3. Hầm cá - Phần 2 - 3
2
Hiếm khi có đông người qua lại trên con đường chạy từ Đông
sang Tây qua cảng đánh cá. Những con tàu nhỏ bị bỏ lại trên nền mảnh đất trống
trơn càng làm tăng thêm hơi hướng quạnh hiu vốn đã lan tỏa khắp cảng biển trong
ngày nghỉ của ngư dân. Có vài quầy bán nghêu sò ốc, nhưng chỗ này quá khác biệt
so với cái cung cách cho đám khách du lịch đào trực tiếp từ cát khi thủy triều
xuống thấp.
Dưới gốc cây dọc theo vỉa hè um tùm cỏ dại, Hiroyuki chẳng
hề ngần ngại bước luôn xuống lòng đường. Gã nhận ra con trai mình đang thận
trọng vượt qua từng bụi cỏ để không bước trượt khỏi vỉa hè.
“Thằng ngốc này,” Hiroyuki thầm nghĩ.
Mẹ thằng bé đã bảo nó không bao giờ được đi xuống lòng
đường. Quan sát con trai mình nghe theo lời mẹ dặn một cách vô điều kiện, gã
thấy cay đắng không sao tả xiết.
Một cửa hàng bán đồ biển cũ kĩ đứng trước Hợp tác xã Ngư
dân. Khi Hiroyuki nhìn ra phía sau cửa hàng, một phụ nữ to béo đi ra, chùi tay
vào tạp dề. Gã chào bà bằng một cái cúi đầu.
“Chắc bà không trông thấy bóng dáng vợ tôi phải không?”
Ngữ điệu của câu hỏi chỉ ra rằng gã đang bối rối vì không
thấy vợ đâu.
“Không… ít nhất thì hôm nay.”
Không phải chỗ thân tình với bà chủ cửa hàng, gã cảm thấy
không mấy mặn mà với việc kéo dài cuộc nói chuyện. Một khi hứng buôn chuyện lên
cao, bà bán cá này sẽ giữ khách cả ngày với những chuyện vớ vẩn của bà.
Hiroyuki đánh bài chuồn vội vào một con ngõ ngay bên ngoài cửa hàng.
Khi họ lang thang chỗ nọ chỗ kia dọc bờ biển, qua công viên,
và quanh Hợp tác xã Ngư dân, Hiroyuki đã tiến đến gần vô số người với cùng một
câu hỏi.
“Chắc anh/chị/ông/bà… không trông thấy vợ tôi, phải không?”
Gã sẽ nhắc đi nhắc lại câu hỏi đó mỗi khi nhận ra một khuôn
mặt quen. Hiroyuki thường không phải là người đầu tiên lên tiếng, hay chào hỏi
nhiệt tình như thế. Gã có tiếng là người khó gần. Gã không hiểu sao mình lại cư
xử như thế nữa. Hành vi của gã khiến bản thân cũng thấy hoang mang. Cứ như thể
gã đang cố gắng khiến tất cả bọn họ có ấn tượng rằng gã đang đi khắp nơi tìm vợ.
Nhà của Hiroyuki ở góc phố cách cửa hàng của bà bán cá hai
dãy nhà về phía cuối con đường. Căn nhà chiếm gần hết khu đất để xây nó. Tàu
của gã, tàu Hamakatsu, đang neo ở gần cực Tây cảng, chỉ mất cùng lắm vài phút
đi bộ là tới. Hai năm trước, họ đã mở rộng căn nhà. Từ đó trở đi, họ dùng phần
cũ ban đầu làm nhà kho. Hiroyuki đã sinh ra và lớn lên tại phần đó, cái phần
hiện đang chứa đồ đánh bắt của gã. Trong suốt ba mươi năm đời mình, gã chưa
từng sống ở nơi nào khác.
“Tôi về rồi!”
Giờ gã đã đi qua cửa trước và vào hẳn nhà, nhưng vẫn không
ai đáp lại. Hiroyuki mong được nhìn thấy khuôn mặt đã-quá-thân-quen của vợ mình
ló ra chào gã, xua tan nỗi lo âu của gã. Sự im lặng khiến gã vỡ mộng quá nhanh.
“Vậy là cô ta vẫn chưa về.”
Gã tặc lưỡi sải bước qua phòng khách, đẩy mở một trong số
các cửa trượt dẫn sang căn phòng theo kiểu Nhật bên trong.
Con gái Haruna và người cha Shozo của gã đang ngồi đối diện
nhau chỗ cái bàn thấp trên sàn. Cả hai đều đang ăn bánh bao nhân mứt. Dù Shozo
mới năm mươi lăm tuổi, dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng ấy khiến người ta
nghĩ ông phải ngoài tám mươi.
Shozo từng suýt mất mạng trên biển. Đó là chuyện hai mươi
năm về trước. Ông cho tàu ra khơi lúc trời yên biển lặng, nhưng gió bất ngờ đổi
hướng và con tàu bị những con sóng đuôi sinh ra từ gió phương Nam vùi dập
không thương tiếc. Mặt ông dập xuống thành tàu và ông bị văng qua mạn. May mắn
thay, ông được cứu sống, nhưng vụ tai nạn đó đóng vai trò châm ngòi cho sự phát
triển dần dần của chứng tâm thần phân liệt lão suy khiến khả năng nói, nhận
thức và trí nhớ của ông sút kém. Trong vài năm qua, cuộc sống của ông đã biến
thành một vòng lặp đơn điệu của ăn uống, bài tiết và đi ngủ. Không rõ tình
trạng của ông là do vụ tai nạn đó hay là vụ tai nạn chỉ đóng vai trò kêu gọi
các triệu chứng của một khuynh hướng bẩm sinh phát tác. Hiroyuki và những người
khác trong gia đình đoán rằng có lẽ do bẩm sinh. Còn có những cơ sở khác để ngờ
rằng đúng là như thế. Con gái Haruna của họ, giờ đang sắp sinh nhật lần thứ bảy,
đã bắt đầu bộc lộ triệu chứng mất ngôn ngữ hoặc rối loạn gì đó tương tự.
Con bé đã từng có khả năng học và giao tiếp tàm tạm, nhưng
ba tháng qua nó không thể nói năng cho ra hồn được, thay vào đó chỉ phát ra
những âm thanh rên rỉ. Gần một tháng trời, dường như nó vẫn có hình ảnh của
những điều muốn nói trong đầu và đơn giản chỉ gặp khó khăn mỗi lần phát âm
chúng. Rồi một ngày, nó đột ngột từ bỏ hoàn toàn việc cố gắng nói. Haruna luôn là
một đứa trẻ kì quặc và gặp rất nhiều khó khăn khi đi học. Từ khi mất khả năng
nói, nó cũng bỏ học luôn. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, nó và ông nội lại
cùng nhau ngồi ngốn bánh bao nhân mứt. Chẳng mấy chốc cả nhà nhận ra rằng có
thể tránh được vô số rắc rối chỉ bằng cách tích trữ bánh bao nhân mứt và cho
con bé ăn chán thì thôi. Hiroyuki dần dần mất đi sức sống, động lực, và mọi thứ
khác cần để chăm lo cho gia đình theo đúng cách của nó.
Khi gã quan sát con gái và bố mình, ngồi đối diện nhau, lặng
lẽ ăn bánh bao nhân mứt, cảnh đó lại khiến gã chán nản thêm lần nữa. Thật bực
mình biết bao khi không thể hỏi ai trong số hai người đó rằng liệu vợ gã có về
nhà trong lúc gã ra ngoài không. Bực mình là một từ không đủ; gã bắt đầu cảm
thấy như thể hai bức tường đen tối đang khép chặt gã từ hai bên bề trên dưới để
ép sự sống ra khỏi gã. Một là người gã ban cho sự sống, một là người đã cho gã
sự sống. Giờ gã bị kẹt giữa cả hai.
Gã đóng cửa trượt, không thể nhìn họ thêm được nữa. Hiroyuki
phần nào đã sẵn sàng đón nhận một kiểu suy não nào đó đến với mình trong tương
lai, nhưng đó là một thực tế mà hiển nhiên gã chẳng mấy mặn mà thưởng thức.
… Cô ta đã đi tới chỗ quái nào mới được chứ?
Hiroyuki khoanh tay trước ngực, tần ngần.
Gần đến năm giờ chiều, cơn bực tức của gã bị cơn đói làm cho
thêm trầm trọng. Gã cảm thấy một cơn giận dữ không chế ngự nổi nhằm vào vợ mình
vì đã bỏ mặc mọi việc cho gia đình tự lo liệu. Chẳng có ai để gã trút lên, cơn
giận cứ mỗi lúc một tăng thêm.
Khả năng duy nhất gã nghĩ ra được là thị đã bất ngờ bỏ gã.
Chính Hiroyuki cũng từng cảm thấy thèm được bỏ nhà đi, mặc xác gia đình. Cảm
xúc của gã dâng lên đến mức nổ tung khi gã tưởng tượng ra mình đang nói: “Biến
đi, đồ chó, nếu đấy là những gì cô muốn. Nhưng trước khi cô làm thế, hãy bước
qua xác bọn trẻ và ông già đã.”
Trong khoảnh khắc gã hồi tưởng lại chính mình khi còn nhỏ đã
khao khát được yêu thương ra sao và lấy mu bàn tay đang nắm chặt lon bia gạt
nước mắt trên mặt.
Gã sực nhớ ra cuốn sổ ghi chép các khoản tiền gửi ngân hàng
ở ngăn kéo chạn bát trong bếp. Khi xác định được cuốn sổ, gã lật giở từng trang,
nhưng không thấy gì bất thường. Không có khoản tiền nào được rút trong thời
gian gần đây. Nếu vợ gã thực sự bỏ gã thì chắc thị chỉ làm thế vì bốc đồng
thôi.
Trong trường hợp đó, có khả năng thị sẽ quay về nhanh như
khi ra đi. Thị chỉ nhất thời không chống được cảm giác cám dỗ, tất cả chỉ có
thế.
Cảm thấy khá hơn một chút, gã quyết định ra ngoài. Gã biết
một quá rượu tên là Marié, đó là nơi gã có thể tới ăn gì đó.
“Ăn mấy cái bánh bao nhân mứt đi,” gã nói với con trai, đi
dép quai hậu vào, rồi ra ngoài.
Hiroyuki đi dọc con đường song song cảng cá về phía công
viên. Vùng nước trong khi cảng khép kín nhuốm màu đỏ thắm của bầu trời nhiều
mây buổi nhập nhoạng. Trời lặng gió lặng sóng, và đám tàu thuyền neo dọc cầu
cảng đứng bất động bên nhau. Hiroyuki nhìn ra chỗ tàu của gã được neo.
Ngay từ chỗ đang đứng, gã cũng có thể nhìn thấy rõ tên con
tàu của mình, Mamakatsu, ghi trên thân. Hiroyuki khựng lại. Gã cảm thấy tim như
nhảy lên cổ mà không hiểu tại sao. Nhịp tim gã bắt đầu đua nước rút; mỗi sợ đen
tối nhất dâng lên từ cơn đau nhói nào đó trong tim gã, và tràn khắp cơ thể. Gã
khó nhọc nuốt khan. Một tiếng o o trầm đục dường như lấp đầy tai trong của gã.
Hiroyuki không biết cái gì đã gây ra cơn choáng đó. Gã nhìn
về phía cảng. Ngay khi gã định vị được con tàu của mình, gã cảm thấy ngực đau
thắt. Không ai biết con tàu đó rõ hơn gã, gã đã sử dụng nó nhiều năm trời. Có
nhiều thời gian trên đó hơn ở nhà. Thứ gì có thể làm gã bận tâm chứ? Chứng đãng
trí của gã gần đây đã được khẳng định. Đôi khi gã không thể nhớ lại chuyện xảy
ra ngày hôm trước.
Có lẽ có việc gì đó gã vẫn bỏ đó dở dang, có thứ gì đó trên
tàu cần được xử lí, có dây nhợ gì đó cần phải vứt đi. Gã cố nghĩ xem liệu có
thứ gì như thế mà gã có thể đã quên không, nhưng đầu óc gã vẫn trắng trơn.
Gã nhìn phía trước và thấy một biển hiệu gắn đèn neon đỏ, Marié,
bên tay trái. Dù muốn biết câu trả lời chết đi được, gã vẫn vào trong quán và
đóng cửa lại sau lưng mình.
“Chào người lạ!” Bà chủ quán rượu cười với gã khi gã bước
qua cửa. Gã rất rộng rãi trong chuyện tiền bạc, và quán rượu đánh giá cao mỗi
lần gã ghé qua.
Khi Hiroyuki nghe giọng bà chủ, nỗi lo đang gặm nhấm gã đơn
giản là tan biến.
3
Như mọi khi, Hiroyuki thức giấc trước ba giờ sáng một chút.
Gã thức giấc theo bản năng và bao năm nay vẫn chưa bao giờ cần đặt chuông đồng
hồ. Tất nhiên, chẳng ai đặt ra giờ cố định chính xác để đi đánh cá. Gã chỉ đánh
cá chình biển. Càng sớm ra khơi, gã càng có thể trở về sớm. Càng trở về sớm, gã
càng có thể uống rượu sớm. Gã ngồi xếp bằng trên đệm futon và đăm đắm nhìn vào
khoảng không. Những người khác đang ngủ. Bình thường vợ gã cũng sẽ đang ngủ
trên tấm futon cạnh gã, nhưng giờ thị không ở đó. Khi thị ở đây, thị làm vướng
chân; khi thị không ở đây, thêm việc nhà cho gã.
… Cô ta đang ở đâu?
Gã hoàn toàn không có chút ý niệm gì về việc sẽ ra ngoài tìm
vợ mất tích thế nào. Điều duy nhất gã có thể làm là ra ngoài đánh cá như thường
lệ và chờ vợ trở về. Gã chửi thề và đập gối xuống thảm tatami.
“Ai đấy nấu bữa sáng cho tôi đi!”
Tiếng kêu la của gã dội đi dội lại khắp nhà, nhưng chẳng ai
đáp lại. Tất cả họ đều đang ngủ trong phòng riêng, con trai và con gái gã ở
trên gác, cha gã trong căn phòng kiểu Nhật đằng sau phòng khách. Chẳng có ai
trong số đó đem lại chút ấn trượng nào rằng họ đang sống thậm chí ngay cả khi
họ thức.
Hiroyuki không động đậy – không phải vì gã không muốn tự làm
bữa sáng, mà đơn giản vì thấy có gì đó không ổn. Buổi sáng hôm đó, gã không thể
thúc mình đi đánh cá được. Lí do hợp lí duy nhất cho không ra ngoài là thời
tiết xấu. Thật sự trong một thoáng gã đã ước gì mình có thể ở nhà vì có một cơn
bão nào đó.
Trước đây hiếm khi gã mong có thời tiết xấu. Thực tế, Hiroyuki
ra ngoài vào những hôm mưa gió khi các ngư dân khác nghỉ ở nhà. Gã nổi tiếng là
kẻ táo gan trong cộng đồng ngư dân ở mũi Futtsu này. Đó là lí do vì sao số
lượng cá đáng tự hào mà Hamakatsu đánh được luôn vượt xa các tàu khác. Hiroyuki
làm nghề cá không phải chỉ vì tiền; gã thấy kích thích mỗi lần theo dấu nhưng
con cá chình biển khi chúng di chuyển từ nơi này đến nơi khác, dùng bản năng
của mình kéo được những mẻ cá đầy. Không chỉ thế, gã còn huênh hoang với mọi
người về những mẻ cá thành công của gã. Như thể gã chẳng còn cách nào khác để
chứng minh giá trị của mình với tư cách một con người cả vậy.
Hiroyuki nhấc mình dậy. Ngay cả trong căn phòng kín cửa, gã
vẫn có thể cảm thấy tình hình bên ngoài. Chẳng chỗ nào quanh đây có thời tiết
tệ đến mức trở thành lí do xác đáng cho việc hủy một ngày đánh bắt. Không thích
đi không phải là lời bào chữa, mà chỉ là sự lười nhác. Và còn có thêm một lí do
vì sao gã không thể cứ thế mà ở nhà ngày hôm đó. Gã cảm thấy mình cần phải ra
khơi ngày hôm đó, hơn mọi ngày khác. Cảm giác của gã rất mâu thuẫn: gã không
thích đi, đồng thời lại cảm thấy mình phải đi.
Gã mở cửa chớp ra. Ngoài trời vẫn còn tối đen như mực. Đó là
khoảng thời gian có ngày dài nhất trong năm. Một giờ nữa bóng tối sẽ rút cạn
khỏi bầu trời phía Đông.
Hai ngày trước đó, Hiroyuki đã kéo được một mẻ rất đáng kể.
Ngay cả mẻ vét cũng đánh được nhiều cá chình biển cỡ hai năm tuổi. Một ngày bội
thu như thế nữa đang đợi gã. Gã cố khuyến khích mình bằng những ý nghĩ tích cực
như thế.
Gã ăn mặc như thường lệ: áo khoác ngoài áo phông cộc tay, gấu
quần thể thao nhét vào ủng cao su. Quần áo gã mặc hôm đó chỉ khác thường ngày
một chi tiết. Gã đội một chiếc mũ khác. Gã thay chiếc mũ đội đi săn mọi khi
bằng một cái mũ rơm vì thấy tiết trời mùa hè đang mỗi ngày một nóng. Ăn mặc như
thế, cộng thêm một bao cá mòi đông lạnh choàng qua vai, gã bước qua tấm gỗ rộng
chừng ba mươi phân nối cầu tàu với đuôi tàu gã.
Với việc đánh cá chình biển, thời điểm tàu rời cảng không cố
định. Một vài tàu ra khơi gần với thời điểm như Hiroyuki, trong khi một số khác
phải đến khi gã trở về vào khoảng tầm hai giờ chiều mới rời bến.
Tiếng bình bịch của máy tàu khi khởi động bắt đầu phá vỡ sự
yên lặng trước bình minh của bến cảnh. Hiroyuki nổ máy và cùng những con tàu
khác xua tan sự tĩnh lặng đang ngự trị. Sau đó gã thắp sáng boong Hamakatsu
bằng một chiếc đèn pha. Vẫn còn có một việc cần làm trước khi gã rời cảng. Liên
quan đến việc cho cá mòi vào những cái ống dùng để bắt cá chình biển. Đám ống
làm bằng nhựa thông tổng hợp có đường kính khoảng mười lăm phân và dài hơn nửa
mét. Vài trăm chiếc ống như thế này được chất ở bên trái boong trước tàu.
Hiroyuki bắt đầu quá trình cho cá mòi vào từng ống rồi bịt chúng lại bằng nắp
là cái hom cao su vừa khít. Bọn cá chình sẽ bị mùi cá mòi nhử vào trong các ống
ấy. Cái hom cao su ở miệng mỗi ống được lắp đặt sao cho con cá bị nhốt chặt sau
khi chui vào ống. Hai trăm ống đó được gắn dây thừng rồi buộc vào một sợi cáp
kéo dài ba dặm. Đây là phương pháp đánh cá chình phổ biến nhất, và người ta
phải buông sợi cáp ở cùng một tốc độ và cho đám ống đó chìm xuống đáy biển. Rồi
tất cả những gì cần làm tiếp là ngồi đợi, rồi kéo ống lên. Một số trong đó sẽ
trống không, nhưng sẽ có nhiều hơn một ống bắt được hơn một con, đôi lúc còn
tới mười con.
Vì cái hom cao su ngăn không cho cá chình biển thoát, chúng
sẽ quẫy tung trong cái ống trơn tuột tối om. Hiroyuki chắc chắn không phải là
người thích những ẩn dụ, nhưng gã nghĩ phần bên trong nhu động trơn tuột của
cái ống và con cá chình vật lộn trong đó không giống gì hơn sự giao hợp. Đàn
ông thật là những sinh vật tội nghiệp bị nhử bởi mùi hương vào cái bẫy mà họ
chẳng thể nào thoát ra! Đó cũng chính là câu chuyện của Hiroyuki. Gã đã mắc bẫy
của một người đàn bà, khi gã mới hai mươi hai, đoạn đời mà gã sẵn sàng lao vào
tận hưởng những thời khắc tốt đẹp nhất. Mắc bẫy, không thể thoát ra, gã lấy vợ
và bắt đầu một gia đình. Người đàn bà đó đã mang thai đứa con trai Katsumi của
gã, và nghĩa vụ không thể tránh được, đám cưới, theo sau đó. Gã không lấy vợ vì
tình yêu. Cái tình yêu gã từng nghĩ sẽ đơm hoa khi đến lúc không bao giờ xảy
ra. Chẳng có gì thay đổi. Nếu ai đó hỏi gã liệu gã có cảm thấy chút yêu thương
nào với vợ, hay con mình không, gã sẽ phải lắc đầu. Tất cả những chuyện đó đã
xả ra ngoài tầm kiểm soát của gã. Hiroyuki chưa từng thích một ai đồng chủng
trước đây.
Trước khi gã nhét cá mòi vào hết số ống, bầu trời phương
Đông đã hừng sáng. Hiroyuki ngồi xuống trên nắp hầm cá để hút thuốc. Khi hút, gã
đăm đắm nhìn vào chuyển động của những đám mây đen trên đỉnh Kano. Trước khi ra
khỏi nhà, thường thì trước hết gã sẽ nhìn trời, rồi sau đó, trước lúc rời cảng,
kiểm tra mây bao quanh trên những dãy núi. Các ngư dân luôn nhìn ra núi để tìm
dấu hiệu dự báo thời tiết trong ngày cuối cùng sẽ thế nào, liệu trời có gió hay
mưa. Bất cứ ngư dân nào không biết đọc chính xác các thông điệp của gió và bầu
trời trong và xung quanh vùng đánh bắt đều có nguy cơ mất mạng trên biển.
Bầu trời ngay trên đầu gã khá trong, cho dù có thể thấy khá
nhiều mây che ở hướng đỉnh Kano và Nokogori. Hơn nữa, chính những dãy núi đó
lại có vẻ như bị những tầng mây thấp hơn bao phủ. Vài đám mây trên vùng trời
ngay trên đầu gã đang trôi về phía Nam đất liền, chỉ cho Hiroyuki thấy rằng gió
Nam đã đang thổi về bờ. Rất có khả năng là chúng sẽ trở thành gió bão trước khi
trời sáng hẳn. Bản năng của Hiroyuki, được mài sắc sau nhiều năm, bảo gã rằng
mọi thứ trông có vẻ không tốt lắm.
Bầu trời bảo với gã rằng ngay cả khi có rời cảng thật, gã
cũng không thể đi quá xa. Gã sẽ phải xem xét tình hình ngoài trời trên biển và
nhanh chóng cho thuyền trở lại bến cảng nếu gió quá mạnh.
Hôm nay, Hiroyuki định sẽ đi đánh cá ở ngoài khơi vịnh phía
Nam Đê chắn sóng số 2. Người ta nói những mảnh rác trôi nổi trên vịnh Tokyo đã
đi trọn một vòng quanh vịnh trước khi dạt lên bãi biển phía Bắc mũi Futtsu hoặc
ở mũi bán đảo Miura. Còn rác trôi nổi phía Nam tuyến đường giữa mũi Cannon thì
mũi Futtsu thì lại có thể theo dòng trôi ra ngoài, vào đại dương rộng lớn thay
vì dạt lên bờ. Hôm đó, Hiroyuki muốn đánh cá ở khu vực phía Nam tuyến đường đó.
Không có lí do gì đặc biệt cho ý muốn này, đơn giản gã chỉ cảm thấy bắt buộc
phải ra đến tận vùng biển đó.
Chút tàn từ điếu thuốc trong miệng gã rơi xuống đầu gối. Gã
lấy tay phủi đi và chúng vương vãi rắc trên nắp hầm cá. Cái nắp sơn xanh lá cây
mờ, nhưng ở nhiều chỗ sơn đã tróc hết. Đó là lần đầu tiên Hiroyuki để ý thấy
mình đang ngồi trên nắp hầm cá của tàu, và bất chợt mọi sợi lông mềm trên khắp
cơ thể gã dựng hết cả lên. Một cơn ớn lạnh chạy từ xương cụt lên dọc xương sống
và một trận run rẩy ồ ạt lan khắp người gã.
Với phần trên cùng nhô lên gần như ở trung tâm tàu, hầm cá
sâu gần bằng chiều cao một người đàn ông trung bình, rộng khoảng hơn sáu mét
vuông. Vị trí ở trung tâm tàu thật lí tưởng cho một bể chứa như nó, vì đây là
chỗ đáy tàu sâu nhất. Hầm cá được thiết kế với mục đích chứa cá chình biển sau
khi đánh bắt. Tuy nhiên, khi không được sử dụng, hầm cá được đậy bằng hai tấm
ván để tránh tai nạn. Một thứ gì đó đáng sợ kì dị trong cái hầm tàu đầy nước
biển bị đóng chặt ấy đang dâng lên trong không khí. Ngay cả một tay đi biển dạn
dày như Hiroyuki cũng bị thứ quái đản đó ảnh hưởng đến nỗi gã nhảy dựng lên mà
không kịp suy nghĩ gì.
Khi đứng lên gã liếc thấy một kẽ hở đen giữa hai chân mình.
Hai tấm gỗ hơi tách ra một chút. Hiroyuki đã nhẹ chân một cái để đẩy chúng lại
khít nhau và khép chỗ hở đó lại. Khi làm vậy, người gã run lên.
Gió thổi mạnh hơn, và con tàu tròng trành theo nhịp sóng, khiến
nước biển trong hầm cá bắn tung tóe bên trong. Tiếng nước hơi khác bình thường,
như thể nước còn đập vào thứ gì khác nữa.
Hiroyuki lại nhìn lên trời. Mây lướt nhanh hơn. Gió Nam có
chiều hướng thúc tới mạnh hơn. Nhưng đó không đủ để làm lí do gói ghém mọi thứ
lại và quay về. Hiroyuki phải làm xong việc.
Nhảy trở lại cần tàu, Hiroyuki tháo thừng neo tàu ra và mang
theo đầu dây vừa tháo lên cầu tàu. Con tàu dần bắt đầu rời xa cầu cảng bằng
quán tính của chính nó.

