Bẫy văn phòng - Chương 16 phần 2

Chỉ có điều ngày nào cũng phải nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nên mắt cô đau nhức vô cùng. Trong ngăn kéo lúc nào cũng có sẵn đồ chụp mắt, lúc thực sự cảm thấy khó chịu, cô thường trốn trong phòng vệ sinh, ngồi trên bồn cầu, nhắm mắt lại, chườm nóng mấy phút, sau đó tiếp tục làm việc.

Trong lúc bận rộn nhất, dường như cô lại hoàn toàn tìm về với chính mình, tâm trạng yên bình đến lạ. Sự đau đớn, ân hận vẫn còn đó, nhưng không nhức nhối như lúc đầu.

Văn Hiểu Tuệ từng đưa cô đến bệnh viện truyền nước, sau khi nghe xong những chuyện cô phải trải qua, cô ấy không nói gì, chỉ dặn dò cô nên ngủ nhiều, suy nghĩ ít thôi.

Đàm Bân hỏi cô: “Cậu định dạy khôn tớ sao?”

Văn Hiểu Tuệ nói: “Mối lương duyên nam nữ đến rồi lại đi, ai cũng có cái đúng, cái sai, người ngoài đâu có tư cách bình phẩm.”

Đàm Bân rưng rưng nước mắt, đây là lời nói đau đớn nhất cô nghe được trong mấy ngày hôm nay.

Lúc khó ngủ, Đàm Bân gối đầu lên tay giả vờ ngủ, nhưng hễ nhắm mắt, cô lại nghe thấy giọng nói của Thẩm Bồi: “Đàm Bân, anh hiểu em, thế giới của em không dung nạp những người yếu đuối.”

Không ngờ, người có thể hiểu cô nhất lại chính là Thẩm Bồi.

Từ trước tới nay dường như anh coi cô là một vị thánh, nhưng cuối cùng anh lại phát hiện ra cô cũng chỉ là một người bình thường, không khác gì những cô gái văn phòng khác ở Bắc Kinh.

Kỷ niệm ngọt ngào rất nhiều, nhưng Đàm Bân không muốn nhớ lại. Mau quên và trì độn nhiều khi lại là cách tự bảo vệ mình tốt nhất. Không để ý đúng sai, cô chỉ nghĩ mình phải bước về phía trước, không muốn làm khó bản thân.

Thời gian này Vương Dịch giúp cô không ít, những biểu hiện trong công việc khiến người khác phải nhìn cô ấy bằng con mắt khác.

Trong cách nhìn của Đàm Bân, thái độ của cô gái này khi trò chuyện với người khác có vẻ tùy tiện nhưng cô ấy lại khéo miệng, cẩn thận, làm việc nhanh nhẹn nên đàn ông xung quanh, không kể già trẻ, đều rất quý cô ấy.

Khi nói chuyện với mấy vị giám đốc sản xuất không chịu hợp tác, cô ấy chỉ cần giậm chân, hờn dỗi là đối phương phải mềm lòng, mặc dù vẻ mặt thể hiện sự bất mãn nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe cô ấy dặn dò.

Đàm Bân thấy thế là quá đủ với một cô gái làm sale rồi.

Nhìn lại mấy năm trước, cô không thích phong cách này, nhưng bây giờ không thể không thừa nhận, phương pháp này vô cùng đơn giản, thẳng thắn, làm việc có mục tiêu rõ ràng, lại tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Đàm Bân rất vui mừng, vốn chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ, bây giờ Vương Dịch đã trở thành trợ thủ đắc lực của cô.

Mượn mối quan hệ của Vương Dịch với tổng bộ của Phổ Đạt, Đàm Bân điều chỉnh khách hàng có kim ngạch tiêu thụ cao nhất ở khu vực Bắc Kinh – tập đoàn Phổ Đạt chi nhánh Bắc Kinh – dưới tên Vương Dịch.

Chu Dương rất không vui. Nhưng rắc rối mà anh ta vừa gặp phải vẫn chưa giải quyết xong, trong lòng có không vui cũng không tiện nói ra.

Đàm Bân không biết mình làm thế là đúng hay sai. Trong đầu cô chỉ xoay quanh một câu hỏi: Tại sao sự tín nhiệm của sếp nam lại có thể làm nhân viên nhiệt huyết với công việc, thậm chí có thể hy sinh cả bản thân, mà sự tín nhiệm hoàn toàn của cô đối với Chu Dương lại đem lại kết quả như thế này?

Không ai có thể cho cô câu trả lời khiến cô thỏa mãn.

Lúc rảnh rỗi, cô hỏi Vương Dịch cảm thấy thế nào khi phải chuyển vị trí công tác. Vương Dịch cười nói: “Cuối cùng cũng được làm một công việc thực sự, rất mệt, nhưng trong lòng rất vui, tốt hơn cuộc sống nhàm chán trước kia.”

Đàm Bân gật đầu. “Vậy thì tốt.”

“Nói thật, trước khi đến đây tôi đã rất lo lắng.”

“Thật sao? Lý do?”

Vương Dịch trả lời: “Nghe nói cô yêu cầu rất cao, trước đây tôi rất sợ cô, lần này càng sợ không làm được. Nhưng khi thực sự tiếp xúc với cô, phát hiện cô là một người sếp rất dễ gần, sống rất lý trí, lại không giáo điều. Cherie, tôi rất muốn cảm ơn cô, cảm ơn vì cô đã cho tôi cơ hội.”

“Không có gì!” Đàm Bân mỉm cười. Mặc dù lời nói khá khách khí nhưng lại xuất phát từ tận đáy lòng.

Những lời tán dương ai chẳng thích nghe, đặc biệt là nó được thốt ra từ miệng của Vương Dịch một cách rất tự nhiên, bùi tai như thế, câu nào cũng như xuất phát từ tâm can.

Nhưng Đàm Bân vẫn thấy kỳ lạ. “Vậy tại sao lúc đó cô lại chọn làm quản lý khách hàng?”

Vương Dịch cúi đầu, có vẻ hơi ngại ngùng. “Tôi sợ phải đảm trách quota, cảm giác áp lực quá lớn. Sau đó tôi phát hiện mình đã tự đưa mình vào ngõ cụt, cứ cuối năm làm bản đánh giá hiệu suất công việc lại cảm thấy không có điều gì để nói. Nhìn thấy những người cùng vào công ty với mình đã thăng tiến hết rồi, còn mình vẫn giậm chân tại chỗ.”

Đàm Bân vỗ nhẹ mu bàn tay cô. “Đừng nghĩ như thế, bây giờ bắt đầu vẫn chưa muộn. Chỉ cần làm việc chăm chỉ, việc gì cũng có giá của nó. Cô nghĩ xem, hai năm qua, tự tay cô đã gây dựng được rất nhiều mối quan hệ ở tổng bộ Phổ Đạt, những giám đốc kinh doanh khác, ai có nhiều mối quan hệ thân thiết được như cô?”

“Đúng, tôi cũng tự an ủi bản thân như thế, lùi một bước để tiến hai bước, hi hi…”

Đàm Bân mỉm cười, hỏi một câu mà cô vẫn giấu trong lòng mấy hôm nay: “Yvette, tôi đã quan sát cô rất lâu, phát hiện cô rất dễ nói chuyện với đàn ông, vì sao cô làm việc với tổng bộ Phổ Đạt lâu như thế mà lại không thân được với Tổng giám đốc kỹ thuật Trần Dụ Thái của họ?”

Trần Dụ Thái, tổng giám đốc kỹ thuật của tập đoàn Phổ Đạt, Đàm Bân đã từng nhiều lần thất bại khi tiếp xúc trực tiếp, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, gần như nó đã trở thành một nỗi lo thường trực.

Vương Dịch cầm tách cà phê lên, nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Anh ta à? Tôi chưa từng nghĩ sẽ động đến anh ta.”

“Tại sao?”

“Tôi từng nói với cô, công ty chúng ta có người từng đắc tội với anh ta, cô nhớ chứ?”

“Ừm, nhớ.”

“Cô biết người đó là ai không?”

Đàm Bân cầm chiếc bút, gõ gõ lên đầu. “Đừng vòng vo nữa, nói đi.”

“Chính là Ray Cheng.”

Chiếc bút bi trong tay Đàm Bân suýt rơi.

“Lúc đó anh ấy là quản lý của tôi. Cô nói xem, tôi đâu dám cố ý đi nịnh nọt Trần Dụ Thái chứ.”

Đàm Bân lại bắt đầu cắn miệng cốc. “Sao Ray Cheng lại đắc tội với anh ta nhỉ?”

“Nghe nói, tôi cũng chỉ nghe nói thôi. Có lần ăn cơm cùng nhau, Trương Đồng, giám đốc kinh doanh khu vực phía Bắc khi ấy cũng ở đó, uống nhiều rồi vẫn bị Trần Dụ Thái ép uống thêm. Ray liền đi đến, trước mặt mọi người, anh ấy cầm ly rượu đó, hất đi, thế là gây thù chuốc oán với anh ta.”

Đàm Bân im lặng hồi lâu. “Thì ra chuyện là thế.”

“Vâng, chuyện là như thế.” Vương Dịch xua tay. “Bây giờ Ray đã coi như sóng yên biển lặng rồi, nhớ lại năm đó anh ấy cũng là thanh niên tràn đầy nhiệt huyết. Nghe nói Trần Dụ Thái đã có lần tố cáo, Ray suýt nữa bị đuổi việc, là Trương Đồng đã liều mình bảo vệ anh ấy.”

Đàm Bân chỉ gật gật đầu, không muốn phát biểu bất kỳ ý kiến gì về chuyện này. Nhưng nghĩ đến hình ảnh Trần Dụ Thái lịch sự, nho nhã với cặp kính trắng, cô lại thấy nghi hoặc. “Trần Dụ Thái gian xảo thật, nhưng cũng đâu giống loại người đó chứ?”

Vương Dịch bĩu môi. “Nói thế nào nhỉ, có những người xuất thân cực khổ, khi còn bé đã phải chịu quá nhiều áp bức, tuy anh ta dựa vào năng lực bản thân để vươn lên thật, nhưng trong lòng anh ta luôn cảm thấy bất bình, cho rằng xã hội và những người xung quanh luôn mắc nợ mình, vì vậy anh ta thích nhìn thấy người khác chịu khổ, làm việc dưới chân anh ta…”

“Ok, ok, không làm chuyên gia tâm lý nữa, đến lúc phải quay về làm việc rồi.” Đàm Bân kịp thời ngăn cô ấy lại.

Công khai bàn luận chuyện riêng tư của khách hàng không phải là thói quen tốt.

Vương Dịch nhún vai, ngoan ngoãn ngậm miệng, trở về chỗ làm việc của mình.

Đàm Bân ngẩn người một lúc rồi quay lại, nói: “Yvette, tôi muốn giao cho cô một nhiệm vụ cao cả.”

“Nhiệm vụ gì vậy?”

“Nếu có thời gian, cô hãy chịu khó đi mời Trần Dụ Thái một bữa.”

“Tôi sẽ cố gắng…” Giọng nói của Vương Dịch kéo dài, cô ấy trả lời một cách miễn cưỡng. “Cô muốn tôi theo sát anh ta sao?”

“Không cần, cô chỉ cần hẹn được anh ta thôi.” Đàm Bân cười. “Tôi đang định tế rồng thần lên để tự học kế phòng thân, tôi sợ cô nội lực không đủ, không chống đỡ nổi, đã nửa đường nôn hết ra thì vở kịch này không diễn tiếp được.”

Đàm Bân ngồi xuống, tiếp tục làm việc, nhìn thấy trong một email có một điểm nghi vấn, cô liền rút điện thoại ra, định gọi cho đồng sự.

Màn hình điện thoại hiện ra danh sách những người có tên bắt đầu bằng chữ cái “R”. Đứng đầu tiên là một chữ cái đơn giản: R.

Đây là số điện thoại cuối cùng cô lưu vào máy dạo gần đây, nhưng kể từ đó anh lại không gọi điện đến nữa, hình như đã hoàn toàn biến mất vào không trung rồi.

Không biết máy tính của ai đang bật bài hát: Không dám hỏi nhưng luôn muốn hỏi, trong tim anh đang cất giấu người nào, không dám đoán những luôn muốn đoán, nếu trở lại liệu có thể hay không? Em không đủ hoàn thiện, những thứ anh mang lại từ trước tới nay chưa đủ hoàn thiện, một tiếng nói anh cũng không thể xác nhận sự thiếu hụt này tượng trưng cho điều gì?...[2]

[2] Lời bài hát Tình yêu điên dại của nữ ca sĩ Đới Bội Ni.

Đàm Bân đưa tay bóp cằm, nhìn màn hình, cười gượng gạo, chỉ cảm thấy lời bài hát vô cùng châm biếm.

Cuối cùng không thể nghe được nữa, cô đứng dậy, ra khỏi phòng làm việc, trốn trong quán Starbucks.

Cô không gọi Caramel Macchiato cô yêu thích nhất nữa, mà gọi một tách cà phê đen đơn giản, cho thêm hai thìa đường.

Khi đó, ánh mặt trời phía tây chiếu rọi qua ô kính cửa sổ, chiếu lên người thật ấm áp, dễ chịu. Cô uống xong cà phê, lưỡng lự một hồi mới ra về, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Hôm đó, cô trở về nhà sớm hơn thường lệ, nhưng cũng đã hơn mười một giờ. Đàm Bân cất xe trong bãi đỗ xe dưới nhà, rút chìa khóa, đi vào khu nhà.

Bên đường có người gọi cô: “Đàm Bân.”

Giọng nói đó khiến cô giật mình, quay đầu lại nhìn, thấy bên đường có một chiếc xe đang đỗ, một người dựa vào cửa xe, mỉm cười nhìn cô.

Anh mặc bộ quần áo công sở, chiếc áo sơ mi đã tháo một cúc, cà vạt lệch sang một bên, nhưng trông anh vẫn rất đẹp trai.

Đàm Bân sững người, giống như đang bị thôi miên, nhìn anh một cách tham lam.

Rõ ràng người ở ngay trước mắt, đưa tay là có thể chạm tới, nhưng cô lại có cảm giác đó chỉ là hư ảo.

Trình Duệ Mẫn đi đến, giọng nói vẫn vô cùng quen thuộc, giống như anh mới gặp cô ngày hôm qua: “Em về muộn thế?”

Người anh phảng phất mùi rượu, có lẽ vừa mới rời khỏi bàn tiệc rượu nào đó. Đàm Bân cũng tỏ ra như không có chuyện gì: “À, công việc bận quá.”

Trình Duệ Mẫn đưa tay ra, hình như muốn vuốt tóc cô nhưng vừa giơ tay lên anh đã dừng lại, chỉ nói: “Em gầy đi rồi.”

Đàm Bân cười. “Đang chuẩn bị cho cuộc đấu thầu, ai cũng gầy mất mấy cân.”

“Thế à?” Anh cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt dường như chất chứa sự thương xót.

Đàm Bân cảm thấy không tự nhiên trước ánh nhìn của anh, liền quay mặt đi. Tay anh vẫn đặt lên vai cô, dừng lại một lúc. “Hai ngày nay thời tiết bao nhiêu độ em có biết không? Sao mặc phong phanh thế này?”

“Em quen rồi.” Đàm Bân do dự một lát rồi nói tiếp: “Anh đến… có việc gì không?”

“Không có gì, anh vừa từ quán rượu về, tiện đường thì rẽ vào xem thử xem có may mắn được gặp em không.” Trình Duệ Mẫn nói rất tự nhiên.

Đàm Bân “vâng” một tiếng, không biết nên nói tiếp thế nào, nghĩ một lát rồi nói: “Đi lên nhà với em, anh nên uống một tách trà giải rượu.”

Phản ứng của Trình Duệ Mẫn giống như bị ai đó cắn một cái. “Không cần, không cần, muộn rồi, không dám làm phiền em, anh về đây.”

Đàm Bân biết anh đang nghĩ gì, chẳng qua là cảnh tượng ba người chạm mặt lần trước vẫn khiến anh cảm thấy lo sợ.

“Vậy thì đi dạo trong vườn hoa nhé!” Nhìn thấy chiếc áo gió anh vắt trên vai, Đàm Bân cười, nói thêm: “Tốt nhất anh mặc áo vào đi.”

Trình Duệ Mẫn nghe cô mặc áo vào, đi theo cô vào vườn hoa lạnh lẽo.

Hai ngày trước đột nhiên có một đợt không khí lạnh tràn về, nhiệt độ ngoài trời giảm đột ngột. Nhưng sau hai ngày đêm gió bấc, tất cả sương mù u ám của Bắc Kinh bị thổi hết đi, bầu trời xanh sẫm rất quang đãng.

Đi đến chỗ tối dưới một gốc cây, Đàm Bân dừng lại, hỏi anh: “Sao anh không gọi điện trước?”

“Anh sợ em nhìn thấy số của anh thì sẽ cúp máy.”

Anh nói không sai, Đàm Bân không có gì để phản bác, chỉ biết hỏi tiếp: “Sao anh biết em vẫn chưa về nhà?”

Trình Duệ Mẫn nhìn lên tòa nhà. “Đèn phòng em vẫn chưa sáng.”

Đàm Bân lại hỏi: “Anh đợi bao lâu rồi?”

“Anh vừa đến.” Anh vẫn kiên trì, cố gắng nói một cách ngắn gọn.

Đàm Bân đứng đối diện anh, tay đút trong túi áo, không nói gì. Trong bóng tối, hình ảnh cô càng trở nên dịu dàng, chỉ có đôi mắt long lanh khó kiềm chế.

Trình Duệ Mẫn bị nhìn đến nỗi bối rối, anh lùi lại hai bước, ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường đi. Một ngày làm việc mười mấy tiếng, anh không thể đứng vững được nữa.

“Đàm Bân!”

“Sao anh?”

“Anh biết anh rất không phải, không nên đến làm phiền em thế này. Nhưng quả thực hôm nay anh rất muốn tìm một người để nói chuyện. Nếu làm phiền em thì anh xin lỗi.”

Đàm Bân chăm chú nhìn anh một hồi, chậm rãi nói: “Vậy nửa đêm em gọi anh đến bệnh viện, có phải em cũng nên xin lỗi không? Mọi chuyện là món nợ cũ giữa em và anh ấy, không liên quan đến anh.”

Dù sao thì cô cũng đã quen làm người có tội, không cần phải kéo thêm người khác chìm cùng mình.

Trình Duệ Mẫn nghẹn lời, im lặng hồi lâu. Một lát sau anh như hiểu ra điều gì đó, đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười đó lại khiến Đàm Bân cảm thấy chua xót, cho dù trong bóng tối cũng có thể nhận ra ánh mắt anh như vừa trút được gánh nặng. Những oán giận kìm nén nhiều ngày qua cũng dần tan đi, Đàm Bân mềm lòng ngồi xuống bên anh, khẽ nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Trình Duệ Mẫn không nói gì, chỉ nhìn xuống. Bóng của hàng lông mày dưới ánh đèn đường mờ ảo giống như cánh bướm đen, tĩnh lặng đậu trên má.

“Vậy cho phép em đoán chứ, có phải công ty anh vừa ký một hợp đồng quan trọng?”

Trình Duệ Mẫn chợt ngẩng lên. “Sao em biết?”

Đàm Bân kéo nhẹ cà vạt của anh. “Cái cà vạt này ít ra anh cũng đã dùng ba năm rồi. Trong ba năm đó, những cuộc ký kết quan trọng, nó đều có mặt.”

Đó là một chiếc cà vạt thương hiệu Dunhill, trên nền xanh thẫm là rất nhiều chữ “R” nhỏ màu trắng, chữ cái đầu trong tên tiếng Anh của anh.

Trình Duệ Mẫn nhếch mép, giống như đang cười. “Đàm Bân, em nhạy cảm quá, nhạy cảm đến đáng sợ.”

Nói như vậy coi như anh đã thừa nhận.

Còn về chiếc cà vạt đó, không phải là Đàm Bân nhạy cảm gì, nó từng là bí mật có sức sống lâu bền nhất của những người hay buôn chuyện trong công ty. Mỗi lần nhìn thấy nó, cô đều không kìm được mà cười thầm, cảm thấy kiểu dáng phù hợp đến ngạc nhiên, cũng phô trương đến kinh ngạc, hoàn toàn không giống với phong cách giản dị và khiêm tốn thường ngày của Trình Duệ Mẫn, nhưng anh lại không ngại đeo nó đi khắp nơi.

“Như vậy thì phòng đại diện của bọn anh đã đăng ký thăng cấp lên thành chi nhánh công ty rồi?” Đàm Bân hỏi dồn.

Phòng đại diện không đủ tư cách ký kết hợp đồng thương mại, vì vậy cô mới đoán như vậy.

“Em đoán đúng.” Trình Duệ Mẫn ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng nói. “Bọn anh vừa ký với công ty Chúng Thành một bản hợp đồng chung, hai bên đang tiến hành hợp tác toàn cầu ở cấp độ chiến lược.”

Bây giờ đến lượt Đàm Bân ngạc nhiên. “Công ty anh và công ty Chúng Thành?”

Chúng Thành cũng là một trong những công ty tham gia vào đợt tập trung thu mua Phổ Đạt, được coi là nhân vật đứng đầu trong những nhà cung ứng trong nước.

“Đúng vậy, đây là chương trình đầu tiên của công ty ở Trung Quốc Đại lục.”

“Ồ, thật sao?” Đàm Bân trợn tròn mắt, cảm giác mệt mỏi chợt tan biến. “Không phải anh đang nói dối em đấy chứ? Chuyện lớn như vậy, sao trước đây không có chút thông tin gì vậy?”

“Những thông tin trước đây tương đối bí mật. Hai tiếng trước mới chính thức ký kết, muộn nhất là ngày kia sẽ xuất hiện trên bản tin.”

“Nói như thế có nghĩa là từ nay về sau bọn anh phải giương cao ngọn cờ sản nghiệp dân tộc, quyết tâm ủng hộ công ty địa phương?”

“Có thể nói là như thế. Lần trước CEO đến Trung Quốc, phải mất rất nhiều tâm sức mới có thể khiến ông ta ý thức được điểm này. Có lẽ sang năm trung tâm nghiên cứu phát triển ở châu Âu sẽ chuyển một phần đến Trung Quốc.”

“Mấy hôm nay anh bận vì chuyện này sao?”

Trình Duệ Mẫn gật gật đầu, sắc mặt không hề tỏ ra vui mừng. “Khổ sở mấy tháng cuối cùng cũng đã xong. Cảm giác hôm nay rất lạ, không thể nào vui mừng được.”

Vì kết quả ngày hôm nay, trong bốn tháng qua anh phải bay đi bay lại không biết bao lần giữa ba địa điểm: Thượng Hải, Bắc Kinh và châu Âu, còn suýt nữa đã bỏ mạng trên máy bay.

Đàm Bân nhìn xuống dưới chân mình. “Rõ ràng là một chuyện tốt, sao anh lại không vui?”

“Anh có chút bùi ngùi, có lẽ em cũng hiểu. Mười năm trước, những doanh nghiệp trong nước này bị các công ty đa quốc gia chèn ép, mười năm sau anh lại phải dựa vào sự coi trọng của họ thì mới có thể vượt qua được rào cản thương mại của Trung Quốc.”

Đàm Bân cảm thấy rất kỳ lạ trước nỗi phiền muộn của Trình Duệ Mẫn. “Xem thân phận của anh vẫn chưa chuyển hóa hết, Trưởng đại diện Trình, à không đúng, nên gọi là Tổng giám đốc Trình, quên chúc mừng anh, bây giờ anh không còn là Hán gian và Dương nô[3] nữa, anh đã cải tà quy chính, quay đầu là bờ rồi.”

[3] Có nghĩa là gian tế của tộc Hán, nô lệ của phương Tây, ám chỉ những người phản bội.

Trình Duệ Mẫn nhìn cô, suýt phì cười. “Nói kháy anh đấy à?”

“Không dám, không dám. Nhưng hợp tác với công ty trong nước, thời gian hợp tác nhất định rất dài, rất gian khổ, em vô cùng đồng cảm với anh.”

Trình Duệ Mẫn vẫn cười. “Em nói đúng, nhưng đây là xu thế lớn, không thể chuyển ngược, thời đại hoàng kim của những ngành nghề được coi là báu vật trong nước đã hoàn toàn kết thúc, thị trường hiện nay không còn là Trung Quốc của mười năm trước nữa, luôn phải có người đi trước một bước.”

Đàm Bân vẫn đang ngẫm nghĩ về thông tin này, nhưng điều mà cô thực sự nghĩ đến lại là chuyện khác. “May là trước khi đánh giá nhà thầu, tin tức của Chúng Thành đã lên báo, công ty anh chọn thời cơ này quả thực rất hiểm độc.”

“Đó là hai chuyện khác nhau, phương hướng hợp tác của hai công ty là hướng đến thị trường nước ngoài, em đừng nghĩ lung tung.”

“Hừ, lòng dạ Tư Mã Chiêu[4], được rồi, sau này chúng ta không cùng hội cùng thuyền được rồi.”

[4] Tư Mã Chiêu chi tâm: câu này ám chỉ dụng ý là lòng của Tư Mã Chiêu, ai nấy đều biết, có xuất xứ từ Tam quốc chí. Thời Tam quốc, Ngụy đế Tào Mao thấy đại tướng quân Tư Mã Chiêu nắm hết quyền binh, làm việc hống hách bá đạo, không chịu được. Tào Mao cho triệu tập Vương Kinh và ba vị đại thần khác vào trong cung, rất tức giận, nói: “Tư Mã Chiêu có dã tâm đoạt ngôi vua, điều này các khanh đều đã biết, trẫm không thể ngồi đợi để người ta phế truất, hôm nay ta sẽ cùng các khanh bắt tội hắn.” Các đại thần đều khuyên nhẫn nại, không nên lao vào đại họa, nhưng Tào Mao không nghe, dẫn thị vệ và tùy tùng tiến sang phủ đệ Tư Mã Chiêu. Nào ngờ, có người đi báo tin này cho Tư Mã Chiêu, kết quả, Tào Mao bị đâm ngay ngực rơi xuống ngựa mà chết, mà dã tâm làm phản của Tư Mã CHiêu càng thêm rõ ràng.

“Đàm Bân!” Trình Duệ Mẫn kéo tay cô lại. “Vấn đề này chúng ta sẽ nói đến sau, bây giờ nói chuyện khác được không?”

Anh khẽ hôn lên tay cô. Tay cô lạnh ngắt nhưng vô cùng mềm mại, trái tim Đàm Bân rung động, định nói điều gì nhưng lại thôi.

Anh vuốt ve khuôn mặt cô, trong lòng đầy phiền não. “Anh muốn gặp em, nhưng gặp rồi lại không biết nói gì.”

Đàm Bân thở dài một cái. “Thật bất hạnh, em cũng thế.”

Giữa hai người đều có những đòi hỏi ban đầu, nhưng đều tỏ ra vô cùng thận trọng, tay chân luống cuống không biết làm gì, đành nói những lời không liên can. Cô nhìn Trình Duệ Mẫn, Trình Duệ Mẫn cũng nhìn cô, anh dang tay, ôm chặt cô vào lòng.

Cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ trong chiếc áo sơ mi của anh, trái tim đang loạn nhịp của Đàm Bân trở lại nhịp đập bình thường.

Anh luôn cho cô cảm giác thực sự an toàn.

Do dự một hồi, cô ôm choàng lấy eo anh, ngả đầu vào vai anh. Mặt anh chạm vào mặt cô, đó là nơi duy nhất có thể cảm nhận được sự ấm áp trong gió lạnh.

Trình Duệ Mẫn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô.

Phản ứng của Đàm Bân tương đối chậm nhưng lại mãnh liệt hơn anh.

Trình Duệ Mẫn khẽ kêu, né tránh sự mãnh liệt của cô. “Em làm gì thế?”

Đàm Bân nói: “Em ghét anh!”

Trình Duệ Mẫn nén giọng nói, mỉm cười. “Em ghét anh mà anh được như thế này thì cầu xin em hãy hận anh đi!”

Đàm Bân chỉ kịp “hử” một tiếng vì môi anh đã lại áp xuống.

“Đàm Bân!” Anh nói nhỏ bên tai cô. “Có người đang nhìn chúng ta.”

Đàm Bân nói: “Còn nhìn nữa em sẽ thu tiền của anh ta, không thể cho anh ta được giải trí miễn phí như thế được.”

Trình Duệ Mẫn cười lớn, bóp nhẹ mũi cô. “Cô bé này thật là…” Anh ngừng lại một chút. “Nhưng cuối cùng em cũng chịu cười rồi.”

Đàm Bân sờ sờ lên mặt mình, hình như da thịt cô bắt đầu mềm đi, thời điểm khó khăn nhất đã qua đi. Cô thầm cười tự trào, ảo tưởng rằng phải rất lâu nữa cô mới có thể thoát khỏi sự áy náy với Thẩm Bồi, không ngờ mọi chuyện lại nhanh như thế này. Có thể thấy tình người mỏng như tờ giấy, thế gian không có điều gì là mãi mãi cả.

Đàm Bân cố tình tránh xa anh một chút. “Đi nơi khác được không? Em cảm thấy như đang ở Siberia ấy.”

Trình Duệ Mẫn bẻ lại cổ áo cho cô. “Muộn rồi, hay là em lên nhà nghỉ ngơi đi.”

Đàm Bân hỏi: “Chẳng phải anh muốn nói gì sao?”

Anh cúi đầu nghĩ ngợi. “Hình như điều gì nên nói anh đã nói cả rồi, ít ra đêm nay có thể ngủ ngon.”

“Vì đã ký được một thỏa thuận hỏng ư?”

“Em nói xem?”

Đàm Bân lạnh đến nỗi cả người run lên, không định đùa với anh nữa. “Vậy em đi đây.”

“Khoan đã, chúng ta cần phải thương lượng một chuyện.” Trình Duệ Mẫn kéo tay cô lại, ôm cô vào lòng lần nữa.

“Anh nói đi.”

“Mỗi ngày anh muốn gặp em một tiếng, vào bữa trưa hoặc bữa tối, em chọn đi.”

Đàm Bân đáp: “Không thể.”

“Vậy thì một tuần ba lần?”

“Một lần.”

“Hai lần?” Trình Duệ Mẫn cũng khá cố chấp.

“Được.” Đàm Bân chịu thua, không tranh cãi nữa. “Vậy thì hai lần, nhưng thời gian do em quyết định.”

Nhưng những ngày sau đó, cô cũng không tuân thủ theo quy ước một tuần hai lần đó của mình.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.