Bẫy văn phòng - Chương 04 phần 1
Chương 4
Khi họ trở về thành phố đã là chiều Chủ nhật.
Thẩm Bồi đưa Đàm Bân về đến dưới sân chung cư, vẫn còn quyến
luyến hôn lên má cô.
Đàm Bân vừa cười vừa né tránh, thẫn thờ bước xuống xe, trong
lòng tràn ngập ham muốn được nhanh nhanh chóng chóng nhảy ngay vào bồn tắm,
ngâm mình một lúc cho thật đã.
Trong máy tính vẫn còn kế hoạch công việc của tuần sau đang
chờ cô hoàn thành.
Cô buộc tóc, đi ra khỏi phòng tắm, rót một cốc cà phê, châm
một điếu thuốc rồi mới đến trước bàn làm việc.
Chốc chốc lại liếc nhìn vào gương, Đàm Bân biết cái thứ chết
người này quá nặng, cô thở dài, tiếc rẻ hít thêm một hơi dài nữa, sau đó dụi
tắt điếu thuốc lá thơm. Các tiền bối ngoài ba mươi tuổi trong công ty thường
kêu ca, đối với phụ nữ, tuổi ba mươi là một cửa ải lớn, qua cái tuổi này rồi
thì mọi chỉ số của cơ thể đều xuống dốc không phanh.
Đếm lại ngày tháng của mình, cô cũng chỉ còn cách cửa ải đó
ba trăm tám mươi mấy ngày nữa. Đàm Bân không thể không buồn lòng. Công việc
nguy hại đến cả làn da và sức khỏe, nếu có thể làm ít thì làm ít đi.
Cô uống cà phê, mở lịch trong Outlook.
Đây là thói quen đã lâu năm, thực ra thứ Sáu làm thêm giờ
cũng có thể hoàn thành nhưng cô muốn chiều Chủ nhật một mình ngồi yên tĩnh, để
dễ tập trung làm việc.
Ký hiệu QQ trên máy tính cứ nháy liên tục. Văn Hiểu Tuệ đang
tìm cô trên mạng.
Đàm Bân hỏi: “Có chuyện gì?”
Văn Hiểu Tuệ nói: “Nghe nói cậu được thăng chức, khi nào thì
mời lão nương đi ăn bào ngư?”
Đàm Bân đáp: “Thăng chức gì chứ? Không rảnh.”
Đầu bên kia, Văn Hiểu Tuệ gửi đến biểu tượng cảm xúc là một
cái mặt méo hoảng hốt, lo sợ, sau đó nói: “Giả dối.”
Đàm Bân giải thích: “Không phải giả dối, cậu thử nghĩ xem,
hai người tranh giành nhau một chỗ ngồi, có thắng cũng ở một tư thế rất khó
coi.”
“Năng lực và thành quả của cậu đều thể hiện ở đó, trước hết
hãy giẫm chết anh ta, không để anh ta ngóc đầu lên được.”
“Thật độc ác!”
“Đương nhiên, không độc không phải trượng phu.”
Đàm Bân buồn rầu. “Tớ là phận nữ, cả đời này không thể nào
làm trượng phu.”
Văn Hiểu Tuệ: “Vậy thì cậu làm tiểu nhân một lần đi.”
Đàm Bân gửi một hình mặt người hoa mắt chóng mặt.
“Cậu đừng ngốc nghếch! Cần tiến thì tiến, trên thế gian này
tài nguyên có hạn, cơ hội hiếm có.”
Văn Hiểu Tuệ lâu nay vẫn nhanh mồm nhanh miệng, cực kỳ ghét
đám dân văn phòng lá mặt lá trái, Đàm Bân biết nếu cứ thảo luận với cô ấy cũng
chẳng thu được kết quả gì nên chuyển chủ đề câu chuyện.
Đàm Bân hỏi: “Một người đàn ông, muốn tiền có tiền, muốn
người có người, ba mươi tư tuổi chưa từng kết hôn, là sao?”
“Anh ta là gay?”
“Không thể nào, anh ấy có phản ứng với cơ thể của tớ.”
Văn Hiểu Tuệ lập tức gửi đến một hình mặt người mở to hai
mắt, sau đó là hình một chú chim cánh cụt mập ú đang cười lăn lộn trên mặt đất.
Đàm Bân phát hiện mình đã nói sai, vội vàng giải thích: “Ý tớ
là tớ mặc một chiếc áo trễ ngực, anh ta cứ liếc mãi vào đó.”
Văn Hiểu Tuệ cười nghiêng ngả. “Có lẽ người ta nghĩ cậu là
một kẻ thích show hàng.”
“Lặn đi, sự khác nhau giữa hiếu kỳ và háo sắc, tớ vẫn có thể
phân biệt được.”
Lại là một chú chim cánh cụt mập ú cười lăn lộn.
Đàm Bân không thể kìm nén được nữa, dùng sức gõ liền bốn chữ:
“Cậu hãy chết đi!”
Kiên quyết offline.
Vừa được một lúc, điện thoại vang lên tiếng “tít… tít”, Đàm
Bân cầm lên xem, một tin nhắn: “Cưng à! Cậu thích anh ấy thì theo đuổi đi,
không thì cứ mặc kệ anh ấy chết.”
Đàm Bân nhắn lại: “Cậu chết trước thì có!”
Cô nấu bữa tối, bật ti vi, chốc chốc ngó qua.
Ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô quyết định gọi cho Dư Vĩnh
Lân. Mấy năm nay, người có thể mặt đối mặt nói những câu thật lòng chỉ có anh.
Dư Vĩnh Lân nghe xong liền nói: “Chúc mừng, chúc mừng! Sau
này chúng ta ngang hàng, gặp mặt có thể chỉ bàn chuyện quốc gia đại sự nhỉ?”
Đàm Bân cảm thấy sự không thật lòng trong lời nói đó, chợt
nhận ra mình đã làm một việc ngu ngốc.
Dư Vĩnh Lân từ đầu chí cuối luôn hết lòng vì MPL, nay đã trở
thành giám đốc kinh doanh của FSK, anh không còn là Dư Vĩnh Lân trước kia nữa.
Lúc bừng tỉnh, cô nghĩ đến vô số những thói quen nho nhỏ của mình đều hình
thành từ Dư Vĩnh Lân. Ví dụ như, nhất thiết phải đến nơi hẹn trước vài phút. Ví
dụ như, tài liệu luôn được in lên một mặt của giấy bị bỏ. Hay ở nơi công cộng
thì không bao giờ nhắc đến những vấn đề có liên quan đến công việc…
Cô định rút lui. “Tony, tôi chỉ hơi rối lòng, muốn tìm ai đó
nói chuyện, nếu như anh không tiện thì thôi vậy.”
Dư Vĩnh Lân do dự một chút: “Tính khí của nhà tôi thế nào, cô
cũng biết rồi, tôi đi xin phép, tám giờ ba mươi gặp mặt, vẫn ở quán bar chúng
ta thường đến nhé!”
Đàm Bân đặt điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay, ngồi
rất lâu. Vừa rồi trong nháy mắt, cô bỗng ý thức được một sự thật, một sự thật
mà cô không muốn thừa nhận.
Hóa ra mấy năm nay, cô làm mưa làm gió tại công ty lại không
phải hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân, mà là do được Dư Vĩnh Lân giúp
đỡ. Lúc mới bắt đầu, ai cũng biết rõ ý đồ của Dư Vĩnh Lân đối với cô. Nhưng cô
luôn giả vờ ngốc nghếch. Anh thấy khó nên lùi bước rồi kết hôn, sinh con, chưa
bao giờ khiến cô khó xử. Bốn năm qua vẫn có thể duy trì mối quan hệ cấp trên,
cấp dưới như bình thường, chỉ là do cô may mắn gặp được một cấp trên lý tưởng.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ tối dần. Đàm Bân giật mình, mặc vội
chiếc áo phông và quần bò, rửa mặt qua loa rồi tới chỗ hẹn.
Cô đến đúng giờ nhưng không nhìn thấy Dư Vĩnh Lân, người đang
đợi cô là Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân tách khỏi người phục vụ dẫn đường, lặng lẽ đứng vào
một góc khuất, hai tay khoanh trước ngực, âm thầm quan sát một lúc.
Tư thế này là dấu hiệu tự vệ của Đàm Bân khi vô tình rơi vào
tình huống không lường trước.
Trình Duệ Mẫn đang yên lặng đứng dựa vào quầy bar, có vẻ như
để người khác có thể dễ dàng tìm được anh.
Lần này, anh mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu tro nhạt,
chất vải mềm mại, Đàm Bân đã từng xem quảng cáo của hãng ấy, giá rất đắt.
Trình Duệ Mẫn có đủ tư cách để xa xỉ. Những lão làng trong
nghề trên dưới mười năm như anh, trong tay đều có cổ phiếu của công ty, năm nào
cũng có hoa hồng, khi giá cổ phiếu lên cao nhất, tài sản cá nhân tăng gấp mười
lần là ít.
Anh đang nhìn lên chiếc ti vi treo trên tường, có vẻ xem rất
chăm chú, nhưng rõ ràng là ánh mắt không có sự tập trung. Nhìn một người đẹp trai
thanh tú vô tình lộ ra vẻ mệt mỏi, cô độc là một việc rất không hay.
Do dự rất lâu Đàm Bân mới tiến lên, giơ tay vẫy. “Ray! Sao
lại là anh?”
Trình Duệ Mẫn đứng dậy, kéo ghế cho cô. “Tony họp xong mới
đến được, cậu ấy sợ cô chờ nên bảo tôi đến trước.”
Hai người đều lái xe, không thể uống rượu, đành gọi mỗi người
một cốc hồng trà chanh.
Đàm Bân vẫn chưa lên tiếng, Trình Duệ Mẫn đã nói một cách
thành thạo: “Trà của cô đây không cho đường, cảm ơn!”
Ngay cả thói quen tương đối giả tạo này của cô, anh cũng rõ
mười mươi.
Đàm Bân chống tay xuống bàn dò xét anh một lúc, định nói một
câu gì đó hài hước nhưng lại cảm thấy bày đặt nên vừa mở miệng đã im lặng.
Trình Duệ Mẫn mỉm cười nhìn cô. “Cô lại muốn nói gì à?”
Thế là Đàm Bân bắt đầu hỏi: “Xin hỏi Trình tiên sinh, có phải
ngài xuất thân từ FBI không?”
Trình Duệ Mẫn rất biết phối hợp, ho một tiếng, ngồi ngay
ngắn, trả lời: “Nói thật nhé, Giám đốc FBI Robert Mueller[1] là
người anh em đã thất lạc nhiều năm nay của tôi.”
[1] Robert Mueller (sinh năm 1944): giám đốc thứ 6 của FBI –
Cục Điều tra liên bang Hoa Kỳ.
Đàm Bân bật cười thành tiếng. Trình Duệ Mẫn thật biết quy tắc
của trò chơi. Kinh nghiệm nhiều năm làm sale không hề rơi rụng.
Cô cố nín cười, tiếp tục hỏi: “Câu hỏi thứ hai, kính của ngài
đâu rồi, vì sao không đeo nữa?”
Trình Duệ Mẫn ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu cô nói gì, anh
cười, nói: “Lần đó tôi làm rơi mất một bên kính áp tròng, chưa kịp mua kính mới
nên đeo kính cũ.”
Kính áp tròng bên còn lại vẫn nằm trên nhãn cầu trái của anh
ba ngày.
Lúc anh sốt cao đến hôn mê, chẳng ai chú ý đến chi tiết này.
Mãi đến khi anh tỉnh lại thì bên mắt trái đã bị viêm, đỏ như mắt cá chày.
Đàm Bân tỏ vẻ tiếc nuối: “Anh đeo kính rất đẹp mà, giống Tom
Cruise[2] trong phim Nhiệm vụ bất khả thi.”
[2] Tom Cruise (sinh năm 1962): đạo diễn, diễn viên người Mỹ
nổi tiếng thế giới.
Trình Duệ Mẫn tỏ vẻ không hiểu.
Đàm Bân liền nói: “Tôi nói là Mission Impossible.”
Trình Duệ Mẫn bối rối.
Đàm Bân thầm nghĩ, sói đột lốt cừu.
Trình Duệ Mẫn nhìn Đàm Bân, cười nham hiểm. “Cô đang nghĩ sói
đội lốt cừu.”
Đàm Bân cảm thấy phía sau gáy như có một luồng hơi nóng đang
lan dần lên mặt. Nhớ lại “hội bóc lột” trước đây, cô mới hiểu rõ cặp mắt của
Trình Duệ Mẫn chẳng khác gì đèn pha, nhìn xuyên qua mọi thứ.
Cô cầm cốc lên, uống một ngụm như để che giấu cảm xúc.
Trình Duệ Mẫn cười, buông tha cho cô. “Tony đã nói với tôi
việc của cô rồi, có muốn nghe ý kiến của tôi không?”
“Vâng!” Đàm Bân lập tức lấy lại tinh thần.
Trình Duệ Mẫn uống một ngụm trà, đi thẳng vào đề: “Thứ nhất,
không được tranh giành, một chút ý tranh giành cũng không được để lộ ra, vững
tâm làm tốt công việc của mình.”
Luận điệu này rất lạ lùng, thông thường các sách lược trong
công việc đều chú trọng đến lúc nào cần ra tay thì ra tay.
Đàm Bân có chút nghi hoặc: “Vì sao?”
“Từ “tiết chế”, tôi nghĩ cô nhất định hiểu ý nghĩa của nó.”
Mỗi khi nhìn lại quá khứ, lúc nào Đàm Bân cũng chỉ thấy lừa
gạt lẫn nhau, khiến cô hiểu ra một chuyện, cho dù công lao lớn đến đâu cũng
không thể một cây thành rừng, càng không được qua mặt cấp trên. Cô gật đầu tỏ
vẻ đã hiểu.
“Người ta muốn có một cục diện cân bằng, cô không được nhẫn
tâm phá vỡ.”
“Nhưng…”
“Cô có sợ bị cướp mất vị trí không?”
“Có.” Cô thành thật thừa nhận.
Trình Duệ Mẫn quay đầu lại, ánh đèn của quầy bar hắt vào mắt
anh, ánh mắt sâu thẳm, xa xăm, tận cùng là một thế giới bí ẩn.
Anh nói: “Cherie, không bao giờ được đánh giá thấp chất xám
của cấp trên. Cho dù cô làm gì, cũng luôn có người nhìn thấy. Nếu cô cảm thấy
mình làm được rất nhiều nhưng lại không được tán thưởng, đó là vì cấp trên của
cô cố ý không nhìn thấy. Cô có hiểu không?”
Câu nói của anh, Đàm Bân phải “tiêu hóa” một lúc rồi mới hiểu
hết ngọn ngành.
Cô tiếp tục hỏi: “Còn điều thứ hai?”
“Trong công việc luôn có sự bất đồng, cô và đối phương đóng
cửa tranh luận thế nào cũng không có vấn đề gì, nhưng tuyệt đối không được
tranh luận trước mặt cấp dưới.”
Đàm Bân tỏ vẻ không đồng ý.
“Cô thấy không có vấn đề gì sao?” Trình Duệ Mẫn thành khẩn,
mặt lộ rõ vẻ mong muốn người khác thành tài.
“Như thế sẽ gây áp lực cho họ. Cho dù họ có lựa chọn bất kỳ
bên nào thì cũng không tránh khỏi cảm giác lo lắng nếu đứng nhầm đội sẽ ảnh
hưởng không tốt đến tương lai, còn nếu ra sức giữ thế trung lập thì lại đắc tội
với cả hai. Một, hai lần sẽ không nhìn thấy hậu quả xấu, nhưng trong một thời
gian dài thì lòng người sẽ tan rã.”
Đàm Bân mở to mắt, cô chưa bao giờ nghĩ được sâu sắc như thế.
Phương châm sống của cô vẫn luôn là tùy việc mà xét, trong
công việc chưa từng có chút ân oán.
Bài văn nghị luận của Trình Duệ Mẫn còn chưa hết: “Làm một
đội trưởng, cô phải hết sức giúp đỡ và bảo vệ những người đã giúp cô trong công
việc, làm sai không đáng sợ, sợ nhất là mất đi sự liên kết của toàn đội.”
Đàm Bân lắng nghe hồi lâu, soải tay ra nói: “Tôi hiểu rồi,
chỉ sáu chữ thôi nhé? Không lộ diện, không làm sai.”
“Exactly[3]!” Trình Duệ Mẫn xem ra rất phấn khởi.
“Biết tâm nhưng chưa chắc đã biết tài. Cô còn trẻ, thêm vài năm nữa có lẽ sẽ
hiểu câu này hơn.”
[3] Có nghĩa là: chính xác.
Đàm Bân lắc đầu. “Có thể cũng không sai! Nếu không thuận theo
quy tắc này thì sẽ có hậu quả gì?”
“Tôi hỏi cô, một công ty thành công, cái gì là quan trọng
nhất?”
“Con người.”
“Đúng, con người. Nhưng đó không phải là một cá nhân kiệt
xuất mà là một đội ngũ nhân viên làm việc hiệu quả. Bất kỳ cá nhân nào, nếu đi
sai nước, đều là những quân cờ có thể thí mạng bất cứ lúc nào.”
Đàm Bân hoang mang, lo lắng, cô muốn hỏi Trình Duệ Mẫn: “Còn
anh? Anh có phải là quân cờ đi sai nước đó không?”
Nhưng cho dù có uống rượu, rượu khiến cô mạnh dạn hơn thì lúc
này cô cũng không tiện hỏi.
Vì Trình Duệ Mẫn bật cười, nụ cười đầy vẻ mỉa mai. Anh nói:
“Tôi đã nói gì với cô? Bản thân tôi đã một phen hồ đồ. Dùng hết tâm trí, bỏ phí
mất nửa đời người cũng chỉ đến thế này thôi.”
Mặc dù lòng dạ sắt đá nhưng Đàm Bân cũng không khỏi động
lòng, vậy mà cô lại không biết tiếp lời thế nào. Trầm mặc một chút, cô nói:
“Anh còn trẻ như vậy, làm gì mà đã nói đến nửa đời người?”
“Nhân sinh thất thập cổ lai hy[4], ba mươi lăm
tuổi lẽ nào không phải nửa đời người?”
[4] Có nghĩa: Người thọ đến 70 xưa nay hiếm.
Đàm Bân gật đầu lia lịa, rõ ràng là tính toán của Trình Duệ
Mẫn rất chuẩn, một nửa của bảy mươi chẳng phải là ba mươi lăm sao?
Trình Duệ Mẫn quay người về phía quầy bar, ra hiệu cho nhân
viên pha chế rượu: “Gin Martini, cảm ơn!” Anh quay sang hỏi Đàm Bân: “Cô có
muốn uống một chút không?”
Đàm Bân lắc đầu. Bình thường khi phải tiếp khách, bất đắc dĩ
cô mới uống rượu, còn khi rảnh rỗi cô không muốn tra tấn lá gan đáng thương của
mình. Một trong những tác dụng quan trọng của cồn là làm cơ thể được thả lỏng,
chức năng của cơ lưỡi cũng được phát huy. Chuyện phiếm của Trình Duệ Mẫn quả
nhiên nhiều hẳn lên.
“Nghĩ lại mấy năm nay, ký ức chỉ là một khoảng trống rỗng,
hết từ phòng họp này đến phòng họp khác, rồi lại từ thành phố này bay đến thành
phố khác…”
Đàm Bân lặng lẽ thở dài, tự nói với mình: Thấy chưa? Con
người là không được quá nhàn rỗi, nhàn rỗi là lại bắt đầu nghĩ sự đời, người
trước mặt cô đây là một ví dụ sống.
Nhưng anh còn có thể nói năng đĩnh đạc, chưa đến mức lú lẫn,
không phân biệt được tôi là ai, ai là tôi.
Cô nhắc nhở Trình Duệ Mẫn: “Lát nữa anh còn phải lái xe.”
Trình Duệ Mẫn nghiêng đầu nhìn cô, nhướng một bên mày. “Tôi
đương nhiên là nhớ, nhưng cô sẽ đưa tôi về, đúng không?”
Cơ thể anh thuộc dạng mẫn cảm, mới uống vài ly mà mặt mũi đã
tưng bừng, mắt cũng vằn đỏ.
Đàm Bân nghiêng đầu, chẳng vì điều gì, mặt bỗng đỏ lên.
Lời nói của Trình Duệ Mẫn nửa đùa nửa thật và có phần hơi
kịch.
Thực ra cô vẫn ứng đối rất thành thạo với những lời có cánh.
Tối nay, không hiểu sao miệng lưỡi của cô lại phát huy thất thường như vậy.
Trình Duệ Mẫn dường như hiểu được cô đang nghĩ gì, nâng ly
rượu, chạm vào cốc của cô rồi cúi đầu uống cạn.
Đã mười giờ kém, dàn nhạc của quán bar bắt đầu biểu diễn,
tiếng guitar bass ầm ĩ, muốn nói phải mở rộng cuống họng.
Dư Vĩnh Lân gọi đến, nói vợ anh không được khỏe, thực sự không
thể đến được.
Đàm Bân cúp điện thoại có phần lặng lẽ, lại suy nghĩ về sự
quá đáng của mình, Dư Vĩnh Lân rốt cuộc vẫn không qua được ải này. Đổi lại, nếu
là cô, sợ rằng cô cũng khó mà có thể bình tâm khi đối diện với người đã từng là
cấp dưới của mình.
Trình Duệ Mẫn trưng cầu ý kiến của Đàm Bân: “Chúng ta về
thôi, ngày mai cô còn phải đi làm.”
“Vâng!” Đàm Bân gọi phục vụ tính tiền.
“Ba trăm tám mươi hai tệ.” Người phục vụ vẫn theo lệ cũ, đưa
hóa đơn cho Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân đứng dậy, giật lấy tờ hóa đơn. “Để tôi trả, hôm nay
là tôi chủ động hẹn, sao lại để anh trả được chứ?”
Trình Duệ Mẫn nắm chặt tay cô, ánh mắt ấm áp. “Tôi nói rồi,
đây là vinh hạnh của tôi.”
Khung cảnh và ánh đèn mờ ảo, lại thêm hơi men làm cho hai con
ngươi đen láy của anh long lanh.
Đàm Bân cảm thấy lòng bàn tay ướt nhẹp, như vừa vã mồ hôi.
Cô định rút tay lại, Trình Duệ Mẫn nắm chặt tay cô không
buông, có lẽ dùng sức cũng chẳng ích gì, cô không cố gắng nữa, nhìn anh vẻ khẩn
khoản.
Trình Duệ Mẫn bật cười, buông tay thản nhiên như không, nhận
lại tiền thừa, sau đó nói: “Đi thôi.”
Xe của Đàm Bân đỗ ở rất xa, hai người đi bộ mất khoảng bảy,
tám phút.
Trình Duệ Mẫn hỏi: “Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?”
Đàm Bân trả lời thành thực: “Toát hết mồ hôi lạnh.”
Trình Duệ Mẫn nghiêng đầu cười, gió đêm giữa hạ mang theo hơi
ấm ẩm ướt, thổi mạnh đến nỗi khiến quần áo dính chặt vào người anh, để lộ ra
một thể hình vô cùng tráng kiện.
Nếu là chiếc áo sơ mi công sở thì càng làm cho cơ thể đó đẹp
hoàn mỹ, không chút khuyết điểm.
Đàm Bân trầm mặc khởi động xe, cô đang chờ Trình Duệ Mẫn ngồi
vào trong xe.
Nhưng anh lại đóng cửa xe, vẫy tay với cô.
Đàm Bân hạ cửa kính xe xuống. “Sao anh không lên xe?”
Trình Duệ Mẫn cúi người, cánh tay tì lên nóc xe, nhìn Đàm Bân
chăm chú, không nói một lời.
Đàm Bân chỉ cảm thấy không khí như đang dần dần đóng băng
trước mặt cô.
Thời gian cứ vậy trôi đi, một lúc sau Trình Duệ Mẫn mới lên
tiếng, giọng rầu rầu: “Tôi sẽ không để cho mình có cơ hội phạm sai lầm.”
Đây gần như là lời bộc lộ trần trụi, Đàm Bân mắt tròn mắt dẹt
nhìn anh. Anh đứng thẳng dậy, lùi lại hai bước, nói thêm một câu: “Cô yên tâm,
tôi không lái xe đâu, tôi sẽ đi taxi về.”
Đàm Bân cảm giác như mình bị bỡn cợt, bao xúc cảm chợt dâng
lên trong lòng. Cô đanh mặt lại, hậm hực điều chỉnh cửa kính xe trước mặt anh.
Trình Duệ Mẫn, hai tay đút túi quần, chỉ nhìn cô, mỉm cười.
Đàm Bân nhấn ga, lái xe vượt qua sát bên người anh. Anh vẫn
đứng bất động, lặng lẽ nhìn theo bóng xe của cô rời xa. Hình bóng anh trong
gương chiếu hậu mỗi lúc một nhỏ dần, cho đến khi xe ngoặt vào chỗ rẽ thì hoàn
toàn biến mất.
Đàm Bân lái xe rất nhanh, hai bên đường phố thật yên tĩnh,
những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, cứ ngỡ là những du thuyền đang dạo chơi
trên mặt nước, vùn vụt trôi qua.
Cô vẫn cảm thấy phía sau lưng mình có ánh mắt đang dõi theo,
dường như muốn đục vào lưng cô hai cái lỗ lớn, thiêu đốt đến đau nhức. Cô đã
hoàn toàn mất đi sự kiểm soát, cả buổi tối chỉ ở thế bị động, mặc cho người ta
bỡn cợt, chẳng có lấy một cơ hội để lật ngược tình thế. Đàm Bân hận đến mức
nghiến răng nghiến lợi.
Đi được nửa đường điện thoại di động bỗng đổ chuông, cô điều
chỉnh lại tâm trạng, đeo tai nghe.
“Xin chào, tôi là Cherie Đàm, xin hỏi ai đang gọi đấy ạ?”
“Cherie đấy à? Chào cô, tôi là Kenny Lưu.”
Đàm Bân toát mồ hôi lạnh, người gọi điện tới là Tổng giám đốc
kinh doanh khu vực Trung Quốc Đại lục Lưu Bỉnh Khang, người đang là cấp trên
trực tiếp của cô.
Giọng nói của Lưu Bỉnh Khang có vẻ bình dị, dễ gần: “Muộn thế
này còn làm phiền cô, có điều gì bất tiện chăng?”
Đàm Bân thầm nghĩ: Chết tiệt, cho dù có gì bất tiện đi chăng
nữa thì cũng đã bị ông làm tiêu tan cả rồi, nhưng trên môi cô vẫn là giọng nói
với vẻ kính sợ: “Không ạ, chúng tôi luôn mở máy 24/24, lúc nào cũng sẵn sàng
đợi lệnh.”
Lưu Bỉnh Khang “ồ” lên một tiếng đầy vẻ hài lòng, sau đó nói:
“Ngày mai đến công ty, cô lên văn phòng tôi, chúng ta nói chuyện, được chứ?”
Mệnh lệnh đầy vẻ khách khí của ông ta khiến Đàm Bân rùng
mình, dẫu vậy cô vẫn vui vẻ trả lời: “Được, đúng chín giờ tôi sẽ có mặt tại văn
phòng của ngài.”
“Tốt, hẹn mai gặp lại.” Lưu Bỉnh Khang chẳng buồn nói nhiều,
cúp máy rất nhanh.
“Chết tiệt!” Đàm Bân chắc chắn điện thoại thực sự đã tắt hẳn,
mới đập mạnh vào vô lăng.

