5. Trôi dạt - Phần 3

3

Kazuo ý thức rằng mình đang mơ. Nhưng anh không tỉnh dậy mà
cứ ngồi thu lu trên một tảng đá lớn chơ vơ giữa biển, nghiền nát đám cua dưới
chân với hòn đá to bằng nắm tay. Càng nghiền nát nhiều cua, chúng càng bò lên
khỏi mặt nước đông hơn, cố leo lên chân anh. Khi gí hòn đá xuống, ban đầu, anh
có cảm giác cái mai cứng chống lại nó trước khi bị rạn nứt và vỡ ra thành từng
mảnh, tiếp đó là cảm giác giác mềm nhũn. Trên tảng đá lớn vương vãi đầy xác cua
bị nghiền nát đến mức hầu như chẳng còn thấy bề mặt đá đâu nữa. Như một người
bị ám ảnh, Kazuo tiếp tục tiêu diệt lũ cua. Anh cảm thấy một cái nhìn chằm chằm
vào lưng mình đến nóng ra và băn khoăn không biết đó có phải là bản thể ý thức
anh đang nhìn vào bản thể đang mơ của anh không. Nhưng không, cái nhìn đó mang
trong nó sự chủ định của ý chí mạnh mẽ muốn thực hiện sự hủy diệt vô nghĩa, và
nó khiến Kazuo không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vung hòn đá đó lên.

Chẳng mấy chốc đã chẳng còn con cua nào còn sống trên tảng
đá, nhưng nỗi thôi thúc tiếp tục giết chóc vẫn không hề dịu đi. Ở đâu Kazuo có
thể tìm thấy sự sống để trút cơn thịnh nộ hừng hực sát khí của mình nào? Cảm
giác có ai đó đang quan sát càng lúc càng mạnh lên, và cái nhìn đó cứ thôi thúc
anh tiếp tục. Một cách hăm hở, Kazuo giơ hòn đá lên cao quá đầu và đập mạnh nó
xuống bàn chân. Âm thanh đùng đục của cơ thịt rách toác và xương vỡ dội ngược
lên qua người anh. Dù không cảm thấy đau chút nào, anh vẫn phải chịu đựng nỗi
đau đớn kinh khủng vì biết mình vừa xé nát da thịt của chính bản thân. Anh cứ
đập đá vào chân mình cho đến khi xương nát ra thành từng mảnh, và nỗi đau đớn
ấy cuối cùng cũng khiến anh tỉnh giấc.

Mắt mở thao láo, dán vào trần thuyền, Kazuo há hốc miệng và
nín thở. Cảnh trong giấc mơ dần lùi vào bầu không khí loãng cùng với mùi thối rữa
của xác cua chết, và các đặc điểm của thế giới thực, sự lắc lư của du thuyền, từng
cái liếm của lưỡi sóng, dần chiếm lĩnh tâm trí anh. Kazuo cảm thấy có gì đó
khang khác. Anh chưa từng giật mình tỉnh giấc chỉ vì nỗi kinh hoàng trong cơn
ác mộng; linh cảm bản năng của người đi biển rằng có điều gì đó không ổn khiến
anh thấy không yên. Quên bẵng giấc mơ, anh tập trung mọi tế bào thần kinh trong
cơ thể vào chuyển động của du thuyền. Dường như hơi khác một chút so với lúc
anh vừa đi ngủ.

Ngồi dậy, anh sang cabin chính và cố thở đều trở lại. Vừa tự
bảo mình hãy thả lỏng anh vừa nhìn đồng hồ: 12 giờ 30 đêm. Anh mới ngủ được ba
tiếng. Trống ngực anh khua loạn xạ. Anh đang dần nhận thấy chiếc du thuyền
không hề quạt nước.

Từ cabin chính ra buồng lái không nhiều hơn năm bước chân.
Là một chàng trai cao lớn, Kazuo bổ tới, khom người, mở cửa khoang, và lách ra
ngoài.

Dù anh khá chắc mình đã bật đèn hiệu lên trước khi đỉ nghỉ
rồi, nhưng giờ anh lại thấy khác hẳn. Boong thuyền rộng bằng gỗ tếch chỉ được
trăng và sao chiếu sáng. Đuôi tàu Wakashio VII, lẽ ra phải hiện lên ở ngay
trước mặt, lại không ở đó.

Không tin nổi vào mắt mình, anh tuyệt vọng nhìn kĩ mọi
hướng. Chẳng có tín hiệu của bất cứ con tàu nào. Đường thẳng phân cách bầu trời
và mặt biển giờ chỉ còn là thứ gì đó tối thẫm nhấn chìm chiếc du thuyền. Kazuo
đứng lẻ loi giữa đại dương lúc nửa đêm. Vị chua chợt trào lên miệng.

Kazuo trườn về phía mũi thuyền để kiểm tra cọc đầu dây buộc
sợi thừng nối với tàu Wakashio VII. Sợi thừng đã biến mất. Trông có vẻ như nó
đã tuột ra khỏi cọc đầu dây. Kazuo nuốt khan lo sợ. Chuyện này tuyệt đối không
thể xảy ra; bởi không phải một tay nghiệp dư nào đã thắt nút buộc dây ấy; mọi
thủy thủ dạn dày đều là những bậc thầy thắt nút dây. Sợi dây thừng đã được buộc
chặt vào cọc đầu dây bằng nút chéo đôi và còn được cuốn quanh cọc hai vòng cho
chắc hơn. Nó không thể nào tự dưng lại tuột ra được. Anh đã kiểm tra vài lần
sau khi du thuyền được kéo đi rồi cơ mà. Liệu có thể có ai đó đố kị Kazuo đã cố
tình thắt nút hờ? Không giống như vậy lắm, nhưng ngay cả thế thì kẻ quái nào có
thể tháo nó ra khi mà không còn ai khác ngoài chính anh ở trên du thuyền này?
Có khả năng nào là anh tự làm điều đó không? Thật là một ý nghĩ mơ hồ. Kazuo
xòe hai tay ra và nhìn chúng chằm chặp. Anh mơ hồ nhớ lại đã thấy mình ở đằng
xa đang tháo dây trước sức mạnh cưỡng bức nào đó. Lại một cảnh trong mơ chăng?

Những gì anh đọc được từ cuốn nhật kí chợt lóe lên trong đầu
anh.

… Trên du thuyền này còn có ai đó nữa.

Đó là điều cụ thể hơn nhiều một linh cảm. Anh đang bị theo
dõi. Thứ gì đó đang lẩn khuất trên du thuyền này và bám sát anh từng khoảnh
khắc. Nhảy lùi lại, anh lướt mắt quanh tứ phía và hét lên. Anh tha hồ hét to, nhưng
chẳng có bóng dáng tàu thuyền nào trong tầm mắt và điều đó là hoàn toàn vô ích.
Anh không còn thời gian để lãng phí nữa. Anh phải liên lạc với tàu Wakashio VII
ngay lập tức. Quay lại cabin, anh với lấy bộ đàm và nhấn phím SPEAK.

“Đến đây, xin hãy đến đây.”

Không có phản hồi gì. Nếu dây thừng tuột ra từ vài giờ trước
thì tàu Wakashio VII đã ra khỏi phạm vi truyền tín hiệu của bộ đàm rồi. Anh cố
gắng gọi đi gọi lại, nhưng bộ đàm vẫn lặng im. Máy bộ đàm chẳng ích gì nữa.
Không nản lòng, anh liên lục gào vào nó cho đến khi giọng khản đặc. “Đến đây, xin
hãy đến đây!”

Kazuo căng tai ra. Anh nghĩ mình vừa nghe thấy gì đó, một
tiếng động khe khẽ vẳng ra từ miền sâu thẳm xa xôi trong chiếc bộ đàm. Một giây
trước khi tiếng o o đó biến thành lời nói, một cách bản năng, Kazuo quăng chiếc
bộ đàm xuống sàn cho vỡ tan. Đã quá muộn, tiếng o o đã truyền những lời đó đến
não bộ anh.

“Vắt kiệt sự sống khỏi chúng đi.”

Những gì nó phát ra nghe như vậy. Đó là một giọng hắc ám, nghèn
nghẹn, như thể một thông điệp từ đáy biển sâu bên dưới. Kazuo đang trong tình
trạng gần như hoảng loạn, bên bờ vực của sự mất kiểm soát cảm xúc.

Anh đáp lại bằng một tràng chửi rủa, và tự củng cố tinh thần
bằng cách tạo ra nhiều tiếng ồn nhất có thể, anh tìm cách đến chỗ bộ điện đàm
vô tuyến.

Đừng để nó quấy nhiễu mày, anh tự mắng mình. Chỉ là cảm giác
căng thẳng của chính mày thôi. Nhanh lên và liên lạc với tàu Wakashio VII ngay!

Kazuo không rõ cách sử dụng bộ đàm này lắm. Anh tưởng cứ mày
mò một lúc thì cuối cùng cũng sẽ gọi được. Nhưng khi bật công tắc lên, bộ điện
đàm vẫn không chịu hoạt động. Xem xét các phần phía sau bộ điện đàm, anh nhận ra
dây nối pin đã bị cắt đứt, có lẽ để ngăn không cho ai dùng nó.

Thật không tin được. Không có phương tiện liên lạc. Bình
tĩnh, bình tĩnh nào…

Nếu mất bình tĩnh, chắc chắn anh sẽ phạm sai lầm. Một điều
bắt buộc là anh phải suy xét mọi việc một cách bình tĩnh việc gì phải vội. Cho
dù chuyện gì xảy ra thì người thủy thủ đang quan sát trên tàu Wakashio VII chắc
chắn sẽ để ý thấy chiếc du thuyền đã tuột ra khỏi dây kéo. Có khi họ biết rồi
cũng nên. Chắc chắn họ sẽ quay lại và có thể hiện ra ở chân trời ngay thôi.

Kazuo thò đầu ra khỏi buồng lái và trân trân nhìn về hướng
Bắc. Không một dấu hiệu của tàu Wakashio. Anh căng tai trong vô vọng chờ nghe
tiếng còi hơi già cỗi quen thuộc của nó.

Rồi Kazuo chợt nghĩ rằng họ vẫn chưa để ý thấy. Dù sao thì
thủy thủ quan sát cũng thường bận bịu với việc nhìn về phía trước hơn, hiếm khi
họ chú ý đến những thứ phía sau tàu. Họ tình cờ phải kéo một tàu khác trong
trường hợp đặc biệt này, nhưng thói quen cũ làm sao xóa bỏ ngay được. Không ai
có thể tưởng tượng ra rằng ngay từ đầu sợi dây thừng đã tự lỏng ra. Để khiến
mọi chuyện tồi tệ thêm, đèn hiệu của du thuyền nãy giờ vẫn luôn tắt. Có lẽ đến
tận sáng mai họ mới nhận ra rằng chiếc du thuyền kéo đằng sau đã biến mất.

Từ giờ đến lúc mặt trời mọc vẫn còn vài tiếng nữa. Nhưng vài
giờ đồng hồ dường như kéo dài bất tận. Kazuo hoàn toàn không chắc rằng mình có
thể cầm cự lâu đến thế với sự tồn tại không thể miêu tả đang lan tỏa khắp con
tàu hay không. Như hầu hết các thủy thủ, Kazuo có khuynh hướng tin vào những
điều siêu nhiên. Cả gan ra tận ngoài khơi, lãnh địa bao la của tự nhiên, người
ta thường phải chạm trán với các hiện tượng nằm ngoài tầm hiểu biết hạn hẹp của
con người. Cơ hội trải nghiệm sự huyền bí ở biển luôn nhiều hơn trên đất liền.

Chẳng còn ngờ gì nữa. Chủ du thuyền và gia đình anh ta biến
mất không phải vì tai nạn nào cả; một thế lực bí ẩn nào đó đã tác động lên họ.
Lên những gì họ mơ, nơi họ đi, việc họ làm. Bị một thế lực tà ác xui khiến… Và
giờ nó đang cố gắng điều khiển Kazuo.

“Lạy trời phù hộ,” Kazuo cầu nguyện. Dù anh chẳng thờ thần
thánh nào cả, nhưng dường như chẳng còn cách nào khác để ngăn chặn nỗi sợ của
anh.

Phải có lời giải thích nào đó chứ. Kazuo cố gắng suy nghĩ
một cách logic nhất có thể. Nếu không còn cách nào khác thì ít ra suy nghĩ và
hành động cũng có thể làm anh xao nhãng khỏi cơn sợ hãi.

… Chiếc du thuyền này trước nay vẫn gánh một lời nguyền
chăng? Không, chuyện gì đó đã xảy ra trong chuyến đi này. Khi nào?

Kazuo lấy lại nhật kí hải trình và bắt đầu lật giở từng
trang. Đêm ngày 23, tất cả thành viên gia đình đó đều có chung một giấc mơ.
Ngày hôm sau, đứa con gái, Yoko, cảm thấy sự hiện diện của một người nữa trên
du thuyền. Điều đó có nghĩa chắc chắn họ đã mang cái gì đó lên du thuyền vào
ngày 23 hoặc trước đó. “Mang lên?” Những từ đó cứ thế nảy ra trong anh. Họ đã
cho thứ gì đó lên thuyền. Nhưng thật ra đó là một thứ hung ác. Cuốn nhật kí
cũng nói gì đó đại loại như vậy, đúng không nhỉ? Kazuo mơ hồ nhớ lại một đoạn
lúc trước anh chỉ đọc lướt qua. Sự việc đó có vẻ không mấy quan trọng với ông
bố, nên được nhắc đến rất sơ sài trong nhật kí, và vì thế người đọc cũng không
mấy để tâm.

Kazuo vội vàng giở cuốn sổ để tìm đoạn đó. Anh chắc chắn
trong đấy có gì đó như thế.

“Đây rồi!” Đoạn này đề ngày 23 tháng Bảy và có vẻ được viết
tầm buổi trưa.

Yoko có thói quen thật khó chịu là nhặt bất cứ vỏ sò nào nó
thấy. Lần này nó tìm được một thứ thật lạ lùng. Kì lạ ở chỗ lẽ ra nó phải trôi
dạt trong nước biển mới đúng. Nhưng nó lại là một loại vỏ cứng, giống như một
con trai, nằm trong một cái chai. Cái vỏ cỡ khoảng bàn tay người lớn và lớn hơn
nhiều so với cổ chai, thế mà nó lại nằm đó, bên trong cái chai nút kín. Tôi tự
hỏi không biết ai lại có thể cho nó vào mà không làm vỡ cái chai. Chắc chắn nó
không thể tự lớn lên tới cỡ đó trong chai được, đúng không? Xóa ý nghĩ này
ngay!

Tôi bảo nó vứt thứ đó đi ngay, nhưng nó không thèm nghe và
giấu đâu đó mà bố nó sẽ không thể tìm thấy. Rõ ràng nó sợ chỉ cần tìm thấy là
tôi sẽ quăng cái chai xuống biển. Nhưng bố nó đâu có ác đến nỗi lại vứt đi thứ
gì trong kho báu của nó, kể cả cái vỏ đó. Tôi không hiểu sao Yoko không thấy
cái vỏ ấy đáng “rùng mình”. Vân của nó giống như một con mắt. Nếu cầm cái chai
lên và nhìn gần, thật sự trông nó rất đáng sợ, cái cách cứ như nó đang trừng
trừng nhìn lại mình ấy.

Đó là một CON MẮT, nếu có con mắt nào như thế. Bình thường
thì mặt trong của một cái vỏ trai mở hờ có màu ngọc trai bóng láng. Nhưng cái
vỏ này lại có một cục như cơ thịt lồi ra ở mỗi mặt. Nó hoàn toàn khác với thớ
cơ mỏng nối hai phần vỏ với nhau; trông nó như thịt, với những mao mạch đỏ tươi
trên bề mặt. Hình dạng tổng thể của con mắt hơi méo mó, với thủy tinh thể và
giác mạc bầy nhầy màu nâu nhờ nhờ. Giống như mắt một con cá ngừ đang thối rữa
và dường như đang tiết ra tà ý. Một ánh mắt hiểm dị, tôi phải nói thế. Chúng
tôi thực sự nên vứt bỏ thứ này đi! Kho báu hay không cũng thế thôi, tôi không
thể chịu được nó thêm nữa. Con bé ngốc nghếch này có thể giấu nó ở đâu cơ
chứ?...

Vào lúc nào đó khoảng giữa trưa ngày 23, Yoko thấy một cái
chai và nhặt nó lên khỏi mặt biển. Trong chai có một cái vỏ cứng như con trai.
Hơn thế, cái vỏ còn có hình dáng trông y hệt một con mắt.

… Chính là nó. Nguồn gốc lời nguyền.

Vấn đề là đứa con gái đã giấu cái vỏ đó ở đâu. Anh phải tìm
ra nó thật nhanh. Rồi sau đó? Vứt trả nó lại biển, dĩ nhiên.

Vì đôi vợ chồng ngủ trên giường ở đuôi du thuyền, bọn trẻ
hẳn phải dùng giường phía trước. Ý thức rõ ràng hơn bao giờ hết về cái thứ đang
rình rập sau lưng mình, Kazuo bắt đầu sục sạo đống đồ trong tủ.

Ý thức của anh dường như bị lỗi một nhịp, và điều tiếp theo
anh nhận thức được là mình đang chằm chằm nhìn vào bàn tay đang đặt trên cánh
tủ như thể tất cả chuyện này đều không khiến anh bận tâm. Bàn tay ấy dường như
là một bộ phận tách rời khỏi toàn cơ thể. Khi bàn tày khẽ chuyển động, anh cảm
thấy nỗi thôi thúc muốn đập nát nó. Anh muốn hủy diệt mọi thứ di chuyển, mọi
thực thể sống. Một ánh mắt chiếu xuống anh từ nơi nào đó có trời mới biết sai
khiến anh như vậy.

Giật đầu ra sau với một tiếng gầm kháng cự, anh chống lại
cơn thôi thúc giết chóc ấy. Nếu anh không nhanh lên, nó sẽ đánh bại anh. Thua
trận chiến này có nghĩa là anh sẽ đối xử với chính mình như đã làm trong giấc
mơ đó.

Anh không ngừng tìm kiến, ở giường trước, ở cabin chính, ở
giường sau, anh tìm mọi ngóc ngách xó xỉnh, những chỗ có thể giấu được vật gì
đó. Nhưng anh chẳng tìm được gì giống như một cái vỏ trai trong chai cả.

“Đứa trẻ chết tiệt đó có thể giấu nó ở đâu chư?”

Trút giận lên đồ đạc của du thuyền, Kazuo lật nhào mọi thứ.

Trước khi kịp nhận ra, khuỷu tay anh đang chảy máu. Chắc anh
đã va vào góc bàn trong cơn thịnh nộ. Có khả năng nào là anh chủ động làm thế?
Anh căn bản không thể khẳng định. Thậm chí anh còn không thể nhớ lại, không thể
vượt khỏi miền sa mù trong óc, xem mình vừa là gì vài giây trước. Tay trái chạm
vào thứ âm ấm, lầy nhầy, khẳng định thêm cho màu của máu, anh phát hoảng và
tiếp tục cơn thịnh nộ điên cuồng. Anh còn không biết được mình đang tìm cái
chai hay chỉ đang cố gắng làm tổn thương bản thân nữa. Anh cắt cẳng chân mình
bằng một mảnh chai vỡ, và lát sau trượt chân trong vũng máu, ngã dập mông xuống
sàn thuyền.

Nhưng, bất chấp mọi nỗ lực hết sức, cuộc tìm kiếm của anh
vẫn lâm vào tuyệt vọng.

… Mình không thể ở đây.

Anh chợt nghĩ đến việc bỏ trốn. Như thế chỉ khiến mọi chuyện
trở nên tồi tệ hơn với anh, nhưng anh không có thời gian để nghĩ nữa. Lầm bầm “Không
thể ở lại đây” như niệm thần chú, anh tìm thấy một chiếc đèn pin và loạng
choạng tìm đường lên boong. Bốn bề chỉ có biển. Anh phải cưỡng lại ham muốn
mạnh mẽ muốn nhảy qua mạn thuyền.

… Phải trốn!

Vừa di chuyển vừa chiếu đèn pin lên boong, anh tìm kiếm
chiếc xuồng cứu sinh để sau buồng lái. Khi anh lên du thuyền, họ đã khẳng định
xuồng cứu sinh còn ở đó mà.

Miệng cầu nguyện, anh mở tủ, và ở đó, anh nhẹ hẳn người, anh
đã tìm thấy thứ nãy giờ đang tìm kiếm. Đây là cơ hội duy nhất còn lại anh có.
Cơ quan An ninh Hàng hải chắc chắn phải cử đến một máy bay nữa vào buổi sáng.
Chiếc xuồng cứu sinh có màu sắc rực rỡ để có thể dễ dàng nhận ra từ trên không.
Chắc chắn họ sẽ tìm thấy anh. Còn có cả vài quả pháo hiệu nữa. Đặt bọc xuồng
cứu sinh ra rìa boong, Kazuo giật giây tự bơm theo hướng dẫn sử dụng. Chiếc
xuồng khẽ phát ra một tiếng xì và bắt đầu phồng lên. Buộc chặt nó vào một sợi
dây, anh hạ nó xuống biển. Trước khi treo lên nó, anh nhìn quanh lần cuối cùng.
Anh bắt gặp ba túi chống thấm ghi chữ TÚI ĐỒ DỰ TRỮ trong thùng. Chủ thuyền hẳn
đã đặc biệt chuẩn bị chúng ngoài những đồ dự trữ trong trường hợp khẩn cấp cùng
với cái xuồng. Đoán là trong túi có nước và đồ ăn, Kazuo ném cả ba túi xuống
xuồng cứu sinh rồi nhảy lên sau đó.

Có lẽ vì không có nhiều sóng lắm nên mọi thứ đều diễn ra
trôi chảy. Đường kính chỉ khoảng mét tám, chiếc xuồng tròn được dán nhãn là đủ
chỗ cho sáu người, nhưng thậm chí chỉ một người cũng đã đủ thấy chật chội.

Kazuo tháo dây buộc, chiếc xuồng cứu sinh lắc lư tròng trành
trôi xa khỏi du thuyền. Anh ngạc nhiên khi thấy cả việc chứng kiến chiếc du
thuyền từ từ lùi xa mình cũng chẳng khiến anh nhẹ nhõm hơn. Anh chỉ có thể giải
thích với chình mình rằng đó là vì nỗi lo lắng khi phải ở trên một chiếc xuồng
mỏng manh như thế, cứ như một miếng cao su nổi vậy. Khi ngồi duỗi thẳng chân ra
phía trước, qua đáy xuồng anh cảm thấy chuyển động của biển cả ngay dưới chỗ
ngồi. So với chiếc du thuyền kia, chiếc xuồng này chỉ như một cái lá.

Giữa Kazuo và du thuyền giờ đã mở ra một khoảng cách hơn ba
mươi mét. Cảm giác bị theo dõi lẽ ra phải tan biến rồi mới phải. Nhưng, đã
không mờ phai thì chớ, dường như nó còn tăng thêm cường độ. Mức adrenaline
trong anh đang tăng vùn vụt, nhưng giờ anh chẳng còn biết trốn vào đâu nữa.
Nhảy ra khỏi xuồng cứu sinh sẽ chẳng còn gì dành cho anh ngoài cái chết.

Anh quan sát khoảng giữa anh và du thuyền cứ thế nới rộng
ra. Ngay khi nó khuất tầm mắt và chìm vào bóng tối, đầu óc anh như con tàu trật
khỏi đường ray. Nhận thức của anh trở nên mụ mị đến mức anh chẳng còn hiểu nổi
chính xác thì chuyện gì đang diễn ra. Trăm ngàn người đang cùng lên tiếng trong
đầu anh. Sự ầm ĩ hỗn loạn lộn xộn ấy nghe như những tiếng ồn vẫn thống trị sàn
giao dịch chứng khoán. Cuối cùng những giọng nói đó hòa thành một mối và hối thúc
anh từ đằng sau. Kazuo vục tay xuống biển và vốc nước lên dấp vào hai thái
dương đau nhức. Nhoài người ra khỏi mạn xuồng, anh nhúng mặt xuống nước và nhìn
xuống dưới. Một vực nước đen thẫm sâu thẳm đang cuộn xoáy dưới đáy biển đêm.
Nhòm vào đó, Kazuo gần như bị nuốt chửng vào trong.

Anh đã hoàn toàn không để ý. Kazuo không bao giờ tìm ra nơi
đứa con gái chủ du thuyền đã giấu cái chai thủy tinh đó. Con bé nhét nó vào một
TÚI ĐỒ DỰ TRỮ. Bị quẳng lên xuồng cứu sinh, giờ nó đang thoải mái yên vị giữa
đáy cao su và mạn xuồng. Trong chiếc túi màu bạc, giữa những bịch nước và hộp
đồ ăn, con mắt lặng lẽ nhìn.

Báo cáo nội dung xấu