Phượng ẩn thiên hạ - Chương 029 - 030 - 031

Chương 29: Lời hứa

“Dừng tay!” Một tiếng quát đột ngột vang
lên, thân vệ Lưu Phong và Hồi Tuyết đã chạy ra ngoài hành lang.

Tất cả thị vệ thả kiếm vào vỏ, nghiêm nghị
lùi lại.

Hoa Trứ Vũ đứng lặng trong đình viện,
thanh kiếm trong tay còn nhỏ xuống mấy giọt máu.

Không biết mưa đã tạnh từ bao giờ, ngọn
đèn chiếu sáng trên hành lang đầy ảm đạm hắt vào người Hoa Trứ Vũ. Quần áo đầy
máu, mái tóc đen rối loạn, trên mặt không có biểu cảm gì, giữa hai hàng lông
mày là sống mũi cao thẳng mà lạnh lùng.

Nàng cầm kiếm theo, chậm rãi đi đến trước
hành lang.

“Cô muốn gặp điện hạ?” Lưu Phong trầm
giọng hỏi.

Hoa Trứ Vũ liếc mắt nhìn hắn, lại tiếp tục
đi về phía trước.

“Đan Hoằng, sao lại là cô?” Lúc này, Hồi
Tuyết mới nhận ra người kia là Hoa Trứ Vũ nên vô cùng kinh ngạc. Trong mắt cô,
Hoa Trứ Vũ vào phủ Thái Tử lâu như vậy, ngoài việc hơi bướng bỉnh thì vẫn luôn
tuân thủ bổn phận của một tỳ nữ. Mà hành động của Hoa Trứ Vũ đêm nay, đã hoàn
toàn vượt quá sức tưởng tượng của cô.

Hoa Trứ Vũ không nói gì đi lướt qua cô,
tiến vào đại điện. Hồi Tuyết lắc mình ngăn cản nàng, nói: “Đan Hoằng, cô muốn
tìm điện hạ cũng nên để ta thông báo một tiếng. Rốt cuộc đã có chuyện gì? Có
thể nói với ta không?”

“Được, ta muốn một con ngựa khỏe, lương
khô ăn trong năm ngày, cả lệnh bài ra khỏi thành ngay trong tối nay. Nếu được
ta sẽ rời đi, nếu không thì đừng ngăn cản ta.” Nàng cần ra khỏi thành ngay lập
tức, không thể chờ tới ngày mai. Mà muốn rời khỏi đây cần phải có lệnh bài.

“Cô phải rời khỏi đây?” Hồi Tuyết sửng
sốt, những thứ này đương nhiên cô không làm được, “Cô đợi chút, ta đi bẩm báo
một tiếng.”

“Không cần!” Hoa Trứ Vũ lướt qua cô, cũng
không quay đầu lại sải bước vào trong điện. Lúc này, nhất định Tiêu Dận không
muốn gặp nàng, nàng phải xông vào.

Vừa bước vào trong, tiếng đàn sáo, tiếng
cười nói và tiếng ca hát êm tai vang dội lên, mùi huân hương, mùi son phấn, mùi
rượu cũng đồng loạt bay tới.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, cách qua một tấm
màn, cảm giác mình đang đứng trên đỉnh núi cao cách qua màn mây mờ nhìn xuống
thế giới, ánh nến nhảy nhót bừng sáng, vài vũ cơ ăn mặc sặc sỡ nhảy múa trong
phòng, một người đang xướng khúc, giọng hát mượt mà êm tai.

Nàng vén màn lên chậm rãi đi vào bên
trong, nước mưa hòa máu chảy nhỏ giọt xuống đất, nàng lảo đảo bước trên tấm
thảm màu vàng, lộ ra mùi máu tươi nhợt nhạt.

Hoa Trứ Vũ vừa tiến vào, giống như một bản
nhạc đang réo rắt bị đánh sai nốt. Nhóm vũ cơ ngừng múa, ca cơ ngừng hát, tất
cả mọi người đều nhìn về phía Hoa Trứ Vũ.

Nến hồng đung đưa, bầu không khí hòa thuận
vui vẻ vì sự xuất hiện của nàng đã đột ngột thay đổi.

Hồi Tuyết đi theo sau Hoa Trứ Vũ vội bước
ra, quỳ rạp xuống trước mắt Tiêu Dận, nói: “Điện hạ, Đan Hoằng có việc gấp muốn
gặp điện hạ, Hồi Tuyết không ngăn được cô ấy!”

Tiêu Dận ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế lớn
ở vị trí chính giữa, tay trái hắn là Bạch Mã phu nhân, bên phải hắn là hai vị
cơ thiếp, Mai Na và Tuyết Cơ. Tiêu Dận lạnh lùng nhìn lướt qua gương mặt Hoa
Trứ Vũ, đôi mắt nhíu lại u ám, hắn làm như không có chuyện gì bưng chén rượu
trước mặt lên uống một hơi cạn sạch, Tuyết Cơ bên cạnh vội nâng bình rượu lên
rót đầy cho hắn.

“Sao không múa tiếp?” Hắn nheo mắt nhìn
lướt qua nhóm vũ cơ, thản nhiên hỏi.

Nhóm vũ cơ phục hồi tinh thần, lặng yên
nhìn Hoa Trứ Vũ.

Tiếng hồ cầm vang lên, tiếng ca múa lại
tiếp tục.

Tiêu Dận dựa vào bàn, nắm chặt chén rượu
trong tay thờ ơ thưởng thức trò vui, ánh mắt chăm chú nhìn những vũ cơ đang
biểu diễn. Ánh nến mạnh mẽ chiếu sáng nụ cười của hắn.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, bàn tay trắng nõn vừa
nhấc lên, một tia sáng lạnh hiện lên, chỉ nghe một tiếng “Đinh” dây hồ cầm đã bị
chặt đứt. Tiếng nhạc ngừng lại, không có nhạc đệm vũ cơ và ca cơ cũng ngừng
lại.

Tiêu Dận hừ lạnh một tiếng: “Lớn mật!”

Hắn vừa dứt lời, có hai bóng người xông
ra, Hoa Trứ Vũ chỉ cảm thấy hai chân đau nhức, cả người liền quỳ rạp xuống mặt
đất, có hai thanh đao sáng ngời đặt lên cổ nàng.

Người tập kích nàng là hai thân vệ Khinh
Vân và Tế Nguyệt. Nàng bây giờ không phải đối thủ của bọn họ.

Đã có tỳ nữ mang một cây hồ cầm mới tới,
tiếng ca múa lại trỗi dậy.

Chờ đợi!

Miệng vết thương trên tay bị nước mưa thấm
ướt, nóng bừng đau rát. Mà lửa trong lòng càng cháy càng dữ dội.

Nhưng ngoài việc chờ đợi, nàng không thể
làm gì khác! Trong đầu hiện lên bao nhiêu ý nghĩ, làm thế nào mới có thể để
người đàn ông ngồi trên cao kia, đồng ý cho nàng rời khỏi đây?

Không biết đã bao lâu ca múa mới ngừng
lại, tiếng người, tiếng cười dần dần trôi xa, trong điện yên tĩnh không một
tiếng động.

“Chuyện gì? Đáng để cô biến mình thành ra
thế này tới gặp bản điện hạ?” Giọng nói của Tiêu Dận, trầm thấp mang theo hàn ý
vọng tới.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn Tiêu
Dận lười biếng dựa vào ghế, lạnh lùng nói: “Ta muốn quay về Nam Triều!”

“Xem ra cô đã nghe chuyện về Hoa Mục. Đó
là tội mưu phản tội, bây giờ cô quay về không sợ bị liên lụy sao? Chẳng lẽ cô
muốn đi cứu hắn? Chỉ dựa vào cô, muốn cướp pháp trường sao?” hắn nheo mắt lại,
trong mắt đầy vẻ trào phúng.

“Không sai!” Hoa Trứ Vũ bình tĩnh nói.

“Cô dám!” Tiêu Dận biến sắc lạnh lùng nói,
giọng nói đột nhiên cao vút lên. Chỉ có ánh nến vẫn lay động như trước tỏa ra
những vầng sáng ấm áp.

Lưu Phong, Hồi Tuyết, Khinh Vân, Tế
Nguyệt, đều đang nín lặng, tự giác lui ra ngoài.

Bọn họ đi theo điện hạ bao nhiêu năm, lúc
nào cũng chỉ nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh hờ hững của điện hạ, chưa bao giờ thấy
điện hạ phát hỏa như vậy.

“Cô đúng là một nô tỳ trung thành, phải
rồi, bản điện hạ quên mất, cô vốn là kỹ nữ mà, từng hầu hạ Hoa Mục với tướng
lĩnh của hắn, là cô nhớ nhung lão tình nhân mãi không quên, còn sâu nặng tới
mức đi cướp pháp trường, thật là……”

“Câm miệng!” Hoa Trứ Vũ đột ngột hét lên,
trong mắt tràn đầy sương lạnh, “Ta không phải kỹ nữ!” Nàng gằn từng tiếng, lạnh
lùng nói.

Tiêu Dận sửng sốt, khóe môi lại chậm rãi
mỉm cười.

Mấy thân vệ cũng giật mình, bọn họ thật
không dám tin vào lỗ tai mình, điện hạ bị một nô tỳ quát mắng. Điều khiến bọn
họ nghẹn họng trân trối hơn nữa là, điện hạ không hề tức giận!

“Nhất định tối nay ta phải rời khỏi đây!
Hy vọng ngươi có thể giúp ta!” Hoa Trứ Vũ đè nén cơn tức giận trong lòng, lạnh
lùng nói.

“Cô dựa vào đâu mà nghĩ bản điện hạ sẽ
giúp cô?” Tiêu Dận ngồi trên ghế, một tay chống cằm hỏi, “Hoa Mục là kình địch
của ta, hắn bị xử tử ta vui mừng còn không kịp, sao có thể để cô đi cứu hắn?”

“Nếu ngươi giúp ta, sau này ta sẽ cam tâm
tình nguyện giúp ngươi.”

“Buồn cười, bản điện hạ có gì cần cô
giúp?” Tiêu Dận nhíu mày nói, giống như vừa nghe được một câu chuyện cười hoang
đường nhất.

“Ngươi có! Thứ nhất, địa vị của ngươi ở
Bắc Triều vẫn chưa ổn định. Thứ hai, vùng Tây Bắc này còn có vài dân tộc không
chịu thuần phục, là họa lớn của Bắc Triều. Những việc này, ta đều có thể giúp
ngươi!” Mấy ngày Hoa Trứ Vũ ở Bắc Triều cũng không phải kẻ ngốc, đã tìm hiểu
rất kỹ về tình hình thực tế của Bắc Triều.

Mẫu hậu Tiêu Dận mất sớm, phụ vương hắn
hiện có một sủng cơ là Dạ Phi, Dạ Phi cũng có một đứa con trai, gọi là Tiêu Lục.
Tuy mới hơn mười tuổi, nhưng rất được Tiêu Kiền sủng ái, nhà ngoại Dạ Phi cũng
là một tộc lớn ở Bắc Triều, phụ thân bà ta làm quan nhất phẩm trong triều. Mà
nhà ngoại Tiêu Dận năm đó theo phụ vương hắn nam chinh bắc chiến, sớm đã chết
trận. Chỉ e Dạ Phi lúc nào cũng tính toán xem loại bỏ Tiêu Dận như thế nào,
điều này sao Tiêu Dận không biết cho được?

Tiêu Dận nghe xong lời của Hoa Trứ Vũ,
đứng bật dậy khỏi ghế bước nhanh đến trước mặt nàng, nheo mắt nhìn kỹ người con
gái trước mắt.

Vết máu loang lổ trên bộ quần áo hiện ra
vóc dáng nhỏ bé của nàng, mái tóc rối tung rơi xuống, trên mặt cũng có vết máu
chảy dài. Nàng lúc này giống hệt như lần đầu hắn nhìn thấy nàng, rất chật vật,
rất thê thảm.

Chỉ là, đôi mắt nàng tràn ngập ánh sáng
kiên quyết bức người. Khiến người ta tự giác tin tưởng nàng, phục tùng nàng!

Chiến tranh là chuyện của đàn ông. Nhưng
một người con gái như nàng, có thể là tùy tùng bên người Doanh Sơ Tà, ở trong
quân Hoa Mục hai năm liền. Hơn nữa, chỉ cần ở trên chiến trường đánh một khúc
nhạc, đã có thể tăng sĩ khí quân Nam Triều lên cao.

Cũng có khả năng, nàng thật sự có thể giúp
hắn!

“Được! Bản điện hạ đáp ứng cô, nhưng cô
cũng phải tuân thủ lời hứa của chính mình!” Hắn cúi đầu xuống nhìn nàng, bình
tĩnh nói.

Chương 30: Doanh Sơ Tà

Lương Châu là một tòa thành cổ hùng cứ ở
Tây Cương đã mấy trăm năm. Tuy nói đây là nơi hoang vắng, dân cư thưa thớt,
nhưng lại là nơi biên thùy, tường thành vô cùng kiên cố, vững chắc.

Khi Hoa Trứ Vũ đến Lương Châu, đã là
chuyện chín ngày sau đó.

Mặt trời dần khuất bóng, cả thành Lương
Châu không có lấy một đám mây nào, giống như bị lửa thiêu đốt, đỏ rực cháy
bỏng. Người cưỡi lừa, người gánh hàng, người nâng kiệu, xơ xác bước vào trong
tòa thành thê lương.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng chiếng vang
lên, chính là hiệu lệnh đóng bốn cửa thành lại, những cánh cửa nặng nề dần dần
khép vào.

Con ngựa dưới thân Hoa Trứ Vũ hí dài một
tiếng, phóng nhanh vượt qua cánh cửa thành mới đóng được một nửa, sau đó những
tiếng vang nặng nề rung lên, cửa thành đã đóng lại. Nàng ghìm chặt dây cương,
nhìn những tướng lĩnh binh sĩ thủ thành, không có một gương mặt quen thuộc nào.

Nàng giục ngựa đi thẳng, lướt qua những
con đường hẻo lánh quen thuộc. Trước mắt là một con phố chợ nàng đã đi qua hơn
trăm lần, cho dù nhắm mắt lại cũng không thể đi nhầm. Vòng vèo qua mấy con ngõ
nhỏ, trước mắt liền xuất hiện một căn nhà.

Trên cửa đề hai chữ “Hoa Phủ Trung Nghĩa”,
bốn chữ này là do Viêm Đế tự tay đề lên. Không còn nhìn thấy cảnh phồn hoa náo
nhiệt ở nơi này nữa mà chỉ có sự cô quạnh, xác xơ tiêu điều. Cánh cửa chính màu
đỏ đóng thật chặt, bên trên còn dán giấy niêm phong.

Hoa Trứ Vũ kéo chiếc mũ ô sa trên mặt
xuống, chăm chú ngóng nhìn hồi lâu rồi mới kéo dây cương giục ngựa rời đi.

Ở một ngõ hẻm thành Đông, có một quán rượu
tên là “Mỹ Nhân Túy”.

Quán này sở hữu rất nhiều rượu ngon, là
nơi có hương thơm thuần túy nhất Lương Châu cũng là nơi có nhiều khách nhân
nhất. Nhưng từ mùa đông năm trước, nơi này không còn ủ ra rượu ngon nữa, chủ
yếu vì bà chủ xinh đẹp ở đây luôn chau mày rầu rĩ, giống như có ai nợ nàng ngàn
lượng bạc vậy. Dần dần, “Mỹ Nhân Túy” trở nên vắng vẻ, gần đây còn đóng cửa
không kinh doanh.

Hoa Trứ Vũ giục ngựa đi vào quán, nhìn
thấy cửa lớn đóng chặt, nàng nhíu mày xoay người nhảy xuống ngựa, đi về phía bờ
tường sau nhà, thả người nhảy vào bên trong.

Một tiếng động mạnh rơi xuống đất, âm
vang.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, nàng trèo bức tường
này vô số lần, chỉ có lần này phát ra tiếng động lớn nhất.

“Ai?” Có người trong nhà nghe thấy, quát
một tiếng đi ra bên ngoài.

Đó là một cô nương xinh đẹp như mẫu đơn,
rạng rỡ như ánh sáng mặt trời, nếu nàng cười sẽ vô cùng xinh đẹp. Nhưng vẻ mặt
cô lại đầy bi thương, trên người mặc một bộ quần áo đơn giản, trên mái tóc còn
cài một nhánh hoa lụa màu trắng. Ánh mắt nàng sắc bén nhìn Hoa Trứ Vũ, trách
mắng: “Tiểu tặc từ đâu đến?”

Hoa Trứ Vũ không để ý tới nàng ta, bắt đầu
ngâm giọng nói: “Muốn một bình rượu — hoa rơi mờ mịt, lại muốn có thêm hai bàn
thức ăn thanh đạm sạch sẽ. Mau mở cửa cho ngựa của ta tiến vào, uy nghiêm biết
bao!” Hoa Trứ Vũ vừa thản nhiên nói vừa đi về phía trước. Đi suốt mấy ngày mấy
đêm, nàng đã rất đói, rất mệt.

Trong nháy mắt cô gái mặc áo trắng trở nên
choáng váng, giống như đang nằm mơ giữa ban ngày nhìn Hoa Trứ Vũ đi về phía
nàng. Ánh tà dương đạm bác chiếu lên thân ảnh kia, là hình ảnh đã bao lần nàng
mơ thấy trong mộng.

“Ngài…Ngài chính là…” Nàng không dám tin
mở to hai mắt, một đôi mắt sớm đã ngập nước.

“Đan Hoằng, ta đã về rồi!” Hoa Trứ Vũ thở
một hơi, nhẹ nhàng nói.

Nghe thấy lời nói quen thuộc, giọng nói
quen thuộc, cả người Đan Hoằng kịch liệt run lên, nàng tiến lên từng bước, một
tay giơ lên kéo mũ sa che đầu của Hoa Trứ Vũ xuống.

Lúc nhìn thấy chiếc mặt nạ phía sau tấm
lụa mỏng kia, chiếc cằm cong tinh xảo, đôi mắt trong suốt, bờ môi duyên dáng,
Đan Hoằng hoàn toàn sụp đổ. Nàng như cánh chim mỏi mệt tìm thấy rừng xanh lao
vào trong ngực Hoa Trứ Vũ, khóc thảm thiết, giống như khóc hết nước mắt cả đời
này vậy.

Hoa Trứ Vũ nhè nhẹ vỗ lấy bờ vai Đan
Hoằng, tươi cười nói: “Đan Hoằng, muội gầy đi nhiều.”

Nếu không phải chính mắt nhìn thấy, nàng
thật sự không dám tin người con gái ngày xưa hay mặc quần áo đỏ, thần thái như
tiên nữ, từng đánh đàn trên chiến trường vì nàng lại trở nên gầy yếu như vậy.
Ánh mắt nàng nhìn về phía đỉnh đầu Đan Hoằng, dừng lại trên đóa hoa lụa trắng.

“Đan Hoằng, ai đã qua đời vậy? Chẳng lẽ,
Hầu gia đã…” Trái tim nàng đập thình thịch, sắc mặt tái nhợt như tuyết.

Không phải nói mười ngày sau mới hành hình
sao, rõ ràng vẫn chưa tới ngày? Chẳng lẽ thi hành trước thời hạn, chẳng lẽ nàng
vẫn tới muộn?

Đan Hoằng nghe thấy vậy, vẻ mặt phức tạp,
nàng giơ tay lấy đóa hoa lụa trắng trên đầu ném xuống đất.

“Hầu gia không có việc gì, tướng quân đừng
lo lắng! Hoa này là ta mang cho ngài! Ngài không có việc gì, sao không nói cho
Đan Hoằng một tiếng, ngài có biết những ngày qua ta sống như thế nào không! Nếu
không có Hầu gia hết lời an ủi, nói tướng quân còn có tâm nguyện chưa hoàn
thành, muốn ta thay ngài hoàn thành, sau đó mới có thể đi theo ngài.” Đan Hoằng
khẽ nói, trong mắt hiện lên vẻ u oán.

Hoa Trứ Vũ nhắm chặt mắt, vẻ mặt đầy áy
náy.

Tấm lòng của Đan Hoằng đối với nàng, nàng
biết. Nàng đã rất nhiều lần ám chỉ, nàng và cô ấy không có khả năng, để cô ấy
tự chặt đứt đoạn tình cảm này. Đan Hoằng cũng từng đồng ý, nàng còn nghĩ cô ấy
đã thông suốt, không ngờ cô ấy vẫn cố chấp như vậy.

Phụ thân đã từng căn dặn nàng không ít
lần, bảo nàng không được phép tiết lộ với bất kỳ ai. Nàng đã che dấu rất tốt,
ngay cả Đan Hoằng và bốn thân vệ Bình An Khang Thái cũng chưa từng phát hiện
ra.

Nhưng không ngờ việc này lại khiến nàng nợ
người ta một tấm chân tình!

Nàng còn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ
xuất hiện với thân phận này nữa. Nàng để Doanh Sơ Tà chết đi, kết thúc lòng ái
mộ của Đan Hoằng. Nhưng nàng chưa từng nghĩ tới, Đan Hoằng lại nặng tình như
thế, chịu tang vì nàng!

Nàng biết phải làm sao!?

“Ta…” Hoa Trứ Vũ há miệng thở dốc, cuối
cùng cũng không biết nên nói như thế nào.

Đan Hoằng lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu
nói: “Tướng quân vào đi, tắm rửa rồi dùng bữa, để lát nữa bàn chuyện sau.”

Hoa Trứ Vũ gật đầu, đi theo Đan Hoằng vào
trong phòng.

Người làm đã nhanh nhẹn chuẩn bị một mâm
đồ ăn, Hoa Trứ Vũ vừa dùng bữa vừa nghe Đan Hoằng kể lại tình hình trong thành
Lương Châu.

Nghe nói, triều đình vốn muốn đem Hoa Mục
áp giải đến kinh thành rồi mới xử trảm, nhưng lại lo lắng khoảng cách từ Lương
Châu về kinh thành quá xa, sợ trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền hạ ý
chỉ xử trảm tại chỗ. Nhưng Hoa Mục đóng quân ở Lương Châu nhiều năm rất được
lòng dân chúng. Những tiếng kêu oan cho Hoa Mục không ngừng trỗi dậy, triều
đình sợ phát sinh biến cố liền điều hai vạn cấm vệ quân từ kinh thành tới, thay
đổi toàn bộ binh lực ở Lương Châu.

Hoa Trứ Vũ cúi đầu suy nghĩ, tình hình như
vậy, chỉ sợ việc canh giữ trên pháp trường rất nghiêm ngặt.

“Đan Hoằng, Cô Nhi quân thế nào? Bình An
Khang Thái, bọn họ thế nào?”

“Cô Nhi quân không có chuyện gì, lần này
triều đình tới chủ yếu để thay đổi các tướng dưới trướng Hầu gia. Bình An Khang
Thái là thân vệ của tướng quân nên vẫn chưa bị đụng tới. Nhưng mà bọn họ đã rời
khỏi quân doanh.”

Hoa Trứ Vũ gật đầu, nếu nàng vẫn còn ở
trong quân chỉ sợ cũng sẽ bị bắt giữ lại.

“Đan Hoằng, lấy giấy và bút mực đến đây.”
Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói.

Đan Hoằng chuẩn bị xong mọi thứ, Hoa Trứ
Vũ mới đi tới, múa bút thành văn viết một lá thư. Sau đó, mới lấy từ trong vạt
áo một con dấu nhỏ, triện vào cuối lá thư.

Cô Nhi quân là đội quân do nàng trực tiếp
quản lý, tuy nàng là tướng quân dưới trướng Hoa Mục, nhưng Cô Nhi quân lại là
một nhánh riêng không sát nhập vào Hoa gia quân. Có lẽ, phụ thân đã sớm đoán ra
chuyện ngày hôm nay, nên mới để lại đội quân này cho nàng?

Con dấu trong tay nàng, không có chữ viết
mà chỉ có một đóa hoa nhỏ. Đây không phải con dấu của triều đình, mà là con dấu
nàng tự chế, dùng để điều động năm trăm Cô Nhi quân tinh nhuệ. Năm trăm người
này là đội ngũ từng vào sinh ra tử với nàng xâm nhập vào đất Tây Lương, có một
lần, nếu không có nàng dùng diệu kế đẩy lui địch, bọn họ đều đã phơi thây nơi
sa mạc hoang vu.

Bọn họ đã thề cả đời này sẽ đi theo nàng,
bởi vậy mới có con dấu này. Chỉ cần nhìn thấy con dấu này, mệnh lệnh của triều
đình không còn giá trị gì với họ.

Nàng từng nghĩ sẽ không bao giờ dùng tới
con dấu này. Nhưng thế sự khó lường, không ngờ, hôm nay vẫn phải dùng tới.

Hoa Trứ Vũ cuộn lá thư cho vào một ống tre
nhỏ nói với Đan Hoằng: “Mấy con bồ câu kia còn giữ không?”

Đan Hoằng khẽ gật đầu, mang một con chim
bồ câu tới, cột lá thư trên đùi nó, tung cánh bay ra ngoài.

Chương 31: Giấc mộng đêm lạnh lẽo đẫm máu

Làm xong hết những việc này, Hoa Trứ Vũ
cũng không rảnh rỗi ôn chuyện cũ với Đan Hoằng, nàng đi thẳng vào trong phòng,
gục đầu dựa vào chiếc gối mềm mại, nặng nề ngủ một giấc, nàng thật sự rất mệt.

Trong mơ, nàng đang chậm rãi đi qua một
dãy lều trại, đi vào trong trại của phụ thân.

Đêm đã khuya, ông vẫn ngồi trước bàn làm
việc khổ tâm nhìn vào tấm bản đồ hành quân suy tính. Cái trán vốn sáng bóng
phẳng lỳ, giờ đã bị những vết phong sương phủ kín, hai bên tóc mai bạc trắng
như sương muối. Ông ngẩng đầu nhìn nàng, nở nụ cười yêu thương ấm áp dưới ánh
nến. Đột nhiên có một tia sáng lạnh bắn tới, máu tươi phun trào ra giống như
một đóa hồng mai, nở rộ trên gương mặt ông.

Trong lòng nàng hoảng hốt, cố sức hét lên,
nhưng dù làm thế nào cũng không phát ra được âm thanh gì.

Nàng đột ngột bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn ra
ngoài cửa sổ, mặt trăng treo cao nơi chân trời, trong trẻo xuyên qua cửa sổ rơi
xuống giường, lạnh lùng mà trống trải.

Hoa Trứ Vũ há miệng thở dốc, trái tim co
rút dữ dội. Nàng chậm rãi đi đến bên cửa sổ, đêm còn rất sâu nhưng nàng không
ngủ được nữa. Nàng nhíu mày trong lòng tràn đầy lo lắng, giấc mơ tối nay có
phần không may mắn!

Bên ngoài có tiếng đập cửa rất nhẹ, giọng
nói của Đan Hoằng truyền đến:

“Tướng quân, bọn họ đến rồi.”

“Ta biết rồi!” Hoa Trứ Vũ nhẹ giọng nói.

Nàng mặc bộ quần áo Đan Hoằng đã chuẩn bị
cho nàng lên, đây là một chiếc áo bào rộng rãi bình thường nàng rất yêu thích,
bởi vì nó rộng thùng thình có thể che khuất toàn bộ thân hình yểu điệu của
nàng. Nâng mặt nạ lên che mặt, không có gì khác lạ nữa mới chậm rãi đi ra ngoài
cửa.

Nàng đã từng hồn nhiên nghĩ mình sẽ không
bao giờ ăn mặc như vậy nữa. Nàng đã từng nghĩ mình có thể giống như những người
con gái bình thường, phu xướng phụ tùy, giúp chồng nuôi dạy con cái qua ngày.
Nhưng từ giờ trở đi, những ngày như vậy đã trở thành hy vọng xa vời mà vĩnh
viễn nàng không thể với tới.

Nàng cười khổ một tiếng đẩy cửa đi ra
ngoài.

Trong phòng, dưới ánh nến mờ nhạt có hai
người đang nghiêm nghị ngồi trên ghế. Hoa Trứ Vũ vừa tiến vào, có một người
ngồi trên ghế bật tới, vội vã chạy tới trước mặt Hoa Trứ Vũ, chụp lấy bả vai
nàng, không dám tin vào mắt mình kêu lên: “Tướng quân, thật là ngài sao?! Không
phải ta đang nằm mơ chứ?”

Hoa Trứ Vũ nghiêng người né qua một bên,
với sức lực bây giờ, nàng không chịu nỗi bàn tay gấu chó của Khang Lão Tam.

Khang Lão Tam đứng hàng thứ ba trong số
bốn thân vệ của nàng, trời sinh mày kiếm mắt sáng, tuy không quá anh tuấn,
nhưng rất cởi mở. Tính tình hoạt bát, bình thường vẫn luôn trêu chọc Hoa Trứ
Vũ, bây giờ làm vậy trước mặt Hoa Trứ Vũ cũng là do thói quen.

“Tướng quân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Sao ngài có thể sống lại?” Khang Lão Tam vừa hỏi, vừa chuyển động không ngừng
quanh Hoa Trứ Vũ, lát lại sờ bả vai Hoa Trứ Vũ, lát lại bóp cánh tay Hoa Trứ
Vũ, muốn kiểm tra xem nàng có bị mất cân thịt nào không. Cuối cùng, hắn dùng
sức nhéo vào cánh tay mình, đau tới khóe miệng run rẩy, khẳng định mình không
hề nằm mơ thì mới buông tay ra. Trong mắt đầy hơi nước, rơi lộp bộp xuống đất.

“Ta vẫn còn sống, ngươi khóc gì mà khóc?”
Hoa Trứ Vũ trầm giọng hỏi.

“Ta, ta không kiềm chế được.” Khang Lão
Tam nức nở nói.

Một người khác vẫn luôn trầm mặc từ lúc
vào đây, trời sinh cực kỳ tuấn tú, một đôi mắt lá liễu hẹp dài, vẻ mặt nhìn xa
trông rộng, lúc này chỉ khoanh tay nhìn nàng mỉm cười, đúng là Bình Lão Đại
ngày ấy đến Bắc Triều cứu nàng ra ngoài.

“Lão Nhị và lão Tứ đâu?” Hoa Trứ Vũ vén
một góc áo ngồi xuống ghế, thản nhiên hỏi.

“Trước khi Hầu gia gặp chuyện không may,
đã phái bọn họ ra ngoài làm việc, đến giờ vẫn chưa về.” Bình Lão Đại trầm giọng
nói.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, từ sau khi nàng xảy
ra chuyện, bốn người bọn họ liền đi theo phụ thân. Nhưng đã có chuyện gì khiến
ngay cả khi phụ thân gặp nạn mà bọn họ cũng không về.

Hoa Trứ Vũ trầm mặc trong chớp mắt, nói:
“Chuyện ngày mai, ta không dám nắm chắc, có thể một đi không trở về. Hai người
các ngươi, cần phải biết rõ điều này!”

“Chúng tôi thề chết đi theo tướng quân.”
Bình Lão Đại và Khang Lão Tam kiên định nói.

Hoa Trứ Vũ gật đầu: “Nếu đã như vậy, sáng
sớm mai, hai ngươi phái người quan sát cho rõ sự sắp xếp binh lính xung quanh
pháp trường, sau đó chúng ta mới có thể hành động. Nghe nói, triều đình phái
tới một quan giám trảm, là ai thế?” Hoa Trứ Vũ nhớ tới vẫn đề mấu chốt này,
ngẩng đầu hỏi.

Khang Lão Tam thở phì phì nói: “Là Tả
tướng Cơ Phượng Ly. Nhắc tới tới hắn ta lại tức giận. Hắn hại chết tiểu thư của
Hầu gia, lần trước lúc hắn làm giám quân ta đã muốn giết chết hắn. Không ngờ,
bây giờ hắn lại tới Lương Châu. Ngày mai, ta nhất định phải giết chết hắn!”

Hoa Trứ Vũ nghe vậy, trong mắt lóe lên hàn
quang.

Thì ra là Cơ Phượng Ly!

Càng không ngờ tới, giám quân mặc áo trắng
trên chiến trường ngày đó lại chính là hắn!?

Nhớ tới nỗi nhục mấy ngày nay, còn có cái
chết của Cẩm Sắc, ánh mắt Hoa Trứ Vũ u ám, nắm chặt tay lại.

“A Bình, nội lực của ta bị phong bế, ngươi
mau giúp ta phá bỏ. Đan Hoằng, muội và lão Tam ra ngoài canh giữ, không được
cho ai tới quấy rầy.” Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng ra lệnh.

Bình Lão Đại đáp lời, Đan Hoằng với Khang
Lão Tam cũng chậm rãi lui ra ngoài.

Hoa Trứ Vũ khoanh chân ngồi ở trên thảm,
Bình Lão Đại đặt tay lên lưng Hoa Trứ Vũ, không ngừng đem nội lực cuồn cuộn rót
vào trong cơ thể nàng, ước chừng khoảng một canh giờ mới giải được phong bế
trên người Hoa Trứ Vũ.

Ngoài cửa sổ, sắc trời đã chuyển sang màu
xanh trắng, cũng sắp sáng rồi.

Tin Bình Tây hầu Hoa Mục mưu phản, đã sớm
trở thành tin tức ồn ào nhất Lương Châu.

Hàng năm, Hoa Mục đều trấn thủ ở Lương
Châu, hình tượng ông trong lòng người Lương Châu là một người trung thành, yêu
dân như con. Nhưng tội danh mưu phản vừa ban bố, thì hình tượng tốt đẹp đó của
ông, chỉ trong vòng mấy ngày đã hoàn toàn xoay chuyển. Ngay cả danh tiếng hiền
đức của ông, cũng trở thành người giả nhân giả nghĩa.

Miệng lưỡi con người thật là đáng sợ.

Nhưng vẫn có rất nhiều người dân ở Lương
Châu tin Hoa Mục không phải người như vậy, bọn họ còn nhớ rất rõ, năm đó Hoa
Mục chỉ là một thống soái được phái đến trấn thủ Lương Châu, liên tiếp đánh lùi
quân Tây Lương ra khỏi biên giới.

Người như vậy lại mang tội phản quốc, lại
bị xử trảm.

Đài hành quyết đã đắp xong, toàn dân Lương
Châu chen chúc nhau tới, mang theo đủ loại tâm tính phức tạp đến xem hành
quyết.

Đối diện đài hành quyết là một quán trà
Mãn Xuân Lương Châu, hôm nay lại đột ngột buôn bán rất khá. Lầu hai, lầu ba lúc
này đã có rất nhiều người bao trọn từ mấy hôm trước.

Hôm nay mới tới thì đã không còn chỗ ngồi.
Nhưng, chỉ cần có tiền, có rất nhiều tiền cũng có thể đổi được chỗ cho những
người khác.

Ví dụ như, một gian nhã thất lầu hai, sáng
nay đã có người dùng ba trăm lượng bạc bao toàn bộ.

Trong căn phòng lầu hai.

Một người đàn ông có dáng người cực kỳ cao
lớn đang ngồi trên ghế phẩm trà. Hơi nước trà nóng lượn lờ xung quanh, một đôi
mắt tím hẹp dài, sâu thẳm tịch mịch.

“Hồi Tuyết, cô nói thử xem, nàng ấy có đến
cứu Hoa Mục hay không?” Hắn nhấp một ngụm trà, thản nhiên hỏi.

“Bẩm điện hạ, Hồi Tuyết không biết. Xung
quanh pháp trường bây giờ có trên một vạn binh sĩ mai phục, nếu muốn cứu Hoa
Mục thật không dễ dàng gì. Mà Đan Hoằng chỉ là một tỳ nữ, cho dù có thêm vài kẻ
đồng lõa, cũng rất khó làm được. Cho nên, có lẽ cô ấy sẽ không đến.”

“Ngươi nói đúng, chỉ có người ngu ngốc mới
đi cứu người trong tình huống này.” Hắn lạnh lùng nói, một tay đặt chén trà lên
trên bàn.

Chỉ đáng tiếc, người hắn phái đi theo dõi
cái người ngu ngốc kia lại để mất dấu nàng. Bây giờ, có muốn ngăn nàng lại,
cũng rất khó.

Báo cáo nội dung xấu