Bẫy văn phòng - Chương 06 phần 1
Chương 6
Sáng sớm hôm sau, Đàm Bân đi làm, Thẩm Bồi vẫn ôm chăn ngủ,
dáng điệu cuộn tròn rất ngây thơ. Cô đứng cạnh giường, ngắm nhìn anh, tủm tỉm
cười, để một chùm chìa khóa dự phòng trên tủ, khép cửa lại rồi rời đi.
Cuộc họp dự bị đấu thầu lần này tập trung đầy đủ đội ngũ kinh
doanh nhất từ khi Chủ tịch hội đồng quản trị Lưu Bỉnh Khang tiếp nhận chức vụ
tổng giám đốc kinh doanh.
Trừ Giám đốc khu vực phía nam Tăng Chí Cường vì có cuộc hẹn
với khách hàng không thể bỏ lỡ, còn lại giám đốc kinh doanh của ba khu vực cùng
các giám đốc kinh doanh một vài chi nhánh quan trọng đều tề tựu ở Bắc Kinh.
Trước khi vào vấn đề chính, Lưu Bỉnh Khang truyền đạt tinh
thần mới của trụ sở chính, đại ý là lợi nhuận thị trường của công ty càng ngày
ít nên kể từ hôm nay MPL sẽ dần chuyển đổi từ nhà cung cấp thiết bị thuần túy
sang cung cấp phương án tư vấn. Sau đó, ông ta tuyên bố một quyết định: “Việc
tập trung thu mua của Phổ Đạt là một cuộc chiến đối với chúng ta. Để đảm bảo
quá trình đấu thầu diễn ra thuận lợi, chúng ta cần thành lập một nhóm đấu thầu
tạm thời, những người có mặt ở đây hôm nay đều sẽ là key person của nhóm, tất
nhiên, chúng ta cần một Bid Manager[1]…”
[1] Key person: nhân vật chủ chốt, Bid Manager (BM): người
phụ trách đấu thầu.
Nói đến đây, Lưu Bỉnh Khang ngừng lại một lúc, ánh mắt dừng
lại trên người Đàm Bân. Cô lập tức có dự cảm bất thường, trong đầu như có luồng
gió u ám thổi qua.
“Sau khi bàn bạc, một beautiful lady[2] sẽ là
Bid Manager của dự án này, phụ trách tất cả việc đấu thầu. Cô ấy là…”
[2] Có nghĩa: quý cô xinh đẹp.
Đàm Bân nghe thấy tên mình vang lên: “Cherie Đàm.”
Cô cảm thấy sàn nhà dưới chân hoàn toàn biến mất.
Không khí trong phòng có phần im lặng, một vài người quay đầu
nhìn Đàm Bân, biểu hiện kỳ quặc.
Trên gương mặt Đàm Bân chỉ còn lại dư âm của nụ cười, không
hề phòng bị, bị đánh khiến cô nổ đom đóm mắt.
Trách nhiệm của chức vụ này thật sự quá nặng nề, cô không thể
nào đảm đương nổi. Mục tiêu tiêu thụ trong nửa năm của Trung Quốc đại lục là
bốn mươi phần trăm, tất cả sự thành bại đều đặt cược cả vào dự án này. Nếu
không may có tổn thất gì, cô có tan xương nát thịt cũng khó tránh khỏi tai họa.
Chi nhánh của MPL ở các quốc gia hoặc các khu vực khác thường
áp dụng phương thức để các Bid Manager phụ trách quản lý đấu thầu, nhưng đám
Bid Manager đó đều có đến mười năm, hai mươi năm kinh nghiệm.
Ở Trung Quốc đại lục, nếu xét về trình độ chuyên môn thì Giám
đốc kinh doanh khu vực đông bắc Vu Hiểu Ba hoặc Giám đốc kinh doanh khu vực
phía nam Tăng Chí Cường mới là những người phù hợp với vị trí này hơn. Đàm Bân
nghĩ vậy, bèn đứng dậy, định từ chối. Vu Hiểu Ba ngồi đối diện nhìn cô, bất
giác lắc lắc đầu, sau đó giơ hai tay lên, nhẹ nhàng vỗ tay.
Mọi người có mặt trong phòng họp như bừng tỉnh sau cơn mê,
vội vàng làm theo. Việc này đã vô tình chặn đứng những gì Đàm Bân đang muốn
nói. Cô bèn mỉm cười, gật đầu tỏ ý cám ơn đồng nghiệp, đồng thời cũng ra hiệu
cho họ hãy yên lặng. Lưu Bỉnh Khang tiếp tục: “Cherie, công việc mấy tháng tới
sẽ rất nặng nề, vì vậy Lợi Duy… Ồ, Lợi Duy đâu?” Kiều Lợi Duy đứng dậy từ dãy
ghế phía sau, lớn tiếng đáp: “Binh nhì Kiều Lợi Duy có mặt!”
Mọi người trong phòng họp được một phen cười nghiêng ngả. Đây
là lời thoại kinh điển trong một bộ phim truyền hình khá nổi đang được phát
sóng.
Lưu Bỉnh Khang mỉm cười, xua tay nói: “Ngồi xuống, ngồi
xuống, trong thời gian đấu thầu Lợi Duy sẽ giúp Cherie, chủ yếu phụ trách mối
quan hệ với Phổ Đạt và khách hàng, còn mọi người, phải dốc sức giúp đỡ hai
người đó.”
Kiều Lợi Duy cũng tương đối hợp tác, lập tức nắm hai tay đưa
lên đỉnh đầu. “Chư vị huynh đệ, nhìn vào lợi ích của Đảng và nhà nước, đến lúc
đó hãy giúp tiểu đệ một tay!”
Cả phòng họp một lần nữa rộ lên những tiếng cười, không khí
trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Cherie thì sao? Cô cũng nói gì đi chứ?” Lưu Bỉnh Khang hỏi.
Đàm Bân áp sát hai tay trước ngực, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ
cười nhưng trong lòng hết sức phẫn nộ. Cô có cảm giác như mình bị lừa công khai
trước mặt tất cả mọi người.
Dựa vào ám hiệu của Vu Hiểu Ba, cô biết rõ chuyện này đã được
định sẵn, phản đối cũng chẳng ích gì, không cần thiết phải làm những việc uổng
công vô ích. Phản ứng của Kiều Lợi Duy càng khiến cô hiểu rõ anh ta đã biết
trước kết quả rồi, chỉ có cô là không hề hay biết. Cô thật sự không hiểu rốt
cuộc Lưu Bỉnh Khang đang nghĩ gì nữa.
Cô không sợ áp lực và trách nhiệm nhưng sợ nhất là phân công
mập mờ hai người cùng đảm trách một công việc, hơn nữa, cũng chẳng ai thèm hỏi
qua ý kiến của cô. Đàm Bân nhanh chóng cân nhắc hoàn cảnh của mình: nếu làm
tốt, đó là sự nỗ lực của cả đội, không có gì để nói; nhưng nếu làm không tốt,
người khác đều có thể phủi tay mà đi, còn trên đầu cô đang đội chiếc mũ Bid
Manager, mọi việc tồi tệ sẽ đổ hết lên đầu cô, chẳng phải là hợp lý quá hay
sao?
Cảnh tượng ván đã đóng thuyền đang hiện lên trước mắt, cô chỉ
có hai lựa chọn, một là thành công, hai là phải trả giá, chẳng còn đường rút
lui nữa rồi. Vì thế cô nhất định phải nể mặt Lưu Bỉnh Khang, trước tiên phải
giữ vững vị trí của mình, có chết cũng phải làm con ma hiểu biết.
Cô liền bỏ qua lời cảnh cáo của Trình Duệ Mẫn, nói: “Giấu đi
ham muốn, đừng giấu tài năng. Cảm ơn tự tín nhiệm của Chủ tịch và mọi người,
cung kính không bằng tuân lệnh, tôi sẽ không nói những lời khách sáo nữa, tôi
sẽ cố hết sức và tôi cũng tin tưởng vào năng lực của nhóm chúng tôi, có sự giúp
đỡ của ban quản lý, cùng sự nỗ lực của mọi người, cuộc chiến này nhất định
chúng ta sẽ chiến thắng oanh liệt. Xin thứ lỗi, đứng ở vị trí này tôi có một đề
nghị…” Cô quay sang Lưu Bỉnh Khang: “Kenny, được chứ?”
Những ai chưa từng làm việc với Đàm Bân sẽ cảm thấy khó hiểu,
tại sao quản lý sản xuất và kỹ sư làm việc dưới trướng cô mỗi khi nhắc đến tên
Đàm Bân đều vừa yêu vừa ghét. Cô có vẻ bề ngoài nhẹ nhàng, yếu ớt dễ đánh lừa
người khác, chỉ khi làm việc, cô mới biểu lộ rõ bản chất mạnh mẽ. Mà một khi có
ai đó chạm vào giới tuyến của cô thì cô sẽ lập tức trở mặt như chưa từng quen
biết.
Lưu Bỉnh Khang gật đầu, ra hiệu cô cứ tiếp tục.
“Cảm ơn!” Đàm Bân đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.
Mọi người ngờ vực nhìn theo cô.
Đàm Bân đứng trước chiếc bảng trắng. “Chúng ta phải tiếp thu
bài học đấu thầu hỗn loạn không có trình tự lần trước. Khách quan là có quá
nhiều lý do từ phía khách hàng, chủ quan là do việc kết nối và điều phối không
thông suốt, ai cũng rất bận rộn, trong đó đa phần đều là những công việc lặp
lại, không có chút giá trị. Vì thế tôi cho rằng, trước tiên chúng ta phải chắc
chắn rằng, trong giai đoạn tập trung đấu thầu thu mua, buộc phải đảm bảo
Message Flow, In Same Language, In Same Channel[3], trao đổi thư từ
với khách hàng đều phải chính thức, bất kể là qua giấy tờ hay truyền miệng, tất
cả chỉ thông qua một phương diện.”
[3] Có nghĩa là: Các luồng thư, cùng một ngôn ngữ, cùng một
kênh.
Nói đến đây, trong đầu Đàm Bân chợt cảm thấy bất an, hình như
có chỗ nào đó cô chưa suy nghĩ thấu đáo.
Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ bởi Kiều Lợi Duy đã
tiếp lời: “Chẳng phải từ trước đến nay vẫn làm như vậy sao? Giao tiếp với trụ
sở Phổ Đạt, tất cả Documentation[4] đều phải thông qua quản lý
khách hàng Yvette đệ trình.”
[4] Có nghĩ là: tài liệu làm bằng chứng.
“Không sai.” Đàm Bân gật đầu tỉnh bơ. “Vị trí quản lý khách
hàng không rõ ràng, đó cũng là một nguyên nhân gây nhầm lẫn, cô ấy ở vị trí đó
chỉ là lấp chỗ trống, chỉ là một cái loa mà chưa vận dụng hết tác dụng của lead[5],
như thế chỉ làm giảm hiệu quả của truyền thông mà thôi.”
[5] Có nghĩa là: người lãnh đạo, đứng đầu, quản lý.
“Vậy những lời mà cô nói đó có nghĩa là sao?”
Đàm Bân không trả lời ngay, cô quay người cầm bút dạ, vẽ lên
bảng hình một cái phễu, một số nhánh đại diện cho luồng thông tin của các bộ
phận khác nhau, cô khoanh một mũi nhọn dưới đầu phễu. Ở phía đáy phễu, cô viết
hai chữ cái to: BM.
Phía dưới im lặng như tờ, mọi người đều mang vẻ mặt phức tạp
nhưng chỉ nhìn cô, không nói một lời.
Nếu làm theo ý kiến của Đàm Bân, có nghĩa là trong thời gian
đấu thầu, mọi việc dù to dù nhỏ cô đều phải được biết, điều đó cũng có nghĩa là
tất cả phải báo cáo với cô. Đàm Bân bình tĩnh nhìn xung quanh. Cô không thể
nhìn xuống, chỉ cần để lộ ra một chút yếu đuối thì những lời nói của cô về sau
sẽ chỉ là gió thổi qua tai.
Lưu Bỉnh Khang cũng nhìn cô một lúc, ánh mắt mơ hồ bất định,
cuối cùng ông ta phá vỡ sự im lặng: “Ý kiến của Cherie rất hay, tôi đồng ý.”
Lời nói của ông ta đã quyết định dứt khoát, trấn áp mọi ý
kiến phản đối. Ánh mắt của Kiều Lợi Duy ánh lên sự phẫn nộ, mọi thần sắc, ý
nghĩ của Vu Hiểu Ba đều không qua nổi con mắt của Đàm Bân. Cô mỉm cười, lần này
là thực lòng biết ơn: “Thank you, sir!” Một khi nguyên tắc của trò chơi đã được
đặt ra thì hành động tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cuộc họp kết thúc, Đàm Bân đuổi theo Lưu Bỉnh Khang, nói:
“Kenny, ngài có thời gian không? Tôi có chuyện muốn nói với ngài.”
Lưu Bỉnh Khang nhìn đồng hồ đeo tay. “Tôi chỉ có mười phút,
được chứ?”
“Được.” Đàm Bân không do dự trả lời. Hai người ngồi ở khu cà
phê mở.
“Cherie, bây giờ chỉ có hai chúng ta, có chuyện gì cô cứ nói
với tôi.”
Đàm Bân cầm cốc cà phê, cẩn thận hỏi: “Để tôi ngồi ở vị trí
này, ngài có yên tâm không?”
Lưu Bỉnh Khang bỏ kính xuống, chau mày, cười. “Nói thế nào
nhỉ? Hôm qua Bowen nói anh ta không thể thường xuyên đến Bắc Kinh, khi anh ta
đề nghị để cô làm, quả thật tôi đã rất lo lắng, nhưng vừa nãy cô đã khiến tôi
tin tưởng, tôi tin cô sẽ làm tốt.”
Đàm Bân nhăn mặt, trả lời: “Ngài không biết chứ, tôi thật sự
rất lo lắng, chân tay run rẩy. Tôi không hề có một chút chuẩn bị tâm lý nào, cứ
như sét đánh ngang tai vậy.”
Cô nói quanh nói quẩn, thực ra là cô muốn hiểu rõ một việc,
tại sao công việc này lại đến tay cô?
Lưu Bỉnh Khang đeo lại kính, đằng sau cặp kính đó là ánh mắt
sắc bén thấu đáo.
“Cherie!” Ông ta nói. “Hôm nay đã làm khó cho cô rồi. Tối qua
tôi định nói trước với cô, nhưng điện thoại của cô lại tắt máy.”
Đàm Bân vội vàng giải thích: “Lúc đó tôi đang ở trên máy
bay.”
Lưu Bỉnh Khang đứng dậy, đặt tay lên vai cô. “Đừng nghĩ ngợi
nhiều, tôi tin vào năng lực của cô nên mới đề bạt cô vào vị trí đó. Nếu có
chuyện gì, hãy bàn bạc với Bowen, tôi cũng sẽ giúp đỡ cô. Tôi phải đi đây, lúc
khác chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Đàm Bân gật đầu, cảm thấy lo ngại. Cô có phần hối hận khi
phản ứng hơi quá khích, một lần nữa cô lại thấy bất an.
Cô không về văn phòng mà trốn xuống vườn hoa dưới tầng, tận
dụng cơ hội này để bình tĩnh lại và để suy tính xem bước tiếp theo nên làm thế
nào. Vừa cầm điếu thuốc, định châm lửa đốt thì một tiếng “tách” vang lên, theo
đó một bàn tay đang cầm bật lửa đưa tới trước mặt cô, là Kiều Lợi Duy.
Đàm Bân rít một hơi thuốc, cười nói: “Cảm ơn!”
Kiều Lợi Duy đứng cạnh cô, nghịch chiếc bật lửa trong tay.
Đàm Bân biết anh ta có chuyện muốn nói nên im lặng chờ anh ta
mở lời.
“Yvette vẫn chỉ là một con nhóc, da mặt mỏng choét, lại không
biết việc.” Kiều Lợi Duy cũng châm một điếu thuốc. “Nếu có vài chuyện đến tai
cô ta, chắc chắn cô ta sẽ không vui.”
“Tôi chỉ nói chuyện cần nói, không phải chê cô ấy không có
năng lực. Nếu thật sự cảm thấy khó chịu, cô ấy nên tìm ông chủ của mình mà bàn
chuyện hạng mục công việc.”
Đàm Bân hoàn toàn không để ý. Mục đích của cô là hoàn thành
công việc, không thể nào được lòng tất cả mọi người. Vấn đề này cô đã nghĩ đến
rồi. Cô đã từng bị người khác xem thường đến mức nhục nhã, hình như mỗi người,
ai cũng phải đi qua những ngày tháng đó. Muốn tránh những chuyện bối rối như
vậy, chỉ còn cách luyện tập để mình mạnh mẽ hơn, bước đi cao hơn, xa hơn.
Kiều Lợi Duy thôi cười. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô vậy thôi,
chứ không hề có ý gì khác. À, vấn đề đấu thầu trước đây, cô đã đề cập rồi.
Nhưng tôi thấy… thật ra cô có thể… Cái đó… thật ra cô có thể biểu đạt khéo léo
hơn một chút.”
Đàm Bân nhìn anh ta, thầm nghĩ anh ta đứng nói mà không biết
đau lưng thì biết cái quái gì chứ? Phía bắc thì còn dễ nói, chứ phía nam và
đông bắc, từ giám đốc đến các quản lý tiêu thụ kỳ cựu, ai là người đáng để tin
tưởng đây? Không hạ gục ngay tại trận thì sau này sao có thể đứng vững được?
Đây vốn là chuyện của hai người, đều là châu chấu trên một sợi dây thừng, anh
ta còn giả vờ làm người tốt cái gì nữa.
Đàm Bân nhả một làn khói thuốc, cười gượng gạo: “Lão Kiều,
anh cho rằng nếu tôi dịu dàng hơn, bọn họ sẽ vui vẻ chấp nhận à? Xin thưa là
không, nhất định họ sẽ tỏ thái độ, vấn đề không nằm ở cách tôi nói mà là nội
dung lời tôi nói.”
Kiều Lợi Duy chau mày nhưng rồi lại dãn ra, điều đó có thể
hiện anh ta không nghĩ vậy.
Đàm Bân hỏi: “Nếu anh muốn một người phải chết, anh có nhẹ
nhàng nói với anh ta, anh muốn chết hay muốn sống không?”
Kiều Lợi Duy lắc đầu. “Tất nhiên là không, nhất định người đó
sẽ trả lời: “Không muốn chết!”
“Đúng vậy. Thường thì con người ta luôn sợ sự thay đổi, trước
bất kỳ sự thay đổi nào, phản ứng đầu tiên là chống cự. Nên anh phải hỏi anh ta
muốn treo cổ, uống thuốc hay cắt cổ để anh ta hiểu rằng không còn sự lựa chọn
nào khác, anh ta nhất định phải chọn, rốt cuộc cũng chỉ là lựa chọn cách chết
mà thôi.”
Cô quay người bỏ đi, Kiều Lợi Duy theo sau nói: “Có lúc tôi
nghĩ rằng cô không nên là phụ nữ.”
“Anh nói thế là có ý gì? Mắng tôi à?” Đàm Bân bước chậm lại.
“Tất nhiên không phải, tôi chỉ muốn nói, có lúc cô quá mạnh
mẽ, không giống phụ nữ.” Kiều Lợi Duy mỉm cười. “Không phải cô đã gặp vợ tôi
rồi sao? Cô ấy muốn mua thêm vài món đồ dùng trong gia đình cũng phải hỏi ý
kiến tôi.”
Đàm Bân không thèm quay đầu lại, đi thẳng vào thang máy. “Vậy
thì vợ anh thật có phúc, còn tôi thì không có may mắn đó.”
Nhưng lời của Kiều Lợi Duy khiến Đàm Bân nhớ ra một việc.
Cô gửi tin nhắn cho Thẩm Bồi: “Em phải viết báo cáo kế hoạch,
không có thời gian, anh tự đi mua giày mới nhé!”
Thẩm Bồi trả lời: “Đôi giày đó vẫn còn tốt, sao phải mua giày
mới?”
Đàm Bân chẳng buồn nói chuyện với anh nữa, tập trung vào công
việc. Cô mở file word, vừa mới viết tiêu đề cho kế hoạch quản lý đấu thầu, cô
đột nhiên thấy hồi hộp, phản ứng này quá đột ngột, giờ cô mới hiểu cảm giác bất
an đó từ đâu mà có.
Trong cuộc họp, vì một phút nhiệt huyết nhất thời mà cô đã
phạm phải sai lầm không nên mắc phải. Đáng lẽ cô không nên nhận xét việc đấu
thầu trước đây như thế nào. Nhưng câu nói đó của cô khác gì phủ định phương
pháp của Trình Duệ Mẫn, vấn đề quan trọng là Vu Hiểu Ba và Tăng Chí Cường là
hai người của thời trước, không may bị cô cho vào cùng một giuộc, vô tình cô đã
trở thành kẻ giẫm đạp lên người khác, chẳng trách lúc đó thần sắc của Vu Hiểu
Ba rất kỳ quái.
Ban nãy rõ ràng cô đã hiểu nhầm ý của Kiều Lợi Duy, giờ nghĩ
lại đúng là anh ta chỉ có ý tốt, nhắc nhở cô cẩn thận không lại đắc tội với
người khác.
Đàm Bân ôm trán rên rỉ, cô hối hận vì những lời nói hồ đồ của
mình, cô căm hận cắn chiếc lưỡi gây hại của mình, cô thề từ nay về sau sẽ không
phát ngôn khi huyết áp đang tăng cao.
Nhưng lỗi lầm đã phạm phải, bát nước đổ đi rồi khó lòng thu
lại được, cô chỉ còn cách chờ thời cơ thích hợp rồi chuộc lỗi vậy.
Đúng lúc này điện thoại của cô vang lên hai tiếng “bíp… bíp”,
lại là tin nhắn của Thẩm Bồi: “Tối tan làm đúng giờ, anh chờ em ở nhà.”
Đàm Bân đang chán nản, khó chịu vì không biết nên làm thế
nào, liền ném điện thoại sang một bên.
Vì chuyện này mà cô phiền não suốt cả ngày, gần đến giờ tan
làm, Lưu Bỉnh Khang gửi một email, khi đó tâm trạng của cô mới khá lên đôi
chút.
Email đó gửi cho toàn thể nhân viên kinh doanh và được gửi
cho cả đội ngũ quản lý các hạng mục hậu mãi, bộ phận kỹ thuật và vận chuyển.
Trong email nói rõ, Đàm Bân phụ trách toàn diện vụ đấu thầu của Phổ Đạt và báo
cáo trực tiếp lên Lưu Bỉnh Khang, yêu cầu các bộ phận giúp đỡ cô.
Đàm Bân cười với màn hình máy tính, cô nghĩ đến ví dụ kinh
điển về vị giáo sư và phó giáo sư trong Vi thành[6], tâm
trạng lúc này của cô như vợ bé được đưa lên làm vợ cả.
[6] Tên một tiểu thuyết của Tiền Chung Thư, kể về các phần tử
trí thức trong kháng chiến chống Nhật.
Việc trong tầm tay dường như không bao giờ làm hết được,
nhưng đến sáu giờ, cô đành miễn cưỡng tắt máy tính, rời khỏi công ty.
Vừa mới vào xe, cô liền nghe tiếng điện thoại reo.
Đàm Bân nhìn lướt qua số điện thoại, tim lập tức đập nhanh
hơn. Số điện thoại này đã nằm trong điện thoại cô mấy ngày nay, cô đã thuộc làu
từng con số.
Cô nghe điện: “Chào anh!”
“Tôi cứ chờ điện thoại của cô. Khiến người khác khổ sở chờ
đợi không phải là một thói quen tốt.” Giọng nói của Trình Duệ Mẫn vang lên
trong điện thoại, nghe rất trầm ổn.
Không hiểu sao Đàm Bân đột nhiên thấy vui mừng.
“Tôi đâu có đồng ý với anh bất cứ chuyện gì?” Cô vui vẻ cười.
“Mà tôi không còn ở Thượng Hải nữa rồi.”
“Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Bắc Kinh.”
Trình Duệ Mẫn trầm ngâm, một lúc sau mới thở dài, nói: “Thật
không may.”
Đàm Bân tiếp lời: “Anh về Bắc Kinh đi, anh muốn tiêu tiền thì
nhiều cơ hội lắm.”
Phía đầu máy bên kia vang lên tiếng cười lớn. “Đúng vậy,
không có cơ hội thì phải tạo cơ hội, vậy được, chúng ta sẽ gặp nhau sau.”
“Vâng!”
Đàm Bân ngắt điện thoại, mở khóa, chuẩn bị đi thì điện thoại
lại reo, là tin nhắn của Thẩm Bồi, chỉ vẻn vẹn ba chữ: “Mau về nhà.”
Cô lẩm bẩm: “Giục gì mà lắm thế, thật đáng ghét!”
Đường đã tắc lại gặp phải mấy tay gà mờ chậm chạp tập lái,
thật khó tránh khỏi bực bội.
Đàm Bân gặp phải một gã âu phục, đi giày da lái chiếc Buick
Regal. Khi cô vượt qua xe gã, gã giơ ngón tay thối hướng về phía cô. Cô tức
giận nhưng không có nơi nào để xả, đành chửi thề mấy câu, đá vào cửa xe, bực
tức với chính mình. Cô nghiến răng thề từ nay về sau sẽ không bao giờ lái xe
vào giờ cao điểm nữa.

