2. Biệt đảo - Phần 3 - 4
3
Đó rõ ràng là lần gặp gỡ duy nhất với Yukari Nakazawa của
anh. Nhưng cô đã trở thành bóng ma cư trú trong trái tim anh. Tất cả là lỗi của
Aso. Nếu Aso chưa từng nói ra điều đó, Kensuke đã để cho hình ảnh dai dẳng đến
khó tin đó cứ thế trôi đi.
Hồi đó là cuối tháng Tám, gần hai tháng sau lần đầu tiên anh
gặp Yukari. Aso gọi anh cũng gọi anh vào cái giờ như lần trước, nhưng lần này
chỉ đến một mình – Kensuke nhất định phải làm rõ điều này trước khi để Aso bước
qua cửa.
“Cậu đến một mình chứ?”
Aso gật đầu nghiêm nghị. “Giờ thì vào được chưa?” anh dịu
giọng.
Kensuke có ấn tượng rằng Aso đến bởi vì có điều gì đó thúc
bách đến mức anh muốn nói chuyện. Giờ nghĩ lại, có lẽ lần trước Aso đến cũng là
để nói chuyện này. Suy nghĩ của Kensuke quay về buổi tối hai tháng trước đó, và,
muộn màng hiểu ra rằng có vẻ như sự xuất hiện của Yukari khiến Aso bất chợt trở
nên gắt gỏng như thế không phải bởi anh bị bắt gặp đi với một phụ nữ có phần
không đạt tiêu chuẩn của anh về vẻ đẹp của phái nữ, mà bởi sự có mặt của cô
ngăn cản anh nói ra những điều trong lòng mình.
Nhưng hóa ra đêm nay Aso không đến để nói chuyện gì đặc biệt,
thay vào đó chỉ toàn nói theo sự chỉ đạo của trí tưởng tượng, cùng Kensuke hồi
tưởng về tháng ngày thơ ấu.
Sau một giờ chuyện trò, Aso đột ngột tuyên bố, “Tớ phải đi
đây,” rồi đứng dậy.
“Cậu làm gì mà vội thế. Ngồi đây chút đã,” Kensuke nài nỉ
bạn.
Aso đáp lại bằng một nụ cười chế giễu dành cho chính mình. “Những
kỉ niệm như thế chẳng bao giờ hết, nhỉ? Cậu là người duy nhất tớ có thể nói
chuyện về thuở đó. Thời gian đó thật tuyệt. Những ngày xưa tốt lành.”
Khi Aso nói, ánh mắt anh trở nên xa xăm, rồi chìm vào một
nỗi mê hoặc ngắn ngủi khác của sự hồi tưởng. Cái mùa hè họ cùng nhau trải qua ở
Karuizawa ấy… Anh nhớ, tất nhiên rồi, cái lần họ bị lạc trên núi trong khi đi
dọc đường ray bỏ hoang của tuyến đường sắt Kusatsu - Karuizawa (nó nối liền hai
thị trấn này đến tận năm 1960), cái lần họ đã bụng bảo dạ rằng mình chẳng thể
nào còn sống mà về với thế giới văn minh ấy. Đó là trải nghiệm họ đã nhắc đi
nhắc lại không biết bao nhiêu lần từ đó đến giờ. Họ lang thang lạc khỏi đường
ray trong bóng tối đang thẫm dần lại, và chẳng biết làm gì khác ngoài ngủ suốt
đêm ngoài trời. Kensuke, quá lo lắng, chỉ biết thở than và rên rỉ; Aso cố lên
tinh thần cho bạn bằng cách trấn an rằng họ chỉ cần đợi trời sáng rồi tìm lại
đường ray là họ sẽ ổn. Họ đã trải qua một đêm run rẩy sợ hãi. Nhưng giờ thì
nhìn lại chuyện đó, đó còn là một đêm đầy hứng khỏi và tràn đầy ý nghĩa không
thể nói được bằng lời. Tình bạn của họ đã sâu sắc thêm chính nhờ trải nghiệm
chung ấy.
Tối đó giọng Aso rất khác. Đó là lần đầu tiên Kensuke thấy
bạn mình đằm mình sâu đến thế, xúc động đến thế trong kỉ niệm thời thơ ấu. Có
lẽ để ý thấy nét mặt bối rối hiện ra mỗi lúc một rõ nét trên mặt Kensuke, Aso
đột ngột quay lại bản ngã thường ngày của mình, chấm dứt hồi tưởng và nhấc một
tay lên ra dấu rằng mình phải đi.
“Tớ phải đi rồi.”
Chỉ đến khi xuống chỗ đỗ xe, khi sắp thấy Aso đi mất, Kensuke
mới ướm hỏi, “Dạo này Yukari thế nào?” Anh hỏi không phải để thăm hỏi sức khỏe
cô mà chủ yếu là để xem Aso còn gặp cô nữa không.
“Mình biết sao được? Mình đá con khốn đó rồi.”
Câu trả lời chỉ khẳng định lại điều Kensuke đã đoán trước.
Mối quan hệ kiểu đó không bao giờ lâu bền được. Không chỉ bởi Yukari hiển nhiên
chẳng phải là típ Aso thích; dù là cô có thể chịu được cái kiểu bạo hành ấy
trong thời gian dài.
“Tớ lấy làm tiếc.”
Ấn tượng về Yukari vẫn sống động trong tâm trí Kensuke. Vì lí
do nào đó, cô mê hoặc anh.
“Muốn biết mình đá nó ở đâu không?” Aso nói khi anh mở cửa
chiếc BMW và trèo vào ghế lái.
“Ý cậu là cậu đá cô ấy ở một địa điểm cụ thể à?” Kensuke
ngạc nhiên đáp.
Dù sao thì, “đá” chỉ đơn giản là “chia tay” thôi mà. Chẳng
ai lại dùng từ đó để chỉ việc đá một cô gái vào cái thùng rác nào cả. Tất nhiên
không.
“Mình tìm thấy một địa điểm hoàn hảo. Muốn biết ở đâu không?”
Ánh mắt Aso trở nên khiêu khích. Đó là chuyện đùa chẳng vui
chút nào, nhưng Kensuke vẫn quyết định hùa theo một lúc nữa.
“Thế cậu đá ở đâu?”
“Daiba 6.”
Daiba 6… hòn đảo không người ngoài khơi vịnh Tokyo. Sau khi hạm đội
Hắc thuyền của Phó đề đốc Perry cập bến, triều đình phong kiến Nhật đã cho xây
những đảo như thế này để làm chỗ đặt các khẩu thần công bảo vệ đất nước trước
sự tấn công của nước ngoài. Hiện tại chỉ còn hai đảo là Daiba 3 và Daiba 6. Một
con đê chắn sóng đang nối đảo Daiba 3 và Công viên bãi biển Odaiba, và chỉ có
Daiba 6 vẫn còn là một hòn đảo theo đúng nghĩa của từ này.
Kensuke cười. Daiba 6 không xa khu chôn rác lớn là mấy, hơn
nữa, đảo này, vốn được xây dựng để đặt đại pháo, chưa một lần được sử dụng với
mục đích đó. Vì thế nó có vẻ là một địa điểm hoàn hảo để đá một cô bạn gái sống
lâu hơn sự có ích của chính cô. Kensuke không thể không ngưỡng mộ khiếu hài
hước tinh tế của Aso. Anh thật rất, rất biết đùa.
“Ờ ngoài đó nóng lắm. Vào xe đi,” Aso nói, tỏ ý chưa muốn
kết thúc câu chuyện. Kensuke vào xe và đóng cửa. Aso thì bật điều hòa và bắt
đầu kể câu chuyện của mình. Đó là một bản khai chi tiết và đầy đủ về lí do anh
đá Yukari, trên đảo Daiba 6…
Yukari mang thai đứa con của anh. Nhưng cái đạo cô theo lại
cấm nạo phá thai. Cô đã ép Aso cưới cô – một cảnh thường thấy. Có đạo hay không
cũng thế thôi, những chuyện thế này Kensuke thường nghe Aso kể.
“Đấy là lí do cậu đá cô ấy à?” Kensuke cắt ngang, huých
khuỷu tay vào Aso giục anh bạn kể trước đoạn cuối. Nếu cứ để Aso nhẩn nha kể
câu chuyện theo nhịp độ của anh, toàn bộ câu chuyện đùa này sẽ trở nên thật một
cách quá đà.
“Con khốn ngu ngốc ấy đưa mình xem cái tranh này.”
Aso mở ngăn để găng tay và lôi ra một tờ giấy gập tư. Trên
đó vẽ một hình màu. Kensuke nhìn chằm chằm vào thứ đồ trẻ con đó. Nó vẽ nhưng
cây xanh sum suê mọc dưới ánh nắng mặt trời tô màu vàng óng. Dưới tán cây là
những người lớn nằm uể oải, vây quanh là đám trẻ chơi đùa. Chó, mèo, thậm chí
cả sử tử khệnh khạng bước đi một cách mãn nguyện giữa cây cối. Nhìn gần hơn vào
bức tranh sẽ thấy thiên đường trên mặt đất này có bốn bề là biển. Có lẽ nó ở
vùng nhiệt đới; những cây dừa sai trĩu quả. Kensuke ngay lập tức đoán ra tác
giả.
“Yukari vẽ à?”
“Ừ, đây rõ ràng là những gì cậu nhận thấy khi những thứ cô
ta tin được biểu lộ trên giấy. Yên bình, thanh thản, không bệnh tật hay tuổi
già, chỉ có cuộc sống vĩnh cửu. Cậu thấy những thứ này nói lên điều gì?”
Yukari không phải là người biết nói chuyện, và Kensuke có
thể hiểu được sao cô ấy thấy dễ dàng diễn đạt ý tưởng mình ôm ấp về một thiên
đường trên trái đất bằng một bức tranh hơn là bằng lời.
Kensuke cứ chăm chú nhìn bức vẽ mà không trả lời câu hỏi của
Aso. Đằng nào thì đó cũng chẳng phải loại câu hỏi bạn có thể trả lời ngay lập
tức.
“Sao chúng ta không tự xây thiên đường của chính mình nhỉ?”
Aso đưa tay ôm chặt ngực, nắn giọng véo von nhại lại Yukari một cách lố bịch.
Rồi thình lình ghé sát mặt vào Kensuke: “Suốt hai mươi ba năm qua, chưa có gì
từng làm mình điên tiết đến thế. Con ngốc đó không có tí tẹo nhận thức rằng
khái niệm cứ sống mãi không bao giờ chết của cô ta thảm hại đến mức nào.”
Kensuke bênh Yukari: “Cậu cay nghiệt quá đấy. Quan điểm của
mỗi người về mọi thứ là hoàn toàn khác nhau mà.”
“Đừng nói mình thế chứ! Cô nàng còn đổ đống phân lí tưởng
của cô ta lên đầu mình.”
“Thế là cậu đến đảo Daiba 6 và đá cô ấy, đúng không?”
“Đúng. Đày cô ta đến một hòn đảo hoang, mình đã làm thế.
Mình nghĩ mình đã trừng phạt cô nàng tương xứng với tội lỗi cô ta gây ra, đúng
không? Nếu cô ta muốn xây dựng thiên đường, vậy thì cô ta có thể tự xây thứ
chết tiệt ấy một mình.”
“Nhưng hòn đảo đó cấm người lai vãng mà, không phải sao?”
“Bọn mình đi xuồng cao su ra đó lúc nửa đêm.”
Yukari không biết rằng đảo Daiba 6 là khu vực cấm người
không phận sự và vì thế chẳng băn khoăn chút nào về chuyến phiêu lưu đêm của
họ. Họ mang cái xuồng lên xe, nhưng hầu như chỉ có Yukari bơm hơi và chèo xuồng
tới điểm họ cần đến. Yukari có lẽ sẽ đi theo Aso đến cùng trời cuối đất mà
chẳng mảy may nghi ngờ. Khi họ đặt chân lên đảo Daiba, Aso dùng chloroform làm
cô bất tỉnh, bỏ mặc cô nằm mê man ở đó còn chính anh thì bỏ đi. Với cái cách tả
lại việc bỏ rơi Yukari trên đảo Daiba 6 ấy, Aso biến mọi chuyện nghe có vẻ hết
sức đơn giản.
Kensuke vẫn chưa bị thuyết phục lắm. Dù sao thì, cũng chỉ có
gần ba trăm mét mặt biển ngăn cách giữa Daiba 6 và Công viên Bãi biển. Đó không
phải là một khoảng cách quá xa không thể bơi qua. Ngay cả khi bạn không biết
bơi, vẫn có rất nhiều tàu thuyền du lịch đi qua hòn đảo. Tất cả những gì bạn
cần làm là đứng lên một bờ đê biển mà hét to lên để người ta nghe thấy. Chắc
chắn, anh chỉ ra cho Aso, ra khỏi Daiba 6 cũng dễ như khi lên đó vậy.
“Không hề gì, tớ lấy hết quần áo của cô ta rồi.”
“Ý cậu là cậu để cô ấy trần truồng ở đó à?”
“Nhìn này, tớ biết quá rõ về cô ta. Cô ta thà chết còn hơn
bị người khác thấy mình không mặc gì. Cô ta là loại phụ nữ đó đấy.”
Kensuke ngồi ngẩn ra chẳng biết nói gì. Anh không biết toàn
bộ câu chuyện giữa Aso và Yukari, nhưng anh biết chắc rằng họ từng có quan hệ
tình cảm với nhau, và Aso chắc hẳn từng có tình cảm nhất định với cô trong
khoảng thời gian ấy. Khi nghe Aso nói anh đã lột trần ai đó ra rồi bỏ mặc cô ấy
đến chết. Kensuke không cảm thấy như vậy là đúng, ngay cả nói đùa cũng không.
Cho dù Aso có nói thật hay không, tả lại một hành động như thế với một người
thứ ba đã đủ tàn nhẫn lắm rồi.
Bầu không khí ngột ngạt và Kensuke vẫn lặng im. Lén liếc mắt
sang ngang, anh để ý thấy dường như Aso sắp sửa nói điều gì đó nhưng rồi mỗi
lần như vậy lại nuốt lại từng lời.
“Giờ thì mình nên đi thật rồi,” anh nói. Anh chuyển từ chế
độ “đỗ” sang “đi” và đưa tay xuống để nhả phanh.
Khi Kensuke mở cửa xe, anh hỏi Aso câu cuối. “Cậu làm như
vậy khi nào? Cậu bỏ lại Yukari ở đó lúc nào thế?”
“Chắc là tầm dịp lễ Obon. Cả thành phố vắng tanh, mọi người
về quê hết.”
Lễ Obon, khi tổ tiên chúng ta trở về… Có nghĩa là khoảng
mười ngày trước.
Kensuke ra khỏi xe và vòng qua phía trước đến chỗ ghế lái.
Aso để mở cửa sổ xe, và cánh tay anh buông thõng bên ngoài, bàn tay vỗ vỗ vào
thành xe. Anh chìa tay về phía Kensuke.
“Lâu quá rồi nhỉ,” anh nói.
Anh xòe bàn tay ra chờ một cái bắt tay, và Kensuke bắt tay
anh theo phản xạ. Chạm vào thấy lạnh. Lạnh, nhưng ẩm ướt đầy mồ hôi. Đó là lần
đầu tiên Kensuke bắt tay Aso.
“Gặp lại cậu sớm,” Kensuke nói, và Aso gật đầu chắc chắn, hai
lần, trước khi lái chiếc BMW vọt đi.
Khi ánh mắt anh dõi theo chiếc xe, Kensuke chắc chắn một
điều. Thực sự có lí do cho lần đến thăm này, và lần trước cũng vậy. Aso đến để
nói lời tạm biệt. Âm điệu của câu “Lâu quá rồi nhỉ…” và cảm giác lạnh lẽo của
bàn tay Aso trở lại với Kensuke. Khi chiếc BMW của anh bạn tiến đến ngã tư, đèn
phanh lóe sáng. Không xi nhan, chiếc xe rẽ trái và mất hút.
4
Một thời gian sau đó, Kensuke cứ bị hành hạ bởi một ảo tưởng
lặp đi lặp lại. Hình ảnh một người phụ nữa trẻ không mảnh vải che thân ẩn nấp ở
nơi hẻo lánh trên một hòn đảo không người luôn khiến anh bất an một cách tàn
nhẫn. Thời gian đó Kensuke không hề có bạn gái.
Anh thường mơ thấy mình chơi đùa trong rừng. Những thân cây
màu thịt người trong giống cây bách nhật hồng mọc lên như những tua xoắn từ đất,
không tua nào được điểm xuyết dù chỉ một chiếc lá. Khi Kensuke đi giữa chúng, chân
anh bị vướng vào các nhánh xoắn và anh chìm sâu xuống đất. Chẳng cần phân tích
cũng thấy những thân cây nhẵn nhụi kia là biểu tượng của đôi chân Yukari. Một
giấc mơ cũng lặp đi lặp lại khác của Kensuke là cảnh bầy rắn quằn quại bò khắp
mặt đất rồi biến thành chân của Yukari. Tại những vùng hoang dã hay những nơi
rõ ràng là đảo, Yukari lại biến hình thành nhiều loại thực vật và sinh thể khác
nhau và tiếp tục sống.
Kensuke không thể biết được câu chuyện đó có đúng hay không
bằng cách hỏi Aso. Ngay cả nếu Aso có nói, “Tớ đùa đấy,” thì câu chuyện cũng không
thể cứ thế mà biến mất được. Vẫn còn tồn tại khả năng Aso thú nhận đó chỉ là
lời nói dối mới chính là lời nói dối thật sự.
Kensuke từng thử bấm số điện thoại trên danh thiếp mà Yukari
từng đưa cho anh, và phát hiện ra đó chẳng phải là nhà bố mẹ hay nhà của cô, mà
là một kiểu nhà tập thể nơi những tín đồ tôn giáo cô đang theo sống. Kensuke
nói với người phụ nữ có giọng nhỏ nhẹ nhận điện thoại rằng anh muốn nói chuyện
với Yukari.
“Cô ấy không có ở đây,” người phụ nữ nói, và đó là tất cả
những gì bà nói.
Kensuke đã hi vọng rằng sẽ gặp được Yukari mà không gặp phải
khó khăn gì, nên điều bà nói khiến anh như nuốt phải lưỡi. Ngừng lại một lát, anh
mới cất được tiếng hỏi, “Tôi có thể tìm cô ấy ở đâu?”
Người phụ nữ đáp đơn giản, “Tôi không biết.”
“Yukari đi vắng bao lâu rồi?”
“Suốt mấy tuần qua tôi chưa thấy mặt cô ấy.”
Khi Kensuke hỏi bà số điện thoại nhà bố mẹ Yukari, bà đáp
đơn thuần bằng một câu hỏi của chính bà: “Cô Nakazawa có gia đình à?” Cái cách
bà nói câu đó nghe như Yukari là một người lang thang không gia đình vậy.
“Tức là cô ấy không có sao?” Kensuke hỏi dồn.
“Tôi biết sao được,” người phụ nữ đáp cụt lủn.
Kensuke không chắc liệu sự thực đúng là Yukari không có gia
đình hay đơn giản vì cộng đồng đó không có thông tin gì hết. Anh đặt máy. Tất
cả những gì anh xác nhận được là Yukari đã không trở về kí túc xá hai tuần nay
rồi. Điều tồi tệ là câu chuyện của Aso đã bắt đầu có dấu hiệu hợp lí.
Anh đã nảy ra ý định đến đảo Daiba 6 và tự kiểm tra, nhưng
các nhà chức trách Tokyo
đã công bố rằng đó là vùng cấm. Kensuke còn phải dự thi tuyển công chức để trở
thành giáo viên, và không thể cho phép mình gặp rắc rối với chính quyền thành
phố được. Hơn nữa, anh cũng chẳng có gan lợi dụng sự che chở của màn đêm mà bí
mật lên đảo.
Anh cảm thấy cần phải gặp Aso lần nữa để làm cho ra lẽ. Nếu
bấy lâu nay Aso không nói dối, Kensuke cần phải làm gì đó trước khi quá muộn.
Anh không biết người ta sẽ khép hành vi lột trần phụ nữ rồi vứt cô ta trên đảo
Daiba 6 vào khung tội hình sự nào. Anh đoán rằng nếu phụ nữ đó chết vì đói, bị
truy tố là điều không thể tránh khỏi.
Kensuke đang sắp sửa liên lạc với Aso thì được tin bạn mình
đã phải nhập viện tại một bệnh viện trực thuộc trường đại học của anh. Phim
chụp X-quang lồng ngực cho thấy một vết lốm đốm trên phổi Aso. Nội soi phế quản,
cùng các xét nghiệm, cho thấy một dạng ung thư cực kì ác tính đã di căn hầu hết
cơ thể anh. Não anh cũng đã bị hủy hoại, và phẫu thuật là điều không thể. Ngay
cả liều mạng điều trị bằng truyền hóa chất, Aso cũng chỉ sống được trên dưới
hai tháng nữa.
Kì lạ là, Kensuke chẳng hề hoảng loạn trước tin đó. Khi biết
tin, anh nhắm mắt lại và bình tĩnh để cho nó ngấm. Những ngày hạnh phúc họ từng
chia sẻ, tất cả trong một mớ bòng bong lướt qua đôi mắt của tâm trí anh, nhưng
ý nghĩ “thật không thể tin được” đơn giản là chẳng hề xuất hiện – chỉ có nỗi
tiếc thương khủng khiếp trước một cái chết ở tuổi hai mươi ba, cùng tuổi với
anh.
Aso có lẽ đã cảm nhận được, thậm chí trước khi tiến hành các
xét nghiệm, rằng anh chẳng còn nhiều thời giờ. Và vì thế hôm đó anh đã đến để
nói lời tạm biệt. Dựa trên tiền đề là cái chết ấy, những hành vi gần đây của
Aso đã trở nên logic. Cũng như Aso đã thấy cái chết của chính mình rình rập, Kensuke
đã linh cảm thấy thời gian còn lại của bạn mình chỉ còn đếm được bằng ngày, và
chắc chắn đã chuẩn bị tinh thần cho điều ấy.
Khoảng trên dưới mười phút sau khi anh tiêu hóa xong tin đó,
Kensuke chợt bật khóc. Không phải anh buồn tới mức đó; mà, bởi những cảm xúc
lẫn lộn đang xâm chiếm sâu thẳm nội tâm anh. Sau khi khóc một lúc, anh cảm thấy
một ham muốn không sao cưỡng lại được là đi gặp Aso. Đã đến lượt Kensuke nói
lời tạm biệt.
Kensuke nghĩ mình đã chọn đến thăm Aso vào giờ có ít khách
đến nhưng, ngoài mẹ Aso, ở đó còn có vài người nữa quây quần trong phòng bệnh
riêng ấy. Aso nằm trên giường, trong tình trạng hoàn toàn không thể nói chuyện
một cách bình thường được. Anh chàng vừa ngồi trong ô tô đến gặp Kensuke tháng
trước thôi giờ đang nằm trước mặt anh, hầu như không thể tự thở, quanh người
toàn những ống. Những tế bào ung thư làm mục rỗng cơ thể Aso đã gây ra một sự
thay đổi kinh khủng như vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi nhường ấy.
Phổi trái của anh đã hoàn toàn mất chức năng; rõ ràng là, cái kết sẽ tới khi
đờm tích tụ ngập trong khí quản.
Ngay trước khi về, Kensuke đến bên gối của Aso, cúi xuống
sát, và khẽ thì thầm: “Chuyện đó có thật không, Daiba 6 ấy?”
Kensuke cảm thấy chắc chắn là Aso sẽ không nói dối trên
giường chết của mình. Chỉ cần Aso lắc đầu thôi, mối nghi ngờ của Kensuke sẽ
lắng xuống.
Nhưng thay vì thế, Aso mỉm cười và gật đầu.
Ngỡ ngàng, Kensuke hỏi lại lần nữa: “Cậu chắc chứ?”
Aso gật đầu liên tiếp hai cái liền. Kensuke nghĩ anh đã thấy
nét mặt mãn nguyện trên gương mặt Aso, nhưng đó có thể chỉ là sự tưởng tượng
của anh mà thôi.
Đặt tay mình lên tay Aso, Kensuke bảo bạn, “Cố gắng lên nhé,”
rồi rời phòng bệnh. Không nghi ngờ gì nữa, đó là một cách thích hợp hơn để nói “Tạm
biệt.” Hai ngày sau, Aso chết trẻ ở độ tuổi hai mươi ba.

