Phượng ẩn thiên hạ - Chương 011 - 012 - 013

Chương 11: Túy Hoa Gian

Bốn năm ngày tiếp đó trôi qua rất nhanh,
nhưng không tệ như Hoa Trứ Vũ nghĩ, không biết có phải do Đạt Kì cấm cửa thuộc
hạ của mình hay không, mà qua nhiều ngày như vậy cũng không có ai tới tìm nàng.

Tuy vậy, cuộc sống hàng ngày của nàng cũng
không tốt hơn chút nào, ở trong hồng trại hạng ba này, mỗi khi Trục Hương tiếp
khách, Hoa Trứ Vũ đều nghe thấy hết, xấu hổ vô cùng.

Đến hôm nay, Hoa Trứ Vũ thật sự không nhịn
nổi nữa, liền đi ra ngoài hồng trại dạo chơi. Đi ra ngoài mới biết, bên ngoài
hồng trại không hề có binh sĩ trông coi, Hoa Trứ Vũ còn nghĩ Tiêu Dận sợ nàng
đào thoát, sẽ phái người tới đây canh giữ. Nhưng xem ra, Tiêu Dận vốn không hề
để tâm tới nàng, có lẽ hắn đã sớm vứt cô công chúa hòa thân này lên chín tầng
mây mà quên lãng. Bị hắn quên đi, cũng là chuyện tốt, mà cũng có chỗ không tốt.
Điều này cho thấy chiến tranh giữa Tiêu Dận và Nam Triều là việc không thể
tránh khỏi.

Hoa Trứ Vũ đi quanh doanh trại một vòng,
phát hiện chỗ hạ trại nằm ở dưới ngọn đồi cao. Nhìn quy mô doanh trại có thể
thấy, đội ngũ lần này của Tiêu Dận ước chừng khoảng hai vạn người. Nói như vậy,
lúc Tiêu Dận tới đón Hiền vương, cũng đã có ý phòng bị.

Xem ra, Tiêu Dận cũng không phải hạng
người hữu dũng vô mưu.

Trời đã gần tối, những đám mây trôi mờ mịt
trên bầu trời xanh lam, lúc ẩn lúc hiện, chậm rãi quây quanh thảo nguyên.

Chỉ lát sau Hoa Trứ Vũ đã đi tới phía sau
doanh trại, phát hiện chỗ này có một hồ nước ngọt, xung quanh có những đồng cỏ
khô. Nhìn lướt qua hồ nước, có thể thấy cánh đồng cỏ xơ xác tiêu điều, mỗi chỗ
tuyết đọng lại, mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng xanh như phỉ thúy, đến lúc lại
gần thì hoàn toàn tan biến.

Vùng trời hoang vu nối tiếp nhau, nhốt cả
bầu trời hoa lệ trong đó.

Chỉ là, trong hoàn cảnh như vậy, trốn đi
cũng rất bất lợi. Đưa mắt nhìn ra xa, một vật cản tầm mắt cũng không có. Tuy
không có binh sĩ canh gác hồng trại, nhưng thỉnh thoảng vẫn có quân sĩ tuần tra
trong doanh trại, nếu muốn rời khỏi đây, cũng không dễ dàng gì.

Nhưng ý chí muốn trốn đi trong lòng Hoa
Trứ Vũ đã rất mãnh liệt.

Nàng không biết tình hình Nam Triều hiện
tại ra sao, chỉ có thể đoán, nhất định sau khi nghe tin nàng đã chết, lão hoàng
đế sẽ vội vã điều binh khiển tướng. Tính ngày, nếu phụ thân dẫn bình từ Tây
Cương tới, cũng chỉ mất chừng nửa tháng, nếu Tiêu Dận đã một lòng muốn đánh,
nàng phải chạy trốn trước khi cuộc chiến xảy ra. Nếu không, tình cảnh của nàng
sẽ rất nguy ngập.

Hoa Trứ Vũ đi dọc theo hồ nước ngọt một
vòng, lập tức đã nhận lấy ánh mắt cảnh giác của những binh sĩ tuần tra.

“Ai, không được đi về phía trước, nếu
không chúng ta sẽ bắn tên.” Một binh sĩ lớn tiếng nói.

Hoa Trứ Vũ cuống quít cúi đầu xuống, hôm
nay nàng đi ra ngoài, sợ có người nhớ mặt, nên trên mặt bôi rất nhiều son phấn
của Trục Hương, trắng trắng đỏ đỏ, lại rất hợp với thân phận quân kỹ.

Nàng cười yếu ớt: “Vị quân gia này, tiểu
nữ ở trong trại cảm thấy hơi bí bách, nên ra ngoài đi dạo một chút.”

“Chỉ sợ là ra đây chào hàng, ha ha ha……
Nhưng mà, trông ngươi cũng có vài phần tư sắc, tên gọi là gì, khi nào quân gia
rảnh rỗi sẽ tới chiếu cố ngươi.” Một binh sĩ khác cao giọng nói.

Hoa Trứ Vũ chịu đựng sự chế nhạo của hai
người họ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời thăm thẳm, khẽ cười nói:“Tiểu nữ tên là……
Lưu Vân.”

Một đóa mây trôi, các ngươi có giỏi cứ đi
tìm đi!

Trở lại hồng trại, khách hàng của Trục
Hương đã rời đi, chỉ còn một mình Trục Hương ngồi trên giường đếm bạc, nhìn
thấy Hoa Trứ Vũ trở về, liền nhét mấy khối bạc vụn vào tay Hoa Trứ Vũ.

“Công chúa, hôm nay cô vẫn không có khách,
chút bạc vụn này là tâm ý của Trục Hương. Còn có hai bộ quần áo mới của ta,
cũng chưa mặc lần nào, cô cầm lấy mặc đi.” Trục Hương đúng là một người nhiệt
tình.

Hoa Trứ Vũ cười cười, đưa tay nhận lấy.

Nếu như nàng muốn trốn đi, trên người
không thể không có bạc. Tuy hòa thân chỉ là diễn trò, nhưng của hồi môn của
nàng cũng không ít, hai xe lăng la cẩm y, nhưng đều ở chỗ của Tiêu Dận, một bộ
cũng không được mặc. Quần áo trên người đã sớm rách nát, bẩn thỉu, không thể
mặc nổi nữa. Tâm ý này của Trục Hương, nàng sẽ ghi tạc trong lòng.

Hai ngày sau, Hoa Trứ Vũ đã tìm hiểu được
một chút về doanh trại, đồng thời cũng biết được vị trí trại ngựa.

Mấy ngày nay, dựa vào những câu chuyện của
quân sĩ Bắc Triều khi tới tìm Trục Hương, Hoa Trứ Vũ biết tối nay Tiêu Dận sẽ
mang theo thân vệ của hắn ra ngoài.

Tối nay không đi, còn đợi tới khi nào?

Đêm.

Mặt trăng treo phía chân trời, tản ra ánh
sáng trong trẻo mà lạnh lùng.

Hoa Trứ Vũ tô son trát phấn cho giống một
quân kỹ, đi ra khỏi hồng trướng. Vạn nhất có bị quân sĩ tuần tra phát hiện,
nàng chỉ cần lấy cớ nói là đi thị tẩm. Qua Trục Hương, nàng biết có một ít
tướng lĩnh cao cấp không thích tới hồng trại, mà gọi các nàng tới chỗ bọn họ.

Tuy lúc này Hoa Trứ Vũ không có nội lực,
nhưng thân thủ vẫn còn nhanh nhẹn, tránh được hai tốp quân sĩ tuần tra, đi
thẳng tới trại ngựa.

Ánh mắt Hoa Trứ Vũ chuyển động, liền nhìn
trúng một Đại Hắc Mã.

Toàn thân con ngựa này màu đen, cưỡi vào
ban đêm rất khó nhận ra. Hơn nữa, màu lông sáng bóng, bốn vó thon dài, bụng nhỏ
mông dày, tốc độ chạy có thể sánh với cung tên bay ra khỏi dây, là loại ngựa
tốt khó gặp, Hoa Trứ Vũ rất tin tưởng vào mắt nhìn ngựa của mình.

Nàng một lòng muốn trốn đi, lại quên mất
một chuyện, những con ngựa bình thường đều có tính nhận chủ. Cho nên, lúc Hoa
Trứ Vũ kéo con ngựa đen ra khỏi chuồng, đang muốn xoay người nhảy lên ngựa, lại
đột ngột bị nó đá hậu.

May mà Hoa Trứ Vũ phản ứng cực nhanh, lăn
một vòng tại chỗ, tránh được cú đá của nó.

Nàng nhíu mắt cười lạnh, tốt, người sa
sút, đến cả con ngựa này cũng muốn sỉ nhục nàng. Nàng đang định nhảy lên lần
nữa, thuần phục con ngựa này, lại chợt nghe thấy những tiếng nói chuyện truyền
tới.

Hoa Trứ Vũ sững sờ, nếu bị phát hiện trong
trại ngựa, bọn họ cũng không cần biết nàng có thị tẩm hay không, mà sẽ trực
tiếp bắt trói về.

Nàng xoay tròn đôi mắt trong veo, phát
hiện ra thấy bên cạnh chuồng ngựa có hai chiếc xe ngựa, trên xe ngựa còn có
thùng gỗ, hình như có hương rượu tràn ra từ đó.

Hoa Trứ Vũ mở một thùng gỗ ra, phát hiện
bên trong trống không. Thật đúng là trời cũng giúp nàng, nàng lập tức xoay
người chui vào trong, đậy kín nắp thùng. Chỉ cần đợi hai người kia đi rồi, sẽ
thoát ra ngoài.

Nhưng chuyện không như mong muốn, hai
người kia lại đi về phía xe ngựa. Trong đó có một giọng nói thô lỗ vang
lên: “Rượu này không hổ là Túy Hoa Gian, hương vị quá tuyệt.”

“Hừ, không được nói lung tung, nếu để điện
hạ biết chúng ta uống trộm rượu, ngươi với ta đều bị mất đầu!” Một người khác
cảnh giác nói.

Hoa Trứ Vũ trốn trong thùng rượu, chợt
thấy cả thùng chấn động, còn mình chuyển động theo chiếc thùng. Vận khí thật
quá kém, hai người kia lại nâng đúng chiếc thùng gỗ nàng trốn lên.

Nhưng mà, bọn họ muốn nâng thùng này đi
đâu?!

Chương 12: Quả nhiên là rượu ngon

Vốn thùng này được dùng để đựng rượu, bên
trong vẫn còn hương rượu lưu lại, không chỉ đậm đà, còn thơm mát hơn những loại
rượu nàng từng uống rất nhiều. Nghĩ tới rượu, Hoa Trứ Vũ lại nhớ tới cảnh bị
Tiêu Dận ép uống, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.

Hai người nâng thùng rượu, vừa đi vừa nói
chuyện.

Từ câu chuyện của họ Hoa Trứ Vũ mới biết,
rượu này đi theo đoàn xe vận chuyển lương thảo từ kinh đô Bắc Triều tới. Trong
lòng trầm xuống, ngay cả lương thảo cũng đã chuẩn bị, xem ra, trận chiến này
không thể tránh được.

Nàng phải chạy trốn kiểu gì đây, việc cấp
bách bây giờ, là làm sao có thể trốn ra khỏi thùng rượu này.

Nghe hai người bọn họ nói, là định đem
rượu đến trại chứa đồ, Hoa Trứ Vũ cuộn chặt thân mình không dám cử động, chỉ có
thể đợi đến bọn họ hạ thùng rượu này xuống, quay về bê nốt những thùng rượu còn
lại, nàng mới có cơ hội thoát thân.

Quả nhiên, chỉ một lát sau, thùng rượu khẽ
chấn động, giống như được người ta đặt xuống đất.

Hoa Trứ Vũ chỉ đợi hai người kia đi rồi,
thì sẽ đi ra, ai ngờ lại nghe có tiếng bước chân truyền tới, còn có tiếng người
hỏi: “Đây là rượu ngon mới đem tới tối nay sao?”

Giọng của người này, có cảm giác quen
thuộc, hình như đã từng nghe qua ở đâu.

Hai người kia cuống quít đáp: “Bẩm Tả úy
tướng quân, đây đúng là rượu mới mang tới tối nay, là rượu ngon Ngự phường mới
ủ ra — Túy Hoa Gian.”

“Được rồi, hai người các ngươi, khiêng
thùng rượu đi theo ta.” Người nọ lại tiếp tục nói.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ thầm kêu không ổn,
chỉ cảm thấy thùng rượu lại chấn động, nãng lại được nâng lên cao. Lúc này hai
người kia không dám nói chuyện, giữa ban đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước
chân, rất đồng đều.

Bỗng nhiên, nghe thấy hai người thì thầm
nói với nhau: “À, trên đường đi chúng ta đã uống hết một thùng, thùng đó ngươi
đã bỏ đi chưa?”

“Ta quên chưa bỏ, nhưng chắc chắn không
phải thùng này, nếu không sao lại nặng như vậy!” Một người khác nói.

“Ngươi không thấy là nặng quá mức sao?”
Người đi trước như nghĩ ra chuyện gì đó, cúi đầu nói.

Hoa Trứ Vũ nhắm chặt mắt lại, bây giờ các
ngươi mới phát hiện ra sao!

Chợt nghe giọng nói quen thuộc kia quát:
“Các ngươi còn thầm thì gì nữa, mau khiêng vào trong đi.”

“Vâng!” Hai người đồng thanh đáp.

Hoa Trứ Vũ cảm thấy thùng rượu lại chấn
động, chắc chắn đã được đặt xuống đất. Rồi những tiếng bước chân có trật tự
càng ngày càng xa, hình như đã lui ra ngoài.

Hoa Trứ Vũ bị hương rượu làm cho mơ hồ,
chỉ biết yên lặng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Vô cùng yên tĩnh.

Hình như là không có người!

Nếu không dựa vào nhĩ lực của nàng, nhất
định phải nghe được động tĩnh gì đó.

Hoa Trứ Vũ lặng lẽ đưa tay ra, nâng nắp
thùng lên một đường nhỏ, nheo mắt nhìn ra ngoài.

Đây là một lều trại rất lớn, điều kiện tốt
hơn so với chỗ nàng đang ở nhiều, cung cách bài trí cực kỳ hoa lệ. Trên giường
có một tấm thảm rất dày, ngoài ra còn đặt thêm một cái chậu than, than bên
trong đang cháy đỏ, khiến cả căn phòng ấm áp như mùa xuân. Trên chiếc bàn màu
nâu đỏ bày ra một chiếc lô hương bằng đồng, điêu khắc hình Phi Long trông rất
sống động, trong miệng còn rồng còn phun ra nuốt vào những làn khói nhẹ, vấn
vít quấn chặt tinh thần của người ta theo làn khói lơ lửng.

Phi Long!

Dù là Nam Triều hay Bắc Triều, người có
thể sử dụng đồ vật chạm trổ hình rồng, ngoài hoàng đế chỉ có thái tử.

Xem ra đây là trại của Tiêu Dận.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ run sợ, đúng là
người sa sút, cả vận khí cũng quay lưng lại với nàng, sao lại bị khiêng tới
trại của hắn. Ánh mắt nàng đảo qua, nhìn thấy trong trại không có ai, đang muốn
bước ra ngoài.

Chợt nghe một loạt tiếng bước chân truyền
tới.

Hoa Trứ Vũ cuống quít đậy nắp thùng lại,
cố gắng nín thở, tiếng bước chân đã đi vào phòng. Nghe giọng nói không phải chỉ
có một người. Nhưng không có ai nói chuyện, không khí bên trong căng thẳng vô
cùng.

“Trương Tích, lấy bản đồ địa hình ra đây.”
Giọng nói hờ hững, lại mang chút giá lạnh, giống như gió bắc, làm người ta phát
lạnh.

Tiêu Dận, nhanh như vậy đã quay trở lại.

“Vâng, điện hạ!” Vẫn là giọng nói quen
thuộc kia.

Cuối cùng Hoa Trứ Vũ cũng nghĩ ra, bảo sao
giọng nói này nàng cảm thấy quen thuộc, Trương Tích này, nàng đã từng gặp hắn
một lần. Một tiếng động vang lên, là tiếng trải bản đồ, sau đó lại rơi vào im
lặng.

“Điện hạ, Bình Tây Hầu Hoa Mục thật sự khó
đối phó như vậy sao?” Một giọng thô vang lớn.

Giọng nói này cũng quen thuộc, chính là
Đạt Kì.

“Hoa Mục đúng thật rất khó đối phó, nhưng
trước mắt hắn lại thiếu một tướng tài phụ tá, thực lực yếu đi không ít. Như
vậy, có lẽ chúng ta vẫn có cơ hội chiến thắng!” Tiêu Dận thản nhiên nói.

“Điện hạ, ngài muốn nói tới ai?” Đạt Kì
hỏi.

“Điện hạ nói tới thiếu tướng quân dưới
trướng Hoa Mục là Ngân diện Tu la — Doanh Sơ Tà, dưới trướng hắn có một đội
quên tên là Sát Phá Lang, là một đội quân toàn những người mồ côi, phong thái
tác chiến rất dũng mãnh. Còn có bốn thân vệ, đặt tên lần lượt là: Bình, An,
Khang, Thái, nhưng mà, nếu quân địch gặp phải bọn họ, vĩnh viễn sẽ không được
an khang bình yên.” Lại một giọng nói xa lạ cất lên.

Hoa Trứ Vũ thật không ngờ được, những
người này lại biết rõ về Doanh Sơ Tà như thế.

“Ngân diện Tu la kia rất lợi hại sao, để
Đạt Kì ta đi thu thập hắn!” Đạt Kì nói.

“Chỉ sợ cả đời này ngươi cũng không có cơ
hội! Hắn đã thua trong tay Trương Tích, còn đã chết. Nhưng, Trương Tích, ta
thật sự nghi ngờ, hắn có thật là do ngươi giết hay không?” Giọng nói kia đầy
hoài nghi.

“Hừ, ngay cả Trương Tích cũng không đánh
lại, còn gọi là Ngân diện Tu la nỗi gì.” Đạt Kì xùy một tiếng.

“Hắn thật sự rất lợi hại, ta chỉ là may
mắn mới thắng hắn!” Trương Tích thấp giọng nói, thật ra cho tới bây giờ, hắn
vẫn không thể tin chính mình đã giết chết tiểu tướng mặc áo bào trắng kia.

“Tuy hắn đã mất, nhưng đội quân dưới
trướng hắn — Sát Phá Lang, vẫn nằm trong đội quân tiên phong của Hoa Mục.” Tiêu
Dận trầm giọng nói, bỗng nhiên chuyển đề tài, hỏi, “Đó là cái gì?”

“Là rượu mới chuyển tới, nghe nói là rượu
do Ngự Phường mới ủ, cho nên thuộc hạ liền sai người mang tới cho điện hạ một
thùng, điện hạ muốn nếm thử hay không? Nghe nói là rất ngon.” Giọng nói thản
nhiên của Trương Tích truyền đến, tiếp theo lại  nghe được tiếng bước chân
đi tới phía Hoa Trứ Vũ.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ thở dài, thật sự
không xong rồi. Tên Tiêu Dận này, nghiên cứu bản đồ địa hình thì nghiên cứu bản
đồ địa hình, còn uống rượu gì nữa?

Chỉ thấy trước mắt đột nhiên sáng ngời,
nắp thùng đã được nâng lên.

“A, ngươi là ai?” Thị nữ vừa mở thùng ra
rất thông minh, phát hiện thấy chuyện lạ liền đưa đẩy mạnh một cái, Hoa Trứ Vũ
còn chưa kịp đứng lên, đã ngã lăn theo thùng rượu.

Tiếp đó là một loạt tiếng rút đao, một,
hai, ba, bốn, năm… Không đếm nổi số đao kiếm đã đặt lên cổ nàng.

“Quả nhiên là rượu ngon!” Giọng nói lạnh
lùng của Tiêu Dận truyền đến, mang theo sát khí nặng nề.

Chương 13: Chật vật mà mị hoặc

Giờ phút này, Hoa Trứ Vũ vô cùng chật vật.

Sau khi lăn một vòng, bộ quần áo Trục
Hương đưa cho đã chảy từ trên đầu vai xuống, lộ ra nửa bờ vai trắng nõn. Quần
áo này không hổ danh là quần áo của những cô nương phong trần, cổ áo mở quá
rộng. Mái tóc đen rơi xuống, trải rộng như tấm thảm, sáng bóng lấp lánh. Trên
cơ thể còn có mùi rượu ủ, cả người tỏa ra một sự hấp dẫn vô tình.

Tuy chật vật, nhưng cũng đủ mị hoặc.

“Áp cô ta lại đây!” Tiêu Dận lạnh lùng
nói.

Hoa Trứ Vũ bị Trương Tích và Đạt Kì áp
giải, đẩy ngã xuống trước mặt Tiêu Dận.

Nàng cũng không phản kháng, trong lòng
nàng rất rõ, một khi phản kháng lại, chắc chắn sẽ bị cho là thích khách. Mà
tình hình của nàng bây giờ, cũng không đánh được bọn họ.

“Nói, ai phái ngươi tới, dám đến ám sát
điện hạ. Nếu không nói, ta sẽ  chém ngươi!” Đạt Kỳ lớn giọng quát, đại đao
trong tay hướng thẳng tới trước ngực Hoa Trứ Vũ.

“Đạt Kì, lui ra!” Tiêu Dận thản nhiên nói,
trong giọng nói bình tĩnh không nghe rõ vui mừng hay tức giận.

Đạt Kỳ nghe thấy vậy, vội bỏ đao xuống.

“Ngẩng đầu lên!” Tiếng nói của Tiêu Dận
truyền tới từ đỉnh đầu, trầm thấp mà lạnh lẽo.

Hoa Trứ Vũ nhìn tấm thảm lông thú dưới
đất, trong lòng hỗn loạn. Tình huống phát sinh tối nay, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến
của nàng.

Không biết, có bị nhận ra hay không?

Tiêu Dận, Trương Tích, Đạt Kì đều từng gặp
qua nàng, nhưng may mắn là, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt thật sự của
nàng.

Mấy hôm trước, trên mặt lem luốc bẩn thỉu,
ngay cả chính nàng cũng không nhận ra, mà đêm nay, nàng lại cố ý trang điểm rất
đậm. Nghĩ như vậy, Hoa Trứ Vũ liền từ từ ngẩng đầu lên, một đôi mắt sáng lẳng
lặng nhìn về phía người đàn ông nắm giữ sự sống chết của nàng.

Tiêu Dận mặc một chiếc áo khoác dài rộng,
tùy ý dựa ở trên ghế, đôi mắt tím tỏa ra ánh sáng mê người, nhưng cũng không
che hết được vẻ âm u lạnh lẽo.

Hắn đang nhìn nàng!

Thâm sâu và lạnh lùng như vậy, khiến người
ta có cảm giác đang bước trên tấm băng mỏng.

Kiêu ngạo và tôn quý, tạo cho người ta
trăm tầng áp lực.

“Thích khách?” Tiêu Dận vươn thon ngón tay
dài, gõ gõ lên bàn, hờ hững hỏi.

“Không phải!” Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng nói,
thanh âm mặc dù rất thấp, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kiên định.

Tiêu Dận nheo mắt, ánh mắt sắc bén nhìn từ
đầu vai trắng nõn đến chiếc cổ thon dài của Hoa Trứ Vũ, còn có xương quai xanh
như ẩn như hiện, uể oải hỏi: “Quân kỹ?”

Mẹ ngươi mới là quân kỹ!

Trong lòng Hoa Trứ Vũ thầm rủa một câu,
trên mặt lại nở nụ cười điên đảo chúng sinh, dịu dàng nói: “Vâng!”

Dưới ánh mắt sáng rực của Tiêu Dận, Hoa
Trứ Vũ cảm thấy cả mặt nóng lên, may mà lớp son phấn trên mặt đủ dày, người
ngoài không nhìn thấy có gì bất thường. Bàn tay theo bản năng muốn kéo cổ áo
lên, đến giữa đường thì dừng lại.

Thân phận của nàng, nếu làm những động tác
như vậy, sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi buông tay xuống.

Thầm cắn răng, Tiêu Dận, tốt nhất ngươi
nên khẩn cầu trời xanh đừng để rơi vào trong tay Hoa Trứ Vũ ta, nếu không, nhất
định ta sẽ đem ngươi bán vào “Niệm Nô Kiều” Lương Châu, nơi đó chuyên thu mua
nam kĩ. Dung mạo như ngươi chắc chắn rất được hoan nghênh.

“Ồ, không thể không thừa nhận, thủ đoạn
này của cô cũng khiến ta có đôi chút hứng thú, nhưng mà, trước nay bản điện hạ
chưa bao giờ chạm vào kĩ nữ, giống như cô vậy, sau này, cô đừng nên lãng phí
tâm cơ nữa.” Đôi mắt tím thản nhiên đảo qua người nàng, hắn nói, “Nhưng mà, tối
nay, bản điện hạ có vài phần vui vẻ, không biết cô có tài nghệ gì, có thể cho
bản điện hạ thưởng thức!”

Bảo nàng biểu diễn cho hắn xem?

Hắn nói như vậy, nàng lại cảm thấy may
mắn. Dù sao, hắn cũng không nhận ra nàng, nghĩ nàng là một quân kỹ muốn câu dẫn
hắn. Biểu diễn cho hắn xem, tuy nàng không cam lòng, nhưng vẫn phải làm.

Nếu nàng nói không, thì có ai tin nàng là
quân kỹ?

Nhưng, không có thứ gì nàng không biết,
không chỉ biết mà còn rất thuần thục.

Cầm, kì, ca, vũ, kỵ, kiếm, xạ**

**đàn, cờ, hát, múa, cưỡi ngựa, múa kiếm,
bắn tên

Bảy món này, không gì không tinh thông.

Không biết vì sao, phụ thân lại muốn nàng
học hết những tuyệt kỹ này. Năm nàng tám tuổi, đã bị phụ thân đưa đến núi Hương
Phất, mời một vị sư phụ chuyên dạy các loại tài nghệ cho nàng. Vũ kỹ, cầm kỹ và
xướng khúc của nàng, đều do một tay Huyên phu nhân dạy dỗ.

Năm đó, Huyên phu nhân từng là một cô
nương phong trần nổi danh ở kỹ viện, cầm khúc của bà, là khúc nhạc ngàn vàng
khó cầu. Về sau, không biết vì sao, Huyên phu nhân lại tránh xa chốn hồng trần,
vào trong núi ẩn cư. Phụ thân dẫn theo nàng tìm kiếm nửa năm, mới nghe ngóng
được chỗ ẩn cư của Huyên phu nhân, bái bà làm sư phụ, tập luyện tài nghệ. Huyên
phu nhân đối với nàng cực kỳ nghiêm khắc, chỉ cần hơi lười biếng, sẽ trừng phạt
không chút mềm lòng. Do đó, nàng đã học tập rất chuyên cần.

Bốn năm sau, Huyên phu nhân nói bà không
còn gì để dạy cho nàng nữa, cho nàng xuống núi.

Những thứ nàng học được cũng không ít, cầm
kỹ của Đan Hoằng sau khi được nàng chỉ điểm, cũng chính là một khúc khó cầu.

Chỉ là mấy năm gần đây, tuy nàng học
xong những tài nghệ này lại vẫn chưa có cơ hội bộc lộ tài năng của mình,
cầm của nàng, chỉ để tự đàn cho mình nghe, múa, cũng chỉ để cho một mình xem.

Nang chưa bao giờ nghĩ tới, lần đầu tiên
biểu diễn, lại dưới thân phận một quân kỹ, mà người thưởng thức, cũng là kẻ đầu
sỏ khiến nàng phải làm quân kỹ — Tiêu Dận.

Thật sự không cam lòng!

Nàng nghĩ, trong quân doanh của Tiêu Dận,
chắc là không có đàn. Vậy nên, nàng mỉm cười nói: “Điện hạ, ta không có tài
nghệ gì, chỉ có cầm kỹ miễn cưỡng có thể lọt tai.”

Nàng thật muốn nhìn xem, Tiêu Dận có thể
lấy đàn ở đâu ra.

“Đánh đàn?” Ánh mắt Tiêu Dận lóe lên, ánh
sáng màu tím trong mắt càng thêm đậm, “Lưu Phong, lấy Nhiễu Lương của bản cung
ra đây.”

Một thị vệ mặc hắc y đáp “Vâng”, chỉ một
lát sau đã cầm một cây dao cầm ra, để trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Không ngờ Tiêu Dận lại có đàn, còn là một
chiếc đàn cổ quý báu.

Chỉ cần nhìn chất gỗ cũng biết đây là một
cây đàn cổ, nước sơn màu đen giấu đi bề mặt sáng bóng, nhìn qua rất cũ. Trên
mặt đàn phủ kín những sợi dây mỏng. Một cây đàn tuy không đẹp mắt, nhưng chính
là “Nhiễu Lương”, danh cầm Huyên phu nhân thường nhắc tới.

Hoa Trứ Vũ duỗi ngón tay ra thử, âm sắc
của danh cầm quả nhiên khác biệt, không những thanh trong, mà dư âm còn vang
mãi không thôi.

Không thể không thừa nhận, Hoa Trứ Vũ bị
cây đàn này hấp dẫn. Ngón tay vuốt ve mặt cầm đầy thương tiếc, trong mắt tỏa ra
ánh sáng động lòng người.

“Thật đúng là hảo cầm, không hổ là Nhiễu
Lương!” Nàng thì thào lẩm bẩm.

“Một kỹ nữ mà cũng biết đây là hảo cầm
sao?” Tiêu Dận lạnh lùng mở miệng.

“Rốt cuộc cô có đánh được đàn hay không,
đây là bảo bối mà điện hạ chúng ta vất vả lắm mới có được, có người nói cầm
khúc dễ nghe, bản tướng quân còn chưa bao giờ nghe qua, cô mau đàn đi, để điện
hạ và bọn ta được mở rộng tầm mắt.” Đạt Kì đứng một bên la hét.

Hoa Trứ Vũ ngước mắt thản nhiên cười, nói:
“Nếu đã vậy, ta xin được phép đàn, không biết điện hạ muốn nghe khúc gì?” Nàng
giơ những ngón tay ngọc thon dài ra, lướt qua dây đàn.

Người Bắc Triều sao có thể hiểu được tiếng
đàn diệu kỳ thế nào. Ngày xưa, nhạc công Công Minh Nghi đàn khúc ‘Thanh giác
chi tao’ cho trâu nghe**, trâu chỉ nằm ăn cỏ như cũ. Mà đêm nay, nàng cũng một
lần trở thành Công Minh Nghi.

“Tùy cô, chỉ cần không đàn những khúc quá
nhàm chán!” Tiêu Dận trầm giọng nói, lông mi khép lại, che khuất đôi mắt hắn.
Hắn đột nhiên thả lỏng người, tay khẽ nâng cằm, mái tóc dài tùy ý đổ về phía
sau, nhàn nhã như một con báo đang dạo chơi.

Người đàn ông này, sự lạnh lùng sắc bén và
khí phách bá đạo của hắn có thể co duỗi thật thoải mái.

“Vậy ta sẽ đàn một khúc tên: Chuyển Ứng
Khúc.” Hoa Trứ Vũ nói xong, bàn tay trắng nõn vươn ra, khẽ vuốt lên trên dây
đàn.

**Điển cố:

Chuyện rằng xưa có ông Công Minh Nghi là
người am tường âm nhạc. Tiếng đàn của ông nổi tiếng là hay và cảm động lòng
người. Một ngày trời cao gió mát, ông đang dạo chơi thì nhìn thấy con trâu đang
thong dong gặm cỏ. Tức cảnh sinh tình, ông liền gẩy điệu “Thanh giác chi tao”
cao nhã . Tiếng đàn của Công Minh Nghi du dương cất lên, nhưng con trâu vẫn
bình thản gặm cỏ khiến ông rất bực. Sau khi quan sát, ông nhận thấy tuy trâu
nghe thấy tiếng đàn của ông, nhưng vì khúc nhạc này không phù hợp với trâu
khiến nó không thể cảm thụ và thưởng thức được. Biết vậy, Công Minh Nghi chuyển
sang 1 khúc nhạc dân dã hơn. Con trâu nghe thấy tiếng đàn nhầm tưởng với tiếng
ruồi muỗi vo ve, tiếng bê con kêu, nên dỏng tai chăm chú lắng nghe.

Báo cáo nội dung xấu