Bá nữ khiêm quân - Chương 02
Chương 2 - Mày cút ngay đi
Cùng Xà Âm chơi đùa cho đến khi mệt phờ
Trần Hiểu Quân thỏa mãn rồi về nhà, mới có sáu giờ chắc hẳn ba vẫn chưa về, cô
không cần vội vàng, đợi ở nhà một mình cũng chẳng có người nói chuyện. Trần
Hiểu Quân chậm rãi bước đến cửa nhà, bởi vì không tập trung nhìn đường nên
thiếu chút nữa va phải mấy thùng đồ đặt ở chỗ rẽ cầu thang, suýt nữa thì cả
người tiếp xúc thân mật với đất mẹ. Cô bé may mắn vì không bị ngã cộng thêm
phấn khích khi phát hiện ra dì xinh đẹp đang đứng ở phía trước, không khỏi vui
mừng gọi lớn: “Dì xinh đẹp!” Một tiếng gọi “Dễ nghe” vang lên khiến tất cả mọi
người đang mải khuân đồ đều nghe thấy rồi quay đầu lại. Trần Hiểu Quân vui mừng
khôn xiết, nhanh như vậy đã có thể gặp lại dì xinh đẹp, nhưng tâm tình vui vẻ
khi thấy dì chẳng được bao lâu thì đã liếc thấy tên chán quỷ(Chán quỷ: Tiểu
quỷ chán ghét, “nickname” Quân Quân đặt cho Hiểu Quân vì cô bé ghét cậu) đáng
ghét đang đứng cạnh dì.
Cậu bé vừa định bưng chiếc hộp lên, nghe
thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau theo phản xạ xoay người lại quay đầu nhìn
về phía giọng nói truyền đến. Thật sự là cô ấy! Trong nháy mắt trên mặt cậu bé
phơi phới nụ cười, nhưng niềm vui của cậu cũng chẳng duy trì bao lâu, ngay lập
tức biến mất từ đáy mắt. Cô ấy đang cau mày, cậu lại một lần nữa biết rằng cô
không thích mình, thậm chí là chán ghét mình, mặc dù đã cố gắng không làm cho
cô ấy tức giận…
Hừ, nhìn bộ dạng hữu khí vô lực của tên đó
kìa, không gây phiền phức cho dì xinh đẹp đã là tốt lắm rồi, còn bày đặt khuân
đồ nữa. Quả nhiên, Trần Hiểu Quân đoán rằng tên đó sẽ không dám nhìn cô, coi
như mày biết điều, tốt nhất đừng để cho tao gặp lại mày luôn. Nhưng mà, nó…?
“A…” Cậu bé muốn xoay người đi tránh ánh
mắt chán ghét kia nhưng lại không cẩn thận đụng phải thùng đồ phía sau, “Mẹ…,
đau quá…”
Tần Uyển Linh nghe tiếng con trai kêu đau
quên mất cả việc chào hỏi Hiểu Quân lập tức lo lắng ngồi xổm xuống nhìn con
trai gục trên mặt đất: “Sao vậy, con đau ở chỗ nào?”
Cậu bé khóe mắt đỏ hồng nhìn đầu gối mình
sưng đỏ: “Đau chân…”
“Được rồi, được rồi mẹ giúp con thổi một
chút, lập tức sẽ hết đau.” Tần Uyển Linh xót xa ôm lấy cậu con trai vào lòng
thổi thổi cái đầu gối sắp rướm máu.
Trần Hiểu Quân cười toét miệng nhìn cậu bé
đang chực khóc, vừa mới “Khen” cậu ta an phận xong đã tiếp tục quấy rối rồi,
thật khiến người ta chán ghét mà. Trần Hiểu Quân mạnh mẽ bước tới đoạt lấy
chiếc hộp trong tay cậu: “Dì xinh đẹp, cháu giúp dì khuân đồ.”
Tần Uyển Linh ôm con trai ngẩng đầu lên
nhìn bộ dạng hăng hái của người bạn nhỏ: “Cảm ơn cháu, nhưng mà đã có các chú
giúp dì đem rồi. Nhà cháu cũng ở chỗ này sao, hay là cháu về nhà sớm một chút
đi, nếu không ba mẹ sẽ lo lắng đấy.”
Trần Hiểu Quân thấy dì xinh đẹp nhắc đến ba
mẹ trong lòng thoáng có cảm giác khó chịu khác thường, nhưng là cô bé còn chưa
kịp hiểu rõ ràng tại sao lại khó chịu như vậy thì đã thấy tên quỷ đáng ghét
“Núp” trong lòng dì xinh đẹp nắm chặt lấy ống tay áo dì, đôi mắt Trần Hiểu Quân
bắt đầu bốc lửa giận: “Cháu có thể giúp dì chuyển đồ xong rồi mới về nhà.” Nhà
ngươi dám lôi kéo dì xinh đẹp, nhà ngươi không tha cho dì xinh đẹp, hừ… Trần
Hiểu Quân không nghe lời dì xinh đẹp…, lần đầu tiên đứng trước mặt dì xinh đẹp
phản đối lời của cô, lập tức xoay người lại hỏi chú khuân vác thùng đồ nên để ở
chỗ nào.
Tần Uyển Linh bất đắc dĩ thở dài, cùng là
trẻ con làm sao lại khác nhau nhiều như vậy chứ.
“Mẹ!” Cậu bé trong lòng Tần Uyển Linh kéo
ống tay áo của cô, “Mẹ đừng tức giận nữa, con đã hết đau rồi.”
Tần Uyển Linh thở dài lần nữa, trẻ con vẫn
là trẻ con thôi, cũng làm cô thấy rất bất đắc dĩ: “Không đau sao?” Thấy con
trai gật đầu liên tục cô cũng an tâm, “Bảo bối của mẹ, con ở đây nghỉ ngơi một
chút, mẹ thu dọn nốt mấy cái hòm này là xong.”
“Con cũng giúp mẹ mang đồ!” Cậu bé muốn
đứng lên, không muốn lúc nào cũng chỉ nép trong lòng mẹ không thể giúp chuyện
gì.
Tần Uyển Linh ngăn lại động tác của cậu,
đặt cậu dựa vào bức tường trên cầu thang: “Đừng lộn xộn nữa, nếu con lộn xộn
chân sẽ không khỏi, sau này muốn giúp mẹ cũng không giúp được đâu. Bảo bối, con
muốn như vậy phải không?”
Cậu bé do dự, sau này cũng không thể giúp
mẹ? Không được! Không được! Cậu bé lắc đầu liên tục.
Tần Uyển Linh hài lòng nhìn vẻ mặt bất đắc
dĩ của con trai: “Tốt lắm, mẹ đi thu dọn đồ đạc, con ngồi ở chỗ này không nên
cử động biết chưa?”
Mặc dù có chút không cam lòng, nhưng cậu bé
vẫn gật đầu ngoan ngoãn ngồi im một chỗ không nhúc nhích.
Tần Uyển Linh đến gần nhà mới để ý đến Trần
Hiểu Quân, đứa trẻ này quả thật có khả năng bê được cái thùng lớn đến như vậy,
nhưng cô vẫn không yên tâm, vội vàng đi tới đón lấy chiếc thùng trong tay Trần
Hiểu Quân: “Cháu ngồi chờ cùng em trai đi, cái này để dì mang cho.”
“Nhưng cháu mang được mà, dì xinh đẹp cứ để
cháu mang cho!” Trần Hiểu Quân không đồng ý, cô bé không muốn giống như cái tên
quỷ đáng ghét kia, đường không đi được, đồ cũng không đem được chỉ bất động một
chỗ.
“Được rồi, được rồi.” Tần Uyển Linh để
chiếc thùng xuống dịu dàng vuốt lại mái tóc có chút hỗn độn của Hiểu Quân: “Dì
biết cháu có thể bê được, hơn nữa dì cũng biết cháu rất có khả năng, nhưng vừa
rồi em trai bị thương bây giờ không có ai chăm sóc, nếu để cho mấy chú kia
trông nom bọn họ nhất định sẽ lười biếng, cháu bằng lòng giúp dì trông nom em
ấy thật tốt được không?” Tần Uyển Linh dùng phép khích tướng, biện pháp như vậy
rất hữu hiệu đối với con trai cô, chắc đối với đứa trẻ hiếu thắng hơn này cũng
có tác dụng.
Không ngoài dự đoán của Tần Uyển Linh, Trần
Hiểu Quân thoạt nhìn rất không tình nguyện sau một lát suy nghĩ đã đáp ứng đề
nghị của cô: “Dì xinh đẹp, cháu đồng ý giúp dì trông nom em.”
“Ngoan quá! Nhưng mà…” Tần Uyển Linh cười
không tiếc lời khen Trần Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân khó hiểu nhìn dì xinh đẹp
đang tràn đầy nụ cười ấm áp: “Cái gì ạ?”
“Sau này không nên gọi là dì xinh đẹp, gọi
dì là được rồi, nhớ chưa?” Tần Uyển Linh cười nói, cô không cho mình có thể
được xưng tụng là xinh đẹp, nếu như cô bé vẫn gọi như vậy hai người sẽ bị chê
cười mất.
“Tại sao không thể gọi dì xinh đẹp?” Dì đẹp
như vậy nên gọi là dì xinh đẹp mà.
Chuyện này phải giải thích thế nào đây, Tần
Uyển Linh suy nghĩ một chút mới nghĩ đến một phương án xử lí: “Dì xinh đẹp kêu
lên rất phiền toái, gọi là dì thôi thì dì sẽ nhanh biết cháu đang gọi dì.” Aiz,
chỉ có thể dùng chiêu này dỗ dành cô bé.
Trần Hiểu Quân nghiêng đầu nhìn dì xinh
đẹp, vừa rồi gọi dì xinh đẹp không thấy dì trả lời mình, chẳng lẽ là do vậy?
A…, Trần Hiểu Quân ở trong lòng tiếc hận, dì xinh đẹp nghe hay thật mà! Thế
nhưng, điều này cũng không thể so sánh với việc dì xinh đẹp không để ý tới
mình, cô bé cũng không muốn mỗi lần gọi dì xinh đẹp thì không ai để ý, “Được
rồi, sau này gọi là dì thôi.”
Tần Uyển Linh gật đầu cười nói: “Đừng quên
nhé! Bây giờ thì cháu thay dì đi chăm sóc em trai, đợi lát nữa dì sẽ tới tìm
hai đứa.”
Trần Hiểu Quân ngoan ngoãn nghe lời đi ra
ngoài giúp dì chiếu cố “Em trai”. Nàng chậm chạp hướng vị trí “Đệ đệ” đi tới,
nhìn kẻ đang ngồi ở bên cạnh hành lang. Có như vậy mà cũng kêu đau, không phải
là chỉ ngã một cái thôi ư, đúng là một con búp bê phiền toái. Trần Hiểu Quân đi
tới đá cái chân cản trở lối đi sang một bên, cũng không thèm để ý đá như vậy
người ta có đau hay không đã đặt mông ngồi xuống.
Chân cậu bé vốn đang đau, lại bị Trần Hiểu
Quân đá một cái như vậy khẽ động vào vết thương, đau nhưng cậu chỉ cắn răng thở
nhẹ. Cậu bé khi bị bắt nạt cũng không dám nói câu nào sợ bị cô càng chán ghét
thêm, cho nên vẫn chịu đựng không dám nói gì, lúc cô bé ngồi xuống còn dịch thân
thể sát vào góc tường, cố gắng tạo ra khoảng cách lớn hơn.
Trần Hiểu Quân nén giận bĩu môi nhìn cậu,
đáng đời mày, thấy tao là cúi đầu, tao cũng có phải là ác quỷ ăn thịt mày đầu,
cứ thấy tao là làm như nhìn thấy quỷ không bằng, mày có đau chết tao cũng sẽ
không gọi dì tới giúp mày thổi đâu. Cô không thèm để ý tới cậu bé coi như vô
hình, cũng không nói chuyện với cậu. Không lâu sau Trần Hiểu Quân bắt đầu cảm
thấy nhàm chán, ngồi cạnh một tên vô hình trầm mặc không phải rất tẻ nhạt sao?
Trần Hiểu Quân là một người không chịu nổi sự nhàm chán, để giải sầu, cô quyết
định len lén sau lưng dì làm chút chuyện.
“Chú ơi, cháu giúp chú bê mấy cái thùng này
nhé.” Trần Hiểu Quân bắt được một công nhân đang mang vác năm sáu cái hộp lướt
qua đề nghị.
Công nhân đang bận rộn khuân đồ cũng không
nhàn rỗi đi quản một đứa bé, cho nên chỉ tùy tiện nói: “Khuân đồ thì có thể,
nhưng không được làm rối loạn đồ vật.” Rõ ràng không tin tưởng, nhưng Trần Hiểu
Quân cũng không ngần ngại, chỉ cần có thể hàn huyên, không sao cả. Bỏ lại cậu
bé tội nghiệp đang nhìn mình, Trần Hiểu Quân vui vẻ đi đến giúp công nhân bốc
vác chuyển thùng lớn thùng nhỏ.
Cậu bé vẫn ngồi yên lặng như vậy nhìn Trần
Hiểu Quân giúp công nhân bốc vác, suy nghĩ trong đôi mắt phập phồng biến hóa.
Cậu dĩ nhiên biết cô đang làm cái gì, chính bởi vì biết nên cậu mới càng không
dám trực tiếp nhìn cô. Rõ ràng mình là một bé trai, rõ ràng những cái thùng kia
cậu có thể bê được, vậy mà hiện tại lại để một cô bé phải bê giúp, còn bê nhẹ
nhàng như vậy, vui mừng bê nhanh như vậy… Cậu cúi đầu xuống không nhìn nữa,
nhìn nữa chỉ khiến cậu cảm thấy mình cái gì cũng kém cô mà thôi.
***
Sau nửa giờ, đồ đạc bên ngoài căn bản đã
được đưa vào xong hết, Trần Hiểu Quân cũng không phản ứng gì nhiều lắm, mặc dù
cô có ý đồ muốn bê đồ giúp dì, nhưng lại không thể để dì phát hiện mình không
trông coi “em trai” mà mình không thích. Lần này, cô thông minh hơn, khi thấy
dì muốn đi ra liền lập tức chạy về phía cậu bé, ngồi xuống rồi cảnh báo: “Nếu
mày dám mách dì để dì đánh tao thì tao sẽ càng khinh thường mày hơn.”
Cậu bé bị Trần Hiểu Quân uy hiếp sợ đến run
người, đợi nghe được rõ ý của cô thì tâm trạng càng thêm khó chịu. Từ đầu đã bị
xem thường giờ còn muốn xem thường hơn nữa, cậu không muốn, không muốn bị cô
xem thường: “Tớ sẽ không nói cho mẹ đâu.” Cậu nhỏ giọng bảo đảm.
“Nếu mày thất hứa, nói chuyện này ra ngoài,
tao nhất định sẽ không tha cho mày.” Trần Hiểu Quân không thể tin cậu, dùng cùi
chỏ thúc cậu một cái. Hừ, chuyện gì cũng không làm được, nói cũng khó có thể
tin tưởng, phải cho cậu ta biết tố cáo mình thì hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế
nào.
“Tớ nhất định sẽ không nói…” Cậu bé một lần
nữa đảm bảo, giọng nói của cậu lần này chắc chắn và lớn hơn nhiều so với tiếng
nói lúc nãy.
Lần này Trần Hiểu Quân hừ một tiếng lạnh
nhạt rồi không khó chịu nữa, nói chuyện với cậu. Một lúc sau, Tần Uyển Linh đi
ra, thấy hai đưa trẻ đang ngồi cùng một chỗ, đi tới hỏi: “Hai đứa đã trở thành
bạn bè rồi sao?”
Trần Hiểu Quân thấy cậu bé không quay đầu
lại đáp lời: “…”, cô cũng không biết trả lời như thế nào cho phải. Thật ra
trong lòng Trân Hiểu Quân cũng muốn nói cô và em trai đã thành bạn bè, mặc kệ
điều này có phải là sự thật hay không, cô chỉ muốn dì thích mình giống như
thích cái tên chán quỷ này, thậm chí là thích hơn. Nhưng cậu ta nhất định không
muốn dì thích cô nên mới cúi đầu không chịu nói gì, cô cũng không biết nên làm
sao nữa. Trần Hiểu Quân tự nhủ với mình, sau này bắt buộc phải cưỡng chế đuổi
cậu ta đi, để cậu không thể làm ai chán ngán nữa. Tính toán như vậy trong lòng,
Trần Hiểu Quân cũng không còn muốn trả lời dì nữa.
Tần Uyển Linh thấy hai đứa trẻ không trả
lời cũng không cảm thấy kì lạ, con trai cô không nói nhiều cô biết rõ, cô cũng
nhìn ra rằng Trần Hiểu Quân không thể thích con trai của mình. Đặc biệt là tính
cách nhút nhát của đứa con, thời gian ngắn như vậy không đủ, cần nhiều hơn, cô
nói: “Bảo bối, cô bé này là chị con, biết chưa?” Cô nhẹ nhàng sờ đầu gối bị
thương của con, sau đó đưa mắt nhìn song song với Trần Hiểu Quân: “Cảm ơn cháu
đã thay dì trông coi em, cháu là chị, sau này có xảy ra chuyện gì thì nhất định
phải chăm sóc em trai nhé.”
Trần Hiểu Quân vừa nhìn cậu lại quay sang
nhìn dì, cuối cùng gật đầu. Chăm sóc? Cô nghĩ, mày chán như vậy nhất định sau
này tao sẽ “chăm sóc” mày.
“Đã tối rồi, thôi để dì đưa cháu…” Tần Uyển
Linh đang định mở lời đưa Trần Hiểu Quân về nhà thì nghe tiếng Trần Hiểu Quân
đứng lên gọi to “Ba ơi”, cô đứng dậy, chạy ra phía sau, gật đầu như chào hỏi.
Trần Hiểu Quân đã chạy đến chỗ ba Trần, kéo
tay ông chỉ về phía Tần Uyển Linh, nói: “Ba ơi, đây là người con mới quen hôm
nay.”
Ba Trần bị Trần Hiểu Quân kéo tới trước mặt
Tần Uyển Linh, theo kinh nghiệm xưa nay cùng tình huống bây giờ đại khái ông
cũng đoán ra con gái mình vừa gây ra phiền toái cho người khác: “Chào cô, con
gái của tôi rất nghịch ngợm, hi vọng nó không làm gì phiền hà.
“Không có không có.” Tần Uyển Linh khoát
tay “Con gái của anh rất tốt bụng, cô bé đã giúp tôi không ít việc”
“Đúng vậy đó ba, con giúp dì đi bê rất
nhiều đồ…” Trần Hiểu Quân phấn khởi nói, khi biết mình đã lỡ lời liền lập tức
nhìn Tần Uyển Linh: “Dì…”
Ba Trần ngắt lời Trần Hiểu Quân, cười nói:
“Con gái của tôi chỉ sợ gây không ít phiền toái cho cô thôi.” Ba Trần nhìn về
căn phòng phía sau Tần Uyển Linh: “Cô mới chuyển đến đây à, chúng tôi ở tầng
trên, sau này hai nhà sẽ là hàng xóm rồi, có gì gây phiền toái thì xin cô thứ
lỗi cho.”
Tân Uyển Linh cười nói: “Thì ra hai người
sống ở tầng trên à, vừa nãy tôi còn định đưa cô bé về nhà, xem ra sau này không
cần lo xem nên làm thế nào để đưa cô bé về nhà rồi.”
Ba Trần vẫn tiếp tục nói chuyện với Tần
Uyển Linh, một bên, Trần Hiểu Quân liếc cậu bé đang ngồi, thật là kín như hũ
nút, sau này coi cậu ta là em trai chắc chắn cũng sẽ chẳng có gì vui. Không
đúng không đúng, cô cũng khá muốn có em trai, em trai không thú vị một chút còn
hơn là không có. Làm sao bây giờ, cái tên chán quỷ là con dì, sau này lại là
hàng xóm, không phải ngày nào cô cũng sẽ phải gặp cậu ta sao? Vừa nãy tâm trạng
cậu ta không tốt, chờ lúc khác cậu không có ở đây thì đi tìm dì. Hắc hắc hắc,
Trần Hiểu Quân trong lòng nghĩ như vậy nhưng cô còn đang nghĩ lúc nào tốt nên
tìm dì thì bụng bắt đầu kêu không ngừng, tiếng kêu vang xa, Ba Trần, Tần Uyển
Linh còn cả cậu bé đều nghe rất rõ.
Thật là! Trần Hiểu Quân một tay ôm bụng,
một tay lôi ba Trần: “Ba ơi, con đói bụng rồi.”
Ba Trần nhìn thời gian, đúng là đã muộn:
“Thật không may, trời đã tối, chúng tôi về nhà đã, nếu không con gái tôi sẽ
dựng cờ cách mạng mất. Nếu cô có gì cần giúp đỡ thì cứ lên tầng trên tìm chúng
tôi.”
“Là tôi không tốt mới đúng, con gái anh hôm
nay giúp tôi không ít, bây giờ hai nhà đã là hàng xóm rồi, sau này ổn định nhà
cửa rồi, tôi sẽ đích thân đến thăm anh, xin làm phiền.” Tần Uyển Linh nghĩ tới
việc đến nơi này có nhiều chuyện không biết, quả thật cần người giúp đỡ.
“Không thành vấn đề, chúng tôi rất hoan
nghênh cô tới.” Ba Trần hoàn toàn không phản đối hàng xóm đến chơi “Thôi, tôi
đưa con gái về nhà đây” Nói xong ông nắm tay Trần Hiểu Quân lên tầng.
Đi chưa được hai bước, hai người đã đói rã
rời, Trần Hiểu Quân hướng về phía cậu bé đang ngồi, quát: “Mày, cút ngay đi!”
Rồi không đợi ba Trần cất tiếng dạy dỗ, cô đã phóng thẳng về nhà.
Ba Trần ngồi xuống chỗ cậu bé xin lỗi, lại
quay sang Tần Uyển Linh nói: “Con gái tôi…xin lỗi, con bé khi đói bụng thường
rất hay nổi giận.”
Thì ra vừa nãy anh nói dựng cờ cách mạng là
thế này sao? Tần Uyển Linh cười cười: “Không có gì, con trai tôi không để ý
chuyện này đâu, con gái anh hình như không thể thích ứng được, dù sao cũng bình
thường, trẻ con mà. Anh mau về xem cô bé thế nào rồi đi.”
Ba Trần gật đầu rời đi, bụng con khoẻ hay không
là quan trọng nhất.
Tần Uyển Linh ôm con: “Bảo bối, bị chị ấy
làm mất hứng sao?”
Cậu bé lắc đầu.
Đôi khi đến Tần Uyển Linh cũng không hiểu
con trai mình đang nghĩ gì trong lòng: “Bảo bối, con không muốn chị ấy làm chị
gái con sao?”
Trầm mặc một hồi, cậu bé lên tiếng: “Chị ấy
không thích con.”
“Sao thế được?” Tần Uyển Linh ôm con hướng
vào nhà “Không có ai không thích bảo bối hết, chị ấy chỉ mới quen nhà ta, sau
này cả hai qua lại lâu dài, nhất định chị ấy sẽ thích con thôi.”
“Có thật không ạ?” Cậu bé ngờ vực hỏi mẹ,
nhưng Tần Uyển Linh không nghe thấy, cô an ủi con, đảm bảo: “Sau này chị gái
nhất định sẽ thích con.”
Có lẽ là thật…
(Nhật kí ngày…) Cảm ơn.
Hôm nay chúng tôi chính thức chuyển đến nhà
mới, mẹ mời mấy công nhân giúp đỡ khuân nhà rồi cũng nhất quyết đứng bên cạnh
hỗ trợ. Mẹ để tôi ngồi nghỉ ngơi trong một góc, nhưng nhìn mẹ chạy tới chạy lui
cực khổ bê đồ, tôi muốn giúp mẹ một tay làm chút chuyện cho mẹ nhẹ lòng. Tôi
đợi lúc mẹ không nhìn thấy bèn lén bê một cái hộp, nó rất nặng, dùng hết sức
lực mới có thể vác đến cửa, kém chút nữa là đụng phải mấy chú công nhân. Nhưng
lập tức bị mẹ phát hiện, mẹ không trách tôi không nghe lời, có thể mẹ biết tôi
rất thích giúp mẹ, cho nên mới cho tôi bê những đồ nhỏ và nhẹ, tôi thật vui khi
mẹ để cho mình giúp, việc này chứng tỏ tôi đã trưởng thành sao.
Tôi cảm thấy tôi khuân đồ rất lâu, so với
mẹ và các chú công nhân, tôi cảm thấy mình chẳng giúp đỡ được gì cho họ, bởi
những đồ này các chú chỉ cần một lần đã giải quyết xong. Không được, tôi không
phải một đứa trẻ con! Vì thế, tôi quyết định bê một cái hộp lớn hơn, mới bê
được một chút thì bỗng nghe thấy một âm thanh quen thuộc …là cô ấy?
Thật sự là cô ấy, tôi vui vì có thể gặp lại
cô ấy một lần nữa, nhưng từ bộ dạng của cô ấy, tôi biết cô ấy không thích tôi. Càng
đau lòng hơn khi ngay trước mặt cô ấy, tôi té rầm, chân cũng sưng lên. Tôi
không dám nhìn cô ấy, không làm gì được hơn ngoài núp trong lòng mẹ, hi vọng cô
ấy không chán ghét tôi thêm. Sau đó, mẹ và cô ấy cùng vào nhà dọn, một mình tôi
ngồi bên ngoài, không biết làm thế nào thì cô ấy mới không ghét tôi nữa.
Một lát sau, cô ấy một mình đi ra ngồi bên
cạnh tôi, không nói lời nào. Chắc hẳn cô ấy cảm thấy tôi rất nhàm chán, rất
chán nên mới không để ý gì tới tôi…Đại khái là cô ấy cảm thấy nhàm chán khi chỉ
có một mình mình đi giúp các chú công nhân.
Sức lực của cô ấy thật ghê gớm, mới vừa nãy
tôi còn dồn hết sức mà cũng không di chuyển được cái hộp, thì cô ngay lập tức
đã khiêng được nó lên. Mẹ nhất định thấy cô ấy mệt nên mới để cô ra ngoài nghỉ
ngơi…Cô ấy chỉ ngồi cạnh tôi khi không có mẹ ở gần, không muốn mẹ tôi mệt, vừa
nãy cô ấy lại đi khuân đồ, tôi sẽ không nói chuyện này ra kể cả khi mẹ hỏi. Tôi
bây giờ không thể giúp gì cho mẹ, vì vậy rất cảm ơn cô ấy có thể giúp đỡ mẹ,
thật sự cảm ơn cô ấy đã giúp tôi làm chuyện mà tôi không thể làm.
Có một ngày, tôi nhất định sẽ giống như cô
ấy “Sức mạnh vô địch”…

