Xin lỗi nhé, cút rồi! - Chương 66
Chương 66: Quyết đấu.
Ban đêm, không trăng không sao,
gió lạnh vi vu.
Trên một sườn dốc của Xuyên Vân
cốc, Phỉ Mặc và Độc Cô Ngạn đang đứng đối mặt. Cách đó không xa là Tiêu Tiếu
Sinh ngáp liên mồm, tóc bị gió đêm thổi tung, từ xa nhìn lại rất giống một con
quỷ.
Phỉ Mặc vẫn mặc một bộ quần áo
màu đỏ tía, thấp thoáng trong bóng đêm đen kịt gần như hòa vào một thể, chỉ có
gương mặt tuấn tú vẫn là tiêu điểm khiến người ta chú ý.
Độc Cô Ngạn cũng mặc một bộ
trường sam trắng bóc, có điều vẻ mặt không lạnh lùng như trước, giống như có
chút hiếu kỳ, nóng lòng muốn thử.
“Độc Cô huynh, mời trước.” Phỉ
Mặc nho nhã lễ độ nhường.
Độc Cô Ngạn nhe răng cười:
“Ngươi muốn đánh nhau với ta?”
Phỉ Mặc cười sáng chói, lời nói
ra lại khiến nụ cười của Độc Cô Ngạn vụt tắt: “Hề Hề không ở đây, Độc Cô huynh
không cần vất vả như vậy.”
“Vẫn là Phỉ huynh hỏa nhãn kim
tinh.” Độc Cô Ngạn dừng một chút, cuối cùng khôi phục giọng nói trầm thấp trước
đây, hình tượng núi băng công khai trở về.
“Ta không có thị lực tốt như
vậy, ta chỉ không tin ngay từ đầu.” Phỉ Mặc thản nhiên nói.
Tiêu Tiếu Sinh ở bên dùng sức
gật đầu, hắn cũng không tin, chỉ là thấy Độc Cô Ngạn một mình diễn vui vẻ như
vậy nên phối hợp chút thôi. Có điều tiểu tử thối này quá nhập vai rồi.
Hắng giọng một tiếng, Tiêu Tiếu
Sinh nói: “Châm chọc xong chưa? Xong rồi thì bắt đầu hiệp đầu tiên đi! Các
ngươi đều là đệ tử của hào môn thế gia, luận võ nghệ, tài học, đương nhiên
tương xứng. Vì vậy, buổi võ đấu hôm nay không phải trọng điểm, trọng điểm là…
Ha, ha ha, ha ha ha.” Lại nữa rồi, nụ cười ba đoạn kinh điển họ Tiêu.
Phỉ Mặc và Độc Cô Ngạn đều
không nói gì chờ hắn ra đề mục. Từ lúc Tiêu Tiếu Sinh nói hắn sẽ đảm nhiệm chức
giám khảo, hai người không hẹn mà cùng có dự cảm không tốt.
“Nghe đây, hiệp thứ nhất, khảo
sát mức độ coi trọng của các ngươi với Hề Hề. Đương nhiên đề thi lần này không
phải ta ra, mà là Âm Âm nương tử thân yêu nhà ta, vì vậy chiếm tỉ lệ vô cùng
lớn, trước khi trả lời bất cứ vấn đề nào các ngươi phải cẩn thận.” Nghe Tiêu
Tiếu Sinh nói vậy, Phỉ Mặc và Độc Cô Ngạn đều hết chỗ để nói. Nếu là Tiêu Tiếu
Sinh ra đề còn dễ dàng, chỉ cần đáp án biến thái chút là được, chỉ không ngờ
quan chủ khảo lại là vị quái y phu nhân trước giờ không nhìn ra tâm tình gì, là
mẹ của Hề Hề…
Vấn đề này nghiêm trọng. Lông
mày Độc Cô Ngạn nhíu chặt, Phỉ Mặc lại giống như không lo lắng, nụ cười trên
khóe miệng vẫn không giảm xuống.
“Đề thứ nhất, nếu tương lai các
ngươi và Hề Hề thành hôn, định lấy tên gì cho con?” Tiêu Tiếu Sinh cười ha ha
quăng ra quả bom tấn đầu tiên.
Hai người đều không ngờ lại là
câu hỏi như vậy, toát mồ hôi.
Phỉ Mặc phản ứng rất nhanh, mỉm
cười đáp: “Hề Hề thích gọi thế nào thì gọi như vậy, vãn bối hoàn toàn tôn trọng
ý kiến của nàng.”
Tiêu Tiếu Sinh nghe vậy gật
đầu, lại nhìn về phía Độc Cô Ngạn.
Độc Cô Ngạn hiển nhiên đã bị
câu hỏi tương lai đầy tươi đẹp như vậy hấp dẫn, vẻ mặt vô cảm nhưng trong lòng
từ lâu đã mơ tới viễn cảnh kia, rất lâu không lấy lại bình tĩnh. Dưới tiếng gầm
rú của Tiêu Tiếu Sinh, cuối cùng hắn cũng ý thức được đây là hiện trường quyết
đấu, vì vậy cố gặng nhịn xuống vẻ mặt hạnh phúc, hưng phấn nói: “Nếu bé đầu
tiên là con gái, hi vọng con bé có thể đáng yêu như Hề Hề, Tiêu Nhược Hề, tên
này con đã nghĩ tới rất lâu rồi; nếu bé đầu tiên là bé trai, hi vọng thằng bé
có thể khiến Hề Hề vui vẻ, gọi là Tiêu Duyệt Hề, tên này gần đây con mới nghĩ
đến…”
“Khoan, khoan, còn thứ nhất thứ
hai cái gì… Tiểu tử ngươi nghĩ quá xa. Có điều, vì sao lại để đứa trẻ mang họ
Tiêu?” Tiêu Tiếu Sinh có chút bất ngờ.
“Đứa bé là huyết mạch của vãn
bối, cũng là huyết mạch của Hề Hề. Cha chỉ có một con gái là Hề Hề, Tiêu gia sẽ
không chỉ tới đời Hề Hề, tộc Tuyết Nhan cũng sẽ không lụi bại ở Hề Hề.” Độc Cô
Ngạn nói từng câu từng chữ, lời nói hoàn toàn nghiêm túc. Thời gian qua vẫn
theo Hề Hề gọi cha mẹ, trong lòng cũng đã nhận định Tiêu Tiếu Sinh là nhạc phụ
tương lai từ lâu. Tuy nhạc phụ này hiện nay còn rất không ủng hộ hắn…
Tiêu Tiếu Sinh có chút cảm
động, tuy không biểu hiện ra nhưng hắn quả thật không ngờ Độc Cô Ngạn còn nghĩ
đến chuyện này. Thế nhưng: “Ngươi không nghĩ tới, nếu Hề Hề chỉ sinh một đứa
trẻ thì sao?” Tộc Tuyết Nhan trước nay sinh không nhiều, hắn và nương tử cố
gắng cày cấy cũng chỉ có một mình quả dưa ngốc mà thôi, ừm, có lẽ nên thử sinh
một đứa nữa xem sao.
“Nếu nhất định con về Hề Hề chỉ
có một đứa con, thì con càng hi vọng đứa trẻ có thể kế thừa tất cả của Hề Hề.”
Không lạnh lùng giống hắn mà ngây thơ thuần khiết như Hề Hề, đó là khát vọng
lớn nhất của hắn.
Kết quả không cần nói cũng
biết. Nụ cười của Phỉ Mặc càng thêm sâu xa, Tiêu Tiếu Sinh cũng không tiếp tục
hỏi nữa.
Gió lạnh thổi vù vù, trong
không khí đưa tới chút hơi ẩm, cuộc vấn đáp tức chết người vẫn còn tiếp tục.
“Đề thứ hai, trong lòng các
ngươi, Hề Hề giống cái gì? Mời nói ra một đồ vật cụ thể.” Tiêu Tiếu Sinh cười
một tiếng rùng mình, đề này rất có trình độ.
Phỉ Mặc gần như không cần suy
nghĩ, xuất khẩu thành thơ: “Có người từng nói ‘người phụ nữ tốt giống một quyển
sách không có chữ, cũng là một quyển sách khiến người ta không biết mệt mỏi,
quân tử đọc nhạt như nước, tiểu nhân đọc đồng cảm xúc, trí giả đọc thành tri
giao, tuệ giả đọc như phẩm thiền’, đối với vãn bối Hề Hề chính là một quyển
sách như thế. Thiếu nàng, không phải ta không thể sống nhưng sẽ mất đi rất
nhiều lạc thú trên thế gian.”
Còn Độc Cô Ngạn chỉ cúi đầu nói
hai câu: “Vấn đề không phải giống hay không giống, Hề Hề là trái tim của con,
con không muốn, cũng không thể rời khỏi nàng.” Hắn sờ lên ngực mình, nhẹ giọng
nói: “Nàng ở đây.”
“Nếu đã vậy khi đó vì sao đuổi
nàng đi?” Phỉ Mặc bình thản nhìn thẳng vào hắn, trong bóng đêm không thấy rõ
thần sắc hắn, gió mát khiến giọng nói hắn giống như cũng có chút lạnh lạnh.
Đây cũng là vấn đề Tiêu Tiếu
Sinh muốn biết.
Độc Cô Ngạn biết, hắn sẽ phải
đối mặt với vấn đề này, cho dù chuyện đó sẽ khiến hắn máu chảy đầm đìa, như xé
toang chính mình.
“Con thật sự là một kẻ rất ngu
ngốc, thường ngày ít tiếp xúc với nữ tử, vì vậy thấy bọn họ luôn không biết
phải để tay chân ở đâu, chỉ có thể dùng sự lạnh lùng để ngụy trang bản thân.
Mẫu thân luôn nói kiểu người không tự nhiên như con rất khó có một cô gái bằng
lòng ngày ngày ở bên. Ngay từ đầu, Hề Hề cứ tự nhiên xuất hiện trong cuộc đời
con, không cho phép từ chối, mang theo sự ngây thơ và chân thành trời sinh của
nàng, chiếm cứ những ngày luôn lạnh lẽo của con, ngoại trừ lạnh nhạt, con không
biết nên dùng thái đối gì với nàng. Con luôn cố chấp kiên trì sự kiêu ngạo của
mình, không chịu tới gần nàng. Nhìn nàng đuổi theo phía xa xa, cảm thấy nàng
làm con khó xử hơn cả kẻ địch. Tâm trạng khi đó khi thì chua xót khổ sở, khi
lại ngọt ngào. Nàng luôn biểu đạt trực tiếp tâm ý với con, trong lúc chạy trốn
con không ngừng hối hận, cũng không chịu cúi đầu thừa nhận với bản thân, thật
ra được nàng thích, trong lòng con cũng rất vui mừng.”
“Thế nhưng ngay từ khi Hề Hề
xuất hiện, bên cạnh đã có một người bảo vệ xuất sắc vô cùng, chính là ngươi,
Phỉ Mặc.” Giọng nói Độc Cô Ngạn vang lên trong đêm tối vắng vẻ, nghe có chút mờ
ảo, giống như một câu chuyện tuyệt đẹp mang theo chút ưu thương. “Ta để ý sự
tồn tại của ngươi, để ý quan hệ của ngươi với nàng, để ý ý nghĩa của ngươi với
nàng. Vì vậy, cuối cùng ta nghi ngờ, tình cảm của nàng với ta rốt cuộc là cái
gì, rốt cuộc chỉ là mê muội nhất thời hay là tình yêu nam nữ chân chính. Vì
vậy, cho dù ban đêm lén vui mừng, ban ngày ta vẫn lạnh như băng với nàng.”
Phỉ Mặc không nói gì, chỉ lẳng
lặng chờ hắn nói tiếp.
“Chính vì sự kích thích của
ngươi, ta quyết định bắt đầu tình cảm đầy mê loạn lại khiến ta không cách nào
chống cự. Khi đó ta đã nghĩ, có lẽ ở bên ta lâu nàng sẽ dần thuộc về một mình
ta, không còn cái bóng của ngươi vắt ngang giữa chúng ta. Có lẽ chính vì lòng
dạ hẹp hòi, không xác định của ta cuối cùng đã tổn thương nàng.” Độc Cô Ngạn dần
hạ giọng buồn bã, nói nhỏ với gió, giống như thấy lại chàng trai ngốc nghếch
tổn thương người cũng tổn thương chính mình, ngẩn người đứng kia hồi ức, nhẹ
giọng nức nở.
“Thật ra, ngươi chỉ không tin
con bé.” Tiêu Tiếu Sinh lạnh lùng nói. Tính tình con gái hắn hắn còn không hiểu
hay sao, hết thuốc chữa, cứng đầu, một khi đã nhận định một việc thì đầu rơi
máu chảy cũng không quay lại. Độc Cô Ngạn tổn thương con bé như vậy, nó vẫn
khăng khăng một mực. Hừ, đại khái đây là nghiệt duyên trong truyền thuyết.
“Có lẽ con không tin chính
mình. Con không tin một kẻ ngốc như con lại có được một cô gái tốt như vậy,
luôn lo lắng nàng sẽ bị Phỉ Mặc cướp đi. Vì vậy bát canh bị bỏ thêm dược kia
càng chứng minh loại lo lắng này. Đuổi nàng đi, chỉ vì muốn chạy trốn bản thân mềm
yếu nhát gan. Con vừa sợ hãi vừa tự phụ, sợ tầm quan trọng của mình trong lòng
nàng, tự phụ nàng sẽ không thật sự rời khỏi bản thân.”
“Khi nàng đi con mới hiểu, ngay
cả khi nhiều lo lắng và ghen tị như vậy, những ngày hạnh phúc nhất của mình vẫn
là những ngày có nàng quanh quẩn ở bên. Chỉ là con đã không tìm được nàng nữa.”
“Phỉ Mặc, trước đó, ta là một
người hẹp hòi đến vậy, cũng là một người đàn ông không có trách nhiệm đến vậy.
Nhưng hiện tại ta đã biết tình cảm của Hề Hề đối với ta, cũng đã hiểu tình cảm
của ta đối với Hề Hề, vì vậy ta sẽ không dùng phương pháp ngốc nhất để đẩy nàng
rời khỏi mình nữa. Kết quả quyết đấu thắng cũng được, thua cũng được, ta sẽ
không bỏ cuộc với nàng lần nữa. Cho tới nay ta luôn muốn tỷ thí với ngươi một
phen, không vì gì khác, chỉ vì luận bàn võ học.” Thấy Phỉ Mặc cười cười, biết
hắn nghe rõ tuyên ngôn của mình, Độc Cô Ngạn lại nói: “Nàng chỉ là nàng, không
phải tiền đặt cược. Trước khi quyết đấu, ta muốn nhấn mạnh điểm này.”
Phỉ Mặc gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Tiếng sấm vang trời, một cơn
mưa sắp tới. Hai tia điện đồng thời chớp lên, cái bóng như quỷ mị của Phỉ Mặc
biến mất trong nháy mắt, đột ngột như chưa từng xuất hiện.
Độc Cô Ngạn cũng bật lên ngay
sau đó, bóng trắng nổi bật trong bóng đêm, rõ ràng dễ phát hiện, hắn đang dùng
một tốc độ cực nhay bay qua màn đêm, nháy mắt đã hủy đi hơn mười chiêu của Phỉ
Mặc.
“Được rồi, thanh niên đúng là
thừa hơi, các ngươi muốn đánh thì đánh đi, ta còn phải về ngủ. Aiz, kẻ thắng
cuối cùng ít nhất để đối phương toàn thây, miễn cho quả dưa ngốc nhà ta lại gào
khóc thảm thiết, ồn ào chết được.” Tiêu Tiếu Sinh liên tục ngáp vài cái, vừa
xoa cái mũi bị gió đêm thổi lạnh vừa vội vã nói mấy câu, bỏ xuống núi trước khi
mưa hạ xuống. Dù sao cái gì muốn biết đã biết gần hết rồi, hắn không chút hứng
thú với hai tên thanh niên ẩu đả trong mưa.
Đi vài bước hắn lại quay đầu
nói với Độc Cô Ngạn: “Đúng rồi, Độc Cô ngốc, đừng tưởng hiện giờ phải quyết đấu
mà món nợ giả ngu lúc trước chúng ta sẽ xí xóa cho ngươi. Có một câu có biết
không? Gọi là sổ sách tính sau. Đấu cho tốt, đừng thua quá mất mặt.” Nói xong
hắn lại hừ hừ một điệu dân ca rồi xuống núi.
Trận mưa qua đi, hai người ướt
đẫm nằm song song trên mặt cỏ, đương nhiên, bọn họ còn sống.
“Ta nghĩ, đại khái ta cũng đã
nghĩ thông một chuyện.” Phỉ Mặc nhìn bầu trời đen tuyền, nụ cười lại hiện trên
mặt lần nữa. Cuối cùng cũng nghĩ thông tình cảm của hắn với Hề Hề.
“Chuyện gì?” Độc Cô Ngạn thở ra
một hơi, cũng nhìn bầu trời hỏi.
“Ngươi nói cho ta biết trước,
vì sao lại nghĩ ra chiêu giả ngốc này?” Phỉ Mặc đột nhiên đổi đề tài. Hắn thật
sự nghĩ trải nghiệm này của Độc Cô Ngạn rất có phong phạm “một bút thần kỳ”.
“Bí mật này ta chỉ muốn nói cho
thê tử của ta biết.” Độc Cô Ngạn hừ lạnh một tiếng, may sắc trời quá tối, mặt
hắn có đỏ cũng có thể làm bộ như không.
“Vậy sao? Vậy được thôi.” Phỉ
Mặc cũng không ép buộc.
Chỉ là khi Độc Cô Ngạn hỏi:
“Ngươi nghĩ thông suốt chuyện gì?”
Hắn cũng cho một đáp án tức
chết người: “Bí mật này ta cũng chỉ muốn nói cho thê tử của ta biết.”
Kết quả tỷ thí ấy hả, đương
nhiên không cần đoán nữa. Độc Cô Ngạn vốn võ công chưa hoàn toàn khôi phục,
cộng thêm độc chưởng của Thanh Lưu Huy, thân thể còn cách hoàn toàn khôi phục
một thời gian, Độc Cô song kiếm tất khó địch Thập Tam thức của Khê Vân các, bị
đánh bại hoa rơi nước chảy… Vì vậy ngày hôm sau, Độc Cô Ngạn vinh quang nóng
sốt.

