Phượng ẩn thiên hạ - Chương 035 - 036 - 037

Chương 35: Săn bắn lúc nửa đêm

Dưới ánh trăng bạc treo trên bầu trời đen
thẫm là hoang mạc mênh mông bát ngát. Cả trời đất một màn yên tĩnh, chỉ có
tiếng vó ngựa của nàng nện xuống âm vang.

Cô tịch như vậy, thê lương như vậy.

Tuy sắp tới tháng năm, nhưng bầu trời Tây
Bắc về đêm vẫn lạnh vô cùng. Gió đêm gào thét qua màng nhĩ, thổi qua những đám
cỏ khô phát ra những tiếng xào xạc.

Trên người Hoa Trứ Vũ cũng không có quần
áo rét, để tránh bại lộ thân phận, khôi giáp và mặt nạ đã sớm bị nàng tháo
xuống giấu đi. Nhìn nàng lúc này, mái tóc đen tán loạn, trên người chỉ có một
bộ quần áo trắng mỏng manh nhiễm đầy máu, nhìn qua chỉ là một cô gái yếu đuối
đang trốn chạy khỏi cái chết, không ai nghĩ tới nàng chính là Ngân diện Tu la.

Đã qua hai ngày, phía sau không còn truy
binh đuổi theo. Nhưng ở trên hoang mạc cũng rất ít khi gặp được người qua
đường. Hoa Trứ Vũ rất quen thuộc với địa hình Tây Cương, biết được trước mắt có
một khu rừng trải dài mấy chục dặm, đi qua đó sẽ tới lãnh thổ Bắc Triều. Đến
lúc đó, sẽ gặp được những người du mục, có thể tìm được ít quần áo rét thay thế
bộ quần áo đẫm máu này.

Thật lòng Hoa Trứ Vũ chưa bao giờ nghĩ
tới, nàng lại trở về Bắc Triều nhanh như vậy.

Ngày đó, lúc nàng quay về Nam Triều, đã
đồng ý vài chuyện với Tiêu Dận, nhưng đó  chỉ là cách tạm thời để rời khỏi
Bắc Triều. Mà Tiêu Dận vốn cũng không cần tới sự giúp đỡ của nàng, bởi vì bản
thân hắn là một người kiêu ngạo, có chuyện gì hắn không thể làm được? Chỉ là
vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng nàng vẫn quay về đó, bởi vì trong
tình huống bây giờ, Bắc Triều là nơi gần nhất cũng là nơi an toàn nhất. Mà
nàng, đã hứa với người khác chuyện gì thì nhất định phải làm cho bằng được,
nàng không muốn thiếu nợ ai cả.

Nhưng Hoa Trứ Vũ không biết, liệu mình còn
đủ sức chạy tới Bắc Triều không.

Nàng cảm giác bản thân đang run lên vì
lạnh, tuy miệng vết thương đã được xử lý qua loa, nhưng đi suốt hai ngày liền,
hình như miệng vết thương bị rách, đau tới tận tim, thậm chí nàng có thể cảm
giác được có máu đang chảy ra. Trước mắt tối đen, tứ chi dần dần đông cứng,
lạnh lẽo, nàng nghĩ chắc nàng đã phát ốm, mang theo vết thương như vậy chạy
trốn như điên trong đêm, không bệnh cũng phát bệnh.

Nhưng nàng phải chống đỡ đến cùng, có lẽ,
xuyên qua cánh rừng này đến Bắc Triều, sẽ gặp được lều trại của những người du
mục. Nghĩ vậy, Hoa Trứ Vũ nằm úp sấp lên ngựa, để mặc con ngựa kéo nàng chạy.

Vừa nghĩ, con ngựa đã chạy ra khỏi cánh
rừng, bên tai nàng đột nhiên vang lên rất nhiều tiếng ngựa hí, còn có vô số cây
đuốc sáng rực cả một góc trời, cháy sáng cả một vùng thôn quê hoang dã.

Hoa Trứ Vũ kinh hãi đột ngột kẹp chặt bụng
ngựa, nhưng con ngựa dưới thân chỉ thong thả bước đi tại chỗ, không chạy tiếp
nữa. Chạy suốt như vậy, có lẽ nó đã rất mệt, cuối cùng thì dừng lại hẳn. Không
những vậy, con ngựa này còn hướng về phía trước hí lên mấy tiếng.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ kinh ngạc, ngẩng đầu
nhìn lại, chỉ thấy mấy chục tên thiết kỵ nghiêm nghị tới gần, những cây đuốc
chiếu lên mảnh giáp tỏa ánh sáng trắng, lạnh lẽo như tuyết, khiến hai mắt nàng
đau đớn.

Những người đó nghe thấy tiếng con ngựa
của Hoa Trứ Vũ hí lên, thì giơ cây đuốc nhìn lại, vô số ánh mắt sắc bén nhìn về
phía nàng, lúc bọn họ nhìn thấy nàng đều cảm thấy kinh dị vô cùng.

Bộ dạng của nàng không ra người cũng chẳng
ra ma, kể cả là ai nhìn thấy, cũng phải kinh ngạc.

“…” Lại một loạt tiếng ngựa hí, đến từ đám
người trước mắt, chỉ thấy một con ngựa đen như mực cất vó đi về phía Hoa Trứ
Vũ. Nàng nheo mắt, nhận ra con Đại Hắc Mã này chính là ngựa của Tiêu Dận, nàng
đã từng bị ăn một cú đá hậu của nó.

Nếu ngựa Tiêu Dận ở đây, vậy, những người
này là binh sĩ của Tiêu Dận? Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm, nàng chưa
bao giờ nghĩ đến, một ngày nhìn thấy những binh sĩ Bắc Triều đã từng là kẻ địch
của nhau, lại cảm thấy yên tâm hơn nhiều khi nhìn thấy binh sĩ Nam Triều.

Đại Hắc Mã chạy tới bên cạnh Hoa Trứ Vũ,
bỗng nhiên cúi đầu, chạm vành tai và bờm tóc vào cùng một chỗ với con ngựa dưới
thân Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ bừng tỉnh.

Thì ra con ngựa Tiêu Dận cấp cho nàng, lại
là một đôi với con Đại Hắc Mã kia, hai con ngựa nhiều ngày không gặp nhau nên
tỏ ra vô cùng thân thiết.

Những quân sĩ kia trở nên lúng túng, vốn
tưởng có địch xông tới, đang định rút đao kiếm chống lại Hoa Trứ Vũ, lúc này
lại biết con ngựa nàng cưỡi là ngựa của điện hạ, liền khách khí mời nàng xuống
ngựa.

Hoa Trứ Vũ đi theo những binh sĩ kia, lảo
đảo bước về phía trước.

Những binh sĩ kia giải tán, trước mắt đột
nhiên rộng rãi, chỉ thấy trên đồng cỏ phía trước, trải ra một tấm thảm thật
dày, trên thảm, còn có một cái bàn, phía sau bàn, có một người đang ngồi.

Là Thái Tử Bắc Triều Tiêu Dận.

Hắn đội kim quan đính ngọc, mặc một tấm
huyền bào nhẹ nhàng, đôi mắt khép hờ, lười biếng dựa vào giường chơi đùa với
Hải Đông Thanh.

Hải Đông Thanh vốn rất hung dữ, ánh mắt
sắc bén u lãnh, nhưng khi ở dưới tay Tiêu Dận lại hiền hòa một cách bất thường.

Tiêu Dận vừa chơi với Hải Đông Thanh, vừa
chuyên tâm cắt miếng thịt trong khay thành từng miếng nhỏ đút cho nó. Trên
gương mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười hời hợt.

“Bẩm điện hạ, người…” Một binh sĩ đang
muốn bẩm báo, Tiêu Dận khoát tay bảo hắn dừng lại.

Hắn đem miếng thịt cuối cùng đút vào trong
miệng Hải Đông Thanh, rồi lấy khăn lau tay, Hồi Tuyết đứng bên rót một chén
rượu cho hắn. Hắn nhấp môi vào chén rượu, hờ hững nuốt vào một ngụm, rồi mới
mắt nhìn về phía Hoa Trứ Vũ.

Ánh lửa chói mắt, đôi mắt hắn hơi nheo
lại, mới giấu được sự chấn động trong lòng.

Hoa Trứ Vũ tự giễu cợt mình cười cười, nàng
cúi đầu nhìn, chỉ thấy quần áo trên người đã bị trường kiếm chém thành vô số
vết máu đỏ tươi, quần áo rách bươm, còn máu tươi chảy ra. Thật ra, thế này với
Hoa Trứ Vũ cũng không tính là quá nặng, tuy nàng có đau nhưng cũng đã quen,
không có gì không chịu được.

Nhưng, người như Tiêu Dận phải  rất
quen thuộc với những cảnh này mới đúng, sao lại khiếp sợ như vậy?!

“Trở lại nhanh như vậy, xong chuyện rồi
sao?” Tiêu Dận nắm chặt chén rượu trong tay, lạnh lùng hỏi.

“Sao ngài lại ở đây?” Hoa Trứ Vũ không trả
lời Tiêu Dận, thản nhiên hỏi ra nghi vấn trong lòng.

“Bản điện hạ đi săn, thật trùng hợp lại
gặp được cô!” Tiêu Dận lại uống thêm một chén nữa, lạnh lùng nói.

Hồi Tuyết đứng bên không nhịn được co rút
khóe miệng, nhưng cũng không dám nói gì.

Săn bắn? Thật trùng hợp?

Chạy đến chỗ cách kinh thành vài trăm dặm
để săn bắn, còn là đêm hôm khuya khoắt, ngoài chó sói, còn có động vật khác nữa
sao, chẳng lẽ là đi săn sói?

Còn nói trùng hợp! Mới vừa rồi, là ai đem
mấy chục binh sĩ phái ra ngoài, tìm kiếm con ngựa kia. Sau cũng vẫn là Hải Đông
Thanh tìm được người trước, bọn họ mới yên tâm chờ ở đây, cũng mất khoảng nửa
canh giờ.

Đợi trong đêm tới nửa canh giờ để chờ cô
ấy đi qua, còn dám nói là trùng hợp?

Nói như vậy, có quỷ mới tin!

Nhưng Hoa Trứ Vũ lại tin. Nếu nói Tiêu Dận
đặc biệt tới nơi này chờ nàng, nàng mới không tin!

Nhưng dù tin hay không, Hoa Trứ Vũ cũng
không thể suy nghĩ được nữa, bởi vì nàng đứng cũng không vững. Trước mắt dần
dần mơ hồ, trên người càng lúc càng lạnh, tay chân mềm nhũn, ngã quỵ trên đồng
cỏ, đồng thời, màn đêm lạnh lẽo thâm thúy cũng đã mạnh mẽ ập tới.

Chương 36: Gió tuyết

Hoa Trứ Vũ nằm mơ, trong giấc mơ có rất
nhiều gương mặt, có người quen cũng có người không quen mơ hồ chớp lên trước
mắt nàng, mà cuối cùng tất cả bọn họ đan vào nhau thành một hình ảnh đậm màu đỏ
tươi, đầy thê thảm, bi thương.

Đến khi tỉnh lại, Hoa Trứ Vũ đã ở trong
phủ Thái tử Tiêu Dận, ở trong thiên điện trước kia khi còn làm tư tẩm.

Ở một nơi xa lạ, muốn thương tâm cũng
không được, nàng chỉ có thể đem tất cả mọi chuyện trước đây, tất cả đau thương
trước đây chôn thật sâu vào trong lòng. Chỉ khi màn đêm buông xuống, ở một
góc không người, một mình gặm nhấm nỗi đau lóc da lóc thịt kia.

Vết thương trên người nàng cũng không quá
nghiêm trọng, chủ yếu do nàng bị phong hàn lại thêm khí huyết tích tụ trong
lòng, nên lần phát bệnh này cũng không ngắn. Đợi đến khi nàng khỏi hẳn thì đã
qua tháng tư, khung cảnh hoa cỏ tươi mát xuân ý dạt dào đã đột ngột trở lạnh.

Gió Bắc cuồng nộ mang theo bão cát dày đặc
không biết từ đâu thổi tới đây, chỉ thấy rét lạnh vô cùng. Liên tục hai ngày
liền, đến ngày thứ ba thì bắt đầu có tuyết rơi, ban đầu chỉ là những hạt tuyết
nhỏ rơi lất phất, sau đó rơi rào rào, chuyển thành tuyết rơi trắng trời, bay lả
tả như hoa rơi bướm lượn. Lại thêm hai ngày sau đó, khắp nơi đều một màu trắng
xóa không khác gì mùa đông.

Người trong phủ Thái Tử đều mặc áo lông
cừu, trong phòng cũng cho đốt chậu than ủ ấm.

Hoa Trứ Vũ không khỏi cảm thán, thời tiết
Bắc Triều thật khó lường như lòng người, vốn hôm qua còn ấm áp, sáng nay đã
ngập tràn băng tuyết.

Ngày đó Tiêu Dận đến Nam Triều tuyển Thái
Tử phi, mọi người Nam Triều đều nói khí hậu Bắc Triều không hợp cho người Nam
Triều sinh sống, những lời này quả thật rất đúng. Thời tiết thay đổi chóng mặt
như vậy, đối với những tiểu thư khuê các từ nhỏ đã sống ở một nơi khí hậu ôn
hòa như Nam Triều, sao có thể chịu đựng được? Bảo sao, ai tránh được đều muốn
tránh.

Từ lúc Hoa Trứ Vũ tỉnh dậy, cũng chưa nhìn
thấy bóng dáng Tiêu Dận, nhưng sau khi có tuyết rơi, Hồi Tuyết lại mang tới cho
nàng một chiếc áo khoác lông cáo. Ngày nào, Hồi Tuyết cũng ở cùng chỗ với nàng,
gần như trở thành thị nữ bên người. Hồi Tuyết vẫn gọi nàng là Đan Hoằng, cũng
không hỏi nàng những chuyện khi nàng quay về Lương Châu.

Trận tuyết lớn đột ngột này ảnh hưởng rất
lớn tới Bắc Triều, rất nhiều dân tộc du mục bị chết đói, chết rét. Mấy ngày
nay, Tiêu Dận không ở trong phủ, nghe nói là lo giải quyết chuyện nạn dân.

Giữa trưa mấy ngày sau, Hoa Trứ Vũ đang
ngồi trong phòng sưởi ấm với Hồi Tuyết, nghe Hồi Tuyết kể mới biết, Tiêu Dận
không chỉ có bận rộn với chuyện nạn dân, mà còn vì chuyện khai chiến.

Trên thảo nguyên có ba bộ lạc không chịu
thần phục Bắc Triều là bộ lạc Hà Khương, bộ lạc Kha Nhĩ Khố, với bộ lạc Đóa
Sâm, ba bộ lạc liên hợp lại, nhân đợt gió tuyết này, tập kích những bộ lạc du
mục của Bắc Triều. Tiêu Dận đã tự mình dẫn theo hai vạn binh mã, tiến đến chinh
phạt.

“Lần này, điện hạ đã quyết thu phục bằng
được ba bộ lạc kia.” Hồi Tuyết ngồi phía trước chậu than thản nhiên nói, hai
tay cũng không hề nhàn rỗi, những ngón tay thoăn thoắt liên hồi, cũng không
biết đang thêu thứ gì.

Hoa Trứ Vũ rúc vào giường, không nhịn được
cười châm chọc.

Thì ra, Tiêu Dận không đem lời hứa của
nàng để trong lòng, người đàn ông kiêu ngạo như hắn, quả nhiên cũng không muốn
nhận sự giúp đỡ của phụ nữ, mà có lẽ hắn cũng không tin nàng. Nếu đã như vậy,
sao ngày đó hắn còn đồng ý cho nàng quay về Nam Triều?

Hoa Trứ Vũ càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

“Vậy, chiến sự bây giờ thế nào rồi?” Hoa
Trứ Vũ thuận miệng hỏi.

“Ba bộ lạc kia cũng coi như là bộ lạc lớn
trên thảo nguyên, binh mã anh dũng thiện chiến. Nghe thám tử báo lại, tuy quân
ta vừa mới đại chiến cùng Nam Triều, thực lực có phần suy yếu, nhưng dựa vào
mưu lược của điện hạ đã tạm thời đánh đuổi bọn họ về phía sông Đồ Đồ Khố Nhi, hiện
nay hai quân đều cắm trại bên hai bờ sông, giữ thế giằng co. Nhưng ta đoán điện
hạ nhất định sẽ thừa thắng xông lên, lúc này ý muốn thu phục ba bộ lạc kia của
ngài ấy rất mãnh liệt.” Hồi Tuyết khẽ nói.

Hoa Trứ Vũ cũng gật đầu, nghe nói ba bộ
lạc này thường xuyên quấy rối các bộ lạc khác ở vùng Tây Bắc, là mối họa trong
lòng Bắc Triều, chỉ sợ Tiêu Dận ngày đêm đều luôn nghĩ đến việc thu phục bọn
họ. Chỉ là bao nhiêu năm qua vẫn chưa thể thu phục được, e rằng ba bộ lạc kia
cũng không dễ đối phó, đến bây giờ lại càng không đơn giản?

Hoa Trứ Vũ nhăn mày, khoảng cách hai quân
là một con sông, vậy phải truy kích thế nào? Dựa vào thời tiết bây giờ, giữa
sông chắc đã kết một lớp băng rất dày, muốn qua sông cũng không phải không thể.

Hoa Trứ Vũ đứng dậy mặc áo choàng da cáo
vào, nói với Hồi Tuyết nói: “Ngồi lâu cũng buồn, chúng ta ra ngoài dạo chơi.”

Trong viện lất phất những bông tuyết rơi,
đem phủ lên mái hiên, nhánh cây, thành một vẻ đẹp trắng xoá. Mấy gốc cây bữa
trước vừa nở hoa rực rỡ, lúc này đã bị gió tuyết tàn phá chỉ còn lại những cành
cây thưa thớt, vô cùng thê thảm.

Trong viện có mấy thị nữ đang quét tuyết,
cái chổi trong tay rất mềm, mỗi khi quét tới chỗ tuyết rơi dày phải tốn rất
nhiều sức.

Hoa Trứ Vũ nhìn, bỗng nhiên nhớ tới khi
còn ở Vũ Đô cũng có một năm rất lạnh, mùa đông năm đó bất ngờ có một trận tuyết
lớn. Mùa đông ở Vũ Đô rất ít khi có tuyết, nên dân chúng Vũ Đô cảm thấy rất mới
lạ, nhất là những đứa trẻ nhỏ, chúng không sợ lạnh chạy ra ngoài chơi ném
tuyết. Nhưng lần đó tuyết rơi quá nhiều, chưa đến ba ngày sau, tuyết đọng dày
tới mức không thể quét nổi.

Sau đó, có một tên nô bộc thấy vậy đã dùng
muối rắc lên trên tuyết, tuyết rất nhanh bị tan ra.

Nghĩ đến đây, trong đầu Hoa Trứ Vũ đột
nhiên hiện lên một đạo linh quang.

“Hồi Tuyết, chỗ ở của ba bộ lạc kia có sản
xuất muối không?”

“Có, tộc Hà Khương ở vùng Thanh lũng, nơi
đó có rất nhiều hồ muối trắng, vừa trong vừa sạch. Ở trên thảo nguyên, chỉ có
“muối Thanh lũng” là nổi tiếng nhất. Hôm nào thời tiết như thế này, từ xa nhìn
về phía hồ muối, chỉ có một màu trắng như tuyết, tỏa ra ánh sáng lấp lánh vô
cùng đẹp mặt.”

Hoa Trứ Vũ nghe thấy, nhăn chặt lông mày
lại.

“Đan Hoằng, có gì không ổn sao?” Hồi Tuyết
ngưng trọng hỏi.

Hoa Trứ Vũ kéo chặt chiếc áo choàng lông
cáo lên, nói: “Hy vọng, mọi việc không giống như ta nghĩ. Hồi Tuyết, cô nói tối
nay Thái Tử sẽ qua sông cướp trại sao?”

Hồi Tuyết ngẫm nghĩ, nói: “Chắc chắn!”

“Hồi Tuyết, ta muốn tới chiến trường, nếu
chậm trễ sẽ xảy ra chuyện!” Hoa Trứ Vũ trầm mặc.

Nàng từng đồng ý với Tiêu Dận sẽ giúp hắn
thu phục ba bộ lạc này. Tuy hắn không để nàng vào trong mắt, nhưng nàng vẫn
muốn thực hiện lời hứa của mình.

“Được, ta phái người đi chuẩn bị ngựa!”
Hồi Tuyết đồng ý nói, vội vã đi chuẩn bị các thứ.

Trước khi Thái Tử điện hạ rời đi đã bảo cô
phải nghe theo mọi mệnh lệnh của Đan Hoằng. Lúc này, cô ấy nói muốn ra chiến
trường, cô cũng chỉ có thể nghe theo.

Ngay buổi chiều đó, Hoa Trứ Vũ dẫn theo
Hồi Tuyết và mười mấy tên hộ vệ, giục ngựa đi thẳng về phía chiến trường.

Chạy thẳng từ chiều đến đêm.

Gió Bắc vẫn đang ù ù càn quét, bầu trời u
ám, dày đặc mây đen, trăng sao đều trốn hết vào sau những đám mây, không có lấy
một tia sáng rọi xuống. Thời tiết như vậy, đúng là thời cơ cướp trại tốt nhất.

Nhưng nếu như là trúng phải bẫy quân địch
thì xong rồi.

Hoa Trứ Vũ vừa giục ngựa, vừa hỏi: “Hồi
Tuyết, có cách nào khác để liên lạc với Thái tử không?”

Giọng nói Hồi Tuyết đầy lo lắng truyền đến
trong bóng tối: “Còn có Hải Đông Thanh và những con chim ưng được huấn luyện
nữa. Nhưng, bọn nó đều được đưa ra chiến trường hết rồi.”

Đúng rồi, trên chiến trường bây giờ, lúc
nào cũng cần truyền tin, bọn họ chỉ là nữ nhân trong phủ, đâu cần sử dụng đến
chúng? Chỉ hy vọng, mọi chuyện đừng giống như nàng nghĩ!

Chương 37: Mưu kế ban đầu

Hoa Trứ Vũ và Hồi Tuyết cũng không chạy
đến chiến trường, vì khi đến giữa đường, các nàng đã gặp những binh sĩ Bắc
Triều lui về.

Trận chiến này, bọn họ đã thua.

Lúc Hoa Trứ Vũ gặp được họ, là lúc bọn họ
đã lui đến chỗ cách Thượng Kinh hai trăm dặm, xây dựng căn cứ tạm thời.

Gió Bắc cuồng nộ, ánh trăng lộ ra những
đường cong mờ sau đám mây, tuyết đọng bao trùm trời đất một màu trắng xóa.

Hoa Trứ Vũ cưỡi ngựa theo sát Hồi Tuyết,
xuyên qua một loạt binh sĩ mới gặp được Tiêu Dận.

Hắn cưỡi Đại Hắc Mã, thong thả đi trong
vòng vây của binh sĩ. Áo giáp màu đen xơ xác trong màn đêm lạnh giá. Khuôn mặt
tuấn mỹ phủ thêm một tầng sương mỏng. Ánh mắt sắc bén lạnh lẽo.

“Cô tới làm gì?” Hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ,
ánh mắt vẫn thản nhiên như trước.

Hoa Trứ Vũ xoay người nhảy xuống ngựa,
cuối cùng nàng vẫn tới muộn một bước! Nàng đang muốn nói chuyện, đã thấy thân
hình cao lớn run lên lảo đảo, sau đó nặng nề rơi từ trên lưng ngựa xuống.

“Điện hạ…” Hồi Tuyết xông tới trước mặt
Tiêu Dận, gương mặt trắng bệch.

Khinh Vân,Tế Nguyệt cũng cuống quít nhảy
xuống ngựa đem Tiêu Dận vào trong trại. Trại vừa mới dựng xong, có thị nữ châm
nến lên, tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp.

Tiêu Dận nằm ở trên giường, gương mặt
trắng bệch như tuyết, hắn cố chịu đựng đau đớn, ánh mắt màu tím đã sớm ảm đạm
trở thành một màu đen như mực.

Hồi Tuyết vươn tay cẩn thận cởi áo giáp
trên người hắn, rồi lại cởi tiếp hộ giáp trước ngực, thế này mới phát hiện ra
trước ngực Tiêu Dận có cắm một đoạn kiếm, máu tươi theo đoạn kiếm gãy chảy
xuống, nhìn qua thật ghê người.

“Điện hạ bị thương? Các ngươi cũng không
biết sao? Các ngươi bảo vệ điện hạ kiểu gì vậy?” Mặt Hồi Tuyết trắng nhợt nói.

Hoa Trứ Vũ nhìn mấy người đang quỳ gối
trước mặt Tiêu Dận. Chỉ thấy ba người Lưu Phong, Khinh Vân và Tế Nguyệt cũng
không khá hơn là bao, quần áo đẫm máu, cũng không biết là máu của kẻ địch hay
là máu của họ.

Bởi vậy có thể thấy, trận chiến vừa rồi
thảm thiết tới cỡ nào.

“Điện hạ bị thương, tự mình bẻ gãy chuôi
kiếm, còn bảo chúng ta không được nói ra chuyện ngài ấy bị thương, sợ rối loạn
quân tâm. Một mình chịu đựng vết thương, còn chiến đấu rất hăng hái.” Tiếng của
Lưu Phong càng ngày càng thấp, còn có phần nghẹn ngào.

Tiêu Dận khẽ “khụ” một tiếng, lạnh giọng:
“Lưu Phong, ngươi vận chân khí, rút đoản kiếm trước ngực ta ra!” Giọng nói của
hắn tuy bé, nhưng là vẫn đầy uy nghiêm như trước.

Mọi người nghe vậy trong lòng đều căng
thẳng, có người vội vàng đi truyền quân y.

Lưu Phong trầm giọng đáp ứng, đứng lên
định rút kiếm ra.

“Từ từ!” Hoa Trứ Vũ mở miệng, nàng thật
không hiểu sao ai ở Bắc Triều cũng lỗ mãng như vậy. Vết thương của Tiêu Dận nằm
ở trước ngực, nếu mạo muội rút kiếm ra sẽ rất dễ bị rong huyết. Đến lúc đó, cho
dù có là thần tiên cũng khó cứu.

Tất cả mọi người đều đang chú ý tới vết
thương của Tiêu Dận, còn chưa kịp để ý tới Hoa Trứ Vũ. Lúc này nghe nàng nói
vậy, liền quay đầu nhìn nàng đầy vẻ khó hiểu. Ngay cả Tiêu Dận, cũng u ám nhìn
nàng.

“Kiếm này không được rút tùy tiện, các
ngươi đã chuẩn bị thuốc cầm máu chưa? Có ngăn mấy huyệt Cự khuyết, Trung cực,
Bách hối, với mấy huyệt đạo khác lại không? Tùy tiện rút kiếm ra, nếu bị rong
huyết, các ngươi sẽ làm như thế nào?” Hoa Trứ Vũ đang đứng tựa bên cạnh cửa,
chiếc áo da cáo ôm trọn lấy khuôn cằm nàng, lộ ra vẻ mặt điềm tĩnh.

Nàng không phải là quân y, nhưng Thái Tiểu
Tứ, thân vệ của nàng lại chính là một thần y. Nên đối với những cách trị thương
thông thường, nàng đã được xem qua vài lần, cũng coi như có chút hiểu biết.

Tiêu Dận hơi ngạc nhiên, đăm chiêu nhìn
nàng, cảm thấy lời của nàng cũng có đạo lý liền gật đầu nói: “Lưu Phong, ngươi
ngăn ba huyệt đạo này lại cho ta!”

Lưu Phong khó xử gãi đầu, do dự nói: “Điện
hạ, thuộc hạ vô năng, huyệt Cự khuyết thuộc hạ còn biết, nhưng còn Trung cực
với Bách hối nằm ở chỗ nào, thì thuộc hạ không biết.”

Những thân vệ khác cũng lắc đầu.

Lồng ngực Tiêu Dận co đập đau dữ dội, hắn
thở dốc một hơi, ánh mắt càng thêm lạnh.

Con đường học võ của Bắc Triều cũng giống
Nam Triều, bọn họ chỉ nhận biết được vài huyệt vị quan trọng. Nhưng từ khi Hoa
Trứ Vũ bắt đầu luyện võ, đã học cách nhận thức huyệt đạo, nên có thể xác định
vị trí rất chuẩn xác.

“Đan Hoằng từng học qua ít kiến thức trong
quân doanh có thể xác định vị trí những huyệt đạo này. Không biết, điện hạ có
tin tưởng Đan Hoằng hay không?” Hoa Trứ Vũ chậm rãi nói.

Tiêu Dận uể oải nhìn nàng, trong mắt như
vừa lóe lên một tia chớp vậy.

Hắn gật đầu đồng ý.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi đi đến gần hắn, vận
khí điểm ba huyệt đạo trước ngực giảm bớt tốc độ máu lưu thông. Nhưng vào lúc
này, quân y cũng đã chạy tới, Lưu Phong vận khí ấn vào sau lưng Tiêu Dận, đẩy
nửa thanh kiếm kia ra. Hai quân y cuống quít đắp thuốc vào miệng vết thương,
rồi dùng vải băng bó lại.

“Hồi Tuyết, các ngươi vội vã tới đây làm
gì?” Tiêu Dận nhắm hai mắt lại, nằm nghiêng trên giường, lạnh giọng hỏi.

“Bẩm điện hạ. Lần này nô tỳ đến, là muốn
ngăn điện hạ đi cướp trại, không ngờ tới chậm một bước. Đan Hoằng nói, tộc Hà
Khương có rất nhiều muối trắng, cô ấy sợ quân địch dùng muối phá băng, đợi đến
khi quân ta qua sông, băng sẽ bị vỡ chặt đứt đầu đuôi quân ta. Lúc đó phục binh
xông ra, quân ta chắc chắn thảm bại.”

Tiêu Dận với mấy tên thân vệ nghe thấy
vậy, có phần nghẹn họng trân trối.

Lời của Hồi Tuyết giống hệt như tận mắt
chứng kiến trận đánh vừa rồi vậy, vốn bọn họ định tập kích bất ngờ, ai dè lại
trúng mai phục. Càng khó hiểu hơn là, những tảng băng kiên cố đột ngột gãy nứt.
Tổn thất binh sĩ không nói, còn cắt đạo quân ra làm hai, tan rã lực lượng.

Vốn hắn còn nghĩ ông trời không phù hộ,
giờ mới nghĩ ra, lúc vó ngựa đi trên băng không hề bị trơn trượt, chẳng lẽ
chính là muối sao!

“Tất cả lui xuống! Đan Hoằng ở lại!” Tiêu
Dận dựa vào thành giường, nheo mắt nói.

Mọi người nghe vậy, nháy mắt đã lui hết
toàn bộ.

“Đan Hoằng, cô tới đây là để thực hiện lời
hứa của mình sao? Nếu đã đến đây, vậy cô có thể nói cho bản điện hạ nghe, trận
này nên đánh tiếp thế nào?” Tiêu Dận nghiêng đầu nhìn nàng.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, nhàn nhạt nói: “Kỳ
thật nếu muốn chuyển bại thành thắng, cũng không khó.”

“Ồ?” Tiêu Dận nhíu mày.

Dưới ánh nến, cô gái mặc áo choàng da cáo,
thần sắc thong dong, đẹp như một pho tượng điêu khắc hoàn mỹ. Chỉ có đôi mắt
trong suốt như làn thu ba, thoáng hiện lên một tia sắc bén.

Hắn giật mình phát hiện nàng đã thay đổi.

Sau khi khỏi bệnh nàng đã gầy đi nhiều,
chiếc cằm nhọn hoắt, khiến người ta vừa nhìn thấy đã nảy sinh sự thương tiếc.
Nhưng những thứ thay đổi, không chỉ có dung mạo.

Đôi mắt trong veo như làn nước đã xuất
hiện thêm một thứ, đó là cảm giác bi thương nồng đậm, tuy nàng che giấu rất
tốt, nhưng vẫn bị hắn phát hiện ra.

Không những thế, cả người nàng còn sinh ra
cảm giác xa cách. Giống như có chuyện gì xảy xa đi nữa cũng không thể tác động
được tới nàng. Điều này khiến hắn có cảm giác, nàng giúp hắn đơn thuần chỉ vì
lời hứa của mình, ngoài ra không còn nguyên nhân gì khác.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.