Xin lỗi nhé, cút rồi! - Chương 20 - 21
Chương 20: Án mạng ở tiêu cục
Đến một nhà trọ nhỏ thuê hai gian phòng, Độc Cô Ngạn lập tức kéo Hề Hề
vào một phòng, khiến cho Phong Lăng Ba kêu to: “Này Độc Cô khổng tước, ngươi
muốn làm gì hả?” Trả lời nàng là tiếng đóng cửa “rầm” một cái.
“Tiêu cô nương, cô có biết loại
sâu này không?” Độc Cô Ngạn mở nắp chiếc hộp, đưa cho Hề Hề xem.
Nét mặt Hề Hề rất nhạt nhẽo,
nhìn hắn, không nói một lời.
Độc Cô Ngạn không biết phải làm
sao đành mở miệng nhắc lại: “Hề Hề, cô nhận ra loại sâu này chứ?”
Lúc này Hề Hề mới vui mừng gật
đầu nhìn hắn rồi nói: “Muội biết.”
Đôi lông mày đang nhíu chặt dần
dần dãn ra, Độc Cô Ngạn lại hỏi: “Đây là loại sâu gì? Có độc không?”
Hề Hề lắc đầu: “Muội không
biết.”
“Không phải cô vừa nói biết
loại sâu này sao?” Đôi lông mày của Độc Cô Ngạn lại nhíu lại.
“Ừm, bởi vì ở Tụ Hiền lâu muội
từng bị nó cắn, nhưng nó đã bị một cước của Nhị Nha biến thành đồ ăn tươi rồi.”
Hề Hề ra vẻ tiếc nuối. Nàng vốn muốn bắt chúng lại, đợi khi trở về nhà sẽ đem
dọa cha.
“Cô đã từng bị cắn chúng?” Độc
Cô Ngạn kinh ngạc hỏi.
“Vâng, ở đây nổi lên vài nốt đỏ
nhỏ nhỏ, nhưng sau lại dần biến mất.” Hề Hề vén tay áo lên, chỉ vào cánh tay
nhỏ bé nói. Trên đó một vết tích cũng không còn.
“Nhị Nha ăn xong có phản ứng gì
không?”
“Ừm, có lẽ Nhị Nha thấy vị của
nó không tồi…” Ăn xong còn liếm liếm cái vuốt.
Độc Cô Ngạn trở lên trầm mặc.
Vì sao Hề Hề bị cắn mà không trúng độc? Ngay cả con báo trắng kia cũng không có
phản ứng gì… Chẳng lẽ không phải cùng một loại sâu?
“Cô xác định chính là loại sâu
này?”
“Vâng, bọn nó giống nhau, trông
giống tằm.” Hề Hề vừa nói vừa đưa một ngón tay chọc chọc vào trong hộp.
“Đừng chạm vào, có độc.” Độc Cô
Ngạn vội vàng kéo tay nàng ra khỏi cái hộp. Nhưng lại nhớ ra nàng vốn là con
gái của quái y, có lẽ cha nàng đã cho nàng ăn linh đan diệu dược gì đó, bách
độc bất xâm.
“Vâng.” Hề Hề chậm chạp thu lại
ngón tay, đôi mắt chớp chớp nhìn hắn, ánh lên vẻ mãn nguyện. A Ngạn hôm nay
thật thân thiết nha!
Độc Cô Ngạn lại một lần nữa
trầm tư suy nghĩ. Bởi vì sơ xuất của hắn mà hai người kia đã bị diệt khẩu, kẻ
thần bí giết bọn họ sau đó cũng không còn tăm tích, hiện giờ manh mối duy nhất
chính là xác những con sâu này. Trước khi trở về, hắn cố ý vòng đến trước cửa
chính của đại viện xem xét, đây đúng là một tiêu cục, tên là Xích Tùng Chấn Viễn.
Chấn Viễn tiêu cục trong võ lâm
rất có danh tiếng, bởi không đơn giản chỉ có một tiêu cục ở đây mà từ Tây Bắc
đến Giang Nam, hầu như thành trấn phồn hoa nào cũng có cứ điểm của nó, nhân lực
ước đến cả vạn người, được xưng là võ lâm đệ nhất tiêu. Tổng tiêu đầu họ Từ tên
Chấn Viễn, khi còn trẻ đã nổi danh trên giang hồ với Phích Lịch thủ [Phích Lịch: sét đánh, bàn tay sét đánh =
=" nghe như truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn], làm người rất coi trọng chữ
tín, không chỉ võ nghệ xuất chúng, tài kinh thương cũng đứng hàng đầu, hai mươi
năm trước, Chấn Viễn tiêu cục mà ông sáng lập nghiễm nhiên trở thành nơi được
tin tưởng và có danh dự nhất trong võ lâm, người người ca tụng. Trong thị trấn
Xích Tùng này bọn họ cũng có một phân cục, không ngờ lại gặp phải độc thủ của tổ
chức thần bí này.
Những người đó, rốt cuộc có âm
mưu gì?
Sự việc xảy ra ngày càng nghiêm
trọng hơn so với tưởng tượng. Xem ra phải nhanh chóng đến Ân Châu bàn bạc với
bác, không chừng võ lâm sắp dấy lên một trận gió tanh mưa máu.
“A Ngạn.” Hề Hề gọi hắn một
tiếng. Hắn trong nháy mắt từ trầm tư khôi phục vẻ bình thường. Bây giờ hắn còn
phải mang theo nha đầu này…
“A Ngạn, huynh không vui sao?”
Hề Hề thân thiết hỏi thăm hắn. Hai hàng lông mày của huynh ấy đã nhíu chặt lại
rồi kia. Nhưng hình như A Ngạn chưa bao giờ vui vẻ cả…
“Ngày mai cô ở lại nhà trọ,
không được ra ngoài, biết không?” Độc Cô Ngạn nhàn nhạt nói với nàng.
“A Ngạn, cùng đi không được
sao?” Hề Hề trực tiếp hỏi vấn đề nàng quan tâm nhất.
“Ta
có chuyện phải làm.” Độc Cô Ngạn đi tới mở cửa, đem Hề Hề đến trước mặt người
vẫn dán tai ở cửa nghe trộm, chính là Phong Lăng Ba, nói: “Để ý cô ấy cẩn
thận.”
“A
Ngạn, huynh định đi đâu, làm gì?” Hề Hề quay đầu lại hỏi.
Độc
Cô Ngạn hạ tầm mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Giải quyết xong mọi việc, ta sẽ
trở về.” Nói xong, người nhảy ra khỏi cửa sổ, biến mất.
“A
Ngạn.” Hề Hề vội vàng chạy đến trước cửa sổ, nhưng hắn đã biến mất không để lại
dấu tích.
“Độc
Cô khổng tước thần kinh, rốt cuộc là đang làm cái gì vậy?” Phong Lăng Ba ở phía
sau nhỏ giọng nói thầm.
Ngày
hôm sau, mọi người trong trấn bàn tán sôi nổi, Phong Lăng Ba ghé vào lầu một
của một nhà trọ bình dân, nghe ngóng một hồi đã dần dần lý giải được chuyện gì
đang xảy ra. Chuyện là tiêu cục lớn nhất trấn – Chấn Viễn tiêu cục, ngày hôm
qua bỗng nhiên gặp họa diệt môn. Không, cũng không thể gọi là diệt môn, bởi
người già, phụ nữ và trẻ em đều còn sống, chỉ là mọi người cũng không lý giải
được tại sao nam nhân trong nhà võ công đều tốt, vậy mà lại chết bất đắc kỳ tử
phía sau hoa viên. Nghe nói lúc này quan phủ đã ra lệnh giới nghiêm toàn trấn,
bất luận kẻ nào cũng không được vào thành, cũng không để kẻ nào có thể rời khỏi
thành. Dù sao bỗng chốc chết đến ba bốn mươi người, lại đều là người biết võ,
quan phủ cũng trở nên lo lắng.
“Độc
Cô Ngạn liệu có liên quan đến những chuyện này không? Ngày hôm qua sắc mặt hắn
thật khó coi.” Phong Lăng Ba vừa đi đến phòng Hề Hề vừa lẩm bẩm. Nha đầu Hề Hề
kia từ khi bị Độc Cô Ngạn bỏ lại đây, liền ngồi canh giữ bên cửa sổ, ngây ngốc
chờ hắn trở về, đến cơm cũng không buồn ăn.
“Đại
Mao, A Ngạn vẫn còn ở trong trấn sao?” Bên trong truyền ra câu hỏi của Hề Hề.
Từ đêm qua đến nay, câu này nàng hỏi cũng phải đến một trăm tám mươi lần.
“Oa
oa.” Đại Mao không chút do dự kêu lên hai tiếng tỏ vẻ khẳng định.
Hề
Hề lại nằm sấp xuống, quay về phía cửa sổ, tiếp tục sự nghiệp “vọng phu” của
mình.
“Hề
Hề, tới đây ăn chút gì đi, muội có nhìn đến mù mắt hắn cũng không lập tức xuất
hiện được.” Phong Lăng Ba bưng bát canh gà đặt lên bàn trước cửa sổ. Nàng thật
lòng yêu thích Hề Hề, nha đầu này lại cố tình không nhận ra bộ dạng của mình có
gì không tốt, cứ khăng khăng phải như thế này.
“Phong
tỷ tỷ, vì sao lần nào A Ngạn cũng không cho muội đi cùng?” Hề Hề quay đầu hỏi,
trong giọng nói tràn đầy buồn rầu.
“Nha
đầu ngốc, muội không biết võ công, nếu như hắn ra ngoài làm chuyện nguy hiểm,
muội đi theo không phải cũng nguy hiểm sao?” Phong Lăng Ba xoa xoa khuôn mặt vô
cảm như khúc gỗ của nàng.
“A Ngạn lo lắng cho muội sao?”
Hề Hề nghe xong cảm thấy rất vui vẻ.
“… Đúng vậy.” Phong Lăng Ba
chần chừ gật đầu, tuy nàng nghĩ Độc Cô khổng tưởng nhất định là ngại Hề Hề
vướng tay vướng chân, nhưng nàng sẽ không nói sự thật đó ra làm Hề Hề đau lòng.
“A Ngạn thật tốt.”Hề Hề cảm
động ca ngợi. Phong Lăng Ba thầm oán Độc Cô Ngạn mấy câu, nhìn khuôn mặt nhỏ
nhắn nghiêm trang trước mặt, không nhịn được lại tiến đến xoa xoa thêm mấy cái.
“Phong tỷ tỷ, tỷ đi Ân Châu làm
gì vậy? Tìm tướng công sao?” Sau khi tâm tình được thả lỏng, đột nhiên Hề Hề
hăng hái nói chuyện phiếm, liền bám lấy Phong Lăng Ba hỏi chuyện.
“Cô nàng Hề Hề này, muội nghĩ
mọi người đều giống muội, không sợ xấu hổ mà đuổi theo nam nhân sao?” Phong
Lăng Ba nhéo cái mũi nhỏ của Hề Hề, giọng nói nhỏ dần: “Cha tỷ… Ông ấy bị người
ta ám hại, đến nay vẫn không biết hung thủ là ai. Các huynh đệ trong nhà đều
đến Ân Châu tham gia đại hội võ lâm, báo thù cho cha. Tỷ là con gái của người,
không thể không làm gì. Tỷ muốn tự mình tìm ra hung thủ, báo thù cho cha.”
Nàng nhìn vẻ mặt ngây thơ của
Hề Hề, không khỏi tự giễu mình, cười nói: “Xem tỷ này, nói với muội những điều
này làm gì chứ. Muội quá đơn thuần, không hề biết thế giới này tàn khốc như thế
nào, nhưng Phong tỷ tỷ lại muốn muội mãi mãi có thể hồn nhiên, ngây thơ như bây
giờ, ít nhất cũng có thể được vui vẻ.” Xoa xoa đầu Hề Hề, Phong Lăng Ba mỉm
cười có chút thê lương. Thật ra nàng cũng chỉ hơn Hề Hề có một, hai tuổi, trước
khi cha nàng bị sát hại, chẳng phải nàng cũng là một tiểu thư ngây thơ, tùy
hứng, không hiểu sự đời đấy sao, chỉ là khi cha đã mất, nàng mới phát hiện
chính mình vẫn được bao bọc tốt mới có thể sống thoải mái như vậy. Cái chết của
cha nàng khiến nàng trưởng thành chỉ sau một đêm, là con gái, nàng cũng phải
gánh một phần trách nhiệm, cho dù con đường phía trước không biết có những nguy
hiểm gì, nhưng nàng cũng không e sợ.
“Những thứ thật sự quan trọng,
cho dù phải dùng cả tính mạng cũng phải tự tay mình bảo vệ.” Hề Hề đột nhiên
nói. Đây là câu nói mà một lần mẹ từng nói với cha, tuy rằng nàng không hiểu,
nhưng khi mẹ nói ra những lời này, trông mẹ thật vĩ đại.
Phong Lăng Ba ngẩn người nhìn
vẻ mặt nghiêm túc của Hề Hề, trong lòng đột nhiên nghĩ, có lẽ ôm một tâm hồn
như trẻ sơ sinh như Hề Hề mới là chuyện hạnh phúc nhất thế gian. Tuy khuôn mặt
nàng luôn trông ngơ ngơ ngác ngác, nhưng cũng không phải là giả ngu.
Nàng xoa đầu Hề Hề, dịu dàng
nói: “Hề Hề, Phong tỷ tỷ sẽ bảo vệ muội thật tốt.”
Hề Hề có chút ngốc nghếch quay
lại ôm lấy cánh tay của Phong Lăng Ba, nói với nàng: “Phong tỷ tỷ, muội cũng sẽ
bảo vệ tỷ, và cả A Ngạn nữa.” Trong lời nói tràn đầy vẻ nghiêm túc. Trong lòng
nàng bỗng thấy ấm áp, ngây ngốc nhìn Hề Hề, đôi mắt sáng lên, trong đó ánh lên
vẻ kiên định. Một lúc sau, Phong Lăng Ba bỗng bật cười, gật gật đầu: “Cảm ơn Hề
Hề.” Đương nhiên, nếu quên luôn cái tên phía sau thì càng đẹp.
Thị trấn Xích Tùng đã giới
nghiêm mấy ngày, nhưng vẫn không phát hiện ra manh mối gì, lại càng cấp bách
tìm ra hung thủ. Thật là một vụ án mạng kỳ lạ, cuối cùng quan phủ cũng không
biết phải làm thế nào, đành tạm gác vụ án lại để điều tra sau.
Độc Cô Ngạn điều tra tại thị
trấn Xích Tùng ba ngày, cũng không phát hiện điều gì liên quan đến tổ chức thần
bí. Xem ra rất có khả năng bọn chúng đã rút khỏi Xích Tùng.
Hắn chỉ không hiểu, thật ra tại
huyện Tụ Vân, tổ chức thần bí đã biết bọn họ bắt đầu điều tra chuyện này, vì
sao vẫn tiếp tục hành sự trắng trợn như vậy? Là do không lo sợ, hay còn mục
đích đặc biệt gì khác.
Có lẽ đây là lúc phải nói
chuyện với Phong Lăng Ba.
“Thu dọn hành lí đi, chúng ta
phải nhanh chóng tới Ân Châu.” Sau khi về đến quán trọ, Độc Cô Ngạn lập tức nói
với một người đang quanh quẩn bên cạnh hắn như một con chó nhỏ. Hề Hề gật đầu,
nhảy về phía trước đi gọi Phong Lăng Ba.
“Nhị Nha, Đại Mao, đi thôi.” Hề
Hề quay về phía Đại Mao và Nhị Nha đã mắt to mắt nhỏ trừng nhau, vẫy vẫy tay
với chúng, Nhị Nha phẫn nộ thu hồi ánh mắt, ung dung lắc lắc đuôi, ưu nhã đi về
phía Hề Hề. Đại Mao ở phía sau không hiểu gì oa oa lên hai tiếng, không thấy ai
để ý đến nó, đành phải nhảy về phía trước, nối đuôi đi theo.
Chương 21: Cái chết của trang chủ
Rời khởi Xích Tùng trấn, bởi vì phải nhanh chóng đến Giang Nam, đi
đường lớn hiển nhiên không phải một sự lựa chọn sáng suốt. Vì vậy, Độc Cô Ngạn
chọn đường nhỏ, Hề Hề đương nhiên nghe theo lời hắn, còn Phong Lăng Ba cũng
không có ý kiến gì.
Cũng may cả ba người đều có vật
cưỡi, nhất là Nhị Nha, càng vất vả công lao càng lớn, không chỉ làm vật để cưỡi
mà còn kiêm luôn chức năng làm chỗ ngủ cũng như chăn bông. Hề Hề không phải
người học võ, đêm mùa xuân thời tiết còn chút se lạnh, lớp lông ấm áp của Nhị
Nha quả là tấm chăn bông tốt nhất để tránh gió. Chỉ là, mỗi khi nàng nhiệt tình
mời Độc Cô Ngạn cùng ngủ trong cái bụng ấm áp của Nhị Nha thì đều bị đáp trả
bằng ánh mắt ánh mắt khinh thường, ngược lại, Phong Lăng Ba hưởng ứng vô cùng
hăng hái.
Nhìn Hề Hề vùi mình trong lòng
Nhị Nha, dần dần ngủ say, Độc Cô Ngạn đứng dậy tiến lại gần Phong Lăng Ba, nhẹ
giọng nói: “Phong cô nương, ta có việc thỉnh giáo, liệu có tiện nói chuyện
không?”
Phong Lăng Ba có chút kì quái
nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Độc Cô Ngạn, không khách khí nói: “Vô sự hiến ân
cần, phi gian tức đạo [Không có việc gì
tự nhiên nịnh bợ, không có ý tốt]! Hơn nữa Hề Hề đang ngủ, không ngồi yên
ngắm con bé, ngươi với ta có chuyện gì mà nói?” Có chuyện gì có thể quan trọng
hơn việc ngắm nhìn tư thế ngủ của Hề Hề?!
Tư thế ngủ của tiểu nha đầu này
vô cùng dễ thương, một tay để bên má, một tay nắm lấy đuôi của Nhị Nha, khuôn
mặt nhỏ nhắn ngơ ngác sau khi ngủ say khẽ động đậy theo hơi thở, cái miệng nhỏ
nhắn hơi bĩu lên, nàng nhìn mà tay chân ngứa ngáy, thật muốn nhéo cái má kia
một cái!
“Việc này vô cùng hệ trọng,
phiền Phong cô nương qua đây một chút.” Độc Cô Ngạn đưa tay tạo thành một động
tác mời, Phong Lăng Ba liếc mắt nhìn một cái, vỗ vỗ Nhị Nha ý bảo nó canh chừng
cho Hề Hề rồi đứng dậy đi theo hắn qua một bên. Đi ngang qua chỗ Hề Hề nằm,
nàng chăm chú nhìn Độc Cô Ngạn, phát hiện hắn không thèm liếc nhìn Hề Hề lấy
một cái, trong lòng càng cảm thấy không đáng. Loại nam nhân không biết quý
trọng này rốt cuộc tốt ở chỗ nào?
“Này, Độc Cô Ngạn, Hề Hề thích
ngươi như thế, ngươi thích muội ấy một chút thì chết sao?” Đi theo Độc Cô Ngạn
đến một khoảng đất trống, ánh trăng như nước bao trùm tất cả, những cơn gió đêm
mát lạnh phả mặt không làm giảm chút nào sự tức giận trong lòng Phong Lăng Ba.
“Xin hỏi Phong cô nương, cô
nương là con gái của Phong Mộ Liên của Tam Tuyệt trang, Phong tiền bối?” Độc Cô
Ngạn không để ý đến sự khiêu khích của nàng, hỏi thẳng vào vấn đề chính.
“Đúng thì sao?”
“Xin hỏi Phong tiền bối bị sát
hại như thế nào?” Độc Cô Ngạn lại tiếp tục hỏi.
Sắc mặt Phong Lăng Ba đông cứng
trong nháy mắt, hai bàn tay nắm chặt, trong mắt ánh lên hận ý vô cùng.
Nhắc tới Tam Tuyệt trang, trên
giang hồ gần như không người nào không biết, danh tiếng tuyệt đối không thua gì
ngôi sao Bắc Đẩu trong võ lâm – Thiếu Lâm tự, cùng năm phái Thiếu Lâm tự, Côn
Lôn phái, Không Đấu môn, Ly Trần cung, Lạc Mai sơn trở thành lục đại môn phái
đứng đầu trong giang hồ, có thể thấy được thực lực và sức ảnh hưởng của họ.
Đương nhiên, Tam tuyệt trang
cũng là một môn phái đặc biệt nhất trong những môn phái này.
Đặc biệt ngay từ tên gọi của
nó.
Cũng như tên gọi, Tam Tuyệt
trang đương nhiên có tam tuyệt [Tuyệt
trong tuyệt đối, ba tuyệt kĩ giỏi nhất võ lâm], nhưng mọi người trong Tam
Tuyệt trang đều không biết võ công.
Một đại bang đại phái có thể
đứng vững trong võ lâm, võ nghệ cao siêu đương nhiên là gốc rễ sinh tồn, Tam
tuyệt trang không có bất cứ đệ tử nào học võ lại có thể có một địa vị đặc biệt
ở trên giang hồ như vậy, đương nhiên là có pháp bảo để giành thắng lợi.
Tam Tuyệt gồm cơ tuyệt, độn
tuyệt, trang tuyệt.
Cơ tuyệt – Tam Tuyệt trang tinh
thông về các loại cơ quan và ám khí, đặc biệt là trang chủ Phong Mộ Liên, từ
khi còn trẻ đã được người lúc bấy giờ xưng là “Tam tuyệt thánh thủ”, không chỉ
thiết kế được những cơ quan bẫy rập khéo léo, mà dùng ám khí cũng đạt đến trình
độ tuyệt hảo. Rất nhiều người còn chưa nhìn thấy ông xuất thủ đã bị trúng ám
khí ngã xuống, đương nhiên, ông am hiểu nhất là dùng châm, nhất là loại ám khí
hiếm thấy, Mai Hoa châm. Cấu tạo của loại ám khí này gồm năm chiếc kim thép nối
liền với nhau ở đuôi kim, sau khi bắn trúng kẻ địch, Mai Hoa châm phân ra năm
hướng, giống như năm cánh của hoa mai. Bởi vậy, ông còn có mộ biệt hiệu rất
thanh nhã là Phong Trung Mai thiếu gia.
Người của Tam tuyệt trang không
hề luyện võ, bởi vậy cũng không một chút nội lực nào, khi ám khí phát huy uy
lực khó tránh khỏi chịu ảnh hưởng. Nhưng bọn họ đã chế tạo thêm một cơ quan nhỏ
có tác dụng phụ trợ khi ám khí bắn ra, bởi vậy, so với phương pháp sử dụng
nhiều sức lực lấy nội lực làm chủ, phương pháp sử dụng ít sức lực này ngược lại
thật sự không tệ.
Độn tuyệt – cái gọi là độn
thuật, chính là ẩn thuật. Lợi dụng sự sắp xếp của ngũ hành bát quái, dùng những
đồ vật bình thường làm vật trung gian, trong thời gian ngắn thiết lập thủ thuật
che mắt, khiến kẻ khác rơi vào ảo giác mụ mị, sau đó biến mất không dấu vết, so
với Ngũ Hành trận mà nói thì càng tinh tế, nhanh chóng, lấy thoát hiểm là điều
kiện ưu tiên, thông thường sẽ không khiến người khác bị thương, là một thuật
dùng để chạy trốn vô cùng lợi hại.
Trang tuyệt – tức thuật dịch
dung. Thuật dịch dung của Tam tuyệt trang tuyệt diệu không chỉ ở chỗ có thể
biến đổi dung mạo, vóc dáng, giọng nói, mà còn ở mức độ tương đồng. Có người
nói rằng, người của Tam Tuyệt trang chỉ cần ở chung với bất cứ người nào không
quá nửa canh giờ liền có thể trở thành bản sao của người đó, nói là bản sao bởi
vì họ không chỉ giống nhau về bề ngoài, mà thậm chí giống đến cả tính cách và
thói quen, đồng thời có thể mô phỏng đến mức không có điểm gì khác biệt, nếu
người thật và bản sao ở cùng một chỗ, dù là người thân quen cũng không thể nhận
ra đâu là người thật.
Mà trang chủ thần thông quảng
đại của Tam Tuyệt trang lại bị ám hại một cách không minh bạch như thế…
Phong Lăng Ba hiển nhiên đã
chìm vào những hồi ức đau khổ, thân thể bất giác run run.
Độc Cô Ngạn hạ tầm mắt nói:
“Mong Phong cô nương thứ lỗi, ta vô ý nhắc đến chuyện đau lòng của cô, chỉ là
lục đại chưởng môn đồng thời bị ám hại, chuyện này quá mức kỳ quái. Gần đây ta
có điều tra sự việc, thấy có khả năng Phong tiền bối và những người bị hại có
chút liên hệ, mong Phong cô nương có thể nói rõ sự tình để sớm tìm ra hung
thủ.”
Phong Lăng ba sau khi hít sâu
một hơi dần dần tỉnh táo lại nói: “Ngươi là ai? Ta dựa vào cái gì phải tin
ngươi? Hiện nay, ngay cả minh chủ võ lâm cũng không thể xác định được việc này
là do ai làm, ngươi dựa vào cái gì lại khẳng định mình có thể tìm được đáp án?”
Nếu như có khả năng, nàng hi vọng có thể tự tay báo thù cho cha biết nhường
nào.
“Ta chắc rằng cô đã nghe nói
đến Phiếu Miểu Phong.” Độc Cô Ngạn nhàn nhạt nói.
“Cho dù ngươi là người của Độc
cô gia ở Phiếu Miếu Phong, một mình ngươi có thể làm được gì? Đến bây giờ chúng
ta vẫn không có bất kỳ đầu mối nào, e là đã gặp phải đối thủ vô cùng mạnh.”
Phong Lăng Ba chán nản nói.
“Đôi khi một người làm lại
thuận lợi hơn so với nhiều người cùng hành động rất nhiều, trước tiên cần một
nhóm người giúp đỡ có thể phối hợp mật thiết. Ta tin cô nương nhất định muốn
tìm ra hung thủ, còn ta cũng muốn nhanh chóng tìm được chân tướng sự việc.” Độc
Cô Ngạn cầm một cái hộp trong tay đưa cho Phong Lăng Ba: “Cô nương đã từng gặp
thứ này chưa?”
“Đây là sâu gì vậy, trông thật
buồn nôn?” Phong Lăng Ba chán ghét quay đầu ra chỗ khác, nàng không thích những
con vật mềm mềm như thế này.
“Đây là thủ phạm sát hại hơn
mười người ở Chấn Viễn tiêu cục.”
“Cái gì? Con sâu nhỏ như vậy…
Ta biết rồi, đây là cổ trùng đúng không?” Nàng rất nhanh đã đưa ra nhận định.
Độc Cô Ngạn tiếp tục nói: “Bây
giờ còn chưa thể xác định được đây là loại sâu gì, nhưng ta đã tận mắt nhìn
thấy chúng hạ độc giết người ở Chấn Viễn tiêu cục trong nháy mắt, hơn nữa chúng
có người nuôi, thức ăn của chúng là máu người.”
“Đáng sợ như vậy sao?” Phong
Lăng Ba thốt lên kinh hãi.
“Lúc Phong tiền bối qua đời,
tại hiện trường có phát hiện loại sâu này không?” Độc Cô Ngạn hỏi.
“Không có.” Phong Lăng Ba lắc
đầu, nói tiếp: “Lúc chúng ta phát hiện ra cha ta… Ông đã tắt thở, thất khiếu
chảy máu, toàn thân không hề có vết thương, cũng không phát hiện nội thương.
Tuy chúng ta đều cho rằng ông là vì trúng độc mà qua đời, nhưng cũng không thể
tìm ra là loại độc gì. Thật đáng giận!” Nàng cắn chặt môi, cố gắng ngăn những
giọt nước mắt rơi xuống. Nếu có thể điều tra ra là loại độc gì, nàng có thể căn
cứ vào loại độc dược mà suy đoán nơi xuất xứ và đuổi theo hung thủ.
“Vậy cô có phát hiện ra xung
quanh cha cô có đồ vật gì khác lạ không? Ví dụ như vật này…” Độc Cô Ngạn lấy từ
trong người ra một hạt huyết châu đưa cho Phong Lăng Ba.
“Đây là cái gì?” Phong Lăng Ba
nhận lấy hạt chân trâu màu đỏ, tỉ mỉ quan sát, màu sắc thật quỷ dị, giống như
được luyện thành từ máu.
“Sau khi trúng độc, máu từ trên
mặt bọn họ chảy ra, ngưng tụ thành hạt huyết châu này.” Độc Cô Ngạn dùng ngữ
khí bình thản nói ra nội dung kinh người này. Trước đó, tại Tụ Hiền lâu, hắn
không đem hạt huyết châu này cho ai xem, bởi vì hắn không rõ Khê Vân các lần
này đến Trung Nguyên là có mục đích gì. Nhưng Phong Lăng Ba là con gái của
người bị hại, lập trường của nàng không có gì phải nghi ngờ, vô cùng rõ ràng.
Phong Lăng Ba kinh hãi nói
không ra lời. Vùng giữa hai chân mày của nàng xuất hiện một hàng nếp nhăn, cẩn
thận nhớ lại khung cảnh xung quanh khi phát hiện thi thể cha nàng, Độc Cô Ngạn
cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh chờ đợi.
“Hình như cũng không có gì khác
lạ, khuôn mặt cha ta lúc đó rất bình thản, nếu như không phải thất khiếu chảy
máu thì cơ bản không phát hiện là đã tắt thở. A đúng rồi, ta nhớ rồi, lúc cha
ta qua đời, tư thế rất kỳ quái, ông đang ngồi thiền.” Nàng la lớn lên, hai con
mắt đồng thời mở lớn, bên trong tràn đầy vẻ hoài nghi.
“Ngồi thiền?” Độc Cô Ngạn cũng
cảm thấy có điều kỳ quái, mọi người đều biết người trong Tam Tuyệt trang đều
không học võ, Phong trang chủ hẳn không có thói quen ngồi thiền mới đúng. Quả
thực có điểm kỳ lạ.
“Còn có điều gì khác lạ nữa
không?” Hắn tiếp tục hỏi.
Phong Lăng Ba cẩn thận suy nghĩ
một chút, ngập ngừng nói: “Hình như… Còn có một con bướm khô… Chính là một con
bướm.”
“Bướm?”
“Là như thế này, khi chúng ta
đi vào, cửa sổ phòng cha ta đang mở, bên ngoài có một gốc đại thụ, thỉnh thoảng
gió sẽ thổi vào một ít lá cây. Lúc đó ta cho rằng thứ vàng vàng trên mặt đất là
lá khô, vô tình giẫm lên. Thế nhưng khi ta cởi giày thì phát hiện dấu vết dưới
đế giày đích thị là một cánh bướm, chính là một con bướm, không sai, chỉ là, có
lẽ con bướm này đã chết lâu rồi, cánh đều khô hết cả. Ta chỉ nhớ những điều
này, không biết có thể từ đó tìm ra chút manh mối gì không, vì cha ta bình
thường thích mở cửa sổ để ngắm phong cảnh ở hậu viện, thỉnh thoảng lại có ong
bướm bay vào phòng, cũng không phải là chuyện gì lạ. Có lẽ cha ta cũng không
phát hiện có xác bướm ở trong phòng.” Phong Lăng Ba tỉ mỉ kể lại tình hình lúc
đó.
“Xem ra, chúng ta chỉ còn cách
nhanh chóng đi tới Ân Châu rồi sẽ họp bàn với ngũ đại môn phái, tìm cách lý
giải cái chết của ngũ đại chưởng môn còn lại, có lẽ sẽ tìm ra manh mối.” Độc Cô
Ngạn chậm rãi nói, trên mặt không chút biểu cảm nhìn về phía xa.
Màn đêm đen kịt, xa xa những
ngọn núi tùng điệp nối tiếp nhau, u ám, con đường mờ mịt.

