Bình yên khi ta gặp nhau - Ngoại truyện 3 + 4
Ngoại truyện 3:
Hồng nhan họa thủy
Bạn đã từng đau đớn như vậy chưa? Giống như
trời đất lại bắt đầu hỗn loạn, bạn bị đưa vào trong một cái máy trộn, cơ thể bị
nghiền ra từng chút một, sau cơn đau đớn kinh hoàng, mọi thứ đã tĩnh lặng,
người bạn yêu nhất và người bạn thương nhất đứng trước mặt, tim bạn bị dao xẻo
từng nhát, khổng thể nói ra chữ nào.
Nói thế nào? Những gì cần nói anh đã nói
như đinh đóng cột với Tiểu Lục, kết quả? Tiểu Lục chuốc thuốc anh.
Nói thế nào?
Còn nói thế nào được?
Nếu bạn cũng giống Lý Vi Nhiên, có một đứa
em họ cùng lớn từ thời cởi truồng tắm mưa, bạn sẽ hiểu, cho dù đau đớn như cắt
gan cắt thịt, bạn cũng sẽ không nhẫn tâm hủy diệt nó ngay trước mặt người con
gái nó yêu điên cuồng, bạn sẽ sợ hãi mất nó từ giây phút đó.
Lý Vi Nhiên từng nói, trên thế giới này anh
nguyện chết vì một số người, nhưng chỉ nguyện sống một cách khổ sở vì một mình
Tần Tang. Lúc đó anh không nói với cô rằng, trong số “mấy người” đó, Tần Tống
chắc chắn nằm ở số đầu.
Đôi mắt đầy nước của Tần Tang nhắm lại, ánh
mắt hổ thẹn mà điên loạn của Tần Tống, Lý Vi Nhiên thở dài trong lòng, tuyệt
vọng đi vào trong căn phòng tối đen vốn dĩ đã đóng trong tim Tần Tang.
“Xin lỗi”, đó là câu xin lỗi tuyệt vọng
nhất trong đời anh.
Tối đó bên ngoài bệnh viện, Lý Vi Nhiên
ngồi trong xe, đau đến không thể nhúc nhích, ngồi cứng đờ trên xe cho tới lúc
trời sáng.
Cuộc đời bạn đã từng có lúc lạnh băng vô
thanh chưa? Giống như bỗng dưng bị đẩy vào thời đại phim đen trắng. Cũng không
tới nỗi xung quanh vắng lặng như chết, mà là một cảm giác mặc cho mọi thứ đổi
dời, chỉ còn lại mình ta cô đơn giá lạnh.
Quả thực là không còn chút hứng thú gì nữa.
Mà vẻ mặt giận dữ của Dung Nham lúc này
khiến Lý Vi Nhiên càng cảm thấy mệt mỏi.
“Lý, Vi, Nhiên!”, Dung Nham nghiến răng,
như thể mài ba chữ này ra nuốt vào bụng, “Chú lại đem tất cả cổ phiếu trong tay
chú ra để thế chấp?! Chú điên rồi à?”.
Lý Vi Nhiên cúi đầu, tay kẹp điếu thuốc,
tay kia ấn huyệt thái dương, giống rất bình tĩnh, “Tiền mặt bây giờ của em
không đủ!”.
“Tiền mặt cậu ném hết vào công ty Tần Uy
rồi!”, Dung Nham nổi giận, đập bàn thật mạnh, “Cậu biết công ty ‘Thành Thực’
hai năm nay đầu tư bao nhiêu tiền vào hạng mục của Tần Uy không? Huống hồ hạng
mục đó đã vận hành lâu như vậy, quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, nhà họ Trình
rút ra rồi, cái mà nhà họ Tần cần là cả một số tiền vốn khổng lồ! Chỉ một mình
cậu mà muốn gánh vác hả?”.
“Nếu không thì sao? Anh có giúp em không?”,
Lý Vi Nhiên hút một hơi, tiếp tục cúi đầu nói.
Dung Nham không kìm được, đẩy ghế bước ra,
kéo cà vạt nhấc anh lên, Kỷ Nam vội lao tới ngăn cản, Trần Ngộ Bạch bước nhanh
tới, chặn ở giữa.
Dung Nham hiếm khi mất bình tĩnh, khi kiểm
soát được thì càng buồn bực, tức tối đá lật cái ghế.
Kỷ Nam bực bội vò tóc, chuyện thu thập tin
tức của Lương Thị xưa nay đều do cô phụ trách, hành động của Lý Vi Nhiên gần
đây quá kỳ dị, cô vừa tra ra, tuy trước sau đều đầu tư cho các công ty khác
nhau, nhưng mấy công ty đó về sau đều có cùng một hành động – đầu tư cho hạng
mục của Tần Thị bị nhà họ Trình rút mất vốn. Bây giờ cả cổ phiếu của Lương Thị
mà Lý Vi Nhiên cũng thế chấp cho ngân hàng rồi, cô không dám biết mà không báo,
thế là hôm nay, Lương Phi Phàm triệu tập tất cả, trừ Tần Tống, để bàn bạc việc
này.
“Tiểu Ngũ, chú không thể như vậy! Vì một
Tần Tang, chú định khuynh gia bại sản thật hả?”, im lặng hồi lầu, Dung Nham
bình tĩnh hơn, “Nói nhẹ nhàng hơn là bây giờ cho dù có người bất chấp tất cả vì
người yêu, thì cũng phải là Tiểu Lục…”. Dung Nham chưa nói xong, Kỷ Nam đã thò
tay gõ mạnh lên lưng anh.
Lý Vi Nhiên thì không yếu đuối như Kỷ Nam
tưởng, mặt anh vẫn không cảm xúc, “Mọi người cứ mặc kệ em, bây giờ em không làm
gì đó thì rất khó chịu”. Anh lại châm điếu thuốc, “Còn về Tiểu Lục… Em luôn bảo
vệ nó, bao năm nay đã quen rồi… Không sao”, anh cố cười vui vẻ, “Mọi người yên
tâm! Em thật sự không sao, khá ổn…”
“Vậy chú cũng phải báo bọn tôi biết một
tiếng…”, Kỷ Nam cau mày, “Ngay cả chúng tôi trước đó cũng tưởng lầm tình hình
Tần Thị tốt lên là do công lao của Tiểu Lục”. Cô không nói tiếp… Chúng tôi đều
tưởng vậy, liệu Tần Tang cũng tưởng thế không? E rằng, ngay cả Tiểu Lục cũng
tưởng vậy?
Lương Phi Phàm nãy giờ không lên tiếng, lúc
này lạnh lùng hừ một tiếng. Trần Ngộ Bạch ngước nhìn anh ta, anh ta hơi gật
đầu, Trần Ngộ Bạch rút ra một tập văn kiện, đập mạnh lên đầu Lý Vi Nhiên.
Lý Vi Nhiên đau quá, ngoẹo đầu, đón lấy và
hỏi: “Gì thế?”.
Trần Ngộ Bạch cười lạnh, “Chú thì mạnh tay
lắm, bọn này không thể chịu nổi cổ phiếu bị rơi vào tay kẻ khác, nên chuộc lại
hết rồi”.
Lý Vi Nhiên sửng sốt, quay sang nhìn Lương
Phi Phàm, “Anh Cả?”.
Lương Phi Phàm nâng ly cà phê lên, “Hạng
mục đó cũng tạm, xem như đầu tư xa đi. Chỉ là khó trao đổi với ông già Tần Thị
đó thôi, nhạc phụ tương lai chú chọn thì tự đi mà nịnh bợ. Lão Tam đưa tiền đầu
tư cho chú ấy, những chuyện vất vả thì để chú ấy làm”.
Trần Ngộ Bạch gật đầu, Kỷ Nam và Dung Nham
nhìn nhau, Lý Vi Nhiên cau mày, không biết nói gì, nhận lấy tất cả văn kiện mà
Trần Ngộ Bạch đã chuẩn bị sẵn, anh im lặng.
“Tiểu Ngũ”, Trần Ngộ Bạch nói, “Đừng một
mình gánh vác quá nhiều, tuy anh không tán thành cách làm của chú, nhưng chúng
ta là anh em”.
Lý Vi Nhiên gật đầu, không còn gì để nói
nên quay lưng ra ngoài.
Dung Nham nhìn anh đóng cửa, mãi sau mới
hỏi Lương Phi Phàm: “Anh Cả, chị Yên lên tiếng bất bình thay Tiểu Ngũ à?”.
Lương Phi Phàm không thích người yêu của Tiểu Ngũ, sao có thể ra tay hào phóng
như vậy?
Lương Phi Phàm lắc đầu, “Mẹ Tiểu Ngũ gọi
điện, anh cũng phải nể mặt bà ấy… cô Ba nhà họ Tần quyến rũ Tiểu Ngũ Tiểu Lục,
hình như đúng là khá tốt…”
“Hồng nhan họa thủy…”, Dung Nham kéo dài,
bị Kỷ Nam đánh một cú.
Lương Phi Phàm và Trần Ngộ Bạch đều nghĩ
tới họa thủy nhà mình, cười khẽ.
Ngoại truyện 4: Lần
đầu tốt nhất đừng gặp nhau
Diệp Thụ và Tần Uy lần đầu gặp nhau là ở
buổi đấu giá, một số tranh chữ cổ bị thu mua của nhà họ Diệp đang bị bán đấu
giá, Diệp Thụ mười chín tuổi mặc một bộ váy dài màu xanh ngồi trong góc, sắc
mặt trắng bệch nhìn bảo bối của mình lần lượt từng bức bị người ta mang đi.
Tần Uy không phải người bản địa, đến để
khảo sát thị trường, tiện thể mua hai món đồ cổ mang về làm quà tặng bố, tấm
biển hiệu cũ kỹ đời nhà Tần có mức giá khởi điểm cao nhất, anh nhắm trúng thứ
đó ngay từ đầu.
Đó là món quà sinh nhật năm nay của Diệp
Thụ, được người cha nay đã nhảy lầu tự tử mang từ ngàn dặm xa xôi về làm quà
cho cô. Cô chưa kịp làm gì đã bị người niêm phong căn nhà đuổi ra.
Tần Uy ra tay rất mạnh nên sau mấy vòng
không ai dám ra giá nữa, anh nhẹ nhàng lấy được, đứng lên rời khỏi đó, cô gái
tóc ngắn áo xanh đó đột nhiên đứng lên, chặn đường anh.
“Chào cô?”, Tần Uy cười, “Có chuyện gì sao?”.
“Tấm biển đó, cho tôi mượn một thời gian
được không?”, Diệp Thụ rất bình tĩnh rất lễ phép, “Xin lỗi, đó từng là đồ của
nhà tôi, tôi muốn vẽ lại làm kỉ niệm”.
Tần Uy lúc đó chỉ mới hai tư tuổi, không
lạnh lùng dửng dưng như bây giờ, anh có vẻ hứng thú nhìn Diệp Thụ, “Tại sao tôi
phải nhận lời?”.
Diệp Thụ sắc mặt càng trắng bệch, mím chặt
môi rồi lặng lẽ quay lưng bỏ đi. Tần Uy tự nhiên thấy tim rung động, đưa tay
kéo cô lại, “Này… nhờ người khác giúp làm gì mà lại kiêu ngạo như cô chứ?”.
Diệp Thụ quay lại, liếc nhìn anh, hờ hững.
Mãi sau này Tần Uy cũng biết: Diệp Thụ, cô
chưa từng cầu xin ai.
Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
“Tiểu Thụ…”, Tần Uy ôm cô rất chặt, hàng
lông mày cau lại, “Đi gặp bố anh được không? Anh không thể thuyết phục ông,
chắc chắn! Em chỉ cần đi gặp ông một lần là được!”.
“Anh buông em ra trước đã!”, cô nói gọn.
Tần Uy bịn rịn buông ra, ngón tay vuốt ve
gương mặt cô, thở dài, “Anh là con trai lớn phải kế tục gia nghiệp, không thể
vì một người mà từ bỏ cả một gia tộc… Tiểu Thụ, anh biết em không thích nể mặt
người khác, nhưng lần này vì anh, vì tương lai chúng ra, em thử một lần được
không? Bố anh sẽ thích em! Nhất định!”.
“Nhưng em chưa chắc sẽ thích ông ấy”, Diệp
Thụ lạnh lùng thẳng thắn, “Tần Uy, em không cảm thấy mình không xứng với anh,
nếu anh hoặc người nhà anh nghĩ như vậy, mọi người có thể đi tìm người khác”.
“Diệp Thụ!”, Tần Uy tức tối, “Anh vì em mà
làm loạn cả gia tộc lên, mà em không thể vì anh hi sinh một chút hay sao?! Tôn
nghiêm của em quan trọng thế à? Giữa chúng ta luôn là chỉ một mình anh tình
nguyện ư?”.
“Không phải”, Diệp Thụ nhìn anh, “Nhưng em
có giới hạn của em. Vì tình yêu mà chấp nhận sự khinh thị của người khác đối
với nhà em, em không muốn. Tần Uy, có lẽ chúng ta không hợp nhau. Anh cũng đã
nói, anh là con trai cả, cưới một người có gia cảnh như em là không tốt cho
tương lai”.
Tần Uy hít một hơi thật sâu, đấu tranh liên
tiếp mấy ngày với gia tộc đã khiến anh mệt mỏi, còn Diệp Thụ lạnh nhạt thế này
khiến anh đau đớn vô cùng. “Tiểu Thụ”, anh nắm vai cô, ngừng lại. “Em hay nói
anh biết: em có nguyện vì anh mà cúi đầu một lần trước bố anh không? Một lần
thôi, nếu ông làm khó em, nếu họ còn không chấp nhận, anh sẽ không cần gì cả,
đưa em đi ngay”.
“Em không muốn”, Diệp Thụ nói khẽ, nhưng
không dám nhìn thẳng mắt anh, “Anh về đi”.
Anh bất động.
Mãi sau cô nghe anh cười khẽ một tiếng, cực
kì thê lương và bất lực, sau đó vai cô
nhẹ bẫng – anh rút tay lại, đi thẳng không quay đầu lại.
Diệp Thụ máy móc đi từng bước vào nhà, từ
sảnh nhà gần đó có một người cao lớn, rất giống Tần Uy, “Cô Diệp”, ông ta khách
sáo gọi cô, “cám ơn cô đã hợp tác với chúng tôi”.
“Không cần”, Diệp Thụ lúc này đã hoàn toàn
lạnh như băng tuyết, “Tôi không vì các người”.
Người đàn ông mỉm cười, “Tôi biết… Nhà
chúng tôi đều vì nó mà thôi. Cái này, xin cô nhận lấy – hoàn bích quy triệu,
cũng xem như chút tâm ý nhỏ của chúng tôi, cám ơn cô Diệp đã thấu hiểu”.
Là tấm biển bị gãy ấy. Trong mắt Diệp Thụ
thoáng ánh sáng bừng lên nhưng cũng là nỗi đau vô cùng, cô không nhận lấy, “Tôi
không cần”. Giọng cô run lên.
Cô không cần, cô không vì bất kỳ thứ gì mà
buông tay, mà chỉ muốn tốt cho anh.
Cô chỉ vì anh.
Người đàn ông đó cười, đóng cái hộp lại đặt
xuống chân cô, sau đó nhanh chóng lặng lẽ biến mất.
Đó là trận tuyết lớn nhất năm đó ở R, hai
bên tường cao và hẹp của con hẻm cắt bầu trời thành những miếng nho nhỏ, tuyết
rơi lả tả lên cái hộp, ngón tay lạnh băng không có cảm giác. “Bố”, giọng cô rất
khẽ, “Con thực sự, thực sự rất yêu anh ấy…”
Mười năm sau…
“Diệp Thụ, mang cái này đến phòng họp”, chị
Vương đưa tập tài liệu ra, “Nhanh lên, hôm nay có khách quý’.
Diệp Thụ nhận lấy, lặng lẽ đi tới phòng
họp. Gặp cô bé bưng trà nước ở cửa, lóng ngóng bê hai khay trà, Diệp Thụ đón
lấy một, hai người cùng mở cửa vào trong.
Lão tổng đang thao thao bất tuyệt với một
người đàn ông mặc áo gió màu đen, thần sắc cực kỳ điềm tĩnh, Diệp Thụ cúi đầu
đưa văn kiện, cô đi vòng sang bên kia mang trà, cô tiện tay gác khay trà xuống,
ly cuối cùng đưa đến khách quý, cô đặt xuống, cây bút máy trong tay người đó
rơi “cộp” xuống bàn.
Mọi người đều im lặng, tưởng khách quý có
gì không hài lòng.
Diệp Thụ từ từ ngước lên, gương mặt tuấn tú
của Tần Uy hiện ra. Cô đờ đẫn, mãi sau mới biết mình mất kiểm soát, rụt tay lại
rồi vội vã ra ngoài.
Buổi chiều cô viện cớ xin nghỉ, về từ sớm.
Về tới nhà mới hơi yên lòng, pha ly trà thơm ngồi xuống bàn, hương trà thơm
ngát, mãi sau nước mắt cô đã rơi xuống.
Cứ tưởng… cả đời này không còn gặp được
nữa.
Chuông cửa vang lên, cô quá đau lòng, mơ
màng chạy ra mở cửa, đến khi nhận ra là anh thì đã muộn, anh đưa tay ra chặn
rồi chen vào trong. Cô định lùi lại thì anh đã kéo cô vào lòng.
Tần Uy hít thở nặng nề, ôm cô chặt như thể
muốn hòa tan vào nhau.
“Tiểu, Thụ”, anh gọi khẽ, mười năm rồi.
Diệp Thụ rã rời, đổ ập vào lòng anh, nước
mắt như mưa.
Thực sự không phải cô tham lam, chỉ là số
phận… thật quá vô tình.
Những ngày tiếp đó là những ngày vui vẻ
nhất trong đời Diệp Thụ và Tần Uy.
Tần Uy ngày đêm ở bên cô, không làm gì cả,
chỉ cần ngắm cô là được, bao năm qua, Tiểu Thụ của anh không hề thay đổi.
Mười năm rồi, anh cứ tưởng sẽ mãi sống như
vậy, ai ngờ Thượng đế vẫn thương tình.
Thế nhưng Diệp Thụ biết rõ không thể lâu
dài được, mười năm trước vấn đề còn đó, mười năm nay lại bao nhiêu biến hóa,
vật thì còn mà người đã mất. Chỉ có anh ngốc đó vẫn khờ khạo tưởng cô không
thay đổi.
Để anh ngốc nghếch đi, được này nào hay
ngày đó, Diệp Thụ nghĩ thế, cả đời này dù sao em cũng không thoát khỏi hai chữ
“thê lương”, chi bằng cho nửa đời sau của em đổi lấy ký ức duy nhất về anh.
Vợ của anh cuối cùng đã tìm đến.
“Chào cô”, người phụ nữ ấy cười hiền hòa,
dịu dàng nói, “Tôi là Vương Di, quãng thời gian này… làm phiền cô đã chăm sóc
chồng tôi, cô đã mệt mỏi rồi”.
Diệp Thụ im lặng.
“Gọi dì đi, trước khi đến mẹ dạy con thế
nào?”, Vương Di cười, xoa đầu cậu bé đứng cạnh, cậu bé ngây thơ cười rất đáng
yêu: “Chào dì, con là Tần Dương”.
“Nhỏ hơn là con gái của tôi, là Tần Liễu.
Mấy ngày nay bị bệnh, tôi không đưa nó theo”, Vương Di cười nói, “Tên của cô có
chữ ‘Mộc’ đúng không? Chồng tôi đặt tên cho con đều có chữ Mộc…”
“Đừng nói nữa”, Diệp Thụ lạnh lùng cắt
ngang, “Cô muốn làm gì? Cứ nói thẳng”.
“Tôi chỉ muốn gặp cô, trò chuyện, để cô
biết sự tồn tại của tôi và đám trẻ, giống như tôi luôn biết cô tồn tại”. Vương
Di đỏ hoe mắt, “Ban đầu lúc tôi và Tần Uy kết hôn, anh ấy đã nói cả đời này,
trong tim anh ấy chỉ có một người, nếu tôi không thể chấp nhận thì đừng kết
hôn… Nhưng con gái trong những gia đình kiểu này như chúng tôi, không thể đòi
hỏi chồng một lòng một dạ, Tần Uy cũng rất tốt, mấy năm nay chưa từng có gì bên
ngoài, những bà vợ khác đều hâm mộ tôi…”
“Xin hãy nói trọng tâm đi?”, Diệp Thụ cau
mày, những lời của Vương Di khiến tim cô chảy máu. Những chuyện đời thường cô
ta nói, Diệp Thụ chưa từng biết đến, cũng là thế giới cô không có tư cách xen
vào.
“Được… Thực ra, thực ra không có trọng tâm,
tôi chỉ muốn đến thăm cô, cũng để cô biết tôi, sau này…”
“Không có sau này”, Diệp Thụ đứng lên cười
lạnh, “Cô không cần phí sức ám chỉ, tôi sẽ không cùng chia sẻ một người đàn ông
với cô – tôi không xứng. Anh ấy là chồng cô, bố của các con cô, sau này tôi sẽ
không gặp lại anh ấy nữa”.
“Cô Diệp, xin cô đừng như thế, nếu cô bỏ
đi, chồng tôi…”
“Tôi sẽ coi như hôm nay cô chưa đến, không
ai biết. Còn nữa”, Diệp Thụ ngừng lại, giọng thấp dần, cô cúi đầu, thành thực
và bất lực, “Thật xin lỗi, tôi không cố ý làm phiền cuộc sống của cô. Tôi biết
anh ấy đã kết hôn, không phải lỗi anh ấy… Là tôi”.
Là tôi nhất thời… không kìm được lòng.
Cuộc đời này quá đau khổ, nên ly rượu độc
Tần Uy, càng uống cô càng không kìm được, lần này đã là giới hạn, cô phải chết
đi. Kiêu ngạo như cô, một đời chịu nhục một lần là đủ rồi. Làm tổn thương một
người phụ nữ vô tội và hai đứa trẻ vô tội, cô sẽ lấy cuộc đời còn lại của mình,
xem anh như khách qua đường để chuộc tội.
Tối đó Tần Uy trở về, Diệp Thụ đứng trước
mặt anh, vung tay ném tấm biển cũ kỹ đó xuống mặt hồ sau nhà.
“Nếu còn có ý gì khác, em sẽ như tấm biển
này, biến mất hoàn toàn khỏi thế gian”, mặt cô không chút sắc máu, nói từng
chữ.
Lúc đó trong bụng cô đã mang thai Tần Tang
ba tháng, Tần Uy không hề biết.
Từ hôm đó, mọi yêu thương trong anh đã đóng
sập cửa. Từ đó, anh yên phận làm chồng, làm cha, nhưng không còn yêu thương
được ai nữa.
Tám năm sau, Tần Uy vô tình biết “Tần
Tang”, đón con gái về.
Lại mười lăm năm sau, Tần Uy nhận được điện
thoại đầu tiên của Diệp Thụ trong đời.
“Alo…”, chủ nhân nhà họ Tần nức tiếng bốn
phương, giọng lại run lên.
“Là tôi… Chào anh”, giọng Diệp Thụ vẫn lạnh
băng, “Tôi là Diệp Thụ”.
“Ừ”, Tần Uy nhắm nghiền mắt, khẽ cười như
đang trong mộng, yếu ớt và hoang mang.
“Chuyện kết hôn của Tần Tang… Anh để nó tự
quyết định được không? Diệp Thụ ngừng lại, “Xin anh, đây là chuyện lớn cả đời
nó, dù đúng hay sai, tôi chỉ mong nó có thể như ý”.
“Được”, Tần Uy không chút do dự.
“Thế… tạm biệt”.
“Tạm biệt”. Ông nghe tiếng “tút tút” vọng
lại, cả đêm không nỡ cúp máy.
Tối đó ông ở trong văn phòng cả đêm, âm
thanh đơn điệu đó vẫn ở bên ông, và cả tấm biển gãy đời nhà Tần. Tiểu Thụ em
nhìn đi, cả thế giới này trừ em, không còn ai khác khiến Tần Uy anh có thể mất
đi.
Cả đời này cứ thế thôi, kiếp sau… Tiểu Thụ,
đừng gặp lại anh nữa.
Lần đầu tốt nhất, không gặp nhau.

