Phượng ẩn thiên hạ - Chương 140 - 141

Chương 140

Đêm khuya, gió lạnh.
Ánh trăng rót xuống những mái hiên cong cong, hắt thành vô số hình bóng trên ngự
hoa viên.

Cơ Phượng Ly thản
nhiên mang theo Nạp Lan Tuyết và thị nữ Nguyệt Phách đi dọc con đường ven ngự
hoa viên về phía tẩm điện của Hoàng Phủ Vô Song.

“To gan, là ai dám tới
đây làm loạn!” Một đội cấm vệ quân bao vây lấy họ, những thanh kiếm phản chiếu
ánh sáng lạnh lẽo.

Thị nữ đi cạnh Cơ Phượng
Ly giơ lệnh bài trong tay lên, nũng nịu nói: “Hoàng Thượng bị thương, hoàng tử mang thuốc giải độc
tới, đây là lệnh bài Hoàng Thượng ban cho hoàng tử, mau để hoàng tử chúng ta
vào trong! Hoàng tử của chúng ta không có tính kiên nhẫn!”

Người cầm đầu cấm vệ
quân nhận ra chiếc mặt nạ Cơ Phượng Ly đang đeo, ra hiệu cho mọi người thu kiếm
lại, hỏi: “Thì ra là Nạp Lan hoàng tử, đã thất lễ rồi. Chỉ là sao ngài không để
thái giám dẫn đường?”

Thị nữ cáu giận nói:
“Mới có một vị công công dẫn đường, nhưng lại bị Uyển quý phi gọi đi mất, không
biết bên kia xảy ra chuyện gì, báo hại chúng ta tìm mãi không thấy đường, vừa
may gặp được vị đại ca đây, xin hỏi, muốn tới tẩm điện của Hoàng Thượng thì đi
như thế nào?”

“Đi dọc theo con đường
này, rẽ trái là tới.” Người cầm đầu cấm vệ quân vẫy tay nói.

“Đa tạ!” Thị nữ nháy
mắt với hắn, tiếp tục đi theo Cơ Phượng Ly.

Chỉ một lát sau đoàn
người đã đi tới trước tẩm điện của Hoàng Phủ Vô Song, ánh đèn lồng đỏ thẫm treo
cao khắp nơi, chiếu sáng cả đại điện.

Cơ Phượng Ly chậm rãi
bước lên bậc thang, Cát Tường và mấy thái giám trực đêm vội vàng chạy tới, cười
hỏi: “Nạp Lan hoàng tử đêm khuya tới đây, không biết là có chuyện gì không?”

Cơ Phượng Ly nhếch
môi cười, chậm rãi nói: “Hoàng Thượng trúng độc, bản hoàng tử cảm thấy lo lắng.
Đây là thuốc giải độc đặc chế của Nguyệt Thị, bản hoàng tử tới tặng thuốc. Mong
công công vào trong bẩm báo cho.”

Cát Tường giơ cao phất
trần, chậm rãi nói: “Đa tạ ý tốt của hoàng tử. Nhưng chất độc của Hoàng Thượng
đã được giải, giờ này cũng đã ngủ rồi. Huống chi, hôm nay còn là đêm động phòng
của Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, hay là Nạp Lan hoàng tử đưa thuốc cho nô tài,
ngày mai nô tài sẽ bẩm báo với Hoàng Thượng.”

Cơ Phượng Ly nghe vậy,
ngón tay bỗng run lên, trong khoảnh khắc, hắn cảm giác như bị sét đánh. Suy
nghĩ trở nên mơ hồ, trống rỗng, đợi đến khi hắn hiểu được nghĩa của hai từ “Động
phòng” này, cảm giác thống khổ ùa tới khiến hắn cảm thấy khó thở. Cảm giác thống
khổ này khiến hắn có cảm giác mình sắp kề cận tới cái chết, thì ra, nàng còn
quan trọng hơn những gì hắn nghĩ rất nhiều.

“Động phòng? Hoàng Hậu
không phải công chúa Bắc Triều sao? Rõ ràng Hoàng hậu còn ở trong Khang Ninh điện
với Bắc Đế mà, sao có thể động phòng cùng Hoàng Thượng?” Thị nữ đứng sau Cơ Phượng
Ly duyên dáng hỏi.

Cát Tường nheo mắt
nói: “Mọi người không biết rồi, công chúa Trác Nhã chỉ muốn đùa vui thôi, cô ấy
không phải là Hoàng hậu thật sự.” Cát Tường nói tiếp. “Tóm lại, ngày mai Hoàng
Thượng sẽ hạ ý chỉ, đến lúc đó mọi người sẽ hiểu. Đêm cũng đã khuya, Nạp Lan
hoàng tử mau quay về đi! Yến hội đã chấm dứt, cửa cung cũng sắp đóng.”

Cơ Phượng Ly nhếch
môi cười, nụ cười đầy uy nghiêm và lệ khí khiến người ta không dám coi thương.
Nhưng dáng vẻ ung dung, thản nhiên của hắn lại khiến người khác khó phát giác
ra điểm này.

“Cát Tường công công
nói đúng, nếu đã là đêm động phòng Hoàng Thượng, bản hoàng tử nên cáo lui thì
hơn. Làm phiền công công sáng mai đưa thuốc này cho Hoàng Thượng.” Cơ Phượng Ly
chậm rãi nói, sau đó khẽ gật đầu với Nạp Lan Tuyết và thị nữ đứng sau.

Nạp Lan Tuyết khẽ biến
sắc, nhìn về phía Tây Bắc rồi lại nhìn Cơ Phượng Ly. Hắn chỉ đành thở dài, lấy
lọ thuốc trong tay áo ra: “Mời công công nhận lấy!”

Một thái giám khác đi
tới tiếp nhận, bỗng nhiên quanh thân mình Nạp Lan Tuyết tỏa ra một làn sương trắng
bao phủ lấy tầm mắt mọi người. Cát Tường và thái giám kia cố mở to hai mắt,
nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng người khẽ lướt qua bọn họ để vào trong, suy
nghĩ dần trở nên mơ hồ, chỉ biết đứng yên ở đó cười ngốc nghếch.

Nạp Lan Tuyết lạnh
lùng nhìn lướt qua đám thái giám kia, cười nói: “Độc dược Đường Môn quả là lợi
hại!”

Trong tẩm điện, ánh nến
mờ nhạt khẽ chiếu qua đống rèm màu đỏ, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng hai người
đang nằm trên giường.

Hoa Trứ Vũ vừa mới
dùng chân đá Hoàng Phủ Vô Song ngã xuống một bên giường, nhưng đến khi bắt gặp
ánh mắt chăm chú của Hoàng Phủ Vô Song, nàng mới nhận ra bộ quần áo trên người
đã bị xé rách hoàn toàn lộ ra bả vai trơn mịn, trắng nõn, còn có cả xương quai
xanh mảnh khảnh.

Hoa Trứ Vũ vội vàng
ôm lấy vai, nhưng làm như vậy, trước ngực lại lộ ra nhiều cảnh xuân sắc. Nàng
đưa tay kéo màn che, quấn quanh người chạy về phía tủ quần áo, nàng rất quen
thuộc với cách bài trí trong phòng này. Nàng định tìm một bộ quần áo của Hoàng
Phủ Vô Song mặc tạm vào.

Không biết là gió từ
đâu thổi tới lay động bộ quần áo vũ cơ trên người nàng, còn có cả hàn ý lạnh lẽo.

Không khí như sợi dây
đàn kéo căng, vô cùng nặng nề.

Hoa Trứ Vũ kinh ngạc
quay đầu lại nhìn.

Bóng đêm ngoài cửa sổ
âm trầm, tối đen như mực, thỉnh thoảng mới có vài ngôi sao nhạt nhòa. Trong
khung cảnh một màu đỏ rực rỡ, có một bóng người mơ hồ đứng phía ngoài cửa.

Hoa Trứ Vũ cả kinh,
cũng không có ý định tìm quần áo nữa, nàng đưa tay kéo thêm một tấm mành che,
quấn chặt quanh người.

“Ai?” Hoa Trứ Vũ lạnh
giọng hỏi. Bên ngoài có thái giám và cung nữ của Hoàng Phủ Vô Song, sao người
này có thể vào đây mà không gây ra động tĩnh gì?

Hoàng Phủ Vô Song vô
cùng tỉnh táo, nghe thấy liền ngồi bật dậy, nhảy xuống giường.

Gió bên ngoài cửa sổ
thổi vào làm lay động những tấm mành che bằng lụa mỏng. Người mới tới đứng ở gần
cửa, gió lướt qua làm tung bay quần áo hắn, hắn chậm rãi quay người lại, ánh nến
phản chiếu chiếc mặt nạ tinh xảo của hắn.

“À, trẫm còn tưởng là
ai! Hóa ra là Nạp Lan hoàng tử, đêm hôm khuya khoắt còn đến tẩm điện của trẫm
có chuyện gì?” Hoàng Phủ Vô Song thản nhiên nói.

Cơ Phượng Ly khẽ cười,
ánh mắt thoáng lướt qua Hoa Trứ Vũ: “Cướp tân nương thôi!” giọng nói đầy vẻ
trêu đùa, nhưng cũng mang theo sự kiên quyết không gì lay động.

 

Chương 141

Hoàng Phủ Vô Tương, đại
hoàng tử của Thái thượng hoàng Viêm Đế, đứa con duy nhất do Tạ hoàng hậu sinh
ra. Nghe nói hắn có tài năng trời phú, bốn tuổi có thể ngâm thơ, sáu tuổi bắt đầu
luyện võ, là một kỳ tài khó gặp. Chỉ là Hoàng Phủ Vô Tương đã mắc bệnh chết non
từ nhiều năm trước, Thái thượng hoàng Viêm Đế vì thế mà nằm trên giường bệnh mấy
tháng liền, bách quan thở dài cảm thán ông trời đố kỵ anh tài.

Một người rõ ràng đã
chết, sao có thể cầm quân?

“Hoang đường!” Hoàng
Phủ Vô Song áp chế sự sợ hãi trong lòng, ngửa đầu cười to. “Trẫm thấy tên phản
tặc này đã bị ma quỷ ám ảnh, ngay cả lời hoang đường như vậy cũng có thể nói
ra. Người đâu, trẫm muốn lên tường thành quan sát!”

“Ta thấy ngươi không
cần lên tường thành đâu!” Cơ Phượng Ly thản nhiên cười, hắn khẽ vẫy tay, thuộc
hạ của hắn mau chóng xông vào.

Hoàng Phủ Vô Song tiến
sát về phía Cơ Phượng Ly. “Chỉ bằng mấy tên thuộc hạ của ngươi mà muốn ngăn trẫm
lại sao? Nhưng trẫm rất có hứng thú, không biết hoàng tử trà trộn vào Nam Triều
với mục đích gì?”

Hoa Trứ Vũ cũng cảm
thấy nghi hoặc nhìn về phía người mới tới, chỉ thấy hắn khẽ nhếch môi cười, nhấn
mạnh từng chữ: “Bản hoàng tử vừa nói rồi, cướp tân nương thôi!”

Lần đầu tiên, Hoa Trứ
Vũ còn nghĩ hắn nói đùa nên không để tâm. Bây giờ, khi nghe hắn nhắc lại lần
hai, nàng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ. Vì sao lại muốn cướp tân nương? Nàng trầm
tư suy nghĩ, đem mọi chuyện phân tích lại lần nữa.

Nàng đoán, có thể vị
hoàng tử Nguyệt Thị này đã hợp tác với tên Hoàng Phủ Vô Tương kia, ý đồ cướp đoạt
ngôi vị hoàng đế của Hoàng Phủ Vô Song. Nếu nói như vậy, hắn đột nhập vào tẩm
điện là muốn bắt giữ Hoàng Phủ Vô Song. Còn nàng, sẽ trở thành con tin của hắn?
Nhưng không hiểu vì sao, Hoa Trứ Vũ lại có cảm giác mọi việc không giống như
nàng nghĩ. Bởi vì thoạt nhìn, nàng có thể thấy người kia không có ác ý với
mình. Nhưng dù xảy ra chuyện gì, nàng cũng sẽ không đi theo hắn, cũng như sẽ
không ở lại bên cạnh Hoàng Phủ Vô Song.

Nàng muốn giãy dụa trốn
thoát khỏi hắn, lại phát hiện, vòng tay thoạt nhìn trông rất bình thường kia lại
tràn đầy sức mạnh, nàng có cố gắng đến đâu cũng không thoát ra được. Dường như
hắn nhận ra ý đồ của nàng, hung hăng ôm chặt nàng vào lòng, mạnh mẽ như muốn để
nàng hòa tan vào cơ thể hắn, giọng nói có phần ma mị của hắn vang bên tai nàng.
“Muốn trốn, trừ khi, giết ta!” Hắn nhấn mạnh từng chữ.

Hoa Trứ Vũ bị sự bá đạo
của hắn trấn áp, hắn là ai vậy? Rõ ràng giọng nói của hắn rất xa lạ, nhưng vòng
tay của hắn lại làm nàng thấy an lòng. Cảm giác an ổn trong vòng tay một người
xa lạ, điều khiến Hoa Trứ Vũ cảm thấy kinh ngạc.

“Ngài hiểu lầm rồi,
ta không có ý định chạy trốn, ta tình nguyện đi theo ngài!” Hoa Trứ Vũ thản
nhiên cười. Trên môi nở nụ cười rạng rỡ khiến lòng người say mê.

Trong một phút thất
thần, Hoa Trứ Vũ đột ngột vung tay về phía mặt nạ của hắn. Đồng thời khuỷu tay
cũng tấn công về phía ma huyệt ở eo hắn.

Nếu hắn né tránh
nàng, nàng sẽ giật được chiếc mặt nạ của hắn. Nhưng không ngờ, hắn hoàn toàn
không né tránh mà giơ tay bắt lấy tay nàng, một tay còn lại kịp thời giữ được cổ
tay trước khi nó chạm vào chiếc mặt nạ kia.

Hoa Trứ Vũ cảm thấy tức
giận, nàng không muốn bị người khác nắm giữ trong tay, nàng tiếp tục đứng đó
giao đấu với hắn.

“Tiểu Bảo Nhi, quay lại
bên trẫm! Đừng ham chiến!” Hoàng Phủ Vô Song lo lắng nói.

Âm thanh ồn ào bên
ngoài càng lúc càng lớn, ánh đèn trong điện cũng càng lúc càng u ám.

Hoàng Phủ Vô Song bị
bao vây trong tẩm điện không thể ra ngoài, đột nhiên trong mắt hiện lên vẻ sắc
bén, hắn vung trường kiếm đâm về phía Cơ Phượng Ly.

Ám vệ trong điện cùng
với cấm vệ quân giao đấu với thuộc hạ của Cơ Phượng Ly mang tới.

Nhất thời, cả đại điện
vang lên âm thanh vũ khí va chạm không ngừng.

Lúc Hoàng Phủ Vô Song
xông tới giao chiến với Cơ Phượng Ly, Hoa Trứ Vũ định lặng lẽ trốn đi, chợt
nghe thấy tiếng xé gió, một mũi tên ghim vào cây cột. Ngay sau đó, có vô số mũi
tên bay vào như mưa.

Hoa Trứ Vũ kinh hãi,
nàng đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy rất nhiều cấm vệ quân xông vào tẩm điện. Người
cầm đầu đúng là phó thống lĩnh cấm vệ quân An Tiểu Nhị.

“Hộ giá, bảo vệ Hoàng
Thượng!” An bình tĩnh hạ lệnh.

Hoa Trứ Vũ nhếch môi
cười, quả nhiên An đã bán mạng cho phụ thân.

Nạp Lan Tuyết bắt đầu
sốt ruột, mọi việc đã được lên kế hoạch một cách hoàn hảo, sau khi đợi binh mã
của Dực vương tới sẽ liên thủ với Phong Vân Kỵ công thành. Còn bây giờ, việc bọn
họ đang đứng trong tẩm điện của Hoàng Phủ Vô Song lại hoàn toàn không nằm trong
kế hoạch. Cấm vệ quân đã bao vây chỗ này, chỉ bằng vài người bọn họ rất khó trốn
thoát ra ngoài. Tệ nhất là, võ công của Cơ Phượng Ly vẫn chưa khôi phục hoàn
toàn.

Cơ Phượng Ly thấy số
lượng cấm vệ quân tăng lên mà không hề sợ hãi, hắn vung bảo kiếm lên chém thêm
một gã cấm vệ quân lao tới. Bảo kiếm trong tay khẽ rung lên, thanh kiếm hóa
thành biển kiếm, thật thật hư hư khiến người ta không phân biệt được đâu là thật,
đâu là giả.

Một kiếm rất chậm rất
nhẹ nhưng lại mang theo lực lượng hùng hậu. Hắn đã dồn hết nội lực vào chiêu kiếm
này, mục đích chỉ có một, hắn muốn một kiếm hạ gục Hoàng Phủ Vô Song. Trong
tình huống trước mắt, chỉ có bắt giữ Hoàng Phủ Vô Song, bọn họ mới có thể bình
yên thoát ra ngoài.

Kiếm khí sắc bén đâm
về phía cổ họng Hoàng Phủ Vô Song, đến khi còn cách nửa tấc thì dừng lại, mang
theo sự lạnh lẽo bức người.

Hắn đột nhiên hét lớn.
“Tất cả dừng tay!” Cấm vệ quân nghe thấy liền đưa mắt nhìn sang, khi thấy Hoàng
Phủ Vô Song bị đe dọa, tất cả sợ hãi thu tay lại.

Gió nổi lên, trong điện
trở nên yên tĩnh.

Hoàng Phủ Vô Song trừng
mắt nhìn, thản nhiên nói: “Các ngươi có thể rời đi, trẫm sẽ không làm khó các
ngươi!”

Cơ Phượng Ly nheo mắt
lại, trên môi xuất hiện nụ cười băng giá, cảm giác nguy hiểm ép Hoàng Phủ Vô
Song không thở nổi.

“Ta nghĩ điều đó
không cần thiết. Hoàng Phủ Vô Song, ngươi hãy chú ý lắng nghe xem!” Hắn thản
nhiên nói.

Sắc mặt Hoàng Phủ Vô
Song trở nên trắng nhợt. Chỉ thấy bên ngoài vang lên những tiếng kinh thiên động
địa, có vô số ngọn đuốc tập trung trước cửa đại điện chiếu sáng cả gương mặt hoảng
hốt của Hoàng Phủ Vô Song. Có rất đông bĩnh sĩ mặc ngân giáp đang khống chế đám
nội thị, cung nữ bên ngoài.

Ngân giáp đội quân
này mặc hoàn toàn khác với giáp của cấm vệ quân, dưới ánh đèn đuốc rực rỡ, Hoa
Trứ Vũ có thể nhìn thấy trước áo giáp có khắc một chữ “Phong” rất lớn.

Phong Vân Kỵ?

Nghe nói, Phong Vân Kỵ
không giống Lôi Đình Kỵ, Lôi Đình Kỵ theo lối tác chiến dũng mãnh, còn Phong
Vân kỵ theo lối tác chiến tốc độ. Binh sĩ của Phong Vân Kỵ có khinh công rất
cao, hơn nữa, ngân giáp bọn họ mặc trên người cũng là loại có trọng lượng nhẹ
nhất. Mỗi một lần tác chiến, bọn họ đều xuất hiện theo cách bất ngờ, tốc chiến
tốc thắng, nhanh nhẹn như gió.

Nếu Phong Vân Kỵ đã
vào được hoàng cung, xem ra, Vũ Đô đã bị Phong Vân Kỵ công phá!

Hoa Trứ Vũ thầm kinh
hãi, Phong Vân Kỵ quả là danh bất hư truyền.

Hoàng Phủ Vô Song lạnh
lùng nhìn Phong Vân Kỵ hùng dũng xông vào, chậm rãi nói: “Công phá nhanh như vậy,
Lôi Đình Kỵ vô dụng tới mức đó sao?”

Cơ Phượng Ly thờ ơ nói:
“Cách công thành tốt nhất là để nó tự phá từ bên trong.”

Hoàng Phủ Vô Song vô
cùng tức giận, lạnh lùng nói: “Phá từ bên trong? Chẳng lẽ...” Hắn không dám
tin.

“Không sai, Hoàng Phủ
Vô Song, không phải Lôi Đình Kỵ vô dụng, mà là ngươi đã quên, Lôi Đình Lỵ là
binh mã của ai?” Cơ Phượng Ly thản nhiên nói.

Lôi Đình Kỵ là binh
mã của ai, cả một tên nô tài trong cung cũng có thể trả lời, đó là binh mã của
Thái thượng hoàng. Hoàng Phủ Vô Song có thể đoạt lại vương vị là do sự trợ giúp
của Lôi Đình Kỵ với cấm vệ quân, bức Hoàng Phủ Vô Thương thoái vị. Sau đó, Lôi
Đình Kỵ rơi vào tay Hoàng Phủ Vô Song. Nhưng chỉ cần Viêm Đế ra lệnh, mọi mệnh
lệnh của Hoàng Phủ Vô Song sẽ trở thành vô nghĩa.

Ý của Cơ Phượng Ly,
chẳng lẽ là do Thái thượng hoàng ra lệnh?

“Không có khả năng!”
Hoàng Phủ Vô Song không dám tin nói.

Cơ Phượng Ly rút kiếm
về, thản nhiên nhìn hắn cười.

Hoa Trứ Vũ cũng không
dám tin, trong ấn tượng của nàng, Viêm Đế luôn luôn che chở cho Hoàng Phủ Vô
Song. Chẳng lẽ vì Hoàng Phủ Vô Tương mới sống lại kia đã muốn lấy lại ngôi vị
hoàng đế của Hoàng Phủ Vô Song? Liệu người tên Hoàng Phủ Vô Tương này có tồn tại
thật không, hay vẫn chỉ là tin đồn. Hoa Trứ Vũ nhớ tới lời Hoa Mục, ông nói
Hoàng Phủ Vô Song không mang họ Hoàng Phủ, chẳng lẽ đây là sự thật. Thái thượng
hoàng Viêm Đế cũng đã biết chuyện này?

Hoa Trứ Vũ cảm thấy rất
loạn, nàng muốn tìm Hoa Mục, muốn rời khỏi hoàng cung. Nàng không thể tiếp tục ở
lại đây. Xảy ra chuyện lớn như vậy, có một số việc nàng muốn hỏi cho rõ ràng.

Hoa Trứ Vũ đi vòng
qua tấm bình phòng định trốn ra khỏi tẩm điện. Bỗng có một cơn gió cuốn tới,
Hoàng Phủ Vô Song đang lao về phía nàng, một tay tóm chặt lấy nàng.

Không biết Hoàng Phủ
Vô Song tác động tới chỗ nào, tấm bình phong đột nhiên dời chỗ, lộ ra một cửa động
sâu hun hút.

Báo cáo nội dung xấu