Con dâu nhà giàu - Chương 136 + 137

Chương 136: Thành bại

Tuần thi cuối cùng, tất cả mọi
học viên đều cảm thấy thật căng thẳng. Những học viên không trong top mười đều
nghiến răng, nghiến lợi mà tìm tài liệu học tập, cố gắng tập trung cho lần thi
cuối này. Những học viên trong top mười chẳng những không chút lơ là việc học
mà còn rất đề cao cảnh giác mỗi người tiếp cận với mình, sợ bị người dùng thủ
đoạn mà kéo xuống.

Nguyên nhân chính là vì vào top
mười có thể trở thành trợ lý của các thầy giỏi, cũng nắm chắc cơ hội vào công
ty. Các học viên khác chỉ có thể làm trợ lý cho những nhà thiết kế bình thường,
tiếp xúc với khách hạng thường không nói nhưng còn phải tranh giành năm vé giữa
hai mươi tám người còn lại, cơ hội càng khó khăn hơn. Không thể vào công ty thì
cũng chỉ có thể tìm việc ở bên ngoài, đãi ngộ chắc chắn chẳng bằng được một nửa
của công ty. Bọn họ uổng phí bao tiền của cho Yêu Ti Lệ cũng chỉ là uổng phí.

Cho nên tuần này, cảm xúc của
Lưu Văn Chí vô cùng tệ, cả ngày đều lặng lẽ chẳng nói chẳng rằng, không đùa
giỡn như trước kia.

Mọi người cũng không biết nên
khuyên anh thế nào.

Lý San lặng lẽ nói với Chu
Thiến:

- Cũng không thể trách cậu ấy
được, nghe nói nhà cũ của cậu ấy đã dùng để cho anh trai cậu ấy cưới vợ, giờ
học phí đều do anh trai chu cấp, không thể nào lại quay về. Cậu ấy đặt mọi hi
vọng vào việc này, rất mong được thành công, mua được nhà mà sống yên ổn. Nếu ở
đây không thành công, bên ngoài kiếm chút tiền sao có thể mua được nhà ở tốt.
Thiệu Lâm, người có tiền như các cậu sẽ không hiểu được nỗi khổ của người
thường bọn mình.

Lưu Văn Chí có lẽ đang theo
đuổi Lý San nên việc này cũng không giấu giếm cô ấy.

Chu Thiến thở dài một hơi, sao
cô không biết được sự khổ cực của cuộc sống bình thường? Nếu không phải vì tai
nạn xe cộ đó, giờ cô vẫn chỉ là Chu Thiến ngày ngày vất vả làm việc trong thẩm
mỹ viện, học phí của em trai không kiếm nổi, cha cô tuổi lớn vẫn phải ở ngoài
làm việc. Cô rất thấm thía điều này.

Tiểu Mạt ở bên cạnh nghe Lý San
nói vậy thì lòng nghi ngờ, sau đó nói với Chu Thiến:

- Lý San nói những lời này với
cậu có ý gì? Chẳng lẽ muốn cậu rút lui sao? Bởi vì cậu có tiền nên không cần
phải tranh giành với người? Mình thấy cô ấy đúng là có ý này.

Chu Thiến lắc đầu nói:

- Mình không thể rút lui, cơ
hội này cũng rất quan trọng với mình, mọi người cạnh tranh dựa vào thực lực,
nào vì mình giàu hay nghèo mà thay đổi.

Mà bên kia, Hồ Giai Giai lại
phát hiện, tuy rằng cô khiến cho Khắc Y chú ý nhưng Khắc Y cũng rất chú ý đến
Trương Bân và Tống Thiệu Lâm. Nhất là Tống Thiệu Lâm, những thiết kế của cô, có
khi ngay cả cô ta cũng phải thán phục. Vẻ mặt tán thưởng của Khắc Y khi nhìn
Tống Thiệu Lâm khiến cô ta đố kị phát cuồng! Vì sao? Vì sao Tống Thiệu Lâm
chuyện gì cũng đều phải đè ép cô ta? Cô ta nhất định phải thành trợ lý của Khắc
Y, đây là một bước quan trọng trong kế hoạch trở thành stylist nổi tiếng của cô
ta. Đây là chuyện cô ta mong chờ đã lâu, nếu không có Tống Thiệu Lâm, vị trí đó
nhất định sẽ là của cô ta.

Tống Thiệu Lâm này, lần trước
khiến cô ta bị sỉ nhục nặng nề như vậy, giờ còn muốn tranh giành vị trí trợ lý
này với cô ta! Còn chưa có ai có thể cướp đi thứ cô ta muốn. Trước kia, cô ta
tỏ tình với Trương Bân nhưng lại bị Trương Bân từ chối, lý do là muốn toàn tâm
toàn ý học tập, thi vào công ty, vậy thì cô ta sẽ làm cho Trương Bân không thể
thi được. Giờ cũng như vậy, Tống Thiệu Lâm kia muốn vào công ty sao? Cô ta cũng
sẽ không cho Tống Thiệu Lâm được vừa lòng. Không thể thi vào công ty thì có tư
cách gì mà giành vị trí trợ lý Khắc Y với cô ta!

Hồ Giai Giai quay đầu nhìn Lưu
Văn Chí đang ủ rũ cách đó không xa, khóe miệng khẽ cười lạnh. Chỉ là, lần này
sẽ không thể ngu xuẩn như trước được, không thể, tự mình ra mặt!

Lưu Văn Chí ngồi một mình trong
quán cơm nhỏ ăn cơm trưa, mấy hôm nay, anh không đi ăn cùng mọi người. Trương
Bân, Tống Thiệu Lâm, Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện đã vào top mười, Vương Lâm Vương
Vĩ nhà giàu, dù không vào công ty cũng chẳng sao, chỉ có mình tình cảm thê
lương, so với sự vui vẻ của bọn họ càng tự thấy mình thê thảm. Anh không muốn ở
gần bọn họ.

Anh gọi một bát mì, ăn mấy
miếng đã buông đũa, hoàn toàn chẳng có khẩu vị. Nếu thành tích quá kém thì cũng
thôi nhưng vừa khéo lại đứng thứ mười một, chỉ kém một bước mà thôi, bảo anh
cam tâm thế nào đây? Nhưng một bước này lại quá khó đi.

Anh thở dài, hung hăng tự đánh
mặt mình, mong như vậy có thể làm dịu đi sự dày vò trong lòng.

Nhưng một giọng nói thanh thúy
từ bên kia vọng lại lại khiến anh chú ý.

- Tống Thiệu Lâm kia rõ ràng là
quá giàu có lại muốn tranh đoạt cơ hội này với những người bình thường như bọn
mình, đúng là đáng giận.

Lưu Văn Chí ngẩng đầu, thấy bàn
đó là Hồ Giai Giai và bạn thân của cô ta là Vương Kỳ đang ngồi. Giọng nói khi
nãy là của Vương Kỳ.

Hai người dường như không để ý
tới sự tồn tại của Lưu Văn Chí, không coi ai ra gì mà lớn tiếng bàn tán.

Hồ Giai Giai lại nói tiếp:

- Nếu là người khác thì thôi,
nhưng Tống Thiệu Lâm này, rõ ràng là thiên kim tiểu thư, con dâu nhà giàu lại
muốn giành bát cơm với người nghèo chúng ta. Càng nghĩ càng khiến người tức
giận, với cô ta mà nói chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển giết thời gian nhưng với
chúng mình thì chính là cơ hội đổi đời, cô ta cũng quá ích kỷ!

Những lời này của hai người như
những cây kim sắc nhọn đâm vào lòng Lưu Văn Chí. Thật ra, đây sao không phải
những lời trong lòng anh. Công việc này với Tống Thiệu Lâm mà nói cơ bản là có
cũng được chẳng có cũng chẳng sao nhưng với anh mà nói lại là toàn bộ hi vọng.
Nếu Tống Thiệu Lâm chịu rút lui thì anh hoàn toàn có cơ hội vào top mười. Ngày
đó anh cố ý để Lý San đi thử cô nhưng Tống Thiệu Lâm lại như hoàn toàn không có
ý rút lui.

Chuyện này chỉ có thể nhờ vào
sự tự nguyện của cô ấy, chẳng lẽ anh có thể ép cô ấy sao? Nghĩ vậy, Lưu Văn Chí
cũng có chút oán trách Chu Thiến.

Bên kia, Hồ Giai Giai lại nói
tới Vương Kỳ:

- Đáng tiếc, thứ tự của cậu quá
xa, nếu là thứ mười một, mười hai thì mình sẽ có cách giúp cậu.

Vương Kỳ tiếc nuối nói:

- Đúng thế, mình đúng là không
hơn ai, nếu mình đứng thứ mười một thì định sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Nói xong ánh mắt hai người đều
liếc về phía Lưu Văn Chí.

Nói rõ ràng đến thế, Lưu Văn
Chí nếu còn không hiểu là bọn họ cố ý nói cho anh thì đúng là kẻ ngốc.

Cô ta thực sự có cách có thể
giúp anh?

Tim anh đập loạn, tay toát mồ
hôi, trong đầu đủ mọi suy nghĩ rối loạn, lộn xộn. Nhưng dần dần, một suy nghĩ
càng lúc càng rõ ràng hiện rõ: “Tống Thiệu Lâm, mất đi cơ hội lần này cũng
chẳng sao, nhưng mình không thể mất đi hi vọng này… Chỉ cần có thể kéo cô ấy
xuống, mình có thể tiến lên… Vào top mười thì nhất định có thể ở lại công ty,
có thể an cư lập nghiệp ở đây. Nếu không, làm việc ở ngoài lương tháng hai, ba
ngàn thì đợi đến bao giờ?… Nhưng Thiệu Lâm là bạn của mình…”

Hồ Giai Giai
lại châm thêm mồi lửa:

- Con người ấy mà, ai chẳng
biết nghĩ, cuộc sống của mình mới là quan trọng nhất. Đợi đến khi bị đá ra
ngoài, không tìm việc làm, xem bạn bè gì đó có thể giúp cậu hay không?

Lưu Văn Chí đột nhiên nắm chặt
tay thành quyền, như đã hạ quyết tâm, anh nhìn bốn phía, phát hiện chẳng có
người quen thì nghiến răng, đi về bàn Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai nhìn Lưu Văn Chí
đang đến gần, nụ cười nơi khóe miệng càng trở nên rõ ràng.

Chương 137: Âm mưu đen tối

Lưu Văn Chí ngồi xuống bàn Hồ
Giai Giai. Lưu Văn Chí vừa ngồi xuống đã nói:

- Tôi biết lời này là cô cố ý
nói cho tôi nghe, tôi cũng biết cô căn bản chẳng phải là muốn giúp tôi, chẳng
qua là muốn Thiệu Lâm không thể vào công ty, không thể tranh giành vị trí trợ
lý của Khắc Y với cô.

Gương mặt trắng nõn nà của Hồ Giai
Giai tỏa sáng dưới ánh mặt trời, nhưng nụ cười nơi khóe miệng cô ta lại khiến
người ta thấy lạnh lẽo.

- Không sai, anh nói đều đúng
cả. Nhưng anh cũng nên hiểu, chỉ có làm như vậy thì anh mới có hi vọng. Anh
cũng mong được tôi giúp đúng không?

Lưu Văn Chí nhìn nụ cười của cô
ta mà cảm thấy lạnh người, mới chỉ là cô gái mười tám tuổi mà tâm tư lại thâm
trầm như vậy. Anh trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Cho dù không vào top mười tôi
cũng vẫn có thể vào công ty.

Hồ Giai Giai bưng miệng cười:

- Nếu đã vậy thì anh còn đến
tìm tôi làm gì? Anh biết rõ, nếu không vào top mười, không được thầy tốt chỉ
dạy thì cơ hội vào công ty sẽ càng lúc càng xa vời. Hai mươi tám người chọn ra
năm người, thực lực tương đương, kết quả này ai dám chắc được?

Lưu Văn Chí bị nói trúng điểm
yếu, cúi đầu hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hồ Giai Giai, hạ quyết tâm hỏi:

- Cô có cách sao? Nếu muốn gian
lận ở công cụ của cô ấy thì không có cơ hội đâu, giờ ai chẳng đều giữ gìn đồ
dùng của mình cẩn thận.

Hồ Giai Giai chỉ cười, Vương Kỳ
ở bên nói:

- Xem ra anh cũng có tâm tư này.

Lưu Văn Chí có chút mất tự
nhiên, những lúc bị dày vò, quả thực cũng từng có suy nghĩ này. Trong mười
người đứng đầu, nếu thực sự muốn kéo ai xuống thì Tống Thiệu Lâm là người tốt
nhất để thực hiện. Thứ nhất, cô quả thực không cần công việc này để kiếm sống,
cho dù không vào công ty thì cuộc đời cô cũng chẳng có ảnh hưởng gì. Thứ hai,
cô và anh có vẻ thân thiết, ra tay dễ dàng hơn. Trương Bân và Triệu Viện Viện
tuy rằng anh cũng thân thiết nhưng tinh thần cảnh giác của hai người này cao
hơn Thiệu Lâm nhiều. Nghĩ vậy, anh thực ra cũng nhớ tới Lâm Tiểu Mạt, cô ấy
hình như cũng đã vào top mười.

- Nếu kéo Lâm Tiểu Mạt thì có
phải là dễ hơn không?

Nghĩ đến chồng của Tống Thiệu
Lâm, lòng anh vẫn có chút nao núng.

Hồ Giai Giai vỗ bàn, lập tức
nói không nể nang:

- Anh nghĩ là tôi giúp anh thật
sao? Kéo Lâm Tiểu Mạt thì tôi được cái gì? Anh làm việc không rõ ràng, nhập
nhằng như vậy thì có gì mà đòi tranh giành với anh, chấp nhận số phận đi.

Vương Kỳ thấy sắc mặt Lưu Văn
Chí trở nên khó coi thì vội nói:

- Mọi người giúp đỡ lẫn nhau,
đương nhiên là muốn đôi bên đều có lợi.

Hồ Giai Giai cười lạnh:

- Tôi biết anh sợ cái gì, yên
tâm, chuyện này tôi đã có cách, không để lại dấu vết gì cả, đến lúc đó Tống
Thiệu Lâm chỉ biết than trách vận khí tệ hại, sẽ không thể nghi ngờ bất kì ai
được.

- Là cách gì?

Lưu Văn Chí thật sự tò mò bởi
vì bản thân anh không hề nghĩ ra được cách gì hay.

Trong mắt Hồ Giai Giai hiện lên
tia giảo hoạt:

- Nơi này nói chuyện không
tiện, tối tôi sẽ gọi điện cho anh, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện.

Sau đó, hai bên trao đổi số
điện thoại rồi tách ra.

Tuần thi cuối cùng là thi thiết
kế về tạo hình trên sân khấu. Bao gồm phong cách dân tộc, cổ điển, phong cách
Tây Ban Nha, Ấn Độ…

Mỗi phong cách đều có đặc sắc
riêng của nó, yêu cầu học viên phải nắm bắt được điểm đặc sắc này rồi vận dụng
một cách linh hoạt, sáng tạo.

Lúc thực hành, Khắc Y chỉ vào
thắt lưng của Tiểu Mạt, hỏi Chu Thiến:

- Chiếc thắt lưng này rất đặc
biệt, dùng để làm gì?

Lời ông nói khiến các tổ xung
quanh đều chú ý, rất nhiều học viên đều không kìm lòng được mà nhìn về phía tổ
Chu Thiến. Mà tổ ở xa cũng đến gần theo dõi chuyện này.

Hồ Giai Giai thấy Chu Thiến lại
được Khắc Y để ý thì lòng không khỏi tức giận, cô ta tốn bao tâm tư thiết kế
tạo hình cho sân khấu cổ điển cũng chỉ được Khắc Y hơi chú ý một chút mà thôi.
Cô ta tuy rằng ghen ghét nhưng cũng vẫn tò mò, rốt cuộc là thiết kế gì khiến
Khắc Y chú ý như vậy.

Hồ Giai Giai đi đến bên tổ Chu
Thiến, các học viên đều đứng vây quanh, cô ta cố ý chen vào giữa khiến không ít
học viên tức giận. Cô ta không quan tâm, thậm chí còn nhìn khinh khỉnh, có mấy
người định nổi cáu nhưng thấy Khắc Y ở đó nên đành cố gắng khống chế cảm xúc
bản thân.

Chen vào thì thấy Khắc Y đang
đứng ở bên cạnh Lâm Tiểu Mạt, ánh mắt nhìn chằm chằm thắt lưng của Tiểu Mạt. Hồ
Giai Giai cũng nhìn theo, đến lúc này thì không khỏi ngây dại.

Tiểu Mạt mặc một bộ váy liền
ngắn lộ vai, rất bình thường, không có gì khác lại nhưng ở lưng lại dùng chiếc
thắt lưng đặc biệt, màu sắc rực rỡ, dây kết kéo dài khiến cho màu sắc chiếc váy
càng trở nên thuần khiết. Mà mái tóc dài thẳng của cô làm tóc xoăn lọn to,
trang trí bằng chuỗi hạt châu nhiều màu sắc. Cổ và cổ tay thậm chí là cổ chân
cũng đều dùng chuỗi hạt châu đó làm trang sức, trang điểm đơn giản nhưng lại đủ
khiến Lâm Tiểu Mạt như thành người khác, cả người quyến rũ, nữ tính động lòng
người.

Hơi thở của Hồ Giai Giai trở
nên dồn dập, tay nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt nhưng hoàn toàn
không thấy đau đớn. Cả người cô ta bị cảm giác hận sâu đậm chiếm cứ. Mà nỗi hận
này lại mang theo sự sợ hãi mơ hồ.

Tuyệt đối không thể để cho cô
vào công ty được. Như vậy mình sẽ bị đè ép, không có cơ hội xuất đầu lộ diện.
Cô ta muốn trở thành stylist xuất sắc nhất, tuyệt đối không thể để người khác
cản đường của mình được.

Bên kia, Chu Thiến nghe Khắc Y
hỏi thì cười đáp:

- Đây vốn là chiếc khăn lụa màu
rực rỡ, có tua dài, dùng làm thắt lưng kết hợp với váy trắng hở vai và trang
sức này sẽ khiến cho người ta có cảm giác Bohemian thoải mái, phóng túng mà vẫn
gợi cảm.

Không chỉ là Hồ Giai Giai và
tất cả các học viên đều sợ hãi vì sức tưởng tượng của Chu Thiến. Dùng khăn lụa
làm thắt lưng? Hơn nữa hiệu quả còn rất tốt.

Khắc Y ở bên xoa xoa cằm, cười
ôn hòa, nghe cô nói xong thì gật gật đầu thản nhiên nói:

- Rất tốt, sáng tạo lắm, thiết
kế này rất được.

Ngón tay thon dài của Khắc Y gõ
gõ lên bàn:

- Rất chờ mong biểu hiện của em
vào ngày thi.

Các học viên đều tỏ vẻ kinh
ngạc, thời gian qua, đây là lần đầu tiên Khắc Y tán thưởng một học viên nào như
vậy. Qua cơn kinh ngạc, các học viên đều tỏ ý ghen tị, đây chẳng phải chứng tỏ
Khắc Y đã có ý định cho Tống Thiệu Lâm làm trợ lý sao? Đám Trương Bân trong
lòng cũng có chút khó chịu, dù sao đó cũng là giấc mộng của tất cả mọi người.

Nhiều người như vậy nhưng cũng
chỉ có mình Tiểu Mạt thực sự vui vẻ cho Chu Thiến.

Sau khi Khắc Y rời đi, các học
viên cũng đều trở về vị trí, vẻ mặt có chút không vui. Được Khắc Y khích lệ,
Chu Thiến thực sự rất vui. Đám Trương Bân, Triệu Viện Viện tuy không thoải mái
nhưng vẫn cười chúc mừng cô. Với thực lực của Chu Thiến, bọn họ vốn vẫn luôn
tâm phục khẩu phục.

Chỉ có Lưu Văn Chí thì sắc mặt
rất mất tự nhiên, khi tiếp xúc ánh mắt của Chu Thiến thì luôn có hơi trốn
tránh. Mọi người đều nghĩ là vì anh vẫn để bụng chuyện thứ tự. Chỉ là thành
viên trong tổ cũng đều lo lắng cho kì thi cuối nên cũng không có tâm tư gì an
ủi anh. Lưu Văn Chí thấy mọi người đều chỉ để ý chuyện của mình thì không khỏi
nhớ lại Hồ Giai Giai nói: “Khi anh không tìm được việc thì xem thử xem những
người anh gọi là bạn có giúp anh không”.

Lưu Văn Chí vốn còn có chút do
dự giờ trở nên kiên định hơn. Trên đời này, cái gì cũng chỉ là ảo, chỉ có nắm
bắt trong tay mới là thực. Anh không nghĩ vì chính mình thì có ai sẽ nghĩ cho
mình. Nghĩ vậy, lòng Lưu Văn Chí cũng thoải mái hơn nhiều.

Chu Thiến vốn đang muốn tán gẫu
đôi câu với anh nhưng vừa tiếp xúc đến ánh mắt Lưu Văn Chí thì Lưu Văn Chí đã
lại quay đi, sau đó cầm một quyển sách trên bàn mà đọc chăm chú, bộ dáng như
đang nói: xin đừng làm phiền nên Chu Thiến cũng đành thôi.

Hôm đó, thực hành xong, Khắc Y
quay về công ty mình làm việc, vẽ lại thiết kế lúc trước của Chu Thiến. Thẩm
Già Lam tan tầm thấy phòng làm việc của ông còn sáng đèn thì đi vào.

Đi vào thì thấy Khắc Y đang vẽ
chăm chú thì tò mò đi qua xem ông vẽ gì. Nhìn thấy thiết kế ông vẽ thì không
khỏi tán thưởng nói:

- Khắc Y, đây là thiết kế thầy
nghĩ ra sao? Rất đẹp, độc đáo lắm.

Khắc Y ngẩng đầu, thấy là Thẩm
Già Lam thì cười nói:

- Thầy đâu dám cướp công người
khác, đây là thiết kế hôm nay của Tống Thiệu Lâm.

- Thiệu Lâm?

Thẩm Già Lam rất kinh ngạc, cô
cầm bản vẽ, khó tin hỏi:

- Đây thực sự là thiết kế của
Tống Thiệu Lâm? Hoàn toàn có phong phạm của bậc thầy rồi. Đổi lại là em, trong
thời gian ngắn em cũng không thể sáng tạo được thế này.

Ngón tay thon dài của Khắc Y
khẽ vuốt tóc trên trán, mắt trái vẫn che khuất dưới ánh đèn lại bị tóc mái che
đi, ánh đèn loáng lên ánh mắt nâu khiến người ta có ấn tượng sâu đậm.

- Cũng chính là như thế.

Khắc Y khẽ cười, nụ cười thật
đẹp:

- Thầy đã phải cố lắm mới không
vỗ tay khen ngợi, sợ nhiều người chú ý sẽ khiến em ấy gặp phiền phức.

Ông nhìn Thẩm Già Lam, nụ cười
càng đậm:

- Già Lam, lần này thầy như
nhặt được báu vật rồi.

Thẩm Già Lam bị nụ cười sáng
bừng đó thu hút, sau đó cô lấy lại tinh thần nói:

- Lần này thực tập, em nhất
định phải để Tống Thiệu Lâm làm trợ lý cho em. Sự hiểu biết của em ấy khiến em
rất muốn bồi dưỡng.

- Ái chà? Thẩm Già Lam cao ngạo
lại coi trọng em ấy như vậy? Hiếm có đây.

Thẩm Già Lam lại thật nghiêm
túc:

- Em ấy như một cô gái đáng
yêu, làm người ta không tự chủ được mà bị em ấy hấp dẫn. Em cảm thấy em ấy nhất
định sẽ thành công.

Cô nhìn Khắc Y:

- Thành công như thầy vậy.

- Chúng ta cứ chờ xem. Mong
rằng em ấy sẽ không làm cho chúng ta thất vọng. Nghe nói gia cảnh nhà em ấy rất
tốt.

- Không phải tốt bình thường
đâu, như vậy càng khiến em bội phục. Đổi lại làm em, em sẽ chẳng có được thành
công như vậy, em là bị hoàn cảnh ép mà ra, còn em ấy là hoàn toàn dựa vào ý chí
của chính mình.

Khắc Y ngạc nhiên:

- Xem ra, đúng là một cô gái
đặc biệt.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.