Duy Ngã Độc Tôn - Chương 111 - 112

CHƯƠNG 111: VỪA NGOAN ĐỘC VỪA ĐIÊN CUỒNG

Phần đông mọi người nghe tới ba chữ Đại Thanh Bang đều không kìm nổi thầm
hít một hơi khí lạnh; sắc mặt lập tức trắng bệch, trong ánh mắt đều hiện lên vẻ
hoảng sợ.

Đừng nói Tần Lập cũng từng nghe nói qua Đại Thanh Bang này, bởi vì Tây Qua
cũng lăn lộn trong bang hội, cho nên, biết rất rõ về các bang phái lớn ở thành
Thanh Long.

Đại Thanh Bang này nghe nói có bối cảnh cực kỳ thâm hậu. Nghe đâu trước đây
mấy năm Nhị hoàng tử điện hạ nhìn trúng một nữ nhân, đồng thời con của bang chủ
Đại Thanh Bang cũng chú ý tới nữ nhân đó, hai bên đấu đá tranh giành nhau dữ
dội.

Tới địa vị thân phận như bọn họ, loại sự tình này cũng đã không phải đơn
giản là tranh giành nữ nhân như vậy mà là chuyện tranh tiếng tăm tranh thể diện!

Một người là thân phận hoàng tử tôn quý, một người là đứng đầu một thế lực
lớn. Đến cuối cùng, chuyện này đột nhiên rất quỷ dị chìm lắng xuống, rốt cuộc
không còn tranh giành đấu đá nhau

Nhưng căn cứ vào người biết kết quả câu
chuyện nói rằng: nữ nhân kia đến cuối cùng vẫn là cam tâm cưới thiếu chủ của
Đại Thanh Bang!

Bởi vậy có thể thấy được thế lực Đại Thanh
này Bang cực lớn đến cỡ nào, ngay cả hoàng tử của một quốc gia, cũng không thể
cùng tranh làm rễ được!

Đương nhiên, bên trong chuyện này không loại
trừ khả năng Nhị hoàng tử cảm thấy hạ phẩm giá làm mất mặt mình nên chủ động
buông tay. Nhưng Đại Thanh Bang đến hiện tại vẫn luôn là lão Đại của các thế
lực ngầm trong thành Thanh Long, cũng không thể không nói rõ vấn đề này.

Tần Lập ở kiếp trước cũng đứng đầu một cái
đại bang, nên đương nhiên biết rõ có thể đạt tới trình độ Đại Thanh Bang loại
này, cũng không phải là một bang hội đơn giản, phía sau nó khẳng định sẽ có các
thế lực lớn nhỏ cam chịu thần phục!

Người có thể làm đến vị trí bang chủ tất nhiên
cũng là hạng người bản lãnh không tầm thường!

Tuy nhiên vẫn là câu nói kia, vậy thì có
thể làm gì chứ?

Hơn nữa Tần Lập đối với chuyện Nhị hoàng tử
cùng đầu sỏ Đại Thanh Bang tranh phong khốc liệt đó, vẫn là biết rất ít. Lúc
này Tần Lập lững thững đi đến trước mặt vị tự xưng là sư gia của Đại Thanh
Bang, vẻ mặt thật thà miệng tươi cười bộ dáng cung kính.

Các cô gái bên trong cửa hàng ngoại trừ Bộ
Vân Yên, tất cả đều lộ ra vẻ mặt không đành lòng. Bất cứ ai cũng không muốn
thấy người nhà mình phải cúi đầu quỵ lụy trước người khác?

Bên ngoài rất nhiều người chờ xem náo
nhiệt, cũng đều không kìm nổi phát ra một tiếng thở dài hết hứng thú chuẩn bị
tản đi: Đại Thanh Bang đã vào cuộc rồi, cửa hàng này coi như "Xong
rồi"! Nam nhân trung niên ẻo lả chiếu ánh mắt nham hiểm vào Tần Lập
cười khằng khặc:

- Tiểu tử Đại Tề kia! Ngươi sợ rồi sao? Hừ!
Đương gia nghe không ra giọng địa phương của ngươi? Thật có nói với ngươi, chỉ
sợ ngươi cũng không...

Bốp!

Tần Lập với thế sét đánh không kịp bưng
tai, tung cánh tay, cả người chợt bùng lên hào quang màu xanh, một cái tát vừa
mau vừa mạnh giáng trên mặt gã trung niên. Tiếng vang kia cực kỳ thanh thoát
quanh quẩn trong cửa hàng, lúc này tiếng châm rơi cũng có thể nghe được!

Gã nam nhân trung niên bị Tần Lập tát một
cái bay tới giữa đám hộ vệ của Đỗ Tử Đằng, lập tức lại đụng ngã hai tên

Bên trong cửa hàng rộng lớn lập tức biến
thành cảnh hỗn loạn!

Bên ngoài, đám người bu xem đều ồ lên một
tràng!

Trên mặt Tần Lập vẫn lộ ra vẻ tươi cười
khiêm tốn, thanh âm ôn hòa như trước:

- Đại Thanh Bang? Thực rất giỏi sao?

Đỗ Tử Đằng đứng ở nơi đó vẻ mặt hoảng sợ
nhìn Tần Lập, tiếng tát tai kia vẫn còn vang vang bên tai hắn.

Theo bản năng hắn đưa tay lên sờ mặt mình,
cảm thấy mặt mình nóng hừng hực, còn có cảm giác ngứa ngứa.

Sau một lúc lâu Đỗ tiểu Tướng quân mới phản
ứng lại, chạy nhanh mấy bước tới chỗ gã trung niên nằm. Nhìn thấy gã trung niên
nằm hôn mê mắt nhắm nghiền, miệng đầy máu tươi, nửa bên mặt đã bị đánh vỡ nát!

Trong lòng Đỗ Tử Đằng cũng chìm xuống, hắn
biết lần này đặc biệt lớn chuyện rồi!

Người trung niên này chính là cậu ruột của
hắn! Họ Cao, tên là Cao Sĩ Thông, nguyên vốn là dòng chính của Cao gia tông
phái quyền thế ở Thanh Long quốc, bởi vì không thể kế thừa gia nghiệp, nên thời
tuổi trẻ đã bỏ đi lang bạt giang hồ. Sau này dựa vào thân phận tỷ phu là Ngự
Tiền Uy Vũ Tả Tướng quân nên mới ngồi trên ghế sư gia của Đại Thanh Bang.

Sư gia, chính là cách xưng hô của cung
phụng cao cấp ở Đại Thanh Bang. Mà sư gia giống như Cao Sĩ Thông này ở Đại
Thanh Bang có tới mười mấy người! Không có người nào mà không có chỗ dựa thật
lớn ở sau lưng mình!

Mà hiện tại không ngờ ở trong một cửa tiệm
bên ngoài, bị một chưởng đánh cho hôn mê bất tỉnh. Thậm chí Đỗ Tử Đằng có thể
đoán được: Đại Thanh Bang cùng với Cao gia dòng họ mẹ của mình một khi biết
chuyện này, sẽ có phản ứng như thế nào.

Hắn cực kỳ căm tức quay đầu lại nhìn Tần
Lập một cái, dường như là muốn ghi nhớ kỹ hình dáng Tần Lập ở trong lòng. Tiếp
theo hắn nghiến răng từ trong miệng phun ra mấy câu:

- Tiểu tử! Ngươi cầu nguyện cho kỳ tích xuất
hiện đi!

Tần Lập bật cười chỉ vào Đỗ Tử Đằng:

- Ngươi cũng nên cầu nguyện đi?

Đỗ Tử Đằng còn chưa từng thấy qua người nào
vừa ngang ngược vừa lấy tính mạng ra đùa giỡn như vậy. Hắn nghĩ rằng mình đã đủ
ngang tàng rồi, không nghĩ tới thiếu niên trước mắt này, xa so với chính mình
còn ngang ngược gấp vô số lần.

Nghĩ vậy, Đỗ Tử Đằng bỗng nhiên bật cười,
trong ánh mắt đầy vẻ châm biếm, gật đầu nói:

- Được! Tiểu tử! Ngươi khá lắm! Ngươi lợi
hại! Ta không đấu với ngươi, ngươi chờ chết đi!

Đỗ Tử Đằng đứng dậy nói:

- Mang cậu của ta đi chữa trị.

Nói xong, lại thật sâu nhìn thoáng qua Tần Lập, lại nhìn Bộ Vân Yên vẫn
đứng ở nơi đó sắc mặt không thay đổi, nói:

- Bộ nữ chủ! Ngươi tự cầu cho mình nhiều phúc đi! Hiện tại, không người nào
có thể cứu ngươi.

Nói xong hắn xoay người bước đi.

- Này!

Tần Lập hờ hững nói:

- Ta nói cho các ngươi đi hồi nào?

Đỗ Tử Đằng quay phắt đầu lại, híp hai mắt, tự nhiên hắn nhìn thấy trên
người Tần Lập kia bùng lên một vầng hào quang màu xanh, hắn cười nói:

- Huyền cấp võ giả thực rất giỏi lắm sao? Ngươi tin hay không? Nếu không
phải vì ta muốn để cậu của ta tự tay báo thù, hiện tại liền để cho bọn họ chém
ngươi thành thịt vụn!

- Không tin.

Tần Lập thập phần thoải mái nói, sau đó chỉ vào gã trung niên vẫn còn đang
hôn mê:

- Cắt bàn tay hắn đánh người kia để lại, sau đó cút đi!

- Giết hắn!

Đỗ Tử Đằng không dằn được nổi sát khi hướng về phía đám hộ vệ bên cạnh rống
giận ra lệnh.

Trên người Tần Lập bỗng nhiên bùng phát ra một cổ khí tức cực kỳ kỳ dị. Gần
như khí thế đó khiến Đỗ Tử Đằng cùng đám hộ vệ của hắn lập tức có cảm giác
không thể thở được, trong mắt bọn chúng đều lộ ra thần sắc hoảng sợ.

Người này cũng không chỉ là Huyền cấp!

Đây là ý nghĩ trong lòng mọi người lúc này.

- Các ngươi không làm, để ta tự mình đến làm là được.

Trên gương mặt anh tuấn của Tần Lập vẫn lộ ra vẻ tươi cười chất phác, đi
tới chỗ gã trung niên nằm

Cao Sĩ Thông trên thực tế đã bị kinh động
tỉnh lại rồi. Chỉ có điều loại nhục nhã này đúng là cả đời hắn chưa bao giờ
trải qua, vì thế đâu còn mặt mũi tỉnh lại? Hắn không nghĩ tới thiếu niên này
độc ác như vậy, lại còn muốn chặt bàn tay của hắn. Thoáng một cái Cao Sĩ Thông
từ mặt đất nhảy dựng lên, nửa bên mặt vỡ nát.

Kết quả này cũng là nhờ Tần Lập nhẹ tay,
nếu không một cái tát thẳng thừng, thì cái đầu của hắn đã bị đánh thành quả dưa
hấu nát tương rồi!

- Ngươi... ngươi làm gì? Ngươi dám động tới
ta... ngươi không giữ cái mạng của... của ngươi sao! Đại Thanh Bang sẽ... sẽ
tiêu diệt toàn tộc ngươi!

Cao Sĩ Thông tê dại nửa bên mặt, nói chuyện
cũng không trôi chảy, lắp bắp nói xong. Vẻ mặt Tần Lập vẫn tươi cười, nắm cổ áo
Cao Sĩ Thông xách bổng lên bước ra bên ngoài:

- Ở bên trong cửa hàng của ta chém rụng bàn
tay chó của ngươi, sẽ làm ô uế tiệm của ta!

- Dừng lại!

Đỗ Tử Đằng hoảng hốt đi theo sau kêu lên.
Thiếu niên này rõ ràng chính là người điên! Người điên cơ hồ chuyện khác thường
gì cũng làm được, giảng đạo lý với điên căn bản là chuyện phí công vô ích. Áp
lực của Tần Lập mang lại quá lớn, Đỗ Tử Đằng đúng là cố công khó nhọc ngăn cản.

Mắt Đỗ Tử Đằng chiếu vào người Bộ Vân Yên,
trong thanh âm lộ ra vài phần khẩn trương:

- Ngươi... ngươi không cần cửa hàng của
ngươi, cũng không cần nữ nhân của ngươi sao? Còn những cô gái đó, ngươi không
đùa giỡn với tính mạng của họ chứ?

Đỗ Tử Đằng căng thẳng quá mức lại nói ra
những lời uy hiếp. Đám người vây xem bên ngoài nghe được đều "xì" một
tiếng khinh thường, bàn tán xôn xao: dùng một đám thiếu nữ để uy hiếp người
khác, loại chuyện này đã thành phẩm chất của họ rồi!

Tần Lập cũng không thèm quay đầu lại, thản
nhiên nói:

- Ngươi làm thử xem!

Thấy Tần Lập đi ra, những người vây xem bên
ngoài "ồ" một tiếng, đều rối rít thối lui về phía sau, nhường một
khoảng trống phạm vi hơn hai mươi thước. Phần lớn người đều là vẻ mặt hưng phấn
nhìn thiếu niên mặc hoa phục này. Có người thầm bội phục, có người mắng Tần Lập
ngu ngốc hồ đồ, cũng có người khinh thường.

Cao Sĩ Thông hiện tại cảm giác đúng là sợ
hãi tới cùng cực. Thiếu niên này không những là kẻ ngu ngốc, con mẹ nó! Còn là
một tên điên! Hắn như thế nào có thể không nghe nói qua Đại Thanh Bang? Bất cứ
người nào sinh sống tại đế đô, trong nửa năm qua như thế nào có thể không nghe
nói tới Đại Thanh Bang chứ?

- Ngươi... ngươi buông tha ta, chúng ta bỏ
qua hết!

Rốt cục không chịu nổi cái loại áp lực quá
lớn này, Cao Sĩ Thông hạ giọng cực thấp nói.

- Ngươi nói cái gì? Ta không có nghe rõ!

Tần Lập nắm cổ áo Cao Sĩ Thông cười châm
biếm, vẻ mặt nhạo báng nói.

Nửa bên mặt kia của Cao Sĩ Thông cũng căng
đỏ bừng, trong mắt hiện lên vẻ xấu hổ nồng đậm, lớn tiếng nói:

- Ngươi buông tha ta, chúng ta xóa bỏ tất cả!

Hì hì! Tần Lập bật cười:

- Chậm rồi!

Rắc rắc!

Vang lên một tiếng xương gãy giòn tan.

- A... Cao Sĩ Thông hét thảm một tiếng,
tiếng thét thê lương, nghe ra cực kỳ khủng bố.

A!

Đám người vây xem không tự kìm hãm được
phát ra một tiếng thét kinh hãi, đứng sững ở nơi đó như tượng gỗ, hoàn toàn
choáng váng!

Ai có thể nghĩ đến thiếu niên mặc hoa phục
này lại ngoan độc như thế, nói động thủ liền động thủ, căn bản không để cho
người ta nửa điểm cơ hội phản ứng!

Ông trời ạ! Đại Thanh Bang kia ngay cả Nhị
hoàng tử cũng không thể trêu vào nha!

Tên tổ tông này thật sự là không đùa giỡn
với tính mạng của mình chứ!

Một tiếng hét thảm thiết của Cao Sĩ Thông
khiến Đỗ Tử Đằng vừa đi ra tới cửa, trong nháy mắt sắc mặt trở nên trắng bệch
không còn chút máu.

Tần Lập ném Cao Sĩ Thông về phía Đỗ Tử
Đằng, thản nhiên nói:

- Cút đi! Nếu còn dám tới nơi này gây rối,
sẽ không phải đơn giản như vậy là có thể giải quyết.

- Thần tử nhục nhã!

Một tên hộ vệ bên người Đỗ Tử Đằng quả thực
nuốt không trôi cục tức, suy bụng ta ra bụng người nói:

- Đồ không biết sống chết! Cho dù ngươi l
Thiên cấp, cũng đừng nghĩ còn sống rời khỏi đế đô!

Bốp!

Mọi người chỉ nhìn thấy một bóng mờ, trên
mặt tên hộ vệ kia đã nhanh chóng lãnh một cái tát.

- Lắm miệng!

Tần Lập đã về tới cửa tiệm, nhếch miệng
thản nhiên nói.

Hắn là một tên điên!

Giờ khắc này những người vây xem chỉ có một ý niệm này trong đầu.

CHƯƠNG 112: PHỤ TÁ CỦA NHỊ HOÀNG TỬ

Khiến Tần Lập cùng Bộ Vân Yên đều có chút không nghĩ tới chính là: sau khi
Đỗ Tử Đằng dẫn người mang gã nam nhân trung niên kia đi, các cô gái trong cửa
hàng, chẳng những không có sợ tới mức trực tiếp chào từ giã rời đi, ngược lại
trên mặt đều lộ vẻ hưng phấn tươi cười, điều này làm cho trong lòng hai người
rất nghi hoặc khó hiểu. Dù sao, thời điểm lúc nãy các cô gái nghe tới ba chữ
Đại Thanh Bang kia, mặt đều hoảng sợ tới mức trắng bệch, thiếu điều nhũn chân
ngã xuống đất. Như thế nào lúc này lại còn có biến đổi lớn như vậy?

Tuy nhiên, tiếp theo một đám đông người điên cuồng ồ ạt kéo vào cửa hàng
mua đan dược, cùng trong tiếng bàn tán của bọn họ, lúc đó trong lòng hai người
hiểu dược vài phần. Xem ra, Đại Thanh Bang ở thành Thanh Long đế đô này, cũng
không được lòng dân lắm!

- Hà hà! Gia chủ của cửa hàng này thật sự là mạnh! Ngay cả sư gia của Đại
Thanh Bang cũng dám đánh, mà lại đánh thê thảm như vậy, có thể không có người
đứng sau sao?

- Đúng vậy, đúng vậy! Lúc trước xem trông nhầm, còn tưởng rằng người ta là
kẻ ngu ngốc. Nhưng ngươi nhìn xem, Đỗ tiểu tướng quân kiêu ngạo ngang ngược như
thế, mà ngay cả cái rắm cũng không dám phóng một cái, liền xám mặt chuồn đi. Mẹ
ôi! Lão tử từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ quá thống khoái như hôm nay!

- Ha ha! Ngươi lấy phụ nữ có chồng thời điểm động phòng, cũng không thống
khoái như hôm nay à?

- Thống khoái cái rắm! A! Ngày đó cứ luôn
kêu đau, lão tử sợ tới mức cũng teo luôn.

- Ha ha ha! Lý lão tam, ngươi dám nói như
vậy, để ta về nói với tẩu tẩu!

- Hì hì! Được rồi được rồi! Nam nhân ở bên
ngoài, không phải là ham muốn cái "miệng" thống khoái sao! Đợi đi tới
Hồng Phúc Lâu, ca ca mời ngươi uống rượu!

Tần Lập Bộ Vân Yên, hai người trong ánh mắt
kính sợ của mọi người chậm rãi đi lên lầu hai.

Bộ Vân Yên nở nụ cười xinh đẹp nói:

- Ngươi giở trò tàn khốc không sao, chỉ sợ
quản lý của chúng ta sẽ yêu trúng ngươi mất.

Tần Lập sửng sốt, lắc đầu nói:

- Sao có thể!

- Sao lại không có thể? Ngươi không thấy vẻ
mặt nàng vừa mới nhìn ngươi kia, ái chà... như muốn ăn sống ngươi. Ánh mắt kia
nhu tình như nước nha...

Bộ Vân Yên kéo dài giọng nói, sau đó nhìn
vẻ mặt bất đắc dĩ của Tần Lập, cười rộ lên khanh khách.

Cười đã đời, Bộ Vân Yên mới sâu kín nói:

- Công tử! Ngươi xác định ngươi làm như
vậy, có thể dẫn tới chú ý của Nhị hoàng tử không?

Tuy rằng chưa bao giờ trực tiếp trao
đổi với nhau, nhưng loại chuyện này, Bộ Vân Yên thông minh như thế sao có thể
không nhìn ra? Hành vi của Tần Lập nhìn như do xúc động, trên thực tế chẳng
khác nào nhắm vào Nhị hoàng tử truyền đi một cái tín hiệu: ta với ngươi cùng
một đối thủ một mất một còn, ngươi tốt nhất chạy tới thêm một đá chứ?

Tuy rằng chưa bao giờ gặp qua vị Nhị hoàng
tử trong lời đồn kia, nhưng theo đủ loại nghe đồn cũng có thể phát hiện, đó là
một người rất có tâm cơ và khí phách. Cùng tranh nữ nhân với thiếu chủ của Đại
Thanh Bang, có thể dứt khoát buông tay, hơn nữa sau này không tìm tới đối
phương gây phiền toái, đủ thấy lòng dạ của người này.

Nếu không một vị hoàng tử nếu như thật sự
muốn trả thù một người, đừng nói là thiếu chủ của Đại Thanh Bang, cho dù là
bang chủ Đại Thanh Bang... Cũng chịu không nổi loại áp lực này!

Dù sao, thể diện của hoàng tử cũng quan hệ
đến toàn bộ thể diện của hoàng thất! Tuy rằng không biết Nhị hoàng tử buông tay
đích thực là nguyên nhân gì. Nhưng hắn tuyệt đối chính là một nhân vật cầm được
thì cũng buông được!

Tần Lập tin rằng không tới bao lâu, người
của Nhị hoàng tử khẳng định sẽ đến đây!

Không dựa vào cái gì khác, chỉ bằng vào
lịch duyệt ở kiếp trước và sau khi trải qua vô số kinh nghiệm hiểu biết về nhân
tính ở kiếp này của Tần Lập!

Màn đêm buông xuống vào lúc đóng cửa, Tần
Lập cùng Bộ Vân Yên hai người xuống dưới, cô nàng quản lý kia mang theo mấy
phần ngượng ngùng, đôi mắt lóng lánh chợt Tần Lập báo cáo:

- Công tử! Hôm nay chúng ta bán nhiều hơn
ba thành so với mấy ngày trước...

- Đóa Đóa! Ngươi báo cáo sai đối tượng rồi...

Bộ Vân Yên nói với nét mặt tỉnh bơ, sau đó
trong lúc cô gái vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng, rốt cục nàng không kìm nổi
cười rộ lên khanh khách.

Lúc này, bỗng nhiên nghe từ bên ngoài có
mấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Các cô gái trong cửa hàng liếc mắt nhìn nhau một cái,
trong mắt đều nhiều ít toát ra vài phần sợ hãi. Họ ăn ở tại nơi này, buổi chiều
kia sau khi quá mức hưng phấn, trong lòng lại đều nảy lên ý nghĩ sợ địch nhân
quay lại tính sổ.

Tần Lập thản nhiên cười nói:

- Đừng sợ! Mấy ngày nay ta cũng ở lại đây,
ta cam đoan không ai có thể xúc phạm tới các ngươi!

- Ồ! Công tử! Chúng ta đều tin tưởng ngài!
Cô gái quản lý cửa hàng kêu là Đóa Đóa kia ngượng ngùng liếc nhìn Tần Lập một
cái, nhẹ giọng nói.

Tần Lập bước tới mở ra, lại thấy bên ngoài
đứng một người trung niên tướng mạo bình thường, mặc một bộ y phục vải thô.
Thuộc loại người đứng giữa đám đông người cũng không ai chú ý.

- Là tộc nhân Tần gia quý tộc Đại Tề quốc,
Tần công tử Tần Lập đây chăng?

Người trung niên không một chút nhiều lời
khách sáo nào, đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.

Đối với đối phương có thể tra được thân
phận của mình, Tần Lập cũng không thấy kỳ quái chút nào, bởi vì trên khế ước
mua bán nhà làm cửa hàng này viết rõ ràng tên là Tần Lập.

Mà Tần Lập luôn dùng tiếng nói địa phương
của Đại Tề quốc cùng cử chỉ kiêu ngạo ngang ngược kia, không một thứ gì không
công khai biểu thị với thế nhân: hắn từng là thân phận quý tộc.

Tần Lập gật gật đầu, híp mắt nói:

- Ngươi là ai?

Người trung niên cười hì hì:

- Chúng ta là bạn không phải địch! Như thế
nào, Tần công tử lớn mật lớn gan như thế, mà cũng sợ tại hạ gây bất lợi cho Tần
công tử sao?

Tần Lập ảm đạm cười, cánh tay duỗi ra:

- Mời lên lầu!

Gian cửa hàng này sắp xếp: lầu một làm chỗ
buôn bán; lầu hai làm phòng bếp cùng chỗ nghỉ lại của các cô gái; còn lầu ba,
chưa bao giờ mở ra với người ngoài, trên thực tế lầu ba được trang hoàng, xa
hoa nhất!

Nơi này, kỳ thật chính là chỗ Tần Lập dành
riêng cho mình, cũng là nơi dùng để chiêu đãi một vài khách nhân.

- Mời ngồi?

Tần Lập tự mình ngồi trên tấm đệm xốp giữa
trường kỷ. Thấy ánh mắt người trung niên lộ ra một chút dị sắc, Tần Lập không
kìm nổi có hơi đắc ý, bởi vì đây đều là thiết trí dựa theo ham thích của mình ở
kiếp trước. Ở thế giới này, khẳng định là độc nhất vô nhị!

Đương nhiên, có thể dùng không được bao lâu
sẽ thịnh hành ở thành Thanh Long, sau đó lan tràn ra toàn bộ đại lục, bởi vì
những ý nghĩ thiết kế này thật sự là rất tiên tiến. Rất hưởng thụ!

Tuy nhiên người trung niên này hiển nhiên
cũng không phải không từng trải việc đời, hắn thoáng sửng sốt một chút, mới
cười nói:

- Tần công tử quả nhiên là xuất thân quý
tộc, loại phong cách này ta mới biết lần đầu đấy!

- Ha ha, quá khen! Xin hỏi các hạ tìm đến
Tần mỗ thật ra có chuyện gì?

Lúc này Bộ Vân Yên đi lên, pha một bình trà
rót mời hai người, sau đó nhẹ nhàng rời đi. Tuy rằng đã dịch dung, nhưng gương
mặt mới của Bộ Vân Yên vẫn thập phần xinh đẹp mê người như trước, nhưng người
trung niên ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nhìn cái nào.

Đợi Bộ Vân Yên rời đi sau đó hắn mới ảm đạm
cười, nói:

- Tại hạ nghe nói buổi chiều hôm nay Tần
công tử kiên quyết giáo huấn một gã sư gia của Đại Thanh Bang, kèm theo còn làm
cho tiểu tướng quân Tam công tử Đỗ Tử Đằng của Ngự Tiền Uy Vũ Tả Tướng quân
phải nhục nhã bỏ đi?

- A? Có chuyện này sao?

Tần Lập làm vẻ mặt kinh ngạc, một chút đều
không giống như là giả vờ, sửng sốt một chút mới giật mình nói:

- À à à! Ngài nói chính là tên côn đồ đến
cửa hàng của ta gây rối kia phải không? Cái gì? Tên đầu lĩnh côn đồ kia là
thiếu gia của Tướng quân gia ư? Hà... ! Ngài đừng nói giỡn, cái thứ côn đồ
không có giáo dục này, làm sao có thể là thiếu gia của Tướng quân đại nhân chứ?
Ngài nói vậy quả thực chính là sỉ nhục Tướng quân không biết giáo dục con cháu
đó!

Trời ạ... Con bà nó! Nam nhân trung niên trợn mắt há hốc mồm nhìn thiếu
niên tuấn tú khí chất một thân trước mắt này đang trợn tròn mắt nói, ngay cả
hắn cũng không phân biệt được vị này chính là đang giả ngu, hay thật sự là một
tên lỗ mãng ngu ngốc!

- Hì hì! Tiểu tử kia không phải thật là cái gì thiếu gia Tả Tướng quân gia
chứ?

Tần Lập thấy người trung niên hoàn toàn
ngẩn người, cười hì hì nói:

- Cho dù là thế thì thế nào chứ? Tướng quân
đại nhân dạy con không nghiêm, ta thay hắn dạy dỗ mà thôi...

- Còn... mà thôi!" Người trung niên
chửi thề trong lòng:

- Mẹ nó gặp qua người không biết xấu hổ,
chưa từng thấy qua tên không biết xấu hổ như ngươi vậy. Làm cho người ta đường
đường là con của Tướng quân mà bị nhục nhã quá như thế, kết quả lại nói là thay
Tướng quân đại nhân dạy dỗ. Đỗ Uy Tướng quân nếu như nghe được lời nói này của
ngươi, còn không tức giận đến nghẹt thở chết đi sao?

Người trung niên trước khi đến đây đã chuẩn
bị tốt một bài thuyết khách, chợt phát hiện trước mặt thiếu niên này không ngờ
lại hoàn toàn không dùng được câu nào! Điều này làm cho trong lòng người trung
niên không kìm nổi rùng mình một cái. Một lần nữa hắn bắt đầu nhìn Tần Lập bằng
con mắt khác.

Trước khi đi, Nhị hoàng tử đã dặn dò hắn,
nói cái tên kêu là Tần Lập quý tộc Đại Tề quốc đó, nếu là một tên thiếu niên
chỉ có thực lực nhưng không có đầu óc, thì cho hắn một chút ngon ngọt: Tỷ như
nói một câu hứa hẹn suông ý tứ chính là: ngươi yên tâm mạnh dạn làm tới với bọn
Đại Thanh Bang và Đỗ tiểu tướng quân đi! Nhị hoàng tử điện hạ sẽ ủng hộ ở sau
lưng ngươi! Ngươi muốn tiền có tiền, muốn người có người!

Nếu như vậy, Nhị hoàng tử sẽ hoàn toàn
không hao phí quá nhiều tâm tư ở trên người Tần Lập.

Mà cho dù Tần Lập không phải là một tên
ngốc lỗ mãng, mà chỉ là một con chó điên bị dồn ép tức giận cắn càn, như vậy
lại càng hợp với tâm ý của đám Nhị hoàng tử, dùng một con chó điên đi cắn người
như vậy, quả thực là thích hợp không còn gì bằng.

Đến lúc đó có chuyện gì, hoàn toàn có thể
đổ lên đầu tên quý tộc nghèo túng Đại Tề quốc này, còn chính bọn họ phủi tay
sạch sẽ!

Cho nên nói Nhị hoàng tử cũng tốt, hay
người trung niên này cũng tốt. Ngay từ điểm khởi đầu này hoàn toàn là không an
tâm chút nào, cũng không muốn đặt Tần Lập này vào địa vị ngang hàng với mình để
bàn bạc cái gì.

Nhiệm vụ của hắn, chính là cấp cho Tần Lập
một hy vọng, sau đó để Tần Lập đứng mũi chịu sào, làm con ó điên cắn càn, không
hơn không kém!

Nhưng lúc này người trung niên phát hiện
tên thiếu niên nhìn như lỗ mãng càn quấy này, hoàn toàn không phải ngây thơ như
trong tưởng tượng của hắn. Người ta đối phó với sư gia của Đại Thanh Bang, làm
nhục tiểu thiếu gia Đỗ gia, khẳng định là cố ý! Hơn nữa, người trung niên có
thể đoán được: nếu hôm nay mình cứ như vậy đi về, như vậy ngày mai, tiểu tử này
khẳng định sẽ tung ra lời đồn, nói Nhị hoàng tử là hậu trường của hắn!

Nguyên nhân rất đơn giản, không có hậu
trường không có chỗ dựa vững chắc không có bối cảnh, ai ăn no rững mỡ dám nổi
điên đối kháng cùng Đại Thanh Bang? Trường phong ba giữa Đại Thanh Bang cùng
Nhị hoàng tử kia vừa mới bình ổn cũng không có bao lâu!

Mẹ nó, tiểu tử này! Nhất định là hắn biết
sự kiện kia rồi! Nhìn vẻ mặt Tần Lập tươi cười mộc mạc, trong lòng người trung
niên chợt nảy sinh một cơn kích động, thật muốn tung một quyền đập nát cái
gương mặt làm ra vẻ tươi cười ngu ngốc kia.

Hít sâu một hơi, trên mặt người trung niên
lại lộ nét tươi cười, vẻ mặt thân thiết nói:

- Một lần nữa giới thiệu cho biết một chút.
Ta tên là Vương Siêu, là phụ tá bên người Nhị điện hạ, ta lớn tuổi hơn ngài,
tại hạ mạo muội xưng hô ngài là lão đệ, không biết ý ngài?

Lời này nếu phóng ra bên ngoài, khẳng định
sẽ dẫn tới mọi người kinh hoàng. Đường đường là phụ tá bên người Nhị điện hạ:
Vương tiên sinh Vương Siêu, không ngờ lại khách khí với một quý tộc tha hương
nghèo túng như thế... Nói ra thật có thể khiến người ta kinh ngạc đến trợn lọt
tròng mắt!

Báo cáo nội dung xấu