Bẫy văn phòng - Chương 13
Chương 13
Nửa tháng đó đối với Đàm Bân thực sự là quá mệt
mỏi, thời gian làm việc, nghỉ ngơi bị đảo lộn.
Lời thề không sống chung trước hôn nhân đã bị phá vỡ.
Đàm Bân thu dọn đồ đạc, chuyển đến chỗ ở của Thẩm Bồi.
Áp lực công việc xếp lại phía sau. Dù sao Bắc Kinh
cũng là khu vực do cô quản lý, khách hàng ở đó cũng biết giữ thể
diện cho cô.
Chỉ có điều tiệc tùng nhiều quá, lần nào cô cũng
chỉ tham gia hiệp đầu, đến lúc tiệc kết thúc lại vội vàng ra về.
Ban ngày bà vú Vương túc trực chăm sóc Thẩm Bồi, đợi cô trở về mới
chịu rời đi.
Đã dự tiệc thì không thể không uống rượu, vậy nên
mỗi lần về nhà, người cô nồng nặc mùi rượu. Những lúc như thế, bà
Vương lại tỏ ra khó chịu.
Tất nhiên, sau khi nghe được mật báo của bà Vương, mẹ
Thẩm Bồi không thể yên tâm. Thỉnh thoảng bà lại qua kiểm tra, cũng đã
vài lần bắt gặp rồi nói qua nói lại khiến Đàm Bân vô cùng bực bội.
Nhưng vì Thẩm Bồi, cô vẫn cố gắng chịu đựng, tình trạng của anh
thực sự không được khả quan cho lắm.
Mặc dù vết thương đã dần lành lại nhưng vẻ hoạt
bát, gọn gàng của một họa sĩ trẻ trước kia đã hoàn toàn biến mất.
Sau khi trở về nhà, tâm lý của Thẩm Bồi đã có chút
ổn định, hiếm khi nhắc lại vụ tai nạn xe đó. Nhưng anh lại không nói
năng gì, chỉ thích ngồi một mình trong phòng vẽ, ngắm nhìn hồ nước
bên ngoài cửa sổ, cứ ngồi như thế cho đến hết ngày.
Thẩm Bồi cũng không thèm để ý đến những tiểu tiết
hằng ngày. Anh thường ăn cơm ngay tại phòng vẽ, ăn xong liền quẳng bát
đũa sang một bên, đợi bà vú Vương và Đàm Bân đến dọn dẹp.
Ngoài những việc này, Thẩm Bồi không để ai động vào
bất cứ thứ gì trong phòng.
Chẳng bao lâu sau, phòng vẽ đã chất đầy bao bì, vỏ
hoa quả và vô số những thứ rác rưởi khác, đồ vẽ bày khắp nơi, tưởng
như không còn chỗ để đặt chân.
Đàm Bân chau mày vẻ khó chịu, Thẩm Bồi cũng chẳng
thèm bận tâm, thỉnh thoảng lại đi đến trước giá vẽ, bôi màu lên hai
bức tranh mới vẽ.
Sức khỏe của Thẩm Bồi vẫn còn rất yếu, vẽ được vài
nét đã đau đầu, chóng mặt, vì vậy thói quen sinh hoạt của anh giống
hệt một đứa trẻ, mệt là lăn ra ngủ, nửa đêm thức giấc, mắt mở thao
láo.
Những lúc rảnh rỗi, Đàm Bân lại ngồi lật xem những
tác phẩm mới của Thẩm Bồi. Trong các bức tranh đó, cô chỉ cảm thấy
dường như có một trái tim đang dần rơi xuống, không có điểm dừng.
Những nét vẽ ấm áp pha chút hồn nhiên, trong sáng đã biến mất.
Những bức tranh của hiện tại nhuốm đầy màu sắc quái dị, cách phối
màu không kiêng kỵ khiến người xem nhức mắt.
Màu sắc được Thẩm Bồi sử dụng nhiều nhất là đỏ
thẫm. Màu đỏ tràn khắp bức tranh, đầm đìa như máu chảy.
Điều khiến Đàm Bân bất an nhất chính là chuyện Thẩm
Bồi nhất định không chịu thay quần áo.
Cô định nhân lúc Thẩm Bồi ngủ sẽ thay đồ cho anh,
nhưng vừa vén vạt áo lên, anh đã tỉnh dậy, nhìn cô đầy vẻ cảnh
giác, ánh mắt tràn ngập đau đớn và sợ hãi.
“Là em đây, đừng sợ!” Đàm Bân nắm lấy tay Thẩm Bồi,
dịu dàng dỗ dành. “Anh xem, em chỉ cởi một chiếc cúc áo thôi, có
đúng không? Chúng ta lại cởi thêm một chiếc nữa nhé!”
Thẩm Bồi từ từ ngồi dậy, không làm chủ được bản
thân, túm chặt lấy vạt áo.
Đàm Bân lại nhẹ nhàng nói: “Anh buông tay ra nào, em
sẽ không làm hại anh đâu. Chúng ta làm từ từ thôi, nếu không thích,
anh có thể bảo em dừng lại.”
Thẩm Bồi vẫn co người lại nhưng im lặng, không phản
đối.
Đàm Bân vừa nhìn vào mắt Thẩm Bồi vừa đưa tay cẩn
thận cởi từng chiếc cúc áo.
Có thể thấy Thẩm Bồi đang cố gắng thả lỏng cơ thể
nhưng nỗi đau mỗi lúc một hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh bắt đầu không
khống chế được cảm xúc của mình, người run lên vì sợ hãi.
“Thẩm Bồi.”
Thẩm Bồi vẫn im lặng không nói, gắng sức cuộn tròn
người lại, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Phản ứng dữ dội bất ngờ của Thẩm Bồi khiến Đàm Bân
lo lắng đến sợ hãi. Cô ôm chặt lấy anh, an ủi: “Không sao, không sao!
Tiểu Bồi, anh hãy nhìn em đi, em là Đàm Bân của anh đây, chúng ta đang
ở nhà mà…”
Giãy dụa một hồi, Thẩm Bồi mới dần bình tĩnh lại,
cơ thể căng như dây đàn cũng đã thả lỏng. Người anh lúc này đầm đìa
mồ hôi lạnh.
Sau khi dỗ Thẩm Bồi ngủ lại, Đàm Bân không dám thử
làm thêm bất cứ việc gì nữa. Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, cô không
thể không nghĩ đến điều chẳng lành. Nếu suy ngẫm kỹ hơn một chút, Đàm
Bân thấy có vẻ như mình đang dọa chính mình.
Cô liền gọi điện cho vị giáo sư tâm lý nọ để nghe tư
vấn, nhưng lại không thể nói một cách rõ ràng.
Giáo sư kiên nhẫn nghe câu chuyện khó hiểu của Đàm
Bân, sau đó cười nói: “Cô không cần phải quá lo lắng, lúc mới đầu tôi
cũng nghi ngờ theo chiều hướng đó, nhưng sau khi tiếp xúc với cậu ấy
thì lại thấy không đến nỗi. À, đúng rồi, cô đã xem bản báo cáo điều
tra chưa?”
“Xem rồi ạ!”
“Vậy nên khả năng đó tạm thời có thể loại bỏ.”
“Vâng, cháu tin bác. Nhưng theo kinh nghiệm của mình,
bác có đoán được vấn đề của anh ấy bắt nguồn từ đâu không ạ?”
“Hiện tại cậu ấy đang có hai triệu chứng, một là
trạng thái chán nản, sầu não sau khi phải đối mặt với cái chết,
đặc biệt đó lại là một cái chết khác thường, trạng thái này cũng
hay xuất hiện ở những người bình thường. Còn về biểu hiện bất
thường của cậu ấy khi thay quần áo, rất có thể nó bắt nguồn từ
mối liên hệ giữa phản ứng tâm lý quyết liệt với những chuyện không
vui mà cậu ấy phải trải qua trong quá khứ.”
Trái tim Đàm Bân như thắt lại. Cô nhìn ra cửa sổ,
thẫn thờ một lúc rồi mới hỏi: “Vậy cháu phải làm gì để giúp anh
ấy?”
Vị giáo sư nói tiếp: “Có hai cách, một là để bệnh
nhân đối diện với những thứ cậu ấy sợ nhất, chỉ khi dám đối mặt
với hiện thực thì mới có thể loại bỏ được những gánh nặng tâm lý;
cách thứ hai là giúp bệnh nhân tiếp xúc với cộng đồng, lấy những
chuyện thú vị khác để thu hút sự chú ý của cậu ấy, dần dần bệnh
nhân sẽ quên đi những trải nghiệm đáng sợ đã qua.”
Lúc này, Đàm Bân mới cảm thấy yên tâm phần nào. Cô
gọi điện về cho cha mẹ, thông báo dịp nghỉ lễ Quốc khánh sẽ ra nước
ngoài chơi một chuyến nên không về nhà.
Cha mẹ Đàm Bân không chút nghi ngờ. Cha chỉ nhắc nhở
cô ra ngoài phải chú ý an toàn, mẹ thì tỉ tê dặn dò đến hai mươi
phút nhưng chung quy lại cũng chỉ là phải cẩn thận.
Đàm Bân vừa nhìn vào màn hình máy tính vừa kiên
nhẫn vâng dạ đối phó. Chỉ đến khi mệt quá, mẹ cô mới chịu dừng
lại.
Sau khi tắt điện thoại, sự áy náy vì lừa gạt cha mẹ
cũng biến mất, Đàm Bân lại nhanh chóng lao vào giải quyết những
vướng mắc trong công việc.
Tính đến ngày Hai mươi ba tháng Chín, Bắc Kinh và
Thiên Tân, mỗi bên đã ký hai hợp đồng trị giá hai mươi vạn, nhưng dù
vậy, tổng kim ngạch tiêu thụ của khu vực Đàm Bân phụ trách vẫn thiếu
gần bảy mươi vạn.
Mọi hy vọng của Đàm Bân đều đổ dồn cả về khu vực
Bắc Kinh, nhưng giờ cô mới phát hiện ra những tính toán của mình có
phần quá lạc quan. Mặc dù mấy đơn đặt hàng còn lại vẫn có nhiều hy
vọng, nhưng tất cả chỉ là quả táo xanh trên cây, chỉ có thể ngắm,
chưa ăn được. Có đơn đặt hàng không có nghĩa là lập tức ký được hợp
đồng.
Việc công, việc riêng khiến Đàm Bân lo lắng, rầu rĩ,
tinh thần rối loạn. Mặc dù đã cố gắng không để sự mệt mỏi thể
hiện ra bên ngoài nhưng cơ thể cô lại không chịu phối hợp. Được một
thời gian, bên khóe miệng Đàm Bân lập tức mọc ra hai cái nhọt, chỉ
cần khẽ động vào là đau đến tận xương tủy.
Trong cuộc họp ngày thứ Hai, sắc mặt của Lưu Bỉnh
Khang có vẻ không dễ coi cho lắm.
Doanh số một vài khu vực được công khai, khu vực phía
đông và bảy tỉnh thuộc khu vực phía bắc của Kiều Lợi Duy cơ bản đã
hoàn thành nhiệm vụ, khu vực phía nam chỉ kém hơn trên dưới ba mươi
vạn. Giám đốc Tăng Chí Cường cho biết, trước ngày Ba mươi tháng Chín,
khu vực của anh ta có thể ký kết thêm được một đơn hàng nữa.
Tất cả áp lực đều đổ dồn về khu vực do Đàm Bân
quản lý.
Sau cú sốc ngắn ngủi này, lòng cô chìm trong hối hận
và day dứt đến cùng cực. Cô tự trách mình đã quá nhẹ dạ để ra nông
nỗi này.
Thời gian vùn vụt trôi qua, thời hạn cuối quý mỗi
ngày một đến gần. Áp lực đè nặng và những thất vọng, nghi ngờ từ
cấp trên khiến Đàm Bân luôn cảm thấy vướng mắc trong lòng. Mỗi lần
nhìn Chu Dương đi ra đi vào với bộ dạng như không có chuyện gì xảy ra,
lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt, dù cô đã cố gắng kiềm chế nhưng cô
vẫn không thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Mấy ngày qua, cứ
nhìn thấy Đàm Bân là những giám đốc kinh doanh dưới quyền lại nhanh
chóng tránh xa.
Nhiệm vụ phải thu về bảy mươi vạn bị ép xuống, Đàm
Bân chỉ thị cấp dưới nhất định phải đạt được doanh thu đề ra bằng
mọi giá.
Một ngày trước dịp nghỉ lễ Quốc khánh, khu vực phía
bắc bất ngờ nhận được một hợp đồng mới trị giá hơn sáu mươi vạn,
tuy nhiên mức chiết khấu lại cao hơn bình thường. Khách hàng thừa
hiểu tâm lý của đại lý cung cấp nên cuối quý là thời cơ tốt nhất
để ép giá.
Nhưng không còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều nữa, vừa
nhận được tin, Đàm Bân liền thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hai chân mềm
nhũn như sắp ngã xuống đất.
Vẫn cần bốn vạn nữa mới đạt được mục tiêu, nói
chung những chuyện đã xảy ra cũng không đến nỗi kinh khủng lắm.
Chiều ngày Ba mươi tháng Chín, sau khi hoàn thành bản
tổng kết quý, doanh thu của các khu vực ở Trung Quốc đã vượt mười
bảy phần trăm so với mục tiêu đề ra cho quý ba. Cũng nhờ con số này
mà sắc mặt của Lưu Bỉnh Khang cuối cùng cũng tươi tỉnh trở lại.
Toàn bộ tầng mười sáu của khu vực kinh doanh ngập
trong không khí thoải mái trước một kỳ nghỉ dài, chưa đến giờ tan ca
mà nhân viên đã về gần hết.
Đàm Bân từ chối lời mời đi hát karaoke của đồng
nghiệp. Cô ngồi lì trong phòng làm việc đến khoảng bảy giờ tối để
tránh tắc đường rồi mới vội vã về nhà.
Mặc dù quý ba có chút khó khăn bất ngờ nhưng cuối
cùng cũng trôi qua một cách thuận lợi. Tuy nhiên, quý tư mới liên quan
mật thiết đến kế hoạch của cả năm, vậy nên áp lực sẽ càng cao. Kỳ
nghỉ dài hơi này chỉ như một sự trì hoãn, những ngày đi làm sau đó
nhất định không tránh khỏi chuyện tăng ca. Nói gì thì nói cũng đã
có bảy ngày nghỉ, Đàm Bân có thể chuyên tâm ở nhà chăm sóc Thẩm
Bồi.
Đàm Bân cũng cần vài ngày để tự kiểm điểm lại bản
thân, xem mình đã được mất gì trong gần một tháng qua. Có một vài
chuyện khiến cô luôn cảm thấy bất an, nhưng lại không có thời gian để
suy xét những tiểu tiết này.
Đàm Bân bước vào nhà với tâm trạng thoải mái, mẹ
Thẩm Bồi đang ngồi ở phòng khách, bà vú Vương đứng bên cạnh với vẻ
bối rối.
“Bác đã đến rồi ạ!” Đàm Bân bước tới, cất tiếng
chào.
Mẹ Thâm Bồi ngước lên nhìn cô, giọng bà bỗng trở nên
mềm dịu khác thường: “Cháu vào thay đồ trước đi đã.”
Trời đã tối, ánh đèn yếu ớt trong phòng khách khiến
hình dáng mỗi người đều trở nên mờ mờ ảo ảo.
Bà vú Vương thò tay bật công tắc, đèn trần vụt sáng,
soi rõ từng sợi tóc bạc trên mái đầu của mẹ Thẩm Bồi. Trong khoảnh
khắc này, bà như già đi đến mười tuổi.
Kìm nén nỗi bất an trong lòng, Đàm Bân đi vào phòng
ngủ thay đồ, buộc lại tóc. Khi đi qua phòng vẽ, cô liền thò đầu vào
ngó nghiêng, thấy Thẩm Bồi đang ngồi ngoan ngoãn trước giá vẽ, cô mới
yên tâm trở ra phòng khách.
“Thẩm Bồi hôm nay thế nào ạ?” Đàm Bân hỏi bà Vương.
Bà Vương hết nhìn cô lại nhìn sang mẹ Thẩm Bồi, im
lặng không nói.
Đàm Bân bỗng cảm thấy nghi ngờ. “Sao thế ạ?”
Mẹ Thẩm Bối vỗ vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh mình rồi
nói: “Lại đây, ngồi xuống chỗ này.”
Bỗng dưng được yêu quý nên Đàm Bân có chút bất ngờ.
Cô rón rén đến ngồi bên bà, khép hai đầu gồi lại vẻ phép tắc.
Mẹ Thẩm Bồi mở một chiếc túi giấy, để nó xuống
trước mặt Đàm Bân. “Cháu có nhận ra thứ này không?”
Đó là một túi lá cây khô màu nâu, nếu nhìn qua thì
không có gì bắt mắt cả.
Đàm Bân đón lấy, ngần ngại đưa lên mũi ngửi, một mùi
hương cay nồng khác lạ, cô lắc đầu.
Tiếng mẹ Thẩm Bồi nghẹn ngào trong cay đắng: “Bác
quên mất, thứ này chắc chắn cháu không thể biết được.”
“Đó là gì vậy ạ?” Đàm Bân chợt có linh cảm không
lành, bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc, hai thái dương căng ra.
Mẹ Thẩm Bồi thở dài. “Cần sa đấy.”
Đàm Bân há hốc miệng, kinh ngạc nhìn mẹ Thẩm Bồi, phút
chốc như mất đi khả năng tư duy.
“Buổi sáng có đứa bạn đến thăm nó, đến chiều thì
bà Vương phát hiện ra thứ này.” Mẹ Thẩm Bồi gượng cười. “Trong nghề
này có không ít người dựa vào nó để duy trì cảm hứng, nhưng Bồi Bồi
từ trước tới giờ chưa từng động đến.”
Đàm Bân dùng sức giữ chặt cái túi giấy, hai tay run
rẩy, cảm giác như lồng ngực vừa bị móc rỗng.
“Tại sao chứ?”
Đàm Bân biết có hỏi cũng như không. Trong thế giới
của cô, dù gặp khó khăn cũng chỉ có thể nghiến răng bước tiếp, cô
chỉ tin rằng: “Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, Liễu ám hoa mình hựu
nhất thôn[1]”, cả đời này cũng không bao giờ nghĩ đến
chuyện động vào ma túy.
[1] Câu thơ của Lục Du, quan thời Nam Tống, nhà thơ,
nhà làm từ của Trung Quốc. Dịch nghĩa: “Sơn cùng thủy tận ngờ hết
lối, Liễu rủ hoa cười lại gặp làng.”
Mẹ Thẩm Bồi thấy cô không còn lời nào để nói, thần
sắc bỗng trở nên u ám.
Một lát sau Đàm Bân bỗng đứng bật dậy, lao vào phòng
vẽ.
“Thẩm Bồi!” Cô gọi to.
Thẩm Bồi không quay lại, cũng không có phản ứng gì,
tay cầm cọ vẽ, dùng lực vẽ nốt màu vẽ cuối cùng. Lần này trên bức
họa không còn là một khối màu lóe mắt như trước. Trên màu nền xanh
biếc thấp thoáng có hai khuôn mặt người, ngũ quan mơ hồ, đang hướng
mắt nhìn nhau từ hai góc chéo của khung tranh.
Dưới những tia nắng vàng dịu ấm áp, cả bức họa
toát lên một màu tuyệt vọng, như có một luồng hơi lạnh phả ra từ sâu
thẳm bên trong.
Đàm Bân không kìm được đứng ngây ra đó rồi lùi lại.
Thẩm Bồi từ từ quay ra, cặp mắt mơ màng, phản ứng cơ
thể vẫn còn chậm chạp, rõ ràng vẫn chưa hết tác dụng của cần sa.
“Thẩm Bồi!” Đàm Bân ngồi bên cạnh anh, nói khẽ: “Anh
đừng động tới mấy thứ này nữa, chúng chỉ khiến anh sống xa rời
thực tế thôi, không giúp ích được gì cho anh đâu.”
Thẩm Bồi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Đàm
Bân, anh không quay mặt lại, một lúc sau mới nói: “Anh xin lỗi!”
“Em không muốn nghe lời xin lỗi, anh nghe em nói này,
anh không được động tới những thứ này nữa!” Đàm Bân ngẩng mặt nhìn
Thẩm Bồi, nét mặt đầy vẻ van nài.
Hai mắt Thẩm Bồi rủ xuống, anh lặng thinh.
Đàm Bân lại nói: “Em được nghỉ phép vài ngày, mai hai
đứa mình đi chơi ở đâu đó, được không anh?”
Thẩm Bồi như không nghe thấy gì, hai mắt dính chặt
vào bức họa, thần thái ngơ ngẩn, dường như hoàn toàn chìm đắm vào
thế giới của riêng mình.
Đàm Bân thể hiện sự thất vọng tràn trề ngay trong
lời nói, bất giác cao giọng: “Vậy rốt cuộc là vì thứ gì chứ? Làm
lớn chuyện rồi gây rối lâu như vậy mà vẫn chưa đủ hay sao? Anh đừng
tự sỉ nhục bản thân nữa. Anh có biết anh đang giày vò những ai không?
Đó là bố anh! Mẹ anh! Cả em nữa! Anh đang làm tổn thương tất cả
những người yêu thương anh đấy, anh có biết không…”
Bà Vương hoảng hốt chạy vào, giọng điệu nghe vô cùng
bất mãn: “Bồi Bồi là người bệnh, cô đừng có to tiếng với nó, nó
không chịu nổi đâu, mấy cái thứ này có là gì, bạn bè nó cũng
nhiều người dùng đến thứ này mà…”
“Được, bác cứ chiều anh ấy như thế đi, rồi anh ấy sẽ
mãi mãi không bao giờ khỏe mạnh được đâu!” Đàm Bân tức giận bỏ về
phòng, không ăn cơm tối mà ôm cả bụng tức đi ngủ.
Cô mơ mơ màng màng thấy có người đẩy cửa phòng bước
vào, ngồi bên cạnh cô, gọi: “Đàm Bân!”
Đàm Bân hoang mang ngồi bật dậy, hai tay dụi mắt gọi:
“Bác!”
Vẻ mặt mẹ Thẩm Bồi hòa nhã hiếm có, bà nói: “Chắc
là cháu căng thẳng quá rồi, nhưng chẳng trách được, môi trường sống
xung quanh cháu rất khác mà. Cần sa tuy cũng không phải thứ tốt đẹp
gì nhưng nếu đem so sánh với ma túy thì lại là chuyện khác. Bác
cũng chỉ lo bố thằng Bồi Bồi, ông ấy cả đời ngay thẳng, chắc không
thể chịu được chuyện này.”
Đàm Bân gập chân lại, tì cằm lên đầu gối, cúi đầu
lặng thinh.
“Điều bác lo sợ không phải chuyện này mà là nếu
thằng Bồi Bồi cứ thế này thì sẽ ra sao, nó từ nhỏ đã là đứa ôn
thuận, nhưng lòng tự tôn của nó quá lớn, chỉ một chút tổn thương nó
cũng không chịu đựng nổi.”
Đàm Bân rất đỗi ngạc nhiên, điều cô thích nhất ở
Thẩm Bồi chính là tính cách không gì có thể khiến anh vướng bận
trong lòng, nhưng sao người mà mẹ anh miêu tả lại như một người xa lạ
vậy?
“Lúc nó bốn, năm tuổi, học ở bán trú mầm non, nó
tự mình học thắt dây giày, kết quả là rối thành một mớ bòng bong,
bị cô giáo đưa ra trước các bạn phê bình, chế giễu, mỉa mai, nói
những lời hết sức khó nghe, nó về nhà, khóc liền mấy ngày trời,
từ đó trở đi, nó quyết không đi học nữa, cũng không thắt dây giày,
cho đến giờ nó vẫn ghét loại giày có dây.”
Đàm Bân ngơ ngác lắng nghe, như quên hết mọi chuyện,
đây là lần đầu tiên cô được nghe chuyện về thời thơ ấu của Thẩm Bồi,
thì ra chỉ là chuyện thắt dây giày thôi cũng cần phải truy nguyên lâu
như vậy mới hiểu được.
“Bác à, cháu hiểu ý của bác. Bác yên tâm, sau này
cháu sẽ không bao giờ nói những lời như thế nữa.”
Mẹ Thẩm Bồi thở dài. “Giờ bác có nói chuyện với
nó thì cũng chỉ là gió thổi qua tai. Cháu giúp bác trông nom nó cho
tốt, tốt hơn hết là đừng để nó động tới những thứ kia nữa.”
Nửa đêm, Đàm Bân nghe bên tai có tiếng sột soạt, cô
liền bật đèn thì thấy Thẩm Bồi đang nằm cạnh, mắt mở to nhìn trần
nhà.
“Anh sao vậy? Sao lại không ngủ?” Đàm Bân thì thào.
Thẩm Bồi trở mình, ôm chặt lấy eo cô, áp người vào
người cô, tóc anh cọ vào gò má buồn buồn.
“Đừng làm ồn, mau ngủ thôi, anh xem đồng hồ này, gần
ba giờ sáng rồi.”
Thẩm Bồi không nói gì, càng siết người cô chặt hơn.
Đàm Bân mềm lòng, nhẹ hôn lên đôi mắt Thẩm Bồi. “Thôi,
được rồi, được rồi, giờ anh nhắm mắt lại và ngủ thật ngon, ngày mai
em đưa anh đi dạo.”
Thẩm Bồi gật đầu, nghe lời cô nhắm mắt lại.
Vì không phải đi làm nên sáng không cần dậy sớm. Quả
nhiên Đàm Bân rất giữ lời, nói là làm, sáng ra đã giục Thẩm Bồi ra
ngoài.
Rất lâu rồi không ra ngoài vận động, đi được nửa vòng
Thẩm Bồi đã mướt mát mồ hôi, tựa vào người Đàm Bân thở dốc.
“Anh mệt.” Thẩm Bồi nói không ra hơi.
Đàm Bân dìu anh ra ghế đá gần đó ngồi, vuốt vuốt
tóc anh, nói: “Anh nghỉ một lát đi, em đi thêm hai vòng nữa.”
Khi cô chạy hết một vòng hồ, quay lại thì thấy có
hai chú chó lông vàng đang ngồi trước mặt Thẩm Bồi.
Thẩm Bồi đưa tay cù cù dưới cằm một con, nó thích
thú nhắm mắt lại, khẽ kêu vẻ khoan khoái, con còn lại thè lưỡi liếm
láp lòng bàn tay anh, cái đuôi ve vẩy trông như cỏ đuôi chó bay trong
gió.
Đàm Bân nhận ra hai chú chó đó, một chú là Tom, còn
chú kia là Jerry, mãi vẫn là mèo và chuôt, khiến người khác rất ấn
tượng. Cô muốn đi qua nhưng vừa đi được nửa đường bèn trở gót quay
lại, nhìn cảnh tượng hài hòa trước mắt, chợt thấy khóe mắt cay cay.
Trên gương mặt Thẩm Bồi chất chứa niềm vui.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Thẩm Bồi cười từ
khi anh từ Cam Nam trở về.
Đàm Bân ngẩng đầu nhận ra chủ của hai chú chó đứng
cách đó không xa, song không có ý định bước đến làm phiền.
Đàm Bân nở nụ cười tỏ lòng cảm kích với người đó,
anh ta cũng giơ tay cầm lưỡi chiếc mũ bóng chày vẫy chào, mỉm cười
đáp lại.
Ăn sáng xong thì Văn Hiểu Tuệ gọi điện, Đàm Bân thấy
vậy liền nhờ bạn giúp: “Bạn thân mến ơi, có thể giúp tớ tìm mua
một con chó nhỏ không?”
Văn Hiểu Tuệ làm việc gì cũng thần tốc, ngày hôm sau
đã đem đến một con chó Papillon hai tháng tuổi. Đó là một con chó vô
cùng hoạt bát, hay ăn, lại rất quấn người, mới đầu còn sợ sệt nhưng
chỉ hai mươi phút sau nó đã nhảy nhót khắp nơi.
Nó ngửi ngửi, hít hít hết một lượt ba người, sau
cùng thì nhận ngay Thẩm Bồi, cắn chặt lấy gấu quần anh không chịu
buông, trông giống hệt một hạt dẻ lông xù quấn lấy chân Thẩm Bồi, anh
đi đâu, nó đi theo đó.
“Đặt tên cho nó là gì nhỉ?”
Đàm Bân túm lấy hai tai nó. “Một tiểu cô nương, lại
còn xinh đẹp thế này, vậy gọi nó là Tiểu Hồ Điệp đi.”
Văn Hiểu Tuệ cười to. “Tớ phục cậu thật, quả là lắm
chiêu.”
Thẩm Bồi tuy không nói gì nhưng nhìn là biết anh rất
thích, anh cảm ơn Văn Hiểu Tuệ rồi rời khỏi phòng khách, tới phòng
vẽ.
Tiểu Hồ Điệp ngay tức khắc ngoáy cái mông tròn xoe
theo sau, bốn chân mũm mĩm, ngắn ngủi ra sức lê trên sàn, trông giống hệt
một con rùa có bộ lông dài dị hợm vậy.
Đàm Bân thấy buồn cười, liền nói với Văn Hiểu Tuệ:
“Mấy con thú cưng này có vẻ luôn đợi được gặp anh ấy, gặp rồi là
dính như keo.”
“Về mặt này, chó với mèo tinh lắm, người tốt, người
xấu chỉ nhìn cái là chúng biết liền.” Văn Hiểu Tuệ cười nói. “Nếu
mà gặp tớ, chắc chắn chúng trốn biệt luôn.”
Đây là lần đầu Văn Hiểu Tuệ tới nhà Thẩm Bồi, cô
rất thích cách bài trí bốn bức tường trong phòng khách, đi loanh
quanh ngắm nghía ngôi nhà, cuối cùng dừng lại trước mấy cái giá vẽ
dựng đứng trên sàn.
“Đây là những tác phẩm mới của Thẩm Bồi ư?” Văn Hiểu
Tuệ tiến đến, quan sát.
“Đúng vậy, cậu thấy có lạ không?”
Văn Hiểu Tuệ lùi ra xa vài bước, nhìn kĩ hơn một lát
rồi lại nói: “Tớ nói thật, cậu đừng giận nhé!”
“Đừng có lòng vòng nữa, có gì cứ nói đi.”
“Tớ có cảm giác Thẩm Bồi dường như đã thông suốt
rồi. Những tác phẩm trước kia của anh ấy mềm oặt, chẳng có gì thú
vị, nhưng khi xem những bức tranh này, tớ thấy anh ấy đã có sự đả
thông tư tưởng rất lớn.”
Đàm Bân bĩu môi. “Xì, nghe cậu nói cứ như thật vậy.”
“Là thật đấy, lẽ nào cậu không cảm thấy những bức
vẽ này đều có sức hút rất lớn, như thể hiện một điều gì đó vô
cùng mãnh liệt, tiếc là tớ không tài nào lý giải nổi.”
“Thôi đi, cậu càng nói càng hoang đường, làm sao tớ
có thể không nhận ra được điều gì chứ?”
“Đây gọi là người trong cuộc luôn mù quáng, còn người
ngoài cuộc luôn sáng suốt. Không phải tớ muốn nói cậu đâu, Đàm Bân
ạ, nhưng tớ thấy cậu sắp thành người vô dụng rồi, trong đầu cậu,
ngoài mấy việc vụn vặt ở văn phòng ra thì không chứa nổi cái gì
khác.”
“Đúng vậy đấy, trước giờ điều duy nhất động viên,
khích lệ tớ chính là mấy cái việc vụn vặt ấy đấy.”
Văn Hiểu Tuệ ngước nhìn trời bằng con mắt khinh
thường. “Bệnh nan y hết thuốc chữa.”
Hai người lái xe tới siêu thị lớn gần đó để mua thức
ăn và dây xích cho Tiểu Hồ Điệp.
Bên giá bày hàng thực phẩm nhập khẩu, Đàm Bân nhận
ra một bóng dáng quen thuộc. Anh đang cúi người chăm chú chọn cà phê.
Từ phía Đàm Bân chỉ có thể thấy khuôn mặt nhìn nghiêng điềm tĩnh
của anh.
Đàm Bân không hiểu tại sao mình lại tần ngần ở đó,
thậm chí không thể cử động nổi ngón tay.
“Này, nhìn gì thế? Sao trông như mất hồn vậy?” Văn
Hiểu Tuệ kéo cô đi.
Đàm Bân quay đầu nhìn lại, gần giá hàng vừa nãy
không còn bóng người, tựa hồ như hình dáng vừa nhìn thấy chỉ là ảo
giác.
Trong lúc xếp hàng đợi thanh toán, Văn Hiểu Tuệ không
ngớt kêu ca về giá cả leo thang, Đàm Bân thì vẫn hoang mang, cúi đầu
nhìn bàn chân, lòng ngực như bị nén chặt, không tài nào thở được.
Vẫn còn vài việc
nhỏ cần phải bận tâm mà thời gian nghỉ phép bảy ngày thì qua nhanh
như gió thổi

