Con dâu nhà giàu - Chương 213

Chương 213: Đuổi việc


sao lại thành ra thế này?

Chu
Thiến không thể nào nghĩ ra nổi. Cô đứng đó, không thấy được rõ vẻ mặt của
Triệu Hi Thành nhưng giọng anh rất bình thản, không chút cảm tình như thể chỉ
đang kể lại một chuyện cực kì bình thường. Nhưng mỗi từ anh nói tựa như một
thanh chủy thủ vô tình mà chém về phía cô.

Vốn
dĩ cô định nói cho anh cô là vợ của anh, sau đó bọn họ lại có thể vui vẻ bên
nhau nhưng anh lại nói với cô rằng cô không xứng với anh.

Đúng,
giờ cô không phải là Tống gia đại tiểu thư Tống Thiệu Lâm, giờ cô chỉ là cô gái
ở thành phố nhỏ Chu Thiến. Cô và anh có khoảng cách rất lớn, có thể trước kia
cô chưa từng coi việc này là gì, ngây thơ mà nghĩ, cô chính là Thiệu Lâm, Thiệu
Lâm chính là cô. Không, cô không phải là Thiệu Lâm, giờ cô là Chu Thiến…

Nếu
đã là Chu Thiến thì không xứng đáng có được tình yêu của anh, Hi Thành, ý anh
là vậy?

Lòng
Chu Thiến đau đớn nhưng cô không cam lòng, không hiểu rõ thì cô không thể nào
buông tha.


đi đến bên anh, ngẩng đầu nhìn anh nói:

- Nếu
em nói em yêu anh thì cũng chẳng có ý nghĩa gì sao?

Ánh
trăng trên cao lẳng lặng nhìn bọn họ, bốn phía im ắng, không có tiếng côn
trùng, không có tiếng chim hót, dường như đều ngừng thở mà đợi đáp án của Triệu
Hi Thành.

Chu
Thiến nhìn anh không chớp mắt, trong mắt anh chứa những cảm xúc mãnh liệt như
ba đào, nhưng đó là gì? Chu Thiến không thể nhìn thấu.

Hồi
lâu sau mới nghe Triệu Hi Thành nhẹ nhàng nói, giọng nói nặng nề như đang cố
gắng áp chế điều gì đó. Chu Thiến không kịp tìm tòi bởi vì những lời anh nói
khiến toàn bộ suy nghĩ của cô hoàn toàn trở nên trống rỗng.

- Rất
nhiều người con gái khác cũng nói yêu tôi, cô cảm thấy điều đó có ý nghĩa gì
với tôi sao? Hơn nữa, thời gian ngắn như vậy mà đã đủ khiến cô khẳng định là cô
yêu tôi, cô cảm thấy tình yêu này có ý nghĩa gì với tôi không?

- Cái
gì?

Chu
Thiến chỉ cảm thấy như bị ai rút gân, cảm giác đau đớn toàn thân nhưng rồi cũng
chỉ còn lại sự chết lặng, lạnh lẽo khôn cùng.

- Cô
Chu Thiến, xin đừng dây dưa với tôi nữa. Tôi đã có đối tượng thích hợp, chúng
tôi sắp đính hôn rồi. Tôi không mong cô ở lại đây nữa, cô ấy sẽ không vui, tôi
không muốn điều đó!

- Là
Tống Thiệu Vân?

Chu
Thiến chua xót vô cùng. Cô cúi đầu, không muốn để anh nhìn thấy sự đau đớn
trong mắt mình nữa, tuy rằng tim cô đau đớn như bị xé rách nhưng cô không muốn
bộc lộ sự yếu đuối của mình trước mặt anh nữa.

Bởi
vì điều này vốn chẳng có ý nghĩa gì với anh, chỉ càng khiến anh khinh thường
hơn mà thôi.

- Chu
tiểu thư, tôi vốn không định nói ra những lời này khiến cô bị tổn thương, dù
sao cô cũng thật lòng tốt với Thế Duy, điều này tôi vô cùng cảm kích. Người quý
ở tự trọng, chuyện thành ra thế này cũng không phải là điều tôi muốn.

Triệu
Hi Thành ép bản thân phải nói ra những lời tàn nhẫn, tuyệt tình này. Cô cúi
đầu, anh không nhìn rõ vẻ mặt của cô, anh cũng không muốn nhìn thấy. Anh chỉ
muốn nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi cô. Anh chỉ cảm thấy, nếu mình không
rời khỏi đây thì anh sẽ điên mất. Tim anh rất đau, đau hơn tưởng tượng của anh
rất nhiều. Anh như đang cầm dao mà tự lóc thịt của mình, máu chảy đầm đìa, đau
như sắp chết.

Anh
vội vàng nói:

- Tôi
vào trước…

Giọng
nói run run không thể khống chế nhưng giọng rất nhẹ, lòng Chu Thiến rất loạn,
câu nói đó nhẹ nhàng run run lướt qua trong gió đêm, biến mất không chút tăm
tích.

Anh
vội vã rời khỏi hoa viên, đi về phía trước mà không dám quay đầu, không dám
bước chậm lại, tựa như có cái gì đó đuổi theo anh, chỉ cần hơi chần chừ là nó
sẽ cắn nuốt anh lại.

Chu
Thiến nghe tiếng anh rời xa thì mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Cô mờ mịt đứng đó,
ngơ ngác nhìn theo bóng anh. Cô rất khó chịu, rất muốn khóc lớn nhưng mắt cô
trống rỗng, không thể rơi được giọt lệ nào. Nỗi đau đó như kết lại trong lòng
cô, không thể giải thoát, cô cảm thấy sắp không thở nổi. Ánh trăng nhuộm mọi
thứ trở nên tái nhợt nhưng sắc mặt cô còn tái hơn trăng. Bốn phía yên tĩnh,
nhưng lòng cô còn trống vắng hơn. Dường như những thứ từng lấp đầy tim cô giờ
biến mất không còn tăm hơi chỉ trong chốc lát.


cứ đứng đó, hai mắt nhìn về phía trước nhưng không có tiêu cự, đầu óc trống
rỗng, thế giới vắng lặng, lòng cô cũng vắng lặng.


đứng đó hồi lâu không nhúc nhích, mãi đến khi có một người hầu tìm thấy cô ở
đây. Thấy cô như vậy thì có chút kì quái:

- Chu
Thiến, cô ở đây làm gì? Tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!

Chu
Thiến quay đầu nhìn về phía cô ta như thể không biết cô ta đang nói gì. Hai mắt
trống rỗng vô thần.

Người
kia thấy cô không nhúc nhích, còn nói thêm:

- Chu
Thiến, cô còn ngây ra làm gì? Tôi đang bảo là tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!

Lúc
này Chu Thiến mới như giật mình tỉnh mộng. Giọng cô như cạn kiệt sức lực:

- Được,
tôi sẽ về…

Vừa
vào đại sảnh đã nghe tiếng Triệu phu nhân lớn tiếng nói:

- Chu
Thiến đang yên lành sao phải đuổi việc cô ấy. Cho dù Thế Duy đi nhà trẻ thì mẹ
vẫn định mời cô ấy làm tiếp, đưa đón Thế Duy, tối cũng tiện chăm sóc thằng bé.

- Chuyện
này mẹ đừng xen vào. Con đã quyết định rồi!

Triệu
Hi Thành ngồi bên cạnh bà, giọng nói kiên quyết như không chấp nhận sự phản
đối. Triệu phu nhân giật mình, con rất ít khi dùng ngữ khí này để nói chuyện
với mình, chẳng lẽ có chuyện gì bà không biết? Lòng Triệu phu nhân đầy nghi
hoặc.

Thế
Duy nằm trong lòng Triệu phu nhân làm ầm lên:

- Không
được đuổi cô đi, Thế Duy thích cô.

Giọng
Triệu Hi Thành có chút mệt mỏi:

- Ngoan
nào, Thế Duy, Thế Duy phải nghe lời cha! Cô còn có việc khác.

Thế
Duy không chấp nhận, tiếp tục cãi:

- Không
đâu, Thế Duy thích cô, Thế Duy thích cô!

Thế
Duy gào to, thái độ cũng rất kiên quyết.

Triệu
Hi Thành lại dỗ dành vài câu nhưng Thế Duy vẫn không chấp nhận. Triệu Hi Thành
vốn đã rất phiền loạn giờ lại càng thêm đau đầu, lửa giận bốc lên, anh bế Thế
Duy qua rồi vỗ vài cái vào mông thằng nhóc, giận dữ nói:

- Dám
ầm ĩ! Dám làm loạn! Dám cãi cha à!

Thế
Duy sợ hãi òa khóc. Triệu phu nhân đau lòng vội giành Thế Duy lại, đau lòng
nói:

- Có
gì thì từ từ nói với đứa trẻ. Thằng bé và Chu Thiến hòa thuận như thế, đương
nhiên không nỡ, sao con lại đánh nó?


nhìn con nghi hoặc hỏi:

- Hi
Thành, rốt cuộc là sao? Con chưa bao giờ đánh Thế Duy cả

Nhìn
Thế Duy khóc vật vã, Triệu Hi Thành vừa khó chịu vừa phiền chán, đầu anh ong
ong, anh rất muốn gào lớn, trút bỏ mọi sự phiền não tích tụ trong lòng.

Nhưng
giờ anh chỉ có thể chịu đựng, chấp nhận cảm xúc lộn xộn đang dày xéo trong lòng
anh.

Chu
Thiến đứng ở cửa nhìn thấy cảnh này. Cô rốt cuộc không nhịn được mà chạy vào,
bế Thế Duy vào lòng, nhìn Thế Duy khóc đến không thở nổi mà đau lòng. Cô nhìn
Triệu Hi Thành lớn tiếng trách:

- Triệu
Hi Thành, trẻ con không hiểu chuyện, ngay cả chút kiên nhẫn với nó anh cũng
chẳng có sao? Anh không thể từ tốn nói chuyện với nó sao?

Triệu
Hi Thành tái mặt nhìn cô, mắt thâm sâu như biển nhưng lại chẳng nói được gì.

Triệu
phu nhân nhìn con như vậy thì có chút đăm chiêu mà cúi đầu.

Chu
Thiến bế Thế Duy, nhẹ vỗ về thằng bé rồi nói:

- Chuyện
này tôi sẽ nói rõ với thằng bé, xin anh sau này kiên nhẫn với Thế Duy hơn một
chút.


bế Thế Duy rồi đi lên lầu.

Thế
Duy được Chu Thiến dỗ dàng vẫn nức nở hồi lâu, chờ thằng nhóc bình tĩnh lại,
câu đầu tiên nói chính là:

- Cô
đừng đi! Cô đừng đi!

Chu
Thiến bế Thế Duy vào lòng mà đau đớn vô cùng. Cô rất muốn ôm thằng bé mà òa
khóc nhưng dù đau lòng thế nào cũng không thể làm Thế Duy sợ hãi được.

Chu
Thiến vừa lau nước mắt cho Thế Duy vừa ôn tồn nói:

- Cô
không thể ở bên Thế Duy mãi được. Thế Duy phải lớn, phải quen biết nhiều bạn
mới.

Thế
Duy mở to mắt nhìn cô:

- Bạn
mới là gì ạ?

- Ở
nhà trẻ sẽ có rất nhiều bạn học bằng tuổi Thế Duy, sẽ cùng Thế Duy chơi đùa, đó
chính là bạn mới của Thế Duy.


để an toàn nên Thế Duy rất ít khi được ra ngoài chơi, cậu bé vẫn rất muốn được
chơi đùa với các bạn. Nghe đến đó cũng bớt buồn nhưng vẫn nói:

- Thế
Duy không muốn cô đi!

Chu
Thiến nhẹ nhàng vuốt ve tóc cậu bé rồi nói:

- Cô
nhận lời với con, sau này tuần nào cũng sẽ cùng mẹ nuôi đến chơi với con có
được không?

Chắc
chắn Triệu gia sẽ không phản đối. Bất kể cô và Hi Thành có thế nào thì Thế Duy
mãi là con của cô. Cả đời này cô không thể mất liên hệ với thằng bé được.

Nghe
đến đó Thế Duy mới miễn cường gật đầu.

Dỗ
Thế Duy ngủ xong, Chu Thiến bắt đầu thu dọn hành lý. Nếu đã nhất định rời đi
thì sao phải chờ đến mai?

Hành
lý của cô cũng chẳng có nhiều so với lúc đi, chỉ thêm ảnh chụp chung với Thế
Duy. Cô nhanh chóng thu dọn xong. Cô đi đến bên giường Thế Duy, nhẹ nhàng thơm
lên trán Thế Duy, vuốt hai má phúng phính của thằng bé rồi mới rời đi.

Ra
khỏi phòng, cô kéo vali đi đến cửa phòng Triệu Hi Thành, nhìn sâu một hồi rồi
mới nhẹ nhàng nói:

- Tạm
biệt, Hi Thành…

Thật
không ngờ chúng ta sẽ có kết cục này…

Thật
không ngờ rốt cuộc em không thể quay về bên cạnh anh…

Quá
khứ đó là hồi ức đẹp nhất của cuộc đời em.

Cho
nên, Hi Thành, sau này xin anh hãy tự bảo trọng.

Chu
Thiến xoay người, chậm rãi đi xuống lầu.


cũng không biết, Triệu Hi Thành đang đứng sau cửa, tay nắm nắm đấm cửa nổi gân
xanh. Nếu không phải anh cố gắng khắc chế thì sớm đã mở cửa mà ôm người bên
ngoài vào lòng.

Nhưng
Thiệu Lâm trong ảnh đang mỉm cười nhìn anh. Dù là trong ảnh nhưng anh vẫn có
thể cảm nhận được tình yêu sâu sắc trong mắt cô. Anh sao có thể giữ một người
phụ nữ nào lại trước mặt cô? Không, anh không thể….

Anh
suy sụp ngồi xổm xuống, đau khổ ôm chặt đầu. Nhưng tiếng bước chân của cô xuống
lầu lại truyền vào tai anh rõ mồn một, như đang dẫm nát lòng anh.

Mãi
đến khi không còn tiếng động gì thì anh mới vội chạy về phía lan can, vừa vặn
nhìn thấy bóng người mảnh khảnh bị ánh trăng nhuộm trắng đang cô đơn đi qua con
đường nhỏ rồi bước ra cánh cổng lớn Triệu gia.


bước đi thong thả nhưng không chút chần chừ, thậm chí còn chẳng quay đầu nhìn
lại một lần. Cứ như vậy mà biến mất trong mắt anh, chìm vào màn đêm mờ mịt.

Chương 214: Mục tiêu

Sau
này, Tiểu Mạt hỏi Chu Thiến, vì sao không nói chuyện mình là Thiệu Lâm cho Hi
Thành.

Chu
Thiến cười cười nhưng mắt lại đỏ ửng:

- Bởi
vì giờ mình là Chu Thiến, bất kể thế nào mình cũng không thành được Thiệu Lâm!
Nếu anh ấy cảm thấy giờ mình không xứng với anh ấy thì mình cần gì phải ép buộc
anh ấy. Mình cũng có tôn nghiêm, tuy rằng yêu anh ấy nhưng cũng chưa đến mức
phải vứt bỏ tự trọng! Nếu anh ấy đã lựa chọn Tống Thiệu Vân xứng đôi với anh ấy
thì mình cần gì phải làm khó anh ấy? Sau khi Thiệu Lâm qua đời, giữa bọn mình
đã kết thúc. Tình yêu đẹp đẽ đó thuộc về Triệu Hi Thành và Tống Thiệu Lâm,
không liên quan gì đến Chu Thiến hết. Là mình quá ngây thơ, đánh giá bản thân
quá cao mà không nhìn rõ được sự thật này.

Tiểu
Mạt sốt ruột thay:

- Thiến
Thiến, cậu sao phải cứng rắn như vậy. Cậu nghĩ thoáng một chút, chỉ cần nói sự
thật ra thì mình tin chắc Hi Thành sẽ nhận cậu. Cậu như bây giờ có vui không?
Sao phải tự lau nước mắt thế này.

- Đã
không còn sự cứng rắn này thì mình còn là Chu Thiến sao? Đã không có tính cách
này, mình cũng chẳng phải là Thiệu Lâm được! Giờ Hi Thành khinh thường mình là
sự thật, anh chọn Tống Thiệu Vân cũng là sự thật, nếu mình nói sự thật ra thì
có thể có được hạnh phúc sao? Giờ nhất thời mình đau lòng, nói thật, sự đau đớn
này không phải là nhỏ. Nhưng cuộc sống của mình còn rất nhiều việc phải làm,
cũng không nhất định phải ở bên Triệu Hi Thành mới được.

Tiểu
Mạt thầm sốt ruột. Cái này chẳng phải là đang giận lẫy sao? Rõ ràng là một đôi
yêu nhau như vậy, sao lại gặp lắm gian truân? Có lẽ, cô nên tìm Hi Thành để nói
rõ?

Chu
Thiến nhìn sắc mặt cô thì đã hiểu:

- Tiểu
Mạt, nếu cậu còn coi mình là bạn thì đừng xen vào chuyện này. Đây là quyết định
của mình, mong cậu sẽ tôn trọng! Tiểu Mạt, cậu nghĩ lại xem, anh ấy rất khinh
thường mình, thực sự nói ra thì anh ấy sẽ vì tình cảm với Thiệu Lâm mà nhận
mình nhưng với mọi người thì sao, sự chênh lệch này bảo mình phải chấp nhận thế
nào? Tiểu Mạt, mình không làm được, dù có yêu anh ấy thì vẫn không làm được.

Nói
xong, cô đau khổ bưng mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay…

Tiểu
Mạt thở dài, sau đó đi đến bên người cô mà ôm lấy Chu Thiến, lòng cũng rất khó
chịu, Tiểu Mạt vỗ vỗ lưng Chu Thiến cam đoan:

- Được
rồi, Thiến Thiến, cậu đừng đau lòng nữa. Mình đồng ý với cậu, chuyện này mình
tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào. Mình đồng ý.

Chu
Thiến cũng ôm chặt lấy cô, nước mắt lặng lẽ thấm ướt bả vai Tiểu Mạt. Tiểu Mạt
rất đau lòng nhưng cũng không có cách nào khác.

Sau
đó, Chu Thiến cố gắng gạt chuyện này ra sau đầu. Quả thực, trong cuộc sống còn
rất nhiều chuyện phải làm, tỷ như cuộc thi stylist toàn quốc.

Từ
sau khi biết cuộc thi này qua Trương Bân, Chu Thiến đã bắt đầu báo danh tham
gia. Lúc trước ở Triệu gia phải chăm sóc Thế Duy nên ít có thời gian đọc sách,
nay bị Triệu Hi Thành đuổi đi, thời gian ôn luyện lại nhiều hơn.

Tiểu
Mạt phải đi làm, không thể thường xuyên ở cùng cô. Ban đầu cô còn lo lắng Chu
Thiến, sợ tâm tình không vui mà còn định xin công ty cho nghỉ mấy ngày để ở
cùng Chu Thiến. Nhưng cô ở nhà cùng Chu Thiến một ngày thì lại phát hiện ngoài
việc tâm tình không ổn thì Chu Thiến cũng chẳng có hành động gì quá kích động.
Thậm chí ngay cả thở dài cũng chẳng đến vài lần. Cả ngày ở nhà Chu Thiến đều
đọc sách hoặc lấy ảnh mẫu của Tiểu Mạt mang từ công ty về. Có lúc còn kéo Tiểu
Mạt ra bàn luận.

Tiểu
Mạt kinh ngạc, thế này là bình thường sao? Tình cảm sâu đậm của Chu Thiến với
Triệu Hi Thành cô biết, chia tay Triệu Hi Thành sao có thể chẳng có chút phản
ứng nào, không phải là trước cơn bão thường trời quang biển tạnh chứ.

Nhưng
đến tối, những lúc đêm khuya, Tiểu Mạt sẽ nghe thấy Chu Thiến khe khẽ khóc.
Tiếng khóc nhỏ như bị đè nén lại. Tiểu Mạt biết Thiến Thiến không muốn để mình
biết mà lo lắng nên cô cũng giả bộ không biết, cũng chẳng nhúc nhích, cứ nằm đó
khóc cùng cô đến bình minh.

Vừa
sáng ra, Chu Thiến lại trở về vẻ bình thản như không có chuyện gì, cùng Tiểu
Mạt nói chuyện mỉm cười. Nhưng gối đầu Tiểu Mạt ướt đẫm. Sự cố gắng kiên cường
đó của Chu Thiến càng khiến cô đau lòng.

Tiểu
Mạt biết, cho dùng lòng đau buồn thì Chu Thiến cũng không bộc lộ ra ngoài để mà
ủ rũ. Cô sẽ chôn sâu nỗi khổ vào lòng, một mình gặm nhấm nhưng vẫn mỉm cười mà
tiến về phía trước. Từ nhỏ đến lớn luôn là thế, khiến người ta không nhịn được
mà rơi nước mắt.

Chu
Thiến thấy Tiểu Mạt chần chừ không chịu đi làm, biết cô muốn ở cùng mình nhưng
cô cứ nhìn mình bằng ánh mắt quan tâm khiến cô cảm thấy mình rất đáng thương,
thực sự là dở khóc dở cười.

- Tiểu
Mạt, cậu đi làm đi. Mình không sao đâu, đừng lo lắng cho mình! Hơn nữa hôm nay
mình muốn ra ngoài.

Tiểu
Mạt ngạc nhiên hỏi:

- Cậu
đi đâu?

Chu
Thiến vừa dọn đồ vừa nói:

- Mình
muốn ra ngoài một chút, đến khu phố sầm uất, muốn đi thu thập tài liệu! Chuẩn
bị cho lần thi toàn quốc này.

Tiểu
Mạt vẫn lo lắng:

- Để
mình đưa cậu đi!

Chu
Thiến cười cười, rất cảm kích ý tốt của cô:

- Không
cần đâu, cậu còn có chuyện phải làm, đừng lo lắng cho mình, mình sẽ tự biết
chăm sóc bản thân mà.

Thấy
cô nói vậy, Tiểu Mạt đành thôi:

- Vậy
cậu đi cẩn thận đấy nhé!

- Biết
rồi.

Chu
Thiến đi đến khu phố sầm uất nhất thành phố, ở đây tập trung đủ các cửa hàng
lớn, công ty bách hóa… là nơi những người phóng khoáng rất thích. Chu Thiến cầm
máy ảnh chụp, thấy cái gì cô cảm thấy đẹp thì chụp lại. Cô còn đi dạo quanh
những cửa hàng lớn để tìm hiểu xu hướng hiện nay. Cô rời đi cũng hai năm, cần
phải cố gắng mới được.


mục tiêu, có phương hướng để cố gắng thì sẽ cảm thấy cuộc sống thật có ý nghĩa.
Trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, một số chuyện không vui cũng tạm thời
được gạt qua. Chỉ trong những đêm dài tĩnh lặng thì mới không tự chủ được mà
bộc lộ ra. Nhưng phần lớn, Chu Thiến vẫn cảm thấy rất thoải mái.

Cuộc
thi toàn quốc cần chuẩn bị rất nhiều thứ, dụng cụ, tư liệu và người mẫu. Trận
đấu lần này người mẫu là tự mình chuẩn bị. Những người Chu Thiến biết, bao gồm
Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện thì đều có tham gia cuộc thi lần này nên không thể
mời bọn họ làm người mẫu được. Phải nghĩ cách khác thôi.

Lần
này là cuộc thi toàn quốc, mọi người phải thi vòng loại từ tỉnh, lọt top mười
thì mới được vào vòng đấu bán kết toàn quốc. Lần lượt thi loại để chọn ra top mười
và top ba. Quán quân có thể giành được giải thưởng trị giá mười vạn tệ, hơn nữa
được tuyển thẳng vào làm tại Yêu Ti Lệ - công ty tổ chức. Mà Á quân hay giải ba
cũng được ra nước ngoài đào tạo. Mức thưởng như vậy khiến bao người đều muốn
tham gia. Cả nước mấy vạn stylist đều trổ hết tài năng dự thi, là chuyện chẳng
dễ dàng gì.

Đến
bây giờ Chu Thiến mới biết, Khắc Y đã cho cô một đề toán quá khó.

Nhưng
đúng như Chu Thiến nói, không thử thì sao biết kết quả? Vì lý tưởng, tương lai
của mình, cô sẽ cố hết sức!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.