Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 124
Chương 124: Thẳng thắn
Mộc Vấn Trần sau khi nhìn chăm chú vào Như Phong một hồi thì
đột nhiên cười quái đản, nói:
“Được rồi, nếu nàng cho ta sờ sờ một chút ta sẽ nói cho.”
Như Phong nhất thời cứng họng, này có tính là thực tủy tri
vị* không vậy?
[*thực tủy tri vị: ăn quen miệng, ăn riết ghiền.]
“Như Phong…” Mộc Vấn Trần ngồi bên cạnh Như Phong, vén tóc
nàng sang một bên, lộ ra gương mặt đã câu mất linh hồn mình, nhẹ giọng nói:
“Như Phong…” Ánh mắt chuyên chú nhìn chằm vào Như Phong, trên mặt hiện rõ ý
cười dịu dàng, khiến cả khuôn mặt dường như sinh động hẳn lên.
Như Phong trừng mắt, thở dài nói: “Đừng cười như vậy, chàng
biết rõ ta không thể chống cự được nụ cười của chàng mà.” Ngẫm lại, một người
bình thường rất ít khi cười, đột nhiên nở nụ cười thật tươi với ta, ta có thể
không bị hấp dẫn sao? Huống chi lại là một người giống trích tiên* như Mộc Vấn
Trần đây.
[*trích tiên: tiên bị đày xuống nhân gian.]
Mộc Vấn Trần mỉm cười, sờ sờ khuôn mặt Như Phong, nói: “Như
Phong, rốt cuộc nàng có đồng ý hay không?”
“Nếu ta không đồng ý thì sao?” Như Phong hì hì cười, trên mặt
có vẻ nghịch ngợm.
“Ta đây sẽ không nói cho nàng biết vừa rồi ta làm gì?” Trong
mắt Mộc Vấn Trần hàm chứa ý cười, nhưng tay lại luồn vào trong chăn kéo cánh
tay của Như Phong, cẩn thận mà vuốt ve một hồi.
Trong lòng Như Phong có chút chấn động, nàng chưa bao giờ
nghĩ tới có một ngày, nàng sẽ như một người con gái bình thường, Mộc Vấn Trần
như bao người con trai khác, hai người ngồi tâm tình như vậy, có lẽ người bên
ngoài sẽ cảm thấy nhàm chán, nhưng bọn họ lại cảm thấy vui vẻ vô cùng.
Vì vậy nàng mân mê miệng, làm nũng nói: “Chàng mà không nói,
ta liền lập tức ngủ, vậy nên chàng tiếp tục nhìn ta ngủ đi.”
Đáp lại là Mộc Vấn Trần nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang đặt ở
mép giường của Như Phong, nhẹ nhàng mà tiếp tục gặm.
Mặt của Như Phong đỏ lên, nàng nhìn cử động của hắn, chỉ cảm
thấy trên tay ngứa vô cùng, vội nói: “Tay của ta bẩn, không cho làm như vậy.”
Mộc Vấn Trần rõ ràng có chút khiết phích*, không ngờ bây giờ lại làm như
vậy.
[*khiết phích: nghiện sạch sẽ.]
Mộc Vấn Trần lưu luyến mà thả tay Như Phong, nói: “Như Phong,
lần đâu tiên ta phát hiện, thì ra tay nàng lại mềm như vậy.”
Như Phong rút mạnh tay về, nhìn trái nhìn phải, nâng lông mi,
đắc ý nói: “Đương nhiên, mặc dù trên tay có vết chai, nhưng vẫn là một đôi tay
đẹp đó!”
Mộc Vấn Trần lắc đầu, thầm nghĩ chứng tự kỷ của Như Phong lại
bắt đầu phát tác.
Tuy nhiên, Như Phong vừa nhướng mày vừa nói thêm: “Đẹp thì có
đẹp, nhưng thế gian này có biết bao nữ tử tay trắng hơn ta, mềm hơn ta, trơn
bóng hơn ta, ôi, đây là sự khác biệt của tay chấp kiếm* a.” Vừa nói vừa hối
tiếc mà nhìn hai tay mình, đôi mắt lại không ngừng liếc về phía Mộc Vấn
Trần.
[*chấp kiếm: cầm kiếm.]
Nhưng Mộc Vấn Trần lại không nỡ nhìn bộ dáng cau mày của Như
Phong liền nói: “Những nữ tử khác ra sao không quan hệ với ta, bàn tay ta thích
nhất là bàn tay của Như Phong, sau này nàng không muốn cầm kiếm thì không cần
cầm.” Hoặc là ta bảo người đi chế ra một ít thuốc có thể khiến cho da tay trở
nên trắng hơn cho Như Phong dùng cũng được, Mộc Vấn Trần tính toán trong lòng.
Ngày hôm qua trong lúc vô ý hắn thấy Túy Nguyệt đang thu gom
những cánh hoa và cây cỏ thơm, sau khi hỏi mới biết được đây là để cho Như
Phong dùng khi tắm rửa, sau khi dùng có thể khiến da tay bóng loáng, da thịt
trở nên thơm mát, nghe nói là Như Phong thích nhất cách tắm rửa này. Vì thế hắn
mới biết, thì ra Như Phong chú ý những việc này như vậy, lúc trước hắn còn
tưởng rằng làn da của Như Phong tốt như vậy là do trời sinh, không cần chăm
sóc.
Hai mắt Như Phong liếc cái đai lưng đang đặt ở đầu giường, nói:
“Sao có thể nói không cầm là không cầm được? Huống chi, ta cũng thích vũ thương
lộng kiếm*, bắt ta ở nhà thêu hoa như nữ tử khác thì ta không làm được.” Nhân
cơ hội này phải nói luôn một lần, coi như là để Mộc Vấn Trần chuẩn bị tâm
lý.
[*vũ thương lộng kiếm: múa thương vung kiếm.]
Mộc Vấn Trần gật đầu, nói: “Nàng muốn làm cái gì thì làm cái
đó, ta luôn ủng hộ nàng.” Lời này khiến Như Phong nghe xong liền tâm hoa nộ
phóng*, tung chăn mền, nhào tới ôm lấy Mộc Vấn Trần.
[*tâm hoa nộ phóng: mở cờ trong bụng, mát gan mát ruột.]
Đến lúc này, cuối cùng Mộc Vấn Trần cũng có thể như nguyện,
ôm Như Phong hôn môi không ngừng.
Chờ sau khi hai người thở hồng hộc, Như Phong rốt cục mới đẩy
Mộc Vấn Trần ra.
Khuôn mặt tuấn tú của Mộc Vấn Trần đỏ bừng, hô hấp dồn dập, trong
ngực phập phồng không chừng, hắn gắt gao ôm lấy Như Phong, cúi đầu nói: “Như
Phong, ta thật khó chịu.”
Như Phong bị nhiệt độ của hắn làm chấn động, nhìn đôi mắt của
hắn, rõ ràng là do dục hỏa đốt người, không khỏi thầm than, ôi, thật sự là
không nghĩ cọ xát nhau mà có thể dễ dàng làm thương tẩu hỏa* như thế, bây giờ
phải làm sao đây?
[*thương tẩu hỏa: ý nói châm ngòi vào lửa.]
Mộc Vấn Trần ghé mặt vào cổ Như Phong, tay luồn vào trong
quần áo Như Phong vuốt ve, cũng rất cẩn thận để không đụng tới vết thương của
Như Phong, hô hấp của hắn ngày càng nặng nề, cánh tay ôm nàng càng ngày càng
chặt, như muốn khảm người nàng vào trong lòng, còn trong miệng thì thì thào tên
Như Phong.
Như Phong vừa xấu hổ vừa vội, nàng là từ thế kỷ hai mươi mốt
tới nên cũng không có ý niệm cổ hủ trong đầu, bây giờ nàng với Mộc Vấn Trần
cũng là lưỡng tình tương duyệt, vì vậy cảm thấy cùng Mộc Vấn Trần phát sinh
quan hệ cũng là chuyện bình thường, nhưng ở đây không phải là nơi tốt, đầu tiên
đừng nói gia gia sẽ tùy lúc xông tới mà bây giờ không phải là thời điểm thích
hợp a, ban ngày ban mặt, Mộc Vấn Trần có lẽ là không có kinh nghiệm, quỷ mới
biết mình có thể vì đau mà thất thố nên kêu lên hay không, sau đó đá Mộc Vấn
Trần đi.
Nói đi nói lại, Như Phong vẫn không tín nhiệm kỹ thuật của
Mộc Vấn Trần.
Mộc Vấn Trần đương nhiên không biết suy nghĩ của Như Phong,
hắn vuốt ve bộ ngực mềm mại của Như Phong, trong lòng tràn đầy một cảm xúc
không thể kiềm chế, những cảm giác tốt đẹp này chỉ thuộc riêng mình Như Phong,
Như Phong… Như Phong…
Hai mắt hắn hừng hực chăm chú nhìn Như Phong, trong miệng
nói: “Như Phong, ta thật sự rất khó chịu.” Vừa nói vừa xiết chặt vòng tay ôm
Như Phong, không ngừng dùng thân thể cọ xát.
Trong đầu đột nhiên hiện lên những cảnh xem trong xuân cung
đồ mấy ngày trước, hình ảnh nam nữ dây dưa một chỗ không ngừng hiện lên trong
đầu khiến hắn càng thêm nóng, thậm chí hắn bắt đầu tò mò hạ thân Như Phong là
thế nào.
Lúc này Như Phong đã gần như ngồi cả người trên đùi hắn, cho
nên đương nhiên biết rõ vật cứng cứng dưới mông mình là gì, thế nhưng vẫn phải
cố gắng thuyết phục.
“Vấn Trần, chàng đừng vội, bây giờ không phải là lúc thích
hợp, chàng cố gắng nhịn một chút có được không.” Như Phong cố gắng nói nhỏ nhẹ,
không ngờ rằng lại phản tác dụng, trên trán Mộc Vấn Trần đầy mồ hôi, khuôn mặt
tuấn tú vốn màu bạch ngọc đã thành màu đỏ, bàn tay vuốt ve Như Phong ngày càng
gấp gáp, thậm chí bắt đầu sờ loạn.
Hắn thở hồng hộc, nói: “Như Phong, ta vẫn cảm thấy rất khó
chịu.” Vừa nói vừa lay động.
Toàn thân Như Phong cũng toát ra một tầng mồ hôi mỏng, nhiệt
độ cơ thể của Mộc Vấn Trần đã truyền sang thân thể nàng, nàng tuy là lớn mật,
nhưng vẫn là lần đâu tiên đối mặt với nhu cầu tình dục trần trụi như vậy.
Lúc hai người đang kịch liệt dây dưa, quần áo Như Phong đã
thoát hơn nửa, cửa đột nhiên vang lên tiếng nói của nam nhân, hắn nói: “Hoàng
thúc, thánh chỉ tới, phụ hoàng muốn thúc mau mau trở về.”
Bụp một tiếng, Như Phong phảng phất nhìn thấy bong bóng trái
tim màu hồng quanh người vỡ tan.
Còn nữa, có phải vừa rồi nàng vừa nghe được tin tức gì khủng
khiếp không?
Động tác Mộc Vấn Trần cứng đờ, cúi đầu ở hốc cổ Như Phong mà
thở.
Ngoài cửa, Dục Tuyên tiếp tục kêu lên: “Hoàng thúc, thúc ở
đâu? Như Phong Như Phong!” Vừa nói lại liên tiếp gọi tên Như Phong.
Mộc Vấn Trần từ kẽ răng thoát ra hai chữ: “Mộc Đồng!”
Lời này mới vừa ra khỏi miệng, Mộc Đồng gần như là lập tức
hiện thân, lập mời Dục Tuyên đi ra ngoài.
Như Phong đẩy Mộc Vấn Trần còn đang thở dốc ra, nói: “Mới vừa
rồi Dục Tuyên gọi chàng là gì?”
Mộc Vấn Trần rất bất mãn, kéo Như Phong lại ôm tiếp, đáp phi
sở vấn*, trả lời: “Như Phong, ta vẫn còn rất khó chịu!”
[*đáp phi sở vấn: hỏi một đằng trả lời một nẻo.]
Như Phong một tay đánh xuống, trực tiếp đánh vào trên tay Mộc
Vấn Trần, tàn nhẫn nói: “Ngươi mau chóng lên ngựa tìm giếng nước nào đó mà tắm
rửa, làm nguội mình cho tốt, sau đó trở lại gặp ta.” Vừa nói vừa liều mạng giãy
ra khỏi vòng tay của Mộc Vấn Trần.
Mộc Vấn Trần sợ nàng không cẩn thận đụng tới vết thương, chỉ
có thể không cam nguyện mà buông Như Phong ra, ủy khuất mà nói: “Như Phong,
nàng làm sao vậy?” Đây là hắn lần đầu tiên dùng khuôn mặt ủy khuất như vậy đối
mặt Như Phong, lãnh tĩnh và bình tĩnh ngày thường đã biến mất không còn thấy
bóng dáng tăm hơi, giờ phút này, hắn chỉ là người đàn ông bị người yêu dấy lên
dục vọng, mặc dù này không phải lần đầu tiên thân thể khó chịu, nhưng lại là
lần khó chịu nhất so với trước đây, cho nên bây giờ hắn chỉ hy vọng Như Phong
có thể cho mình tùy ý muốn làm gì thì làm.
Như Phong vừa tức vừa vội, nhìn Mộc Vấn Trần đầu đầy mồ hôi,
vẫn nhẫn tâm nói: “Ngươi đi đi.”
Mộc Vấn Trần không rõ nguyên do, nhưng thấy bộ dáng Như Phong
kiên quyết, không thể làm gì khác hơn là khẽ thở dài, nói: “Ta đi là được.”
Thấy Mộc Vấn Trần đứng lên, xoay người có vẻ muốn rời đi, Như
Phong lại đột nhiên kéo lấy tay áo hắn, nhìn thấy hắn kinh hỉ mà quay đầu lại,
lập tức nói: “Không cho ngươi đi tìm nữ nhân khác.”
Mộc Vấn Trần rất khó hiểu, nói: “Ta sao lại phải đi tìm nữ
nhân khác?”
Như Phong hừ lạnh một tiếng, làm động tác chặt chặt [cắt cắt.],
hàm ý liếc hạ thân Mộc Vấn Trần một cái, nói: “Ngươi nếu dám đi tìm nữ nhân
khác, ta sẽ thiến ngươi.” Trên mặt lại càng cảm thấy thật nóng.
Mộc Vấn Trần sờ sờ cổ mình, nhìn thoáng đai lưng Như Phong,
chỉ cười cười, nói: “Tiểu tử kia, nàng cũng không phải đối thủ của ta.”
Như Phong bất đắc dĩ mà thở dài, phất phất tay, nói: “Đi
nhanh về nhanh đi.”
Vì vậy Mộc Vấn Trần không thể làm gì khác hơn là đi ra ngoài,
hắn hít sâu một hơi, sử dụng khinh công tuyệt luân, rất nhanh chạy tới bên cạnh
giếng, còn Mộc Đồng đã đứng ở đó, gánh xong một thùng nước lạnh, hắn đồng cảm
nhìn Mộc Vấn Trần nói: “Chủ tử, ngài dùng đi.”
Mộc Vấn Trần mắt lạnh đảo qua, nói: “Mới vừa rồi ngươi đi đâu
vậy? Trừng phạt này ta cho nợ, chờ trở về sẽ tính sổ.” Tự nhiên cho Dục Tuyên
tiến vào quấy rầy, nếu như không phải hắn thất trách thì sao bây giờ mình có
thể bị Như Phong đuổi ra đây? Nói thì nói, Mộc Vấn Trần vẫn nhanh chóng nâng
thùng nước lạnh trực tiếp xối vào người mình.
Rầm một tiếng, Mộc Vấn Trần mặt không đổi sắc, thân hình chợt
lóe, đã về tới phòng mình.
Mộc Đồng bây giờ không còn đồng cảm với chủ tử của mình nữa,
hắn bắt đầu đồng cảm với chính mình. Ôi, cô Túy Trúc kia sao dã man như vậy
chứ? Tuy rằng mình bó tay bó chân, nhưng chỉ có thể đánh thành ngang tay với
nàng? Sư muội Như Phong lợi hại như vậy sao?
Hơn nữa vừa rồi hắn cũng đâu cố ý, đó là thánh chỉ mà, Tam
điện hạ cầm thánh chỉ đến, hắn có thể ngăn được sao? Nhưng mà ai ngờ lúc đó chủ
tử và Như Phong đang làm chuyện tư không cho người khác đến gần đâu, mặc dù chỉ
mơ hồ nghe được tiếng rên rỉ, nhưng tiếng thở dốc của nam nhân lại rất rõ ràng.
Chỉ là… Mộc Đồng mặt nhăn cau mày, vừa rồi Tam điện hạ nhất
định nghe được tiếng động bên trong của bọn họ, mặc dù biết ngài ấy sẽ không
nói lung tung, nhưng sắc mặt thật sự không tốt nha, cái tay cầm thánh chỉ kia gân
xanh như muốn bức ra luôn, tay kia cũng nắm thành quyền, hơn nữa lúc chủ tử bảo
mình đuổi hắn đi, bàn tay Tam điện hạ thả lỏng ra, hình như mình thấy được vết
máu trên ngón tay. Còn bộ dạng bước đi nữa kìa, hình như muốn dậm nứt mặt đất
luôn hay sao ấy.
Ôi, Mộc Đồng than khóc một tiếng, chủ tử, hình như ngài có
tình địch rồi! Nhưng mà tên Như Phong kia có cái gì tốt? Lại làm cho chủ tử anh
minh thần võ của mình lưu luyến si mê như thế? Xem kìa, bây giờ chủ tử có còn
vân đạm phong khinh như trước kia đâu? Bây giờ toàn bộ tâm tư của ngài đã đặt ở
trên người Như Phong rồi, ôi, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, mà cái vị mỹ nhân
kia thậm chí cũng không phải một nữ nhân!
Mộc Đồng lắc đầu, trong lòng suy nghĩ miên man một hồi, nhưng
lại làm mình quên đi chuyện hắn ta sẽ bị trừng phạt hơn phân nữa.
Lúc Mộc Vấn Trần lần nữa bước vào phòng Như Phong, đã thay
một bộ bạch y khác, vẫn quần áo sạch sẽ như trước, không còn chút chật vật nào
như lúc bị Như Phong đuổi ra ngoài.
Như Phong ra hiệu bảo hắn không được tới gần mình, cho nên
Mộc Vấn Trần không thể làm gì khác hơn là ngồi lên ghế cách giường không xa,
yên lặng nhìn Như Phong, nói: “Như Phong, nàng làm sao vậy?”
Hắn rất nhạy cảm với tâm tình của Như Phong, càng đừng đề cập
khuôn mặt Như Phong nhíu mày như bây giờ thì càng làm cho hắn đau lòng không
thôi.
Như Phong cau mày, một tay vỗ vỗ cằm, một tay kia vò vò chăn
tơ lụa, nói: “Đầu gỗ, chàng biết ta nữ giả trang nam trang, việc này ta sợ ta
nếu không nhanh từ quan một chút, chắc sẽ bị lộ, đến lúc đó hoàng thượng sẽ nói
ta xáo trộn triều đình, Úy Trì gia khi quân phạm thượng, cả nhà sẽ bị xử trảm.
Còn chàng tuy là hoàng thúc, nhưng cuối cùng không phải là hoàng thượng, cho
nên đến lúc đó chúng ta sợ rằng sẽ…” Phần sau Như Phong chưa nói, nhưng tin
tưởng Mộc Vấn Trần hiểu được.
Trong đoạn thời gian Mộc Vấn Trần đi ra ngoài, Như Phong tinh
tế suy nghĩ một lần, thành thật mà nói, biết thân phận Mộc Vấn Trần lớn như
thế, quả thực làm cho nàng rất giật mình, cho dù phẫn nộ, tức giận Mộc Vấn Trần
chưa từng nói với mình, nhưng tức giận qua đi thì lại cảm thấy mình vô lý vì dù
sao là do mình không hỏi.
Với tính cách của Mộc Vấn Trần, nếu như mình hỏi, hắn tất
nhiên cũng không giấu giếm, hơn nữa hắn vốn không nói nhiều, chắc cũng không
đem thân phận của mình là cái gì mà quan trọng, nên cũng không có chủ động nói
với mình, hơn nữa hắn đối với mình rất cố gắng, cho nên Như Phong có ý định đại
nhân đại lượng mà tha thứ cho hắn lần này.
Mộc Vấn Trần lại không lo lắng về việc này, hắn nói thẳng:
“Đừng sợ, ta sẽ cầu xin với ca ca, còn nếu thật sự không được, lúc ngươi sắp bị
trảm, ta sẽ cứu nàng ra là được chứ gì.”
Nhìn thần sắc tin tưởng mười phần của Mộc Vấn Trần, Như Phong
hết chỗ nói rồi.
Thấy Như Phong im lặng không nói, Mộc Vấn Trần lại bổ sung
nói: “Như Phong, ca ca của ta rất thương ta, cho nên hắn nhất định sẽ đáp ứng
không làm khó dễ ngươi mà, hơn nữa Úy Trì gia nhà nàng trung liệt, chắc chắn
không việc gì.”
Như Phong cau mày, nói: “Chàng khẳng định như vậy?”
Mộc Vấn Trần gật đầu rất khẳng định: “Vô luận như thế nào, ta
cũng không sẽ để cho nàng có việc gì.” Vừa nói vừa mượn danh an ủi, tiến đến
bên người Như Phong, ôm Như Phong, nói: “Như Phong, nàng là nam hay nữ ta cũng
không cần, chỉ cần ta có thể cùng nàng ở một chỗ.”
Lời tâm tình rất động lòng người, Như Phong gật đầu, đột nhiên
nói: “Mộc Vấn Trần, chàng có phát hiện chàng gần đây hình như rất hiếu sắc
không?”

