Bá nữ khiêm quân - Chương 12 phần 1

Chương 12 - Cậu đi chết đi

Từ sau sóng gió đọc truyện, Trần Hiểu Quân
so với trước kia bớt phóng túng đi rất nhiều, không còn đọc truyện trong giờ,
còn cái khác thật ra không có gì thay đổi. Ba Trần luôn vô cùng nghiêm khắc với
con gái sau đó lại cưng chiều cô con gái ruột này đến tột đỉnh, lại lần nữa
khoan dung nhường nhịn đối với hành vi tùy hứng của con gái, ông cảm thấy cho
con gái không nhiều cũng sẽ không nhẫn tâm phá hỏng không gian tự do yêu thích
của con gái, cũng chỉ có một hy vọng duy nhất là con gái có thể vui vẻ khỏe
mạnh vô tư mà trưởng thành.

Trần Hiểu Quân hai năm này về bản chất thì
không có gì thay đổi, cho nên lòng dạ cũng không có để trên việc học, thành
tích tất nhiên là khó mà leo lên vị trí cao hơn, chớp mắt một cái đã lên cấp
ba, thời điểm thi vào trường cao đẳng cũng càng ngày càng gần, ba Trần vội vàng
chạy đi chạy lại, không biết con gái mình nên làm cái gì bây giờ, con gái ông
như vậy nhất định là không thể thi nổi một đại học nào đó tốt một chút, nhưng
bây giờ mà bình chân như vại cũng không phải tính cách của ba Trần, phải giải
quyết vấn đề của con gái như thế nào đây? Ba Trần nhớ tới vợ của mình, nếu bà
ấy dạy dỗ không chừng Quân Quân cũng sẽ không trở nên tùy hứng như bây giờ, cứ
cố chấp cho mình là trung tâm, nếu từ nhỏ Quân Quân có mẹ ở bên cạnh dạy bảo,
nó cũng sẽ không trở thành một đứa không có chút vẻ gì của con gái như vậy,
cũng sẽ không thích Uyển Linh như vậy…

Nghĩ đến đây ba Trần đột nhiên nghĩ đến một
phương pháp có thể giúp con gái mình, có lẽ có thể dùng ưu thế của Quân Quân để
bù đắp khiếm khuyết. Rất nhanh ba Trần liền liên hệ với trường Quân Quân,
chuyện là vì trên phương diện này Quân Quân biểu hiện rất tốt. Vào học kỳ cuối
cùng của cấp ba, ngày Trần Hiểu Quân rời khỏi lớp yếu, gia nhập vào một lớp mới
– lớp năng khiếu thể dục. Trần Hiểu Quân không có dị nghị chấp nhận sự sắp xếp
của ba, kỳ thật như vậy cô cũng rất thích, ít nhất sẽ không giống trước kia
ngồi nhàm chán ở trong phòng học nghe thầy cô buồn chán giảng bài.

Thứ bảy tan học, Trần Hiểu Quân, Lương Âm
giống như trước đây hẹn cùng nhau về nhà.

“Quân Quân!” Lương Âm nhìn thấy Trần Hiểu
Quân lại hỏi: “Cậu thật sự bị chuyển đến lớp năng khiếu thể dục hả?”

Trần Hiểu Quân gật gật đầu: “Chẳng lẽ cậu
cho là giả?”

Lương Âm bị Quân Quân hỏi lại thì sửng sốt,
nhưng nghĩ kỹ thì cũng nhận ra như vậy cũng tốt. Quân Quân kỳ thật rất không
thích học tập, nhiều như vậy năm đọc sách đại khái cũng chỉ là quảng thời gian
tự chủ động đi học thi trung khảo thôi, kết quả cũng đã có rồi… Có lẽ như vậy
đối với Quân Quân mà nói là rất tốt, vừa không có áp lực học tập nặng nề, vừa
phù hợp với năng khiếu yêu thích của Quân Quân.

“Cậu nhất định trong lòng mừng chết đi được
ấy nhỉ, không cần học còn có thể quang minh chính đại mà chơi thể thao.” Lương
Âm dường như là nhìn thấu tâm tư Trần Hiểu Quân, cứ nhìn chằm chằm Trần Hiểu
Quân.

Trần Hiểu Quân ban đầu còn không buồn hé
răng, sau đó vẫn nhịn không được bật cười một tiếng “hì hì”: “Âm Âm, cậu rất
hiểu tớ, tớ cảm thấy bây giờ rất tốt, nửa ngày ở trong lớp học văn hóa, nửa
ngày luyện tập ngoài giờ, tớ rất hài lòng.” Nói xong còn đắc chí nhỏ giọng nói:
“Ba còn không biết tớ vì quyết định ông ấy mà phấn chấn vui ngất trời.”

Lương Âm nghe đến đó cũng vì cảm thấy khổ
tâm của ba Trần không đáng giá hung hăng gõ ót Quân Quân một cái: “Cậu chắc đắc
ý lắm nhỉ!”

“Sao lại đánh tớ!” Trần Hiểu Quân la ai
oán.

“Đúng rồi Quân Quân” Lương Âm nghĩ nghĩ
hỏi: “Cậu tính thì trường đại học nào chưa?”

“Còn nửa năm nữa mà, sao cậu lo xa quá vậy,
tớ còn chưa nghĩ nhiều như vậy.” Trần Hiểu Quân thành thật trả lời, hiện tại
nghĩ đến vấn đề này thì quá mệt mỏi thà cứ không nghĩ còn hơn.

“Cậu còn chưa nghĩ đến?” Lương Âm lần này
nổi giận, “Đầu óc cậu mỗi ngày để làm cái gì, học kỳ này chỉ còn có hơn ba
tháng, cậu còn không lo suy nghĩ đi?”

“Nếu không thì cứ thi vào khoa thể dục của
trường nào đó tốt nhất vậy?” Trần Hiểu Quân a dua giả vờ suy nghĩ sâu xa.

“Trường tốt nhất?” Lương Âm không nể mặt
nói thẳng: “Cậu cho là với thành tích hiện tại cậu có thể thi đậu?”

Trần Hiểu Quân hoài nghi hỏi: “Chẳng phải
học sinh thể dục và nghệ thuật lớp văn hóa không yêu cầu thành tích cao sao?”

“Không cao cậu cũng vào không được khoa thể
dục của trường tốt nhất!” Lương Âm lại nói móc.

“Phải không?” Trần Hiểu Quân cũng bắt đầu
tự hỏi vấn đề này. Cho nên người xưa mới nói chuyện Mạnh mẫu tam thiên vẫn rất
có lý, Trần Hiểu Quân tựa như con của Mạnh mẫu, phải ở nơi có hoàn cảnh tốt mới
có thể nghĩ đến chuyện tiến bộ.

Trần Hiểu Quân không bao lâu sau khi hai
người ai về nhà nấy liền quẳng vấn đề này đi không thương tiếc, sau đó trốn ở
trong phòng của mình đọc truyện. Hiện tại Trần Hiểu Quân đã thông minh hơn, cô
không hề giống lúc còn học cao nhất (lớp 10) chỉ là xem mấy
quyển truyện này chỉ chỉ giải trí vô dinh dưỡng, cô còn có thể giống như lúc
học sơ trung (THCS) đọc một ít sách văn sử mình thích. Nhưng
mỗi lần ở lén đọc truyện giải trí ở bên cạnh cũng sẽ để một quyển sách ngoại
khóa, nếu ba Trần đột nhiên tiến vào còn có thể làm lá chắn. Hiệu quả cực kỳ,
bởi vì ba Trần không còn phản đối can thiệp vào chuyện cô đọc sách.

Học sinh năng khiếu tham gia thi vào trường
cao đẳng không giống với so với học sinh bình thường, chỉ cần tham gia thi vào
trường cao đẳng, bọn họ trước khi thi vào trường cao đẳng còn phải thi năng
khiếu, Trần Hiểu Quân cũng như bọn họ hai tháng trước thi vào trường cao đẳng
cũng bắt đầu cuộc thi năng khiếu thể dục. Cuộc thi năng khiếu thể dục mỗi năm
sẽ không giống nhau, năm nay hạng mục thể dục cho học sinh nữ mà Trần Hiểu Quân
phải thi có năm hạng: chạy 100 mét, chạy 800 mét, nhảy xa, đẩy tạ và nhảy cao.
Năm hạng mục này Trần Hiểu Quân đều đã từng học ở trường, chạy bộ là sở trường
của cô, không thành vấn đề, nhảy xa cũng rất tốt, nhảy cao cũng biết, chỉ có
môn đẩy tạ này tương đối yếu nhất. Cho nên sau khi biết hạng mục thi này Trần
Hiểu Quân liền tập trung vào môn đẩy tạ. Trần Hiểu Quân cái tôi rất lớn, nhưng
dù cho bỏ môn đẩy tạ không tốt, thầy cô vẫn nói cô là “gà mờ” không đủ khả năng,
thầy cô cũng vì sự gà mờ của cô mà tiến hành huấn luyện, chưa tới một tháng
cũng có tiến bộ không nhỏ, nhưng vẫn kém hơn bạn học cùng khóa một chút.

Đã đến giờ thi, Trần Hiểu Quân mặc kệ luyện
được như thế nào cũng thi. Năm hạng mục thi trong một ngày là xong, buổi sáng
chủ yếu là chạy bộ, buổi chiều là ba hạng mục khác. Trần Hiểu Quân buổi sáng
biểu hiện rất tốt thành tích đều đạt tới trên 97 điểm, hạng mục buổi chiều,
Trần Hiểu Quân cũng triển khai như thường, không xuất hiện sai lầm lớn làm ảnh
hưởng đến thành tích. Cuối cùng điểm tổng kết trung bình cả năm môn đều trên
90, thành tích này ở trường bọn họ được xếp vào loại cao, nhưng ở trong tập hợp
học sinh thể dục thì không là cái đinh gì. Hai tuần sau công bố kết quả của học
sinh thể dục đã dự thi, Trần Hiểu Quân lại một lần nữa lọt vào nhóm cuối sát
chỉ tiêu, điểm trúng tuyển vào khoa thể dục của trường cô muốn ghi danh vừa vặn
là 90 điểm.

Trần Hiểu Quân sau khi nghe được thở dài
nhẹ nhõm một hơi, ba Trần sau nghe tin rất vui. Nhưng ba Trần không lạc quan
như Trần Hiểu Quân, ông đối với chuyện như vậy có vẻ suy tính nhiều hơn, Trần
Hiểu Quân vừa lúc thi được 90 điểm, số điểm không nhiều lắm cũng không ít, như
vậy vẫn rất nguy hiểm, số điểm này đã có rồi, muốn vào bộ môn văn cũng không
còn kịp rồi, nhưng mà muốn con gái trăm phần trăm thuận lợi tiến vào trường tốt
thì hiện tại chỉ có một biện pháp chính là đánh gục người cạnh tranh vào khoa
văn hóa, xác định ý tưởng này xong ba Trần bắt đầu kế hoạch. Kế hoạch của ông
rất đơn giản, tìm Trình Hiểu Quân, chỉ có Trình Hiểu Quân mới có thể giúp con
gái ông học văn hóa, đây không phải nói Trình Hiểu Quân có bao nhiêu năng lực,
mà là Trình Hiểu Quân có kiên nhẫn có nghị lực có trách nhiệm, nhiều năm như
vậy cũng chỉ có cậu bé có thể chịu được tính khí của con gái mình.

Lần này không cần Trần Hiểu Quân ra ngựa,
ba Trần đích thân ra mặt, ông biết Trình Hiểu Quân cũng đang đứng trước kỳ thi
lên lớp quan trọng này mà yêu cầu thì có chút làm khó cậu, nhưng vì con gái ông
đã làm không ít chuyện cưỡng ép, lần này cũng vậy. Vì con gái, ba Trần cũng gặp
nhiều rắc rối. May mắn, Tần Uyển Linh thông tình đạt lý cùng Trình Hiểu Quân
thành tâm cam đoan làm cho áy náy của ba Trần tiêu giảm không ít, cứ như vậy,
Trần Hiểu Quân theo mệnh lệnh bắt buộc của ba lại bắt đầu một đoạn đời thống
khổ học kèm.

Trình Hiểu Quân việc học so với Trần Hiểu
Quân nhiều hơn rất nhiều, cho nên hai năm này cậu về cơ bản đến cơ hội về nhà
cùng Trần Hiểu Quân như trước cũng không có, hôm nay Trình Hiểu Quân trước tiên
hoàn thành nhiệm vụ thầy cô giao rồi chờ Trần Hiểu Quân đang ở huấn luyện ở
trên sân thể dục cùng nhau về nhà.

Trần Hiểu Quân lúc quỷ đáng ghét tiến vào
sân thể dục liền nhìn thấy cậu, nhưng cùng lúc huấn luyện chưa chấm dứt, còn ở
phương diện khác thì cô không muốn để ý đến quỷ đáng ghét quỷ vốn không có đi
qua chào hỏi còn làm bộ như không thấy tiếp tục huấn luyện. Trần Hiểu Quân vẫn
như trước có thể xem quỷ đánh ghét không khí, những người khác thì không hẳn.

“Cậu ta đang đợi cậu đó hả?” Trương Hiểu
Tĩnh đang cùng huấn luyện với Trần Hiểu Quân đi đến bên cạnh Trần Hiểu Quân
hỏi.

“Ai?” Trần Hiểu Quân bị hỏi đột nhiên như
vậy vừa thuận miệng nói.

“Còn có ai nữa chứ!” Trương Hiểu Tĩnh chỉ
vào Trình Hiểu Quân đang ngồi ở xa xa nói: “Chính là người ôn nhu nhất trường,
học giỏi nhất trường chúng ta, tinh hoa của trường, còn cùng tên với cậu lại là
bạn học cũng là hàng xóm của cậu, Trình Hiểu Quân đó!” lại là một học sinh bị
tiểu thuyết vườn trường lưu hành đầu độc, cũng khó trách lại chú ý tới hai bọn
họ.

“Cậu ta?” Tinh hoa của trường? Trần Hiểu
Quân khinh thường liếc Trương Hiểu Tĩnh một cái, “Vậy thì sao?”

“Hắc hắc…!” Chủ ý bắt đầu lộ diện, “Vì sao
cậu ta phải đợi cậu vậy?”

“Học kèm.” Trần Hiểu Quân trả lời.

“Chỉ là vì cho cậu học kèm?” Trương Hiểu
Tĩnh không bỏ cuộc bát quái, “Các cậu không phải đang nói chuyện yêu đương đó
chứ?”

Trần Hiểu Quân nghe lời Trương Hiểu Tĩnh
nói thiếu chút nữa thả quả tạ đang cầm trong tay nện lên chân mình: “Cậu nói
cái gì?”

“Hai người các cậu không phải đang nói
chuyện yêu đương sao?” Cũng khó trách Trương Hiểu Tĩnh nghĩ như vậy, Trình Hiểu
Quân là học sinh tốt nổi danh toàn trường, bộ dạng anh tuấn tiêu sái hào hoa
phong nhã, tính cách ôn nhu khiêm tốn, chưa từng có ai thấy cậu ta không tốt,
nhưng chưa từng ai thấy cậu ta lúc hết giờ chờ ai, cùng ai về nhà, thậm chí nói
chuyện phiếm cũng không có, có thể thấy cậu ta đến nếu bọn họ không sợ hãi,
kinh ngạc thì đó là giả, “Chẳng lẽ cậu không thích Trình Hiểu Quân?”

“Thích cái đầu cậu!” Trần Hiểu Quân rùng
mình một cái rồi đi qua, “Ai mà thích cái tên quỷ đáng ghét kia chứ!”

“Còn nói không phải?” Trương Hiểu Tĩnh như
là bắt được nhược điểm, “Quỷ đáng ghét, gọi thân thiết như vậy!”

Gọi thân thiết? Trần Hiểu Quân trong đầu
bốc khói, cái này gọi là ‘thân thiết’? Tuyệt đối không phải: “Đó là do cậu ta
từ nhỏ đến lớn vốn cũng rất đáng ghét!”

“Còn từ nhỏ đến lớn? Thanh mai trúc mã
tương lai đại bộ phận đều trở thành người yêu.” Trương Hiểu Tĩnh gật đầu, giống
như đã nhìn thấy tương lai tốt đẹp sống hạnh phúc bên nhau của hai người.

“Muốn làm người yêu? Cậu đi mà nói chuyện
yêu đương với cậu ta đi! Nhưng mà…” Trần Hiểu Quân ném quả tạ cho Trương Hiểu
Tĩnh còn đang chìm trong ảo tưởng, “Cậu đem quả tạ này đến phòng thể dục đi!”

“Vậy cậu làm gì?” Trương Hiểu Tĩnh há hốc
mồm.

Trần Hiểu Quân xách túi sách bỏ chạy: “Tớ
đi giúp cậu làm bà mai!”

“Trần, Hiểu, Quân!” Trương Hiểu Tĩnh bất
mãn la to với cái bóng của Trần Hiểu Quân.

Trần Hiểu Quân đi bộ trên đường chạy trước
mặt gọi Trình Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân thấy cô đi qua liền đứng lên: “Tinh…”
nghĩ đến mấy chữ tiêu thanh vừa rồi Trương Hiểu Tĩnh nói, “Còn đứng đó làm gì,
đi thôi!”

“Ừ!” Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân đột
nhiên thay đổi vẻ mặt ngơ ngác, không hỏi cô tại sao liền đi theo Trần Hiểu
Quân ra khỏi trường.

Trình Hiểu Quân dọc đường đi theo Quân Quân
cũng không thấy nói với cô lời nào, Trần Hiểu Quân hiện tại trong lòng lại nghĩ
đến những lời của Trương Hiểu Tĩnh nói. Con mắt Trương Hiểu Tĩnh này sao lại
thấy mình và quỷ đáng ghét như là đang yêu nhau? Còn nói cái gì thanh mai trúc
mã sẽ trở thành người yêu, chuyện đó trên thế giới không phải có rất nhiều cặp
không như vậy sao, đúng là đọc truyện đến tẩu hỏa nhập ma rồi… Trần Hiểu Quân
cụp bả vai, cảm thán chính mình cũng đọc rất nhiều truyện vậy mà cũng không có
trí tưởng tượng như vậy. Hai người đều chìm đắm trong tâm sự của riêng mình,
không có chút dấu hiệu giao lưu qua lại, mệt quá đi hai người sao có thể làm
bạn nhiều như vậy năm hả…

Trần Hiểu Quân một mình đi ở phía trước
cũng không có nhìn đường, Trình Hiểu Quân ở phía sau vừa nhìn Quân Quân vừa
nghĩ tuy rằng Quân Quân chưa nói chuyện với mình nhưng thời gian dài như vậy
không có Quân Quân cùng nhau về nhà hôm nay lại có thể đi cùng cô, tâm tình vẫn
vô cùng tốt. May mà có Trình Hiểu Quân luôn chú ý mà Trần Hiểu Quân mới tránh
được một vụ tai nạn.

“Quân Quân, cẩn thận!” Trình Hiểu Quân kéo
Quân Quân đang sắp xuyên qua đường cái, “Cậu không sao chứ?”

Trần Hiểu Quân sững sờ hoang mang nhìn theo
cái xe ô tô sượt qua người trả lời: “Tớ, không sao…”

Giọng nói của Trình Hiểu Quân lúc này mới
dãn ra, cũng may mình đúng lúc kéo Quân Quân lại: “Quân Quân, lúc qua đường
phải nhìn xe qua lại đó.” Hoàn toàn không có ý trách cứ ở bên trong mà còn tràn
ngập sự quan tâm lo lắng.

“Ừ!” Câu ‘tớ biết rồi’ còn chưa kịp nói ra,
Trần Hiểu Quân đã cảm giác được hiện tại hình như là mình đang ở trong lòng quỷ
đáng ghét, cô cứ như có điện xẹt từ trong lòng quỷ đáng ghét nhảy ra trừng mắt
nhìn, động tác hơi lộ vẻ hoảng hốt, lớn tiếng chỉ trích Trình Hiểu Quân: “Cậu
làm gì vậy?”

“Tớ…” Không làm cái gì cả! Trình Hiểu Quân
yên lặng thở dài, “Tớ nhìn thấy cậu không có chú ý tới xe đang chạy tới, sợ cậu
bị xe đụng nên mới kéo cậu lại.”

Trần Hiểu Quân cũng biết mình hỏi không
đúng liền mở miệng: “Hừ, lần sau chỉ cần nhắc nhở tớ là được.”

Lần sau? Ở trong lòng cười khổ, tốt nhất là
đừng có lần sau: “Tớ biết rồi, bọn mình về nhà đi!” Đi đến bên cạnh Quân Quân
cùng cô sánh vai.

Trần Hiểu Quân thu lại vẻ thờ ơ tiếp tục đi
về phía trước.

Lúc về tới nhà Tần Uyển Linh còn chưa về,
hai người liền trực tiếp đi đến thư phòng bắt đầu học bài. Trình Hiểu Quân đã
chuẩn bị bài vở Quân Quân cần học rất kỹ càng, đặt ở trước mặt Quân Quân: “Đây
là mấy bài học quan trọng cậu đọc qua trước một lần, có cái gì không hiểu có
thể hỏi tớ. Ừ đầu tiên là xem ví dụ mẫu, rồi dựa theo ví dụ mẫu mà làm tiếp
những bài tiếp theo.”

Trần Hiểu Quân vừa thấy trước mặt là một
chồng sách và bài thi cao ngất thì choáng váng đầu: “Nhiều vậy luôn ấy hả?”

“Nhiều?” Trình Hiểu Quân không cảm thấy quá
nhiều, cậu cũng không biết mình đã làm bao nhiêu sách và bài thi như vậy, thấy
Quân Quân nhanh chóng biến thành một bà cụ non, nghĩ nghĩ lại nói: “Vậy hôm nay
cậu trước hết làm một phần bài thi đi, bài thi không thể thiếu cậu nhất định
phải luyện, hai quyển sách này, tớ vừa đánh dấu mấy câu trọng điểm rồi cậu xem
lại nhé.”

“Vậy cũng không nhiều lắm!” Trần Hiểu Quân
gật đầu lấy ra một bài thi toán học bắt đầu làm lên.

Trình Hiểu Quân rất vui vẻ khi nhìn thấy
Quân Quân an tĩnh lại, mỗi một lần chỉ cần Quân Quân làm việc là sẽ trở nên rất
im lặng giống một đóa thủy tiên đứng yên trong nước thuần khiết mà nhàn nhã.
Mình đang nghĩ cái gì vậy? Trình Hiểu Quân cũng ngồi xuống cầm lấy sách, như
vậy mới có thể nghĩ đây đó, nếu Quân Quân mà biết khẳng định sẽ thượng cẳng
chân hạ cẳng tay với mình, có khả năng càng nghiêm trọng…

Qua chừng một giờ, Trần Hiểu Quân cuối cùng
cũng vật lộn làm xong bài thi toán học: “Trả cậu, mấy cái khác tớ không làm
được.” Đem bài thi bày ở trước mặt quỷ đáng ghét cũng không cảm thấy lời mình
nói căn bản không giống như là đang học tập người khác.

Đại khái sự thật cũng giống như ba Trần đã
nghĩ, chỉ có Trình Hiểu Quân mới có thể dễ dàng tha thứ cho Trần Hiểu Quân tùy
hứng bá đạo với lại không phân rõ phải trái. Trình Hiểu Quân còn đem bài thi
Quân Quân nghiêm túc xem một lần, có mấy đề vẫn làm sai, cậu vừa xem vừa ở bên
cạnh làm một ký hiệu. Trần Hiểu Quân ở ngay bên cạnh nhàm chán nhìn động tác
của quỷ đáng ghét.

Quỷ đáng ghét này, chẳng lẽ trước kia cũng
vẫn đều nghiêm túc như vậy? “Đàn ông khi nghiêm túc là có mị lực nhất”, Trần
Hiểu Quân nhớ tới trong truyện hoặc là mấy người bạn đã từng nói như vậy. Nghĩ
như vậy Trần Hiểu Quân thấy cần phải thận trọng với quỷ đáng ghét, bọn họ đều
nói quỷ đáng ghét anh tuấn tiêu sái, nhưng mà…? Đúng là không khó coi, nhưng
không thể nói là anh tuấn tiêu sái à! Hào hoa phong nhã sao? Hẳn là im lặng
giống như… một chú chó nhỏ không sủa gâu gâu! Ôn nhu? Hẳn là vô dụng mới đúng!
Khiêm tốn hả, chỉ là có chút không kiêu ngạo thôi. Giỏi nhất? Chưa hoàn toàn
như vậy, từ khi quen biết với quỷ đáng ghét này cậu ta bắt đầu vốn không có
chuyện gì làm rất giỏi… Ngoại trừ thành tích học tập. Trần Hiểu Quân biểu tình
nghiêm túc nhìn chằm chằm quỷ đáng ghét, ở trong lòng đã muốn phản bác hoàn
toàn lời người khác nói quỷ đáng ghét vĩ đại sau đó mới dương dương tự đắc gật
đầu nhếch đuôi lông mày, người khác nghĩ vậy là vì không biết thiên tài chán
ghét còn cho rằng cậu ta tốt, cậu ta giỏi, cậu ta vĩ đại, nhất định là như vậy

“Quân Quân? Quân Quân?” Trình Hiểu Quân lấy
khửu tay hích Trần Hiểu Quân một cái, “Cậu làm sao vậy?” bộ dáng thoạt nhìn như
đang rất vui?

“Hả?” Tưởng tượng của Trần Hiểu Quân bị quỷ
đáng ghét cắt ngang, “À! Không có việc gì, không có việc gì…”

“Vậy sao?” Nhìn thế nào cũng không giống,
biết Quân Quân nhất định sẽ không nói cho mình nghe Trình Hiểu Quân cũng không
hỏi lại: “Tớ đã đem chỗ sai trong bài thi chỉ hết ra đây, có mấy đề là tính
toán sai, cậu trước tiên tính lại mấy cái đề đó một lần sau đó tớ đem chỗ cậu
làm sai và không làm được giảng cho cậu nghe.”

Trần Hiểu Quân hậm hực gật đầu, đang đắc ý
quỷ đáng ghét không có nhìn ra suy nghĩ vừa rồi trong lòng mình.

Trình Hiểu Quân im lặng giống như là không
khí, lặng lẽ nhìn Quân Quân tính toán công thức theo đề bài, cảnh tượng như vậy
tựa như thật lâu trước kia vẫn liên tục đến bây giờ quen thuộc như vậy khó quên
như vậy…

Tháng cuối cùng trung học, Trần Hiểu Quân
luôn luôn dưới sự giám sát của ba Trần mỗi ngày xuống cùng Trình Hiểu Quân học
bài, mà với tính kiên nhẫn phụ đạo của Trình Hiểu Quân, ba Trần thực vừa lòng
nhìn thấy con gái mình lại tiến bộ. Quả nhiên, vẫn là nhờ bản lĩnh của Hiểu
Quân!

Kỳ thi vào trường cao đẳng đúng hạn đã tới,
tất cả học sinh gian khổ học tập khổ đọc hơn mười năm cõi lòng trần đầy khát
vọng tiêu sái vào bàn kiểm duyệt cảnh cửa thông vào vũ đài đời người, ở mấy
chục vạn cuộc kiểm duyệt trên đài ra sức phát huy sở hữu tài hoa sức lực để làm
bài thi hoàn mỹ nhất.

Lại nói hai ngày rất ngắn nhưng đối với thí
sinh đang ở trong trường thi thì vô cùng quan trọng, trong hai ngày này có thể
một người đánh mất tương lai cũng có thể đạt đến tương lai. Nhưng mà qua này
hai ngày tất cả từ trên chiến trường xuống dưới kia một khắc, mỗi người đều
muốn dỡ xuống một gánh nặng hy vọng, cởi cặp sách trĩu nặng một phần tâm hồn
như chững lại.

Từ trong trường thi đi ra, Trần Hiểu Quân
liếc mắt một cái liền thấy chờ ở ngoài cửa trường ngoài ba còn có dì, cảm xúc
“Có ba thật tốt”, “có dì thật tốt” dấy lên trong lòng, cô chạy tới ôm ba vui vẻ
la: “Ba! Dì!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.