Duy Ngã Độc Tôn - Chương 139 - 140

CHƯƠNG 139:
TA THÍCH NHẤT LÀ DẪM ĐẠP THIÊN TÀI

- Đừng khóc nữa, ngươi hãy nói cho ta rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hộ vệ của ngươi đều ở bên ngoài, ngươi muốn đi như
thế này thì căn bản là chuyện không có khả năng! Thiên Thiên, không phải nước
mắt có thể giải quyết được vấn đề! Tin ta đi!

Tần Lập hướng về Triệu Thiên Thiên, nhẹ
giọng nói. Cũng không biết có phải là cảm thấy câu nói của Tần Lập là có chút
đạo lý hay là tin tưởng Tần Lập nhất định có thể giúp nàng mà tâm tình của
Triệu Thiên Thiên rốt cuộc dần bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nói:

- Những người đó đến từ một nơi rất thần
bí! Nhưng phụ hoàng cũng không nói gì, ta cũng không hỏi lại, chỉ biết là từng
người trong bọn họ đều rất mạnh, chắc là thuộc về một đại gia tộc rất cường
đại! Bọn họ đến tổng cộng có mười ba người! Cái tên nói muốn kết hôn với ta là
Thiếu chủ của gia tộc kia, tên là Hạ Hầu Phong. Năm nay hắn hai mươi tuổi, cũng
là võ giả Thiên cấp bậc ba! Còn lại mười hai người kia đều là hộ vệ của hắn,
kém nhất cũng là Thiên cấp bậc hai, mạnh nhất đạt tới bậc chín! Mà tuổi của
những hộ vệ này thì Vô Âm cũng thấy được, không quá ba mươi tuổi! So với bọn
họ, những học viên được xưng là thiên tài của Học viện ta cũng không đáng giá
được nhắc tới! Những điều này, đêm qua ta đều nghe được từ Phụ Hoàng ta nói!
Những dù cho trước đó ta đã biết điều này ta cũng không chấp nhận để bọn họ làm
nhục chúng ta!

Công chúa Triệu Thiên Thiên nói đến đây
khiến ngay cả Tần Lập cũng không kìm được phải hít sâu một ngụm hơi lạnh! Vô Âm
bên cạnh lại thấy chân mình đang nhũn ra! Có khả năng được đến Học viện này học
tập thì những học viên, cho dù là luyện võ thành si cũng sẽ không thật sự ngu
ngốc, làm sao không rõ được điều này đại biểu cho ý nghĩa gì?

Bên trong gia tộc của đối phương nhất định
có rất nhiều võ giả Thiên cấp! Thậm chí cường giả trên Thiên cấp có thể cũng có
không ít! Thực lực như thế, đích xác Hoàng thất của Thanh Long Quốc không có
khả năng trêu chọc tới!

Cho dù ngươi có thể tiêu diệt mười ba người
này, chuyện này căn bản cũng không che dấu được. Nếu là lan truyền ra ngoài,
thì ngày Thanh Long Quốc diệt quốc cũng sẽ nhanh chóng tới!

Hơn nữa mười ba người đối phương không ngờ
đều có thực lực Thiên cấp, căn bản không phải là thứ mà một thế lực thế tục có
thể đơn giản tiêu diệt! Một khi chỉ cần một người của đối phương thoát được thì
hậu hoạn thật sự vô cùng khó lường!

Nghĩ vậy, Tần Lập cũng không kìm nổi một
tiếng thở dài, xem ra muốn dựa vào việc dùng sức mạnh thì cơ hội không lTriệu
Thiên Thiên nói xong, nhìn phản ứng của Tần Lập thì trong lòng cũng hiểu được
chuyện này dường như không thể sửa đổi được chút gì, vẻ mặt tuyệt vọng nói:

- Tần lão sư, quên đi! Nếu không thể thì đáp
ứng bọn họ là được! Ta cũng không muốn bởi vì chuyện này mà ảnh hưởng đến đại
sự quốc gia, lại càng không muốn liên lụy đến ngươi!

Triệu Thiên Thiên nói xong, chủ động từng
bước tiến về phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy Tần Lập, dựa đầu vào trong lòng ngực
hắn, hai tay dần siết chặt, nước mắt dần ướt đẫm quần áo Tần Lập!

Vô Âm ở một bên, đôi mắt cũng đỏ lên, mím
môi quay mặt đi, không đành lòng nhìn một màn này!

Thật lâu sau, Triệu Thiên Thiên hít sâu một
hơi, buông Tần Lập ra thì thào nói:

- Ta vĩnh viễn sẽ nhớ rõ hương vị của cơ
thể ngươi!

Tần Lập hơi khép hai mắt lại, lập tức lại
mở bừng ra, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Triệu Thiên Thiên, chân thành hỏi:

- Thật sự không muốn đi?

Triệu Thiên Thiên yên lặng gật đầu, cười
khổ nói:

- Ta thích ngươi, đương nhiên không muốn
theo chân bọn họ rời đi! Tuy nhiên, hiện tại nói điều này cũng không còn ý
nghĩa gì nữa! Ta chỉ muốn cho ngươi biết, có một tiểu Công chúa ngốc nghếch của
Hoàng gia đã từng thích ngươi, chỉ vậy mà thôi!

Vẻ tươi cười của Triệu Thiên Thiên dần lạnh
lẽo:

- Tần lão sư, ngươi đi đi. Từ nay về sau
giữa ngươi và ta không còn quan hệ gì nữa!

Tần Lập cười khổ, véo chóp mũi của Triệu
Thiên Thiên một cái rồi nói:

- Tiểu nha đầu, ngươi có thể cảm ứng được
thì còn cho rằng ta còn chưa cảm ứng được sao? Không thể tưởng được, đường
đường là võ giả Thiên cấp mà cũng thích làm gà kêu chó sủa, rình mò chuyện
người khác! Thiên Thiên, ngươi nói trong rừng cây này, vì sao bỗng nhiên có
nhiều khỉ như thế?

- Tiểu tử muốn chết!

Một thanh âm lạnh lẽo băng hàn đột nhiên
vang lên, đồng thời một cỗ uy áp kinh người lập tức áp bách về phía Tần Lập!
Hai người Vô Âm và Triệu Thiên Thiên sắc mặt lập tức tái nhợt, liền lui về phía
sau!

Cỗ uy áp này chủ yếu cũng chỉ nhằm về phía
Tần Lập. Mà Tần Lập lại khí định thần nhàn đứng ở đó, vẻ mặt cười

- Nghe bảo từ thần bí chi địa có phái tới
một thiên tài! Ta nói, các ngươi sao không lăn ra đây để lão tử gặp qua chút để
nhận thức chút xem chân chính thiên tài là cái dạng gì?

Thanh âm nói chuyện của Tần Lập cực kỳ cổ
quái. Ban đầu chưa phát hiện ra điều gì nhưng càng ngày, thanh âm này càng lớn.
Cuối cùng lại nghe như tiếng sấm rền! Hơn nữa dường như dẫn nổi lên sự cộng
hưởng của không khí, tiếng gầm cuồn cuộn này không chỉ có Học viện mà sợ là có
tới nửa thành Thanh Long có thể nghe thấy!

Từ trong rừng cây lập tức hạ xuống mười mấy
người, ánh mắt nhìn về phía Tần Lập mang theo chín phần kinh ngạc, một phần
hoảng hốt!

Bởi vì bọn họ phát hiện ra nếu mà cứ đứng
trên cây không xuống thì chỉ sợ là bị tiếng gầm này chấn kinh, chế trụ tâm
thần! Tiếng gầm kỳ quái này dường như mang theo một cỗ ma lực thần kỳ, làm cho
người ta không thể kìm nỗi cảm giác sợ hãi!

Mười mấy người đến từ nơi thần bí này kiến
thức tự nhiên là phi phàm. Từ trong thanh âm của Tần Lập, bọn họ kết luận đây
nhất định là một công pháp tinh thần cực kỳ cao cấp!

Chiến kỹ trên thế giới này chia làm Nguyên
lực tâm pháp cùng với võ công chiến kỹ. Nhưng trên thực tế, còn có một loại
công pháp chuyên môn tu luyện lực lượng tinh thần! Tuy nhiên loại công pháp cao
minh này cũng không phải là những người bình thường có thể nắm giữ! Cho dù là
thiên tài của nơi thần bí cũng không thể dễ dàng tu luyện loại công pháp này!
Một khi xảy ra hiện tượng tẩu hỏa nhập ma thì trực tiếp sụp đổ mà chết, nếu may
mắn sống sót thì kết cục cũng chỉ là một kẻ điên mà thôi!

- Ngươi là ai?

Một thanh niên tầm hai mươi tuổi cầm đầu,
vẻ mặt hờ hững nhìn Tần Lập, lãnh đạm hỏi.

Vừa rồi nháy mắt khi Triệu Thiên Thiên ôm
lấy Tần Lập, hắn đã đuổi tới nơi này, thiếu chút nữa đã liền lao xuống một kiếm
kết liễu Tần Lập. Tuy nhiên loại người cao ngạo như hắn khiến hắn xem thường
hành động như thế!

Tiểu Công chúa xem ra là người yêu của
thiếu niên này. Người yêu còn thì thế nào? Nếu đã theo ta thì dù không giết
người này thì cả đời này ngươi cũng không có khả năng được nam nhân này ôm ấp
nữa!

Hạ Hầu Phong lại có chút không nghĩ tới
thiếu niên nhìn còn ít tuổi hơn mình dường như còn có một thân thực lực rất
cường đại, không ngờ có thể đứng vững trước uy áp do hộ vệ của mình tản ra, mà
còn tinh thông một loại chiến kỹ tinh thần!

hắn đối với những người thế tục thì cực kỳ
cuồng ngạo, đó là bởi vì hắn quả thực có vốn để cuồng ngạo!

Gia tộc của hắn có thể dễ dàng tiêu diệt
một quốc gia như thế này! Cảm giác ưu việt hơn hẳn khiến hắn không đặt những
người nơi này đặt trong mắt!

Nhưng khi đối mặt với một võ giả có được
tinh thần chiến kỹ thì hắn không khỏi phải có chút cẩn thận! Trên thế gian này
cũng không phải chỉ có mỗi gia tộc hắn ở nơi thần bí! Tự nhiên cũng không phải
chỉ có mình hắn đi ra ngoài lịch duyệt! Một khi đối phương cũng là võ giả đến
từ nơi thần bí thì hơn phân nửa sẽ phát sinh xung đột!

Bởi vì hậu quả loại này thì ngay cả bọn hắn
cũng không thể gánh vác được!

- Ta sao? Ha ha, một vô danh tiểu tốt mà
thôi, sao có thể so sánh với được thiên tài chân chính như ngài được!

Trên mặt Tần Lập lộ ra vẻ tươi cười cực
đậm, nhìn Hạ Hầu Phong nói:

- Tuy nhiên, ta có một sở thích...

Nói tới đây, Tần Lập liền dừng lại, không
nói tiếp!

- Sở thích gì?

Thần sắc của Hạ Hầu Phong lúc này thực sự
trở nên tập trung, nghe giọng điệu của đối phương cùng với thái độ đó thì hẳn
là hắn cũng là đệ tử của một gia tộc đến từ thần bí chi địa! Tuy rằng gia tộc
hắn chưa chắc đã cường đại như gia tộc mình nhưng loại sự tình này cũng không
thể đoán định được. Do đó Hạ Hầu Phong không thể không cẩn thận ứng phó được!

- Sở thích của ta đó là dẫm đạp thiên tài
kiêu ngạo, hung hăng nhổ vào mặt hắn, cho hắn biết rằng hắn cũng không phải là
thiên tài, mà quả thực là một thứ rác rưởi không bằng *** chó mà thôi!

Trên mặt Tần Lập thủy chung vẫn duy trì vẻ
tươi cười nồng đậm, nhe răng cười nói:

- Ngươi thấy sở thích của ta như thế nào?

Khuôn mặt của Hạ Hầu Phong nháy mắt trở nên
xanh mét! Nhất là hai mắt hắn bắn ra hai đạo quang mang chứa đầy sát khí, chậm
rãi nói:

- Bằng hữu, ngươi đang khiêu khích ta phải
không?

Tần Lập lắc đầu, cười nói:

- Không, không phải là khiêu khích mà là
lời nói thật! Như ngươi thì không đáng để ta khiêu khích!

-

Triệu Thiên Thiên dùng sức cắn môi, nước
mắt không thể ngừng chảy xuống. Nàng gần như đoán được kết cục đến với Tần Lập!
Trêu chọc những người này chẳng lẽ còn có kết cục tốt sao?

Ở thời điểm này, Triệu Thiên Thiên không
khỏi vô cùng thống hận bản thân mình! Vì cái gì mà nghĩ muốn hắn gặp mặt lần
cuối cùng? Vì cái gì mà đem một người có tiền đồ tốt như hắn liên lụy vào?
Nhưng tới lúc này rồi thì có nói gì cũng không có tác dụng gì nữa, cũng đã chậm
rồi!

Một khi đã như thế nếu phải chết thì liền
chết cùng một chỗ vậy!

- Ta thích ngươi!

Triệu Thiên Thiên nhìn Tần Lập, khuôn mặt
đầy nước mắt, nhoẻn miệng cười nói:

- Cực kỳ, cực kỳ thích!

Bên kia, Hạ Hầu Phong vốn đã phẫn nộ đến
cực điểm, khuôn mặt cuối cùng lại hiện lên vẻ tươi cười, vỗ tay nói:

- Thật là cảm động! Đúng là vở kịch nam nữ
si tình! Xem cảnh này trái tim ta cũng không nhịn được! Ta đang nghĩ có nên
thành toàn cho các ngươi hay không?

- Ngu ngốc!

Tần Lập quay đầu lại, phun ra hai chữ rất
rõ ràng! Sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhìn Hạ Hầu Phong nói:

- Cha ngươi không dạy bảo ngươi làm người
phải như thế nào sao? Ta sẽ dạy ngươi vậy!

- Ngươi muốn chết!

Trên người Hạ Hầu Phong đột nhiên bộc phát
ra một cỗ khí thế khiến người ta cực kỳ sợ hãi! Từ khi hắn sinh ra đến nay vốn
chưa từng bị người nào nhục mạ như thế! Nếu không phải hoài nghi Tần Lập cũng
đến từ thần bí chi địa thì hắn đã sớm động thủ! Không nghĩ tới đối phương cứ
hết lần này tới lần khác khiêu khích cực hạn của hắn. Cuối cùng, rốt cuộc khiến
hắn hoàn toàn bị chọc giận!

- Ngươi đừng vội, vội vàng tìm chết như thế
sao?

Tần Lập nói xong, nhìn vào không trung thản
nhiên nói:

- Ta nói Trần lão nhân ngươi, ngươi đã đến
chẳng lẽ còn cứ muốn tiếp tục xem trò vui như thế sao?

Bên kia bóng người chợt lóe lên, Trần Diệc
Hàn xuất hiện trước mặt Tần Lập, có chút bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói:

- Ôi! Làm sao

- Được rồi, tìm cho ta một cái địa phương
rộng rộng một chút! Ngoài ra đem tất cả học viên đều gọi tới, để cho bọn họ
biết cái gọi là thiên tài bị một tên vô danh tiểu tốt như ta dẫm đạp lên như
thế nào!

Tần Lập nói xong, hướng về Hạ Hầu Phong
nháy mắt mấy cái nói:

- Ta và ngươi đánh cuộc chiến, ngươi có dám
đáp ứng không?

Tài năng ở độ tuổi này mà tu luyện đến canh
giới Thiên cấp, tâm tính tất nhiên cũng thập phần cuồng ngạo! Hạ Hầu Phong lúc
này đã không thể khống chế được tâm tình của mình nữa, cắn răng nói:

- Ngươi muốn chết thì ta sẽ thành toàn cho
ngươi!

CHƯƠNG 140:
DIỆT NGƯƠI KỲ THẬT CHỈ CẦN MỘT CHIÊU

Mấy canh giờ sau, trong diễn võ đường lớn
nhất của Học viện đã có vô số người, không còn chỗ trống nào nữa!

Gần như tất cả học viên đều có mặt, ánh mắt
cực kỳ nóng bỏng nhìn về phía hai người trẻ tuổi trên lôi đài.

Trong đó, một người đại diện cho toàn bộ
học viên trên toàn đế quốc của Cao cấp học viện, thậm chí là đại diện cho Thanh
Long Quốc - Tần Lập!

Ngay cả những đệ tử của các gia tộc thuộc
phái Thái tử vốn ôm hận ý với Tần Lập giờ phút này cũng tạm thời bỏ qua cừu
hận. So với thể diện quốc gia thì những đấu đá bên trong không tính là gì ở
những thời điểm như thế này!

- Tần lão sư! Cố lên!

- Tần lão sư, giết tên cuồng vọng kia đi!

- Cho hắn biết ai mới chân chính là thiên
tài! Tần lão sư, chúng ta ủng hộ ngài!

Từng trận sơn hô hải khiếu, tất cả học viên
của Học viện đều điên cuồng hô lên. Loại tâm tư cộng đồng đối ngoại này cuốn
hút tất cả mọi người!

Cái không khuyết thiếu của người trẻ tuổi
đó chính là nhiệt huyết!

Mặc dù có người nói nhiệt huyết là thứ
không đáng chút giá trị nào bởi vì có nhiệt huyết hơn nữa cũng sẽ có lúc nguội
lạnh!

Ai mà không từng có lúc tuổi trẻ, ai lại
không từng có lúc nhiệt huyết?

- Chậc chậc, có nhiều người như thế đến
tiễn đưa ngươi, tuy rằng đều là một đám phế vật nhưngkiêu ngạo được rồi!

Vẻ mặt Hạ Hầu Phong ngạo nghễ quét nhìn Tần
Lập, thanh âm hắn rất tràn ngập đùa giỡn, nhưng kỳ dị là ngăn chặn toàn bộ âm
thanh ầm ỹ của mấy nghìn người trên khán đài, rõ ràng rơi vào tai của mỗi người
này!

Cả diễn võ đường bỗng nhiên trở nên yên
tĩnh lại, tuy nhiên ánh mắt của nhiều người nhìn về Hạ Hầu Phong đều chứa đầy
vẻ phẫn hận!

- Trước đừng vội nói lời độc địa, chúng ta
hãy nói đến phần thưởng cho người chiến thắng đã!

Tần Lập cười hì hì nhìn Hạ Hầu Phong, lại
hỏi:

- Ngươi có dám đánh cuộc không?

Đồng dạng, thanh âm của Tần Lập cũng truyền
đến trong tai của mỗi người. Ngồi trên sân, Trần Diệc Hàn cùng một lão già đầu
bạc nhìn nhau một cái, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra được một chút kinh
ngạc!

- Tiểu tử này không đơn giản!

Lão già đầu bạc cau mày nói:

- Hơn nữa hắn cho ta một cảm giác như rất
quen thuộc. Không hiểu vì sao mà ta cảm thấy như đã từng gặp qua tiểu tử này ở
đâu đó?

- Y huynh mấy năm nay vì truy tìm bí mật
bên trong Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn chiến kỹ mà đi khắp các quốc gia
thì có lẽ đã từng gặp qua tiểu tử này ở một nơi nào đó, ha ha!

Trần Diệc Hàn khẽ cười một tiếng, thuận
miệng nói.

Lão già được gọi là Y huynh nghe được lời
này nhãn tình lập tức sáng lên, sau đó trở nên hơi mơ hồ, nhìn Tần Lập trên
luyện võ tràng có chút suy nghĩ.

Cái loại thái độ khinh thường, giọng điệu
khinh miệt này khiến Hạ Hầu Phong cảm thất cực kỳ phẫn nộ! Hắn dựa vào cái gì
mà tin tưởng như thế? Hắn khẳng định là một kẻ yếu đuối chưa đạt tới Thiên cấp,
chỉ bằng vào những kẻ cũng yếu đuối như bốn phía kia thì chỉ là rác rưởi mà
thôi!

- Đánh cuộc gì? Ngươi có cái gì đáng
để ta cá cược?

Hạ Hầu Phong khinh thường cười lạnh nói.

- Ta với ngươi đánh cuộc tính mạng! Ngươi
thua, nếu còn có thể sống sót thì ngươi cần hướng về những học viên mà ngươi
hoàn toàn không để vào mắt này chân thành nói một câu:

- Thực xin lỗi, ta sai rồi! Các ngươi là thiên tài, ta là đồ ngu!" Sau
đó khép cái đuôi của cút đi thật xa cho ta! Về phần Công chúa, không phải là
thứ mà ngươi có thể chạm vào?

Trên mặt Tần Lập lộ ra một nụ cười mỉm.

- Ngươi có dám không?

Những lời này tuy Tần Lập cười cười nói nói
nhưng mỗi câu lại chắc như đinh đóng cột!

Khiến cho toàn bộ diễn võ trường lâm vào
yên tĩnh. Không ít cô gái phải rơi lệ, rất nhiều nam sinh đôi mắt cũng phải đỏ
ửng! Một số nam sinh ngày thường vẫn không vừa mắt với Tần Lập cũng mắng:

- Mẹ nó, ngươi vì sao phải như vậy! Vì sao
mà phải nói những lời này? Sau này lão tử làm sao còn hận ngươi được nữa?

- Hận cái rắm, nếu Tần Lập hôm nay chết
trận thì ta sẽ lập bài vị trường sinh cho hắn! Ta không quản cha hắn làm cái
gì, mẹ nó, ta chỉ biết hắn là vì Thanh Long Quốc chúng ta mà chết trận!

Một nam sinh vừa quan sát vừa nói:

- Ta khinh, ngươi thật mạnh mồm!

Không ai cười nhạo hắn, bởi vì các học viên
thiên tài của Thanh Long Quốc lúc này trong lòng đều đau thương và cảm động!

Bọn họ ngu ngốc sao? Không, bọn họ không
ngốc chút nào!

Thanh niên kia tuy không toát ra chút khí
tức cùng dao động nào nhưng bằng vào biểu hiện của hắn thì những học viên này
không khó để nhìn ra đối phương ít nhất có được thực lực Thiên cấp! Muốn lấy
thực lực của bản thân, dùng cường độ âm thanh để át đi thanh âm của mấy nghìn
người thì nếu không phải cảnh giới Thiên cấp thì căn bản không thể làm được!

Mà thực lực hiện tại của Tần Lập thì bọn họ
cũng rất rõ ràng! Đó là Địa cấp bậc bảy!

Địa cấp đánh với Thiên cấp thì có thể thăng
sao? Chỉ sợ đa số mọi người nơi này đều lắc đầu! Sợ rằng nhân vật truyền kỳ của
Thanh Long Quốc kia, sức chiến đấu vô cùng cường đại cũng không thể được!

Địa cấp so với Thiên cấp có một khe rãnh
thật lớn, cũng không phải những nhân tố bên ngoài có khả năng bù đắp được!

Ngay cả Triệu Tinh Hà nghe thấy mà đến cũng
lộ ra một nụ cười lạnh! Nhìn về xung quanh, mặc kệ có bao nhiêu người không cam
lòng, hắn cũng không thể không thừa nhận, Tần Lập này là một nam nhân, một
người đàn ông chân chính! Thậm chí hắn không dám dùng từ không biết sống chết
để hình dung về Tần Lập vì hành vi của hắn chính là để giải cứu thân muội của
hắn! Vì vãn hồi thể diện cho mấy ngàn nhân tài tương lai của Thanh Lương Quốc!

Một trận chiến này, bất kể thắng thua thì
Triệu Tinh Hà cũng có thể tưởng tượng ra rằng tất cả học viên thiên tài của Cao
cấp Học viện đều có được lực ngưng tụ cường đại!

- So với trước đây nhất định là sẽ có động
lực mà khắc khổ tu luyện hơn mấy lần!

Mà chỉnh thể thực lực của Thanh Long Quốc
cũng vì thế mà tăng lên rất nhiều!

Cho nên mặc kệ thế nào, Hoàng thất Thanh
Long Quốc đều được Tần Lập mang đến cho thật nhiều chỗ tốt! Điều này, không
phải là bất kỳ người nào có khả năng chối bỏ!

Trong con mắt đạm mạc của Hạ Hầu Phong rốt
cuộc lộ ra một chút phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn lạnh lẽo nói:

- Tốt! Thật là tốt! Tần Lập, nếu ngươi muốn
chết như thế thì ta nếu không thành toàn cho ngươi lại có vẻ như ta không có
nhân tình! Vậy được, liền theo như ngươi nói đi! Nếu ngươi thua thì ta sẽ giết
ngươi! Nếu ta thua, ta sẽ hướng mọi người nơi này xin lỗi! Ta sẽ hướng Công
chúa của các ngươi xin lỗi! Không chỉ có thế ta còn thề rằng cả cuộc đời này ta
sẽ tuyệt đối không bước vào Thanh Long Quốc các ngươi nửa bước!

Hạ Hầu Phong hít sâu một hơi nói:

- Đừng tưởng rằng chỉ có ngươi là nam nhân,
ta cũng vậy! Đến đây đi, Tần Lập, để ta kiến thức một chút nhân vật truyền kỳ
trẻ tuổi nhất của thành Thanh Long, của vị Hầu gia trẻ tuổi nhất rốt cục là
miệng lưỡi lợi hại hay là vũ lực cường đại?

Hiển nhiên, thời gian nửa canh giờ qua cũng
đủ cho Hạ Hầu Phong hiểu biết hết thảy về Tần Lập! Ngay cả hắn cũng không thể
không thừa nhận rằng tên Tần Lập này xứng với hai chữ thiên tài! Trong thế tục
này mà mới mười sáu tuổi không ngờ đã có thực lực Địa cấp bậc bảy. Hơn nữa thân
phận vẫn là hậu duệ của một quý tộc đã xuống dốc của Đại Tề Quốc!

Trong lòng Hạ Hầu Phong còn có đôi chút
hoài nghi về lại lịch của Tần Lập. Thân phận hậu nhân của một thế gia đã xuống
dốc, hiển nhiên cũng không khiến hắn thôi nghi ngờ! Bởi vì thời điểm hắn mười
sáu tuổi cũng chẳng qua chỉ là một Địa cấp bậc tám mà thôi! Đó lại là kết quả
của sự bồi dưỡng về tài lực rất lớn của gia tộc hắn.

Tên Tần Lập này dựa vào cái gì mà có thể
cường đại hơn ta? Nhất định hắn cũng giống như ta! Người như thế không thể lưu
lại, nếu không tất có đại hoạn ngày sau! Hạ Hầu Phong vốn đã động sát tâm,
không ngờ đã buồn ngủ lại có người tới tặng gối đầu! Tên Tần Lập này không ngờ
lại không biết sống chết, đề xuất ra loại đánh cuộc thế này với mình!

Tần Lập chậm rãi rút thanh Bách luyện tinh
cương kiếm ra, vứt vỏ kiếm sang một bên rồi chỉ kiếm về phía Hạ Hầu Phong, ngón
út tay trái ngoắc ngoắc về phía hắn mấy cái rồi chỉ xuống phía dưới!

- Muốn chết?

Từ trong thân thể của Hạ Hầu Phong đột
nhiên tuôn ra một cố khí thế kinh thiên, uy áp cường đại lập tức tràn ra.

Mặc dù diễn võ trường này cũng rất lớn, hơn
nữa cũng có phòng hộ tráo thủ hộ nhưng học viên ở xung quanh vẫn có thể cảm
nhận được loại áp lực sâu sắc này!

- Thiên cấp!

- Đúng là Thiên cấp!

Dù trước đó trong lòng mọi người đều đã có
phán đoán nhưng sự thật cũng màng đến cảm giác khác hắn với phán đoán! Ánh mắt
mọi người nhìn về phía Tần Lập mang theo đầy vẻ lo lắng!

Triệu Thiên Thiên lẳng lặng đứng nơi đó,
dường như sự náo động ồn ào xung quanh, ánh mắt của những người khác, đủ loại
âm thanh như cũng không có quan hệ gì đến nàng vậy! Trong mắt của nàng, trong
lòng của nàng lúc này chỉ có hình bóng của một người!

Trong lòng ngực của nàng có giấu một thanh chủy
thủ lưu truyền từ thời thượng cổ, được đúc bởi danh gia, cực kỳ sắc bén! Nàng
nghĩ nếu Tần Lập chết thì nàng cũng không sống để làm gì nữa!

- Tuy hắn chưa từng nói rằng thích ta nhưng
việc hắn làm so với vạn câu nói đều khiến ta còn động tâm hơn, khiến linh hồn
ta run rẩy! Đúng vậy! Đây chính là sự lựa chọn của ta!

Trên mặt Triệu Thiên Thiên nổi lên một chút
đỏ ửng khác thường!

Vô Âm bên cạnh Triệu Thiên Thiên cũng có
chút lo lắng nhìn người bạn thân của mình. Nàng thừa hiểu tính cách của Triệu
Thiên Thiên như thế nào! Bình thường thoạt nhìn có vẻ tuỳ tiện, chỉ khi nào đã
quyết định chuyện gì thì dù là ai cũng không thể ngăn cản được. Nàng chỉ có thể
chờ đợi, hướng về ông Trời để cầu nguyện Tần Lập có thể chiến thắng!

Mặc dù hy vọng này thoạt nhìn có vẻ thập
phần xa vời!

- Làm cái gì thực tế đi! Chút khí thế ấy
không chút ảnh hưởng gì đến ta đâu!

Tần Lập thản nhiên nói.

- Vù!

Thân mình Hạ Hầu Phong rốt cục

Tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy!

Không ra tay thì thôi, vừa ra tay đó chính
là khí thế lôi đình vạn quân!

Hai tay của Hạ Hầu Phong lăng không dựng
lên, hung hăng đánh một quyền về phía đầu của Tần Lập! Mà ở bên ngoài nắm tay
của hắn có một tầng hoả diễm bốc cháy vây lấy!

Trong khoảnh khắc nhanh như một tia chớp
đó, không khí dường như cũng đều bốc cháy, mọi người đều nhìn chằm chằm!

Một tiếng nổ ầm vang lên!

Một quyền này của Hạ Hầu Phong thất bại!

Không ít nữ sinh đã đem tay lên che mặt
không tự chủ được ồ lên một tiếng, giữa những ngón tay còn lộ ra một chút khe
hở, sau đó mới thở dài một hơi. Nhưng ngay sau đó trái tim liền co thắt lại.

Thân mình Tần Lập giống như một con thuyền
lẻ loi trong cơn sóng dữ, bị thổi đi ở giữa không trung, có vẻ rất chật vật!

Mà tốc độ của Hạ Hầu Phong lại càng lúc
càng nhanh, cuối cùng toàn bộ thinh không của diễn võ trường đều bị bao phủ bởi
một mảnh cực nóng.

Những học viên mà thực lực mới chỉ ở Huyền
cấp đã không thể thấy rõ động tác của hai người. Toàn bộ mấy nghìn người của
diễn võ trường nháy mắt đã yên tĩnh như không hề có một ai cả, ngay cả hô hấp
cũng không dám quá mạnh, như sợ bỏ lỡ điều gì đó!

- Tiểu tạp chủng! Có giỏi thì đừng trốn,
trả đòn đi!

Trong không trung truyền ra một tiếng hét
lớn của Hạ Hầu Phong!

- Được!

Một thanh âm trả lời vô cùng đơn giản, tàn
ảnh kia lập tức bạo phát ra một mà hào quang màu lam, sau đó một đạo quang mang
màu vàng loé lên.

Thân mình Hạ Hầu Phong lại dường như bị hư
ảnh kia đá một cước, hung hăng bị đánh bay đi. Thân mình như một con tôm lớn,
văng mạnh về phía sau.

Báo cáo nội dung xấu