Duy Ngã Độc Tôn - Chương 451 - 452
CHƯƠNG 451:
TRẢ THÙ.
Sau khi trở lại khách sạn, Tần Lập gọi
người chuẩn bị nước tắm, tẩy đi một thân uể oải, nằm trên giường nghỉ ngơi một
hồi, đột nhiên có người gõ cửa. Người gõ cửa là tiểu nhị khách sạn này, khom
người với Tần Lập nói:
- Công tử! Bên ngoài có người yêu cầu muốn
gặp ngài!
Thần thức Tần Lập đảo qua, phát hiện lúc
này công tử trẻ tuổi họ Bành kia đang chờ một mình bên ngoài.
- Mời hắn vào đi!
Tần Lập nói, phủ thêm áo khoác.
Người thanh niên họ Bành kia vẫn một bộ áo
xanh ngọc ban ngày, sau khi vào liền hơi khom người với Tần Lập, vẻ mặt chân
thành nói:
- Đa tạ huynh đài chỉ điểm vừa rồi, nếu
không thì đến giờ chúng ta vẫn luôn bị lừa gạt.
Tần Lập mĩm cười, nói:
- Chuyện này không có gì, chỉ là thuận tay
mà thôi.
Tần Lập nói mời người thanh niên này ngồi
xuống.
Người thanh niên họ Bành kia ngồi xuống rồi
nói:
- Tại hạ họ Bành, tên Suất, là đệ tử Thiên
Diệp Phái thành Thông Thiên. Chẳng hay huynh đài là...
Tần Lập khẽ lắc đầu, nói:
- Ta không phải người thành Thông Thiên,
lần này tới đây cỏ chút chuyện cần xử lý. Không biết tên Văn Bân kia là đệ tử
phái nào?
Lúc này trên mặt Bành Suất dần hiện ra vẻ
tức giận, có chút phẫn nộ nói:
- Đừng nói nữa, lần này ta tới chính là
cảnh báo huynh đài nhất định phải cẩn thận Văn Bân kia trả thù! Còn có tên giả
mạo Kim Đại sư kia, ta vừa điều tra ra, lai lịch người kia cũng không nhỏ.
- Ồ? Vậy huynh nói một chút.
- Văn Bân và ta quen biết nhiều năm, hắn là
đệ tử Thiết Chưởng Môn bên trong thành Thông Thiên. Phụ thân hắn là một Trưởng
lão Thiết Chưởng Môn nắm thực quyền trong tay, cho nên cho tới giờ ta vẫn không
nghĩ tới hắn lại liên hợp người khác âm mưu gạt ta. Thực lực Thiết Chưởng Môn
cũng không kém, tương xứng với Thiên Diệp Phái chúng ta. Chỗ quan trọng nhất là
sau lưng Thiết Chưởng Môn này, chính là Lý gia thành chủ thành Thông Thiên!
Bành Suất oán hận nói sau đó thờ dài một
tiếng:
- So sánh lại, Thiên Diệp Phái chúng ta bởi
vì từ xưa tới nay đều tương đối hòa bình, đệ tử trong phái rất ít đi ra ngoài
gây chuyện, cũng không biết nịnh bợ thế lực cường đại, cho nên...
Bành Suất nói đến đây liền ngừng lại, chẳng
qua Tần Lập cũng nghe hiểu được. Có lẽ là do sau lưng Thiết Chưởng Môn này có
chỗ dựa vững chắc, xem ra chính bởi nguyên nhân này mới làm người thanh niên
Văn Bân kia không kiêng dè uy hiếp mình như vậy, lại còn không quan tâm tới sự
thật lừa dối Bành Suất.ên giả mạo Kim Đại Sư kia, hắn có lai lịch gì? Tần Lập
nhớ tới Bành Suất vừa nói thuận miệng hỏi.
- Tên kia, địa vị tên kia còn lớn hơn nữa!
Bành Suất hít một hơi thật sâu, nhìn Tần
Lập hỏi:
- Hải gia, chẳng hay huynh đài có nghe nói
qua?
- Hải gia? Chính là Hải gia Hải Kim Tôn gì
đó?
- Không sai chính là Hải gia kia! ở cả Cực
Tây bên này, thế lực Hải gia hầu như không ai dám chọc tới, cũng chỉ có mấy môn
phái có thể chống lại bọn họ. Đắc tội Hải gia, chẳng khác nào mất nửa cái mạng!
Nếu như bị Hải gia nhìn chằm chằm, vậy chờ chết đi, chân trời góc biển, tuyệt
không có chỗ trốn!
Bành Suất nói đến đây, trên mặt hiện vài
phần hối hận, nói:
- Đều là ta làm liên lụy huynh đài nếu như
không phải hôm nay ta mang sư muội ra chọn Linh Khí, huynh đài sẽ không bênh
vực lẽ phải...
Tần Lập khoát khoát tay, cắt lời Bành Suất,
trong lòng lại tăng hảo cảm với người thanh niên tính tình trung hậu này, cười
nói:
- Không sao cả, ta không sợ bọn họ. Lẽ nào
tên giả mạo Kim Đại sư này, là người Hải gia hay sao?
Bành Suất gật đầu. nói:
- Kim Đại Sư là nhân vật truyền kỳ nơi cực
Tây, am hiểu luyện chế Linh Khí. Phàm là Linh Khí ngài ấy luyện chế ra, giá trị
đều rất cao, cực kỳ đắt đỏ. Nhưng Kim Đại Sư làm người thần long thấy đầu không
thấy đuôi gần như rất ít cỏ người gặp qua ngài ấy. Người này coi rượu như mạng,
cho nên bình thường sẽ vì một bầu rượu mà luyện chế một thanh Linh Khí cho
người ta. Bởi vậy Kim Đại Sư còn có một danh hào, gọi là Túy Tiên! Kim Đại Sư ở
cả Cực Tây, địa vị cực cao. Xem ra huynh đài cũng không phải người Cực Tây, cho
nên có lẽ không nghe nói chuyện này.
Tần Lập gật đầu, nói:
- Không sai! Đích xác ta không phải người
bên này.
Bành Suất nói tiếp:
- Nơi Cực Tây, ngoại trừ Kim Đại Sư ra còn
cỏ rất nhiều Luyện Khí Sư. Trong đỏ tuyệt đại đa số đều đi ra từ Hải gia, bọn
họ trình độ tốt xấu lẫn lộn, có tốt cũng có không tốt. Cửa hàng Linh Khí của
Hải gia làm ăn cũng coi như được, người bình thường muốn có Linh Khí cũng không
phải cầm tiền tới là mua được ngay, còn phải hẹn trước. Năm ngoái bỗng nhiên
Văn Bân tới tìm ta, thần bí nói cho ta biết hiện tại Kim Đại Sư ở ngay chỗ hắn,
lộ ra chuyện này. Nói là Kim Đại Sư thích uống rượu, thích thanh tĩnh...
Lúc này trong lòng Tần Lập đã coi như rõ
ràng toàn bộ âm mưu hình thành thế nào. cũng không thể nói là Bành Suất thiếu
cảnh giác. Loại chuyện này người bình thường đều dễ mắc mưu, bởi vì ngay trong
tiềm thức, sẽ cho rằng không ai dám cả gan giả mạo đại nhân vật cấp bậc Tông Sư
như thế. Hơn nữa rõ ràng ngay ban ngày, cho rằng kẻ lừa gạt cũng khẳng định
không có lá gan lớn như vậy.
Trên thực tế, lá gan của kẻ lừa đảo thường
thường phải lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều! Lá gan không lớn, làm sao
dám đi gạt người?
- Ôi! Tên giả mạo Kim Đại Sư, ta rất khó
khăn mới tra ra trước khi vào cửa hàng, hắn vẫn ở tại Hải gia, hiển nhiên hắn
là người Hải gia. Từ tuổi hắn mà xem, đám Linh Khí giả mạo của Kim Đại Sư cũng
không phải do hắn luyện chế ra, như vậy rất có thể chuyện này là do chính Hải
gia bày ra! ít nhất thì có cao tầng Hải gia biết chuyện này, cho nên sau khi ta
biết chuyện này rồi, lập tức tới nói cho huynh đài. Nếu như không có chuyện gì
quan trọng, thì huynh nên rời khỏi đây nhanh đi! Đắc tội nhưng người này, thật
sự không có kết cục tốt. Nếu huynh có chuyện cần làm, nếu có thể thì cứ giao
cho ta là được.
Tần Lập cười cười, sau đó nói:
- Cũng không phải chuyện gì đặc biệt, sẽ
không cần phiền tới huynh. Tuy nhiên vẫn cảm tạ huynh tới đây nói cho ta biết
những chuyện này, hiện tại ta lại muốn thỉnh giáo hai vấn đề khác.
- Ồ! Vậy huynh cứ nói.
Ấn tượng của Bành Suất với Tần Lập không
tệ, hơn nữa Tần Lập cho hắn một cảm giác sâu không thể dò, giống như mình không
phải đối mặt vói một người thanh niên cùng tuổi, mà là một lão quái vật thực
lực sâu như biển.
- Huvnh có biết địa chỉ chi tiết hai môn
phái Nguyệt Diêu Tiên Cung cùng Lãnh Thu Cung không?
Nếu như không phải Bành Suất này làm người
thành thật, Tần Lập sẽ không hỏi vấn đề này. Nhất là Lãnh Thu Cung, chính mình
muốn tới đó tìm kiếm hạ lạc bản đồ Thái cổ, loại chuyện này nếu lan truyền ra
ngoài tất nhiên sẽ làm đối phương cảnh giác.
Đây khác với việc Tần Lập xuất hiện gây
chuyện, Lãnh Thu Cung không rõ Tần Lập đang chủ động tìm kiếm bọn họ! Cho nên
mới nói, đây là hai chuyện từ hai góc nhìn khác nhau.
- Nguyệt Diêu Tiên Cung? Lãnh Thu Cung?
Huynh tìm hai môn phái này làm gì? Bành Suất hỏi rồi mới phát giác lỡ miệng,
nhanh chóng nói:
- Không phải ta nghi ngờ huynh đài môn phái
này, một cái được công nhận là siêu cấp đại phái nơi Cực Tây, trong phái cường
giả như mây, là môn phái hết sức cúi thấp; một cái không thu đồ đệ bên ngoài
cũng không xảy ra xung đột gì với thế lực khác, nhưng được công nhận là môn
phái rất mạnh.
- Vị trí cụ thể của họ... Nguyệt Diêu Tiên
Cung ở trên Tân Nguyệt Sơn cách một ngàn năm trăm dặm phía Tây thành Thông
Thiên, địa bàn phương viên mấy ngàn dặm đều là của bọn họ, về phần Lãnh Thu
Cung, môn phái này ở ven U Minh Hồ, ở phía Bắc thành Thông Thiên hơn ba ngàn
dặm, ở nơi đó ít dấu chân người, địa hình phức tạp, đừng nói là người thường,
cho dù là võ giả cảnh giới Chí Tôn cũng rất dễ hãm sâu trong đó.
- Ha ha, rất cảm ơn!
Tần Lập đứng lên gật đầu vói Bành Suất, sau
đó nói:
- Tính danh tại hạ không tiện nói chẳng qua
chuyện này sẽ không có ảnh hưởng gì với Thiên Diệp Phái các người chứ?
Bành Suất oán hận nói:
- Sẽ có ảnh hưởng gì? Bản thân bọn họ đã
đuối lý, nếu như chuyện này truyền ra ngoài mặc kệ là Thiết Chưởng Môn hay Lý
gia, thậm chí là Hải gia, mặt mũi cũng sẽ khó coi. Còn chúng ta bị thiệt, cũng
chỉ cỏ thể chấp nhận, bằng không nói ra thì chúng ta cũng tự mình mất mặt! Kỳ
thật cũng tốt, chuyện này làm ta nhận rõ bộ mặt bằng hữu, sau này không lui tới
với hắn nữa.
Tần Lập cười cười, nói:
- Như vậy thì tốt, huynh nên nhanh về đi.
Thời gian kẻo dài sợ rằng sinh ra sự cố khác, ta ờ nơi này huynh không cần lo
lắng, qua hôm nay ta liền rời đi.
Bành Suất gật đầu, nói:
- Vậy huynh đài bảo trọng! Nói xong, liền
đứng dậy rời đi.
Đợi Bành Suất đi rồi, Tần Lập trở lại
phòng, trên mặt lộ biểu tình như cười như không, thì thào lấm bẩm:
- Lý gia... Hải gia. Ha ha! Thú vị!
Trong lòng Tần Lập cũng không coi đây là
một chuyện, tin rằng nếu đổi phương sáng suốt thì sẽ không tìm mình phiền phức.
Dù sao đuổi lý là bên bọn hắn, danh tiếng lừa gạt cũng không dễ nghe, làm lớn
chuyện cũng không có chỗ tốt gì với bọn họ.
Đáng tiếc là Tần Lập vẫn đánh giá cao tâm
tính Văn Bân cùng tên nam tử trẻ tuổi giả mạo Kim Đại sư. Sau khi Tần Lập đi
rồi hai người bọn họ bắt đầu nghiên cứu làm sao trừ khử Tần Lập.
Lý do của bọn họ rất đơn giản: Cù oán hận
Tần Lập vạch trần âm mưu của bọn họ, một mặt khác chính là bọn họ sợ Tần Lập
nói ra chuyện này. Nếu như thật sự lan truyền ra ngoài như vậy bất luận là
Thiết Chưởng Môn hay Lý gia, hoặc Hải gia bên này, mặt mũi sẽ rất khó coi.
Cho nên bọn họ nghĩ giết người diệt khẩu là
phương thức giải quyết tốt nhất!
Muốn giết người diệt khẩu như vậy đầu tiên
phải phỏng đoán thực lực của Tần Lập, cùng với an bài tốt những sự tình về sau.
Nói cách khác, dù là không giết được Tần Lập, cũng không thể lưu lại bất cứ
nhược điểm gì, bằng không đúng là biến khéo thành vụn.
Văn Bân cùng tên giả mạo Kim Đại sư, còn có
tiểu nhị kia đều trực tiếp kết luận Tần Lập ít nhất có thực lực cảnh giới Phá
Toái Hư Không. Bởi vì ba người này, đều là võ giả cảnh giới Chí Tôn, đặc biệt
Văn Bân đã tới cảnh giới Thiên Tôn. Tên giả mạo Kim Đại Sư cũng có thực lực Địa
Tôn.
Ở trước mặt Tần Lập, bọn họ cảm giác Tần
Lập là một người sâu không thể lường, nhưng bọn họ cũng không cho rằng thực lực
Tần Lập có thể đạt tới cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa.
Võ giả cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa nơi Cực
Tây tuy rằng không ít, nhưng trẻ tuổi như Tần Lập gần như không thấy một người!
Làm kẻ lừa đảo, bọn họ thường quan sát người khác càng thêm tỉ mỉ. Tần Lập
không phải thoạt nhìn trẻ tuổi là trẻ tuồi thật sự!
CHƯƠNG 452:
SÁT THỦ XẾP THỨ BẢY BẢNG!
Một khi đã như vậy, nếu muốn trực tiếp giết
người diệt khẩu, tốt nhất vẫn là có thể có một cường giả cảnh giới Đan Nguyên
Anh Hóa, ít nhất cũng khiến đối phương ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có,
liền bị giết chết ngay.
Văn Bân cùng người trẻ tuổi đầu bóng lưỡng
giả mạo Kim Đại Sư kia ngồi cùng một chỗ, xem ra hai người đều rất phẫn nộ.
Người đầu bóng lưỡng này đích thật là tới từ Hải gia, đại biểu ích lợi một bên,
nhưng chuyện này, lại cũng không phải là thượng tầng Hải gia bàv mưu đặt kế.
Loại làm chuyện giả mạo người khác này, đối
với thanh danh của một gia tộc, cũng có tổn thất rất lớn. Cho nên, Hải gia cho
dù có càn quấy mấy đi nữa, cũng không có khả năng làm loại chuyện này.
Cho nên, trong lòng người đầu bóng lưỡng
cũng rất lo lắng bị Hải gia biết chuyện, hắn chỉ hy vọng có thể mau mau tiêu
diệt cho bằng được Tần Lập, sau đó còn phải nghĩ biện pháp chặn miệng tên Bành
Suất kia. Cực phẩm linh thạch lừa lấy của Bành Suất trước đây cùng đừng nghĩ
nuốt trôi, thành thành thật thật phun ra, sau đó lại dùng Hải gia cùng Lý gia
uy hiếp một út, để hắn câm miệng là được.
Ngược lại Văn Bân không hề lo lắng về Bành
Suất, hắn cùng Bành Suất quen biết rất nhiều năm, hắn khá hiểu biết tính cách
của Bành Suất, không phải thuộc hạng người thích gây chuyện thị phi. Dựa theo
cách nghĩ của Văn Bân, linh thạch đó căn bản là cũng không cần trả lại cho hắn,
hắn cũng sẽ cam nguyện ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chỉ có một vấn đề duy nhất, chính là trên
người người nọ có thể vạch trần âm mưu của họ, chỉ cần có thể tiêu diệt được
người nọ, vậy thì không có gì phải lo lắng nữa rồi.
Sau khi cùng chung đạt thành nhận thức này,
hai người bắt đầu cân nhắc tìm người nào để làm chuyện này. Tuy nói đây là một
thế giới cường giả vi tôn, nhưng tùy tiện giết người rốt cục cũng sẽ vướng vào
thanh danh không tốt đẹp gì.
Biện pháp tốt nhất chính là mời một người
không liên can gì tới, giao cho hắn một khoản tiền tài để hắn đi ám sát Tần
Lập, người này phải có sẵn hai điều kiện: một là yêu tiền tài; hai là thực lực
mạnh.
Văn Bân cùng thanh niên đầu bóng lưỡng liếc
nhìn nhau, đồng thời cùng cười rộ lên, bọn họ đồng thời nghĩ tới một người.
Tào Hồng.
Là sát thủ tiếng tăm lừng lẫy ở địa phương
Cực Tây. Có người hiểu chuyện căn cứ vào số lần những sát thủ đắc thủ cùng thực
lực hơn người, làm ra một bảng xếp hạng sát thủ.
Tào Hồng đứng hàng thứ bảy trên bảng.
Một thân thực lực xuất thần nhập hóa, tuy
nhiên có rất nhiều lời đồn đãi rằng: Tào Hồng này chỉ có cảnh giới Phá Toái Hư
Không đỉnh phong, nhưng hắn lại thành công đánh giết được hai võ giả có cảnh
giới Đan Nguyên Anh Hóa.
Xuất đạo hơn bảy mươi năm, người này từ
trước tới nay chưa bao giờ ám sát thất bại, hơn nữa. Tào Hồng có ba thứ không
giết.
Thứ nhất, không giết con cháu thế gia đại
phái; thứ hai, không giết võ giả thực lực thấp hơn cảnh giới Phá Toái Hư Không;
thứ ba, không giết nữ nhân.
Về điểm thứ nhất này, Tào Hồng thông minh
nhất ở chỗ, địa phương Cực Tây thế gia san sát như rừng, tuy nói ở mặt ngoài
thực lực mạnh nhất chính là thành Thông Thiên, Nguyệt Diêu Tiên Cung cùng Hải
gia.
Nhưng trên thực tế, ai nấy đều biết, kế
thừa của địa phương Cực Tây là truyền từ thời đại thái cổ.
Từ thời đại các gia tộc cùng môn phái kia
kế thừa tới nay, ít nhất cũng đều đã trải qua mười mấy vạn năm, trên ý nghĩa đó
quả thực sao có kẻ yếu được?
Nói không chừng tiểu thế gia nào đó không
có gì nổi bật, bên trong liền cất dấu một lão tổ tông cảnh giới Lôi Kiếp nữa
đấy. Loại chuyện này cũng không phải là không có tiền lệ.
Có người sẽ nói, nếu như vậy, Tào Hồng đó
còn có thể giết được ai chứ?
Kỳ thật địa phương Cực Tây, cũng không phải
tất cả thế lực đều truyền lại từ thời đại thái cổ, dù sao cũng có một số người
tới sau, cùng với thời đại thượng cổ hình thành một số gia tộc cùng môn phái.
Trận đại chiến thời đại thái cổ kia, kỳ
thật gần như làm cho cả nền văn minh thái cổ đều bị hủy diệt, bằng không vì cái
gì hiện tại không có võ giả sử dụng đấu khí? Vì cái gì không có đại ma pháp sư?
Đều là thất truyền ở trận đại chiến có một
không hai thời đại thái cổ kia.
Cho nên, cho dù là những gia tộc môn phái
đó kế thừa từ thời đại thái cổ, hơn phân nửa ở thời đại thái cổ lúc đó, cũng
đều là loại gia tộc môn phái bất nhập lưu, may mắn tránh được một kiếp mới kế
thừa cho tới hôm nay.
Đương nhiên, trải qua mười mấy vạn năm thậm
chí mấy mươi vạn năm tích lũy, gia tộc lúc trước dù có yếu kém, thì hiện giờ
cũng đều có nội tình cực kỳ thâm hậu. Cho nên, điều thứ nhất Tào Hồng không
giết, chính là không giết loại con cháu của thế gia môn phái cổ xưa này.
Thứ hai không giết là không giết võ giả
thực lực yếu hơn cảnh giới Phá Toái Hư Không. Lý do cũng rất đơn giản: giết kẻ
yếu cũng không thể thể hiện ra chân chính giá trị của bản thân.
Muốn giết thì giết cường giả mà người khác
đều có chút kiêng kị, chỉ có như vậy, mới có thể khiến uy danh của mình vĩnh
viễn không hạ thấp.
Thứ ba không giết là không giết nữ nhân.
Điều này có lời đồn đãi rằng: Tào Hồng
tướng mạo mi thanh mục tú, cực kỳ tuấn lãng, suốt ngày thích xen lẫn trong đám
nữ nhân, mà nữ nhân cùng đều rất thích hắn.
Nghe nói năm đó từng có người ra giá năm
trăm khối cực phẩm linh thạch, muốn hắn đi giết một nữ nhân của Nguyệt Diêu
Tiên Cung. Không ngờ Tào Hồng lại tung một đao làm thịt người chủ thuê này.
Từ đó về sau, vốn Tào Hồng có hai điều không
giết, biến thành ba hạng không giết.
Mà khiến cho danh tiếng của Tào Hồng truyền
lại là hai lần ám sát nhằm vào võ giả cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa kia. Một
người trong đó là chưởng môn một môn phái rất nổi danh, môn phái này thành lập
không bao lâu chỉ không đến một ngàn năm, nhưng thế lực khuếch trương cũng cực
nhanh, đồng thời rước lấy không ít cừu gia. Cho nên có người ra giá cả, mua cái
mạng của chưởng môn môn phái này, kỳ hạn là ba tháng.
Tào Hồng tiếp nhận nhiệm vụ, chuyện này vào
lúc ấy cũng rất chấn động, người chưởng môn môn phái này, cũng biết Tào Hồng
muốn ám sát hắn, cho nên lúc nào cũng đề phòng cẩn mật, bên người tập hợp cao
thủ, thường ngày đều ru rú ở trong nhà, gần như không để cho người ta bất cứ cơ
hội ám sát nào.
Mắt thấy thời gian ước định đã sắp hết, Tào
Hồng trước sau không có ló mặt. Lúc ấy rất nhiều người đều suy đoán lung tung
nói: Tào Hồng không dám tới ám sát người này rồi, có phải là khiếp đảm hay
không?
Kết quả, ngay tại buổi tối của ngày cuối
cùng thực hiện nhiệm vụ, vị chưởng môn cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa này, bị
phát hiện chết ở trên giường nhà mình, ở bên ngoài có rất nhiều hộ vệ canh giữ
như vậy, mà không ai biết Tào Hồng làm thế nào mò vào giết người được.
Sau lại, không biết là ai tiết lộ bí mật
này ra, thì ra là vị chưởng môn môn phái này vốn thích nữ sắc, hơn nữa thường
xuyên tới thanh lâu tìm hoan lạc. Sau lại khi biết Tào Hồng muốn ám sát hắn,
nên không đi thanh lâu nữa, mà sai kẻ dưới tay đến thanh lâu rước người đẹp
đứng đầu bảng về nhà mình.
Tào Hồng trước tiên liền dịch dung một
phen, tiến vào một thanh lâu danh tiếng nhất ở thành Thông Thiên, kết bạn với
một ả đứng đầu bảng ở nơi đó. Tào Hồng ra tay hào phóng, sau khi dịch dung càng
anh tuấn tiêu sái, rất nhanh liền chiếm được tâm hồn của ả này, hai người thường
xuyên quấn quýt cùng một chỗ, suốt ngày không ra khỏi cửa.
Sau đó Tào Hồng vì để cho nữ nhân này nổi
danh, chỉ cho nàng rất nhiều chủ ý mấu chốt. Nữ nhân này nguyên vốn đã nổi bật
tài nghệ vẹn toàn, sau khi dựa theo chỉ đạo của Tào Hồng tiếng tăm càng thêm
vang dội.
Đến khi đạt tới cái loại chỉ bán nghệ không
bán thân, đều có vô số người có thân phận xếp hàng thỉnh mời nàng.
Vị chưởng môn môn phái kia, đương nhiên
cũng nghe nói tới chuyện này, vì thế cũng cho người đến mời, lần đầu tiên, lần
thứ hai, đều rất có lễ phép, mời tới chính là xướng ca múa hát. Lần thứ hai thì
sao, vị chưởng môn này liền đưa ra ý muốn cùng nhau hoan lạc, nữ nhân này tâm
tình đều ở trên người Tào Hồng, tự nhiên là không đáp ứng. Sau đó vị chưởng môn
này liền hứa cấp một số tiền lớn, đồng thời lại uy hiếp, nói nếu không theo thì
sẽ tìm người giết nàng
Nữ nhân này tuy rằng cũng có chút thực lực,
nhưng so với đối phương là chưởng môn một phái tự nhiên là không có cách nào
khác, lặp tức bị buộc phải gật đầu chấp thuận. Sau khi trở về khóc lóc kể lể
với Tào Hồng. Phản ứng của Tào Hồng, đương nhiên là giận tím mặt, sau đó an ủi
nữ nhân, bảo nàng không cần lo lắng, chờ đến lúc đó, hắn đến ứng phó.
Lúc này Tào Hồng cùng nữ nhân này, đã cùng
quấn quýt chung sống gần ba tháng, đã quen thuộc với một ít động tác của nữ
nhân này, thậm chí thần thái giọng điệu nói chuyện, đều thông thuộc. Vì thế,
tại thời điểm vị chưởng môn lại một lần nữa mời tới, Tào Hồng bảo nữ nhân này
hóa trang hắn thành bộ dáng của nàng, thay thế nữ nhân này đi vào môn phái kia.
Những người đến mời đó hoàn toàn không nhận
ra nữ nhân này là nam nhân giả trang. Vì thế, vị chưởng môn kia, cứ như vậy xảy
ra bi kịch.
Hành tung của Tào Hồng thực bí ẩn, gần như
rất ít có người có thể chân chính gặp mặt thật của hắn, hơn nữa hắn tinh thông
thuật dịch dung, hơn phân nửa trà trộn ở bên trong thanh lâu sòng bạc. Người
bình thường nếu muốn tìm đến hắn, gần như là chuyện không có khả năng.
Tuy nhiên, thanh niên đầu bóng lưỡng này
lại có biện pháp, bởi vì tuy rằng hắn chỉ là một bàng chi, nhưng người của Hài
gia nếu muốn tìm đến một sát thủ, vẫn là không tốn sức nhiều lắm.
Cho nên, vào lúc ban đêm, ngay tại bên
trong một sòng bạc, tìm được Tào Hồng đang ôm hai cô nương, uống rượu đến mơ mơ
màng màng, đang ở đó đánh bài lớn tiếng hò hét.
ã thanh niên đầu bóng lưỡng và Văn Bân đứng
ở trước mặt Tào Hồng. Hai tay của Tào Hồng đang tuần tra qua lại tới lui trên
cơ thể hai cô nương xinh đẹp mặc rất ít áo trên người, dường như hoàn toàn
không cảm giác được có người đến bên người hắn.
Văn Bân nhíu nhíu mày, truyền âm nói với gã
thanh niên đầu bóng lưỡng:
- Đây là Tào Hồng? Sát thủ thứ bảy bảng Tào
Hồng, hắn... bộ dạng hắn như vậy có thể giết người sao?
Hai người vốn là truyền âm đối thoại, nhưng
không đợi gã thanh niên đầu bóng lưỡng trả lời, Tào Hồng này bỗng nhiên xoay
người lại liếc mắt nhìn Văn Bân một cái, ánh mắt đó thực bình thản, nhìn không
ra hỉ nộ ái ố, nhưng lại khiến cơ thể Văn Bân phát lạnh run, dường như là bị tử
thần rình bên mình, cả người hắn mất tự nhiên, rồi lại kìm lòng không được thối
lui ra sau mấy bước.
Gã thanh niên đầu bóng lưỡng nhìn thoáng
qua Văn Bân có vẻ trách cứ, thầm nghĩ:
- Ngươi tưởng rằng ngươi truyền âm thì
người khác một chút cũng không cảm nhận được sao? ở trước mặt người có tinh
thần lực mạnh mẽ, truyền âm cũng hoàn toàn không đáng tin cậy. Càng đừng nói
ánh mắt hoài nghi cùng tinh thần dao động kia đã tố giác tâm tình của ngươi.
- Tìm ta làm gì?
Tào Hồng đi theo hai người ra bên ngoài,
thản nhiên hỏi.
Gã thanh niên đầu bóng lưỡng vẻ mặt cung
kính nói:
- Muốn mời ngài giết người!
- Ngươi có biết quy củ của ta?
Ánh mắt Tào Hồng thực bình tĩnh, không có
khinh thường, cũng không có cao ngạo, cái gì cũng không có, nhìn không ra chút
biểu tình nào.
- Biết biết! Người chúng ta muốn giết đó là
từ vùng khác tới, không có cơ sở ở nơi này... Văn Bân cười nói.
- Thực lực thế nào?
Tào Hồng nhìn thanh niên đầu bóng lưỡng
hỏi, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Văn Bân một cái.
Sắc mặt Văn Bân có chút khó coi, bất đắc dĩ
có việc cầu người hắn đành phái chịu đựng.
Gã thanh niên trầm ngâm nói:
- Ít nhất có cảnh giới Phá Toái Hư Không
đỉnh phong!
- Được! Năm trăm khối cực phẩm linh thạch,
trước trả tiền, sau giết người!
Tào Hồng thản nhiên nói xong, nhìn Văn Bân
còn há mồm muốn nói cái gì, nói tiếp:
- Yên tâm, trừ phi ta chết, bằng không giết
không được đối phương, ta sẽ trả tiền lại!
Văn Bân xấu hổ cười cười, không nói gì nữa,
chờ gã thanh niên đầu bóng lưỡng lấy ra linh thạch giao thẳng cho Tào Hồng. Sau
đó hai người rời đi, Tào Hồng lại xoay người đi vào sòng bạc.

