Phượng ẩn thiên hạ - Chương 163

Chương 163: Người đêm đó là nàng

Hoa Trứ Vũ đỡ Tiêu Dận
ngồi xuống gốc cây, xé một mảnh áo trên người băng bó vết thương cho Tiêu Dận.

"Rốt cuộc đã xảy
ra chuyện gì, sao lại bị thương tới mức này?" Hoa Trứ Vũ nâng cánh tay
Tiêu Dận lên, băng bó vết thương đang chảy máu lại.

Trong mắt Tiêu Dận
thoáng hiện lên vẻ dịu dàng, hắn bình tĩnh nhìn Hoa Trứ Vũ, nâng tay lên lau đi
nước mắt trên gương mặt nàng, khẽ nói: "Nha đầu, ta chỉ muốn giúp muội, muội
không cần phải áy náy, đây chỉ là mấy vết thương ngoài da, nghỉ ngơi mấy ngày lại
khỏe thôi."

Nhưng khi nhìn thấy vết
kiếm cắt sâu trước ngực, Hoa Trứ Vũ biết tình trạng của hắn rất tệ.

"Đại ca mệt rồi,
muốn nghỉ ngơi một chút." Tiêu Dận khẽ nhếch môi cười, hai hàng lông mi rũ
xuống che khuất đôi đồng tử màu tím.

"Đại ca, đừng ngủ."
Hoa Trứ Vũ có cảm giác chết lặng. Dù nàng có gọi thế nào, hắn cũng không có phản
ứng, cứ yên tĩnh nằm ở đó, vẻ mặt bình yên mà thanh thản.

Ánh trăng trước mắt
như mờ đi, nàng có thể nhìn thấy giọt lệ chảy trên gương mặt hắn hôm nàng đồng
ý gả cho Đấu Thiên Kim. Ở hành cung Thanh Giang, hắn chạy tới đỡ cho nàng một
tát của người gấu. Còn cả đôi mắt màu tím sâu thẳm, lặng lẽ nhìn nàng gẩy đàn.

Trong không gian núi
rừng như có tiếng khóc than, tiếng vó ngựa, tiếng đao kiếm giao tranh, còn có cả …mùi máu nồng nặc.

Chỉ thấy A Quý
chống gậy đi tới đưa cho nàng một viên thuốc: "Uống thuốc này vào có thể bảo
vệ tâm mạch của hắn."

Hoa Trứ Vũ giúp Tiêu
Dận nuốt viên thuốc vào bụng, trong lòng cũng dần bình tĩnh lại.

Phía bên kia, Dung Lạc
và Hoàng Phủ Vô Song đang giao chiến với nhau.

Chiêu thứ nhất. Bách
hoa lạn mạn niêm hoa tiếu vs Phong quá trúc lâm.

Hoa Trứ Vũ nhớ tới lần
đầu bắt gặp Cơ Phượng Ly trên chiến trường, hắn đứng trên sườn núi cao, tà áo
trắng tung bay như một áng mây thuần khiết phía lưng trời. Ánh nắng ấm áp bao
phủ thân hình hắn, nhìn thoáng qua trông như mộng như ảo.

Chiêu thứ hai: Thải
vân mãn thiên tinh với Linh lạc trần ai.

Hoa Trứ Vũ nhớ tới lần
ở pháp trường, nàng đâm hắn bảy dao, đến khi nàng dừng tay, cả người hắn nhuốm
đầy máu tươi, hắn chậm rãi đáp trả nàng bảy chữ "Bảo. . . Nhi . . .
ngươi…đã. . . hết. . . hận. . .
chưa?"

Chiêu thứ ba: Băng
phong nguyên dã phong vân biến vs Lưu quang thiên lý.

Hoa Trứ Vũ nhớ tới buổi
tối trên con thuyền ở Đào Nguyên Cư, Cơ Phượng Ly giơ cao xiên cá, quay đầu lại
mỉm cười. "Lát nữa ta sẽ hầm canh cá cho nàng." Một nụ cười rạng rỡ
khiến ánh trăng trên cao ảm đạm thất sắc.

Chiêu thứ tư: Ám dạ
ưu đàm sạ nhiên khai với Yên hoa sạ phóng.

Hoa Trứ Vũ nhớ hắn từng
thì thầm vào tai nàng: "Nàng sống ta sống, nàng chết ta chết, nếu nàng lên
trời ta tuyệt đối không xuống đất, nếu ta xuống đất, ta tuyệt đối không cho
nàng lên trời cao. Nàng ở đâu, ta sẽ theo nàng tới đó, nhưng nếu ta ở đây, nàng
tuyệt đối không thể đi."

Chiêu thứ năm, chiêu
thứ sáu, chiêu thứ bảy . . . .

Không hiểu vì sao,
khi Hoa Trứ Vũ quan sát Dung Lạc giao chiến với Hoàng Phủ Vô Song, trong đầu
nàng lại xuất hiện hình bóng của Cơ Phượng Ly. Lúc cười, lúc tức giận, sự dịu
dàng mà bá đạo của hắn, vòm ngực vững chãi của hắn . . .

Chiêu thứ ba mươi.

Chiêu thứ ba mươi còn
chưa kịp xuất ra, Hoa Trứ Vũ đã chạy về phía bọn họ, cao giọng hô: "Vô
Song! Ngươi dừng tay lại đi!"

Vô Song giật mình lùi
lại phía sau, trong khoảnh khắc đó, Cơ Phượng Ly đã nhanh chóng đánh một chưởng
vào ngực hắn. Vô Song rên rỉ ngã xuống mặt đất, gương mặt trắng bệch, máu chảy
tràn khỏi khóe môi.

Trước mắt Hoa Trứ Vũ
như hiện lên cảnh ở Nội Trừng Viện, khi Hoàng Phủ Vô Song biết nàng là nữ nhi,
hắn đã cười rất vui vẻ. Nụ cười đó xuất phát từ trái tim, nụ cười xinh đẹp, hạnh
phúc như một đứa bé nghèo khổ nhặt được bảo bối.

Hoàng Phủ Vô Song, hắn
vốn là một người thuần khiết, vô tư, vì sao lại phải đi tới bước đường này.

"Vô Song! Ngươi
còn không chịu buông tay sao?" Hoa Trứ Vũ đau lòng nói.

Hoàng Phủ Vô Song
nhìn Hoa Trứ Vũ, thất thần trong giây lát, dường như hắn nhìn thấy một tiểu
thái giám, người luôn ở bên cạnh hắn, giúp hắn rửa mặt, giúp hắn chọn quần áo,
giúp hắn lên ngôi. . . Nàng cứ lặng lẽ chạm vào cuộc đời hắn, chạm vào trái tim
hắn để rồi trở thành một phần máu thịt của hắn, khiến hắn trầm luân.

"Tiểu Bảo nhi, nếu
nàng chịu theo ta rời khỏi đây, ta sẽ dừng tay." Hoàng Phủ Vô Song nhìn về
Hoa Trứ Vũ, trong mắt thoáng hiện lên vẻ si mê. Hắn lảo đảo lùi về phía sau,
dùng kiếm ghì chặt cổ Hoa lão phu nhân.

Vô Song bị trúng chưởng
của Cơ Phượng Ly, máu không ngừng chảy tràn ra khỏi khóe môi, vừa động tới chân
khí, ngực đau tới không chịu nổi, nhưng hắn vẫn quyết tâm bất chấp tất cả.

"Vô Song, ngươi
thả bà nội ra, ta sẽ đi theo ngươi!" Hoa Trứ Vũ ném bảo kiếm trong tay xuống
đất, nhìn hắn, nói rõ từng chữ một.

Vô Song nghe vậy,
trên gương mặt xinh đẹp thoáng xuất hiện đôi má lúm đồng tiền, dưới ánh trăng
càng thêm say đắm lòng người.

Đợi khi Hoa Trứ Vũ tới
gần, hắn lập tức đẩy Hoa lão phu nhân ra, dùng tay khống chế cổ Hoa Trứ Vũ, từ
từ lui về phía sau.

Bóng đêm mờ mịt, bóng
người dần khuất xa khỏi ánh trăng.

"Hoàng Phủ Vô
Song, này đỉnh núi này đã bị bao vây, ngươi nghĩ mình còn chạy thoát được sao?
Bây giờ dừng tay vẫn còn kịp." Giọng nói của Dung Lạc vang lên trong đêm tối.

Hoàng Phủ Vô Song vẫn
không dừng bước, giữ chặt lấy Hoa Trứ Vũ lùi lại phía sau. Chợt dưới chân bị hẫng,
Hoa Trứ Vũ quay lại nhìn, chỉ thấy phía sau là một vách núi sâu không thấy đáy.

"Tiểu Bảo nhi,
nàng biết không, để ngăn nàng ở cạnh Cơ Phượng Ly, ta đã cho người truyền tin
nàng là nữ nhi của Hoa Mục, nhưng Cơ Phượng Ly vẫn bỏ ngoài tai mà thành thân với
nàng. Nàng có biết khi nghe tin nàng sắp thành thân với Cơ Phượng Ly, ta đã
nóng ruột tới mức nào không?" Giọng nói của Hoàng Phủ Vô Song không ngừng
quanh quẩn bên tai Hoa Trứ Vũ. "Nàng biết không? Chính ta đã giết chết
Thái Thượng Hoàng, ngăn cản hôn lễ của hai người!"

Hoa Trứ Vũ khiếp sợ
không thôi. Thì ra, Thái Thượng Hoàng qua đời là tác phẩm của Vô Song. Dù Viêm
Đế không phải phụ thân ruột thịt của hắn, nhưng cũng đã nuôi dưỡng hắn nhiều
năm, vậy mà hắn vẫn xuống tay sát hại.

"Tiểu Bảo nhi,
Vũ nhi, ta nói rồi, ta và nàng đều là quân cờ chết, cả đời này không thể phá giải."
Hắn chậm rãi nói từng câu một. Hoa Trứ Vũ có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở chết
chóc trong từng câu nói của hắn.

Vô Song, hắn muốn kéo
nàng cùng chết.

Nàng không sợ chết,
chỉ là trong bụng nàng còn có một đứa bé chưa chào đời, nàng không cam tâm bỏ mạng
ở nơi này.

"Vô Song, chúng
ta vẫn chưa đi đến đường cùng, chỉ cần ta vẫn ở trong tay ngươi, bọn họ sẽ
không giết chúng ta, chúng ta có thể cao chạy xa bay. Nam Triều không dung
chúng ta, chúng ta có thể tới Đông Yến. Ta là công chúa Mặc quốc, hoàng hậu
Đông Yến là dì của ta, chúng ta có thể đi tới đó." Hoa Trứ Vũ vừa nói vừa
lặng lẽ rút cây trâm trên tóc xuống, đột ngột đâm vào bụng Hoàng Phủ Vô Song.

Phịch, trong nháy mắt,
trước bụng Hoàng Phủ Vô Song như có một đóa tường vi diễm lệ chậm rãi nở rộ.

Hoa Trứ Vũ hoảng hốt,
nàng không bao giờ nghĩ, sẽ có một ngày nàng tự tay giết chết Hoàng Phủ Vô
Song.

Nàng chợt nhớ tới lần
từ chiến trường trở về, nàng thấy Hoàng Phủ Vô Song đứng trên hàng lang phía
xa, hắn nhìn nàng hồi lâu, trong nụ cười thoáng xuất hiện vẻ thương xót.
"Tiểu Bảo nhi! Ngươi gầy đi nhiều."

Lòng đau như dao cắt,
đau tới không thở nổi.

"Tiểu Bảo nhi,
nàng khóc vì ta sao?" Hắn vươn tay chạm vào giọt nước mắt vừa rơi xuống.

"Tiểu Bảo nhi, đừng
khóc nữa, hãy cười với ta lần cuối! Ta thích nụ cười của nàng." Vô Song
khàn giọng nói, nụ cười của nàng như ánh mặt trời ấm áp chiếu sáng nội tâm âm u
của hắn, vun trồng nên một đóa hoa thuần khiết trong lòng hắn.

Nhưng Hoa Trứ Vũ
không cười nổi, nước mắt như trân châu thi nhau chảy xuống.

Đám đất dưới chân như
sụt xuống, chỉ nghe thấy những tiếng "rắc rắc" vang lên. Hoa Trứ Vũ sợ
hãi cảm nhận cơ thể đang rơi xuống. Nhưng ngay sau đó, nàng đột nhiên cảm thấy
cơ thể nhẹ bẫng, là do Hoàng Phủ Vô Song dùng sức ném nàng quay về. Còn hắn, do
dùng lực quá mạnh, cả người rơi tự do xuống dưới.

Dường như trong gió
còn vọng lại lời thì thầm của hắn. "Tiểu Bảo nhi, sao ta có thể kéo nàng
cùng chết!"

Hoa Trứ Vũ đứng lặng
bên vách núi hồi lâu, lâu tới khi nàng sắp trở thành tượng gỗ. Lâu đến khi
trăng tròn khuất núi, ánh bình minh dần ló rạng. Lâu đến khi áng mây đỏ hồng
chuyển dần thành màu xanh trắng.

Lại một đêm nữa trôi
qua.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi
kéo lên đôi chân đã chết lặng quay về.

Dung Lạc đứng cách
nàng không xa, Tiêu Dận thì đang ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi. Bình và An vội
vàng chạy tới đỡ nàng. Khang và Thái chăm sóc cho Hoa Lão phu nhân. Hoàng Phủ
Vô Thương vẫn chưa tỉnh táo lại, thất thần ngồi bệt trên mặt đất.

Hoa Trứ Vũ đi tới chỗ
Hoa lão phu nhân trước mới đi tới xem tình hình của Tiêu Dận.

"Nha đầu, đại ca
nghĩ thông suốt rồi, dù muội lựa chọn ai, chỉ cần muội thấy hạnh phúc, đại ca sẽ
chúc phúc cho muội." Tiêu Dận khẽ nhếch môi cười, cố gắng che đi vẻ đau
xót trong mắt.

"Không, đại ca,
ta theo người tới Bắc Triều, chỉ khi thấy người hoàn toàn khỏe mạnh, ta mới yên
tâm được!" Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng nói.

"Nha đầu. . . "
Tiêu Dận vui mừng nắm chặt lấy tay Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ khẽ cúi đầu
mỉm cười, dùng khóe mắt có thể nhìn thấy Dung Lạc đang khẽ run lên, nụ cười của
nàng càng thêm phần khổ sở.

Dung Lạc! Dù chàng
không dùng chiết phiến, dù chàng che khuất gương mặt, dù chàng cố tình dùng
hương qua quỳnh che giấu mùi cơ thể, dù có cải biến giọng nói thì ta vẫn nhận
ra chàng, Cơ Phượng Ly.

Khó trách khi ở Thanh
Thành, Dung Lạc lại tới kỹ viện đấu giá Đan Hoằng giả, thăm dò tin tức của
Doanh Sơ Tà. Khó trách Tây Giang Nguyệt cung cấp lương thảo cho Nam Triều. Thì
ra, Dung Lạc chính là Cơ Phượng Ly.

Nàng đã thành toàn
cho hắn một chuyện cuối cùng.

Chiến tranh chấm dứt.
Từ nay về sau, hắn có thể yên tâm ngồi ở vị trí cửu ngũ chí tôn, còn nàng sẽ tự
do lưu lạc chân trời.

Tiêu Dận ở lại Vũ Đô
trị thương thêm nửa tháng mới quay về Bắc Triều. Vì vết thương quá nặng không
thể ngồi xe ngựa, bọn họ quyết định đi đường thủy.

Hoa Trứ Vũ đứng trên
boong thuyền nhìn về phía bờ, đến khi con thuyền đã khởi hành, người nàng muốn
gặp cũng không hề xuất hiện. Nàng đã từng hứa với hắn, hứa không theo Tiêu Dận
trở về Bắc Triều. Hôm nay, nàng tự hủy lời hứa, nàng muốn xem hắn có xuất hiện
ngăn nàng lại không. Nhưng cuối cũng vẫn là không thấy!

Thôi! Kể từ hôm nay,
con đường ân oán tình thù không còn liên quan tới nàng. Nàng lại quay về làm
người giống như trước đây, thả mình theo gió, tỉnh táo vô tình.

"Gió lớn, coi chừng
bị lạnh!" Thái cầm áo choàng khoác lên vai Hoa Trứ Vũ.

"Vào thôi!"
Hoa Trứ Vũ khẽ cười, đứng dậy bước vào khoang thuyền.

Con thuyền lướt sóng,
đi thẳng về phía bắc.

Trên một sườn núi cạnh
dòng Thanh Giang, Cơ Phượng Ly đứng nhìn con thuyền lớn trôi đi càng lúc càng
xa, tận sâu trong lòng như bị mũi dao đào khoét, cảm giác trống rỗng, đau đớn
không ngừng bao trùm lấy hắn.

Nàng đi rồi! Nàng đã
bước ra khỏi cuộc sống của hắn, cả đời này, có lẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.

Nụ cười với đôi má
lúm đồng tiền của nàng, sự dịu dàng của nàng, sự bướng bỉnh của nàng, nụ hôn của
nàng, giọt nước mắt của nàng, tất cả chỉ còn xuất hiện trong mơ.

. . .

Ninh Đô.

Chiến tranh kết thúc,
nhà nhà vui mừng, pháo hoa không ngừng bắn sáng cả bầu trời.

Cơ Phượng Ly vừa quay
về đã lệnh cho thái giám chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Ai cũng có thể nhận ra
tâm trạng hoàng thượng không được tốt, càng không có ai dám lên tiếng quấy rầy.

Tổ yến, bát bảo hầm
trân châu, tôm xiên như ý, cá mè, da gà chiên giòn bọc lá sen, tôm sông hầm lá
trà được bày lên mặt bàn. Sau cùng, Cơ Phượng Ly rửa tay sạch sẽ, thất thần ngồi
trước chiếc bàn chật kín thức ăn

Đây là những món nàng
thích ăn nhất, nhất là món da gà chiên giòn bọc lá sen với món tôm xiên như ý.
Nhưng hôm nay, hắn không được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của nàng nữa rồi.

"Bệ hạ, Lam tể
tướng cầu kiến."

Cơ Phượng Ly nắm chặt
chiếc đũa trong tay, một lúc lâu sau mới cất tiếng nói: "Cho vào!"

Lam Băng mặc chiếc áo
màu lam thanh nhã, bước lên phía trước bẩm báo: "Bệ hạ, người đã mang tới."

Cơ Phượng Ly khẽ gật
đầu, nói: "Cho cô ta vào, tất cả các ngươi lui xuống!"

Lam Băng và thái giám
bẩm báo nghe vậy liền cúi người bước ra ngoài.

Rèm cửa vén lên cao, Cẩm
Sắc mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt bước vào trong, tuy bị giam lỏng trong
cung nhưng cuộc sống cũng không hề thiếu thốn. Nàng đi tới trước mặt Cơ Phượng
Ly, trên môi thoáng hiện nụ cười buồn: "Tham kiến bệ hạ."

Cơ Phượng Ly mặc một
bộ trang phục màu trắng, đeo ngọc bội phỉ thúy bên hông, đơn giản mà trang nhã.
Hắn buông chén rượu trong tay xuống, thản nhiên nói: "Bình thân!"

Cẩm Sắc từ từ đứng dậy,
lặng lẽ đánh giá nam nhân từng là người trong lòng nàng, nhìn nụ cười hờ hững
trên môi hắn, nhìn cách nói chuyện không nóng không lạnh khó nắm bắt được cảm
xúc. Càng nhìn, tận sâu đáy lòng càng thấy chua chát.

Nàng biết mình đã làm
chuyện có lỗi với hắn, dù hắn giam lỏng nàng, nhưng nàng cũng biết hắn làm vậy
để cứu nàng. Nếu rơi vào tay Hoa Mục và Hoàng Phủ Vô Song, không biết nàng còn
có thể sống sót không.

Mấy ngày nay, nàng an
tĩnh ở trong cung niệm phật, cũng không hy vọng gặp lại hắn. Nhưng không ngờ, hắn
lại phái người vào cung đón nàng tới đây.

Ánh mắt Cơ Phượng Ly
lạnh lẽo nhìn lướt qua gương mặt Cẩm Sắc, những tình cảnh đêm đó như được tái
hiện trong đầu, hắn cảm thấy phiền não. Vừa mở miệng đã trực tiếp hỏi:
"Tương Tư Cổ có thuốc giải không?"

Cẩm Sắc sửng sốt, bối
rối hỏi: "Gì . . . Tương Tư Cổ nào?"

Như đã sớm đoán được
Cẩm Sắc sẽ nói như vậy, Cơ Phượng Ly lạnh lùng nói: "Tương Tư Cổ là loại độc
hạ trên người nữ nhân, không có hại với nữ nhân, nhưng khi nữ nhân đó thông
phòng, chất độc sẽ truyền sang người nam nhân. Trẫm nói như vậy, ngươi đã hiểu
chưa?" Cơ Phượng Ly lặp lại những lời A Quý nói mấy hôm trước, sau đó im lặng
không nói gì nữa, ánh mắt chăm chú như muốn nhìn ra khuôn mặt thật của nàng
phía sau sự hoảng hốt kia.

Cẩm Sắc cũng nhìn lại
Cơ Phượng Ly, trong không gian u tối, nàng có thể nhìn thấy gương mặt hắn đầy vẻ
phức tạp.

Sau khi nghe được câu
hỏi của Cơ Phượng Ly, trong đầu nàng tái hiện lại bốn chữ quan trọng nhất, một
là chất độc, hai là thông phòng. Cẩm Sắc không ngừng lặp đi lặp lại mấy chữ
này, sắc mặt cũng chuyển sang màu trắng bệch.

Nàng biết Cơ Phượng
Ly không vô duyên vô cớ gọi nàng tới đây, nếu hắn đã nói với nàng chuyện này
thì chứng tỏ chuyện có liên quan tới nàng. Có liên quan tới nàng? Cẩm Sắc chợt
nhớ lại câu chuyện trước đây.

Nàng nhớ lại cái đêm
huyễn hoặc ở quân doanh.

Thật ra, lúc Cơ Phượng
Ly nói muốn thành thân với nàng, nàng vẫn luôn cảm thấy nghi ngờ, nhưng lại
không có đủ dũng khí chứng thực suy nghĩ trong đầu mình.

Nàng không dám nghĩ,
cũng không muốn nghĩ.

Nhưng đến hôm nay,
nàng không thể không đối mặt với sự thật.

Khi đó, hắn đã hỏi:
"Người đêm qua là muội sao?"

Nàng nói:
"Vâng!"

Nhưng xem ra, hắn
cũng không biết ai đã ở cùng với hắn đêm đó.

"Bệ hạ, người có
thể nói cho ta biết, vì sao người muốn thành thân với ta không?" Cẩm Sắc
đè nén sự khổ sở trong lòng, cúi đầu hỏi.

"Chuyện này còn
phải hỏi sao?"

"Bệ hạ còn nhớ
hôm đó người từng hỏi ta người đêm đó. Ta đã nói đó là ta. Nhưng thật ra, khi
ta áp tải lương thảo đến quân doanh, đang hào hứng đi tới trại của bệ hạ liền
thấy một người ăn mặc xộc xếch bước ra. Nàng mặc trang phục của binh sĩ, khi
đó, ta nghĩ bệ hạ thích. . . nam nhân nên đã rất khổ sở. Sau khi trở về liền
khóc suốt một đêm."

Cẩm Sắc còn chưa nói
xong, chén trà trong tay Cơ Phượng Ly đã rơi xuống mặt đất, vỡ tan thành nhiều
mảnh.

Không phải Cẩm Sắc!

Cơ Phượng Ly run rẩy
chống tay vào thành bàn, trông hắn giống như sắp ngã đến nơi, thấy vậy, Cẩm Sắc
liền vội vàng chạy tới đỡ hắn.

Cơ Phượng Ly giữ chặt
lấy cổ tay Cẩm Sắc, run giọng hỏi: "Ngươi nói thật sao?"

Cẩm Sắc tái nhợt gật
đầu.

Cơ Phượng Ly đẩy Cẩm
Sắc ra, ngã bệt xuống ghế.

Tai hắn như ù đi, hắn
không thể nghe thấy Cẩm Sắc nói gì nữa, bao cảnh tượng trước đây ùa về như bão
lũ. Mỗi một hình ảnh như một lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực hắn.

Trong bóng tối, nàng
im lặng chống cự sự lạnh lùng của hắn. Sau khi tỉnh lại, chiếc chăn bằng gấm
bên cạnh loang lổ vết máu.

Hôm sau, biết nàng ốm
nặng mà hắn vẫn đuổi nàng về Hổ doanh. Nhiều ngày lạnh nhạt, thứ in trong lòng
hắn là dáng vẻ quật cường của nàng ở sân huấn luyện.

Đêm đó, hắn phái nàng
dẫn đội quân tinh nhuệ tập kích doanh trại Bắc quân.

Đến một ngày, hắn
tuyên bố Cẩm Sắc là phu nhân của hắn, còn bón thuốc cho Cẩm Sắc trước mặt nàng.

Đêm thành thân, nàng
tới cướp tân nương, ánh mắt nàng nhìn hắn, lạnh lùng mà buồn bã.

Ở trên pháp trường, hắn
đã tự thề với lòng, nếu hắn không chết, hắn sẽ quên nàng vĩnh viễn.

Từng hình ảnh một ép
chặt Cơ Phượng Ly, khiến hắn không thở nổi, cảm giác đau lòng và chua xót dâng
trào không có lối thoát, chỉ có thể hóa thành nước mắt, lặng lẽ tràn mi.

"Bệ hạ. . . người.
. . " Cẩm Sắc không ngờ Cơ Phượng Ly cũng biết khóc. Người đàn ông cao cao
tại thượng như thần trong lòng nàng cũng biết khóc, nhưng không phải khóc vì
nàng.

Cơ Phượng Ly run rẩy
chống tay vào cạnh bàn, không nói gì đã xông ra ngoài.

Nhất định, nàng rất hận
hắn?

Đúng là nàng nên hận
hắn!

Hắn vẫn nghĩ, vì nàng
là công chúa tiền triều nên nàng hận hắn. Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, thì ra
còn có chuyện này.

Cẩm Sắc và đám thị vệ
vội vàng chạy theo sau hắn, mãi đến khi hắn chạy tới chuồng ngựa, kéo dây
cương, giục ngựa chạy ra ngoài.

Lam Băng và A Quý biết
tin vội vàng đuổi theo.

Khắp Ninh Đô vẫn tràn
ngập không khí vui mừng, từng đoàn người nhộn nhịp qua lại trên phố, Cơ Phượng
Ly cưỡi ngựa xuyên qua đám đông, chạy về hướng bờ sông.

Lúc này trong lòng hắn
chỉ có một ý niệm, đuổi theo nàng, ôm nàng thật chặt, vĩnh viễn không buông ra
nữa. Nếu đứa bé không phải của Tiêu Dận, chưa chắc Tiêu Dận đã là người trong
lòng nàng. Biết được điều này, dù Tương Tư Cổ do nàng hạ, hắn cũng không muốn
buông tay.

Cuối cùng đã tới bờ
sông, nhưng con thuyền lớn đã sớm không còn tung tích, hắn băng băng chạy dọc
theo bờ sông, người đi đường càng lúc càng thưa thớt, trong đêm yên tĩnh chỉ có
tiếng vó ngựa lọc cọc và tiếng trái tim hắn đập cuồng loạn, trong lòng không ngừng
thì thầm một cái tên —— Bảo nhi.

Đêm dài đằng đẵng,
cũng không biết đã đuổi theo bao lâu, chân trời phía đông bắt đầu ló rạng, còn
con ngựa cũng không chịu nổi việc chạy điên cuồng cả đêm như vậy, vó trước chợt
mềm nhũn, ngã nhào xuống đất.

Đúng vào lúc này,
Tương Tư Cổ phát tác làm Cơ Phượng Ly không gượng dậy nổi, Lam Băng và A Quý chạy
theo sau sợ tới tim nhảy ra ngoài, vội vàng nâng đỡ hắn dậy.

"Cút ngay!"
Cơ Phượng Ly đẩy Lam Băng ra, cố nén chịu cảm giác đau đớn, lảo đảo chạy về
phía con ngựa.

Con ngựa đáng thương
đã sùi bọt mép, bốn vó giật giật, nó đã rất mệt rồi.

“Con ngựa ngu ngốc
này. . . . ." Cơ Phượng Ly vỗ vào ngựa lưng quát lớn. Chợt cảm giác đau đớn
ập tới, trước mắt tối sầm lại, ngã thẳng xuống mặt đất.

Khi Cơ Phượng Ly tỉnh
lại đã là giữa trưa, hắn có thể mơ hồ nghe tiếng chim én hót ríu rít, sau khi
choàng thêm áo, hắn liền bước nhanh ra khỏi phòng.

Ngày xuân ấm áp, phía
chân trời có mấy cánh én chao liệng, kêu chiêm chiếp không ngừng trên mái hiên
màu đỏ. Cơ Phượng Ly càng cố gắng, tầm mắt càng mờ dần đi.

Tương Tư Cổ!

Lần phát độc này, thời
gian đau đớn kéo dài hơn trước rất nhiều, không ngờ độc này lại bá đạo như thế.
Lúc này, sao hắn có thể đi tìm nàng? A Quý cũng nói, loại độc này không có cách
giải, nếu hắn chết, nếu hắn chết. . .

"Chuẩn bị, quay
về kinh thành!" Hắn yếu ớt nói, thị vệ theo sau nghe thấy liền đi thu dọn
hành lý, truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới.

. . .

Nửa tháng sau, Hoa Trứ
Vũ đã thuận lợi theo đoàn người tới Bắc Triều. Bây giờ Tiêu Dận đã là Hoàng đế,
Hoa Trứ Vũ theo hắn vào ở trong hoàng cung Bắc Triều.

Thương thế của Tiêu Dận
rất nặng, đã hơn nửa tháng mà vẫn chưa khỏi hẳn.

"Hồi Tuyết, ngự
y nói thế nào?" Sau khi tới Bắc Triều, Hồi Tuyết lại được phân công tới hầu
hạ Hoa Trứ Vũ như trước.

Hồi Tuyết than thở:
"Bệnh của hoàng thượng không chỉ có vết thương lần này mà còn cả di chứng
tẩu hỏa nhập ma trước đây."

"Tẩu hỏa nhập
ma?" Hoa Trứ Vũ run giọng hỏi, Tiêu Dận từng bị tẩu hỏa nhập ma sao?

Hồi Tuyết khẽ nói:
"Có một số chuyện, bây giờ nghĩ lại, có lẽ nô tỳ đã làm sai. Cô có biết,
vì sao hoàng thượng lại sủng ái một người khác mà quên mất cô không?"

Hoa Trứ Vũ lắc đầu,
nàng đã từng hỏi, nhưng Hồi Tuyết lại không chịu nói cho nàng biết.

Hồi Tuyết buồn bã
nói: "Hoàng thượng mất trí nhớ do tu luyện một loại nội công. Đây là loại
nội công tâm pháp bí truyền của hoàng tộc Bắc Triều, tu luyện bảy bảy bốn chín
ngày, công lực lập tức tăng tiến. Nhưng cũng sẽ quên mất người mình yêu thương
nhất. Hoàng thượng đã luyện loại nội công đó, người hoàng thượng quên mất, là
cô."

Thì ra, mọi chuyện là
như vậy.

"Trước khi biết
cô, hoàng thượng rất bài xích chuyện tình cảm, ngài luôn nghĩ nam nhân phải đặt
bá nghiệp lên đầu, không nên để tình cảm chi phối. Nhưng sau khi ngài quay về Bắc
Triều, trước khi Thái Thượng Hoàng qua đời đã giao lại nội công tâm pháp này
cho hoàng thượng, ép hoàng thượng tu luyện. Việc hoàng thượng vượt ngàn dặm đường
tới Nam Triều khiến Thái Thượng Hoàng nhận ra tình cảm khác thường của hoàng
thượng, mà khi đó, cô vẫn là công chúa Bắc Triều, là muội muội của hoàng thượng,
Thái Thượng Hoàng không cho phép việc này xảy ra. Khi đó, hoàng thượng cũng
đang sầu não về chuyện này. Ngài ấy nghĩ tình cảm này chỉ giống như tình cảm
huynh muội, luyện loại nội công này cũng không thể quên mất cô. Ai ngờ mới tu
luyện được bảy ngày, Bạch Mã phu nhân lại nói cô không phải công chúa Trác Nhã.
Ngài ấy ngừng luyện công đột ngột nên mới bị tẩu hỏa nhập ma, suýt chút nữa thì
mất mạng. Nhưng sau khi bị tẩu hỏa nhập ma, ngài ấy cũng đã quên mất cô."

Hoa Trứ Vũ trầm mặc,
thì ra mọi chuyện đều liên quan tới nàng. Nếu nàng không giả mạo muội muội của
hắn, phụ hoàng hắn cũng không ép hắn luyện loại nội công này. Có lẽ, mọi việc sẽ
thay đổi. Nhưng trên đời này vốn không có hai chữ có lẽ.

"Nhưng sao hắn lại
nhớ ra ta? Vì sao không nói cho ta biết từ đầu?" Hoa Trứ Vũ khó hiểu hỏi.

Hồi Tuyết cười khổ:
"Cô không nhận ra nội lực của hoàng thượng đã suy yếu đi nhiều sao?"

Hoa Trứ Vũ nhớ lại
hôm Tiêu Dận quyết chiến với Hoàng Phủ Vô Song, đúng là nội lực của Tiêu Dận yếu
hơn nhiều, nếu không phải dựa vào chiêu thức linh hoạt, hắn cũng không cầm cự
được lâu như vậy.

"Đã xảy ra chuyện
gì?" Hoa Trứ Vũ nhíu mày hỏi.

"Khi còn ở Bắc
Triều, cô từng hỏi ta nguyên nhân hoàng thượng mất đi ký ức, lúc ấy ta không
nói cho cô biết vì ta sợ cô sẽ nói với hoàng thượng. Nhưng ngay cả khi chúng ta
giấu kín chuyện này, ngài ấy cũng phát hiện ra mình từng yêu một người. Ngài ấy
phát hiện ra bức họa của Ôn Uyển trong thư phòng nên nghĩ người đó là Ôn Uyển.
Chúng ta cũng không dám nói cho hoàng thượng biết sự thật, chúng ta sợ hoàng
thượng đi tìm cô, sợ hoàng thượng nhớ ra cô. Nhưng chuyện làm chúng ta lo lắng
vẫn xảy ra, từ sau khi hoàng thượng tới Nam Triều, dù chưa nhớ ra cô, nhưng
hoàng thượng vẫn chắc chắn cô là người trong lòng mình, vì hoàng thượng biết cô
từng là công chúa hòa thân. Sau đó, để nhớ lại cô, người bắt đầu uống thuốc
khôi phục trí nhớ, nhưng thuốc đó có tác dụng phụ, người uống sẽ mất hết nội lực."

"Mất hết nội lực?"
Để khôi phục ký ức, Tiêu Dận đã quyết tâm tự hủy nội lực, điều này thật khiến
Hoa Trứ Vũ không dám tin. Nội lực là thứ tu luyện từ nhỏ, đến hiện tại cũng đã
hơn hai mươi năm, nhưng hắn nghĩ hủy là hủy luôn.

"Đúng, đây chính
là chuyện chúng ta lo lắng từ đầu. Cũng vì vậy nên chúng ta mới không cho hoàng
thượng tiếp xúc với cô, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn cản." Hồi Tuyết
thở dài.

Hoa Trứ Vũ trầm mặc
không nói.

Thương thế của Tiêu Dận
lúc tốt lúc xấu, hắn không có nội lực hộ thể, khả năng hồi phục rất chậm. Ngự y
nói cần phải có Huyết Liên, tình hình mới khả quan hơn, nếu không, hắn vẫn có
thể gặp nguy hiểm.

Bắc Triều không khan
hiếm Tuyết Liên, nhưng Huyết Liên thì khác, Huyết Liên rất rất khó tìm, còn
trăm năm mới nở hoa một lần. Cấm vệ quân Bắc Triều tìm kiếm ròng rã hai tháng
liền, mãi tới tháng Sáu mới tìm được một bụi Huyết Liên ở chỗ tiếp giáp đỉnh
Liên Vân và đỉnh Tuyết Sơn, nhưng Huyết Liên này vẫn chưa nở hoa.

Hoa Trứ Vũ chợt nhớ
ra trong hoàng cung Nam Triều có Huyết Liên, khi nàng bị động thai cũng từng
dùng Huyết Liên tẩm bổ. Sau khi trầm tư suy nghĩ, cuối cùng nàng quyết định đặt
bút viết thư.

Báo cáo nội dung xấu