Con dâu nhà giàu - Chương 039 + 040 + 041

Chương 39: Siêu sao Tuấn Hi (3)

Trong quán bar vô cùng yên
tĩnh.

Đột nhiên, sân khấu có một chùm
sáng tráng chiếu lên bóng người tuấn nhã khiến đám đông vốn yên tĩnh lại sôi
trào!

- Tuấn
Hi…

- Là
Tuấn Hi!

- Tuấn Hi… em yêu anh.

Nhất
thời, fan nữ la hét chói tai.


Chu Thiến ngây ngốc nhìn người trên sân khấu, dụi mắt mấy lần vẫn không thể tin
vào mắt mình.

Trên
sân khấu là thanh niên tuấn nhã mặc áo trắng, thiết kế bó sát lộ rõ cơ bắp, cúc
áo ngực hơi mở lộ ra da dẻ trắng nõn. Quần jean xanh đậm khiến đôi chân dài lộ
rõ. Trang phục đơn giản nhưng vô cùng gợi cảm.

Anh
chậm rãi ngẩng đầu lên, tóc dài như mực thả trên vai (móa ơi, vẫn còn thời
trang tóc kiểu F4 đó hả) khiến da dẻ càng trắng nõn, mắt phượng dài hơi nhíu,
ánh mắt rất có thần.

Đây…
đây chẳng phải là em chồng cô, Triệu Hi Tuấn sao?

Ngón
tay Chu Thiến chỉ lên sân khấu run run, đường đường là nhị công tử của Triệu
gia sao lại chạy đến quán bar để ca hát? Chu Thiến kinh ngạc há hốc mồm.

Lúc
này, Triệu Hi Tuấn nhìn xuống dưới cười nhẹ, mắt phượng cong cong, đôi mắt vốn
tinh thuần lại có cảm giác rất đẹp, đôi mắt lưu chuyển mang theo sự quyến rũ,
thành công cướp lấy trái tim của các thiếu nữ. Tiếng thét chói tai lại vang
lên.

Triệu
Hi Tuấn vươn tay, ý bảo mọi người yên lặng, động tác đó vô cùng thoải mái tao
nhã, tiêu sái thong dong. Fan girl nghe lời, lập tức an tĩnh lại.

Anh
cầm lấy mic trước mặt nói:

- Buổi
tối vui vẻ! Giọng nói qua mic có sức hút đặc biệt.

Fan
nữ hưởng ứng:

- Buổi
tối vui vẻ! Tuấn Hi!

Triệu
Hi Tuấn lại cười khẽ, người như chiếu ra hào quang muôn trượng:

- Cảm
ơn mọi người ủng hộ, hi vọng mọi người cùng tôi trải qua đêm phấn khích này.

Tiếng
nhạc lại vang lên, tiết tấu điên cuồng châm ngòi cảm xúc, ánh mắt ai nấy như si
như say nhìn về dáng người với hào quang chói lọi kia.

Triệu
Hi Tuấn nhanh chóng hòa mình theo âm nhạc mà nhảy múa, mỗi động tác đều hoàn
mỹ, đều gợi cảm (Tác giả này viết miêu tả
đàn ông lúc nào cũng rất khoa trương).

Fan girl nhiệt tình hò hét.

Đây là một ca khúc tiết tấu
nhanh, Triệu Hi Tuấn vừa hát vừa nhảy, giọng hát có nội lực, mạnh mẽ, vũ đạo
dứt khoát, tóc dài bay bay, vài giọt mồ hôi lấm tấm lại càng thêm gợi cảm.

Chu Thiến kinh ngạc nhìn con
người vừa quen vừa lạ kia, Triệu Hi Tuấn này không ôn nhu như nước giống như
Triệu Hi Tuấn cô từng biết. Tuấn Hi trên sân khấu đầy sức sống và cuốn hút
giống như một nguồn sáng với ánh hào quang chói sáng.

Lúc này, trong lòng Chu Thiến
đột nhiên xúc động, vì Triệu Hi Tuấn đang hết sức mình sống với tuổi thanh
xuân.

Bên cạnh, Lâm Tiểu Mạt hét khàn
cả giọng, chuẩn bị ngồi xuống uống ngụm rượu cho đỡ khô, thoáng nhìn thấy cô
đang ngây người thì đắc ý nói:

- Thế nào, mình nói không sai
chứ, Tuấn Hi đẹp trai chứ! Tuấn Hi hát hay không! Nếu anh ấy mà làm ngôi sao
nhất định sẽ nổi tiếng khắp Trung Quốc, không đúng, có khi nổi tiếng khắp Châu
Á, cho mấy thiên vương gì gì đó xếp xó.

Vẻ mặt Tiểu Mạt kích động, mắt
lấp lánh.

Lúc này Chu Thiến lại cảm thấy
cô không hề nói quá, cô nhìn con người trên sân khấu kia, gật đầu.

Cô đột nhiên có cơn xúc động,
cô gọi bồi bàn, thì thầm đôi câu, chỉ chốc lát sau, bồi bàn đưa đến một bó hoa
tươi.

Chương 40: Sự phiền não của Hi Tuấn.

Hát xong một bài, trán Triệu Hi
Tuấn lấm tấm mồ hôi, khẽ thở dốc, ngực hơi phập phồng. Chỉ như vậy thôi cũng đủ
mê hoặc các fan nữ.

Nhưng vào lúc này, dưới ánh mắt
kinh ngạc của Tiểu Mạt, Chu Thiến cầm đóa hoa tươi, mỉm cười đi lên sân khấu,
đến trước mặt Triệu Hi Tuấn.

Triệu Hi Tuấn vừa thấy Chu
Thiến, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vội nhìn xuống dưới, thấy không có anh cả
thì mới nhìn Chu Thiến cười ngượng ngùng.

- Bị chị phát hiện!

Một khắc này, hào quang trên
người anh biến mất, cô lại thấy một thanh niên dịu dàng dễ gần như ánh mặt
trời.

Chu Thiến đưa hoa cho anh,
thoải mái mà chân thành nói:

- Ít nhiều chị phát hiện được,
nếu không sao được thưởng thức màn trình diễn tuyệt vời thế này. Từ nay trở đi,
em lại có thêm một fan rồi.

Sau đó, cô xoay người xuống
dưới, lớn tiếng nói:

- Mọi người nói xem, Tuấn Hi có
phải là người biểu diễn hay nhất không!

Fan bên dưới lập tức điên cuồng
đáp:

- Đúng vậy!

- Tuấn Hi tuyệt nhất!

- Tuấn Hi đẹp trai nhất!

Tiếng hò hét liên tiếp. Chu
Thiến quay đầu, nháy mắt với anh:

- Xem đi, em được hoan nghênh
quá thôi!

Triệu Hi Tuấn lẳng lặng nhìn
cô, trong mắt vô cùng cảm động. Chu Thiến nói:

- Chị xuống trước, không làm
phiền em biểu diễn nữa, fan của em không tha cho chị mất.

- Được, đợi kết thúc em đến tìm
chị.

Sau đó, Triệu Hi Tuấn lại hát
thêm mấy bài, không khí vẫn rất nóng bỏng. Mãi đến cuối khi hát một bài tình ca
thì quán mới an tĩnh lại.

Lúc anh hát tình ca, giọng hát
như có sức xuyên thấu, dường như có thể chạm vào tim mỗi người. Khi ánh mắt anh
tiếp xúc với ai thì dù là ý chí sắt đá cũng tim đập loạn. Vì thế, ai nấy đều
say mê, thần hồn điên đảo. Cho đến khi bài hát chấm dứt còn vẫn chìm đắm trong
đó.

Không khí im lặng, không biết
ai vỗ tay đầu tiên thì mọi người mới như tỉnh mộng, tiếng vỗ tay nhiệt liệt
vang lên.

Triệu Hi Tuấn đi vào hậu trường
cùng với hoa tươi và tiếng vỗ tay của mọi người.

Một lát sau, anh thay bộ quần
áo bình thường, tóc buộc sau đầu, đội mũ lưỡi trai đen. Dưới ánh đèn mờ ảo của
quán bar, không nhìn kĩ tuyệt đối không nhận ra anh chính là người đã khiến mọi
người điên cuồng.

Anh đi đến bên bàn Chu Thiến,
ngồi xuống đối diện cười nói với cô:

- Mời em uống một chén đi!

Chu Thiến còn chưa kịp phản ứng
thì Tiểu Mạt đã nã pháo:

- Chúng tôi không thích thân
cận như thế, không thích đùa giỡn, càng không mời đàn ông uống rượu! Tạm biệt,
không tiễn!

Trong nhận thức của cô, đàn ông
trong quán bar cơ bản không ai tốt cả, để tránh phiền toái không cần thiết nên
cần có thái độ cứng rắn ngay từ đầu. (sau
này, Tiểu Mạt lén giải thích với Chu Thiến, chủ yếu là tại đèn trong quán bar
quá mờ, không thấy rõ người đến là mỹ nam, bằng không thế nào cũng phải cho
người ta cơ hội).

Triệu Hi Tuấn bị cô oanh tạc mà
trợn mắt há hốc mồm, lớn như vậy nhưng chưa từng bị phụ nữ từ chối bao giờ,
nhất thời không khỏi xấu hổ.

Chu Thiến ngồi đó bưng miệng
cười, sau thoáng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn thì mới nói với Tiểu
Mạt:

- Tiểu Mạt, cậu nhìn kĩ xem đó
là ai?

Tiểu Mạt nhìn rõ rồi thì thiếu
chút nữa té ngã xuống đất. Cô chỉ vào Triệu Hi Tuấn, ngón tay run run, kích
động nói không nên lời.

Chu Thiến cười:

- Để mình giới thiệu hai người!

Cô chỉ vào Triệu Hi Tuấn:

- Đây là em chồng mình, tên
thật là Triệu Hi Tuấn, đây là… bạn mới quen của chị, Lâm Tiểu Mạt.

Triệu Hi Tuấn vươn tay:

- Xin chào, tôi là Triệu Hi
Tuấn, Tuấn Hi là tên giả của tôi.

Tiểu Mạt còn chưa hoàn hồn, cô
run run cầm tay anh:

- Tuấn… Tuấn... Tuấn Tuấn Hi?

Triệu Hi Tuấn nháy mắt với cô
rồi đưa ngón trỏ lên miệng, nhẹ giọng nói:

- Suỵt! Nói khẽ thôi, đừng để
người khác phát hiện.

Tiểu Mạt bị luồng điện của anh
làm cho ngất tại trận.

Chu Thiến nói ra sự nghi hoặc
trong lòng:

- Hi Tuấn, sao em lại hát ở
quán bar, trong nhà biết không?

Triệu Hi Tuấn thở dài, lắc đầu:

- Để lão gia tử biết thì chắc
chắn sẽ đoạn tình cha con với em mất!

Anh hơi ngừng lại rồi nói:

- Chỗ này là quán bar bạn em
mở, về nước rồi em vẫn hát ở đây

Chu Thiến ngạc nhiên nói:

- Lâu như vậy cũng chưa bị
trong nhà phát hiện?

- Em sống ở nước ngoài lâu, về
nước rồi cũng ít khi xuất hiện cho nên cũng không mấy người biết em là nhị công
tử nhà họ Triệu. Nhưng em sắp phải đến công ty đi làm rồi, không thể tới đây
hát nữa.

Trong giọng nói tràn ngập sự
tiếc nuối. Tiểu Mạt ở bên chỉ dùng ánh mắt sùng bái chăm chú nhìn anh, không
quấy nhiễu câu chuyện.

Chu Thiến còn nói:

- Em bỏ được sân khấu sao? Trên
sân khấu em vô cùng tỏa sáng, chị cảm thấy đó mới là nơi dành cho em.

Triệu Hi Tuấn cảm động nói:

- Cảm ơn chị, chị dâu, cảm ơn
chị đã công nhận em. Chị không biết, điều này rất quan trọng với em. Nếu đổi
lại làm anh cả hay cha thì chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ em làm mất mặt họ.

Vẻ mặt anh cô đơn, ánh mắt liếc
nhìn Tiểu Mạt, muốn nói lại thôi. Chu Thiến biết anh ngại Tiểu Mạt nên không
hỏi tiếp.

Ba người ngồi một hồi, Chu
Thiến và Triệu Hi Tuấn thoải mái trò chuyện còn Tiểu Mạt chỉ ở một bên si ngốc
nhìn anh.

Sau đó, Chu Thiến nói:

- Không còn sớm nữa, chị phải
về rồi.

Triệu Hi Tuấn nói:

- Em cũng đi được rồi, về cùng
đi, đi xe em luôn cho tiện.

Chu Thiến nhìn Tiểu Mạt, trưng
cầu ý kiến. Tiểu Mạt sao lại không muốn, vội gật đầu. Không ngờ Tuấn Hi lại đưa
cô về nhà, là Tuấn Hi đó, Tiểu Mạt cảm thấy máu trong người như sôi trào.

Chương 41: Về muộn

Trăng sáng treo cao, trời sao
lóng lánh. Ánh đèn đường rực rỡ như những viên ngọc, ồn ào náo nhiệt.

Triệu Hi Tuấn lái chiếc xe thể
thao màu trắng tới.

Anh đưa Tiểu Mạt về nhà trước.
Tiểu Mạt đỏ mặt, lưu luyến không rời mãi đến khi Chu Thiến cười nói:

- Được rồi. Mau về đi thôi, sau
này vẫn còn dịp gặp lại.

Lúc này cô mới hân hoan nhảy
nhót trở về nhà. Triệu Hi Tuấn nhìn bóng dáng cô cười nói:

- Đây là bạn chị dâu quen sau
khi mất trí nhớ sao? Một cô gái thú vị!

Chu Thiến nghĩ rồi nói:

- Đây là người hay trang điểm
cho chị, chơi khá thân.

Triệu Hi Tuấn nói:

- Quen biết nhiều bạn bè cũng
tốt, trước kia những danh môn thục nữ hẹn chị đi dạo phố uống trà, chị luôn tìm
lý do từ chối, lâu dần, mọi người đều nói Triệu phu nhân là người tính cách
lạnh lùng, cũng ít người ở bên. Bên chị có thể nói cũng chỉ có Văn thư kí.

Chu Thiến không lên tiếng,
trong lòng lại suy nghĩ: Văn Phương này, tâm cơ cũng quá sâu, da mặt quá dày,
câu dẫn chồng người ta rồi mà vẫn còn bạn bạn bè bè. Triệu Hi Tuấn lái xe, giữa
đêm hè gió thổi khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái mát mẻ. Triệu Hi Tuấn
nói:

- Chị dâu, xin chị giấu chuyện
đêm nay cho em.

Chu Thiến tiếc cho anh:

- Em thật sự muốn bỏ qua sao?

Triệu Hi Tuấn thở dài:

- Em sao muốn bỏ qua, trước
cũng có mấy công ty quản lí liên hệ nhưng em vẫn không dám nhận lời. Em rất
hiểu tính cha, ông nhất định không đồng ý. Ông luôn cho rằng ngôi sao dù nổi
tiếng cũng chỉ là con hát. Ông là người sĩ diện như vậy, sao chịu để con mình
đi làm con hát!

Chu Thiến nhịn không được nói:

- Nhưng em đã lớn như vậy,
chuyện của mình hoàn toàn có thể tự mình quyết định.

Triệu Hi Tuấn cười khổ:

- Thì sẽ là đối nghịch với cha!
Chị dâu, em không sợ chị cười nhưng quả thực em không dám chống đối cha, chọc
giận cha. Đến lúc đó, cha sẽ đuổi em ra khỏi nhà họ Triệu, ông cũng không phải
là chỉ có mình em là con trai.

Anh yên lặng, gió thổi tóc anh
bay về phía sau lộ ra chiếc cổ tinh tế. Đôi lúc có mấy sợ tóc làm chắn tầm
nhìn, anh dùng tay khẽ gạt đi. Tay anh cũng rất mịn màng.

Chu Thiến như hiểu được điều
gì, quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì. Một lát sau, giọng Triệu Hi
Tuấn nhẹ vang lên:

- Hào quang em có đều là nhà họ
Triệu cho. Rời khỏi Triệu gia, em chẳng là gì cả, cũng chẳng phải là Tuấn Hi
thong dong tao nhã. Cuộc sống của nghệ sĩ rất vất vả, để thành danh cũng phải
đi qua con đường chông gai. Nếu hoàn toàn do em tự mình phấn đấu, em… thật sự
không có dũng khí đó! Em như con chim nuôi trong nhà đã quen cũng sớm đã quên
cách tự ra ngoài kiếm ăn.

Gió đêm như tiếng thở dài khẽ.

Chu Thiến đột nhiên nghĩ: Giờ
cô cũng là con chim nuôi trong nhà đó sao? Để cô quen với cuộc sống này, cô còn
có thể trở về làm Chu Thiến tay làm hàm nhai sao?

Sau đó, hai người đều có tâm sự
nặng nề, không ai nói gì.

Về nhà, đại sảnh đèn đuốc sáng
trưng.

Triệu Hi Thành ngồi trên sô pha
trước cửa lớn, vẻ mặt u ám. Khi nhìn thấy Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn cùng vào
thì mặt trầm lại. Anh lạnh lùng nói:

- Hai người vẫn đi cùng nhau?

Chu Thiến thấy sắc mặt anh thì
tim run lên. Lại nghe anh nói như vậy, biết anh đã hiểu lầm, vội nói:

- Không phải, không phải, chúng
tôi gặp nhau ở ngoài cửa.

Triệu Hi Thành trừng mắt nhìn
cô:

- Vậy cả ngày hôm nay em đi
đâu, vì sao về muộn như thế?

Triệu Hi Tuấn có chút lo lắng
nhìn Chu Thiến. Chu Thiến thầm nghĩ: Không nên nói đến quán bar thì hơn, vạn
nhất anh ta hỏi đi quán bar nào thì phải nói thế nào? Bệnh viên cũng không
được, càng không được nói chuyện đã gặp Kiều Tranh, nghĩ tới nghĩ lui cũng
không biết nên trả lời anh ta như thế nào?

Sự do dự này càng khiến Triệu
Hi Thành bực tức, anh cười lạnh:

- Sao thế, có gì không thể nói
sao?

Trước mặt người hầu và Triệu Hi
Tuấn, Chu Thiến bị anh ta nói đến không xuống được thang, cô nổi giận nói:

- Vớ vẩn, tôi đi đâu sao phải
báo cáo với anh.

Nói xong, thấy sắc mặt anh càng
lúc càng âm trầm thì không khỏi chột dạ, vội xoay người lên lầu. Triệu Hi Thành
tức giận, đang chuẩn bị đuổi theo thì bị Hi Tuấn kéo lại.

Triệu Hi Tuấn thấy chị dâu vì
giúp mình mà bị anh nghi ngờ thì không khỏi áy náy, anh nói:

- Anh ơi, có chuyện gì thì từ
từ nói.

Triệu Hi Thành cười lạnh:

- Giờ em có vẻ càng ngày càng
thích quản chuyện vợ chồng anh. Hừ… đây không phải thói quen tốt.

Nói rồi gạt tay Triệu Hi Tuấn,
đi lên lầu. Anh đẩy cửa phòng, thấy Chu Thiến đang ngồi trên giường. Cô vừa
thấy anh thì run bắn lên, vội trốn vào phòng tắm.

Triệu Hi Thành nhanh tay giữ
chặt cô lại, đang định phát hỏa lại thoáng nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt cô,
không hiểu sao cơn tức lại biến mất. Anh thoáng hòa hoãn nói:

- Em trốn cái gì? Em sợ tôi như
vậy sao? Tôi ăn em được sao?

Chu Thiến nghe xong, đột nhiên
nhớ tới câu: “Loại người biến thái đó không sợ mới là lạ!” thì không nhịn được
phì cười. Nụ cười đó như ánh mặt trời đầu xuân, nhanh chóng hòa tan không khí
lạnh lùng giữa hai người.

Triệu Hi Thành nhìn chằm chằm
nụ cười của cô, chỉ cảm thấy vô cùng quyến rũ đáng yêu, lửa giận còn lại cũng
biến mất sạch. Anh nghĩ, sao trước kia không cảm thấy cô ấy đẹp như vậy? Trong
lòng nóng lên, muốn ôm cô vào lòng nhưng vừa nghĩ đến sự kháng cự của cô với
anh thì cố gắng đè nén lại.

Chu Thiến thấy anh chăm chú
nhìn mình, đôi mắt đen như cơn lốc xoáy sâu có thể hút cô vào. Tim không khỏi
nhảy dựng, mặt nóng như lửa đốt.

Cô vội cúi đầu, che giấu vẻ
quẫn bách của mình, trong lòng lại nghĩ: sức quyến rũ của Hi Tuấn trên sân khấu
tuyệt đối không thua anh ta nhưng sao khi gặp Hi Tuấn cô không có cảm giác mặt
đỏ, tim đập? Cho dù là với Kiều Tranh cũng không khiến cô quẫn bách như vậy.

Nhất định là vì cao thủ tình
trường này am hiểu cách câu dẫn, cô là cô gái thuần khiết không phải đối thủ
của anh ta…

Cô đang miên man suy nghĩ,
giọng Triệu Hi Thành trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu:

- Lần này thì thôi, lần sau
đừng về muộn như thế,… ít nhất cũng phải gọi điện thoại chứ! Không nói không
rằng chạy ra ngoài, cả ngày không thấy người, tôi… mẹ lo lắng gần chết! Trong
giọng nói có chút mất tự nhiên.

Nhưng Chu Thiến cũng không nghe
ra, lúc ấy cô nghĩ: đúng thế, sao không gọi điện thoại về trước? Nói đến nói đi
đều là vì cô chưa từng coi nơi đây là nhà, chưa từng coi bọn họ là người nhà,
không nghĩ bọn họ cũng lo lắng vì cô.

Chu Thiến cảm thấy áy náy, liền
nhỏ giọng nói:

- Biết rồi, sau này tôi không
thế nữa. Mai
tôi đi xin lỗi mẹ.

Lần
đầu tiên Triệu Hi Thành thấy cô nhu thuận như vậy, cảm thấy vô cùng sung sướng,
liền cười dịu dàng với cô. Nụ cười dịu dàng hiếm có này như có mồi châm lửa
lòng người khiến mặt Chu Thiến vừa bình thường đã lại đỏ bừng, nóng cháy.

Tim
cô đập loạn, vội nói:

- Tôi
đi tắm đây.

Xong
vội vàng trốn vào phòng tắm.

Báo cáo nội dung xấu