Bình yên khi ta gặp nhau - Chương 05 phần 1
Chương 5
Mọi việc trên đời được Trần Ngộ Bạch vạch
ra thế này – điều anh cần, điều anh không cần.Vế đầu anh sẽ tranh đoạt, vế sau,
anh hủy diệt.
Trần Ngộ Bạch nhận định: Phụ nữ là đối thủ
khó nắm bắt nhất trên đời.
An Tiểu Ly từ nhà quay về, đối với việc bỏ
đi không lời từ biệt, bỏ đói anh hai ngày, cô chẳng màng giải thích, mà ngược
lại còn lạnh nhạt hơn, mở miệng là khách sáo gọi anh “tổng giám đốc”, khiến anh
tức đến độ chỉ trong một ngày đã mắng cả hai trưởng phòng trong công ty khiến
họ phải bỏ đi.
Không khí nặng nề trong phòng tổng giám đốc
bao trùm toàn công ty, chỉ mỗi An Tiểu Ly vẫn bình thản như không, thiếu ai đó
thì trái đất không quay nữa à? Thèm vào!
“Xin lỗi, tôi mượn máy tính nhận email,
điện thoại tôi hết pin rồi”. Vương Chí – nhà thiết kế trẻ tuổi phòng công
trình, tướng mạo cũng dễ nhìn – nhìn An Tiểu Ly đang ngồi khoanh tay trong ghế,
cười quyến rũ.
An Tiểu Ly nhìn anh ta thuần thục mở trang
web, mười ngón tay thon dài lướt như bay trên bàn phím, vô cùng gợi cảm – cô
rất thích những người đàn ông có ngón tay thon dài đẹp đẽ như vậy.
“Ủa, anh cũng học đại học J à?”, cô cố gắng
hạ giọng để nghe có vẻ dịu dàng hơn.
Hộp mail mà Vương Chí mở là hộp nội bộ của
khoa máy tính đại học J, vốn dĩ là mấy sư huynh khoa máy tính viết ra để tiện
“giao lưu sinh hoạt” với nhau, nhưng do dung lượng quá lớn, tin gửi đi nhanh vô
cùng nên dần dà, những sinh viên khác trong khoa cũng yêu cầu khoa cho họ mỗi
người một tài khoản, gần như trở thành hộp thư riêng trong đại học J.
Lúc Vương Chí cười tỏ ra rất dịu dàng, đôi
mắt sáng rỡ không bị mắt kính che khuất, trông rất dễ chịu, “Thực ra code mở
rộng hộp thư này có một phần là tôi viết. Tôi học lớp 031 mở rộng và phát triển
của khoa máy tính”.
An Tiểu Ly vốn đứng sau lưng anh ta thò đầu
ra nhìn, cười như hoa hướng dương nở rộ, đưa cho anh ta một ly nước, híp mắt:
“Sư huynh, em là lớp 062, tên là An Tiểu Ly”.
Một nhân viên gục đầu ủ rũ vừa hay lúc đó
bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, trong lúc cửa mở ra đóng lại, ánh mắt sắc
như dao của ai đó chiếu thẳng vào đôi nam nữ đang nhìn nhau cười ngoài kia.
Tiếp đó, đồng chí Vương Chí viết chương
trình máy tính mới nhất đã bị tổng giám đốc Trần bắt bẻ cả một buổi chiều.
Thật kì quặc, Vương Chí thầm nghĩ, có phải
mình anh viết chương trình đâu, có đáng bị mỉa mai châm biếm đến mức thiếu điều
ném anh đi hay không.
Còn một tiếng nữa là tan sở, Trần Ngộ Bạch
bỗng bước ra, áo sơ mi đen mở hai nút, vòm ngực chắc khỏe thoáng ẩn thoáng
hiện, tay áo xắn đến cùi chỏ, lộ ra cánh tay màu nâu khỏe mạnh, dựa nghiêng
người vào cánh cửa, tùy tiện tạo dáng lạnh lùng làm mê đắm biết bao thiếu nữ,
“Tối nay không cần đến chỗ tôi”.
An Tiểu Ly thấy tim thắt lại, sau đó là
phẫn nộ và kì thị: Sao lại nói thế cơ
chứ! Trong sách thế này có gì đâu, mà bị anh nói như thể mờ ám lắm ấy!
“Cái này cho cô”, anh quay về văn phòng lấy
một cái hộp to màu hồng, “Tối mặc cái này, đi tiệc với tôi”.
Giọng anh vẫn lạnh băng, nhưng thấy cô cúi
thấp đầu, tay anh bất giác vươn ra, vén mớ tóc lòa xòa của cô ra sau tai.
“Tôi còn phải phê chuẩn một số văn kiện, cô
đi làm tóc và trang điểm trước, xong thì gọi điện cho tôi, tôi đến đón”. Anh
nói xong đợi một lúc, thấy cô vẫn ngồi bất động thì khẽ thở dài, “Là việc công,
tính tiền làm thêm, gấp đôi”.
An Tiểu Ly lúc này mới có chút tinh thần,
ngẩng lên hậm hực nhìn anh, rồi cầm hộp và túi ngẩng cao đẩu ưỡn thẳng ngực đi
ra ngoài.
Trần Ngộ Bạch tức muốn chết trước thái độ
lạnh nhạt đó, nghiến răng kèn kẹt sau lưng cô.
Lúc Tần Tang nhận được điện thoại của An
Tiểu Ly thì đang làm tóc trong salon, Tiểu Ly nghĩ dù sao cũng có thể nhận lại
tiền từ công ty nên gọi xe đến tìm bạn.
“Không đi”, Tần Tang lật tạp chí, từ chối
thẳng thừng, phiền nhất là kiểu party như vậy, ăn mặc hệt cây thông Noel rồi đi
khắp nơi cười giả tạo, nhà họ Tần thỉnh thoảng cũng tổ chức tiệc, cô đều cố
gắng trốn tránh, một buổi tối yên lành không làm gì lại đi chịu tội thế này.
An Tiểu Ly lườm một cái bên một góc mà chắc
chắn bạn mình không nhìn thấy, đúng lúc đó người cắt tóc cô chọn đang rảnh rỗi,
bước đến ân cần hỏi cô muốn tạo kiểu gì.
“Phải đắt nhất ấy”, An Tiểu Ly ném tạp chí
đi, ngồi thẳng dậy, nhìn chàng trai Hàn quốc xinh đẹp sau lưng qua gương, đùa
với vẻ nghiêm túc: “Cậu có ý gì không? Chị đây thoải mái cho cậu kiếm tiền,
thuốc làm tóc đắt nhất, kiểu uốn xoăn mới nhất thì uốn luôn, dù sao bọn chị
không cần đẹp nhất, mà cần đắt nhất!”.
Cậu cắt tóc đẹp trai tóc dài cười đẹp đến
nỗi cành hoa cũng run rẩy, xoa vai An Tiểu Ly khen chị thật đáng yêu. An Tiểu
Ly đắc ý, vênh cằm lên đùa lại. Tần Tang cuối cùng không chịu nổi, quay sang
trừng mắt một cái, ra hiệu với cậu bé kia, “Chải thẳng tóc cho cô ta, nhuộm màu
rượu vang”. Tóc An Tiểu Ly hơi cứng mà còn hơi xoăn, khiến gương mặt trái táo
của cô thêm đáng yêu, nhưng khi mặc lễ phục thì không hợp lắm.
Cậu bé đẹp trai cười, đi chuẩn bị thuốc và
máy duỗi tóc, An Tiểu Ly quay sang tiếp tục thuyết phục Tần Tang: “Tang Tang,
cậu nhất định phải đi. Tớ muốn làm cho cậu ngạc nhiên!”.
Tần Tang “ồ” một tiếng, lúc cô cười, hàm
răng trắng nhỏ sáng lấp lánh, “Cậu lại gây họa chứ gì?”.
Thường thì khi An Tiểu Ly kiên trì như thế
thì một là đã tiêu hết tiền phải ăn ké cơm của cô, hay là gây họa và muốn cô
giúp đỡ.
An Tiểu Ly nhíu mày, “Tần Tiểu Tang! Cậu
đừng được nước mà… dù sao cậu phải đi! Quần áo tớ lo cho cậu xong rồi! Bắt buộc
đi!”. Tinh thần cô hừng hực, nói to khiến những người khách khác đều quay lại
nhìn, Tần Tang vội xua tay, “Được rồi được rồi, chẳng qua là tụ họp thôi mà! Đi
thì đi, kích động cái gì!”.
Tiểu Ly ngồi xuống, miệng vẫn lầm bần gì đó
không rõ.
Tần Tang bất lực tiếp tục xem tạp chí, đúng
là kiếp trước mắc nợ cô nàng, từ nhỏ tới lớn không biết đã giúp thu dọn bao
nhiêu bãi chiến trường rồi, bây giờ thì hay rồi, ngay cả sếp cô nàng phải đưa
bạn gái đi ăn tiệc mà cô cũng phải đi theo trợ giúp, kiểu gì thế này!!!
Ra khỏi salon còn hơn một tiếng nữa mới tới
bảy giờ, nhà Tần Tang gần đó, hai người về lại đó để thay đồ, trang điểm.
Lễ phục của Trần Ngộ Bạch đã đưa cho Tần
Tang, còn An Tiểu Ly không có những kiểu quần áo lộng lẫy như vậy nên lục tìm
trong tủ đồ của Tần Tang.
Bên Tần Tang vừa mở hộp ra đã thấy kì lạ,
làm gì có thư kí nào đi cùng dự tiệc lại
mặc lễ phục do KK thiết kế? Một bộ lễ phục mà lương hai năm của cô cũng chưa
mua được.
“Đẹp không?”, Tần Tang mặc xong lễ phục
xoay một vòng trước gương, quả nhiên, ánh mắt An Tiểu Ly vẫn buồn bực.
Tần Tang nheo mắt, im lặng. Cô tìm ra mấy
bộ lễ phục hôm qua nhà họ Tần mới đưa đến, chọn ra một bộ màu trắng, trên váy
là những đám hoa cúc rất đẹp, thích hợp với khí chất trong sáng của An Tiểu Ly,
“Bộ này, mặc vào!”.
An Tiểu Ly từ nhỏ đến lớn luôn để tóc ngắn,
học đại học mới quyết tâm lâu lắm mới để tóc dài qua vai, sau khi duỗi thẳng,
phần tóc xoăn được kéo ra, cũng có vẻ “tóc dài bay bay”. Đầm sát nách màu trắng
chít eo, gấu váy xòe ra như một cây dù, dài đến đầu gối, tinh nghịch mà không
kém phần nhã nhặn. Cô soi mình trong gương, cực kì hài lòng.
Xe Trần Ngộ Bạch lúc đến dưới lầu thì hai
người đã trang điểm xong. Tần Tang cố ý xuống trước, quả nhiên Trần Ngộ Bạch
đang dựa vào xe đợi thì khi trông thấy cô mặc bộ lễ phục đi xuống, nét lạnh
lùng trong ánh mắt chợt thoáng qua.
An Tiểu Ly kéo tay bạn, lạnh nhạt chào Trần
Ngộ Bạch, ba người im lặng trên xe. Lúc này đường hơi tắc, xe Trần Ngộ Bạch lại
như ở chốn không người, gặp ba lần đèn đều là đèn xanh, trên đường đi phóng hết
tốc lực, An Tiểu Ly sợ sệt bám hai tay vào tay nắm của ghế phụ, hoảng tới mức
mặt trắng bệch.
Tần Tang bình thản ngồi ghế sau, ngắm cảnh
ngoài cửa, thình thoảng liếc nhìn Trần Ngộ Bạch đang làm mặt lạnh qua gương
chiếu hậu, hàng lông mày anh nhíu chặt, đôi mắt lạnh lùng nhìn An Tiểu Ly một
cái lại sáng thêm một chút, đường nét gương mặt rõ ràng và hài hòa, đôi môi
mỏng mím chặt. Tuy rằng người đàn ông này có hơi biến thái, nhưng cô không thể
không thừa nhận rằng: trai đẹp lạnh lùng đó mà!!!
Chiếc xe thắng lại vững vàng trước tòa nhà
“Phi”, kéo một vết dài mấy tấc. Chiếc xe dừng lại, An Tiểu Ly thở phào nhẹ
nhõm, “Anh vội đi đầu thai hả!”, ai đó đang định thần lại bị nỗi sợ hãi cuối
cùng làm cho vũ trụ bùng nổ.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng liếc nhìn cô, môi
mím lại, muốn nói gì đó mà không nói. Tần Tang ngồi ghế sau nhìn đôi oan gia
đang trừng mắt với nhau, mỉm cười cởi dây an toàn – kịch hay xem đủ rồi, cô đã
có thể thoát thân thành công.
An Tiểu Ly đương nhiên không chịu thả
người, Tần Tang bị đeo bám đến phát phiền, buồn bực nhìn Trần Ngộ Bạch sắc mặt
càng lúc càng tái xanh, Trần Ngộ Bạch thấy ánh mắt của cô thì hàng lông mày
càng nhíu chặt, đưa tay ra, kéo cô nàng đang ra sức đeo bám kia vào trong lòng
rồi đi vào trong.
An Tiểu Ly bị Trần Ngộ Bạch đưa thẳng lên
tầng ba mươi ba, bước vào “Phi” mà cô đã mong đợi từ lâu khiến cô quên mất lúc
nãy còn bực tức. Quả nhiên là nơi cao cấp, ánh đèn rực rỡ, lộng lẫy đẹp đẽ như
trong tiên cảnh…
“Hi, anh Ba, Tiểu Ly”, Tần Tống nghênh
ngang tiến lại từ đầu kia hành lang, mặc áo sơ mi mỏng màu gạo, quần đen, thêm
nụ cười gian là “thương hiệu” của anh ta, Tiểu Ly bỗng thấy chao đảo: đã nói
mà, đàn ông hai chân vẫn không dễ tìm tí nào, nhìn kìa, trước mặt đây chẳng
phải là cực phẩm hay sao!
Trần Ngộ Bạch nói vài câu với Tần Tống, rồi
ba người cùng vào trong. Bước vào trong, Tiểu Ly sáng mắt lên.
Trong sảnh có một cô gái mặc một bộ lễ phục
rất đẹp, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn lại tỏ ra bực bội, toàn thân cô toát ra
một sự cao ngạo mê hoặc.
“Tìm thấy chưa?”, ngữ điệu nghi vấn, nhưng
giọng điệu nóng nảy.
Trong sảnh bị ngăn cách ra một khoảng lớn,
vài người khác bị ngăn lại vào không được mà ra cũng không xong, có mười mấy
nhân viên mặc đồng phục đang quỳ trên tấm thảm lông cừu trắng như tuyết tìm
kiếm gì đó, nghe cô ta nói thì sắc mặt căng thẳng, quỳ xuống thấp hơn nữa.
©STENT: http://www.luv-ebook.com
An Tiểu Ly nhìn Trần Ngộ Bạch vui vẻ trên
tai họa của người khác, chẳng phải anh là một trong những cổ đông của “Phi” hay
sao, lần này chắc phiền phức rồi?
Ai ngờ Núi Băng vạn năm lại nhướng mày,
khoanh tay xem kịch.
Lúc này cửa thang máy mở ra, một đám đàn
ông mặc âu phục bước ra, An Tiểu Ly chỉ biết người đi đầu tiên, vì mỗi năm anh
ta lại xuất hiện trên lịch của công ty.
“Sao rồi?”, Boss siêu cấp xuất hiện, quả
nhiên cao lớn đẹp trai, lạnh lùng vô tình. Tiểu Ly thầm toát mồ hôi cho người
đẹp kia, nghe nói Boss này tính tình dữ tợn, bạo lực máu lạnh, lần này chắc máu
chảy khắp chốn rồi.
“Mất hoa tai rồi”, cô gái không buồn ngước
lên, hét lên với Đại Boss, giọng bực tức.
Quả nhiên Đại Boss cau mày, bước đến cô gái
đó… đưa tay ra… Tiểu Ly đang định hét lên rồi nhắm mắt lại, thì Đại Boss đã ôm
lấy cô ta, nói với giọng dịu dàng khiến người ta chỉ muốn ngủ thiếp đi: “Cuống
làm gì, xem mặt em nhăn như bánh bao kìa”.
Tiểu Ly trợn to mắt nhìn cảnh tượng kì dị đó, Trần Ngộ Bạch và Tần Tống lại quay
mặt đi, tỏ ra quen với cảnh đó.
“Lật hết thảm lên, cắt thành từng miếng nhỏ
mà tìm”, Lương Phi Phàm bình tĩnh nói, lập tức có thuộc hạ đến cuốn thảm lên.
Tiểu Ly thấy mắt giật giật, thảm đẹp như
vậy mà mang đi thì tiếc quá, cắt thành từng miếng từng miếng thì…
Cô gái kia hừ giọng, “Đã nói anh phí phạm
quá, ở cửa mà cũng trải thảm! Đổi thành đá mài thì hay hơn không”.
Đại Boss lại… cười. Tiểu Ly ôm tim gục
xuống, nghe Đại Boss nói bằng giọng dịu dàng, “Được, em thích màu gì?”.
“Màu đỏ”.
Đại sảnh lộng lẫy như thế mà phối với đá
mài màu đỏ… Tiểu Ly cảm khái, lạc điệu ơi là lạc điệu.
“Hôm nay không kinh doanh, đổi hết thảm
tầng này, thay bằng đá mài màu đỏ”.
“Cool thật!”, Tiểu Ly khẽ kêu lên, chấn
động tới mức suýt thì vỗ tay. Trần Ngộ Bạch thấy hai mắt cô phát ra hoa đào thì
cười lạnh, sờ mái tóc mới làm hồi chiều của cô, khẽ nói vào tai cô, “Còn cool
hơn nữa đấy, nếu cô ta nói với cô câu ‘Mái tóc cô này đẹp thật’, anh tôi có thể
sẽ rứt từng sợi tóc của cô xuống làm tóc giả cho cô ta đội chơi”.
Tiểu Ly trợn mắt, lập cập lùi lại ba bước,
không suy nghĩ gì nấp sau lưng Trần Ngộ Bạch, ôm lấy mái tóc dài, không dám nói
gì.
Tiếp đó cả buổi tối, An Tiểu Ly đều dè dặt
trốn cô gái trẻ tên “Cố Yên” kia. Cô đã quan sát kĩ rồi, mái tóc Cố Yên tuy dài nhưng không đẹp
bằng cô, có lẽ thật sự là có tiền đề và khả năng sẽ rứt tóc cô xuống làm tóc
giả cũng nên.
Buổi party “công việc” mà Trần Ngộ Bạch
nói, có chút kì quặc. Không có những
tổng giám đốc của các công ty khác, chỉ có Đại Boss Lương Phi Phàm trong truyền
thuyết.
Đại Boss cả buổi tối đều dỗ dành Cố Yên
đang xị mặt vì bị rơi mất hoa tai, Trần Ngộ Bạch đang chơi snooker với một
thiếu niên xinh đẹp cao gầy, có ngoại hình còn trung tính hơn cậu bé cắt tóc
buổi chiều, phó tổng Dung không biết xếp hàng thứ mấy đang choàng ôm một nữ
ngôi sao đang “hot”, cùng uống rượu. Tần Tống nhỏ nhất lại cầm micro, say túy
lúy gào thét.
“Anh giúp tôi xin chữ ký Echo được không?”,
An Tiểu Ly trù trù cả buổi tối, kéo vạt áo ‘cầm thú’, cầu xin tội nghiệp, cô
nghĩ trong mấy Đại Boss thì Tần Tống có vẻ thân thiện hòa nhã nhất.
Tần Tống huýt sáo một tiếng, còn vỗ vỗ tay
An Tiểu Ly, “Tự đi đi! Tôi mà đi thì anh Ba lại tưởng tôi lợi dụng thời cơ”.
“Tôi chỉ muốn tiếp cận ngôi sao thôi mà!
Anh giúp tôi với… Tang Tang cũng rất thích cô ấy!”, Tiểu Ly nhanh nhẹn tìm ra
điểm yếu của anh ta, ‘cầm thú’ nhướng mày, quả nhiên hí hửng ngoáy mông bỏ đi.
Echo thấy cậu Sáu Tần đích thân đến xin chữ
ký thì cười không khép miệng được, nũng nịu hỏi ký ở đâu?
Dung Nham kề sát gương mặt xinh đẹp tựa
cánh hoa đào của cô ta, tà ác thổi hơi bên tai cô nàng, “Ký lên áo lót của em
cho cậu ta…”, Echo cười đến hoa cũng phải run rẩy, đấm Dung Nham, nũng nịu nói
“Ghét quá”.
Tần Tống nổi da gà toàn thân, xách hai
quyển sổ ký tên đến, nhét vào tay Tiểu Ly. An Tiểu Ly hứng chí, mắt lóe ngôi
sao.
“Kiểu gì thế không biết…” Tần Tống bất mãn
nhét micro vào tay cô, “Nào, hát chung với thiếu gia!”.
An Tiểu Ly tâm trạng vui vẻ, cười híp mắt
đứng trước máy hát với Tần Tống, hai người xưa nay luôn bị kì thị bởi cá tính khác thường nay hợp tác với
nhau, chọn một loạt những bài hát cực High, sóng vai nhau nhảy điệu thỏ.
“Á!”, Kỷ Nam ở gần đó kêu lên
thảm thiết, ôm lấy tay nhảy chồm chồm lên. Trần Ngộ Bạch không biết đã nhìn đi
đâu mà cắm thẳng cây đũa tre xuống bàn tay phải đang vịn vào bàn của cô.
Dung Nham quay sang, đặt tạm ly rượu lên
bàn, đẩy Echo đang ngồi dán sát vào người anh, vội vội vàng vàng bước đến, cầm
cổ tay đã đỏ lên của Kỷ Nam, hàng lông mày nhăn lại.
“Không sao đâu”, Kỷ Nam thấy sắc
mặt anh Hai càng lúc càng nặng nề thì nhịn đau, cười “he he” mấy tiếng, “Tí
thôi, không sao không sao, anh Ba, chúng ta tiếp tục chơi đi!”.
Trần Ngộ Bạch không đáp, anh ta lạnh lùng
nhìn hai người đang bá vai bá cổ chơi đùa đằng kia, căn bản không nghe
Kỷ Nam nói gì.
Kỷ Nam và Dung Nham nhìn theo
hướng mắt anh, lập tức hiểu ra. Đã nói mà, Trần Ngộ Bạch hiếm khi dắt bạn gái
đến tham gia bữa tiệc các anh em, nhất định là đã nhắm chuẩn rồi. Nhưng cậu Sáu
đang ăn gan hùm hay sao?
An Tiểu Ly rống lên: “Nhiệt tình mùa hạ
đánh động cơn lười nhác mùa xuân, ánh mặt trời chiếu sáng gia đình hạnh phúc…”,
Tần Tống lại say sưa phụ họa “ye ye…” mấy tiếng.
“Mỗi một bài tình ca đều khơi dậy hồi ức,
nhớ lại năm ấy em đã quen biết anh thế nào…”
“But here know”, Tần Tống dùng giọng nam
hát câu này, rồi tiếp tục the thé, “Nỗi buồn mùa đông kết thúc sự cô đơn mùa
thu, gió mơn man thổi nỗi nhớ cay đắng đến…”
An Tiểu Ly cũng đổi sang giọng nam giống
Tần Tống, “I miss you ye…”
Hai người cứ anh hát tôi xướng, bài tình ca
ngọt ngào trở nên diệu kỳ sinh động, ngay cả Cố Yên hờn dỗi cả buổi tối cũng
hứng chí ngắm họ biểu diễn.
“Nghe anh nói này, tay nắm tay, cùng anh đi
nhé, sống một cuộc sống ổn định, hôm qua đã không kịp, ngày mai sẽ tiếc nuối,
hôm nay em lấy anh nhé…”
Hai người đang mải mê ca hát đứng quay lưng
lại với mọi người, những vẻ mặt kì quặc
khác nhau của mọi người trong phòng họ đều không nhìn thấy.
Cố Yên cười, đôi mắt cong cong, Lương Phi
Phàm đứng cạnh cũng nhìn họ, xưa nay anh chỉ cần cô vui là được. Dung Nham và
Kỷ Nam vừa nhìn biểu diễn vừa liếc trộm vẻ nặng nề ức chế phủ lên
từng tầng từng lớp trên gương mặt ai đó, tưởng tượng ra kết cuộc bi thảm của
cậu Sáu.
Còn lại ai đó đang ức chế trong lòng, nắm
tay siết chặt, rồi từ từ thả lỏng. Cuối cùng, đưa ngón tay trỏ đẹp đẽ thon dài
ra, tao nhã đẩy gọng kính lên, ánh mắt sắc lạnh sau cặp kính thoáng qua, khiến
Kỷ Nam đứng cạnh lạnh người lùi lại ba bước.
©STENT: http://www.luv-ebook.com
Cuối cùng, quản lý bộ phận ẩm thực bước vào, cắt ngang màn biểu diễn
ca hát kì cục trước bữa ăn.
Những món ăn ngon lành đẹp mắt lần lượt
mang vào, bàn ăn dài trong chốc lát đã đầy ắp, Tần Tống và Tiểu Ly lúc nãy đã
mài mòn sức lực bây giờ la hét hoan hô, buông micro xuống, chuyển sang biểu
diễn tiết mục nhảy.
“Ngon không?”, Tiểu Ly cắn một miếng thịt
không biết là thịt gì, nghe có người hỏi thì gật gù, “Ngon!”.
Là Cố Yên, đang hào hứng nhìn cô, “Tôi là
Cố Yên, cô tên gì?”.
“Tôi là An Tiểu Ly”, cô cười híp mắt đưa
tay ra, với qua bên kia bàn bắt tay Cố Yên. An Tiểu Ly từ nhỏ đã thân tiện dễ
gần, huống hồ hiện giờ đối tượng là cục cưng của Đại Boss.
“Cô là bạn gái của Tần Tống à?”, Cố Yên cầm
đĩa lên bắt đầu tìm thức ăn, vừa nói chuyện phiếm với Tiểu Ly.
“Không phải!”, An Tiểu Ly còn chưa há miệng
ra thì một giọng nam lạnh lùng đã trả lời thay cô.

