4. Chuyến du thuyền ác mộng - Phần 1
CHUYẾN DU THUYỀN ÁC
MỘNG
Masayuki Enoyoshi ngồi tựa vào cột buồm, chân duỗi đến tận cửa
hầm chứa hàng. Trong tư thế bê tha hạng nhất, dường như anh cố tình ngoảnh mặt
ra xa khỏi buồng lái. Không thể ngồi trên nắp hầm khi cột buồm chính và cánh
buồm đang dựng; bất cứ ai ngồi đó cũng sẽ cản trở cánh buồm mỗi lần du thuyền
chuyển hướng. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, chiếc du thuyền nhỏ dài chưa đầy tám
mét này đang bắt đầu tiến vào vịnh Tokyo
theo một luồng hàng hải. Bị các bãi chôn rác chặn cả hai bên, luồng hàng hải
này như một vịnh nhỏ nằm trong vịnh lớn. Tất cả buồm của thuyền đều đang hạ.
Thuyền buồm không được phép dựng nguyên buồm mà đi qua vùng biển này. Bất cứ
con thuyền nào được cánh buồm tiếp sức cũng có khả năng cản trở luồng giao
thông hàng hải đông đúc qua lại trên phần vịnh này.
Enoyoshi đoán được nhà Ushijima, cặp vợ chồng chủ du thuyền,
sắp làm gì. Họ sắp tận dụng thời gian hạ buồm này để nói chuyện với anh. Vẫn
còn thiếu kinh nghiệm, Ushijima còn lâu nữa mới dùng buồm điều khiển hướng
thuyền một cách thành thạo được. Chỉ nhìn họ làm thôi cũng đã bực mình. Rõ ràng
không có khả năng phán đoán hướng gió, Ushijima cứ nhặng xị trong buồng lái, hết
chỉnh buồm lại ra vào với nét mặt chẳng có gì là chắc chắn. Cứ xem cái cách anh
ta liếc nhìn hướng gió rồi lắc đầu, rõ ràng là con thuyền không đi theo ý muốn
của anh ta. Enoyoshi cảm thấy quan sát nét mặt của Ushijima còn khiến anh khó
chịu hơn là sự tròng trành của con thuyền và tự hỏi không biết họ có lái được
nó về đến bến du thuyền an toàn hay không nữa.
Nhưng chính Ushijima mới là người giờ đang đặt tay lên bánh
lái trong buồng lái ngay đằng sau Enoyoshi. Khi chỉ phải lái thuyền với động cơ
chín mã lực gắn bên ngoài, người lái sẽ thấy việc điều khiển chiếc du thuyền
này khá dễ dàng. Để lại một vệt bọt trắng ở làn nước phía sau, chiếc du thuyền
lặng lẽ đi giữa những bãi chôn rác đóng vai trò như đê chắn sóng trung tâm và
cầu tàu của Bến phà Ariake. Một chuyến đi quanh mỏm Công viên Biển Wakasu và
ngược sông Ara một chút sẽ đưa bạn trở lại Bến du thuyền Đảo Mơ. Với sự tự tin
mới phục hồi vào khả năng điều khiển con thuyền, Ushijima cố ý thượng một chân
lên ghế băng và tạo dáng bên bánh lái. Vợ Ushijima, Minako, không thấy xuất
hiện trên boong. Có lẽ cô ta đang ở dưới kia trong cabin bên dưới tìm cái gì
đấy để uống. Enoyoshi không lưu luyến gì sự hiện diện lắm lời của cô ta. Anh
còn thấy biết ơn vô hạn vì khoảng thời gian giải lao yên tĩnh này là đằng khác.
Enoyoshi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Sắp sáu giờ rồi. Chuyến
dạo chơi mini trên biển này chỉ để cho thấy một phần tiêu biểu hời hợt của
những góc tối tăm trên vịnh Tokyo
và dự định sẽ trở lại Bến du thuyền Đảo Mơ trước khi trời tối.
Mặt trời đang đứng trên đường chân trời đằng Tây. Nếu đây là
ngoài khơi, họ sẽ được chứng kiến cảnh hùng vĩ của vầng tà dương tự mình lụi
tắt trên đường chân trời khoáng đạt. Còn ở đây quang cảnh hoàn toàn không khác
biệt mấy so với những gì bạn thấy được từ cầu tàu, những tay thuyền trưởng non
nớt kia thiếu cả kĩ năng lẫn lòng can đảm để đưa du thuyền ra tới vùng khơi xa.
Một cụm siêu cao ốc đang xây dựng dở thuộc khu vực phát triển duyên hải cấp hai
vương lên bầu trời phía Tây như một bụi tre lao bật lên từ nguồn dinh dưỡng bị
chôn vùi của bãi rác.
Làn sương mỏng buổi tối bắt đầu bao phủ các khung xương bằng
thép đen đúa của những cao ốc chọc trời đang xây dở hằn bóng lên nền trời đỏ
thắm. Dù chẳng ai đòi hỏi việc xây dựng vẫn tiến hành vào một ngày Chủ nhật, họ
vẫn nghe thấy những tiếng ầm ầm như tiếng sấm. Rất khó để xác định chính xác
những âm thanh ấy phát ra từ đâu, nhưng mỗi lần chúng ồ ạt dội lại chỉ làm nặng
nề thêm cảm giác khó chịu của Enoyoshi. Dù anh không thể điểm mặt chỉ tên nguồn
gốc sự lo lắng của mình, đằng nào thì nó vẫn ở đó. Tiếng ầm ầm vọng lên từ thềm
biển đập vào đáy thuyền chạm tới cả ruột gan của chính anh.
Chui lên khỏi cabin, Minako phấn khích chỉ tay về hướng đối
diện với vầng mặt trời đang lặn: “Này, nhìn đằng kia xem!” cô ta líu lo theo
kiểu nhí nhảnh giả tạo.
Lúc đó, chiếc du thuyền, được đặt theo tên người phụ nữ này
là MINAKO, chuẩn bị đi qua mỏm Công viên biển Wakasu. Ngay khi du thuyền chuyển
hướng, Disneyland lập tức lọt vào tầm nhìn. Đó
là lúc trời vừa tối và đèn bắt đầu ánh lên từ xa. Những gì Minako thúc giục
cánh đàn ông nhìn bằng cái giọng thánh thót kiểu nhân vật hoạt hình Betty Boop
ấy là công viên Disneyland và những ngọn đèn
từ các khách sạn ven bờ biển gần đó. Ngữ điệu nhí nhảnh mang theo một chút ngây
thơ trẻ con ấy lại hàm chứa nhiều hơn thế sự khăng khăng ích kỉ rằng không ai
được phớt lờ. Enoyoshi chỉ phản ứng bằng một cái liếc nhanh, không hơn, ngoài
ra thì quyết tâm lờ cô ta đi.
Nhưng cô ta đã gọi với sang chỗ anh, “Anh đang trầm ngâm gì
ở đó thế, qua đây uống bia đi!”
Bám chặt vào cột buồm, Enoyoshi quay sang nhìn cô ta. Minako
đứng đó, tay cầm một lon bia.
Enoyoshi thốt ra một tiếng ậm ừ nước đôi và băn khoăn không
biết nên làm thế nào. Anh thấy mình thật đáng thương khi chẳng thể cứ thế mà
nói không một cách đơn giản. Vậy nên anh bối rối không biết nên khước từ việc
dính dáng tới tiếng líu lo ngớ ngẩn của cô ta bằng cách tiếp tục chui đầu vào
nơi trú ẩn của mình, hay nên ra lấy lon bia và trả giá bằng cách chịu đựng
những “lời chào hàng” của cô ta? Không thể phủ nhận rằng anh đang khát, và bia
có vẻ hấp dẫn.
Một tay vẫn không rời cột buồm, tay kia đặt lên sào căng
buồm, anh trườn về phía buồng lái để lấy lon bia Minako mời.
“Cảm ơn cô. Đúng là thứ tôi cần.”
Anh khẽ cúi đầu cảm ơn, thô lỗ giật nắp lon rồi nốc cạn bia.
Bia lạnh và ngon. Nhận thấy vẻ hài lòng trên mặt Enoyoshi, Minako đánh bạo ướm
hỏi, “Thế nào? Anh không nghĩ thật tuyệt diệu sao?”
Khoảnh khắc anh nghe thấy cô ta lên tiếng, bia dường như mất
đi một chút hương vị. Hôm nay anh đã phải chịu đựng cái đài phát thanh này bao
nhiên lần rồi chứ? Giọng điệu cô ta chỉ ra rằng cô ta muốn hỏi ý kiến của anh
thì ít mà buộc anh chấp nhận ý kiến của cô ta thì nhiều. Anh đáp lại bằng một
tiếng ừ hữ nước đôi nữa.
Trong nỗ lực chuyển chủ đề, anh tuyệt vọng bới tung đầu óc
mình lên tìm một chuyện khác để nói. Ba người trên con thuyền này có cực kì ít
điểm chung để nói chuyện. Đây là lần thứ ba Enoyoshi gặp Ushijima. Còn với
Minako thì, anh chỉ mới gặp cô ta lần đầu sáng hôm đó.
Ushijima, im lặng nãy giờ, chen vào, “Anh làm được mà. Mọi
thứ đều là của anh, chỉ việc đến mà lấy.”
Enoyoshi không đáp lại. Giá mà họ lại giương buồm lên. Như
thế sẽ khiến họ ngậm miệng lại. Họ sẽ không còn thời gian nhàn rỗi để quấy rầy
anh nếu họ phải thu xếp dựng buồm trước và buồm chính. Họ sẽ quýnh lên vì hoàn
toàn rối loạn. Nhưng trong khi họ dạo trên mặt nước lặng của biển cả về đêm, sử
dụng động cơ gắn ngoài, thật quá dễ dàng để Ushijima đứng đó, tay cầm bia, chỉ
cần để tâm đến mỗi cái bánh lái.
Enoyoshi gặp Ushijima trong buổi gặp mặt cựu học sinh hồi
tháng Bảy, hai tháng trước. Đó không phải là hội lớp mà là cuộc gặp mặt lớn của
tất cả cựu nam sinh trong trường. Hàng trăm người bọn họ tham dự sự kiện hàng
năm ấy. Mười năm trời kể từ ngày tốt nghiệp Enoyoshi chưa một lần tham dự buổi
gặp mặt cựu học sinh nào. Năm nay, anh tình cờ lại có một tuần rỗi rãi và quyết
định đi thay đổi không khí. Thất vọng vì không tìm thấy nhiều bạn cùng lớp như
mong đợi, Enoyoshi đi vơ vẩn quanh phòng tìm kiếm những khuôn mặt quen. Trong
lúc đó anh đã nói chuyện một chút với Ushijima và kết quả là họ trao nhau danh
thiếp. Ushijima tốt nghiệp trước Enoyoshi bảy năm, và danh thiếp của anh ghi Bộ
Nông Lâm Ngư. Một tháng sau, Ushijima mời Enoyoshi ra ngoài uống nước và đề
nghị chuyến đi chơi đang diễn ra này.
Giờ nghĩ về việc đó, Enoyoshi lẽ ra phải nghi ngờ động cơ
của Ushijima đồng thời phải thận trọng hơn mới phải. Trước đây, từng có những
người quen từ trên trời rơi xuống bất chợt liên lạc với anh, mời anh đi gặp họ
để hàn huyên chuyện cũ, chỉ để tiếp cận anh vì mưu đồ đáng ngờ nào đó. Ngày nay
dường như có vẻ hiển nhiên là hành động mời mọc một người lạ thường có liên
quan đến động cơ mờ ám, là bạn cùng trường hay không thì cũng vậy. Nếu họ vẫn
còn là bạn học thì đã đành. Tuy nhiên, trong thế giới người lớn, mọi mối quan
hệ đều xoay quanh con mắt hướng tới lợi ích dưới dạng nào đó.
“Trước hết hãy hình dung ra bất cứ điều gì anh khao khát, điều
anh muốn có.”
Gương mặt Ushijima sát lại gần và giọng nói đó phát ra ngay
sau tai Enoyoshi. Ánh sáng mờ của buổi chạng vạng làm nổi rõ những nếp nhăn
tuổi tác hằn lên chân mày Ushijima. Mỗi khi Ushijima cúi xuống, mái tóc ngày
một mỏng đi của anh ta cũng bày ra rõ mồn một. Enoyoshi cảm thấy người đàn ông
này, người thoạt nhìn có vẻ trẻ hơn tuổi, bỗng chợt già đi thêm nhiều tuổi.
“Thứ anh muốn trên đời này là gì?”
Rõ ràng là câu trả lời mà Ushijima đang tìm kiếm là thứ gì
đó phải có cả một gia tài mới mua được, như một chiếc du thuyền hay một con
Mercedes. Enoyoshi chọn một thứ dạng khác. Anh sẽ chọn bất cứ thứ gì, miễn là
không mua được.
“Anh đã hỏi vậy thì, tôi nghĩ là tôi muốn có một đứa con.”
Enoyoshi chưa lấy vợ, thậm chí còn chưa đính ước xa xôi gì.
Anh độc thân và đã nói cho Ushijima biết thế.
Đôi vợ chồng nhìn nhau ngạc nhiên.
“Anh đã lấy vợ chưa?” Minako hỏi, tròn xoe mắt bối rối. Khi
quay sang chồng mình, ánh mắt cô ta trở nên hết sức khó chịu, lộ rõ vẻ khó chịu
vì bị giới thiệu nhầm.
Ushijima, bị chọc giận, trừng mắt nhìn Enoyoshi. “Tôi tưởng
anh nói là anh độc thân?”
“Đúng thế, tôi độc thân. Nhưng tôi đang chung sống với một
cô gái, và nếu tôi có thể khiến cô ấy có thai, riêng chuyện đó là đủ để buộc cô
ấy phải cưới tôi rồi.”
Đó là một lời nói dối. Chẳng có người phụ nữ nào trong cuộc
sống của anh cả. Dù chỉ là một lời nói dối với thiện ý như vậy, anh vẫn thấy
căm ghét bản thân mình. Anh không thể nói không với bất kì ai, điều đó thật hết
sức vô lí và khiến anh cảm thấy mình như một đứa trẻ không bao giờ lớn. Tất cả
những gì anh có thể làm là tự mâu thuẫn với hi vọng những người khác sẽ nhận ra
rằng anh không hề quan tâm.
Mong ước của anh không được chấp nhận, và Minako bắt đầu
nhằm vào lời nói dối đó. “Cứ cho là anh sẽ có một đứa con thật, và điều đó sẽ
dẫn tới hôn nhân. Anh sẽ cần tiền. Sẽ phải trả chi phí đám cưới và anh sẽ phải
tìm nơi nào đấy để sống nữa, dĩ nhiên. Anh có biết nuôi một đứa trẻ tốn kém
nhường nào không?”
Vợ chồng Ushijima chưa có con, nhưng điều đó chẳng khiến họ
bớt thấy mình có tư cách lên lớp Enoyoshi. Họ khăng khăng rằng tiền lương ở một
công ti bình thường không đủ để nuôi một gia đình. Nếu lúc nào cũng phải vật
lộn giật gấu vá vai, anh sẽ không đời nào đạt được những giấc mơ của chính
mình…
Hai người nhà Ushijima cố gắng lôi kéo anh quan tâm đến một
dự án bán hàng đa cấp do nước ngoài đầu tư vốn. Enoyoshi biết rõ rằng tổ chức
đang được nhắc đến đó không dính dáng đến bất cứ hoạt động bất hợp pháp nào. Ý
tưởng cắt giảm chi phí thông qua bán lẻ không dùng đến cửa hàng và chuyển số
tiền dư ra đó cho người bán hàng không phải là một ý tưởng tồi. Người bán hàng
sẽ được tổ chức theo những bậc khác nhau trong một hệ thống hình kim tự tháp -
ở cấp bậc càng cao thì mức hoa hồng được hưởng càng lớn. Vợ hình như đang ở bậc
thứ ba từ dưới lên và rất hăm hở thăng cấp. Để được như thế, họ sẽ phải tuyển
mộ thêm người bán hàng bằng mọi cách có thể. Thuyết phục hạt nhân mới bán sản
phẩm do công ti sản xuất, đào tạo những tân binh đó trở thành một đại diện bán
hàng tuyệt hảo, đó là con đường duy nhất để được thăng cấp. Là một nhân viên
bán ô tô hiển nhiên không xa lạ gì với các phương pháp tiếp thị, Enoyoshi hẳn
sẽ là một mẻ lưới lớn đối với nhà Ushijima. Trên thực tế, các sản phẩm do công
ti đó sản xuất bao gồm cả một quy trình bảo dưỡng xe ô tô nữa.
Thăng cấp cũng có nghĩa là kiếm được nhiều tiền hơn, đủ để
mua một căn hộ trong vòng chỉ một năm. Nhà Ushijima khẳng định rằng bán hàng đa
cấp đã giúp họ kiếm gấp đôi so với khi làm công chức. Không thì họ đào đâu ra
chiếc du thuyền này. Chiếc du thuyền chắc chắn là một công cụ không thể tách
rời phục vụ cho các nỗ lực chiêu mộ của họ. Một khi đã ra tới biển, họ có thể
nhồi nhét đống lời rao hàng chiêu mộ vào đầu nạn nhân mà không phải lo anh ta
chạy mất. Con thuyền đóng vai trò làm bằng chứng rằng dự án này có thể thực sự
biến giấc mơ thành hiện thực. Đối với nhà Ushijima, giong buồm ra khơi cũng
giống như tổ chức một trong số các bữa tiệc mà ở đó chủ tiệc rao bán vài sản
phẩm nào đó.
“Tưởng tượng, đó là điều chủ yếu. Hãy tưởng tượng đủ lâu, đủ
nhiều, và điều anh tưởng tượng sẽ thành hiện thực.”
Ushijima hăng hái kể lể trường hợp của mình, nhưng Enoyoshi
chẳng để lời nào vào tai. Thế giới mà Ushijima đang vẽ ra chẳng hề có điểm gì
khiến Enoyoshi để tâm. Không phải anh thờ ơ với việc kiếm tiền, anh chỉ chưa
sẵn sàng theo đuổi nó mà phải trả giá bằng hàng loạt mối quan hệ rạn nứt thôi.
Thật ra anh có thể tưởng tượng ra mọi chuyện sẽ đi tới đâu nếu anh chạy theo
mức hoa hồng bán hàng tăng cao chưa từng thấy. Anh sẽ sa vào một kiểu giáo phái,
vào một toán những kẻ cuồng tín đầu óc như nhau, chỉ có một mục tiêu và một lí
tưởng, và chẳng thể nào thoát ra.
Vợ chồng Ushijima phản ứng với vẻ khó chịu và bực tức ra mặt.
Họ phản đối sự thiếu hụt trí tưởng tượng của Enoyoshi, bảo anh là đồ ngốc, thậm
chí còn ngụ ý nói anh là một con người bậc thấp. Bằng trí tưởng tượng tự ca
tụng mình đó, họ tiên đoán rằng Enoyoshi sẽ sống rồi chết như một kẻ thảm bại, cả
đời làm việc chỉ để đủ sống mà chẳng có giấc mơ đáng giá nào.
Enoyoshi thậm chí không buồn tranh cãi với họ. Dĩ nhiên, việc
dành cả đời làm nhân viên bán hàng quèn là một khả năng rõ rệt. Nhưng nói cho
họ biết ý tưởng đó chẳng mấy khiến anh bất mãn cũng đâu ích gì. Chỉ tổ mệt
thêm. Tất cả những gì Enoyoshi muốn là ra khỏi con thuyền này càng sớm càng
tốt. Anh đã chịu đựng chuyện dưới chân không có mặt đất vững chắc và ở trên
thuyền của người khác này đủ rồi. Anh nguyền rủa sự phục tùng hèn nhát mà bối
cảnh bất thường này đã buộc anh vào đó.
Chiếc du thuyền yên bình bơi về phía Bắc, cách Sân Golf
Wakasu, tọa lạc trên một dải đất trải dài từ Bắc xuống Nam khoảng gần trăm mét
về phía Đông. Chỉ còn cách cầu Vịnh sông Aras chừng hai cây số rưỡi nữa, đi hết
đó là tới lối vào Bến du thuyền Đảo Mơ. Anh sẽ không phải chịu đựng họ quá lâu
nữa. Khi đã xuống thuyền, anh sẽ không bao giờ còn dính dáng đến họ nữa.
Bất chấp lời cầu nguyện cho mọi thứ nhanh chóng kết thúc của
anh, động cơ của du thuyền MINAKO nổ khục khặc rồi dừng hẳn. Thật kì lạ đến mức
Ushijima đang nói cũng phải ngưng lại nuốt khan. Anh ra liền đi kiểm tra động
cơ gắn ngoài.
“Lạ, lạ thật.”
Enoyoshi liếc nhìn đồng hồ đeo tay theo phản xạ. 6 giờ 27
phút tối, đó là thời điểm con thuyền chợt dừng khựng lại. Một chuyến tàu hỏa
của Keio đang vượt qua cây cầu sắt trên đầu họ, tạo ra một thứ âm thanh đặc
trưng. Ánh sáng từ các cửa sổ toa tàu tạo thành một dòng suối trắng trên nền
trời buổi tối phía trên cửa sông. Đèn sáng trong hầu hết các tòa nhà ven vịnh.
Con thuyền dừng lại ngay khi mặt biển đen thẫm bắt đầu lấp lánh ánh phản chiếu
những ngọn đèn ấy.
Khu vực nơi chiếc thuyền khựng lại loại bỏ mọi khả năng mắc
cạn. Họ đang cách xa khoảng vài trăm mét về phía Tây một doi cát tên là
Sanmaizu kéo dài đến tận phía Nam Công viên Bờ biển Kasai gần cửa con sông Edo
cũ. Ở đó có cũng cột sắt đánh dấu mực nước thấp để cảnh báo nguy hiểm. Ban đêm,
đầu những cột sắt này sẽ phát quang. Hầu như không có khả năng vô tình mắc cạn
vào doi cát trừ phi có gió mạnh hay sương mù dày đặc. Nhân viên Bến du thuyền
Đảo Mơ đã nhiều lần cảnh báo với họ về khoảng nước nông bên ngoài lối vào, và
cho dù có phạm sai sót gì với tư cách một thủy thủ đi nữa thì Ushijima vẫn đặc
biệt tập trung điều khiển tàu tránh những chỗ nước nông.
“Động cơ tắt rồi à?” Enoyoshi nói chẳng mấy để tâm, chẳng
buồn nhúc nhích đứng dậy khỏi ghế băng.
Ánh mắt ngờ vực, Ushijima nới sợi cáo trên bình xăng và ngó
vào trong kiểm tra xem có phải hết xăng không. Anh ta thận trọng kéo cần khởi
động. Động cơ nổ máy ngay lập tức. Vợ chồng Ushijima trông nhẹ nhõm ra mặt, nhưng
chỉ được một lát. Ngay khi thuyền trưởng gài số tiến, động cơ lại khục khặc rồi
tắt.
Giờ thì, thay vì cố khởi động lại máy, Ushijima kéo thiết bị
dẫn động lên khỏi mặt nước.
“Cái gì đây?” Ushijima hoảng hốt kêu lên, khiến Enoyoshi
giật nảy người. Cả ba người bọn họ cùng nhìn vào cái chân vịt.
Trong bóng tối, đẫm nước biển, vật đó trông gần như đen kịt.
Ushijima với lấy thiết bị dẫn động và lôi ra, từ giữa tấm chỉnh hướng và chân
vịt, một chiếc giày trẻ em làm bằng vải bạt xanh. Có lẽ nó đang trôi nổi gần đó
thì giây giày mắc vào trục và cuối cùng cả cái giày bị cuốn vào chân vịt.
Đó là một trong số các sản phẩm của Disney, in hình chuột
Mickey. Ushijima lật ngược chiếc giày xem cỡ bao nhiêu. Chiếc giày nhỏ và có lẽ
thuộc về một cậu bé con chỉ vài tuổi đầu.
Nhún vai, Ushijima đưa chiếc giày cho Enoyoshi và nhăn mặt.
Thái độ của anh ta chỉ ra rằng anh ta muốn Enoyoshi bằng cách nào đấy tống khứ
cái giày đi. Với đủ loại đồ vật trôi nổi trên nước biển thế này thì có gì lạ
khi bắt gặp một chiếc giày trẻ em cơ chứ. Nhưng, dường như Ushijima thấy chiếc
giày ấy có gì đó mang điềm gở, thậm chí còn có vẻ e sợ nó. Sau khi đưa nó cho
Enoyoshi, anh ta lấy khăn tắm lau lòng bàn tay của mình một cách cẩn thận.
Ushijima thúc giục bằng ánh mắt, và Enoyoshi đang định quăng
chiếc giày trở lại biển thì để ý thấy một cái tên trên gót. Kazuhiro, viết bằng
bút dạ đen.
“Nhóc Kazuhiro,” Enoyoshi lẩm bẩm
“Cứ ném nó đi, không được sao?” Ushijima ra lệnh, giọng
nhuốm vẻ hăm dọa.
Enoyoshi không quăng nó đi mà đặt lên mặt nước như một chiếc
thuyền nhỏ và đẩy nhẹ vào gót giày một cái.
Chiếc giày gần như còn mới tinh mà đã bị bỏ đi ấy bập bềnh tròng
trành khi nó trôi ra xa. Dòng chảy ở khu vực này khá xiết, vì gần cửa sông Ara.
Chiếc thuyền trôi về phía Nam và chẳng mấy chốc đã hòa vào màu đen thẫm của
biển cả. Enoyoshi hình dung ra một cậu nhóc đang chơi nhảy lò cò quanh đâu đó
bằng chân phải.
Ushijima hạ thiết bị truyền động xuống nước và nổ máy. Họ đã
lấy chiếc giày gây rắc rối ra; chắc là họ đã sẵn sàng rời khỏi đó rồi. Đồng hồ
của Enoyoshi chỉ 6 giờ 35 phút. Họ đã mất năm phút, nhưng có vẻ họ sẽ trở về
đúng lịch trình vào lúc bảy giờ.
“Đi thôi nào,” Ushijima nói, rồi cài tiến cho con thuyền.
Lần này động cơ không chết nữa mà nổ đều đều.
Cảm giác của họ một lát sau đó thật khó mà diễn đạt bằng
lời. Có thể nghe thấy tiếng ùng ục phát ra từ đằng sau thiết bị dẫn động và
thấy hàng trăm bọt nước li ti trào lên mặt biển. Rõ ràng là chân vịt đang quay
để đẩy con thuyền về phía trước. Nhưng con thuyền không hề chuyển động. Cảm
giác như đang ở trong một giấc mơ, hoặc đúng hơn, một cơn ác mộng, nơi mà cho
dù có nỗ lực chạy thoát khỏi con quái vật đến đâu, chân ta vẫn không nhấc lên
nổi, chỉ có tim là đập điên cuồng. Cả ba người trên thuyền đều ít nhiều cảm
thấy như thế. Cho dù đã có thân và boong của con thuyền ngăn cách họ với mặt
nước bên dưới, cảm giác vẫn như chân của chính họ đang vướng vào một sợi dây
thừng nào đó nổi lên từ đáy biển vậy.
Enoyoshi và Ushijima vẫn không thốt lên được lời nào, còn
Minako cứ căng thẳng đứng lên ngồi xuống liên tục trên băng ghế. Cô ta hỏi bằng
một giọng the thé gần đến mức của tiếng thét, “Chuyện gì thế? Sao chúng ta
không di chuyển?”
Ushijima chỉnh chỉnh hộp số và thử cài số lùi. Nhưng hướng
nào thì con thuyền vẫn một mực không nhúc nhích.
“Hai người thử nghiêng qua mạn trái thuyền được không?”
Ushijima đề nghị.
Theo yêu cầu, Enoyoshi và Minako nghiêng người qua mạn trái
thuyền. Như mẹo người ta vẫn khuyên, Ushijima cài số tiến, vẫn chẳng ích gì. Họ
thử nổ máy tiến về phía trước với trọng lực ở mạn phải, rồi nổ máy cài số lùi
với trọng lực ở mạn phải, cuối cùng là lùi với trọng lực ở mạn trái, nhưng con
thuyền vẫn nhất định đứng yên, cứ như nó đã mọc rễ vậy.
Ushijima tắt máy. Minako mở miệng định nói gì đó, nhưng anh
ta phẩy tay bảo vợ im lặng.
“Đừng nói gì, được chứ?” Vừa nói vậy, anh ta vừa đắm chìm
vào suy nghĩ, có lẽ đang sàng lọc để tìm trong những kinh nghiệm ít ỏi của mình
xem phải làm gì để bắt một chiếc du thuyền bất động di chuyển. Enoyoshi vẫn
mong được trở về bến du thuyền và thoát khỏi vợ chồng nhà này, nhưng trước tình
hình đó, anh cũng chẳng định giục giã Ushijima làm gì. Nét mặt của Ushijima
không chỉ trông nghiêm trọng, mà phải nói là trầm trọng. Tuyển mộ thêm nhân
viên cho hệ thống bán hàng đa cấp hẳn là điều ít quan trọng nhất trong đầu anh
ta lúc đó.
“Được rồi,” Ushijima nói như thể để trấn an chính mình, rồi
đứng dậy. Anh ta tuyên bố bước tiếp theo mà họ phải làm. “Chúng ta đo xem nước
sâu bao nhiêu đi.”
Ushijima mở hầm chứa đồ và lôi ra một mỏ neo buộc sẵn dây
thừng. Anh ta từ từ hạ neo xuống nước. Khi nó chìm xuống độ chục mét, Ushijima
ngừng nới dây và cứng đờ người trong vài giây. Rồi anh ta thở hắt ra một hơi
mạnh và bắt đầu thu sợi thừng trở lại. Chẳng có vấn đề gì với mức nước. Con
thuyền dừng lại không phải vì cái sống thuyền dài của nó bị mắc vào dải cát nào
đó. Họ không bị mắc cạn, giờ thì chắc chắn thế rồi.
“Lạ thật, nhỉ?” Enoyoshi thốt lên. Chẳng biết nói gì về tình
huống này nữa. Nỗi lo lắng khi đứng trên một chỗ chông chênh thế này là điều
anh chưa từng trải nghiệm trên đất liền.
Cất thừng và neo vào hầm, Ushijima sập cửa lại và ngồi lên
nắp. Rõ ràng là anh ta chẳng còn bụng dạ nào mà nói chuyện. Minako bật đèn
cabin và đèn hiệu và mở cửa sập. Ánh sáng từ cabin khiến bề mặt cả buồng lái ánh
lên như thể được phủ sơn phản quang.
Sự khủng hoảng mà Enoyoshi đang bắt đầu cảm thấy có lẽ chẳng
thấm vào đâu so với những gì Ushijima hẳn là đang trải qua. Rốt cuộc thì
Enoyoshi cũng đâu phải là một thủy thủ, anh chỉ là khách trên thuyền, và bởi
thế chẳng phải chịu trách nhiệm gì cho những gì đang diễn ra. Sẽ hoàn toàn là
chuyện khác nếu họ bị mắc cạn ở ngoài khơi xa tít chẳng thấy đâu là bờ. Đằng
này, họ chỉ đang cách chừng trăm mét về phía Đông sân Golf Wakasu, còn thấy rõ
đèn sân golf đang sáng. Về phía Bắc và phía Đông, đất liền cũng chẳng còn xa.
Đường bờ biển hiện ra như một vành đai ánh sáng và tiếng xôn xao của hoạt động
buổi tối hòa lẫn cùng khói xe đang liên tục nhả ra
Trong khi ấy, mỗi phút trôi qua lại khiến nhà Ushijima trở
nên rầu rĩ hơn. Ushijima trông chết lặng khi con thuyền giờ đã hoàn toàn bất
động, còn Minako, hiển nhiên là oán trách chồng kém cỏi, khịt mũi và lớn tiếng
thở dài nhằm gây sức ép buộc anh ta phải làm cho con thuyền chuyển động trở
lại. Toàn bộ tình huống này là một cái tát đau vào mặt Minako, người vẫn ca
ngợi với Enoyoshi sự thích thú khi sở hữu một du thuyền, người nãy giờ vẫn dụ dỗ
anh cùng cô ta thưởng thức một mức sống rõ ràng là hơn hẳn bình thường. Thế
nào? Anh không nghĩ thế này thật tuyệt sao? Chuyện này cũng giống như nhìn thấy
thú cưng của bạn làm cái gì đó cực kì ngu ngốc ngay cả khi đang khoe khoang về
những trò thông minh của nó và mời mọi người đến xem biểu diễn.
Hơi khác với cảm giác lo lắng về chỗ mình đang đứng, Enoyoshi
dần tò mò không hiểu Ushijima định làm gì để họ thoát khỏi tình trạng chết gí
này.
Nhưng anh ta chẳng biết làm gì, nên Enoyoshi đề xuất một giả
thiết. “Biết đâu có sợi dây thừng nào đấy bị vướng vào sống thuyền thì sao?”
Ushijima ngẩng mặt lên và gật đầu khá hào hứng. “Đúng là
những gì tôi đang nghĩ. Thuyền có thể bị mắc cạn vào một lưới đánh cá đặt cố
định hay gì đấy.”
“Đây có phải là nơi người ta đặt lưới không nhỉ?”
Ushijima lắc đầu. “Thực ra thì, không. Đây là luồng dành cho
tàu thuyền.”
“Tức là…”
“Đám thừng nào đấy, từ lưới đánh cá đặt sẵn hay gì đấy đại
loại thế, có thể trôi lại và mắc vào sống thuyền.”
Thậm chí Enoyoshi cũng thấy rõ rằng nếu đó là vấn đề thì đầu
kia của sợi thừng vẫn đang cột chặt xuống đáy biển. Một sự trùng hợp như thế có
vẻ quá gượng gạo. Anh phải nín không cười khi hình dung ra một sợi dây thừng
thắt thành thòng lọng, chui lên từ đáy biển và quàng lấy sống tàu như một tay
cao bồi làm với một chú bò non.”
“Trong trường hợp đó chúng ta phải làm gì đây?” người có tên
được đặt cho chiếc du thuyền chen vào. Bĩu đôi môi dày, cô ta lườm chồng. Không
hiểu sao Enoyoshi không thể mê nổi cái bản mặt cằm xị của cô ta. Sự phù phiếm
thể hiện qua cả đường nét khuôn mặt và cách trang điểm. Có lẽ cô ta là người
đầu tiên nhúng tay vào vụ bán hàng đa cấp đó, sau đó mới đến ông chồng lao vào.
Có lẽ chính cô ta đã xúi giục chồng với tư cách đối tác bán hàng của anh.
“Gỡ sợi dây đó ra khỏi sống thuyền, chắc thế.”
Enoyoshi có thể dễ dàng tưởng tượng ra việc Ushijma phải làm
bây giờ. Khá đơn giản. Lặn xuống dưới thuyền, mò mẫm lấy sợi dây, và gỡ nó ra
khỏi sống thuyền. Nhưng chỉ thấy vùng nước đen thẫm bên dưới thôi cũng đã đủ
khiến anh phát hốt. Giờ mặt trời đã hoàn toàn khuất sau đường chân trời, vùng
nước vốn đã tối sẫm của vịnh có vẻ lại càng đen kịt khi phản chiếc bầu trời đen
như mực. Chỉ cần nghĩ đến cảnh phải nín thở mà lặn xuống vùng nước sâu tối mò
ấy cũng đủ khiến anh ngạt thở.
Du thuyền không được trang bị mặt nạ hay đèn dước nước, và
Ushijima sẽ phải mò mẫm trong bóng tối để hoàn thành công việc này. Ngay cả nếu
anh ta có mặt nạ, tầm nhìn cũng sẽ bằng không trong vùng nước đầy bùn của vịnh
Tokyo.
Nhưng Ushijima vẫn yên lặng, bất động. Trầm ngâm cắn môi
dưới, anh ta phóng anh mắt nặng trĩu về phía Enoyoshi, người vẫn chẳng hề thắc
mắc tại sao Ushijima vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp sửa bắt tay vào khi những
gì cần làm đã rõ rệt. Enoyoshi hiểu chứ. Ushijima không muốn làm việc đó. Anh
muốn Enoyoshi làm, nhưng thay vì mở miệng yêu cầu, anh ta chỉ lặng lẽ hi vọng
Enoyoshi sẽ tự nhận.
… Cơ hội mong manh.
Enoyoshi hoàn toàn không định giúp đỡ anh ta. Để truyền đạt
điều đó đến Ushijima, anh đứng dậy và quay lưng lại phía anh ta với vẻ giận dữ.
Anh chẳng có nghĩa vụ gì phải vất vả vì lợi ích của MINAKO, chưa nói đến việc
phải mạo hiểm mạng sống của mình.
“Enoyoshi.” Ngay khi anh tiến về phía cabin, Ushijima đã gọi
giật lại.
Enoyoshi quay lại và thấy Ushijima đang cởi khuy áo. Tay
thuyền trưởng này có vẻ đã quyết định rằng chẳng có cách nào khác ngoài tự mình
xử lí vụ này. “Chà, tốt quá.” Enoyoshi nghĩ.

