Phượng ẩn thiên hạ - Chương 150 - 151

Chương 150

Căn nhà vô cùng im ắng,
trên bàn đang bày ra một ván cờ chơi dở, chắc là do Thái và Bình chơi trong lúc
nhàm chán. Ngoài ra còn có một chén trà nhỏ của Khang, nước trà trong chén còn
sót lại hơn nửa.

Hoa Trứ Vũ nhìn
quanh, phát hiện ra trong nhà không có dấu vết đánh nhau, nhưng cũng đồng thời
phát hiện ra kể từ khi mình vào cung, Bình và Thái vẫn chưa trở về. Khang có việc
không đi cùng với bọn họ, theo lý đã phải về tới đây. Dựa vào võ công của
Khang, có thể bắt hắn một cách đơn giản như vậy, có khi nào Khang bị trúng độc
hay bị ám toán không.

Hoa Trứ Vũ ngồi phịch
xuống ghế, cả không gian rộng lớn chỉ có tiếng chuông gió thê lương. Cảnh tượng
bọn họ đánh mã điếu ở đây từng náo nhiệt như thế nào. Vậy mà hôm nay, nơi này lại
yên tĩnh tới đáng sợ.

Nàng không ngừng nghĩ
tới những nơi họ có thể ở lại, nhưng cuối cùng, nàng chắc chắn bọn họ không thể
bỏ nàng lại một mình, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó. Dù thế nào, nàng cũng
phải tìm được họ.

Trong sân có tiếng
chim ưng kêu vang, Hoa Trứ Vũ bước ra khỏi phòng, chỉ thấy Tiêu Dận đang đứng
đó, ánh nắng bao trùm tôn lên dáng vóc cao lớn của hắn. Hải Đông Thanh đứng
trên vai hắn, vừa nhìn thấy Hoa Trứ Vũ liền hưng phấn kêu thêm một tiếng rõ to.

"Sao ngài lại tới
đây?" Hoa Trứ Vũ kinh ngạc hỏi. Nàng nhờ hắn cản đám người Đường Ngọc lại,
nhưng nàng không nghĩ Tiêu Dận lại đi theo nàng tới nơi này. "Tới mang cô
đi!" Tiêu Dận bình tĩnh nói.

"Chuyện hôm nay
đa tạ ngài! Nhưng ta không thể đi theo ngài được!" Hoa Trứ Vũ kiên quyết
nói. "Tại sao? Cô yêu Cơ Phượng Ly rồi à?" Tiêu Dận trầm giọng hỏi.

Đột nhiên Hoa Trứ Vũ
cảm thấy căng thẳng.

Lẽ nào, Tiêu Dận đã
khôi phục trí nhớ?

"Ngài, nhớ ra ta
sao?" Hoa Trứ Vũ thận trọng hỏi.

Tiêu Dận thản nhiên
cười nói. "Không phải, Trác Nhã lo cho cô nên nhờ ta tới hỏi cô, nếu cô
không yêu hắn, ta sẽ dẫn cô về."

Thì ra vẫn chưa nhớ lại,
trong lòng Hoa Trứ Vũ cảm thấy khổ sở. Quên cũng tốt, ít nhất đối với hắn và
nàng, quên đi thật tốt.

Nàng khẽ nói:
"Làm phiền Bắc Đế nói với Trác Nhã, ta yêu Cơ Phượng Ly, ta không muốn rời
khỏi hắn!"

Tiêu Dận khẽ lảo đảo
lui về sau, tuy vẻ mặt rất bình thản, nhưng mấy vết chân in sâu dưới nền đất
cho thấy tâm trạng của hắn đang rất phức tạp. Hắn chau mày lại, một tay ôm lấy
ngực, dường như đang rất đau đớn.

"Ngài làm sao vậy?"
Hoa Trứ Vũ kinh hãi chạy tới đỡ hắn, lo lắng hỏi.

"Trúng độc!"
Tiêu Dận thở dốc nặng nề, toàn thân đau như lửa đốt, trong lúc giao chiến với
Đường Ngọc khi nãy không cẩn thận bị hạ độc. Ban đầu hắn cũng nhận ra, nhưng vì
muốn tìm được Hoa Trứ Vũ nên mới mặc kệ. Chỉ không ngờ độc này lại lợi hại như
vậy.

Hoa Trứ Vũ dìu hắn
vào trong nhà, đỡ hắn nằm xuống giường. Nhìn hai hàng chân mày cau chặt, sắc mặt
trắng bệch, lồng ngực phập phồng kịch liệt, lòng nàng như rơi xuống vực sâu
không đáy, nàng biết đây là độc của Đường Ngọc. Tiêu Dận là hoàng đế Bắc Triều,
Đường Ngọc không có gan đẩy hắn vào chỗ chết. nhưng khi nhìn thấy Tiêu Dận khổ
sở như vậy nàng lại thấy đau lòng.

"Ngài nằm yên đấy,
ta đi tìm thuốc!" Không biết Thái có để lại Giải độc hoàn ở đây không.

Nàng vừa định đứng dậy,
Tiêu Dận đã bắt lấy cổ tay nàng, thở hổn hển hỏi: "Nói cho ta biết, có phải
trước đây ta từng thích cô, mà cô, cô cũng đã từng thích ta không?"

Hắn chăm chú nhìn
nàng không chớp mắt, ánh sáng màu tím càng lúc càng nồng, giống như dòng nước
xoáy cuốn nàng vào trong đó.

Những hình ảnh trước
kia lần lượt hiện lên, lúc hắn say khóc trên vai nàng, lúc hắn đỡ cho nàng một
tát của người Gấu, lúc hắn tình nguyện làm nam kỹ để đổi lại sự tha thứ của
nàng, lúc hắn dịu dàng sủng ái nàng, tất cả đều đang mãnh liệt ùa về.

Nàng cố gắng trấn định
tinh thần, thản nhiên cười với hắn: "Sao ngài lại nghĩ như vậy, sao ngài
có thể thích ta được, lúc ta biết ngài thì ta đã sống trong thân phận nam nhân
rồi!"

"Vậy còn cô? Có
từng. . . thích. . . ta không?" Tiêu Dận vẫn không buông tha cho nàng, gằn
giọng hỏi.

"Tất nhiên là
không, trước giờ chúng ta vẫn là kẻ thù của nhau!" Nàng cười mà trong lòng
cảm thấy chua xót.

"Là kẻ địch của
nhau?" Hắn buông tay nàng ra, ánh mắt cũng trở nên ảm đạm, mệt mỏi nhắm
hai mắt lại.

Hoa Trứ Vũ vội vàng
tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm ra mấy viên Giải độc hoàn của Thái để lại.

"Đây là Giải độc
hoàn, ngài mau uống vào để áp chế độc tính!" Hoa Trứ Vũ bưng chén nước, đỡ
Tiêu Dận ngồi dậy.

"Mau uống vào
đi!"

Tiêu Dận từ từ mở mắt
ra, nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Hoa Trứ Vũ, hắn yếu ớt nói: "Ta biết,
chúng ta không phải kẻ địch!"

"Ngài đừng nói nữa!"
Hoa Trứ Vũ điểm mấy huyệt đạo trên người hắn để giảm tốc độ độc tính phát tác.
"Mau uống thuốc đi."

Chợt ở phía ngoài cửa
vang lên tiếng nói: "Độc của Đường Môn, sao có thể chỉ cần một viên giải độc
hoàn nhỏ bé kia giải được!"

Cửa phòng mở ra, một
người mặc triều phục màu đen bước vào trong.

Không khí trong phòng
lập tức căng thẳng, vậy mà, Cơ Phượng Ly còn có thể thản nhiên mỉm cười. Chỉ là
nụ cười kia mang tới cho nàng cảm giác lạnh giá.

Hoa Trứ Vũ lo lắng hỏi:
"Đường Ngọc đâu? Hắn có tới đây không?"

Cơ Phượng Ly đưa mắt
nhìn Hoa Trứ Vũ, gương mặt bình thản không rõ vui buồn, điềm nhiên nói:
"Đường Ngọc không tới!"

"Vậy phải làm
sao bây giờ?" Hoa Trứ Vũ nhìn về phía Tiêu Dận, hắn đã đau tới tái nhợt, mồ
hôi vã ra như tắm.

Cơ Phượng Ly đi tới gần
nàng, nghiêm giọng nói: "Bản vương thay mặt thuộc hạ mong Bắc Đế thứ lỗi,
Đường Ngọc đã quen dùng độc khi giao đấu với người khác. Bản vương đã lệnh cho
hắn điều chế thuốc giải, lát nữa sẽ có người đưa tới."

Tiêu Dận cười sảng
khoái: "Vương Gia không cần khách khí như vậy, bản đế hi vọng Đường công tử
có thể nhanh tay hơn một chút."

Cơ Phượng Ly gật đầu
cười. "Điều đó là dĩ nhiên, khi hắn điều chế xong sẽ lập tức mang tới đây.
Thân vệ của Bắc Đế đã tới, bản vương mang Bảo nhi đi trước."

Hoa Trứ Vũ khẽ cau
mày: "Khi nào đưa thuốc giải tới ta sẽ đi!

Cơ Phượng Ly quay lại
nhìn nàng, một tay kéo nàng vào lòng, cười nói với Tiêu Dận: "Bảo Nhi quan
tâm tới Bắc Đế như vậy, sau khi quay về bản vương nhất định phải hối thúc Đường
Ngọc, Bảo Nhi, nàng không muốn qua chỗ Đường Ngọc xem một chút sao?"

Khuôn mặt Hoa Trứ Vũ
đỏ ửng lên, giãy dụa thoát khỏi Cơ Phượng Ly rồi quay lại nói với Tiêu Dận.
"Ta về cung trước! Bảo trọng!" Nói xong, nàng vội vàng bước ra ngoài,
đi thẳng lên cỗ xe ngựa chờ bên ngoài cổng.

Bên xe chất đầy những
món đồ nàng mới mua, sau khi lên xe, Cơ Phượng Ly mở từng món một ra xem. Trong
gói giấy đầu tiên là một chiếc trống lắc da trâu dành cho trẻ con. Cơ Phượng Ly
cầm lên, lắc lắc một lúc, nghe thấy tiếng vang thanh thúy, hắn không nhịn được
nhếch môi cười: "Vừa nghe Đường Ngọc nói Bảo Nhi mua rất nhiều đồ cho ta,
thì ra Bảo Nhi không chỉ mua riêng cho ta mà cả đồ chơi của con trẻ cũng mua cả
rồi."

Hoa Trứ Vũ tựa vào
thành xe không nói gì, nàng mua mấy thứ linh tinh này chỉ để cản chân đám thị vệ,
chính nàng cũng không biết mình mua cả thứ này nữa.

Cơ Phượng Ly mở gói
giấy thứ hai, bên trong là một chiếc màn che màu đỏ với hai bộ quần áo may sẵn,
đây là thứ Hoa Trứ Vũ vơ bừa ở cửa hàng quần áo. Cơ Phượng Ly cầm màn che lên bật
cười. "Cái gì đây? Chắc không phải là màn che của vợ chồng mới cưới chứ?"

Hoa Trứ Vũ tối sầm mặt
giành lại tấm màn che kia trong tay Cơ Phượng Ly, thản nhiên hỏi: "Cơ Phượng
Ly, có phải chàng rất muốn thấy Tiêu Dận chết không?"

Cơ Phượng Ly thôi cười,
trong mắt thoáng hiện lên vẻ sắc bén. "Bảo Nhi, rõ ràng hắn có mưu đồ với
nàng, nếu không, sao nàng vừa xuất cung, hắn đã xuất hiện trước mặt nàng. Sau
khi ngăn Đường Ngọc lại còn chạy đi tìm nàng, hắn tìm nàng làm gì? Có phải muốn
dẫn nàng rời khỏi đây không?"

"Vậy nên chàng
muốn giết hắn sao? Hắn là Bắc Đế, nếu hắn chết ở Nam Triều, chàng không sợ hai
nước xảy ra chiến tranh sao? Đúng là hắn muốn dẫn ta đi, nhưng đó chỉ là tâm ý
giữa bằng hữu với nhau thôi." Hoa Trứ Vũ uể oải nói.

"Bằng hữu? Bảo
thống lĩnh đã giết bao nhiêu binh sĩ Bắc Triều trên chiến trường mà hắn còn
tình thâm ý trọng với nàng như thế, đúng là người đặc biệt!" Giọng nói của
Cơ Phượng Ly có phần gượng gạo, không được tự nhiên. "Được! Chỉ cần Bảo
Nhi đồng ý với ta một chuyện, ta sẽ bảo Đường Ngọc đưa thuốc giải ngay lập tức."

"Chuyện gì?
Chàng nói đi!" Hoa Trứ Vũ lẳng lặng hỏi.

"Không được theo
hắn về Bắc Triều, sau này cũng không được, vĩnh viễn cũng không được!"

Hoa Trứ Vũ mấp máy
môi, không ngờ Cơ Phượng Ly lại yêu cầu chuyện này. Vốn nàng cũng không có ý theo
Tiêu Dận tới Bắc Triều, nàng lập tức đồng ý: "Được! Ta không đi theo hắn!
Có thể đưa thuốc giải cho hắn được chưa?"

"Thuốc giải sẽ
được đưa tới đó." Nghe được lời hứa hẹn của nàng, Cơ Phượng Ly thở phào nhẹ
nhõm.

Hoa Trứ Vũ nghiêm mặt
hỏi. "Ta hỏi chàng chuyện nữa, Tiêu Dận tìm được ta vì có Hải Đông Thanh dẫn
đường, còn chàng dựa vào cái gì? Có phải chàng đã biết chỗ này từ lâu rồi
không?"

Cơ Phượng Ly nheo mắt
nói: "Bảo Nhi rất thông minh, không sai, ta đã biết chỗ đó từ lâu rồi."

Hoa Trứ Vũ cố gắng bình
tĩnh nói. "Là chàng bắt Bình Khang Thái sao?"

"Đúng!"

"Tại sao phải
làm như vậy?"

"Tất cả chỉ vì
muốn giữ nàng lại!"

Hoa Trứ Vũ trầm mặc.

Hoàng Phủ Vô Song từng
giữ Đan Hoằng ở trong cung vì sợ nàng bỏ đi. Còn hắn, vì sao hắn lại không tin
nàng, vì sao phải dùng cách này để giữ nàng lại? Nàng đã nói sẽ không rời đi rồi
mà.

Hoa Trứ Vũ tức giận
nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không nói gì. Xe ngựa chậm rãi lắc lư đi về phía
trước. Ngoài cửa sổ có cơn gió thoảng qua, mang theo hương hoa ngào ngạt.

Không khí trong xe vẫn
duy trì sự nặng nề, căng thẳng.

Một lát sau, không
khí áp lực ùa tới, Hoa Trứ Vũ quay lại bắt gặp đôi mắt đang mỉm cười của hắn.

Hắn đang nghiêng người
về trước, vây kín nàng trong vòng tay, một ngón tay khẽ vuốt tóc mai của nàng,
cơ thể cũng dần tiến sát về phía nàng. "Bảo Nhi. . ."

Hoa Trứ Vũ tức giận
lùi người ra sau, muốn tạo ra khoảng cách giữa nàng và hắn. Thấy nàng như vậy,
Cơ Phượng Ly càng tiến sát lại, mãi đến khi nàng không lùi được nữa, hắn dùng cả
hai cánh tay bao kín lấy nàng.

Hoa Trứ Vũ trừng mắt
nhìn hắn: "Đừng có lại gần đây!"

Ý cười trong mắt Cơ
Phượng Ly càng thêm rạng rỡ.

"Chàng cười cái
gì?" Hoa Trứ Vũ tức giận hỏi.

"Vì nàng đã nói
chuyện rồi." Cơ Phượng Ly ghé sát vào tai nàng, hơi thở nam nhân của hắn
quấn quít bên nàng rất lâu. "Thật xin lỗi, quay về cung rồi ta sẽ thả bọn
họ ra, cũng sẽ đưa thuốc giải cho Bắc Đế. Nàng không cần phải cần phải lo lắng,
hắn trúng độc không nặng, chất độc này cũng không đủ làm khó hắn!"

Hoa Trứ Vũ tựa đầu
vào vai hắn, dịu dàng nói: "Ta đã nói ta sẽ không bỏ đi, vì sao chàng
không tin ta?"

Cơ Phượng Ly khựng
người lại, sự chủ động của nàng khiến hắn vô cùng vui sướng, trong mắt hiện lên
ánh sáng bức người. Hắn ôm chặt lấy nàng, cúi người hôn lên môi nàng.

Môi kề môi, hơi thở
hai người quấn chặt lấy nhau. Đầu lưỡi bá đạo của hắn trêu chọc nàng tới kiệt sức,
không thể suy nghĩ. Toàn thân đắm chìm trong nụ hôn dịu dàng của hắn, dây dưa
triền miên.

Xe ngựa muốn tới Đào
Hoa Lâm thì phải đi qua cửa cung, trước cửa cung đã có rất đông văn võ bá quan
tụ tập. Đồng Thủ đứng ngoài khẽ bẩm báo: "Vương Gia, các quan nói có chuyện
quan trọng muốn bẩm báo, nói thế nào cũng không chịu đi!"

Cơ Phượng Ly trầm giọng
nói: "Bảo bọn họ tới Cần Chính Điện chờ bản vương, lát nữa bản vương sẽ tới."
Một lát sau, Đồng Thủ lại tới bẩm báo: "Vương Gia, bọn họ không chịu đi, bọn
họ nói nhất định phải gặp được người."

Cơ Phượng Ly quay đầu
lại nói với Hoa Trứ Vũ: "Nàng về trước đi, ta xuống xem thế nào."

"Chàng đi đi,
làm việc cho tốt." Hoa Trứ Vũ cười nói.

Cơ Phượng Ly mỉm cười
bước xuống xe ngựa. Hoa Trứ Vũ vén rèm cửa sổ xe lên, chỉ thấy bá quan đang đứng
chật kín con đường trước mặt, còn đang thì thầm to nhỏ. Cơ Phượng Ly vừa xuất
hiện, tất cả liền an tĩnh trở lại. "Thế nào, không phải các ngươi có chuyện
bẩm báo sao? Có chuyện gì mà phải ngăn ta lại? Còn không xuất hiện không được.
" Cơ Phượng Ly nheo mắt cười lạnh.

Bá quan nghe vậy sợ
hãi quỳ rạp xuống. Một viên quan cẩn trọng nói: "Vương Gia, thần nghe nói
Vương Gia đang sủng ái một cô nương, có lẽ Vương Gia không biết, cô nương này
chính là nữ nhi của Hoa Mục, bọn thần tập trung ở đây là hi vọng Vương Gia đừng
để cô nương này mê hoặc."

Hoa Trứ Vũ định bảo
lái xe rời đi, khi nghe thấy những lời này liền ngây người, trong lòng có cảm
giác lạnh lẽo, nàng không dám nói ra thân phận Hoa Trứ Vũ này, vì nàng biết
thân phận này sẽ mang tới hậu quả gì, sẽ khiến hắn khó xử thế nào. Nếu hắn che
chở cho nàng nhất định sẽ bị mang tiếng hôn quân. Nhưng đến hôm nay, tình cảnh
sớm nở tối tàn này cũng phải kết thúc.

Cơ Phượng Ly cười lạnh.
"Từ đâu mà các ngươi biết nàng là nữ nhi của Hoa Mục?"

Hoa Trứ Vũ ngạc
nhiên, vẻ mặt Cơ Phượng Ly bình tĩnh như vậy, xem ra hắn đã biết thân phận của
nàng từ lâu. Nhưng mấy ngày nay, hắn lại không nói một lời nào.

Ôn Thái Phó bước lên
trước, trầm giọng nói: "Vương Gia, bọn thần nhận được mật báo, cô nương
này chính là Doanh Sơ Tà, thuộc hạ của Hoa Mục, đồng thời cũng là nữ nhi của
ông ta. Không những vậy, cô nương kia chính là Nguyên Bảo, là tâm phúc của
Hoàng Phủ Vô Song, chính cô ta đã tự tay đâm Vương gia trên pháp trường, sao
Vương Gia có thể giữ lại người này? Nhất định phải xử trảm cô ta, Vương
Gia"

Hoa Trứ Vũ ngồi trong
xe ngựa, nghe thấy những lời này liền trầm mặc. Xem ra, những lão thần này kiên
quyết muốn đẩy nàng vào chỗ chết. Nàng rất muốn xem Cơ Phượng Ly sẽ làm như thế
nào? Hắn có thể vì quyền thế mà hy sinh nàng hay không?

Cơ Phượng Ly dùng đôi
mắt lạnh giá lướt nhìn qua tất cả bọn họ, nhếch môi nói. "Nếu bản vương
không đồng ý thì sao?"

 

Chương 151

"Vương Gia, đừng
vì cô nương này mà làm loạn luật pháp Nam Triều! Cứ như vậy, thiên hạ tất loạn!"

"Xin Vương Gia
suy nghĩ lại, không thể làm hỏng luật pháp Nam Triều! Nếu không, sao có thể cai
trị thiên hạ?"

Hoa Trứ Vũ nghe được
những lời này cảm thấy vô cùng nặng nề.

Cơ Phượng Ly lạnh
lùng nhìn lướt qua mặt các vị đại thần, thong thả nói: "Các ngươi sốt ruột
muốn trừ bỏ Long tự của bản vương đi như vậy sao?"

Tất cả văn võ bá quan
liền im bặt, đưa mắt nhìn nhau, trong mắt không giấu được vẻ kinh ngạc.

Long tự?

Hoa Trứ Vũ cũng kinh
ngạc, đương nhiên nàng biết mình không có Long tự gì cả. Cơ Phượng Ly vì muốn bảo
vệ nàng đã nói dối tất cả các quan trong triều. Luật pháp Nam Triều quy định,
phàm là phi tần phi mang Long tự, tất cả hình phạt tạm thời miễn trừ. Có thể
nói đây là cách tạm thời tốt nhất! Nhưng nhắc tới đứa bé, nếu Cơ Phượng Ly biết
nàng từng mang thai đứa bé của hắn…

"Vương Gia, cô
gái này vào cung chưa lâu, sao đã có Long tự nhanh như vậy? Có phải nhẫm lần gì
không, hay cho gọi ngự y ở Thái Y Viện tới xem mạch lại lần nữa." Một đại
thần họ Trương cao giọng nói.

"Ồ, Trương đại
nhân nói không sai!" Cơ Phượng Ly khẽ nhướng mày, trong lúc mọi người đang
nín thở lắng nghe lời tiếp theo của hắn, hắn chợt đi nhanh về phía trước. Đôi mắt
toát ra lửa giận, gằn giọng quát. "Bắt mạch? Các ngươi coi lời của bản
vương không có trọng lượng như vậy sao? Nếu đã không coi lời của ta ra gì, vậy
ta không còn gì để nói nữa, nàng đang ở trên xe ngựa, không phải các ngươi muốn
giết nàng sao? Xin mời!"

Đây cũng không phải lần
đầu hắn gay gắt với các quan, nhưng lại là lần đầu tiên thể hiện thái độ căng
thẳng, lạnh lẽo như vậy.

Tất cả câm nín. Không
khí càng thêm căng thẳng. Đám người đang quỳ trên mặt đất chỉ cảm thấy một cỗ
khí tức mạnh mẽ đè nén khiến họ không dám nhúc nhích, càng không dám thở mạnh.
Mồ hôi chảy đầy mặt, nhưng không ai dám nhấc tay lên lau.

Cơ Phượng Ly thấy
không còn ai dám nói gì nữa, nhướng mày tuyên bố: "Nàng đã mang thai Long
tự của bản vương, mọi chuyện dừng ở đây, bản vương không muốn nhìn thấy cảnh
này thêm lần nào nữa, nếu không… " hắn ngừng một chút, lạnh nhạt nói.
"Lập tức chém không tha."

Tất cả quần thần quỳ
trên mặt đất không dám ho he nhúc nhích, cứ như vậy, chuyện Hoa Trứ Vũ là nữ
nhi phản thần đã được Cơ Phượng Ly chấn áp.

Đến khi đám đại thần
tản đi, Cơ Phượng Ly sai người đưa Hoa Trứ Vũ về Đào Nguyên Cư trước, rồi cho
truyền gọi Lam Băng tới yết kiến.

"Có biết ai truyền
việc này ra không?" Cơ Phượng Ly lạnh giọng hỏi, thân phận của Bảo Nhi chỉ
có hắn và Lam Băng biết, ngoài ra còn có Thanh Lạc đã bị đuổi khỏi cung từ lâu,
rốt cuộc là ai đã làm ra chuyện này?

"Vương Gia, thuộc
hạ đã phái người điều tra, chuyện này không có liên quan tới Thanh Lạc. Chắc là
vẫn có người khác biết được thân phận của Nguyên Bảo, trưa nay, tất cả quần thần
đều nhận được mật báo này." Lam Băng trầm giọng nói.

Cơ Phượng Ly nhíu
mày, nói như vậy, vẫn còn có người biết thân phận của Bảo nhi, vậy người đó là
ai? Vì sao người đó lại biết được?

"Mật báo đến tay
họ bằng cách nào?" Cơ Phượng Ly lạnh lùng nói.

"Có một đứa ăn
mày đưa tin tới cổng. Thuộc hạ đã điều tra qua, những người đưa tin cho nó đều
đeo mặt nạ."

Cơ Phượng Ly cười lạnh,
hắn biết, số người hận Bảo Nhi không ít, xem ra, đã đến lúc cho Bảo Nhi một
thân phận rồi.

Hoa Trứ Vũ ngồi xe ngựa
trở lại Đào Nguyên Cư. Bước xuống xe ngựa, nàng đi bộ xuyên qua Đào Hoa Lâm, chỉ
thấy trong rừng cây treo đầy đèn lồng các loại tỏa ra ánh sáng ấm áp, khung cảnh
nơi này không khác gì chốn bồng lai tiên cảnh.

Trên bàn trong căn
nhà gỗ bày đủ các món ăn, cá bạc nấu măng, gà tiềm nấm đông cô, súp gà đen mẫu
đơn, kim thiềm ngọc bào, cải xào nấm hương cô…món nào cũng được chuẩn bị rất tỉ
mỉ, còn có cả mùi rượu thơm lừng tỏa ra bốn phía.

Lộng Ngọc vừa thấy
Hoa Trứ Vũ trở về giống như như trút được gánh nặng: "Cô nương, cuối cùng
người đã về rồi, mau uống chén trà cho ấm người."

Hoa Trứ Vũ nhận lấy
chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụp, áy náy nói: "Lộng Ngọc, việc hôm nay
không làm ngươi sợ chứ?"

Lộng Ngọc cười nói:
"Lộng Ngọc không sao, chỉ là Vương Gia đã rất lo lắng, lúc nô tỳ quay lại
báo tin thì Vương Gia đang ở trong nhà bếp, sắc mặt trắng nhợt, để đồ xuống rồi
vội chạy ra ngoài, nô tỳ đuổi theo thì không thấy Vương gia đâu nữa, nô tỳ chưa
bao giờ thấy Vương Gia hoảng loạn như vậy, chắc cũng chỉ có cô nương mới có thể
làm cho Vương Gia trở thành như vậy."

Hoa Trứ Vũ nhìn những
món ăn trên bàn, trong lòng cảm thấy ấm áp. Thì ra hôm nay hắn cho nàng xuất
cung là để chuẩn bị những thứ này. Sau khi nàng dọn tới đây ở, hắn không chỉ lệnh
cho Ngự Thiện Phòng ngày nào cũng phải đổi món cho nàng, những lúc rỗi rãi còn
tự mình xuống bếp.

"Cô nương, đến cả
nô tỳ cũng thấy, Vương Gia đối với cô nương thật tốt!" Lộng Ngọc vừa nói vừa
kéo nàng về phía bàn trang điểm. "Búi tóc của cô nương bị rối rồi, để nô tỳ
trang điểm cho cô nương, lát nữa Vương Gia sẽ tới đây." Cô tháo búi tóc
trên đầu Hoa Trứ Vũ, dùng lược chải lại toàn bộ, những ngón tay linh hoạt vấn
cho nàng một kiểu tóc mới.

Lộng Ngọc rất khéo
tay, búi tóc cô vấn vừa tinh xảo lại vừa thanh nhã. Lộng Ngọc lấy một trâm ngọc
màu xanh ra, đang định cài lên tóc Hoa Trứ Vũ thì cửa phòng mở ra, Cơ Phượng Ly
bước vào trong.

Lộng Ngọc thấy thế, vội
buông cây trâm tay ra, nhanh chóng lui ra ngoài.

Cơ Phượng Ly chậm rãi
bước tới sau lưng Hoa Trứ Vũ, cài cây trâm trên bàn trang điểm kia lên tóc
nàng, sau đó, hắn đứng dựa vào bàn trang điểm, mỉm cười nhìn nàng.

Dưới ánh đèn lưu ly,
trông nàng nổi bật như một bức tượng được điêu khắc từ ngọc, xinh đẹp diễm lệ.

Hoa Trứ Vũ bị hắn
nhìn tới tim đập rộn lên, nàng từ từ đứng dậy, chiếc váy dài màu đỏ nhạt rơi xuống
đất. Nàng bước rất nhanh, nhưng không ngờ lại dẫm phải vạt váy, cả người lao về
phía trước.

Cơ Phượng Ly vội dịch
chuyển cơ thể, đưa tay ôm nàng vào lòng. Hoa Trứ Vũ ngước mắt nhìn lên, hắn
đang rất gần nàng, gần tới mức nàng có thể thấy hình ảnh của mình phản chiếu
trong mắt hắn.

"Lâu như vậy vẫn
chưa quen mặc váy sao?" Cơ Phượng Ly khẽ cười. Có một sợi tóc mai xòa xuống
má khiến hắn càng thêm mị hoặc khó tả.

Hoa Trứ Vũ đẩy hắn
ra, đặt người xuống ghế, nhỏ giọng hỏi: "Chàng biết ta là Hoa Trứ Vũ từ
khi nào?"

Cơ Phượng Ly ngồi xuống
theo nàng, cẩn thận nói: "Từ khi nàng vào cung."

Hoa Trứ Vũ cười khổ,
Cơ Phượng Ly là ai chứ, e là khi hắn biết nàng là nữ nhân hắn đã nghi ngờ nàng
là Hoa Trứ Vũ rồi. Hành động vào cung chỉ để hắn chứng thực lại thôi.

Vậy mà nàng còn cố giấu
hắn!

"Nếu chàng đã biết,
vì sao không nói cho ta?" Hoa Trứ Vũ tiếp tục hỏi.

"Bảo Nhi, không
phải ta không muốn nói với nàng." Mà thật sự là hắn không dám nói với
nàng. Hắn chỉ sợ nàng nhớ tới chén rượu độc kia, còn cả bức hưu thư, sợ nàng rời
bỏ hắn.

"Ban đầu, để ta
đi hòa thân thay Ôn Uyển là ý của chàng?" Nàng cũng hy vọng mình có thể
quên được những chuyện này, nhưng đến cuối cùng, nàng mới phát hiện mình vẫn
còn rất bận tâm.

Cơ Phượng Ly lắc đầu,
hắn nhìn nàng, dịu dàng nói: "Bảo Nhi, dù ta không muốn Uyển Nhi đi chịu
chết, nhưng ta sẽ không hại người vô tội. Ngày đó, khi ta vừa đón nàng về phủ
thì bị gọi vào cung, nhận được lệnh đổi người của ông ấy."

Hoa Trứ Vũ nhận ra,
Cơ Phượng Ly thậm chí còn không gọi Viêm Đế là phụ hoàng.

Nhiều năm như vậy, vì
sao hắn chỉ dám lấy danh hiệu Tả Tướng phò tá Viêm Đế, mà hình như ngay cả Viêm Đế cũng không biết thân phận thật
của hắn, rốt cuộc là vì sao?

"Chén rượu độc
kia. . . ." Hắn hơi ngừng lại. "Là ông ấy ban cho. Ta để Đường Ngọc
xem qua, Đường Ngọc nói thuốc đó ban đầu khiến người ta mơ hồ, đến cuối cùng. .
.  sẽ trở thành người ngây dại. Thế nên,
ta đã tráo đổi chất độc trong rượu."

Hoa Trứ Vũ rùng mình,
thì ra, suýt chút nữa nàng đã trở thành người ngây dại, ngốc nghếch.

"Bảo Nhi, lúc đó
ta không muốn làm tổn thương nàng, nhưng ta vẫn làm tổn thương tới nàng!"
Giọng nói của hắn mang theo sự hối hận và thương tiếc không thể bù đắp.

"Vậy chàng cứu Cẩm
Sắc chỉ vì muốn cứu Hoa tiểu thư, là chàng nhận ra kế hoạch của phụ thân ta, muốn
tương kế tựu kế?" Hoa Trứ Vũ hỏi.

"Đúng vậy, ta nhận
ra âm mưu của ông ấy. Sau khi cứu được Dung Tứ về, ta không để cô ta về phủ, vì
ta không biết cái bẫy phía sau là gì, Uyển Nhi ở Bắc Triều điều tra ra Tiêu Dận
có một muội muội thất lạc từ nhỏ, từ đó ta mới đoán được, cô ta có thể là công
chúa Bắc Triều."

"Thế nên, chàng
mới để Ôn Uyển cầm sợi dây chuyền kia về, cố ý để Hoàng Phủ Vô Song mượn cớ này
xử tử chàng trên pháp trường, cuối cùng là giả chết?" Hoa Trứ Vũ khẽ,
trong giọng nói thoáng hiện lên vẻ đau đớn.

Thì ra hắn đã sắp xếp
mọi chuyện vô cùng hoàn mỹ, còn khiến nàng đau lòng lâu như vậy. Nàng nhớ tới
tình cảnh sống không bằng chết trước đây của mình, trong lòng vẫn cảm thấy sợ
hãi.

Cơ Phượng Ly thấy
thân hình Hoa Trứ Vũ khẽ run lên, hắn vội kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng.

"Bảo Nhi, nàng
còn hận ta sao?"

Hoa Trứ Vũ cũng cảm
nhận cánh tay hắn siết lại càng lúc càng chặt, dường như hắn đang sợ nàng đột
nhiên biến mất vậy. Nàng khẽ nói: "Ta từng hận chàng, không chỉ vì Hoa
gia, mà còn vì lá hưu thư, rượu độc, còn có cả tính mạng của Cẩm Sắc. Trên pháp
trường, ta đâm chàng bảy nhát dao, khi chàng ngừng thở, cơ thể nguội lạnh, lúc
đó, ta biết ta không còn hận chàng nữa rồi." Khi đó, nàng đau khổ không
thiết sống nữa, tất cả thù hận trước đây, đã tan biến một cách nhẹ nhàng như vậy.

Cơ Phượng Ly ngẩn người,
ánh mắt đang chăm chú nhìn nàng như có ngọn lửa rực cháy, hắn khẽ nâng cằm nàng
lên, nỉ non: "Thật sao? Bảo Nhi, nàng nói lại lần nữa, nói lại lần nữa
đi." Trong giọng nói có mấy phần thận trọng, mấy phần van lơn, mấy phần yếu
ớt.

Hoa Trứ Vũ thường nghe
Hoàng Phủ Vô Song dùng chất giọng này nói chuyện với nàng, nhưng chưa bao giờ
nghĩ, một người kiêu ngạo như Cơ Phượng Ly cũng có thể nói ra những lời như vậy.
Nàng không khỏi xúc động, mỉm cười nói: "Là thật."

Hắn vẫn luôn nghĩ
nàng hận hắn. Lời vừa dứt, hắn vội vã che kín môi nàng, nuốt hết mọi ngôn ngữ của
nàng. Đầu lưỡi của hắn tiến vào thăm dò khoang miệng nàng, quấn lấy chiếc lưỡi
mềm mại ướt át, hôn tới khi đầu óc nàng trống rỗng. Một nụ hôn kéo dài mà dịu
dàng như nước, dây dưa triền miên như muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với nàng.

"Bảo Nhi, bao giờ
nàng sẽ gả cho ta? Đêm nay ta ở lại đây được không?" Nụ hôn qua đi, hắn
ghé sát vào tai nàng hỏi.

Toàn thân Hoa Trứ Vũ
lập tức cứng đờ. "Ta. . . Ta không tiện. . . "

Cơ Phượng Ly cảm nhận
được điều này, hắn ôm chặt lấy nàng, dịu dàng nói: "Bảo Nhi, chuyện về Hoa
Mục, nếu được ta sẽ giữ lại tính mạng cho ông ấy." Hắn nói rất khẽ, dịu
dàng đầy sủng ái. Hắn đùa nghịch mái tóc nàng: "Hôm nay ra ngoài cả một
ngày, nàng cũng mệt rồi, mau nghỉ sớm đi. Chuyện của chúng ta không vội, ta sẽ
chờ nàng."

Hoa Trứ Vũ khẽ thở
phào nhẹ nhõm.

Trong mắt Cơ Phượng
Ly thoáng hiện lên vẻ mất mát. Cảm giác này cứ như một con dao nhọn, sắc bén cứa
vào trái tim hắn.

Báo cáo nội dung xấu