Bá nữ khiêm quân - Chương 07 phần 2

“Không phải!” Trần Hiểu Quân hét lớn rồi không thèm để ý đến Xà Âm một mình chạy đi tìm người khác chơi. Không sai, Âm Âm đã đoán đúng, kể từ ngày đầu tiên khai giảng cô đã biết tại sao mình phải chuyển lớp, tại sao phải học chung một lớp với chán quỷ thì cô đã có ý nghĩ này. Trần Hiểu Quân không muốn bị sắp xếp như vậy, cũng không thích sự sắp xếp như thế, đừng tưởng rằng dạy tôi làm bài tập trong một thời gian ngắn là cho rằng tôi còn cần sự giúp đỡ của cậu, tôi nhất định muốn sang lớp khác đấy, ba đã không đồng ý thì tự tôi nghĩ cách vậy! Trần Hiểu Quân nghĩ ra biện pháp duy nhất là không học tập, thành tích học tập kém thầy giáo sẽ không muốn cô tiếp tục ở lại lớp nữa. Còn trẻ con nên suy nghĩ vẫn ngây thơ đơn giản, Trần Hiểu Quân hoàn toàn không hiểu được ba cô nếu đã thông qua quan hệ có thể chuyển cô đến lớp này thì làm sao có thể dễ dàng để cô cuốn gói sang lớp khác được, nếu chuyện đó thực sự xảy ra, không phải là nhà trường phải suy nghĩ chuyện đổi lớp mà là chính cô phải đối mặt với hình phạt của ba mình như thế nào.

Xà Âm nhìn Quân Quân đang chạy xa dần, cô biết mình đã đoán đúng, trước kia Quân Quân cho dù không thích học hành cũng chưa bao giờ làm loạn, nhưng lần này cô lại cố ý gây ra rất nhiều chuyện khác thường…

Buổi tối sau khi tan giờ tự học, Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân phải cùng nhau về nhà, đây là lệnh của hai vị chủ nhà – nhất là ba Trần lớn tiếng yêu cầu. Trần Hiểu Quân biết dụng ý của cha mình, cũng không dám phản kháng rõ rệt, nhưng nếu cô có cơ hội lén chuồn đi một mình thì tuyệt đối sẽ không cùng chán quỷ về nhà, chỉ tiếc tối nay kế hoạch về nhà một mình có vẻ không thành công, chán quỷ chưa tan học đã thu thập xong đồ đạc chỉ cần đợi cô rồi cùng về!

Trần Hiểu Quân không thèm để ý đến chán quỷ đang lẽo đẽo theo phía sau, một mình bước về phía trước, chờ xe, lên xe, ngồi xuống, xuống xe, Trần Hiểu Quân tức giận đi nhanh, coi cái người đằng sau như không khí, không thèm đếm xỉa tới.

Trình Hiểu Quân vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Quân Quân, mắt thấy sắp về đến nhà, cậu vội vã hét lên: “Quân Quân!”

Trần Hiểu Quân tiếp tục đi hai bước rồi mới dừng lại, giọng nói bực bội: “Làm sao?”

“Quân Quân, cậu đừng cố tình không học hành gì nữa được không?” Trình Hiểu Quân nói giống như lời tha thiết khẩn cầu.

Vì chuyện này mà đi theo cô suốt một buổi tối sao: “Tôi có học hay không liên quan gì tới cậu, cậu bớt lo chuyện người khác đi.”

“Tớ chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi” Trình Hiểu Quân hơi ngẩng đầu khẽ nhìn thẳng vào Quân Quân, “Cho dù cậu làm như vậy bác Trần cũng sẽ không đồng ý, bác ấy biết được nhất định sẽ tức giận đuổi cậu đi, hoặc sẽ giống như trước kia giám sát, bổ sung hết những điều còn thiếu xót vào đấy.” Trình Hiểu Quân sớm biết suy nghĩ của Quân Quân, cậu cũng sáng suốt hiểu rõ dụng ý của bác Trần, nói như vậy không phải muốn hù dọa Trần Hiểu Quân mà không chừng, ba Trần sau khi biết kết quả sẽ còn nghiêm trọng hơn cả lời nói của Trình Hiểu Quân.

“Chuyện này cũng không cần cậu quan tâm!” Trần Hiểu Quân nghe vậy đúng là cũng hơi sợ, cô không nghĩ tới vấn đề này, lúc trước kèm cô học quả là khó khăn với ba, nếu ba biết ý đồ của cô chẳng phải sẽ không để yên cho cô sao? Nhưng cũng không thể để chán quỷ phát hiện ra, “Ba biết rồi tôi cũng không sợ!”

“Quân Quân, cậu đừng như vậy, chỉ cần cậu như năm lớp sáu mỗi ngày học một ít bài tập là có thể giống như trước đây muốn làm cái gì thì làm cái đó, cũng sẽ không có ai nhắc nhở cậu, bác Trần sẽ không biết tới những chuyện này.”

Giống như trước đây? Có vẻ không tệ! Nhưng mà: “Chán quỷ, tại sao tôi phải nghe lời cậu!” Sau đó cởi cặp sách xuống, mở cặp ra tìm được thứ đồ muốn tìm, sau đó trực tiếp nhằm vào chán quỷ mà ném tới: “Trả sách lại cho cậu, tự tôi cũng có thể tìm được sách để đọc!” Đồng thời với tay lấy ra những quyển sách mà các bạn học khác cho mượn.

Trình Hiểu Quân suýt nữa bị sách đập vào mặt, miễn cưỡng nhận lấy quyển sách Quân Quân ném tới, lại chợt thấy trong tay Quân Quân đang cầm một quyển sách dầy? Cái gì mà ngôn tình kinh điển “Bạch mã hoàng tử của tôi”? “Phu quân bướng bỉnh”? “Danh môn cô bé lọ lem”? Sững sờ trong giây lát cất quyển sách vừa bị ném cẩn thận đặt ở trong cặp sách, cậu thấp giọng nói tựa như tự nhủ: “Quân Quân không thích đọc? Vậy tớ đành đưa quyển “Ghi chép Hán Vũ” và “Bá tước Cristo” vừa mới mua cho người khác đọc vậy.”

“Cậu…” Dám! Một chữ phía sau khiến Trần Hiểu Quân cảm thấy mình không có lập trường nên không dám thốt ra, bèn hung hăng dùng ánh mắt như đao chém chán quỷ một phát rồi hừ lạnh chạy về nhà.

Cách ngày sau Trần Hiểu Quân thừa dịp dì ở nhà, làm bộ như học sinh hiếu học giấu chán quỷ lén lút lừa lấy hai quyển sách này đi, Trình Hiểu Quân sau khi biết được nhìn chăm chú lên tủ sách rất lâu…

Mấy ngày nay Trần Hiểu Quân lại bắt đầu mê muội đọc sách, Xà Âm ở bên cạnh nhìn cô cảm giác lời mình nói lúc trước thật sự vô ích, nếu không cùng các bạn lớp khác chơi đùa thì cũng ngồi lì trong lớp đọc mấy quyển truyện chẳng liên quan tới bài học. Xà Âm im lặng hỏi ông trời, bó tay sao? Chẳng lẽ Hiểu Quân cố ý? Mặc kệ cậu ấy, muốn quản cũng không quản được.

Buổi tối tan học, Trần Hiểu Quân còn đang mê mẩn chìm đắm trong cuốn sách nên quên khuấy mất việc phải chờ chán quỷ đang trực nhật, lúc bạn cùng dọn vệ sinh “đuổi” đi, cô cũng cứ thế máy móc cầm cặp sách mà bước.

Trần Hiểu Quân vừa đi vừa nhìn cũng chẳng cảm thấy mượn đèn đường đọc sách là vất vả, bỗng có cảm giác như vừa đụng vào cái gì đó, cô ngẩng đầu lên, không nhìn rõ người đó đã trực tiếp nói câu thật xin lỗi rồi tiếp tục vừa đi vừa đọc sách, đi hai bước đã nhanh chóng bị ngăn lại: “Hóa ra là chúng mày? Trả sách cho tao!”

Ba thằng con trai mặc đồng phục học sinh giống nhau cầm lấy quyển sách của Trần Hiểu Quân, cười cười nhìn cô, một thằng bé cao nhất trong đó khinh thường nói: “Trần Hiểu Quân, tại sao tao phải đưa sách cho mày?”

“Đây là sách của tao!” Trần Hiểu Quân thốt lên.

“Sách của mày?” Thằng bé lật lật quyển sách, “Chứng minh như thế nào đây, trên đấy không có viết tên của mày!”

“Mày…!” Trần Hiểu Quân bị bọn họ nhìn giống như mấy kẻ rỗi hơi đến nơi này hóng gió, “Không đưa hả? Có phải muốn đánh nhau nữa không?” Cô nhìn ba người bọn họ khinh thường nói: “Tao có rất nhiều thời gian để phục vụ!”

“Mày!” Lần này đổi lại là mặt mày ba thằng bé tức giận đến tím tái.

“Tao? Tao làm sao? Chúng mày chỉ biết bắt nạt nữ sinh yếu đuối thôi!” Cô gặp ba người này vừa lúc mới khai giảng không lâu, Trần Hiểu Quân lần đầu tiên thành công lén chán quỷ về nhà một mình. Lúc đi trên đường tình cờ đụng phải bọn họ đang bắt nạt một bạn gái khác lớp, lần đó cô gọi thầy giáo tới, nhưng mấy thằng này là đám con nhà giàu không học hành gì, sau khi bọn chúng biết được mấy lần tìm cô gây phiền phức, còn liên luỵ đến cô bé kia lại tiếp tục bị bắt nạt. Cô thì chẳng sao nhưng cô bé kia thì không ổn, các bạn học cùng lớp với cô bé đó, nhìn bề ngoài thì có vẻ rất ổn, nhưng thật ra tất cả bạn bè cô đều đã nộp cô cho bọn chúng “Bảo vệ” rồi, dù sao Quân Quân cũng không thể lần nào cô bé kia bị người khác bắt nạt cũng kè kè bên cạnh.”

“Chúng ta có bắt nạt nữ sinh yếu đuối sao?” Thằng cao nhất hỏi hai thằng còn lại, hai tên này lập tức nghĩ đến chuyện có một lần bị Trần Hiểu Quân hung hăng nện vào đầu, vội vàng gật đầu nói không có.

So với học sinh trung học năm thứ nhất mà nói, Trần Hiểu Quân quả thật không tính là cô bé, vóc người cô cao gầy, đã cao tới 1m65, phần lớn thời gian lại thích mặc đồ thể thao, thoạt nhìn tuyệt đối không “yếu đuối”.

“Vậy chúng mày cứ thử xem!” Trần Hiểu Quân bỏ cặp sách xuống, chuẩn bị dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, cũng tiện thể giáo huấn mấy thằng đần độn này một chút.

“Mấy người làm gì đó?” Trình Hiểu Quân không biết từ khi nào đã vọt lên trước mặt Trần Hiểu Quân, “Đánh nhau sẽ bị trường học khiển trách đấy.”

Tên chán quỷ này đến đây lúc nào thế? Chạy tới xem náo nhiệt sao: “Cậu, đừng có cản đường!” Sau đó đẩy chán quỷ sang một bên, “Hôm nay tao sẽ cho bọn mày biết, con gái không dễ bắt nạt đâu!”

Thân hình Trần Hiểu Quân “Người cao ngựa lớn”, bọn họ cũng nhận ra tính cách nóng nảy của cô, hai người “lâu la” kia thấy cô rống như vậy, ngay cả thằng con trai to lớn nhất cũng không dám tùy tiện động thủ.

“Vậy thì hôm nay phải xem xem chúng ta ai lợi hại hơn!” Cậu bé cao cao không chịu khuất phục, vung quyền về phía Trần Hiểu Quân.

Trần Hiểu Quân nhanh nhẹn tránh khỏi cú đánh của cậu ta, sau đó ném quyển sách lẫn cái túi trong tay vào người cậu bé, cậu bé không ngăn cản được đòn công kích bằng túi xách của Trần Hiểu Quân, bèn nhằm vào chân cô mà đá vào.

Trình Hiểu Quân “Hự” một tiếng đau đớn, cậu bé kia lại phát hiện mình bị Trần Hiểu Quân đánh lại, định đánh trả lại một cước nữa, nhưng lại bị Trần Hiểu Quân lấy sách đập vào đầu, cậu bé rụt về sau hai bước, hai người kia chạy lên đỡ lấy: “Bành Hạo, cậu không sao chứ?”

Cậu bé được gọi là Bành Hạo hất hai người kia ra: “Cút ngay! Trần Hiểu Quân, cô dám đánh tôi?” Sau đó chạy đến chỗ Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân đang bị ngã dưới đất.

“Bành Hạo, nếu cậu còn dám đánh nữa, tôi sẽ nói với thầy chủ nhiệm là mấy cậu bắt nạt bạn nữ đó.” Trình Hiểu Quân nhịn đau đứng lên nói.

“Mày nghĩ rằng sẽ có người tin mày sao?” Bành Hạo lạnh lùng nhìn người đang nói chuyện.

Trình Hiểu Quân ngồi thẳng người lên, tự tin nói: “Tôi nghĩ lời của tôi thầy chủ nhiệm nhất định sẽ tin, không tin chúng ta cứ thử xem!”

“Chán quỷ, cậu chạy về nhà mau đi!” Trần Hiểu Quân đẩy Trình Hiểu Quân đang che chắn mình ra, “Bành Hạo, có giỏi thì đánh tao đi!”

Chán quỷ? Ở cạnh Trần Hiểu Quân? Chẳng lẽ là tên đó? Bành Hạo thầm suy đoán trong lòng, nếu đúng như lời nó thì …

“Bành Hạo!” Hai người đứng bên cạnh đến gần Bành Hạo, nhỏ giọng nói: “Người, người vừa nói chuyện với cậu là Trình Hiểu Quân, là đại biểu cho học sinh hôm khai giảng đấy!”

Hừ, đúng là hắn ta rồi: “Trần Hiểu Quân, lần này tao không tính sổ với mày, nếu mày còn dám phá hoại chuyện của tao nữa, tao nhất định không bỏ qua cho mày! Đi!”

Con nít đánh nhau vốn bắt đầu rất dễ dàng, quá trình đơn giản, kết thúc cũng nhanh.

“Có mày phải cẩn thận tao không tha cho mày mới đúng!” Trần Hiểu Quân muốn đuổi theo nhưng lại bị Trình Hiểu Quân kéo lại.

“Quân Quân, chân tớ hình như không đi được nữa.”

Trần Hiểu Quân sửng sốt, vừa rồi hình như chán quỷ này đã đỡ giúp cô một cước: “Đáng đời cậu!” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng chân lại từng bước đến gần Trình Hiểu Quân.

“Quân Quân, cậu đừng đánh nhau, nếu bác Trần biết cậu đánh nhau ở trường, nhất định sẽ rất lo lắng.” Trình Hiểu Quân dùng tay đỡ, đứng lên nhìn Trần Hiểu Quân.

“Hừ!” Trần Hiểu Quân nhìn khắp người chán quỷ từ trên xuống dưới, “Sao cậu lại ở đây?”

“Tớ đi ngang qua, thấy bọn họ cùng cậu đến đây.” Trình Hiểu Quân nhặt túi xách lên giúp Trần Hiểu Quân, nói.

“Nhìn thấy tôi? Thấy tôi đánh nhau?” Giọng Trần Hiểu Quân đầy trào phúng.

“Không phải!” Trình Hiểu Quân vội vàng lắc đầu, “Tớ biết Hiểu Quân nhất định sẽ không đánh nhau với người ta, tớ sợ cậu bị người ta bắt nạt nên mới chạy theo thôi.”

“Tôi bị người khác bắt nạt?” Trần Hiểu Quân cứ như chế giễu nhìn chán quỷ, “Người bị bắt nạt là cậu mới đúng!” Giọng nói dần dần trở nên tức giận, “Cậu đúng là đần độn! Tớ kêu cậu cút cậu không cút, còn ngu ngốc chạy lên để bị người ta đá, đáng đời!”

“Quân Quân, cậu đừng giận, muộn rồi, chúng ta về nhà đi.” Cất bước đến gần, đưa túi xách cho Quân Quân.

Trần Hiểu Quân trừng mắt nhìn cậu đoạt lấy túi xách của mình đeo lên vai, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, đi tìm dưới ngọn đèn mờ ảo.

“Quân Quân, cậu tìm gì vậy?” Trình Hiểu Quân thấy cô vẫn đang tìm đồ.

Trần Hiểu Quân cúi đầu tiếp tục tìm: “Không biết bọn họ ném sách tôi đi chỗ nào rồi!”

Sách? Chẳng lẽ vì mấy quyển sách nên Quân Quân mới có xung đột với bọn họ sao? Trình Hiểu Quân nghĩ vậy thì yên tâm hơn một chút. Lúc trước cậu cứ lo lắng không biết có phải do Quân Quân làm chuyện gì không tốt nên mới đánh nhau với người ta không, cậu hiểu lầm rồi, Quân Quân không phải loại người như thế. Trình Hiểu Quân cũng giúp Quân Quân tìm sách, chỉ chốc lát sau, cậu đã thấy một quyền sách nhìn rất quen nằm cạnh bồn hoa: “Quân Quân, là quyển sách này à?”

Trần Hiểu Quân nghe tiếng chạy đến: “Đúng là quyển này rồi!”

“Chúng ta về nhà đi!” Trình Hiểu Quân nở nụ cười nhạt như không thấy.

Trần Hiểu Quân bỏ sách vào túi, nhìn chán quỷ đứng yên cứ như đang có chuyện gì đó: “Chân của cậu có sao không?”

“À! … Không sao, còn đi được.” Quân Quân đã lâu không quan tâm đến mình rồi.

“Cậu có sao tôi cũng không đỡ cậu về!” Không sức thuyết phục nói ra một câu, Trần Hiểu Quân mặc kệ chán quỷ đứng một mình, đi về phía trước.

“Không cần Quân Quân đỡ, tớ có thể tự về nhà.” Trình Hiểu Quân cười càng sâu hơn.

Hai người một trước một sau ung dung bước, người phía trước đi rất nhanh nhưng người phía sau vẫn giữ đúng khoảng cách một mét..

“Chán quỷ.”

“Sao vậy?”

Yên lặng…

“Cậu, sau này sách nào cũng phải viết tên tôi!”

Dừng lại…

“Được!”

Nhật ký Tớ, lo lắng cho cậu!

Tôi và Quân Quân đã là học sinh trung học rồi, tôi cứ nghĩ rằng học cùng lớp với Quân Quân và Xà Âm sẽ rất vui vẻ, nhưng tôi sai rồi, Quân Quân vẫn không được vui, là tại tôi, Quân Quân không muốn phải ở cạnh tôi. Tôi cũng biết được lý do tại sao tôi có thể chung lớp với Quân Quân, và tôi cũng rất cảm ơn bác Trần đã làm vậy. Nhưng Quân Quân vẫn ghét tôi. Cậu ấy bắt đầu không học nữa, đi học không chịu nghe giảng, tan học cũng không làm bài tập, chơi bời với đám bạn đến nỗi quên cả trời đất, chỉ có điều duy nhất không thay đổi, đó là cậu ấy vẫn lén đọc sách, ngay cả lời của Âm Âm cũng không nghe. Mọi chuyện cũng đều tại tôi mà ra, chắc chắn bạn cũng không muốn Quân Quân trở nên như vậy!

Quân Quân nhất định sẽ không nghe lời tôi, tôi suy nghĩ suốt mấy ngày cũng không có cách gì hay, không thể làm gì khác hơn ngoài mỗi ngày đều theo sau Quân Quân, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội để nói chuyện với Quân Quân. Tôi biết Quân Quân rất sợ bác Trần nên tôi mới nói cho bác Trần nghe dự định của cậu ấy, chỉ cần cậu ấy học không tốt, nhất định sẽ được chuyển sang lớp khác. Tôi nghĩ, Quân Quân nhất định giận tôi vì chuyện này nên mới lấy sách đánh tôi. Khi bị Quân Quân đánh, tôi có một ý nghĩ, hơn nữa ý nghĩ này lúc Quân Quân quơ sách uy hiếp, tôi đã trực tiếp áp dụng. Tôi sao có thể để Quân Quân bị những cuốn tiểu thuyết nói hươu nói vượn kia làm hỏng chứ, tuyệt đối không thể! Không ngoài dự định của tôi, Quân Quân cuối cùng cũng chịu rút lui, mới qua một ngày Quân Quân đã lập tức không nhịn nổi, mang những quyển sách tôi đã chuẩn bị cho cậu ấy đi. Quân Quân thật là đơn giản, rất đáng yêu…

Trải qua lần “nói chuyện” đó, Quân Quân bắt đầu hành động có ý tứ hơn, toàn bộ lực chú ý của cậu ấy đều chuyển sang việc đọc sách, như vậy cũng tốt, ít nhất thì những quyển sách này cũng tốt hơn việc Quân Quân ra ngoài chơi cùng đám bạn đồi bại đó, Quân Quân cũng không có ý định chuồn đi vào buổi tối nũa.

Khuya hôm nay, không hiểu sao Quân Quân vẫn chưa về nhà, tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi mang cặp sách sang, mong là sẽ đuổi kịp Quân Quân. Tôi không nghĩ tôi sẽ gặp được cậu ấy, nhưng lại gặp ở bồn hoa ven đường, không chỉ có một mình Quân Quân, bọn họ, định đánh nhau sao?

Tôi vội vàng xông đến, che trước mặt Quân Quân, sợ cậu ấy sẽ bị bọn kia bắt nạt. Quân Quân thấy tôi đến, bảo tôi đi đi để cậu ấy lại một mình, tôi làm sao mà bỏ mặc Quân Quân ở lại một mình được chứ, dù thoạt nhìn có vẻ Quân Quân không hề bị bắt nạt, nhưng tôi vẫn lo lắng mà! Quân Quân suýt nữa bị người tên Bành Hạo kia đá trúng, tôi sẽ không để cho Quân Quân bị thương, cho nên tôi không hề nghĩ ngợi đẩy Quân Quân ra. Thật sự rất đau, nhưng đau tôi cũng đứng lên, vì nếu Quân Quân bị thương thì tôi còn đau hơn …

Bành Hạo dường như vẫn muốn tiếp tục, không thể để Quân Quân đánh nhau, nhất định sẽ khiến Quân Quân bị thương, tôi nhịn đau, đứng lên nói nếu còn đánh nhau nữa tôi sẽ mách thầy chủ nhiệm, tôi tin bọn họ sẽ tin lời tôi. Sự thật đúng là như thế, bọn họ đi thật. Quân Quân vẫn còn tức vì sự xuất hiện của tôi, còn dám cản cậu ấy đánh nhau, nhưng chỉ cần Quân Quân không bị thương, tức giận một chút tôi cũng không để trong lòng. Quân Quân là điển hình của bên ngoài đanh đá nhưng trái tim bên trong thì mềm nhũn như đậu hũ, cậu ấy giận tôi, đánh tôi nhưng vẫn quan tâm hỏi chân tôi có bị thương không, bất kể Quân Quân nói thế nào tôi cũng không thấy buồn. Thật ra, Quân Quân vẫn quan tâm đến tôi mà.

Khi về nhà, tôi kích động khi nghe Quân Quân nói tôi hãy viết tên cậu ấy lên sách, dù tôi không hiểu sao Quân Quân lại nói vậy, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ, Quân Quân không ghét đồ của tôi, vậy có phải sẽ từ từ không ghét tôi nữa không? Như vậy có phải chứng minh tôi là của Quân Quân, Quân Quân cũng là của tôi không ….

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.