh, còn cổ phần công ty do Andrew tiếp quản, những thứ khác đều
được chia chác rạch ròi, thỏa đáng.

Đêm cuối cùng trước khi rời Mỹ, Hướng
Phù Sinh tự chuốc mình say, đập vỡ chai rượu, sau đó nện tan tành tất cả mọi
thứ trong nhà bếp. Chán chê, cô nằm co ro giữa đống đổ nát, nắm chặt bức ảnh
hai người chụp chung rồi khóc to.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.