Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 007 - 008
Chương 007: Ly biệt
Ở một góc phố nhỏ của thành
Càng Châu không khí thoáng chốc trở nên náo nhiệt, dân chúng hiếu kỳ vây quanh
lấy năm tiểu hài tử, tùy tùng hai bên không khỏi lo lắng nhìn chăm chú vào các
vị chủ tử của chính mình lo sợ có sẽ điều gì bất trắc gì xảy ra.
Trì Phong đứng ở giữa, một
thân huyết sắc cẩm y, nghiêm túc nhìn cả hai bên, dõng dạc nói: “Hôm nay đánh
một trận cho dù thắng hay thua cũng phải hứa tuyệt đối không được bẩm báo lại
với các vị trưởng bối, là tiểu hài tử cũng có phải tôn nghiêm của tiểu hài tử,
không nên hở một tý là trở về đi tìm cha mẹ.” Trên thực tế, Trì Phong đã nhận
thấy thân phận của Bạch thiếu gia này vốn không hề đơn giản, vì sợ bọn họ mách
lại với các vị trưởng bối sẽ dẫn đến không ít phiền toái, cho nên mới cố ý nói
ra những lời này.
Song phương cũng gật đầu đáp
ứng.
Dục Tước thoáng nhìn qua Trì
phong hiện đang hết sức cao hứng, bất đắc dĩ mà cười cười, không rõ chính mình
tại sao lại hội đáp ứng chủ ý hoang đường này, nhưng khi nhận ra thái độ ngạo
mạn của Bạch thiếu gia cùng tên mỏ nhọn cao gầy kia cũng phần nào cảm thấy chủ
ý đó quả thật không sai.
“Tốt lắm, bây giờ hãy bắt đầu
đi!” Trì Phong ra lệnh một tiếng, song phương nhanh chóng dây dưa cùng một chỗ.
Mọi người xung quanh cũng
hiểu được nên chỉ lẳng lặng đứng xem náo nhiệt, hài tử mà, chung quy đánh nhau
cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần không gây ra đại sự gì là tốt rồi.
Nhìn thấy bọn họ động thủ,
Trì Phong cảm thấy vô cùng hưng phấn. Nàng ở một bên không ngừng chạy tới chạy
lui cổ vũ, đụng cơ hội nhân tiện gia tăng một hai cước, sau đó lại tiếp tục
đứng phía bên ngoài hò hét như không có chuyện gì xảy ra.
Dục Tước cùng Dục Tuyên đã
từng học qua một điểm võ công, cho nên Trì Phong không mấy lo lắng, nhưng nàng
không nghĩ tới chính là hai tên tiểu hài tử kia cũng không phải là hạng thư
sinh yếu đuối, hơn nữa kinh nghiệm đánh nhau của chúng lại còn vượt trội hơn
hẳn cả bọn Dục Tước, cho nên chỉ trong chốc lát, Dục Tước đã có vẻ yếu thế.
Trì Phong thật sự phẫn nộ
rồi, cũng không còn quan tâm tới việc bản thân vốn chỉ là một tiểu hài tử ba
tuổi, nhân tiện khởi tay áo cùng hét lớn một tiếng, gia nhập cuộc chiến!
Dân chúng đứng xem bên cạnh
thấy vậy mà trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ tới chuyện trọng tài lại có thể
hành động như vậy.
Đám tùy tùng ở bên ngoài cảm
thấy vô cùng lo lắng nhưng lại không dám manh động. Cuối cùng ngước nhìn sắc
trời một chút, nhận ra thời gian cũng không còn sớm, hơn nữa các vị chủ tử đã
bắt đầu thấm mệt, cho nên nhân tiện mỗi người một tay lôi bọn họ ra khỏi cuộc
chiến.
Tiểu hài tử hai bên vẫn bất
phân thắng bại, không ai phục ai tiếp tục động thủ, hộ vệ song phương lắc đầu
nhìn nhau cười khổ, nhanh chóng mang theo tiểu chủ tử của chính mình quay trở
về. Trước khi đi, không quên để lại một câu: “Chúng ta lần sau tái chiến!”
Dục Tước ngay cả phong độ
cũng đã không còn, đầu tóc rối tung, ngân quan méo mó, khóe miệng tơ máu ứa ra,
trên thân bạch sắc cẩm y còn in rõ một dấu chân màu đen. Sau khi đã ngưng
chiến, hắn nhanh chóng chỉnh đốn lại đầu tóc cùng trang phục, cố gắng khôi phục
lại hình tượng công tử cao quý của chính mình.
Dục Tuyên khuôn mặt từ trắng
noãn đã chuyển sang đỏ rực, trông giống như một cái bánh bao lên men, hơn nữa
hốc mắt lại điểm màu xanh đen, bên trong hàm chứa hề hề nước mắt, quần áo bị xé
rách, lộ ra một mảng nhỏ da thịt trước ngực.
Lại nhìn Trì Phong, trên mặt
cười hì hì, y phục hoàn hảo, tóc, ồ, đã quên, nàng cơ hồ là không có tóc, cho
nên nếu như bỏ qua một vài dấu răng đỏ ửng trên cánh tay, vậy đương nhiên nàng
là người có hình tượng tốt nhất.
Bạch thiếu gia cùng tên tiểu
hài tử cao gầy kia thì trông thảm hại hơn một chút, trên mặt có không ít những
vết cào xước, đây tuyệt đối chính là kiệt tác của Trì Phong! Nàng vốn là thân
nữ nhi, đương nhiên sử dụng móng vuốt để tham chiến.
Trên đường trở về phủ, Trì
Phong yên tâm thoải mái mà nằm trong lòng một vị hộ vệ, nhìn Dục Tước cùng Dục
Tuyên thất thểu bước đi bên cạnh.
“Về phủ phải bẩm báo như thế
nào đây?” Xem những chiến tích trên mặt bọn họ đương nhiên là không thể gạt
được ai.
“Hừ, chúng ta thật ra cũng
không có gì, nhưng ngươi nhân tiện bi thảm rồi, Úy Trì phu nhân sẽ không bỏ qua
ngươi.” Dục Tuyên có chút hả hê ngẩng đầu mà nhìn Trì Phong.
Trì Phong không biết lấy ở nơi
nào một nhánh cỏ lau, ngậm trong miệng vừa nhai vừa nói: “Yên tâm! Ta tuyệt đối
có thể an toàn vượt qua cuộc kiểm tra.”
Dục Tước nãy giờ vẫn im lặng,
đột nhiên lên tiếng: “Chuyện hôm nay tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.”
“Vâng, thiếu gia!” Các vị hộ
vệ đồng thanh đáp.
Quả nhiên, sau khi trở lại Úy
Trì phủ, mọi người cực kỳ hoảng sợ, tiểu mỹ nữ Trì Tuyết lại càng ủy mị nước
mắt rơi lã chã, Úy Trì Hòe áy náy bất an, nhưng trông thấy Dục Tước cùng Dục
Tuyên không nói gì, thần thái vẫn ung dung, cũng nhân tiện yên lòng.
Tiểu hài tử của người khác
không thể mắng, vậy tiểu hài tử của chính mình chung quy vẫn có thể đi? Cho nên
mọi sự tức giận đều đổ dồn lên đầu Trì Phong!
Không nghĩ tới mọi người ở Úy
Trì phủ có thể dễ dàng bỏ qua chuyện này, Trì Phong thần sắc kiên định vội vàng
quay sang nhìn Úy Trì Hòe nói: “Gia gia, từ nay về sau, ta muốn cố gắng theo
ngài học giỏi võ công, tương lai còn dài về sau có thể bảo vệ người nhà, bảo vệ
quốc gia, bảo vệ dân chúng!’Vừa nói vừa chấp ba ngón tay chỉ thiên mà thề, nói
xong mấy câu này tâm trạng khẳng khái phẫn nộ, nhiệt huyết sôi trào.
Úy Trì Hòe nghe xong, thâm
tâm vô cùng cảm động, thật là một cơ hội hiếm có, hôm qua nhìn bộ dạng lúc tỷ
thí của Trì Phong, vốn tưởng rằng gia tộc Úy Trì lại có thêm một tên thư sinh
vô dụng, đang suy nghĩ biện pháp làm sao cho Trì Phong theo hắn học võ, không
nghĩ tới Trì Phong chính mình lại la hét đòi học, thật là tốt quá, xem ra gia
tộc Úy Trì đã có người kế thừa binh nghiệp rồi.
“Vậy rốt cuộc tại sao ngươi
lại cùng kẻ khác ẩu đả?” Lâm Ngọc Lan đương nhiên không dễ bị hồ lộng như thế,
tính tình nữ nhi của chính mình còn không rõ hay sao, luôn luôn hiếu động háo
thắng, ở đâu náo nhiệt là liền có mặt.
Trì Phong thu hồi thần sắc
kiên định mới vừa rồi, nhanh chóng chuyển sang thần thái lòng đầy căm phẫn:
“Mẫu thân, mấy kẻ vừa rồi thật sự ghê tởm nga, ỷ vào người nhà có chút thế lực,
dám khi dễ bá tánh thiện lương, bất quá ta chỉ tiện tay giúp đỡ một chút, cũng
coi như là đã làm một chuyện tốt. Nương không cần khen ngợi, ta sẽ kiêu ngạo
a.”
Dục Tước cùng Dục Tuyện đứng
bên cạnh, nghe xong toàn thân run rẫy, há hốc mồm, chưa từng thấy ai như vậy…
Ách… Thật là vô liêm sĩ nga, nói cho cùng chuyện vừa rồi nếu không phải do nàng
đề nghị vậy bọn họ làm sao lại đánh nhau.
Tóm lại, chuyện này dù sao
cũng đã kết thúc, về phần Trì Phong sau khi về phòng đã bị lão cha cùng lão mẹ
đóng cửa giáo huấn một trận.
Ở lại tĩnh dưỡng hai ngày tại
Úy Trì phủ, Dục Tước cùng Dục Tuyên cũng nên tiếp tục cuộc hành trình của chính
mình rồi, lần này vốn là chuẩn bị đi đến An Châu thăm viếng nhà của lão ngoại
công, trên đường đi qua Càng Châu thuận tiện ghé qua Úy Trì phủ xem Trì Phong
một chút, bây giờ đã thấy được, coi như là thắt chặt tình hữu nghị, vì vậy cũng
nên rời đi.
Ngoài đại môn của Úy Trì phủ,
tống tiễn một đoàn người.
Trì Phong ôm lấy cổ Dục Tước,
sờ sờ khuôn mặt của hắn, “thâm tình”mà nói: “Tước ca ca, ngươi trở về nhất định
phải nhớ kỹ Trì Phong nga, ta sẽ luôn tưởng niệm ngươi.” Vừa nói xong nhân tiện
dùng miệng của mình in một dấu son môi lên trên khuôn mặt trắng noãn của hắn.
Dục Tước có chút đỏ mặt, ôm
chặt Trì Phong hít lấy tư vị thơm mát toát ra từ thân thể mềm mại nhỏ bé kia,
thật sự cảm thấy luyến tiếc, nếu như Trì Phong vốn là tiểu đệ đệ của chính mình
thì thật tốt biết mấy, vậy có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ rồi.
“Trì Phong, sau này ngươi đến
kinh thành, nhớ kỹ phải tìm ta, ta nhất định sẽ chiêu đãi ngươi.”
Đứng bên cạnh Dục Tuyên có
chút bực mình mà hừ lạnh một tiếng.
Trì Phong vội vàng quay sang
lôi kéo tay hắn, trên môi nở nụ cười thật tươi: “Tuyên ca ca, mặc dù chúng ta
lúc trước có chút không thoải mái, nhưng bây giờ đã phải biệt ly, chuyện cũ
không nên nhắc lại nữa, ta sẽ nhớ kỹ ngươi. Ôi, ‘rơi lệ từ biệt người ngàn dặm,
ngày sau hàn ấm đều tự trân. Khẳng khái từ xưa anh hùng sắc, ngọt vẩy nhiệt
huyết viết thanh xuân. ‘Tuyên ca ca, ngươi cũng sẽ không quên ta phải không?”
Tới lúc này rồi, Trì Phong
vẫn còn không quên phô trương trình độ văn chương của bản thân.
Dục Tuyên gật đầu, âm thầm
thề lần sau tái kiến nhất định phải cho hắn nếm mùi thất bại.
Nhìn chiếc xe ngựa dần dần
khuất dạng, Trì Phong đang muốn hoan hô vì chính mình đã được giải thoát, nhưng
lại phát hiện ra những ngày tháng cực khổ của nàng chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi!
Chương 008: Học võ
Trời tờ mờ sáng, sương mù hãy
còn bao phủ khắp mọi nơi, bây giờ mặc dù đã là tiết lập xuân, nhưng không khí
buổi sớm mai vẫn se se lạnh.
Trì Phong gật gà gật gù từ
Tùng Lâm hoa viên đi tới, cẩn thận lê từng bước chân, nhân tiện ngóng trông lão
cha sẽ giúp nàng cầu tình, đáng tiếc thay Úy Trì Tùng lại bỏ qua sự cầu khẩn
của nàng, nhanh chóng trở về trướng phòng tìm ái thê ôn tồn.
“Nhìn cái gì? Còn không mau
luyện tập!” Thanh âm vang dội của Úy Trì Hòe đã phá tan đi tia hy vọng cuối
cùng trong lòng Trì Phong.
“Bẩm không có gì đâu ạ, gia
gia, hôm nay bụng ta cảm thấy không được thoải mái, có thể hay không nghĩ ngơi
một ngày?” Trì Phong cố gắng trợn to hai mắt, bộ dạng đáng thương hề hề mà nói.
“Cái gì! Ngày hôm qua ngươi
chính là đã dùng cách này rồi, ngày hôm trước còn nói thân thể ngứa ngáy, tái
ngày hôm trước lại bảo chân không thoải mái, ngươi cho rằng ngươi là nữ nhi à,
sao lại lắm lời đến thế!” Úy Trì Hòe bực mình quát lớn.
Thanh âm chói tai khiến cho
thân thể Trì Phong co rút lại.
Thật là thất sách nga, bởi vì
chưa từng thành công qua, cho nên nhân tiện lười biếng tìm lý do mới, không
nghĩ tới gia gia lại hội nhớ kỹ đến vậy, Trì Phong mặt mày ủ dột.
“Tốt lắm, vậy thì hãy tập
trung hảo hảo luyện tập, ngươi là nam tôn độc nhất của Úy Trì phủ, tương lai
của cả gia tộc đều phải dựa vào ngươi, Tử La quốc từ ngày kiến quốc đến nay đã
trải qua hơn năm trăm năm lịch sử, dòng họ Úy Trì kể cả ta có tổng cộng sáu vị
tướng quân, không nghĩ đến tới đời này thiếu chút nữa là tuyệt hậu, nếu như
ngươi không cố gắng học tốt một chút ta tương lai làm sao có thể đối mặt với
liệt tổ liệt tông đây?” Úy Trì Hòe đau lòng nhức óc mà nói.
“Gia gia, kỳ thật không làm
được tướng quân cũng không sao, ta có thể làm một quan văn, nói không chừng
biết đâu nhân tiện cùng ngoại tôn giống nhau làm được Tể Tướng nga.” Trì Phong
bĩu môi, cố gắng nói lý.
“Nói bậy! Tể tướng sao có thể
so sánh được với tướng quân! Tể tướng bức quá cũng chỉ là ở bên cạnh giúp đỡ
hoàng thượng xử lý việc triều chính, chỉ thủ họa cước (khua tay múa chân), nào
có được như Tướng quân! Thượng trận giết địch, bảo hộ dân chúng, đây mới là
điều quan trọng!” Úy Trì Hòe hung hăng mà gõ vào đầu Trì Phong một cái, lớn
tiếng khiển trách.
Trì Phong sờ sờ tiểu sọ não
trụi lủi của chính mình, tốt nhất là không nên tranh cãi cùng gia gia, tư tưởng
thật sự quá khác biệt rồi!
☆☆☆☆☆☆
“Hai chân song song khai lập,
khoảng cách giữa hai cước là chiều dài của ba bước chân, sau đó hạ người ngồi
chồm hổm, mũi chân song song về phía trước, chớ được nhúc nhích. Hai đầu gối
hướng ra phía ngoài chống giữ, nhưng cũng không thể vượt qua mũi chân, bắp đùi
cùng mặt đất song song. Đồng thời lưng phải luôn giữ tư thế thẳng đứng, cái
mông chớ được ưởng ra sau. Như vậy cơ thể sẽ được uốn thành hình cung.” Úy Trì
Hòe cầm một cây tiểu trúc vừa nói vừa đi đảo quanh Trì Phong.
“Đều đã nói rồi, lưng tuyệt
đối phải thẳng, chớ ưởng ngực. Hai tay vây quanh trước ngực tựa như đang ôm
bóng. Mắt lúc nào cũng phải nhìn hướng về phía trước, đầu ngẩng cao, cảm giác
đỉnh đầu như bị một cây tuyến nâng trụ.” Trì Phong ngồi chồm hổm một hồi, Úy
Trì Hòe lại cảm thấy không hài lòng, vội vàng nhắc lại quy tắc thêm một lần
nữa.
Trì Phong làm theo, nước mắt
trong lòng không ngừng tuôn rơi, cũng tự trách mình nhất thời hồ đồ, ngày đó vì
ham hố muốn đánh nhau, đã nghĩ phải học võ, chờ đợi sau này có thể tự do đi
xuyên rừng, phiêu phiêu dục tiên mà xuất hiện trước mặt mọi người.
Hơn nữa học xong võ công, còn
có thể cứu người, trong các cuốn tiểu thuyết cũng thường có cốt truyện “anh
hùng cứu mỹ nhân”! Tưởng tượng một chút, vị anh hùng ngọc thụ lâm phong, ra tay
trượng nghĩa cứu giúp nữ tử xinh đẹp, tại giữ không trung xoay tròn một hồi lâu
mới đáp xuống đất. Sau đó mỹ nữ xấu hổ rụt rè mà nói nhỏ muốn lấy thân đền đáp…
Bịch! Đầu bỗng nhiên cảm thấy
đau xót.
“Ngươi đang suy nghĩ cái gì?
Lại còn cười khúc khích nữa chứ.” Động tác của gia gia làm cho Trì Phong lập
tức hồi phục lại tinh thần.
“Ngươi phải nhớ kỹ, trên thế
gian này, chỉ có bản lãnh mạnh, sau này mới có thể bảo vệ được dân chúng, mới
có thể khiến cho những kẻ khác phải thuần phục ngươi!” Úy Trì Hòe thấm thía
nói.
Lần này Trì Phong thật sự
chăm chú lắng nghe, nàng hiện tại là nữ cải nam trang, nếu như bản lãnh không
mạnh, tương lai như thế nào có thể làm một đại trương phu? Như thế nào có được
địa vị trong giới nam nhi? Như thế nào có thể bảo vệ chính mình không bị người
khác thương tổn?
Nghĩ tới đây, Trì Phong kiên
định gật đầu, hai mắt sáng lên: “Gia gia, ta đã thông suốt rồi, từ nay về sau
sẽ cố gắng luyện tập!”
Vì vậy, Úy Trì Hòe cảm thấy
rất vui mừng, may mắn đích tôn của chính mình vốn là thiết thụ nở hoa rồi.
☆☆☆☆☆☆
Bây giờ Trì Phong mặc dù mới
ba tuổi, nhưng cuộc sống đã vô cùng bận rộn. Sáng sớm thức dậy đứng tấn luyện
võ, hai canh giờ sau dùng điểm tâm cùng người nhà, tiếp đó lại cùng tỷ tỷ học
viết chữ, xế chiều dành thời gian luyện tập cầm kỳ thi họa, buổi tối vốn là để
kiểm tra lại mọi hoạt động trong ngày.
Nghĩ lại lúc còn ở hiện đại
Trì Phong mặc dù IQ cao, trí nhớ siêu quần, cũng chưa từng siêng năng đến như
vậy? Nhưng bây giờ bất đồng, ở hiện đại như thế nào cũng không bị chết đói,
nhưng nơi này lại không như thế, kẻ nào đắc tội với Hoàng Thượng nhân tiện trưu
di tam tộc hoặc bị đày ra biên ải lưu vong. Úy Trì phủ đều là dựa gia gia chống
đỡ, gia sản cũng chỉ có vài chục mẫu ruộng, hơn nữa lại còn có một chút bỗng
lộc, nhưng chính là gia gia đối đãi với binh lính rất tốt, thường cầm bổng lộc
của chính mình đi cứu tế người khác, người nhà vừa lại không có kinh doanh gia
sản, cho nên Úy Trì phủ cũng không mấy dư giả. Mặc dù các vị trưởng bối không
có nói qua, Trì Phong cũng biết.
Cứ như vậy, thoáng một cái đã
ba năm trôi qua, Trì Phong cũng đã được sáu tuổi rồi.
Trong ba năm này, tuy cuộc
sống khá là khắc khổ, nhưng nàng vẫn gây ra không ít chuyện.
“Quản gia thúc thúc, nếu như
ngươi không gia tăng lượng thịt trong thức ăn hàng ngày của ta, ta sẽ nhân tiện
bẩm báo lại cho gia gia biết chuyện tối hôm qua ngươi cùng Thúy Nương hẹn hò
trong bếp.” Trì Phong vừa nói vừa chắp hai tay sau lưng, đi đi lại lại trong
phòng.
“Tiểu thiếu gia, ngàn vạn lần
đừng nên bẩm báo cùng lão gia gia, Thúy Nương còn không có đáp ứng ta đấy.” Một
nam tử hơn ba mươi tuổi bộ dạng đáng thương hoảng hốt nhìn Trì Phong cầu khẩn.
Thúy Nương vốn là trù nương của Úy Trì phủ đã hơn mười năm nay, quản gia liếc
mắt một cái nhân tiện nhìn trúng đối phương, đáng tiếc lâu như vậy vẫn chưa
thành công.
“Vậy ngươi phải đáp ứng điều
kiện của ta, mỗi ngày đều chỉ ăn rau cải củ, ta gần như mất hết cả vị giác rồi
đây này!” Trì Phong bất mãn nói.
“Nhưng tiểu thiếu gia, mấy
ngày hôm trước ngài âm thầm đánh lén một hộ vệ trong phủ, khiến cho hắn phải
nằm tĩnh dưỡng trên giường, bây giờ trong phủ không có ai bảo vệ, lão gia nói
phải phạt người bảy ngày không được ăn thịt, hiện tại chỉ vừa trải qua có ba
ngày mà thôi.” Quản gia cố gắng kíck thích trí nhớ của Trì Phong.
“Trời ạ, mới có ba ngày, ta
còn tưởng rằng ba tháng đã trôi qua, gia gia cũng thật là, tên hộ vệ kia quả
thật không còn dùng được nữa rồi, ta rèn luyện năng lực phản ứng của hắn có gì
bất hảo, cư nhiên còn bị phạt! Làm chuyện tốt rốt cuộc lại như thế này, có hay
không thiên lý hả!” Trì Phong ngửa đầu nói lớn, phạt gì không phạt lại phạt
nàng không được ăn thịt? Vậy chẳng phải khiến cho nàng sống không bằng chết
sao? Không ăn thịt nhân tiện không có tâm tình cùng thể lực để học hành rồi,
gia gia đây chính là hủy hoại tương lai của quốc gia a!
“Quản gia, nếu ngươi gia tăng
lượng thịt trong thức ăn cho ta, đổi lại ta sẽ miễn phí dạy cho ngươi một đơn
thuốc, Thúy Nương sẽ chấp nhận ngươi dễ như trở bàn tay.” Suy nghĩ một chút,
Trì Phong đột nhiên thần bí hề hề mà ghé sát vào tai quản gia đầu độc.

