Phượng ẩn thiên hạ - Chương 103
Chương 103: Lịch huyết chiến thần, ôn nhã công tử
Đã vào cuối thu, ban đêm đã bắt đầu có hơi
lạnh của mùa đông. Cón có những cơn gió không ngừng lướt qua, cảm giác như bị
dao cứa vào da thịt. Trước kia Hoa Trứ Vũ luôn đeo mặt nạ màu bạc, nên dù đã
chinh chiến vài năm, gương mặt vẫn trơn mịn, tinh tế, nếu không phải nàng giả
trang làm thái giám thì sẽ có rất ít người dám tin nàng là nam nhân. Bây giờ
thì ngược lại, mấy ngày nay theo quân chinh chiến, cảm giác mặt bị cháy nắng,
hơn nữa, gió cát của phương Bắc đã cải tạo nàng có vẻ ngoài của một nam nhân đích
thực.
Bầu trời phương Bắc vào đêm tĩnh lặng như
nước, ánh trăng trên cao thản nhiên soi sáng đoàn quân. Đại quân giục ngựa đi
về phía trước, chỉ thấy đội ngũ nhịp nhàng nghiêm minh, khôi giáp chỉnh tề. Gió
lạnh gào thét, tám lá đại kỳ phần phật bay trong gió. Tám vạn tinh binh chỉ
mang theo quân lương bốn ngày, hành quân suốt đêm. Nhưng để bảo trì thể lực,
tùy cơ đánh trả quân địch tới tập kích, nên cũng không di chuyển nhanh.
Hoa Trứ Vũ kéo dây cương đi phía trước Hổ
doanh, bên cạnh nàng chính là người hộ kỳ, lá cờ xí Hổ doanh bay phần phật
trong gió. Tiếng vang này khiến Hoa Trứ Vũ khó lòng bình tĩnh.
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, lại có một
ngày mặc áo giáp ra trận. Phụ thân cả đời chinh chiến trên lưng ngựa lại rơi
vào cảnh hàm oan mà chết, cô nhi quân liều mình vì nước lại bị trục xuất khỏi
quân đội.
Nàng từng nói sẽ không bao giờ bán mạng
cho hôn quân Nam Triều. Nhưng nàng lại không thể trơ mắt nhìn vó ngựa Bắc Triều
tiến xuống phía Nam, càng không muốn nhìn cảnh dân chúng bị tàn sát, bị làm
nhục. Đây là chấp niệm nàng làm tướng quân bao năm qua, giữ nhà giữ nước. Tuy
nàng không còn gia đình, nhưng vẫn còn rất nhiều gia đình khác tồn tại, mà Nam
Triều, cũng không phải chỉ thuộc về hoàng tộc.
Nàng vẫn phân biệt được hai chuyện này.
Đêm đó, đại quân đi được năm mươi dặm
đường, sáng hôm sau liền dựng chỗ nghỉ tạm thời. Nàng nghĩ ban đêm là thời điểm
tập kích lý tưởng nhất, nên lệnh cho mọi người hành quân trong đêm, ban ngày
nghỉ ngơi bảo trì thể lực. Cứ như vậy, đến đêm ngày thứ ba, đại quân đã đi được
hơn hai trăm dặm về phía Tây.
Đêm nay là một đêm u tối. Trên bầu trời
chỉ có vầng trăng khuyết tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
“Báo, Bảo thống lĩnh, phía trước mười dặm
có một khe núi.” Thám tử Hổ doanh quỳ xuống báo cáo tình hình thăm dò cho Hoa
Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ dừng ngựa, nhíu mày hỏi: “Khe
núi?”
Thám tử bẩm báo: “Vâng! Trong khe núi tối
đen, tiểu nhân không dám vào đó.”
Hoa Trứ Vũ vuốt cằm hỏi: “Nếu chúng ta
không tiến vào khe núi, thì còn đường nào khác tới Tây Cương không?”
“Cũng có, nhưng đi như vậy rất xa! Đi qua
khe núi là con đường gần nhất!” Thám tử trầm giọng nói.
Hoa Trứ Vũ trầm tư, nói không chừng Bắc
quân đang phục kích ngay trong đó. Bọn họ nghĩ Nam quân nóng lòng đến Lương
Châu viện trợ, chắc chắn sẽ đi qua khe núi này.
Hoa Trứ Vũ lệnh cho toàn quân nghỉ ngơi
tại chỗ. Rồi cho tập trung tám vị thống lĩnh lại, thương nghị đối sách.
Đây là lần đầu tám bị thống lĩnh tập trung
một chỗ, Đường Ngọc và Nam Cung Tuyệt cũng là một trong số đó, hai người họ đã
được thăng chức từ giáo úy lên thống lĩnh.
“Phía trước có một khe núi, bản thống lĩnh
cảm thấy không ổn. Nói không chừng, Bắc quân đang mai phục ở đó, chúng ta không
thể mạo hiểm tiến lên!” Nam Cung Tuyệt là tổng thống lĩnh ở đây, hắn đang cao
giọng nói.
“Chúng ta chờ ở đây? Vậy nếu không có mai
phục thì sao?” Một tên thống lĩnh khác hỏi.
“Ta thấy như vậy, không bằng chúng ta cho
một ngàn con ngựa vào trong thăm dò trước, các binh sĩ lập trận phòng thủ bên
ngoài. Nếu như có mai phục, chắc chắn sẽ phát hiện ra.” Hoa Trứ Vũ chậm rãi
nói.
Bảy thống lĩnh còn lại nhìn Hoa Trứ Vũ,
vuốt cằm nói: “Theo lời Bảo thống lĩnh đi.”
Hoa Trứ Vũ còn sợ phải lý luận với bọn họ
một phen, không ngờ bọn họ lại đồng ý nhanh như vậy khiến nàng cảm thấy kinh
ngạc.
Đại quân lại tiếp tục xuất phát, khoảng
nửa canh giờ sau đã tới trước cửa vào khe núi. Một ngàn con ngựa đã được chuẩn
bị xong, phía đuôi buộc bao vải và cành cây khô, trên đầu gắn bó đuốc. Một ngàn
con ngựa phi vào khe núi, phần đuôi quét xuống đất làm cát bụi tung đầy trời,
càng đi càng chỉ có thể nhìn thấy ánh đuốc lờ mờ, hoàn toàn không thể nhận ra
trên ngựa không có người.
Khoảng một nén hương thời gian, chợt nghe
thấy bên trong núi vang lên những tiếng động rất lớn. Đó là tiếng đá lăn từ hai
vên vách núi xuống, mặt đất dưới chân cũng rung lên, rồi ngay sau đó là tiếng
mũi tên xé gió không ngừng bay tới, còn có cả tiếng ngựa gào thét thất thanh.
Vẻ mặt mấy thống lĩnh còn lại biến đổi,
Nam Cung Tuyệt ra lệnh, tám vạn tinh binh tập trung ở cánh đồng phía Bắc khe
núi, lấy tĩnh chế động.
Hoa Trứ Vũ cúi đầu thở dài một tiếng, quả
nhiên là có mai phục, đúng là đáng tiếc cho một ngàn con ngựa kia. Tối nay,
không thể tránh được một trận khổ chiến.
Nhìn bốn xung quanh, nơi này là vùng đất
có địa hình bằng phẳng. Thỉnh thoảng có vài gò đất nhấp nhô, không phải địa
hình thuận lợi đánh phục kích. Đây là địa hình bất lợi đối với quân Nam Triều.
Bóng đêm u tối, những cơn gió lạnh lẽo
thấm vào người, mang theo sát ý nặng nề.
Hoa Trứ Vũ theo thói quen cúi người xuống
tìm túi rượu. Trước khi ra sa trường, nàng phải uống mấy ngụm rượu mạnh, chỉ có
cảm giác cay độc của rượu mới áp chế được tình cảm thương xót trong lòng. Dù đã
chinh chiến nhiều năm, nhưng nàng vẫn là nữ nhân, nàng vẫn nhớ được cảm giác
ghê tởm khi lần đầu nhìn thấy máu thịt trên chiến trường. Những lúc đó, nàng
chỉ có dùng rượu mạnh để ổn định tâm trạng, tuy bây giờ nàng đã có thể thản
nhiên đối mặt, nhưng việc uống rượu đã trở thành thói quen.
Chỉ là nàng không bao giờ tự chuẩn bị, mà
chỉ cần giơ tay lấy túi rượu bên người Bình Lão Đại. Còn bây giờ, Bình An Khang
Thái không còn bên cạnh nàng, An Tiểu Nhị ở trong thâm cung, Thái Tiểu Tứ ở lại
Vũ Đô đóng giả Doanh Sơ Tà, Bình Lão Đại và Khang Lão Tam ở lại Vũ Đô giúp nàng
điều tra tin tức.
Thì ra cảm giác cô độc, một người một
đường là như thế này.
Nàng vừa đưa tay xuống hông ngựa, chợt có
một cánh tay dài đưa tới trước mặt, trong tay người kia là một túi rượu đã tháo
nút, hương rượu cay nồng nương theo gió đêm thổi tới.
Hoa Trứ Vũ kinh ngạc, sao trong Hổ doanh
lại có người biết được thói quen của nàng?
Nàng ngước mắt, mỉm cười với người vừa đưa
rượu cho nàng.
Môi mím chặt thành một đường mỏng, ánh mắt
hẹp dài lóe lên sự trầm tĩnh và cơ trí, hai hàng lông mày sắc bén, gương mặt
quen thuộc này khiến hai mắt Hoa Trứ Vũ nóng lên, nàng nhận lấy túi rượu, ngửa
đầu uống liền mấy ngụm.
Vẫn là loại rượu Thiêu Đao Tử nàng thường
hay uống, vẫn là cảm giác cay nồng mãnh liệt giống như trước đây, cảm giác cổ
họng như bị đốt cháy. Uống liền mấy ngụm, thấy bên trong còn không ít, nàng
đang muốn uống thêm thì cánh tay kia đã đoạt túi rượu về.
“Năm ngụm! Không được phép hơn!” Giọng nói
trầm thấp mà nghiêm túc vang lên.
Bình Lão Đại vốn rất ít nói, nhưng hắn nói
một là một, hai là hai, tướng quân như nàng còn phải chịu hắn quản lý.
Hoa Trứ Vũ nhếch môi cười hỏi: “Bình, sao
ngươi lại tới đây, Khang đâu?” May mà lúc này trong khe núi đang rất ồn ào, mọi
người đều đang chú ý động tĩnh bên trong, không có ai rảnh rỗi để ý tới chỗ
nàng.
Bình Lão Đại nheo mắt nhìn Hoa Trứ Vũ hồi
lâu mà không nói gì.
Hoa Trứ Vũ hiểu ra, Bình Lão Đại vẫn chưa
nhìn qua gương mặt thật của nàng. Có lẽ là hắn đang cảm thấy kinh ngạc. Nhưng
nàng biết, Bình Lão Đại sẽ không bao giờ cười nhạo nàng như An Tiểu Nhị.
Nhưng nếu chưa bao giờ nhìn thấy, sao hắn
lại nhận ra nàng?
“Ta vẫn luôn ẩn nấp trong quân, Khang đang
ở Vũ Đô!” Bình Lão Đại lấy lại vẻ bình tĩnh, khó khăn đưa mắt rời khỏi gương
mặt Hoa Trứ Vũ, nhướn mày chậm rãi nói.
“Sao ngươi lại nhận ra ta?” Hoa Trứ Vũ khẽ
hỏi.
Trước khi nàng rời khỏi Bắc cương đã
truyền tin cho An Tiểu Nhị, nhưng nàng không ngờ Bình Lão Đại cũng theo tới
đây. Hắn còn biết cách che giấu bản thân, nếu đổi lại là Khang Lão Tam, sớm
muộn gì cũng bị tiết lộ thân phận.
“An nói cho ta biết!” Bình Lão Đại trả
lời.
Hoa Trứ Vũ ngẫm nghĩ, trong bốn người Bình
An Khang Thái, mới chỉ có An Tiểu Nhị biết nàng vào cung làm thái giám, cũng
mới chỉ có hắn nhìn thấy gương mặt thật của nàng. Nàng từng bắt hắn thề không
được nói cho những người khác biết, cho nên trước giờ Hoa Trứ Vũ vẫn luôn
truyền tin cho bọn họ thông qua An Tiểu Nhị.
“Ngươi đừng trách hắn, tất chúng ta đều lo
lắng cho sự an toàn của ngươi! Thật ra An cũng không hề nói cho ta biết cụ thể,
là ta tự đoán được.” Bình Lão Đại thản nhiên nói.
Hắn còn nhớ lúc An Tiểu Nhị miêu tả dung
mạo tướng quân, hắn chỉ nói một câu: Vô cùng xinh đẹp, nếu ngươi nhìn thoáng
qua sẽ không bao giờ nghĩ đó là tướng quân.
Bình Lão Đại biết An Tiểu Nhị trước giờ
luôn độc mồm độc miệng, tướng quân sao có thể dùng hai từ xinh đẹp như hắn miêu
tả được. Nhưng khi hắn đi theo giáo úy lên tường thành Dương Quan, nhìn thấy
người thanh niên đánh nhau với Bắc Đế Tiêu Dận, hắn đã nhận ra chiêu thức của
nàng. Và đó cũng chính là lần đầu tiên hắn hoàn toàn đồng ý với quan điểm của
An Tiểu Nhị.
An Tiểu Nhị nói không sai chút nào.
Hoa Trứ Vũ gật đầu, đương nhiên nàng không
trách bọn họ.
Tiếng vang trong khe núi rất lâu mới ngừng
lại.
Một lúc sau, dường như Bắc quân đã nhận ra
mình bị mắc lừa, vốn bọn họ định mai phục trong khe núi chờ cơ hội tiêu diệt
quân Nam Triều, nhưng kế chưa được thực hiện, bọn họ đã bị bại lộ. Nhưng bọn họ
cũng không quá để ỷ, dù sao, bọn họ cũng rất tự tin vào khả năng dã chiến của
mình.
Thống soái Bắc Triều ra lệnh, tất cả binh
sĩ Bắc Triều cầm Lang nha bổng xung phong liều chết lao xuống, đại chiến với
quân Nam Triều trên cánh đồng bát ngát.
Binh sĩ Bắc Triều cao lớn vạm võ, còn quen
dùng binh khí nặng là Lang nha bổng, lúc hai quân giáp vào nhau, binh sĩ Nam
Triều ăn khổ không ít. Nhưng không hiểu vì sao, quân sĩ Bắc Triều không những
không chiếm được lợi thế, mà còn bị chết một lượng lớn không rõ nguyên nhân.
Chỉ thấy hàng binh sĩ Nam Triều đầu tiên,
tất cả đều dùng thương dài tám trượng. Những binh sĩ Bắc Triều dùng Lang nha
bổng còn chưa kịp tới trước mặt bọn họ đã bị trường thương chắn ngã xuống đất,
tốp binh sĩ cầm trường thương đứng sau lập tức tiến lên dùng đại đao chém bọn
họ không đứng lên được nữa, sau khi chém xong liền linh hoạt lùi trở về.
Tấn công lần thứ ba, Bắc Triều thảm bại,
thống soái bên phía Bắc Triều chính là tả úy Trương Tích và hữu úy Đạt Kì. Đạt
Kì trừng mắt hổ, gân xanh nổi đầy trán, đây là loại đấu pháp gì, binh sĩ Nam
Triều đúng là giảo hoạt.
Trương Tích nhìn cuộc chiến trước mắt,
nói: “Đạt Kì, đây là đấu pháp của binh sĩ chuyên trấn thủ ở Tây Cương, không
ngờ binh sĩ ở kinh thành cũng biết, chúng ta mau đổi chiến thuật đi!”
Đấu pháp này là do Hoa Trứ Vũ dựa trên đặc
tính của vũ khí Bắc Triều, đem ra bàn bạc với các vị thống lĩnh.
Bộ binh Bắc Triều rút ra, toàn bộ kỵ binh
khí thế hung mãnh, như sóng biển cuồn cuộn tràn tới.
Kỵ binh Bắc Triều không hổ là quân đoàn
giỏi nhất trong lĩnh vực dã chiến, thế đánh nhanh như sấm sét, không thể chống
đỡ.
Hoa Trứ Vũ trầm mặc, nếu trực diện tấn
công, tổn thất sẽ thuộc về Nam Triều. Phải nghĩ cách đưa mũi nhọn quay ngược
lại Bắc Triều. Do dự trong chốc lát, Hoa Trứ Vũ liền cho người đứng bên thổi
lên ba tiếng kèn, đợi âm thanh chiến trường lắng xuống, nàng cao giọng nói:
“Năm hàng kỵ binh đầu Hổ doanh mau chóng xuống ngựa, dùng đao đâm vào mông
ngựa, đuổi chúng chạy về hướng Bắc Triều, nhanh!” Nàng truyền nội lực vào giọng
nói, ai cũng nghe rất rõ.
Một nghìn binh sĩ Hổ Doanh lập tức nhảy
xuống vùn đao đâm vào mông ngựa, bọn họ là những binh sĩ yêu ngựa, nhưng vào
giờ phút này chỉ đành phải nhẫn tâm.
Những con ngựa bị thương hí dài, điên
cuồng chạy về phía quân đội Bắc Triều, hàng kỵ binh lập tức hỗn loạn, có người
không kịp đề phòng ngã xuống ngựa. Trong một khoảng khắc ngắn ngủi này, binh sĩ
Nam Triều vung trường thương, vung đại đao liều chết xông lên.
Hoa Trứ Vũ giục ngựa xông lên trước,
trường thương tung bay vẽ ra những vòng sáng chói mắt, mỗi chỗ mũi thương điểm
qua, lại có một loạt binh sĩ Bắc Triều rơi xuống ngựa.
Trương Tích giục ngựa nghênh đón, hắn nhìn
viên tiểu tướng mặc áo giáp màu tro xung phong liều chết trước mắt, không biết
vì sao trong đầu lại hiện lên cảnh tượng ở Nương Tử quan, viên tiểu tướng áo
trắng Doanh Sơ Tà. Lúc đó, tiểu tướng kia mặc áp giáp bạc, đầu đội mũ giáp bạc,
trên lưng mang theo Thiên nhai Minh Nguyệt đao, dưới yên ngựa giắt một cây ngân
thương. Khí chất độc lập trời sinh đó, đến giờ hắn vẫn chưa quên được.
Lúc ấy, hắn còn nghĩ sẽ không bao giờ gặp
lại người thanh niên đặc biệt đó. Không ngờ, tối nay lại có thể gặp được một
thiếu niên giống hệt với phong thái của Doanh Sơ Tà năm đó.
Nhân tài Nam Triều lớp sau xô lớp trước!
Trận chiến này vô cùng kịch liệt, vốn binh
sĩ Bắc nghĩ có thể nhẹ nhàng phục kích Nam Triều, vậy mà không ngờ lại rơi vào
thế giằng co.
Hoa Trứ Vũ và mấy thống lĩnh khác đều rõ,
chém giết lâu dài người chịu thiệt chính là bọn họ, huống chi nhân số cách nhau
quá xa, tám vạn binh sĩ cũng không phải đối thủ của Bắc quân. Do đó, binh sĩ
Nam Triều cũng không ham chiến, vừa đánh vừa chừa đường rút lui.
Binh sĩ Bắc Triều sao có thể bỏ qua cơ hội
lần này, người ngựa không ngừng bám sát phía sau.
Hoa Trứ Vũ dẫn một đội quân đi vào đường
núi, Nam Triều không thể cầm cự nổi trên cánh đồng rộng lớn, chỉ có cách lợi
dụng địa hình đồi núi mới có thể cầm cự, đợi quân tiếp viện. Cứ như vậy tới
canh năm, đại quân vừa đánh vừa lui đến sát chân núi Liên Ngọc, phía sau bọn họ
là một khoảng núi non trùng điệp.
Trước mắt là một khe núi hẹp, Hoa Trứ Vũ
thống lĩnh Hổ doanh và hai vạn binh mã của Nam Cung Tuyệt ở phía sau cản
đường, Đường Ngọc không dẫn binh, nhưng cũng ở lại cùng bọn họ liều chết ngăn
cản Bắc quân tiến vào, tất cả binh sĩ còn lại rút vào sâu trong khe núi.
Mặt trăng phía cuối chân trời đã sớm biến
mất, những vì sao lạnh lùng cũng không biết đã chạy tới nơi nào. Bầu trời cao
vạn dặm không có trăng cũng không có sao, đen đặc như mực. Đây chính là thời
điểm u ám nhất trước bình minh.
Hoa Trứ Vũ đứng trên đồi dốc cao, Bình Lão
Đại theo sát không rời.
Cây đuốc cách đó không xa chiếu sáng bóng
người nàng, dưới bóng đêm nồng đậm, áo giáp màu bạc phản chiếu ra những tia
sáng lạnh lẽo. Mái tóc đen bị gió thổi tung ra sau lưng tôn lên một gương mặt
rất đẹp, đẹp khiến ta kinh diễm. Một gương mặt rất lạnh, lạnh như Tu la. Nhưng
nàng đang khẽ mỉm cười, nụ cười uể oải đầy mị hoặc. Tay cầm ngân thương đứng
trên cao, khí thế khiếp người nhìn Bắc quân đang dần dần tiến tới gần.
Trương Tích không nhịn được ra lệnh cho
đội ngũ dừng lại, bắn tên.
Tên trút xuống như mưa, Hoa Trứ Vũ giục
ngựa dẫn theo binh sĩ liều chết xông xuống, cùng với Nam Cung Tuyệt, Đường Ngọc
thành ba hướng tấn công quân địch. Ba người như hổ lạc vào bầy sói, trường
thương tung bay, mặc sức chém giết.
Đạt Kì giục ngựa đi tới, trường kích trong
tay mạnh mẽ chống lại trường thương của Hoa Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ biết Đạt Kì là một viên mãnh
tướng của Bắc Triều, lực tấn công của hắn rất lớn, một cây trường kích mạnh mẽ
lướt trong gió, phàm là binh sĩ Nam Triều bị trúng một kích của hắn đều bị rơi
xuống ngựa, đi đời nhà ma.
Thế là trận chiến giữa Đạt Kì và Hoa Trứ
Vũ bùng lên, Hoa Trứ Vũ cũng có ý chặn đánh Đạt Kì, hạ thấp uy nghiêm của Bắc
quân. Nàng nắm trường thương, đón nhận một kích nặng nề của Đạt Kì.
Ngân thương va chạm với trường kích bắn ra
nhiều tia lửa nhỏ. Cánh tay cầm trường kích của Đạt Kì khẽ run lên, hắn không
dám tin tên thống lĩnh trẻ tuổi này lại có nội lực thâm hậu như vậy.
Một hồi chém giết, cuối cùng Hoa Trứ Vũ đã
đánh bại Đạt Kì. Trường thương mạnh mẽ liều chết phá vòng vây Bắc quân xông ra,
cùng Nam Cung Tuyệt, Đường Ngọc tụ lại một chỗ. Ba người nhìn đến thấy binh sĩ
đi trước đã an toàn rút hết trong núi. Đội ngũ của bọn họ cũng bắt đầu lui dần
về phía sau.
Bắc quân đỏ mắt bám chặt phía sau, nhất là
khi Bắc quân nhìn thấy Hoa Trứ Vũ đánh chủ soái Đạt Kì bị thương, còn thấy bọn
họ sắp rút vào trong núi, thẹn quá thành giận, hơn một trăm tên kỵ binh liều
chết xông vào cửa khe núi.
Mà đi phía sau, là những người mất ngựa ở
lại liều chết đã bị thương nặng.
Hơn một trăm kỵ binh Bắc Triều lao về phía
này, mắt nhìn sắp có người chết dưới vó ngựa. Bóng ma tử vong đã bao phủ lên
đầu bọn họ, cũng có người đã nhắm mắt lại chờ đợi số phận.
Nhưng vào lúc này, Hoa Trứ Vũ phóng ngựa
xông lên, liều chết chống lại hơn chục tên kỵ binh. Bình Lão Đại nhìn thấy Hoa
Trứ Vũ lấy một địch trăm, vô cùng lo lắng. Nhưng đã không kịp ngăn cản nàng,
đành phải thúc ngựa đuổi theo.
Hoa Trứ Vũ vừa xông lên trước, ngân thương
trong tay xoay tròn một vòng, những tia sáng bạc xé gió mạnh mẽ bắn về phía Bắc
quân. Mười mấy kỵ binh đứng trước có cảm giác như mình vừa va phải vách núi
cứng rắn, kêu thảm một tiếng rồi cùng ngã xuống ngựa.
Hoa Trứ Vũ lấy sức một người đánh lại trăm
người, tuy Toại Dương là thần mã, nhưng dưới áp lực nặng nề cũng lui dần về
phía sau. Hoa Trứ Vũ cưỡi Toại Dương, chỉ cảm thấy chân khí cuồn cuồn dâng lên,
cả người mềm nhũn, cổ họng đầy mùi tanh ngọt phun một búng máu ra ngoài. Trong
nháy mắt, nàng có cảm giác chân khí trong cơ thể tản mát ra ngoài, người ngồi
cũng không vững, nàng biết mình đã bị nội thương.
Nhưng nàng vẫn nghiêm nghị ngồi trên ngựa,
giơ tay áo lau đi vết máu trên khỏe môi. Khí lạnh bức người, một đôi mắt xinh
đẹp mà lạnh lùng nhìn về phía trước.
Lại tiếp tục xông lên, mắt thấy một mình
nàng hạ gục mười kỵ binh chỉ trong một chiêu mà còn uy mãnh như thế, nhất thời
không có ai dám tiến lên trước.
“Bảo thống lĩnh!” Phía sau có một binh sĩ
Nam Triều hô lớn đầy thê thảm, bi thống. Tiếng hô này đã làm những kỵ binh Bắc
Triều tỉnh lại trong sợ hãi, không biết là ai mở đầu, cả khe núi không ngừng hô
lớn: “Bảo thống lĩnh! Bảo thống lĩnh! Bảo thống lĩnh!”
Nhưng vào lúc này, Nam Cung Tuyệt và Đường
Ngọc đã dẫn kỵ binh tới. Có vài tên binh sĩ Hổ Doanh cũng chạy tới. Bình Lão
Đại xông tới đầu tiên, kéo Hoa Trứ Vũ vào lòng hắn, hai người một ngựa nhanh chóng chạy vào trong núi. Toại Dương được một
binh sĩ khác giữ lại, chậm rãi đi ở phía sau, ngay cả Toại dương cũng bị nội
thương rồi. “Ngốc quá! Ngươi nghĩ bọn họ là Cô Nhi quân của chúng ta sao, bọn
họ đáng giá để ngươi liều cả mạng sống sao?” Khuôn mặt Bình Lão Đại toát lên vẻ
buồn bực.
Gương mặt Hoa Trứ Vũ tái nhợt nói: “Bây
giờ bọn họ là thuộc hạ của ta!” Uy danh của Doanh Sơ Tà trong quân cao như vậy
chủ yếu là do trên chiến trường, nàng luôn liều mình bảo vệ sự an toàn của binh
sĩ, hạn chế tối thiểu mức thương vong..
Binh sĩ Nam Triều lùi vào trong, tuy cửa
vào núi đã bị chặn lại, nhưng Bắc quân lại đi theo một con đường vòng khác bám
riết không ngừng. Xem ra, Tiêu Dận đã hạ nghiêm lệnh, nhất định phải tiêu diệt
toàn bộ binh sĩ Nam Triều, cho nên bọn họ mới bám sát không ngừng nghỉ.
Mặt trời bắt đầu ló dạng, trời sắp sáng,
có thể lờ mờ thấy rõ cảnh tượng trong núi. Nếu là ban ngày, Bắc quân càng dễ
phát hiện ra hành tung của bọn họ.
Hoa Trứ Vũ ngồi dưới tựa lưng vào gốc cây,
những binh sĩ Hổ doanh không ngừng tới trước hỏi thăm tình hình của nàng. Nàng
nhìn những đôi mắt tha thiết trước mặt, nhớ tới Cô Nhi quân của nàng. Cô Nhi
quân đã phân tán, không biết bây giờ bọn họ sống như thế nào, có lẽ tất cả đã
trở thành những người dân bình thường. Tuy Bình Lão Đại lo lắng cho nàng nhưng
cũng không dám thân cận quá mức, lúc nào cũng phải ẩn mình trong quân, sợ bị
người khác nhận ra.
“Ta không sao, các ngươi không cần lo
lắng!” Hoa Trứ Vũ cười nói.
“Thật sao?” Các binh sĩ vẫn không tin.
“Thật, các ngươi nhanh đi chuẩn bị nghênh
địch!” Hoa Trứ Vũ khẽ nói.
Đợi những binh sĩ kia đi rồi, nàng lại
phun ra một búng máu. Hoa Trứ Vũ biết nàng phải tự điều dưỡng một thời gian,
nàng nhắm mắt lại, vận nội lực chữa thương.
Khi trời sáng rõ, Bắc quân bắt đầu tổng
tiến công.
Hoa Trứ Vũ tựa vào gốc cây, chỉ huy Hổ
doanh cách bày trận đón địch. Hổ doanh không phải Cô Nhi quân, nàng chưa bao
giờ huấn luyện qua bọn họ, nên bọn họ không thể phát huy được hết trận pháp
nàng truyền thụ. Nhưng cũng có thể miễn cưỡng cầm cự với Bắc quân một thời
gian.
Chống cự tới giờ Thìn, chợt nghe phía Bắc
quân rối loạn, có một cột khói màu đỏ phóng lên cao.
Hoa Trứ Vũ chấn động, mười vạn binh mã kia
đã đến rồi.
Nam Cung Tuyệt dẫn quân xông xuống hợp với
mười vạn binh mã, trong đánh ra, ngoài đánh vào, hung hãn chém giết.
“Ngươi thấy thế nào, hay là ở lại đây đi?”
Đường Ngọc đi tới thản nhiên hỏi Hoa Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ nói: “Ta ngồi chờ ở đây. Xung
quanh đây đều là binh mã, chỗ này rất an toàn.”
Đường Ngọc nheo mắt: “Ngươi nói không sai, vậy ở lại đây chờ đi!”
“Sao ngươi không ra trận?” Hoa Trứ Vũ kinh
ngạc hỏi.
Đường Ngọc đưa mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, không
nói gì. Đương nhiên hắn rất muốn ra ngoài chém giết, nhưng mà cũng không thể lơ
là việc chăm sóc người này. Đây là chuyện trước khi ra trận, Tướng gia đã đặc
biệt dặn dò hắn.
Chiến sự giằng co tới tận giờ Ngọ, cuối
cùng Bắc quân bại trận, Đạt Kì và Trương Tích dẫn theo ba vạn binh mã còn sót
lại mở đường máu xông ra ngoài. Vốn muốn tiêu diệt binh mã của Nam Triều, vậy
mà không ngờ phe mình lại bị tổn hại tới mức này.
Nghe những âm thanh dưới núi hòa hoãn lại,
Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài một hơi. Lúc này, nội thương của nàng còn nghiêm trọng
hơn cả ngoại thương, e là phải dưỡng bệnh trong thời gian dài.
Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu nhìn ánh nắng xuyên
qua tán cây, tạo thành nhiều điểm sáng chói mắt. Tiếng gió thổi qua mang theo
những tiếng than khóc trong không trung. Nàng khẽ nhắm mắt lại, cúi đầu thở
dài: Từ xưa tới nay, đã ra chiến trường còn mấy ai tồn tại!
Bên tai bỗng nhiên vang lên những tiếng
bước chân rất khẽ, trong giây lát, một mùi máu tanh nồng đã đi tới trước mặt
nàng.
Hoa Trứ Vũ cả kinh mở mắt ra, rồi lại nheo
mắt lại.
Cách chỗ nàng mười bước, có một bóng người
đang đứng.
Trời đất an tĩnh vô cùng.
Tiếng gió xào xạc xuyên qua khu rừng như
ai oán, như những oan hồn mới mất đang khóc thút thít.
Mà người đứng trước mắt mặc một bộ giáp
màu trắng, trong tay cầm theo một cây trường thương, phía đầu mũi thương có
những giọt máu chưa kịp khô chảy xuống. Chiếc áo choàng màu trắng bạc tung bay,
ánh nắng bao trùm lên cơ thể hắn, hắn ngạo nghễ đứng đó, giống nhau lúc này, cả
trời đất chỉ có một mình hắn đơn độc.
Người mới tới đội khôi giáp che khuất
gương mặt. Tuy không thấy rõ khuôn mặt kia, nhưng Hoa Trứ Vũ lại có thể cảm
nhận được ánh mắt của hắn, ánh mắt sáng rực xuyên qua lớp màn che nhìn thẳng về
phía nàng.
Ánh mắt mãnh liệt tựa như muốn thiêu đốt
nàng.
Hoa Trứ Vũ hoảng hốt, rốt cuộc người kia
là ai?
“Ngươi bị thương sao?” Mũi thương chống
xuống mặt đất, giọng nói thanh đạm như gió truyền tới.
Hoa Trứ Vũ đưa tay vuốt cằm.
Người mới tới đưa tay tháo khôi giáp ra
rồi ném xuống đất. Sau đó là áo choàng, giáp bạc, tất cả đều để gọn quanh cây
trường thương.
Hoa Trứ Vũ trừng mắt, sững sờ nhìn lịch
huyết chiến trong giây lát đã biến thành Tả tướng ôn nhã.
Mái tóc đen rối tung trong gió, thân hình
cao lớn đứng thẳng, tà áo trắng phiêu dật như tiên hạ phàm.
Nếu không phải áo hắn nhiễm chút máu tươi,
Hoa Trứ Vũ thật sự nghi ngờ mắt mình có vấn đề.
Người vừa có ánh mắt và khí thế bức người
kia chính là Cơ Phượng Ly. Cơ Phượng Ly đó là một người hoàn toàn xa lạ với
nàng.
Tuy nàng biết võ công của hắn rất cao,
nhưng nàng không bao giờ ngờ tới, sau khi hắn mặc chiến giáp, tay cầm trường
thương, lại có sự thay đổi lớn tới mức này.
Nàng càng không ngờ, Cơ Phượng Ly lại tự
mình dẫn mười vạn đại quân tới. Chắc sợ bị tiết lộ thân phận, nên hắn mới phải
đeo khôi giáp che kín mặt.
Nói thật, cho dù là Hoa Trứ Vũ vừa tận mắt
chứng kiến sự biến đổi của hắn còn cảm thấy khó tin.
“Bị thương thế nào?” Cơ Phượng Ly hơi nhíu
mày, gằn giọng hỏi.
“Không chết được!” Hoa Trứ Vũ chống người
vào thân cây, miễn cưỡng đáp.
Cơ Phượng Ly nghiêm mặt, dường như bị lời
nói của Hoa Trứ Vũ làm cho tức giận, hắn lạnh lùng nheo mắt: “Ta biết là ngươi
không chết!” Cái hắn muốn biết là Hoa Trứ Vũ bị thương như thế nào, câu hỏi của
hắn tuy ngắn gọn nhưng lại rất rõ ràng.
“Không sao! Không có chuyện gì!” Hoa Trứ
Vũ nhếch môi cười nói.
“Tướng gia, Bảo thống lĩnh không có việc
gì, chỉ là bị nội thương, điều dưỡng một thời gian sẽ không sao nữa.” Đường
Ngọc thấy thế liền mở miệng nói.
Cơ Phượng Ly không nói gì mà chỉ bước
nhanh đến bên cạnh Hoa Trứ Vũ, nhanh như chớp đưa tay ra phía sau lưng nàng.
Hoa Trứ Vũ kinh ngạc, đang muốn giãy dụa
né tránh thì nghe thấy tiếng Cơ Phượng Ly quát lên: “Đừng có nhúc nhích!”
Trong nháy mắt, Hoa Trứ Vũ chỉ cảm thấy có
một cỗ chân khí truyền vào từ phía sau lưng, trong nháy mắt đã lan ra khắp toàn
thân. Cơ Phượng Ly đang dùng nội lực giúp nàng chữa thương, nội lực của hắn
thật sự rất thâm hậu, chỉ một lát sau, cảm giác đau đớn trong lục phủ ngũ tạng
đã giảm bớt vài phần, thoải mái hơn rất nhiều.
Thời gian một nén nhang trôi qua, Cơ
Phượng Ly mới thu tay về, lệnh cho Đường Ngọc: “Ngươi đi tìm một bộ cáng lại
đây, e là Bảo thống lĩnh không thể cưỡi ngựa vào lúc này!”
Đường Ngọc đáp lời đi xuống, chỉ một lát
sau đã dẫn theo mấy binh sĩ mang cáng tới. Hoa Trứ Vũ nằm yên trên cáng, để mặc
cho binh sĩ nâng đi.
Tuy đại thắng, nhưng Tiêu Dận vẫn chưa
xuất quân, Cơ Phượng Ly lo Tiêu Dận biết mười tám vạn đại quân Nam Triều đều
đang tập trung ở đây, như vậy, hắn sẽ biết Dương Quan không có quân phòng thủ,
liền vội vàng sai đại quân xuất phát, đi không ngừng nghỉ quay trở lại Dương
Quan.

