Trầm Hương Uyển (Tập 1) - Chương 33 - 34

Chương 33

Cô thức dậy nghe phòng ngoài có tiếng nói chuyện, giọng nói
mơ hồ lúc gần lúc xa. Cô sững người nhìn chằm chằm vết máu trên tấm thảm, của
anh, của cô. Mỗi một điểm đau đớn trên cơ thể giống như một vết thương mưng mủ,
ô uế dơ bẩn hơn cả cái đống bừa bộn trên nền nhà kia.

Lúc anh bước vào thì vết thương bên vai trái đã được băng bó
lại, cô chỉ liếc qua rồi lại nhìn chằm chằm vào những vết đỏ thẫm loang lổ trên
nền nhà.

Anh ngồi xuống đầu giường, che lấp tầm nhìn của cô, “Anh đã
gọi bác sĩ của cha anh tới để xem em khỏe chưa. Anh sợ chỗ đó… bị rách”, nói
rồi đưa tay vuốt tóc cô.

Trần Uyển né tránh, “Cút!”, cô kiệt sức nhưng cố dồn hết sức
để thốt ra.

Tay anh ngừng lại nơi không trung, rồi rụt về, dừng vài
giây, nói: “Vậy để anh hỏi loại thuốc bôi ra sao”.

“Cút!”.

“Quần áo của tôi đâu?”.

“Anh vứt đi rồi, bảo người mang quần áo mới tới cho em. Thay
đồ xong mình đi ăn, đói rồi.” Ánh mắt cô sắc như dao lướt qua, anh nở nụ cười
gian xảo, nói: “Cần bộ đồ dơ bẩn rách nát kia làm gì? Làm vật chứng à? Đừng ngu
ngốc thế. Dậy đi ăn, ăn xong về ngủ tiếp”.

Cô bỗng cảm thấy bị mỉa mai đến tột cùng, con người ngay
trước mặt cô đây lại thốt ra tiếng cười khẩy. Đã làm những việc khiến người ta
phẫn nộ như thế mà sau khi xong lại có thể không chút động lòng như vậy, giống
như ngay từ khi bắt đầu đã không cần quan tâm? “Đúng là không dọa nổi anh rồi,
phải không?”, cô cười nhạt, “Làm việc phạm pháp vẫn không sợ? Tôi không tin, dù
cha anh có là Thiên tử thì cũng không thể che nổi bầu trời đâu”.

Anh ngồi bên giường, yên lặng nhìn cô, ánh mắt thay đổi,
không biết đang nghĩ ngợi gì, sau mới nói: “Làm việc phải dựa vào thế lực, đừng
có ngu ngốc. Chưa ra trường, em còn non nớt lắm. Có biết muốn tố cáo anh em
phải đến đâu đưa đơn không? Gọi 110? Chẳng ích gì. Anh sẽ cho em tất cả số điện
thoại, cấp thành phố hay cấp tỉnh, nếu không yên tâm, sợ quan bao che nhau thì
còn có cấp tỉnh đôn đốc”.

Cô nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bình tĩnh của anh, nỗi uất hận
trào dâng buột ra miệng, hận là không thể bằm nát anh ra.

“Còn chứng cứ. Tinh dịch, lông tóc, em đã lấy đủ chưa? Đủ
rồi thì làm sao? Tối qua tất cả mọi người đều thấy em say thuốc, em nói xem ai
sẽ tin lời của kẻ dùng thuốc lắc? Đừng cố chấp nữa, sau này ngoan ngoãn theo
anh, chúng ta sẽ cùng sống.” Anh cúi người hôn cô, trong lòng cô tràn đầy hận
thù và tủi nhục, toàn thân run rẩy vung tay tát anh, “Đồ vô sỉ!”.

Anh đanh mặt tóm lấy tay cô, môi mím chặt, lúc sau mới nói:
“Vô sỉ, đê hèn, hạ lưu, rác rưởi, súc sinh. Còn gì nữa nào? Nói một lần hết đi,
anh cũng sẽ làm luôn một lần. Chẳng phải nói là anh và Hồng Kiến Học cùng loại
sao? Anh không làm cái việc quá có lỗi với em như hắn”.

Ngón tay anh ve vuốt trên gương mặt trắng bệch của cô, cơ
thể cô khẽ run lên, không biết là do giận quá không kiềm chế được hay do sợ
hãi, gương mặt cố giữ bình tĩnh, hai mắt như có hai hòn lửa hừng hực lan tràn
tựa hồ có thể thiêu đốt anh. Anh nhớ lại dư vị phút giây hoan lạc cuối cùng lúc
sáng nay, tự an ủi bản thân mình, cho dù trái tim cô có nằm ở đâu thì ít nhất
thân xác cô cũng đang ở gần ngay anh. Cô không thích anh, chẳng sao, anh thích
cô là đủ rồi. Nhưng rõ ràng anh đã đạt được rồi, thế mà cảm giác lại như bị rơi
xuống vực thẳm.

“Quên không nói cho em biết việc này. Biết tiền Phương Tồn
Chính có để mở Đế Cung từ đâu ra không? Chỗ đó không có mấy triệu tệ thì không
mở nổi đâu.” Những ngón tay ve vuốt má cô ngừng lại, cảm thấy cô run lên khi
nghe đến cái tên đó, mặc dù không bất ngờ nhưng bờ vai anh bỗng căng cứng. “Hắn
ta mở công xưởng Thành Quan, em biết không? Tế Đông và các tỉnh thành xung
quanh sắp bị hắn ta độc quyền thị trường đĩa lậu rồi, chưa hết, bây giờ hắn còn
bán máy ép đĩa. Căn cứ điều thứ 217 của Hình pháp, về tội vi phạm bản quyền vì
mục đích kinh doanh, cá nhân kinh doanh bất hợp pháp phải bị phạt mức từ một
triệu trở lên, đi tù từ ba đến bảy năm. Còn theo điều thứ 218, đối với người
kinh doanh xâm phạm bản quyền, để anh nhớ lại xem, ra trường lâu rồi nên quên
mất”, anh cười thờ ơ với cô, nhắm mắt như suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu chưa
được người có quyền tác giả đồng ý, sao chép bất hợp pháp các tác phẩm văn tự,
âm nhạc, điện ảnh v.v… người vi phạm sẽ bị phạt từ mười vạn tệ trở lên tùy tình
tiết phạm tội, luật pháp quy định phạt tù từ ba năm trở xuống. Hai tội kết hợp
lại không biết là bao nhiêu năm”.

Tần Hạo nói xong thì thấy trước mặt có ánh sáng loang loáng,
anh né theo phản xạ, chiếc đèn trên kệ đầu giường bị cô nhấc lên rồi ném vào
tường vỡ choang. Thấy cô thở hổn hển, gương mặt xinh đẹp cau có, ngọn lửa trong
mắt như muốn bừng cháy, trong lòng anh thoáng buồn, thoáng vui, thoáng chua
xót. “Không biết hắn có làm đĩa đen không, làm cái đó thì kiếm tiền càng nhanh,
tội càng nặng hơn, anh nhớ là mười năm trở lên.”

“Sao anh biết những điều này?”, cô kiềm chế để giọng nói
không run rẩy.

“Bất luận là làm bạn hay là tình địch, xóa sạch mọi ngọn
ngành chỉ có lợi chứ không có hại.” Anh vỗ nhẹ lên má cô, rồi nâng gương mặt
cứng đờ của cô lên khẽ hôn, “Đừng suy nghĩ những thứ đó là có hay không, cũng
đừng nói hắn đến gây chuyện chống đối anh, làm thế chỉ có hại hắn thôi. Nghe
lời anh, sau này chúng ta sẽ sống vui vẻ, chuyện sáng nay… về sau còn tiếp
nữa”.

Cô lặng người nhìn chằm chằm anh, khó có sự đe dọa và uy
hiếp nào lại được thốt ra với ngữ khí dửng dưng như thế. Gương mặt tuấn tú trở
thành ma quái, khí âm lạnh lẽo từ chân dần dần lan tỏa lên khắp cơ thể, xâm
nhập lục phủ ngũ tạng, xương cốt tứ chi, khiến cô run lập cập.

“Cùng làm việc phạm pháp, hắn là quân tử, anh là tiểu nhân”,
anh cười mỉa mai, “Dậy thay quần áo, anh đi tắm, chút nữa tìm chỗ nào đó ăn”.

“Tôi nói sai rồi”, cô nói khi anh đứng lên, “Anh so với Hồng
Kiến Học càng chẳng ra cái thứ gì cả”.

Trần Uyển thần trí ngơ ngẩn đứng dưới tòa nhà Kim Thịnh, mắt
hướng nhìn phía tà dương.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà mọi thứ đã thay
đổi như cách đây rất lâu.

Cô không xác định được vị trí mình đang đứng, cứ men theo
hàng cây ven đường mà đi, cảm nhận những chiếc lá xác xơ bên đường, không còn
đủ dũng khí để ngước nhìn bóng tịch dương. Đi ra con đường rợp bóng cây trước
tòa nhà Kim Thịnh, nhìn thấy một góc bãi cỏ của công viên Nhân Dân, cô mới nhận
ra là mình đang ở gần con đường Thượng Hải.

Trên đường Thượng Hải rất đông người qua lại, cô dễ dàng bị
hòa vào dòng người đó. Cô vốn cũng chỉ là một hòn sỏi, gần bị nghiền nát. Đi
đến con đường Trung Sơn, tìm đến bến xe bus, cô ngồi trên chiếc ghế dài trong
trạm đợi, nhìn từng tốp từng tốp người tan ca đang đứng chật trong những chiếc
xe bus chạy ngang qua, đầu cô không ngừng vang lên những câu nói của anh, những
việc anh làm với cô, giọng điệu và biểu hiện của anh lúc đó. Nó giống thước
phim chiếu mãi không ngừng, khiến đầu óc cô như bị thôi miên, một hình ảnh, lại
một hình ảnh, không ngừng tái hiện một cách đầy khắc nghiệt.

Còn anh đứng ở một góc khác, nhìn cô đang ngây dại.

Tần Hạo tắm xong bước ra thì phát hiện cô đã bỏ đi rồi, cửa
lớn mở toang. Đoán là cô đi chưa xa, theo đường Thượng Hải đi tìm thì thấy bóng
dáng bất lực, yếu đuối của cô, lẻ loi, đáng thương như lạc mất linh hồn. Thấy
vậy trái tim sắt đá của anh cũng tan chảy thành nước. Anh biết làm cái chuyện
người người oán hận như vậy thì chẳng ai có thể tha thứ. Nhưng chẳng sao, anh
có cách mang cô trở lại bên mình. Chỉ là, cô gái này, tính cách quá mạnh mẽ như
vậy, chẳng phải là tự làm khổ bản thân sao?

Nhìn thấy cô cuối cùng cũng bước lên xe bus về trường, anh
không do dự chen lấn leo lên. Sau khi lên xe không tìm thấy chỗ bỏ vé, anh tiện
tay ném một đồng tiền, rồi lại tìm, cô bị che khuất bởi những cái đầu người
chật ních, cứ thế lắc lư đi đến đoạn gần trường Đại học Đông Bắc, người trên xe
xuống dần, anh mới nhìn thấy cô.

Đột nhiên anh muốn tìm chỗ nào đó trốn đi, trong tích tắc
cảm thấy thật vô vị, lại có chút gì đó như mất mát. Ánh mắt cô cứ đăm đăm nhìn
ra ngoài cửa sổ, bần thần, không thèm đoái hoài gì đến anh. Anh thà nhìn cô cầm
dao, sát khí đằng đằng, chứ không muốn thấy cô như kẻ mất hồn thế này. Mặc dù
tự tận đáy lòng có một thanh âm nho nhỏ vang lên nhắc nhở: Mày làm sai rồi, mày
đã làm một việc sai lầm đủ để hối hận trong đời rồi. Nhưng anh gắng lờ đi như
âm thanh ấy không tồn tại. Anh thà tin rằng sự thất thần của cô lúc này là do
lo có sự đe dọa đến Phương Tồn Chính, cảm giác chua xót, đau buồn cứ thế mặc
sức tràn đầy con tim.

Lúc về đến ký túc xá thì hầu như các bạn đều đã có mặt. Hà
Tâm Mi nhìn thấy sắc mặt cô thì phát hoảng, “Sao thế? Sắc mặt khó coi vậy? Trần
Uyển, tối qua cậu không về, sao cả điện thoại cũng không gọi một tiếng? Hôm nay
lại nghỉ học, điện thoại bọn tớ gọi đến mà cậu cũng không bắt? Ninh Tiểu Nhã đã
phải xin phép giúp cậu, nói cậu sốt, phải tới bệnh viện tiêm. Rốt cuộc xảy ra
chuyện gì thế? Cậu mà không quay lại là bọn tớ đi báo công an rồi”.

Trần Uyển không còn sức để trả lời, chỉ gượng cười, “Vậy à?
Để tớ xem xem. Điện thoại hết pin rồi”.

“Đã xảy ra chuyện gì? Nhìn như ma ấy, xảy ra chuyện gì? Cậu
cậu bị bắt lại hả? Ninh Tiểu Nhã, đừng kéo tay áo tớ.”

“Không có gì. Chỉ là thấy khó chịu. Các cậu đã mua cơm
chưa?”

Mọi người trả lời, Ninh Tiểu Nhã hỏi: “Tiện thể mua giúp cậu
nhé”.

Trần Uyển lắc đầu, nằm xuống giường mình, “Các cậu đi đi, tớ
không đói”, nói rồi kéo rèm. Nhớ tới điện thoại nhưng không muốn bước xuống tìm
cục sạc.

“Tớ giúp cho”, người nói là Thái Uẩn Khiết. Trần Uyển còn
đang ngạc nhiên thì cô ta đã giúp cô cắm sạc, lại nói: “Nhìn cậu như sắp muốn
ngất đi rồi ấy. Có muốn ngậm mấy viên đường không? Nhớ lúc nhỏ tớ thiếu máu,
cậu luôn trộm đường của nhà để cho tớ”.

Trần Uyển nhếch nhếch khóe môi, gượng cười, nói: “Không cần
đâu, cảm ơn cậu. Ngủ một giấc là khỏe ngay thôi. Chuyện lúc nhỏ, tớ gần như
quên sạch rồi”.

Thái Uẩn Khiết nghe cô nói đã quên gần hết, gương mặt đang
tươi cười bỗng cứng đờ, mãi sau mới nói: “Vậy cậu ngủ đi, tớ cũng đi mua cơm”.

Trần Uyển đợi mọi người trong phòng đi hết mới với lấy điện
thoại đang nạp điện. Mấy chục cuộc gọi nhỡ, đa phần là số của ký túc xá và Hà
Tâm Mi, lúc nhìn thấy tên của Tưởng Tiểu Vi hiện lên màn hình, nỗi oán hận
trong cô lại trào lên. Sau khi xóa số liên lạc chướng mắt đó, cô lại ấn số của
Phương Tồn Chính, ngẩn ngơ nhìn hồi lâu rồi xóa từng số một.

Đừng suy nghĩ những thứ đó là có hay không, cũng đừng nói
hắn đến gây chuyện chống đối anh, làm thế chỉ hại hắn thôi…

Cô cắn chặt môi, đè nén cơn oán hận, điên cuồng và tuyệt
vọng đang gầm gừ nơi cổ họng, mãi đến khi cảm thấy mùi máu trong miệng. Lần đầu
tiên cô thấy mình yếu đuối và bất lực, lần đầu tiên cô biết mình hèn hạ như cỏ
rác.

Đúng lúc cô ấn lại số điện thoại Phương Tồn Chính thì điện
thoại đổ chuông. Số của người lạ. “Đến ký túc xá rồi à? Mở điện thoại rồi sao?
Ăn chút gì rồi ngủ đi…”

Cô vừa nghe thì thét lên, như tiếng con vật tru lên đầy
tuyệt vọng, sau đó điện thoại bị đập vào tường, vỡ tan thành bốn, năm mảnh,
giống hệt như trái tim cô, như cơ thể cô lúc này.

Chương 34

Trần Uyển ngủ mơ, có những cảnh tượng trong ký ức, cô có thể
ngửi thấy hơi ấm của mẹ trong nhà bếp, còn nhớ cả nơi cây ớt chỉ thiên trên bệ
cửa đã kết trái; cũng có cảnh thật lạ lùng, cha mẹ đang ở trên thuyền, còn đứng
bên bờ, nhìn cánh buồm mỗi lúc một trôi xa, cô liền nhảy xuống biển, gặp nước
triều dâng, cô cứ bị đẩy vào bờ hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần
khác… cô cứ thế sải cánh tay mệt mỏi bơi về phía trước trong vô vọng…

Trời còn chưa sáng, cô đã lên chuyến xe bus đầu tiên đi đến
nghĩa trang.

Ngôi mộ đôi đó là do cha chọn khi mẹ cô mất, lúc đó dự tính
ngôi mộ sẽ dành cho cha khi ngoài một trăm tuổi, nào ngờ chẳng được mấy năm thì
đã phải dùng đến. Vị trí rất tốt, gần đỉnh đồi, hướng chính đông, mỗi ngày đều
có thể nhìn thấy mặt trời mọc. Cô ngẩn ngơ nhìn vào màu đen trắng trên tấm ảnh,
lần đầu tiên oán trách cha: Sao cha chỉ mua hai ngôi mộ? Vậy sau này con sẽ ở
đâu? Có phải là lúc đi rồi cha mẹ không cần con nữa không? Có kẻ bắt nạt con,
cha mẹ cũng không thèm quan tâm, phải không?

Đống tro bụi bị cơn gió thổi thốc lên, bay vào mắt, cô càng
dụi càng đau, lòng bàn tay ướt đẫm. Cô tủi thân ôm mặt khóc nức nở, những đau
khổ từ trong lồng ngực như bật ra.

Lúc xuống núi, đôi mắt cô đã sưng đỏ. Khóc rồi, hét rồi,
trút hết ra rồi, còn thế nào nữa đây? Không thể đảo ngược, không thể thay đổi,
xuống núi rồi thì cô vẫn chỉ một mình, chỉ một mình cô đối diện với sự thực.

Lúc đi qua thành phố, cô xuống xe tìm đến một hiệu thuốc.
Gương mặt đỏ bừng, hỏi có thuốc giải quyết sau khi “xong việc” không? Nhân viên
bán hàng nhìn cô vẻ khó hiểu, cô ngập ngừng hỏi lại: “Thuốc tránh thai sau khi
làm chuyện đó?”. Cô ậm ờ nói ra mấy từ ấy, tránh né nụ cười đầy ẩn ý của đối
phương.

Cô mua một chai nước ở cửa hàng bên cạnh để uống thuốc, ngồi
vào băng ghế dài trước quán, hoang mang nhìn dòng người và xe cộ đang qua lại
như con thoi, trước mắt cô là sự phát triển của một thành phố phồn hoa, chỉ có
lòng cô là cô đơn và buồn đau.

Về ký túc, nghe nói có người đến tìm, cô ậm ừ một tiếng rồi
thu dọn đồ đạc trên chỗ nằm. Hà Tâm Mi kéo cô ra hành lang, nhìn ngó xung quanh
không có người mới thì thầm: “Cái người tối qua lại đến mang một đống đồ tới.
Còn hỏi là đồ điểm tâm tối qua mang tới cậu có ăn không. Tớ không dám nói với
người ta là tớ giải quyết hết rồi. Sau đó còn hỏi sao điện thoại của cậu không
bật. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh ta đang theo đuổi cậu à? Anh ta là bạn của
lão Tống, có cần tớ đi hỏi lão Tống xem nhân phẩm của anh ta ra sao không?”.

Nhân phẩm? Trái tim Trần Uyển như ức chế, nghe đến hai từ
châm biếm này dường như chỉ muốn cười thật lớn.

“Không cần để ý đến anh ta là được. Tớ về nhà, cậu và thầy
Tống có quan hệ tốt, giúp tớ xin nghỉ phép một ngày nữa được không?”

“Hai ngày nay cậu không bình thường, trốn học hai ngày làm
sao mà nói được? Còn nữa, tớ và lão Tống chả có quan hệ gì cả”, Hà Tâm Mi lẩm
bẩm đằng sau, “Ai thèm có quan hệ với cái con người thối tha đó! Cái tên bạn
hắn chắc cũng chẳng tốt đẹp gì, nói không chừng cũng là một tên đồi bại”.

Trong lòng Trần Uyển cũng lên tiếng đồng tình.

Con đường phía tây của hẻm Chu Tước đã bị phá hơn nửa, chỉ
còn hơn chục mái nhà lẻ loi trơ trọi giữa đống đổ nát. Thời hạn cuối cùng để di
dời là mùng Một tháng Năm, vẫn còn hai ngày nữa, nơi đây đậu đầy xe ủi, máy
xúc, trong tiếng gầm vang của máy móc tất cả sẽ trở thành cát bụi.

Mợ đang ngồi đập ruồi trong tiệm vắng vẻ, “Có tiền không đi
cải tạo dòng Thanh Thủy, mới độ xuân được chưa bao nhiêu ngày mà ruồi bu từng
đám như châu chấu”, bốp một tiếng, lại một con ruồi nữa tử nạn, “Cái không khí
ô uế ở đầu bên đó khiến cho chẳng người nào đến bên đây ăn. Nửa tháng nay làm
ăn chẳng ra sao”. Nhìn Trần Uyển đang cúi đầu im lặng lau quầy, mợ quở: “Con bé
này sao lại gầy thế? Đồ ăn trong trường không ngon thì cũng phải ăn cho no. Đi
vào trong bảo cậu nấu cho tô mì, đừng lo chuyện ở đây, có lau thì cũng vậy
thôi, lát nữa bụi lại dày lên ngay ý mà”.

“Mợ, con không đói. Đợi Tiểu Vũ về rồi cùng ăn.”

“Tiểu Vũ năm nay bắt đầu hiểu chuyện, về nhà là đi thẳng vào
phòng học, đến đêm mới tắt đèn”, mợ híp mắt cười.

“Vậy thì tốt rồi. Bây giờ cực khổ sau này làm việc gì cũng
biết giá trị của nó.”

Mợ nhìn cô thở dài, ngồi xuống nói: “Để con học ở Đại học
Đông Bắc là thiệt thòi cho con rồi. Tiểu Vũ, mợ chẳng còn kỳ vọng gì lớn, chỉ
cần nó thi đậu vào Đại học Đông Bắc là được. Tiếp tục chịu đựng thêm vài năm,
lúc chị em con ra trường đi làm rồi thì cậu mợ không cần lăn lộn nữa”.

“Mợ, đừng nói đến chuyện thiệt thòi hay không thiệt thòi,
con cũng chẳng cảm thấy Đại học Đông Bắc có gì là không tốt. Tiểu Vũ mà có thể
thi đậu vào một trường tốt hơn thì cứ để nó học, con trai học ở một trường danh
tiếng thì sau này kiếm việc sẽ dễ dàng.” Tay Trần Uyển đang lau bình rượu dừng
lại, đáng lý ra cô nên đi lấy tiền gia sư, ở chỗ Tưởng Tiểu Vi vẫn còn nửa
tháng lương cô chưa lấy, đó là đồng tiền cực khổ của cô, nhưng đi tìm người phụ
nữ đó…

“Mấy ngày trước mợ có nói với cậu con chuyện định bán cái
nhà này, như vậy thì sẽ giải quyết được học phí của Tiểu Vũ và con. Cùng lắm
thì sau này thuê phòng ở.”

“Vậy tiệm này thì sao?”

“Cậu và con nói giống hệt nhau, mợ nói cậu con có tay nghề
rồi thì có thể đi quán khác làm đầu bếp, mợ cũng có thể đi làm thuê. Ông ấy
buồn bã chẳng nói gì, mãi sau mới nói không nỡ phá bỏ cái tiệm này.”

“Thuê phòng bên ngoài giá cũng chẳng rẻ đâu mợ. Hơn nữa nơi
này chuẩn bị bị di dời, ai mà mua nhà của mình?”

“Mấy nhà ở đằng sau đều bán sạch rồi, giá cả so với tiền bồi
thường di dời cao hơn nhiều. Mợ đã đi nghe ngóng cả rồi.”

“Lại bàn tán chuyện bán nhà. Nhà họ Củng sống ở đây trăm năm
rồi, nói bán là bán à?”, cậu vén rèm bước ra, đặt cái tô lên quầy: “Ăn cái này
đi, món óc heo đã đun cách thủy khá lâu rồi đấy”.

“Cậu, để đó cho Tiểu Vũ đi.”

“Phần của nó ở trong bếp”, nói rồi cậu quay sang mợ, “Chuyện
chỗ này có bị di dời hay không vẫn chưa xác định, có sức thì đi lo công việc
trong nhà bếp cho xong đi”.

“Nó di dời đến nơi rồi lại còn bảo chưa chính xác à? Người
nên bớt lo chuyện bao đồng đi là ông, đừng có suốt ngày tụ họp với đám người ở
đường phía tây rồi lại bị người ta xúi giục làm loạn lên. Súng bắn ngay bên tai
mà không biết à? Đến lúc ấy lại vắt chân lên cổ mà chạy.”

“Bà…”

Thấy có vẻ cậu mợ lại chuẩn bị cãi nhau, Trần Uyển liền đổi
chủ đề, hỏi: “Chẳng phải nói chuẩn bị di dời rồi sao? Sao lại còn có người dám
mua nhà ở đây?”.

“Ai mà biết. Nói không chừng lại có kẻ giật dây, mua rồi sau
này tìm cách nâng giá bồi thường cao hơn.”

“Không cần nói nữa, chưa di dời đến viên gạch nhà mình thì
nhất quyết không bán. Việc kinh doanh không thuận lợi thì vẫn là tiệm làm ăn
của nhà mình.”

Bán cơm buổi tối cũng chỉ có lác đác mười mấy khách, làm
tiệm cơm không sợ kiếm ít tiền mà chỉ sợ ít khách. Đồ ăn tươi để qua đêm thì
coi như hỏng một nửa, đó đều là tiền cả. Cậu chỉ tay về con đường phía tây đang
khởi công, tương lai sau này cũng có chuyển biến tốt, dẫu sao thì công nhân
cũng phải tìm một nơi để ăn uống.

Thấy đêm đã khuya, khách tới lui thưa thớt, Trần Uyển đứng ở
cửa tắt bớt một nửa đèn trong quán. Tiết kiệm đã thành thói quen, tích cóp từng
chút một. Lúc đèn tắt, nhìn thấy bóng người trước cửa, cô hoảng hốt, nổi hết cả
da gà, đứng nguyên ở đó, gần như lạc mất giọng: “Anh còn dám tới đây sao?
Cút!”.

“Anh tìm em cả ngày, nói chuyện đàng hoàng được không? Nhà
em mở cửa làm ăn mà dám đuổi khách thế à?”, anh định nhấc chân bước vào.

Trần Uyển ngoái đầu, nhìn tiệm ăn vắng khách, lòng lo lắng
tột cùng, cầu cho cậu mợ đừng xuất hiện ở đây lúc này, cô chắn trước cửa nói
với anh: “Anh đi đi, đừng có bước vào nhà tôi”.

“Anh đói cả ngày nay rồi, tìm quán ăn cũng có lỗi sao?”, anh
cười đắc ý.

“Nếu anh không sợ cậu tôi đánh què hai chân thì cứ bước
vào.”

Tần Hạo chăm chú nhìn vẻ mặt cố tỏ ra dọa nạt của cô, nụ
cười không sợ hãi hiện nơi khóe miệng, một lúc sau nói: “Anh không tin là em sẽ
nói với cậu, em nhắc anh mới nhớ, chi bằng nhân cơ hội này nói cho rõ cũng
hay”.

“Cúttttttttttt….!”

“Được, không cho anh vào, anh sẽ đứng ở đầu đường đợi em.
Nửa tiếng sau em không tới, anh sẽ vào xin cậu em bát cơm”, anh ngước mắt nhìn
vào tấm rèm cửa, bỗng nghiêm mặt nói: “Cậu em ra kìa”.

Trần Uyển thót tim, quay đầu nhìn lại, tấm rèm cửa vẫn nằm
im bất động, làm gì có cậu? Chỉ nghe thấy tiếng cười đắc ý của anh.

“Đồ vô lại!”

“Anh cút đây. Ở đầu đường đợi em.”

“Đồ vô lại!”, cô nhìn theo bóng anh mà mắng nhiếc.

“Cái này nên coi
là cái gì? Trả tiền chơi gái? Tiền bịt miệng? Tiền bồi thường?”, Trần Uyển cười
nhạt, vẫn giữ khoảng cách một mét, nhìn hai túi trên tay anh.

Tần Hạo nhìn đồng
hồ, mới hai mươi phút. Cô gái cứng đầu này cũng to gan thật. Tâm trạng
anh rất tốt, không để ý đến ngữ khí của cô, nói: “Chỉ là một chút thuốc cho em
bồi bổ sức khỏe. Còn có cái điện thoại, cô gái ngực khủng nói cái điện thoại
của em đã bị tan tành rồi. Cầm đi”, thấy cô đứng yên, anh nói tiếp: “Không có
điện thoại sao được? Có việc gì thì chẳng biết tìm ai”.

“Tôi có thể có chuyện gì chứ? Tôi còn có thể có chuyện gì
chứ?”, nghĩ lại cảnh đó, tâm trạng cô lại kích động, giọng rít lên mang chút
run rẩy, đầy thù hận, “Trên đời này…”, cô nói không ra lời.

Cô mím chặt môi, lồng ngực phập phồng, nước mắt trào ra, nếu
không phải vì tính ngang bướng thì cô sớm đã òa khóc ở ngay đầu đường. Lòng Tần
Hạo khó chịu như bị kim châm, thu lại nụ cười, nói nhỏ: “Là anh không phải với
em, hôm qua anh như bị điên nên làm chuyện hồ đồ, hay là em chém cho anh một
nhát dao, nhé?”, vừa nói vừa định đưa tay ôm cô vào lòng.

Cô giật mình lùi mấy bước, ngẩng mặt nhìn trời, một lúc sau
mới kìm được những giọt nước mắt đang chực trào, nói trong uất hận: “Rốt cuộc
anh muốn gì, cứ nói hết ra đi! Thứ muốn chiếm thì anh cũng đã chiếm được rồi,
còn muốn thế nào nữa? Anh cho rằng tôi không dám tố cáo anh à? Còn muốn làm mưa
làm gió gì nữa? Đừng nghĩ rằng anh lấy Phương Tồn Chính ra đe dọa là tôi sợ?
Anh ta vào tôi chẳng có quan hệ gì cả! Anh ta có chết thì cũng chẳng liên quan
gì đến tôi!”.

Tần Hạo lùi lại phía sau, dựa vào cửa xe, chăm chú nhìn Trần
Uyển, mãi sau mới nói như có tâm tư gì đó: “Nếu em coi như mọi thứ không liên
quan đến mình, thì đó đâu phải là em. Nếu không lo lắng cho hắn thì hôm qua lúc
về, em đã đi báo cảnh sát rồi. Em tự hỏi mình xem, thật sự là không lo sợ? Em
không sợ hắn sẽ vào tù như anh trai sao? Hai anh em họ Phương làm loạn ở Tế
Thành bao nhiêu năm nay, có bao nhiêu kẻ thù? Anh trai Phương Tồn Chính ở trong
tù không bị đày đọa là bởi vì ở ngoài có hắn che chở, nếu như cả hắn cũng vào
tù… thì kẻ thù cả trong lẫn ngoài sẽ hợp lại cho anh em họ Phương lãnh đủ”.

Cô không để ý là mình đang ở trên đường, bổ nhào tới đánh
anh. Anh vội nắm lấy cánh tay cô, rồi vòng tay ôm chặt cô vào lòng như một cái
kén bao lấy con nhộng khiến cô thể cử động được. Oxy trong phổi dường như bị
anh rút sạch, cô gắng hít thở, ngẩng đầu nhìn chỉ thấy những sợi râu lún phún
trên cằm anh. “Không muốn nhìn hắn vào tù thì hãy nghĩ cách làm anh vui.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.