Bẫy văn phòng - Chương 08 phần 1
Chương 8
Cuối cùng cũng về đến nhà, lúc này Đàm Bân đã sức cùng lực
kiệt. Cô không thèm để ý thời tiết nóng bức thế nào, điều chỉnh điều hòa xuống
nhiệt độ thật thấp rồi xả đầy một bồn nước nóng để tắm.
Mùi tinh dầu dần lan tỏa, những tâm sự rối bời trong cô dường
như cũng theo mồ hôi thoát ra ngoài. Đàm Bân đang thả lỏng cơ thể thì điện
thoại trong phòng khách reo vang. Thật không đúng lúc. Cô lười đứng dậy đi ra
nghe điện, cứ để mặc chuông kêu mãi, cuối cùng nó cũng ngừng lại.
Vừa mới thở khẽ một hơi, điện thoại di động lại bắt đầu reo.
“Hic!” Đàm Bân thực sự không thể thư giãn được nữa, cô bò dậy
khỏi bồn tắm, người ướt nhẹp, đi ra ngoài lấy di động mang vào phòng tắm.
Là số của Thẩm Bồi, bất giác cô thấy vui vui, dù sao ngày vừa
rồi cô cũng không được nghe thấy giọng nói của anh.
“Thẩm Bồi?”
“Là anh đây. Bân Bân, em đang làm gì vậy?” Tín hiệu bên Thẩm
Bồi không tốt lắm, lúc rõ lúc không.
“Em đang ngâm mình trong bồn tắm.” Đàm Bân bám vào mép bồn
tắm, uể oải trả lời.
Mồ hôi túa ra mỗi lúc một nhiều, dường như cơ thể đã bị vắt
khô, không còn chút nước nào nữa, cô hơi váng đầu, không dám cử động nhiều.
“Sao giọng em uể oải thế? Ốm rồi phải không?”
“Không phải, không phải, em vẫn khỏe, đừng trù ẻo em. Anh
đang ở đâu thế?”
“Anh đang ghi hình ở Cam Túc, hôm qua bọn anh đã vào vùng
thảo nguyên Tang Khoa rồi.” Giọng của Thẩm Bồi có vẻ rất hứng thú. “Quả thực em
nên đi, thảo nguyên vào mùa hè quá đẹp! Đẹp đến nỗi anh không thể tìm được bất
cứ từ ngữ nào để có thể miêu tả, mất hết khả năng ngôn từ rồi.”
Đàm Bân cười. “Em thấy anh hứng thú quá đấy. Đừng vòng vo
nữa, anh nói đi, gọi cho em có chuyện gì?”
Thẩm Bồi “hứ” một tiếng. “Em thật là... mất hết cảm hứng.”
“Được rồi, em còn lạ gì tính cách của anh chứ, gọi điện thoại
bàn không được lại gọi di động, chỉ vì để nói cho em biết thảo nguyên đẹp thế
nào thôi sao? Có ma mới tin lời anh.”
“Ok, chịu thua em rồi, anh muốn hỏi em một câu.”
“Anh nói đi, em đang nghe.”
Thẩm Bồi lại không nói gì nữa, Đàm Bân chỉ nghe thấy tiếng “ù
ù” bên tai, không biết là tiếng của điện thoại hay là tiếng gió đêm trên thảo
nguyên.
“Nói đi, anh sao thế?”
Thẩm Bồi ho một tiếng, rồi lại ho tiếng nữa, cuối cùng cũng
nói: “Ừ, về chuyện... thủ tục kết hôn, có phải rất phiền phức không?”
Điện thoại của Đàm Bân suýt chút nữa rơi xuống bồn tắm. Cô
nhìn chiếc điện thoại, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
“Bân Bân?”
Đàm Bân định thần lại. “Anh vừa nói gì? Thủ tục kết hôn?”
“Ừ.”
“Anh không bị sốt đấy chứ? Hay uống nhiều
rượu quá?”
“Lại coi thường anh rồi, anh đang nói nghiêm túc đấy. Em đừng
chen vào, để anh nói hết đã. Hôm nay anh xem nghi thức giội nước lên đầu của
người Tạng, có rất nhiều người cứ đi một bước lại quỳ lạy một lần, phải mất rất
nhiều năm để đi từ Thanh Hải, Tứ Xuyên, Nội Mông đến nơi cần đến. Anh đứng một
bên xem, cứ suy nghĩ mãi, có biết bao nhiêu người dùng cả cuộc đời để chờ đợi
một kiếp sau hư vô, chỉ vì một lời hứa không thể kiểm chứng mà đánh mất quãng
thời gian đẹp nhất của đời người dâng hiến trọn vẹn cho tín ngưỡng của mình,
ngoài ra không cầu nguyện điều gì khác. Nếu có một ngày, họ biết đầu bên kia
của sợi dây duy trì sự sống và hy vọng đó không có bất cứ thứ gì họ sẽ như thế
nào?”
Đầu óc Đàm Bân như quay cuồng, bao nhiêu năm nay cô chưa từng
nghĩ đến chủ đề sâu xa như thế.
“Sẽ như thế nào ư?” Cô nói. “Em chỉ có thể nghĩ đến cụm từ
mãi mãi không thể quay đầu.”
“Đúng, đột nhiên anh cảm thấy tác phẩm trước đây của mình
thật tệ, họ nói tranh của anh đẹp nhưng sáo rỗng, anh không hề thích nghe những
lời đó, bây giờ nghĩ lại, có lẽ họ nói đúng.”
Đàm Bân không nói gì nữa, chỉ im lặng lắng nghe.
“Bân Bân, anh muốn nói với em, những lời anh nói trước khi
đi, bây giờ anh xin rút lại. Anh không muốn vì tương lai bất định mà từ bỏ
những thứ anh đang nắm giữ, là như vậy đấy.”
“Được, em đợi anh về.” Giọng của Đàm Bân rất nhẹ nhàng.
Lần này, Thẩm Bồi im lặng rất lâu. Qua sóng điện thoại, dường
như Đàm Bân cảm nhận được vẻ thỏa mãn và vui sướng của anh trong sự tĩnh lặng
đó.
Cuối cùng Thẩm Bồi nói: “Muộn rồi, em ngủ đi. Anh ngắt máy
đây.”
Ba giây sau, Đàm Bân nghe thấy tiếng “bíp bíp” ở đầu máy bên
kia.
Cô nhảy ra khỏi bồn tắm, cảm giác cơ thể như tràn đầy năng
lượng. Hôm đó, cô ngủ rất say, một giấc ngủ sâu hiếm có.
Cũng từ hôm đó, nhịp độ công việc hằng ngày đột nhiên nhanh
hơn. Bộ phận sản xuất ngày đêm chuẩn bị hồ sơ trao đổi kỹ thuật dựa theo yêu
cầu cụ thể của tập đoàn Phổ Đạt.
Trình độ kỹ thuật của những người thuộc bộ phận sản xuất này
đương nhiên không cần bàn cãi, nhưng khi làm tài liệu diễn thuyết vẫn phạm phải
một số sai lầm như: không xem đối tượng, không có trọng điểm, không phân chia
điểm chủ yếu và thứ yếu. Vì vậy không chỉ lo việc của mình, Đàm Bân còn phải
dành thời gian giúp họ sửa tài liệu. Nhưng những phiền não của cô không ai có
thể gánh đỡ được.
Hôm đó, đứng trước Lưu Bỉnh Khang, cô đã vỗ ngực đảm bảo nhất
định sẽ tạo dựng mối quan hệ tốt hơn với Điền Quân. Nhưng đã một tuần trôi qua
mà không hề có bất cứ tiến triển nào.
Hôm đó là thứ Sáu, cô vừa từ trụ sở Phổ Đạt trở về công ty
thì một giọng nữ gọi giật cô lại: “Cherie, có bưu kiện chuyển phát nhanh gửi
cho cô.”
Một hộp giấy rộng chừng mười phân được gói rất gọn gàng. Họ
tên của người gửi rất lạ, cô chỉ biết địa chỉ đó là một tòa văn phòng nổi tiếng
trên đường Trường An. Cả đoạn đường vềvăn phòng cô cứ lẩm bẩm, không phải là
bom hay virut gây dịch bệnh chứ?
Về đến phòng làm việc, Đàm Bân mở ra xem, bên trong hộp giấy
là một chiếc hộp gỗ rất đẹp, bên trên khắc hoa văn theo phong cách cổ.
Mở nắp hộp gỗ ra, Đàm Bân “oa” lên một tiếng, lập tức mở to
mắt.
Trong chiếc hộp là một con dấu rất đẹp làm bằng đá Điền
Hoàng.
Cho dù bình thường cô không thấy hứng thú đối với những thứ
đó, nhưng vì theo Thẩm Bồi nhiều nên bị nhiễm, những thông tin về giá cả thị
trường của đá Điền Hoàng cô cũng biết ít nhiều.
Nhìn màu sắc, chất lượng của loại đá Điền Hoàng này,
nhẵn bóng, trong suốt, gần như có thể nhìn xuyên qua, cho dù là đá Thái Đông
giả mạo thì cũng thuộc vào loại sản phẩm cao cấp, giá chắc chắn không hề rẻ.
Cô nghi ngờ, lấy con dấu ra, để trước mặt quan sát.
Con dấu trên tay cô mát lạnh, nhẵn bóng, dưới đáy khắc mấy
chữ theo kiểu Tiểu triện cổ.
Cố gắng nhìn cô cũng chỉ có thể đoán ra được hai chữ. Nhìn
bên dưới còn dính mực đóng dấu màu đỏ, Đàm Bân thở một hơi, đóng con dấu xuống
một tờ giấy trắng, lúc này dòng chữ mới hiện rõ, cô đứng sững một hồi, không
nói được lời nào.
Bảy chữ đó là: “Thập phân hồng sở biện thành khôi[1].”
[1] Có nghĩa là: Mười phần sắc đỏ sẽ hóa đen.
Một nhà văn mà dạo trước Đàm Bân rất yêu thích đã từng sử
dụng câu nói này trong một cuốn sách. Khi ấy, cô vẫn học cấp ba, còn chưa hiểu
về mối quan hệ biện chứng: lạc cực sinh bi, thịnh cực tất suy, chỉ cảm thấy sợ
hãi một cách cực đoan, giống như bị giội một chậu nước lạnh từ đỉnh đầu xuống
gót chân.
Sau đó rất lâu cô mới biết nguồn gốc thực sự của câu nói này.
Trong tâm lý của người trẻ tuổi, “thập phân hồng sở biện
thành khôi” dường như thê thảm hơn cả “khai đáo trà mi hoa sự liễu[2]”.
[2] Có nghĩa là: Đến khi trà mi ra hoa thì các hoa khác đã
tàn.
Nhiều năm sau gặp lại, cảm giác ban đầu đó vẫn tồn
tại.
Đàm Bân nhìn vào con dấu đỏ đầy vẻ ngạc nhiên, rốt cuộc là
ai?
Nhớ đến việc Văn Hiểu Tuệ đánh giá bạn trai: thời bình này
đừng mong chờ anh ta đỡ đạn cho mình, nhưng anh ta dám tiêu bao nhiêu tiền và
thời gian cho mình thì có thể chứng tỏ anh ta yêu mình bấy nhiêu.
May mà dưới hộp gỗ vẫn còn một tấm thiệp.
Trên tấm thiệp nhỏ màu trắng có viết: “Chúc mừng sinh nhật!”
Lật tấm thiệp lại, có hai hàng chữ khác: “Vãn lai thiên dục tuyết, Năng ẩm nhất
bôi vô?[3]”
[3] Có nghĩa là: “Trông trời sắp tuyết thê lương, Nhâm nhi
một chén rượu suông không nào?” Trích trong bài Vấn lưu thập cửu của Bạch Cư
Dị, bản dịch của Nguyễn Tâm Hàn.
Nhưng chữ ký bên dưới lại là cái tên mà cô đã gặp không biết
bao nhiêu lần trong những bản hợp đồng, ba chữ quen thuộc vô cùng: Trình Duệ
Mẫn.
Ngày mai là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của Đàm Bân, đây
là một món quà sinh nhật mà người tặng rất có lòng, một lời mời đặc biệt. Đàm
Bân ôm hai vai, ngồi xuống, không biết có phải có gió thổi tới không mà cô cảm
thấy hơi lạnh. Cô đoán Trình Duệ Mẫn là người làm việc gì cũng rất chừng mực,
con dấu này có khả năng là đồ giả, giá trị không thể quá cao.
Đàm Bân đã từng gặp không ít trường hợp như thế này, có những
món quà còn đắt hơn rất nhiều, nhưng quan trọng là nó đến quá bất ngờ, cô không
kịp chuẩn bị tâm lý đón nhận.
Mấy lần gặp mặt trước, dường như trong lời nói của Trình Duệ
Mẫn đã chứa đựng tình ý, không phải cô không nhận ra, chỉ là tính hư vinh khiến
cô cảm thấy không có gì là không thỏa đáng cả, ngược lại cô còn khá thích tình
ý này.
Chỉ có thế thôi.
Trên thế giới này đương nhiên có rất nhiều thứ tốt đẹp, nhưng
không phải ai cũng có đủ tư cách để sở hữu. Sở hữu một cách miễn cưỡng không có
nghĩa là muốn gì được nấy.
Chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng, đánh giá một lượt, sau đó
thì ném nó ra khỏi đầu.
Đây là kinh nghiệm mà Đàm Bân có được từ một quảng cáo trên
tạp chí thời trang.
Đàm Bân cảm thấy đây không phải là phong cách của anh.
Cô cất con dấu đi, quyết định đồng ý lời mời, để xem xem rốt
cuộc đằng sau thành ý này có mục đích gì khác.
“Canh đãi cúc hoàng gia uấn thục, Cộng quân nhất túy nhất đào
nhiên[4]” Anh đã dùng thơ của Bạch Cư Dị thì Đàm Bân cũng dùng thơ
của Bạch Cư Dị để trả lời, cô soạn một đoạn tin nhắn ngắn rồi gửi đi.
[4] Có nghĩa là: “Đợi lúc nhà mình thơm rượu cúc, Mời ông
cùng một trận say riêng.” Trích trong bài Dữ Mộng Đắc cố tửu nhàn ẩm, thả ước
hậu kỳ của Bạch Cư Dị, bản dịch của Viên Thu.
Thầm nghĩ sẽ nhận được hồi âm ngay sau đó, nhưng chờ mãi mà
không thấy.
Cứ thế đến lúc hết giờ làm việc, di động reo không biết bao
nhiêu lần nhưng đều không phải là số mà cô chờ đợi.
Đàm Bân thấy ngứa răng. Thầm nghĩ địch tiến ta lùi, địch lùi
ta tiến, anh ta thật có kinh nghiệm.
Đã là cuối tuần, đồng nghiệp đều về hết, cô vẫn bù đầu xử lý
email.
Điện thoại lại reo vang trong căn phòng trống trải khiến cô
giật mình.
Đàm Bân liếc qua màn hình hiển thị, đợi nó đổ chuông gần hết
bài hát mới ấn nút nghe.
“Xin chào, tôi là Đàm Bân.” Giọng nói đặc trưng của người làm
văn phòng.
Người ở đầu máy bên kia như bị nghẹn lại một chút, rất lâu
không nói gì.
“Xin hỏi ai đấy ạ?” Đàm Bân giả bộ hỏi dồn.
“Trình Duệ Mẫn.” Cuối cùng người đó cũng xưng tên.
“Có chuyện gì không ạ?” Bản thân cô cảm thấy mình thật đạo
đức giả, tin nhắn đó là do ai gửi kia chứ?
Trình Duệ Mẫn bị hỏi như vậy, không biết phải nói sao, im
lặng hồi lâu rồi mới trả lời: “Tôi vừa xuống máy bay, mới nhận được tin nhắn
của em.”
“Ồ!” Đàm Bân lập tức thay đổi thái độ, thấy mình thật vô
duyên. “Xin lỗi, suýt nữa thì tôi quên. Cảm ơn món quà của anh nhé!”
“Em đã nhận được rồi?”
“Tôi nhận được rồi. Rất đặc biệt, tôi rất thích, cảm ơn anh!”
Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Nói như vậy thì tin nhắn đó của em,
tôi có thể hiểu là thư mời?”
Đàm Bân “hì” một tiếng, sau đó nói: “Đây gọi là đen trắng đảo
lộn, rõ ràng là anh nói trước.”
“Ai nói trước không quan trọng.” Trình Duệ Mẫn chậm rãi trả
lời. “Đàm tiểu thư, có cần tôi nhắc lại cho em không? Tôi hẹn là mùa đông,
nhưng em lại chuyển sang mùa thu.”
Đàm Bân lặng người, không một lời phản bác.
Trình Duệ Mẫn đã có kinh nghiệm đàm phán mười năm, ba mươi
sáu kế anh đều thuộc lòng, xét về tài ăn nói và tâm kế cô đều không phải là đối
thủ của anh, tốt nhất là không nên nói gì.
“Được rồi, tôi không bao giờ so đo với con gái.” Trình Duệ
Mẫn nói. “Hay là tôi hy sinh một lần vậy, tối mai em rảnh chứ?”
“Không thành vấn đề.” Đàm Bân trả lời thành thật.
“Có lẽ nên ăn tối trước. Em muốn ăn gì?”
“Hải sản.” Đàm Bân trả lời, không hề khách sáo.
“Được. Tôi mời, cho em chọn địa điểm.”
“Có chỗ nào đáng chọn đâu. Phía đông ăn mãi thì cũng chỉ có
mấy nhà hàng đó, giống như cùng một thầy dạy vậy.”
“Vậy thì tôi chọn nhé! Tôi vừa nhớ ra một quán hải sản rất
tuyệt, ngày mai tôi sẽ đưa em đi.”
“Ở đâu?”
Trình Duệ Mẫn cố ý vòng vo: “Ngày mai em sẽ biết.”
“Vậy được, ngày mai gặp lại.” Đàm Bân càng dứt khoát, căn bản
không muốn để anh được đắc ý.
“Ngày mai gặp lại.” Là người luôn điềm tĩnh, biết kiềm chế,
lần này Trình Duệ Mẫn đột nhiên có cảm giác thất bại. Trước khi cúp máy, anh
nói thêm một câu: “Mặc bình thường thôi nhé, mang theo cả áo khoác mỏng nữa.”
Mới sáng sớm thứ Bảy, Đàm Bân liên tục nhận được tin nhắn và
điện thoại chúc mừng sinh nhật của bố mẹ, đồng nghiệp, bạn bè. Cô rất cảm động,
không ngờ có nhiều người nhớ đến sinh nhật của cô như vậy. Lúc Thẩm Bồi gọi
điện, cô đang luống cuống thay quần áo.
Nghe Thẩm Bồi than trách về những chuyện đen đủi trên đường
đi xong, cô thật thà báo cáo: “Em phải đi ăn tối với người ta rồi.”
Thẩm Bồi nói: “Em đi đi. Không so sánh với người khác thì em
không biết anh tốt thế nào đâu.”
Đàm Bân nói: “Tưởng bở.”
Thẩm Bồi căn dặn: “Em đi chơi vui vẻ nhé, sau này không có cơ
hội đâu.”
Đàm Bân “hừ” một tiếng.
Thẩm Bồi cười lớn rồi ngắt điện thoại rất nhanh.
Thời gian hẹn đã đến, Đàm Bân vẫn còn đứng nheo mày trước
gương.
Tủ quần áo của cô luôn thiếu quần áo bình thường, câu nói của
Trình Duệ Mẫn: “Mặc bình thường thôi nhé” quả thực làm khó cô.
Cuối cùng, cô mặc đại áo phông, quần hộp, hai bên có rất
nhiều túi.
Sau đó cô búi tóc, thoa một ít kem dưỡng da lên mặt rồi đi
luôn.
Xe của Trình Duệ Mẫn đỗ dưới tòa nhà, anh đứng bên ngoài xe.
Nhìn Đàm Bân đi đến, anh vô cùng ngạc nhiên.
Anh nói: “Trời, trông em cứ như thiếu nữ mười tám vậy.”
Đàm Bân cười mỉa. “Anh nói bộ quần áo này đúng không? Cảm ơn
nhé!”
Trình Duệ Mẫn liền đỏ mặt, một điều hiếm gặp.
Đàm Bân không nói gì nữa, tự mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Trên ghế phụ đặt một bó hoa bách hợp lớn, cô cầm lên hỏi: “Là
của tôi à?”
Trình Duệ Mẫn gật đầu, cười nói: “Sinh nhật vui vẻ!”
Đàm Bân thất thần một lúc, đây là lần đầu tiên cô nhận thấy
nụ cười của anh dưới ánh sáng tự nhiên, ấm áp, trong vắt như gió xuân tháng
Hai.
Cô thở nhẹ, thả lỏng người.
“Thắt chặt dây an toàn vào nhé!” Trình Duệ Mẫn nhắc nhở.
Phải ở gần như thế này cô mới nhận ra được sự mệt mỏi không
che đậy trong giọng nói khàn khàn của anh, cô lo lắng nghiêng đầu nhìn anh.
Hình ảnh của anh vẫn nhã nhặn như thế, thần sắc tuy có chút
mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rất linh hoạt, vẫn là dáng vẻ cô quen thuộc bấy lâu
nay. Đàm Bân thấy thế mới yên tâm, cúi đầu cài dây an toàn.
Hình như dây hơi kích, cô quay người cố gắng điều chỉnh.
“Em bỏ tay ra, để tôi giúp.” Anh cúi người, cách cô rất gần.
Trên người anh có mùi thơm nhẹ của sữa tắm, đầu ngón tay lành
lạnh thỉnh thoảng lại chạm vào da thịt cô. Đột nhiên Đàm Bân thấy không được
thoải mái, cô hơi ưỡn người lên. “Để tôi tự làm.”
Trình Duệ Mẫn mỉm cười, dường như không để ý đến sự khó chịu
của cô. “Được rồi, chúng ta xuất phát.”
Đàm Bân đưa mắt ra ngoài cửa sổ xe.
Đường phố cuối tuần chật hẹp hơn ngày thường, mặc dù đã là
cuối tháng Tám, ánh nắng lúc bốn giờ chiều vẫn chói chang chiếu rọi trên con
đường nhựa, cả mặt đường như bị phủ một tầng nước long lanh.
Nhiệt độ trong xe tương đối mát, trong không gian kín mít ấy
tràn ngập mùi thơm của hoa bách hợp, tiếng nhạc nhỏ réo rắt, tiếng hát của
LeAnn Rimes và Ronan Keating như đang thì thầm: You carried me like a
river. How far we have come still surprises me[5]...
[5] Dịch nghĩa: “Anh cuốn em đi như một dòng sông. Chúng ta
tiến xa tới đâu vẫn làm em ngạc nhiên.” Bài hát Last Thing on My Mind.
Trình Duệ Mẫn vẫn có thói quen im lặng khi lái xe. Chiếc xe
rất nhanh đã chuyển hướng sang vành đai thứ tư của phía đông, cứ thế tiến thẳng
về phía nam.
Xe đi qua sông Thập Lý, cuối cùng Đàm Bân cũng cảm thấy không
đúng. “Cứ đi về phía nam nữa là ra khỏi Bắc Kinh đó.”
Trình Duệ Mẫn nói: “Không sai, chúng ta đang đi trên đường
cao tốc Kinh Tân Đường[6].”
[6] Con đường cao tốc nối liền Bắc Kinh, Thiên Tân và Đường
Cô.
“Kinh Tân Đường?” Cằm của Đầm Bàn gần như rơi xuống. “Chúng
ta đi Thiên Tân?”
“Gần hơn một chút, là Đường Cô.”
Đàm Bân chau mày nhìn anh.
Trình Duệ Mẫn giải thích: “Hôm nay là ngày đầu tiên kết thúc
lệnh cấm thông hành, lát nữa vào đường cao tốc em sẽ thấy toàn là biển số xe
Bắc Kinh chạy về hướng Đường Cô.”
Đàm Bân lẩm bẩm: “Thật là xa xỉ.”
Chỉ vì ăn một bữa cơm mà phải đi đi về về hơn ba trăm
kilômét, quả thực cô không thể hiểu nổi sự nhiệt tình đó của anh. Nhìn thấy mắt
mũi cô đều nhăn lại, thể hiện sự không đồng tình, Trình Duệ Mẫn không nhịn được
cười. “Trên ghế sau có bánh xốp và cà phê, nếu đói quá thì em ăn trước nhé!”
Đàm Bân không đói, nhưng nghe thấy cà phê cô liền không kìm
được, nhoài người ra sau lấy.
Trên cốc giấy là logo quen thuộc, mùi vị cũng quen thuộc.
Caramel Macchiato của Starbucks. Mùi vị thơm nồng đó khiến cô nhớ lại một buổi
trưa mùa hè nắng chói chang, cô cũng cầm một cốc cà phê như thế, đi đi lại lại
trên đường phố Bắc Kinh.
Thời gian qua đi thật nhanh, mùa thu của Bắc Kinh đang đến
rồi.
Mùa hè năm nay có đủ lý do khiến Đàm Bân ghi nhớ thật sâu
sắc. Những năm tháng trước đây không có một mùa hè nào khiến cô có thể lý giải
một cách sâu sắc bốn chữ “vật thị nhân phi[7]” như vậy.
[7] Có nghĩa: vật vẫn như cũ nhưng người đã khác xưa.
Cô uống một ngụm cà phê, trong lòng thoải mái hơn đôi chút.
Khi vào đường cao tốc Kinh Tân, dòng xe hai bên đường quả
nhiên không đều nhau, đi về hướng nam toàn là những xe mang biển Bắc Kinh,
chủng loại và màu sắc vô cùng phong phú.
Đàm Bân thấy vậy, lo lắng hỏi: “Có khả năng bị tắc đường
không?”
Trình Duệ Mẫn lắc đầu. “Giờ cao điểm là buổi sáng thôi.”
Nơi họ đến là một chiếc tàu cũ neo bên bến cảng. Lúc đó mặt
trời vẫn chưa lặn hẳn, đèn neon trên nóc tàu đã bật sáng.
Đúng như dự đoán, hôm nay thực khách đến đây rất đông, phòng
ngoài không còn một chỗ trống, tiếng cười nói râm ran.
Đàm Bân đứng ở cửa nhìn bao quát xung quanh, phát hiện ra một
sự việc thú vị. Nhân viên phục vụ ở đây không hề có một bóng hồng nào, chỉ toàn
nhân viên nam mặc áo trắng, quần đen. Đến nhân viên đón khách đứng ở cầu thang
cũng là mấy chàng trai khôi ngô, tuấn tú mặc âu phục.
Trình Duệ Mẫn thông báo họ tên cho một chàng trai trẻ trông
cool như Phan Vĩ Phách[8]trả lời: “Xin mời Trình tiên sinh, ông chủ
đang đợi ngài.”
[8] Phan Vĩ Phách (Wilber Pan): diễn viên, ca sĩ người Đài
Loan.
Cầu thang đều làm bằng inox sáng loáng, phản chiếu cả bóng
người, dẫn lên boong tàu.
Trình Duệ Mẫn quay đầu lại nhắc nhở: “Cẩn thận không trơn ngã
đó.”
Đàm Bân lắc đầu, tỏ ý không sao.
“Trình Tiểu yêu!” Trên đầu bỗng vang lên tiếng gọi ồm ồm, át
hết cả tiếng ồn xung quanh.
Đàm Bân ngẩng lên, chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn
đang đứng chống tay vào lan can, mặc một chiếc quần dài, áo sơ mi trắng xắn đến
tận khuỷu tay. Cô vẫn chưa nhìn rõ anh ta thế nào thì anh ta đã chạy xuống dưới
nhanh như một cơn gió rồi ôm chặt lấy Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân ngạc nhiên, lùi lại hai bước.
Người đó vỗ mạnh vào lưng Trình Duệ Mẫn, luôn miệng nói:
“Nghe anh nói này Trình Tiểu yêu, dạo này cậu bận rộn gì vậy? Chẳng nhìn thấy
bóng dáng cậu đâu, mẹ thằng Tiểu nhị cứ nhắc cậu suốt đấy, bà ấy nhớ cậu đến
phát khóc.”
Trước mặt Đàm Bân, Trình Duệ Mẫn cảm thấy hơi lúng túng, nói
nhỏ: “Em có bạn ở đây, anh giữ cho em chút thể diện đi.”
Người đó ngẩng lên nhìn Đàm Bân. Người đàn ông ngoài ba mươi,
vẻ ngoài không có gì quá nổi bật, mũi thẳng, miệng rộng rất truyền thống, đôi
mắt tuy không to nhưng rất sáng.
Đàm Bân nhìn anh ta, mỉm cười.
Lúc đó anh ta mới buông Trình Duệ Mẫn ra, nhìn cô từ đầu đến
chân một hồi, sau đó nói: “Ồ, bạn gái cậu đây à?”
Đàm Bân ngại ngùng cắn chặt môi, quay mặt đi chỗ khác.
Trình Duệ Mẫn nhếch nhếch mép, lấy chìa khóa đưa cho anh ta.
“Trong cốp xe có mấy chai rượu mang đến cho anh đấy, nhớ để lại cho em một
chai.”
Mặt mày người đó lập tức rạng rỡ hẳn lên. “Được đấy, vẫn còn
nhớ đến anh em, thật không uổng công anh quý cậu.” Anh ta nhìn Đàm Bân. “Chẳng
mấy khi cô em đến đây, muốn ăn gì cứ nói với anh, đừng khách sáo.”
“Được được được, chúng ta có cái gì thì ăn cái đó, đi làm
việc của anh đi.” Trình Duệ Mẫn đẩy anh ta đi, kéo Đàm Bân qua. “Lại đây, chúng
ta đi lên boong tàu đợi cho thoáng.”
Đàm Bân không phản đối, quay đầu lại, cười cười với người đó
rồi trèo lên boong tàu theo Trình Duệ Mẫn.

