Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 111
Chương 111 Xuất động
Sau khi Như Phong nghe được tin tức thì cực kì tức giận,
nhưng vẫn nhanh chóng phái binh đi chi viện, đề phòng vạn nhất.
Hiện tại, trong đại trướng.
“Phó nguyên soái, Lãnh Vệ Điền dẫn theo tổng cộng bao nhiêu
người?” Như Phong cố gắng làm cho tâm trạng mình ở trong trạng thái tỉnh táo.
“Hết thảy là ba vạn!” Cao Uy ôm quyền nói. Trong quân tổng
cộng chỉ có mười vạn tướng sĩ.
Bàn tay Như Phong hết nắm chặt rồi lại thả lỏng, lớn tiếng
nói: “Tại sao hắn có nhiều binh như vậy?” Theo lý thuyết, lấy thân phận địa vị
của hắn, cũng chỉ có thể cai quản khoảng năm nghìn binh mã. Dù có thêm quân của
Tôn tướng quân thì nhiều nhất cũng chỉ một vạn. Nhưng bây giờ, không biết chạy
đâu ra tới ba vạn binh!
Ánh mắt mọi người có cố ý có vô tình liếc nhìn người nãy giờ
vẫn luôn nhàn nhã uống trà, Vương Vi
Như Phong híp đôi mắt lại, nói: “Giám quân đại nhân, đây là ý
của ngài?”
Hai con mắt ti hí của Vương Vi đắc ý nheo lại, chậm rãi nói:
“Úy trì Như Phong, chuyện đã đến nước này thì ta cũng không giấu ngươi nữa, rõ ràng, mắt thường cũng thấy
chỉ cần một động tác thì cũng có thể phái tan đại doanh đó, rõ ràng thắng lợi
đã năm trong tầm tay, hơn nữa, theo tin tức đáng tin cậy, thái tử của bọn ta đã
có chứng cứ chính xác xác định chắn chắn bọn chúng thiếu quân lương, mà ngươi
lại lần nữa trì hoãn cơ hội xuất binh, ngươi có biết sự do dự thiếu quyết đoán
của ngươi sẽ làm chiến cơ* tan biến hay không? Cho nên ta mới bảo Tôn tướng
quân và Lãnh tướng quân xuất binh. Bây giờ địch binh đã đói đến xanh xao vàng
vọt, không chịu nổi một kích, nhưng vì để ngừa vạn nhất, nên bây giờ xin mời
nguyên soái phái binh đi tiếp ứng nhé.”
*Chiến cơ: thời cơ chiến đấu.
Như Phong cứng rắn lên tiếng: “Lỡ như đây là một cái bẫy thì
sao? Vương Vi, ngươi có nghĩ tới hậu quả mà các ngươi sẽ mang là như thế nào
hay không?”
Vương Vi nhìn nhìn bàn tay múp míp được chăm sóc một cách
lãng phí của mình, giọng the thé nói: “Không đâu, thái tử điện hạ anh minh thần
võ, mặc dù người ở kinh thành, nhưng vẫn biết rất rõ tình hình nơi đây, như vậy
tình báo của điện hạ còn có thể sai sao?” Như Phong khinh miệt liếc nhìn hắn,
rôi đưa tầm mắt nhìn nhìn những người khác, nói: “Chư vị tướng quân có ý kiến
gì không?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, một lát sau, Lữ Mãnh mới hồi
đáp: “Nguyên soái, vậy nếu chuyện này là thật, hẳn phải nhanh chóng phái binh
đi chi viện thôi.”
Như Phong im lặng, phái người đi chi viện với cứu viện là hai
khái niệm bất đồng, đây cũng là quyết định dùng binh của mình.
Như Phong đứng lên, nhìn sa bàn, nói: “Bọn họ đi đường nào?”
Mọi người lập tức đi tới, chuyên chú nhìn sa bàn.
Có vị tướng quân nói: “chắc là đi từ con đường này, nếu đi
đường này, có thể rút ngắn hai canh giờ.”
Như Phong nhìn thoáng qua hắn, quan hệ bình thường với Lãnh
Vệ Điền có thể nói là tốt.
“Mặc dù có thể rút ngắn hai canh giờ, nhưng đường này phải đi
qua một sơn cốc, đường đi chật hẹp, hai bên núi là vách đã dựng đứng, dựa theo
dụng binh chi pháp, nơi này đúng là chỗ hiểm có thể trúng mai phục. Cho nên bọn
họ tốt nhất là không nên bị dính vào bẫy của địch.” Như Phong nghiến răng keng
két, đương nhiên, chỉ có thể làm trong tưởng tượng.
“Được rồi, chúng ta phải nhanh tay chuẩn bị, việc này không
thể chậm trễ, Lữ tướng quân, Úy Trì tướng quân!” Như Phong suy nghĩ một vòng,
lập tức kêu lên.
“Có mạt tướng!” Hai người đồng loạt bước ra khỏi hàng.
“Hai người các ngươi lập tức dẫn theo một nghìn tinh binh của
Hổ Dực doanh, bốn ngàn kỵ binh và năm ngàn bộ binh theo sau Lãnh Vệ Điền, lúc
cần thì trợ giúp, bọn họ mới chỉ xuất phát chưa đến nửa canh giờ, dọc theo
đường đi nhớ kỹ phải cẩn thận có mai phục, dù có nóng vội cũng không được chạy
vào mà chưa phái người đi thăm dò!” Như Phong nhìn sa bàn nhanh chóng nói.
“Mạt tướng lĩnh mệnh!” Hai người lớn tiếng nói, sau đó nhanh
chóng bước ra ngoài thi hành lệnh.
“Hà tướng quân đâu?”
“Có mạt tướng!” Có người bước ra.
“Ngươi lập tức dẫn đầu một nghìn kỵ binh với bốn nghìn quân
sĩ đi theo từ phía sau, để ngừa hai đội nhân mã phía trước lọt vào vòng vây của
địch, trước có phục binh, sau có kỵ binh chặn giết!”
“Mạt tướng lĩnh mệnh!”
“Mã tướng quân đâu?”
“Có mạt tướng!”
“Ngươi dẫn một vạn binh mã đến Lạc Thủy trấn và Bình Dương
trấn của địch quấy rối một chút, phân tán lực chú ý của địch nhân.”
“Mạt tướng lĩnh mệnh!” Mã Thanh Thu cung kính mà trả lời.
...
Sau khi phân phó hàng loạt nhiệm vụ, Như Phong nhìn bộ dáng
kinh ngạc của Cao Uy, không nhịn được nói: “Phó soái, có chuyện sao?”
Cao Uy lắc đầu, trên mặt vẻ vui mừng, nói: “Không có, chỉ là
cảm thấy nguyên soái chỉ huy thật bình tĩnh, khiến cho ta thấy được phong phạm
của một nguyên soái đã lão luyện.”
Như Phong lắc đầu, nói: “Chưa đâu, so với gia gia, ta vẫn còn
kém xa lắm.”
Cao Uy đang muốn nói thêm, Như Phong liền cất cao giọng nói:
“Nam Sơn, giúp ta lấy quần áo ra đây!”
Nam Sơn đã sớm đứng chờ một bên, thấy thế lập tức đi lấy
chiến bào màu đỏ ra, Như Phong lắc đầu, nói: “Không phải cái này, phải là mê
màu phục ta yêu cầu bọn họ đặc chế.” Mê màu phục là do sau khí Như Phong lên
chức nguyên soái đã cho người chuẩn bị, tổng cộng cũng chỉ có ba nghìn linh bốn
bộ, hơn nữa mỗi bộ lại trang bị thêm mũ giáp nhẹ, chất liệu chế tại mũ giáp cực
kỳ sang quý, nên Như Phong không gọi nhiều người làm. Bộ quần áo đó sau khi hoàn
thành cũng chưa mặc ra lần nào.
* đơn giản là áo ngụy trang đó.
Như Phong nhìn liếc mắt Cao Càng Tề, nói: “Ngươi lập tức đi
gọi ba nghìn huynh đệ còn lại ở Hổ Dực doanh thay mê màu phục và mũ giáp, sau
đó mang đội đợi mệnh lệnh của ta.” Trước kia Hổ Dực doanh chỉ có ba ngàn người,
bây giờ đã tăng thêm một ngàn.
Mặt Cao Càng Tề nhanh chóng đỏ bừng [vì hưng phấn.], thân thể
cao lớn, trả lời vang dội: “Vâng, nguyên soái!” Nói xong liền nhanh chóng chạy
ra ngoài.
“Sư huynh, ta cũng muốn đi được không?” Vẻ mặt Nam Sơn cũng
thật hưng phấn.
Như Phong lắc đầu, nói: “Ta mang đi toàn là quân tinh nhuệ,
định đi đường tắt ngắn nhấn đến đại bản doanh của địch, trên đường phải trèo
đèo lội suối, đệ chưa trải qua huấn luyện đặc biệt, võ công cũng không lợi hại
bằng ta, cho nên đệ không thể đi.”
“Sư huynh, ta muốn đi!” Khuôn mặt Như Phong nhất thời đỏ
bừng, nhưng vẫn không nhượng bộ, mở to mắt nhìn Như Phong.
Như Phong trừng mắt, lạnh lùng nói: “Đây là lệnh! Hơn nữa nếu
đệ đi ta phải phân người chiếu cố đệ.”
“Nhưng mà ta có thể hiến kế cho huynh, xem thiên thời địa
lợi.” Nam Sơn thấp giọng nói.
“Cái này thì không cần, trước đó ta đã cho người dò xét, con
đường kia có một người hiểu biết.” Như Phong bĩu mỗi, liếc mắt Chu Tiền một
cái.
Nam Sơn vẫn không chịu, Như Phong lập tức vỗ vỗ bờ vai của
cậu, nói: “Nam Sơn, ta biết đệ lo lắng cho an nguy của ta, nhưng mà đệ , vì vậy
nên ở lại thì tốt hơn. Phải cùng phó soái giữ gìn tốt quân doanh của chúng ta,
nơi này cần đệ.” Trong lòng lại nghĩ khác, không bắt người ta nói trắng ra thì
đệ không chịu được sao?
Sau này, Như Phong mới biết quyết định đó của nàng sáng suốt
tới cỡ nào!
Cao Uy một bên bắt đầu suy nghĩ, nhìn thoáng qua bản đồ sa
bàn, nhẹ giọng nói: “Nguyên soái, đây
thật là nhất chiêu xuất kỳ bất ý địa kì binh* [lính đánh úp bằng một chiêu bất ngờ ????.], nếu như khống
chế tốt, ở tình huống bây giờ, có thể sẽ không mất nhiều công sức để đánh bại
quân địch, nhưng đường nhỏ này chưa có ai đi qua, nghe nói rất hung hiểm, cho
nên nguyên soái ngài nhất định phải vạn sự cẩn thận đấy!” Khuôn mặt Cao Uy mặc
dù rất hưng phấn, nhưng cũng có nỗi lo lắng không che đậy.
Như Phong ra hiệu cho Chu Tiền, Chu Tiền liền ôm lấy hai bộ
mê màu phục đi ra ngoài.
“Phó soái, ngươi nói sai rồi, chưa người nào đi qua, không
phải là chúng ta không nghĩ đến, gia gia cũng đã sớm phái người dò xét qua, chỉ
là sau khi ông trúng độc thì chuyện đó đã hoãn lại, sau khi ta lên làm nguyên
soái đã tiếp tục việc đó, bây giờ cơ hội ngay trước mắt, chỉ cần có thể đi qua
thuận lợi, chúng ta sẽ thắng, trận này không nhất định phải đánh.”
Như Phong tỉnh táo phân tích.
Cao Uy nghe được, lo lắng trong lòng cũng giảm bớt.
Như Phong bèn tiễn bọn họ đi, cũng không thèm quan tâm vẻ mặt
bị đả kích lớn của Nam Sơn, nhanh chóng thay quần áo.
Bên trong mặc một chiếc áo lót, rồi mặc trụ giáp, sau đó mới
mặc mê màu phục xanh biếc và quần vào, rõ ràng là quân phục mặc trong quân đội
ở hiện đại nha! Chỉ trừ tay áo dài hơn. Trên mặt vải có bôi quét chút thuốc màu
và cái gì gì đấy, lúc đi xuyên qua rừng có thể hòa lẫn với màu của lá cây,
không hấp dẫn sự chú ý, cũng dễ dàng mai phục.
Như Phong buộc chặt đai lưng của mình, cung tên và bao mũi
tên dắt trên lưng, buộc một chiếc túi nho nhỏ bên hông, bên trong đựng lương
khô. Lúc Như Phong đi ra, rất hấp dẫn ánh mắt mọi người. Đương nhiên, làm người
ta chú ý thì hai người đi phía sau nàng cũng có phần, một người là Chu Tiền,
người kia thì giống y đúc Chu Tiền, tên Chu Hậu.
Như Phong bất vi sở động*, dứt khoát đi đến cửa chính, nơi đó
đã có ba nghìn binh lính ăn mặc giống nàng, chỉnh tề không tiếng động, không
khí nghiêm nghị. Như Phong quét mắt liếc nhìn mọi người, Dung Ức Ảnh, Dương Vĩ,
Dương Hổ, Dương Báo và Bạch Nhất Quân cũng ở đó.
* xem như không có gì.
Như Phong hướng Cao Càng Tề gật đầu, đám người di chuyển rất
nhanh, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Chu Hậu và một binh sĩ đi trước dẫn đường, Như Phong ở chính
giữa, bên người có Cao Càng Tề và Chu Tiền che chở.
Dọc theo đường đi toàn là những cái cây to lớn lay động, cây
cỏ còn cao hơn con người, cây cối thật sự sum xuê, um tùm xanh ngắt, nước chảy
róc rách, không khí tươi mát. Xem ra, nơi này là một thắng cảnh.
* thật ra là địa phương tốt, ta thật
sự không biết nói thế nào >”<.
Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, nơi đây vốn không có
đường bộ, đi bước nào khó bước ấy, đi theo đoàn, phải dựa vào những binh lính
đi trước mở đường, hơn nữa đôi khi lại nghe được tiếng kêu động vật ở phía xa,
ví dụ như sói tru... Hoặc là có vài con vật nhỏ chạy đến tấn công, chẳng hạn
như rắn hay côn trùng...
May mắn lại đến một lần nữa với Như Phong khi thuốc của Túy
Nguyệt phát huy tác dụng, ít nhất lần này rắn với côn trùng chỉ đứng xa xa nhìn
nàng, nhưng không tiến lên tấn công như trước. Nhưng nhiều động vật hoang dã
theo như vậy, nhất là dưới ánh mắt của con rắn nhị sừng, phải cần dũng khí rất lớn nha.Bởi vì bạn có thể
nghe được tiếng le lưỡi xì xì của nó trong không trung, cho nên Như Phong dù
lớn mật, đụng tới mấy thứ này cũng sợ hãi, cho nên chỉ trong một canh giờ đi
bộ, trên lưng Như Phong đã mồ hôi lạnh đầm đìa.
Đi qua rừng rậm, sẽ phải leo núi, bò trên vách núi cheo leo,
tinh thần mọi người lại hạ xuống hai phần.
Mày mà những người này toàn là những tinh binh đã trải qua
huấn luyện đặc biệt, vậy nên cũng coi như thành thạo, nhưng vẫn có vài người sơ
ý lơ là cho nên rơi xuống vách núi, hồi lâu vẫn không nghe tiếng vang, làm cho
mọi người càng thêm cảnh tỉnh.
Trong lúc đội Như Phong đang đi trên đường, trong đại doanh,
Cao Uy nghe báo cáo của binh lính, ngã ngồi lên ghế, sắc mặt tái nhợt mà kêu
lên: “Chúng ta trúng kế rồi!”

