Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 001 - 002 - 003
Quyển 1: Thiếu niên bất
thức tình tư vị (Tuổi trẻ chưa biết yêu)
Chương 001: Sống lại
Úy Trì Phong tận mắt chứng
kiến thân thể của chính mình bị xé tan thành nhiều mảnh, nhìn thấy được gương
mặt hoảng sợ của tỷ tỷ, nàng bỗng nhớ đến những lời lão cha từng nói: “Nếu
ngươi cứ thí nghiệm lung tung như vậy, có ngày sẽ xảy ra chuyện a.”
[Chúc bạn
đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]
Đúng như vậy, hôm nay
nàng rốt cuộc đã làm chính mình nổ tung, may mắn là phòng thí nghiệm được thiết
lập ở tại rừng cây sâu trong hậu viện, bằng không chắc chắn sẽ làm liên lụy đến
người nhà.
Lão cha thường nói nhân sinh
vô thường, hẳn là: “Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc khiến kim tôn đối không
nguyệt”(*), những chuyện đáng quên thì hãy cứ để nó trôi đi, ta đây bây giờ sẽ
cố gắng quên các ngươi, cũng nên nhanh chóng đi đầu thai, nếu có duyên biết đâu
sẽ còn gặp lại.
(*)“Đời người đắc ý cứ vui chơi,
Chén vàng sao nỡ trống hoài dưới trăng.”
Đây là hai câu thi trong bài thi Tương tiến tửu của Lý
Bạch
Trì Phong thở dài một tiếng,
lẳng lặng chờ đợi Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết đến thu linh hồn của
mình dẫn về Âm Tào Địa Phủ…
☆☆☆☆☆☆
“A…. Đau quá….A……”
“Dùng sức…Dùng sức… Phu nhân,
người hãy cố gắng thêm một chút!”
“Hả…. Ta đau quá… Ta không…
muốn sinh nữa…”
Từ trong trướng phòng không
ngừng truyền ra thanh âm la hét đau đớn, khiến cho vị thư sinh đứng bên ngoài
cửa không khỏi bồn chồn lo lắng, trên khuôn mặt trắng nõn nhã nhặn đã đong đầy
mồ hôi.
“Phu nhân, ngươi nhẫn nại một
chút, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.” Nam nhân hướng vào bên trong hô to.
“A— Ta sau này không bao giờ
sinh hài tử nữa! Không bao giờ sinh nữa!” Sản phụ nghiến răng nghiến lợi thét
lớn.
“Hảo hảo hảo, sinh xong lần
này chúng ta sẽ không sinh nữa.” Nam nhân vội vàng trấn an.
Trì Phong bỗng nhiên cảm thấy
bản thân như đang ở trong nước, hai tròng mắt không tài nào mở ra được, cẩn
thận lắng nghe bên ngoài có tiếng gào thét, mới lờ mờ nhận ra chính mình đang
nằm trong bụng của một ai đó? Bằng không như thế nào lại cảm giác có một đạo
lực muốn đẩy nàng ra phía bên ngoài? Trì Phong luôn luôn thức thời, cho nên
nàng nhanh chóng vặn mình hướng theo đạo lực đó mà đi về phía trước.
Rốt cục, cũng có thể thoát ra
bên ngoài, toàn thân thật nhẹ nhàng khoan khoái, lúc bấy giờ Trì Phong mới đảo
mắt nhìn mọi thứ xung quanh.
Wow! Cái miệng nhỏ nhắn của
tiểu hài tử ngay lập tức mở thành hình chữ O.
Đàn hương lượn lờ, khói tỏa
mờ ảo, hết thảy những thứ trước mắt đều không giống như thật.
Phía trên đầu giường là một
màn trướng màu đỏ được thêu chín con phượng hoàng đang sải cánh bay lượn, cả
trướng phòng được thắp nến sáng trưng, trong góc có một bức tượng kỳ lân hiên
ngang vênh đầu lên được đặt trên bàn, bên cạnh đó là một cây tử đàn được bọc
bằng vải lụa, trên đấy là những vật quý được tráng men và khảm hoa văn một cách
tinh tế, nhìn sơ qua cũng biết đây là vật vô giá.
Lại nhìn người phụ nữ đang ôm
nàng xem, một thân cổ trang y phục, gương mặt cau có trông thật khiếp sợ.
Đây chẳng phải là khuê phòng
thời cổ đại sao? Nhưng tại sao bây giờ lại bày ra trò này? Nàng chẳng những
không đến điện Diêm Vương, ngược lại còn chạy đến chỗ quái nào a?
Ngẫm nghĩ một hồi, Trì Phong
vui vẻ không nhịn được mà nở nụ cười. Chính mình đã sống lại rồi!!! Ha ha,
không cần chờ đến mười tám năm, ta Uy Trì Phong chính là một trang hảo hán!
“Phu…Phu nhân, đây là một
tiểu thư!” Bà mụ run rẫy nhìn tiểu oa nhi trong lòng mình đang cười đến híp cả
mắt, sốt ruột bẩm báo lại với thiếu phụ đang nằm trên giường.
“Lại là nữ tử sao? Oa, như thế nào lại là nữ tử—— Lão Thiên gia, ngươi tại
sao lại đối xử với ta như vậy?” Thiếu phụ một điểm cũng không vui sướng khi
sinh ra được một nữ nhi, trái lại còn đang than trời trách đất.
Cánh cửa lập tức bị đẩy ra, nam nhân xông vào, một trận gió mát khẽ luồn
vào trong trướng phòng, khiến cho Trì Phong lạnh run người.
“Phu nhân, ngươi làm sao vậy?” Nam nhân sốt ruột hỏi, trên khuôn mặt đã vã
đầy mồ hôi.
“Ô ô…Như thế nào lại là một nữ oa nhi? Lão Thiên ngươi muốn ta chết thật
hay sao?” Phu nhân thở dài.
“Nữ oa nhi?” Nam nhân vội vàng hỏi lại, “Có thể nào lại như vậy? Đại phu rõ
ràng nói đây là một nam oa nhi. Nhũ mẫu, mau bế lại đây cho ta xem một chút.”
Sau một hồi kiểm tra, nam nhân rốt cuộc tuyệt vọng: “Thật sự là một nữ oa
nhi.”
“Ô ô…” Phu nhân lại càng thương tâm khóc lóc thảm thiết.
Trì Phong cau mày, cái nam nhân kia đối với nàng quấy rối tình dục cũng
không nói đi, xong lại còn tỏ vẻ thất vọng chán nản, thật là đáng ghét mà! Nắm
chặt hai tay Trì Phong cố gắng đấm hướng vào mặt hắn! Đáng tiếc lại ngoài tầm
với, cho nên chỉ có thể túm lấy vạt áo của hắn mà thôi.
Hô— cuối cùng cũng có thế khiến hắn chú ý. Nam nhân này qủa thật trông rất
khôi ngô tuấn tú, vừa nhìn đã biết đây là loại người nhã nhặn hữu lễ, ăn học
đầy đủ, tốt lắm, ấn tượng đầu tiên cũng không tệ, nàng sẽ không cùng hắn so đo
chuyện “bất kính”lúc nãy. Trì Phong tâm trạng phấn khởi, hướng về phía nam nhân
cười thật tươi.
Nhìn hài tử mới sinh nằm trong lòng, Úy Trì Tùng nén tiếng thở dài, quan
sát khuôn mặt mủm mỉm, đôi mắt to tròn đen láy, nho nhỏ hai phiến môi, khóe
miệng tươi cười nhếch lên càng khiến cho nàng trông ngây thơ đáng yêu một cách
dị thường.
“Phu nhân, hãy nhìn nữ nhi của chúng ta xem, hảo đáng yêu!!” Úy Trì Tùng ôm
tiểu oa nhi hướng về phía Lâm Ngọc Lan.
Ồ, nguyên lai là lão cha. Trì Phong như bừng tỉnh ngộ.
Lâm Ngọc Lan ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ mông lung mà ngắm nhìn tiểu nữ
nhi của chính mình, quả thật rất xinh xắn đáng yêu…chỉ tiếc đó lại là nữ tử.
“Nàng có muốn lập tức thông báo tin tức này cho phụ thân biết hay không?!”
Úy Trì Tùng cẩn cẩn dực dực hỏi.
“Thông báo? Chẳng lẽ ngươi đã nhanh chóng muốn lập tiểu thiếp rồi sao?” Lâm
Ngọc Lan lấy tay gạt nước mắt, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.
Uh, xem ra lão nương của nàng rất có uy phong. Trì Phong cảm thấy vô cùng
hài lòng, bản thân nàng sợ nhất chính là nhìn thấy nước mắt của nữ nhân.
“Phu nhân, ngươi biết trong lòng ta vốn chỉ có một mình ngươi mà thôi.” Úy
Trì Tùng ôn nhu dỗ dành.
Lâm Ngọc Lan hờn dỗi liếc mắt nhìn trượng phu, trong đầu bỗng nảy ra một ý
định.
“Hãy báo tin cho cha ngươi là ta đã hạ sinh được một nam tử.”
“Phu nhân— như thế có được không?” Úy Trì Tùng thấp giọng hỏi.
“Hừ! Không được cũng phải được, dựa vào cái gì ta không sinh được nam nhi
thì ngươi lại phải nạp thiếp, ta thật sự không phục!” Lâm Ngọc Lan khuôn mặt từ
uể oải chuyển sang giận dữ.
“Phu nhân, ngươi biết rõ đây không phải là ý tứ của ta.” Úy Trì Tùng vội
vàng giải thích, một khi phu nhân đã ăn dấm chua quả thật rất đáng sợ, tốt nhất
là không nên làm cho nàng tức giận.
Lâm Ngọc Lan trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, quyết tâm thuyết phục trượng phu
của mình lần nữa: “Lão Thiên cũng muốn giúp chúng ta, hài nhi này sinh sớm hơn
so với dự kiến mười ngày, hơn nữa hiện tại chỉ có ba người chúng ta, bên ngoài
hẳn không ai biết ta sinh hạ nữ nhi, cho nên chúng ta hãy cứ tuyên bố với mọi
người đó là một nam nhi.” Vì hạnh phúc của chính mình đành phải hy sinh hạnh
phúc của nữ nhi mà thôi, bất quá nói không chừng sống ở thân phận nam nhi cũng
sẽ tốt cho nó.
“Được rồi, mọi việc hãy cứ nghe theo phu nhân, hài tử này từ đây về sau sẽ
chỉ do ba người chúng ta chăm sóc, không thể để cho một ai biết được thân phận
thật sự của nó. Còn những chuyện khác sau này sẽ tính tiếp.” Úy Trì Tùng kiên
định nói.
Như vậy, thân phận của Úy Trì Phong đã được cha mẹ nàng giải quyết một cách
dứt khoát. Từ đây trở về sau, tướng quân phủ không có nhị tiểu thư, chỉ có một
tiểu thiếu gia!
Trì Phong cười cười, sống ở thân phận nam nhân cũng không sao, nữ cải nam
trang, vốn là trận khiêu chiến! Bản thân nàng luôn luôn thích những trò chơi
nguy hiểm, kích thích.
Trì Phong uể oải nhắm mắt ngủ một giấc dài, đối với cuộc sống tương lai
tràn ngập mong chờ.
Do tâm trạng bối rối, không một ai chú ý đến tiểu hài tử này từ lúc mới
sinh ra cho đến tận lúc ngủ cũng không có khóc lấy một tiếng, cũng không một ai
chú ý đến vẻ mặt quỷ dị của nó.
☆☆☆☆☆☆
Biên giới Tử La quốc.
“Lão gia, có tin tức do thiếu
gia truyền tới!” Một binh lính tay cầm phong thư hô to chạy vào trong doanh
trại.
“Thật sao? Mau đưa cho lão
phu!” Trong đại trướng một vị tướng quân chừng bốn mươi lăm tuổi khẩn trương mở
phong thư, khuôn mặt lộ vẻ lo âu hồi hộp.
“Lão gia, đừng lo lắng, thiếu
phu nhân đã sinh hạ một tiểu thiếu gia.” Người đưa thư đứng bên cạnh vội vàng
trấn an.
Nửa ngày.
Úy Trì Hòe rốt cuộc không
nhịn được ngửa đầu mà cười lớn: “Ha ha… Úy Trì phủ rốt cuộc đã có người nối dõi
rồi!!”
Thanh âm vang dội, tràn ngập
sự đắc ý cùng thỏa mãn!
Chương 002: Phát triển
“Nương, đệ đệ lớn lên thật đáng yêu.” Thanh âm
ôn nhu của một nữ tử bỗng đâu vang lên, nàng dùng đầu ngón tay mượt mà khẽ vuốt
khuôn mặt của Trì Phong,
Trì Phong trong lúc ngủ mơ
liền giật mình tỉnh giấc, hai bàn tay nhỏ bé vân vê dụi mắt, nhìn thấy gương
mặt xinh đẹp của một tiểu cô nương phía ngoài nôi, đoán đây chính là tỷ tỷ của
nàng sao? Lớn lên hẳn sẽ rất xinh đẹp, mi thanh mục tú. Nàng biết chính mình
còn có một tỷ tỷ, gọi là Úy Trì Tuyết, trùng tên với tỷ tỷ kiếp trước, cũng lớn
hơn nàng ba tuổi.
Bất quá nàng đối với mình lại
động tay động chân trêu ghẹo, cho nên Trì Phong tức giận vươn tay mà nắm lấy
bàn tay của tỷ tỷ cho vào miệng cắn cắn.
“Ha ha, nương, người xem đệ
đệ…” Trì Tuyết tâm trạng vui vẻ, lại tiếp tục chơi đùa cùng Trì Phong.
“Đừng phá đệ đệ của ngươi
nữa, hắn không thích có người chạm vào nga.” Lâm Ngọc Lan nhẹ nhàng trách cứ
Trì Tuyết một câu.
Trì Tuyết tủm tỉm cười, lẳng
lặng ghé sát mặt vào bên nôi chăm chú nhìn ngắm Trì Phong.
Trì Phong rất muốn chơi đùa
cùng nàng, nhưng vốn là hữu tâm vô lực, thân thể trẻ con rất yếu ớt, vận động
một chút đã cảm thấy mệt mỏi, đặc biệt là đối với những người hiếu động như Trì
Phong.
Hơn nữa mỗi ngày đều phải
uống sữa, đây quả thật là một loại cực hình, mặc dù nàng được Lâm Ngọc Lan tự
tay chăm sóc, cũng không khỏi cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, Trì Phong biết rằng
sữa mẹ đối với thân thể của chính mình rất cần thiết nên mỗi ngày đành phải cau
có mà uống.
Đó cũng không phải là điều
khiến nàng cảm thấy khó chịu nhất, nhìn xem, vừa mới nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã
xuất hiện.
“Tướng công, như vậy không
được? Trì Phong vừa mới ngủ a.” Lâm Ngọc Lan xấu hổ đỏ bừng hai má vội vàng đẩy
Ùy Trì Tùng ra.
“Sao lại không được, dù gì
Trì Phong vẫn còn nhỏ, nó sẽ không biết đâu, hơn nữa chúng ta cũng không phải
là lần đầu tiên.” Úy Trì Tùng khe khẽ nói, móng vuốt lang sói đang sờ loạn trên
thân thể của Lâm Ngọc Lan.
“Nhưng ta vẫn chưa hoàn toàn
bình phục, hơn nữa lỡ có người nào vào đây thì sao?” Lâm Ngọc Lan mặc dù thở
hồng hộc, vẫn cố gắng khước từ sự nhiệt tình của trượng phu.
“Tướng công, bây giờ vốn là
ban ngày, ngươi…” Lâm Ngọc Lan còn đang do dự, nhưng đã bị trượng phu tấn công
tới tấp khiến cho nàng chống đỡ không được.
“Ngươi…Uh, ngươi điểm nhẹ một
chút…”
Tiếng nam nhân thở dốc hòa
cùng tiếng nữ nhân yêu kiều rên rỉ đáp lại, không ngừng vọng ra. Một hồi lâu
sau từ trong trướng phòng bỗng nhiên vang lên tiếng thét chói tai của một
người.
Hả——– hả——
Trì Phong trong lòng rống to,
“Cha nương à, ta còn chưa ngủ đây, các người có thể hay không chờ ta ngủ rồi
hãy tiến hành?! Quả thật là đã làm ô uế tâm linh thuần khiết của ta.”
Ngay lúc lão cha lại muốn
quấn quýt lấy lão mẹ, Trì Phong rốt cuộc bộc phát cơn thịnh nộ, gào khóc lớn
tiếng, thanh âm đinh tai nhức óc, khiến cho sự hăng hái cả hai người hoàn toàn
biến mất, từ đó trở về sau, lão cha cùng lão mẹ mặc dù không rõ có chuyện gì,
nhưng cũng không còn tỏ thái độ thân mật ở trước mặt nàng.
Lớn hơn một chút, Trì Phong
đã có thể được ôm ra ngoài dạo chơi, nhưng vẫn bị giới hạn trong Tùng Lâm viện.
Hơn nữa người lớn cũng không có khả năng nói với trẻ con đây là triều đại nào,
đây là nơi nào. Căn cứ vào cách phục sức của bọn họ, Trì Phong chỉ biết đây
chính là Trung Quốc cổ đại, những chuyện khác nàng vẫn chưa nắm bắt được.
Trì Phong cũng không biết
chính mình vì sao lại không chết, ngược lại còn tới nơi này, nhưng chứng kiến
dung mạo của cha mẹ hiện tại và cha mẹ kiếp trước lại tương tự nhau, nàng ngẫm
nghĩ chắc có lẽ Lão Thiên muốn cấp cho nàng thêm một cơ hội nữa, nếu là như vậy
nàng đương nhiên sẽ sống thật tốt, điều quan trọng nhất chính là hiện tại, có
một số việc cũng nên ngừng truy cứu.
Thời gian như nước chảy, tuy
nhiên Trì Phong lại cảm thấy rất vô cùng khổ cực, nàng không ngừng hướng tới
Lão Thiên mà cầu nguyện, hy vọng ngày mai tái mở mắt đã có thể tự do bay nhảy,
không còn bị mắc kẹt trong chiếc nôi chật hẹp kia.
Hiển nhiên, đây chỉ là một
nguyện vọng mà thôi. Dựa vào người không bằng dựa vào mình, vì vậy, nàng ra sức
rèn luyện thân thể, rốt cuộc sau tám tháng, đã có thể bước đi vững chãi! So với
những hài tử bình thường khác đã sớm hơn hai tháng, khiến cho cha mẹ nàng kinh
hỷ không thôi.
Từ đó trở đi, địa bàn hoạt
động của Trì Phong đã được mở rộng đến cả Tùng Lâm hoa viên.
Chẳng bao lâu sau, Trì Phong
đã tròn một tuổi rồi, lễ đầy năm cũng đã cận kề, gia gia của nàng tuy còn đang
trấn thủ ngoài biên cương, nhưng lại nắm rất rõ tình hình trong nhà, cho nên
hắn đã nhanh chóng gửi về cho đứa cháu đích tôn độc nhất này một lễ vật vô cùng
hậu hỷ.
Sau khi cúng bái tổ tiên, Trì
Phong được lão cha ôm đến đặt trước một chiếc bàn nhỏ, phía trên bày biện rất
nhiều thứ, nào là vàng bạc thất bảo đồ chơi, tứ thư ngũ kinh, binh khí bằng
mộc, bút lông nghiêng mực, nữ công may vá…
Nhiều đồ vật như vậy, khiến
cho Trì Phong cảm thấy hoa cả mắt. Nàng run rẩy đi qua đi lại một hồi lâu, sau
đó vươn cánh tay bé nhỏ dùng hết sinh lực ôm lấy bảo kiếm của gia gia và chích
bút lông của lão cha, rồi dõng dạc hô to: “Hảo nga.”
Các vị cử tọa đều trợn mắt
kinh ngạc, lão cha lão mẹ lại càng mất mặt ôm chầm lấy nàng mà khóc lớn, miệng
không ngừng gọi: “Tiểu bảo bối, tiểu bảo bối”, tiếp đó lập tức gửi đi một phong
thư.
Tại biên cương, Úy Trì Hòe sau
khi nhận được phong thư càng thêm kinh hỷ vạn phần, trong lòng thầm cảm tạ chư
vị Bồ Tát đã phù hộ cho Úy Trì phủ có người kế nghiệp!
Dân chúng Càng Châu đều kháo
với nhau rằng tiểu thiếu gia Úy Trì phủ nhất định lớn lên sẽ là một nam tử văn
võ song toàn.
Chương 003: Gia gia
Kể từ khi Trì Phong bắt đầu
có thế nói chuyện, nàng đã không ngừng biểu đạt ý kiến của chính mình.
“Mẫu thân, người không nên
gọi ta là tiểu bảo bối, hãy trực tiếp kêu tên của ta là Trì Phong.”
“Được rồi, tiểu bảo bối.” Lâm
Ngọc Lan thương yêu mà vuốt đầu nàng.
… …
“Mẫu thân, trang phục của ta
người đừng nên chọn những kiểu dáng quá cầu kỳ, như vậy trông rất ngớ ngẩn a.”
“Nhưng ta lại thấy chúng rất
xinh.”
… …
“Mẫu thân, người không cần
mớm thức ăn cho ta, thật không sạch sẽ tý nào, bản thân ta vốn cũng có răng.”
Lâm Ngọc Lan không nói gì.
“Phụ thân, nếu như người
không cho ta ra Tùng Lâm hoa viên dạo chơi, vậy người cũng đừng mong được ngủ
cùng với nương.”
“Nhưng ít nhất phải có nhũ
mẫu đi theo trông chừng.” Úy Trì Tùng lo lắng một phen, vội vàng thỏa hiệp.
Chỉ trong một thời gian ngắn,
Úy Trì Tùng cùng Lâm Ngọc Lan nhận ra rằng nữ nhi của chính mình vốn không
giống như những tiểu hài tử bình thường khác, nàng độc lập tự chủ, hiếu chuyện
nhu thuận, mặc dù đôi khi gây ra không ít rắc rối, nhưng chỉ cần không phải tự
rước lấy họa là tốt rồi, cho nên bọn họ đối với nàng cảm thấy rất yên tâm.
Trì Phong sống ở Úy Trì phủ
tựa như cá gặp nước, có thể tự do đi lại khắp mọi nơi, muốn gì có đó, nói gì
mọi người đều phải răm rắp tuân theo.
Sau một thời gian tìm hiểu kỹ
lưỡng, nàng rốt cuộc cũng đã nắm bắt được tình trạng hiện tại của bản thân.
Nơi đây chính là Tử La quốc,
vốn thuộc về Trung Quốc cổ đại. Tại thời điểm này Trung Nguyên được chia thành
bốn quốc gia, ngoài trừ Tử La quốc, còn có Xuân Đằng quốc, Phồn Lũ quốc cùng
Thạch Nam quốc, những cái tên này quả thật nghe rất quái dị, thực lực của cả
bốn quốc gia được xem là ngang nhau, thiên hạ thái bình thịnh trị, nhưng đôi
khi có xảy ra một số tranh chấp không đáng kể.
Quốc họ của Tử La quốc vốn là
Đạm Bàn, điều này khiến cho Trì Phong không khỏi cảm thấy hoang mang vì đây là
một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử.
Bây giờ hãy nói một chút về
gia cảnh của Trì Phong, cũng như bao gia đình bình thường khác, bao gồm gia
gia, cha mẹ cùng tỷ tỷ, còn các bậc trưởng bối khác cơ hồ đều đã tử trận trên
sa trường, cho tới nay dòng họ Úy Trì chỉ còn lại độc nhất một mình Úy Trì
Tùng, chính vì vậy mà lão gia gia vô cùng lo lắng về việc kế thừa hương quả.
Lão cha của nàng thì chỉ là một thư sinh, hết lần này đến lần khác đều kiên
quyết không đi theo con đường binh nghiệp, hắn lại vừa cưới thiên kiêm tiểu thư
của Tể Tướng tiền nhiệm, nhiều năm qua cũng chỉ sinh hạ được một nữ nhi, cuối
cùng lão gia gia đã hạ thông cáo, nếu hài tử lần này không phải là một nam nhi,
thì lão cha của nàng sẽ phải nạp thêm tiểu thiếp.
Chính vì nguyên nhân này,
nương của nàng mới đành phải dùng tới hạ sách là cho nàng nữ cải nam trang.
Đang lúc cao hứng được giải
phóng khỏi sự kiểm soát của cha mẹ thì gia gia của nàng lại trở về!
Gia gia đã trở về, là thật
hay đùa? Từ trước đến nay ở Úy Trì phủ này Trì Phong luôn là lớn nhất, xem ra
những ngày tháng sắp tới sẽ khó sống lắm đây! Trên khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bỉnh
của nàng thoáng hiện lên nét rầu rĩ cùng suy tư, phải như thế nào để lấy lòng
lão gia gia, làm cho người đối với chính mình có một ấn tượng thật tốt.
Trời ạ, đây tuyệt đối là một
tin tức chấn động đối với vợ chồng Úy Trì Tùng! Để tránh mọi chuyện bại lộ, bọn
họ mỗi ngày đều ra sức nhắc nhở Trì Phong: “Tiểu bảo bối, ngàn vạn lần đừng để
cho lão gia gia phát hiện ngươi là nữ nhi, nhất định phải nhớ kỹ thân phận của
mình chính là nam nhi.”
Trì Phong hai mắt trợn trắng:
“Một trăm lẻ một lần rồi, ta đâu có ngu ngốc đến như vậy?!”
“Hy vọng lão gia không nghi
ngờ.” Lâm Ngọc Lan miệng lẩm bẩm cầu khẩn.
Ngày lão gia trở về, tất cả
mọi người trong phủ đều ra tận cổng để nghênh đón, Trì Phong mặc dù chỉ mới ba
tuổi cũng không được ngoại lệ. Vì để phòng ngừa lão gia gia nhất thời cao hứng
sờ vào tiểu đệ đệ của Trì Phong, Lâm Ngọc Lan đã ép buộc nàng phải mặc đến ba
bốn lớp quần dày, khiến cho nàng cảm thấy rất nặng nề cùng khó chịu.
Hôm ấy, đợi từ sáng sớm đến
chiều tối, rốt cuộc cũng đã trông thấy chiếc xe ngựa của lão gia về đến nơi.
Nghe nói trước đây lão gia đều là cưỡi kỵ mã trở về, nhưng lần này bỗng nhiên
lại ngồi xe ngựa? Điều này khiến cho mọi người rất khẩn trương, không biết có
phải là đã bị thương rồi hay không?
Ánh mắt mọi người đều tập
trung nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa, người đầu tiên bước ra khỏi cửa là một
tiểu nam hài ước chừng 6 tuổi, một thân mặc cẩm y sang trọng màu xanh nhạt, đầu
đội ngân quan, làn da trắng mịn môi hồng răng trắng, thân hình béo tròn, ánh
mắt lanh lợi, thoạt nhìn trông cực kỳ đáng yêu.
Tiếp sau đó lão gia mới đi
ra, vẻ mặt uy nghiêm, thân mặc thường phục, mặc dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng
thân thể vẫn còn rất tráng kiện.
Mọi người vừa muốn tiến lên
nghênh đón, thì từ trong xe ngựa lại có một tiểu nam hài khác bước xuống, trang
phục cũng tương tự như nam hài kia, chỉ khác là sắc bạch y cẩm sam, bộ dạng ước
chừng bảy tám tuổi.
Trì Phong nhìn chăm chú vào
tiểu nam hài trước mắt, khuôn mặt ôn nhuận như ngọc, đôi mắt trong suốt phẳng
lặng tựa như bầu trời đầy tinh tú sáng ngời. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng vẫn để lộ
ra khí chất tiêu sái bất phàm.
Trong khoảnh khắc, cả hai
người bọn họ đều thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Tuy nhiên vừa bước ra
khỏi xe ngựa bọn họ không một chút chần chừ liền thẳng tắp chạy đến vây quanh
lấy Trì Phong.
Nhìn hai tiểu nam hài anh tuấn đẹp trai trước mắt, Trì
Phong bỗng nhiên cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt

