Vì trái tim nhà vua - Chương 03

CHƯƠNG 3

Tối hôm sau, khoảng 6 giờ, Amélie nghe tiếng cửa ra vào khép lại và giọng
ông Philippe-Henry vang lên:

- Tôi lạnh muốn chết đây! Mùa đông ác ôn này không cho chúng ta chút yên ổn
nào. Vú Madeleine, bỏ thêm củi vào tất cả lò sưởi trong nhà đi, đêm nay coi bộ
còn rét hơn những đêm trước nữa, và làm ơn đem cho tôi một chén nước dùng.

Amélie chạy ào vào tiền sảnh để đón cha.

- Con biết hết rồi! - cô reo lên khi đeo lên cổ ông để hôn.

- Con nói về cái gì vậy con?

- Về nhật ký của Marion, tất nhiên! Con đọc hết rồi. Cuộc đời của cô gái đó
thật thú vị. Cha nói đúng khi cho rằng chúng ta đã vớ được một kho báu. Đúng là
kho báu! Cha không thể tưởng tượng được cô Marion đó thân cận với vua Louis XIV
và phu nhân Marie-Thérèse của ông cỡ nào đâu. Sau khi đã phục vụ hoàng hậu, cô
ấy...

Cô ngắt ngang.

- Nhưng, - cô nói tiếp - chắc cha muốn tự mình tìm hiểu chuyện của cô ấy
hơn, phải không?

Rồi cô chìa cuốn vở cho cha.

- Thôi, cảm ơn con yêu, để cha đọc nó sau. Hôm khác. Trong khi chờ đợi, cha
trông con sẽ nhỏ từng giọt thông tin trong đó cho cha, mà con phải bớt đi sự
hồi hộp đó nghe, một điều con biết làm rất khéo. Tối nay, cha mệt lắm. Chúng ta
vào phòng khách ngồi đi.

Amélie đi theo cha và ngồi vào một chiếc ghế bành đối diện với ông.

- Cuộc đấu giá kéo dài lâu lắm, - ông nói tiếp. - Danh sách những lô hàng
dài không muốn dứt, và phần lớn trong số đó có giá đấu tăng vọt. Cha hiếm khi
thấy một sự cuồng nhiệt như vậy. Đôi lúc còn không nghe được người chủ trì đấu
giá. Và người ta khó lắm mới nhận ra tiếng búa khi một lô hàng được bán thành
công!

- Người ta bán cái gì quý giá lắm sao mà những người mua bị kích động dữ
vậy?

- Đủ thứ đồ từng thuộc về những vị vua nước Pháp, kể cả những di vật. Giống
như thứ mà cha đã tranh đấu mãi mới mua được, tin cha đi!

Amélie mở to mắt.

- Cha mua được một vật đã từng thuộc về một vị... vua sao?

Cô đã tách từ vua ra khỏi câu nói của mình một cách bản năng và nói từ đó
êm ái hơn, với sự kinh ngạc thán phục và đầy tôn kính.

- Đã từng... Có thể nói như vậy.

Philippe-Henry với lấy chiếc xắc-cốt bằng da đen và lấy ra một gói vải
trắng cột dây gai.

- Con xem đi - ông vừa nói vừa tháo cái gói ra - Đó là một tấm biển đồng.

- Nó hình trái tim, - Amélie nhận xét.

- Đúng vậy, và lý do là, con đang cầm trong tay tấm biển đậy cái hũ cốt
đựng trái tim được ướp của vua Louis XIV, như những gì khắc trên đó nói.

- Thật phi thường! - cô gái thốt lên - Ngay đầu nhật ký của Marion, có một
đoạn dài nhắc đến trái tim của nhà vua.

Cô liền trả lại tấm biển cho cha và, nín thở, cô bắt đầu lật lật cuốn vở.

- Đây rồi! Ở đây này.

***

Thứ Tư ngày 15 tháng Ba năm 1679.

Tám giờ.

Trưa nay, chỉ hai ngày sau khi khuyến khích tôi viết nhật ký, hoàng hậu
khoe với tôi về biệt tài của Bastien Florac, chiêm tinh gia của Người.

Bà tỏ ra rất dứt khoát:

- Tại cái vụ án Thuốc Độc nhơ nhớp ấy kết thúc bằng việc bắt giữ mụ Voisin
nhờ có cô, Marion, mà hoàng thượng không muốn nghe nhắc tới những nhà chiêm
tinh nữa. Thật đáng tiếc, ngài lầm lẫn rồi! Những con người tử tế đó chẳng
giống gì với bọn phù thủy, cái đám đồi bại mà cảnh binh đang cố truy lùng trong
những khu ổ chuột của thủ đô. Thật là thiếu công bằng! Ta chỉ thấy ở đó một cái
cớ. Trái ngược với những vị vua khác của nước Pháp, những vị tiên vương lừng
danh của ngài, vua Louis chưa bao giờ chịu nổi thuật chiêm tinh cả!

Đã năm năm phục vụ hoàng hậu, tôi chưa từng thấy Người cáu kỉnh đến mức đó.

- Marion, ta xin cô, hãy gặp người đàn ông này! - cuối cùng Người cũng
buông lời - Anh ta sẽ giúp cô thoát ra khỏi mối sầu não đang gặm nhấm cô. Ta
biết rõ Bastien Florac và ta tin vào anh ta. Anh là bạn tâm giao của ta. Hãy
tin ta về điều đó. Phải hành động gấp trước khi hoàng thượng không cho phép anh
ấy có mặt trong triều và không cho anh hành nghề nữa. Ta đoán được ý định của
phu quân ta. Ta đọc được trong ánh mắt của ngài, và ngài chưa nói ta đã hiểu,
đó là trong cuộc trò chuyện mới nhất của ta với ngài về đề tài này. Ngài chuẩn
bị đưa ra những biện pháp chống lại toàn phường hội bói toán... Những nhà chiêm
tinh sẽ sớm bị đuổi khỏi vương quốc.

Hoàng hậu nài nỉ tôi gặp anh ta quá đến mức tôi phải tuân theo ý muốn của
ngài.

Sau đó, hoàng hậu thú thật với tôi rằng người đã trao cho người mà tôi gọi
là “thầy bói mò” đó, ngày, giờ và nơi sinh của tôi để anh ta nghiên cứu cung
mệnh của mình.

Cuộc xem sao đoán mệnh diễn ra hồi chiều nay, trong nhà nguyện nhỏ của
hoàng hậu, một nơi rất riêng tư, chỗ mà ngài ẩn náu để cầu nguyện nhiều lần
trong ngày, cách xa khỏi sự nhộn nhạo chốn cung đình.

Căn phòng nhỏ xíu với ánh sáng tù mù. Một cái bàn và hai ghế xếp được đưa
vào nhân dịp này. Những viên hương, long diên hương và quế pha trộn với nhau,
cháy hồng trong một cái lư hương bằng sứ Trung Hoa. Sợi khói mảnh xam xám bốc
lên từ đó, mất hút trong luồng ánh sáng nâu ánh vàng chập chờn của những ngọn
nến.

Khi tôi bước vào, vị bốc sư đang ngồi chờ. Ông ta đứng dậy và chúng tôi
chào nhau. Sau đó ông mời tôi ngồi đối diện với ông.

Tôi cứ tưởng đó phải là một ông già bụng phệ, chít khăn trên đầu, quấn mình
trong một loại áo thụng sặc sỡ, một nhân vật ăn to nói lớn, xứng với một kịch
hề của Molière. Hoàn toàn không phải vậy. Tôi nhìn thấy một chàng trai trẻ, cao
lớn, mảnh dẻ, thanh lịch và tinh tế. Bộ quần áo của chàng rất hợp mốt, vừa vặn,
được cắt trong lớp vải “cổ bồ câu” thật đẹp, được tôn lên bởi tràng đăng ten
viền ở cổ và tay áo, đôi giày có khóa bạc, mái tóc giả màu hạt dẻ, dài vừa vừa
và uốn một cách công phu, chàng dùng nước hoa mùi nồng nàn có xạ hương, tóm lại
là không có gì khác với những triều thần kia. Nếu không biết chàng mà chỉ đơn
giản đi ngang qua chàng ở Biệt Cung Lớn, chắc không ai đoán được vai trò của
chàng trong lâu đài.

Tuy nhiên, bất chấp dáng vẻ đẹp đẽ và gương mặt hiền hậu với cái nhìn trong
sáng, con người chàng toát ra một vẻ kỳ lạ, một cái gì đó không định nghĩa
được... Ngay tức khắc tôi cảm thấy bối rối trước mặt chàng.

Có phải vì ánh mắt màu lam ngọc của chàng không? Có phải vì sự pha trộn
những mùi hương nồng trong khoảng không gian tù hãm này đang khiến tôi hết sức
buồn nôn? Hay là vì vụ coi bói mà tôi phải chịu đựng để làm vừa lòng nữ hoàng
của tôi, và sự gấp gáp mà buổi gặp gỡ này được quyết định? Ho sự kề cận của cái
thiêng liêng và cái huyền bí, của cây thánh giá và những vì tinh tú? Có thể là
vì toàn bộ những điều đó.

Thực ra, tôi không hiểu điều gì đã gây ra cho tôi cảm xúc như vậy.

Thôi thì tôi cứ ngồi xuống đối diện với chàng, trong nhà nguyện của hoàng
hậu. Trên cái bàn ngăn cách chúng tôi, trải một tấm giấy trên đó vẽ lẫn lộn
những vòng tròn và những mũi tên đủ màu sắc, và hàng loạt dấu hiệu mà tôi chưa
bao giờ thấy.

- Cô sẽ đầy mười chín tuổi vào ngày hai mươi ba tháng Mười tới, cô Marion
Dutilleul ạ, - chàng nói để bắt đầu câu chuyện. - Chính vào một ngày mùa thu
của năm đại xá 1660, cô đã chào đời đúng lúc mười sáu giờ hai mươi ba, tại cái
thôn nhỏ bé có tên là Versailles, trước khi nó trở thành một đô thành vương giả
mà ngày nay chúng ta thấy.

Tôi chẳng biết nói gì hơn là gật đầu.

- Cô sinh ra trong cung Bò Cạp với cung Dương Cưu như dấu hiệu hướng thiên,
-  chàng nói tiếp - Điều này cho cô một
cá tính vững chãi, một tính cách thích tranh đấu và tính nết cực kỳ nhạy cảm.
Cô đam mê nhưng lại bí ẩn. Cô không thích bộc lộ tình cảm của mình. Tôi nghĩ
rằng chúng làm cô sợ... “Mặt Trăng đối lập với Hải Vương Tinh” cho thấy cô luôn
tìm sự hoàn hảo trong mọi việc. Cô làm việc không ngừng nghỉ để đạt được điều đó.
Không phải ngẫu nhiên mà hoàng hậu chọn cô để làm người chế nước hoa cho bà. Cô
không muốn làm gì nửa vời. Không bao giờ cô bằng lòng với sự kém cỏi. Và liệu
hồn cho những người thiếu trách nhiệm với cô, trong tình yêu cũng như tình bạn,
cô có thể biến mình thành một kẻ thực thi công lý trơ cứng và hủy diệt. May mắn
là trong nghịch cảnh, cô biết cách tự vấn, giữ sự thanh thản và tâm trí tỉnh
táo. Cô cũng nên biết rằng, nhờ có Hải Vương Tinh thuộc nơi sinh đối nghịch với
Diêm Vương Tinh tiến lên mà cô được thừa hưởng một trực giác rất nhạy bén, gần
như một giác quan thứ sáu và một quyền năng sáng tạo mênh mông.

 Bastien Florac dừng lại nửa chừng
khi chàng ngước mắt lên khỏi cái khung trời vẽ trên tấm giấy trước mặt. Bằng
đôi mắt xanh, soi mói, chàng nhìn tôi chăm chăm. Trong im lặng. Rất lâu.

Tôi đã nghe cuộc độc thoại của chàng, gần như không thở nổi, sao tôi tự
nhận ra mình qua những lời của chàng đến thế. Ở nhà mụ Voisin, tôi nghĩ mình đã
mất cuộc sống, còn ở đây, khi nghe con người xa lạ này vẽ nên chân dung mình,
tôi tự tìm lại mình, tôi lại hiện diện trên cõi đời. Như vậy hoàng hậu đã có
lý. Anh chàng Bastien Florac này đang khiến tôi có cảm tình trở lại với thực
tại, chàng trả lại cho tôi bản thân tôi.

Tôi tự mình thấy ngạc nhiên khi trở nên nôn nóng... Gấp gáp muốn chàng tiếp
tục phân tích cung mệnh của mình.

Nhưng bỗng nhiên, chàng lấy tay ôm đầu như thể đang bị một cơn nhức đầu
hành hạ.

- Kim loại... - chàng thốt lên - Tôi nhìn thấy kim loại. Màu vàng... Vàng
và xám. Đồng, sắt, chì và vàng. Như vậy cô là ai hở Marion Dutilleul, khiến tâm
trí tôi phải phát hiện ra chất ấy?

Những lời chàng nói sau đó làm tôi bối rối rất nhiều.

- Kim loại... Tôi không có thói quen chú tâm đến những chi tiết này, -
chàng nói tiếp - Ngoài ra, thông thường thì thậm chí chúng còn không hiện ra
trong đầu tôi. Chiêm tinh và bói toán là hai việc khác nhau. Tôi không phải là
phù thủy cũng không phải thầy bói! Nhưng tôi nhìn thấy kim loại này chiếm một
vị trí quan trọng trong cung số của cô. Nó áp đặt vào tôi. Có vẻ như nó đang nói
với tôi, muốn kể với tôi một câu chuyện... Chuyện gì nhỉ? Tôi nào biết. Để xác
định nó, tôi còn phải nghiên cứu thêm cung thiên mệnh của cô, tỉ mỉ hơn tôi đã
làm. Và chiêm nghiệm về nó thật nhiều. Làm sao để giải thích nó sâu sắc hơn,
nhằm hiểu biết về cô một cách tốt nhất. Có gì đó liên quan đến cô mà tôi chưa
nắm bắt được... nhưng tôi có thể nói ngay rằng tôi đoán thấy một hũ cốt làm
hoàn toàn bằng chì và được đậy bằng một tấm đồng. Một tấm đồng có khắc chữ.
Trên đó tôi thấy một hàng chữ. Một hũ cốt khá nhỏ, hình trái tim... Một cái
nhìn bi thảm... Liệu đó có phải là cái hũ sẽ đựng trái tim của vua Louis XIV.

Tôi nghĩ Bastien Florac sẽ dừng lại ở đó, nhưng chàng lại nói tiếp:

- Cô làm tôi bối rối quá, Marion Dutilleul! Sự chân thật trong mọi việc
hiện rõ trên nét mặt cô. Đây là một đức tính hiếm thấy trong triều đình
Versailles. Cô còn trẻ và rất xinh đẹp, kín đáo, thờ ơ với tất cả những gì dính
đến quyền lực và của cải. Tài năng phi thường của cô về chế tạo nước hoa vượt
qua những người làm nước hoa giỏi nhất được biết đến bây giờ. Đó là điều làm
tôi phải suy nghĩ đấy, bạn thân mến ạ! Và hãy tin tôi đi, cô làm nhiều người ở
trong triều này phải suy nghĩ, tôi đầu tiên, tôi phải công nhận điều đó, bất
chấp cái chân dung mà tôi vẽ nên về cô. Như vậy cô là ai để cho cung số của cô
bắt tôi phải nhìn thấy hũ cốt đó?... Cho đến giờ tôi vẫn không biết. Nhưng cô
cứ tin đi, rồi tôi sẽ tìm ra. Mau thôi, rất mau thôi, khi chúng ta gặp lại
nhau, tôi sẽ cho cô biết tương lai của mình...

Tôi ngồi nghe hết mà không nhúc nhích. Tôi như bị thôi miên.

Làm sao tin được những gì vừa nghe?

Tôi không phải là người mê bói toán. Thường thì tôi vô cảm trước những lời
tiên đoán. Nhưng những lời này có cái gì đó gây lo ngại. Dù sao trong đó có cả
vấn đề cái chết của nhà vua! Một mối nguy gần kề đang đe dọa ngài chăng? Một
chứng bệnh nào đó?

Một mối e sợ khó tả xâm chiếm tôi.

Chàng còn tiết lộ điều gì nữa trong lần gặp tới của chúng tôi?

Còn rối bời tâm trí hơn nhiều so với những ngày trước, tôi trở về phòng
mình vào cái giờ đêm hôm thế này.

Tôi tự hỏi liệu mình có ngủ được đêm nay không. Tôi sợ phải suy đi nghĩ lại
không dứt những lời nói kỳ lạ đó.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.