Bá nữ khiêm quân - Chương 15

Chương 15 - Cậu, đúng là người hầu ngoan

Từ sau lần từ phòng giải phẫu trở về, Trần
Hiểu Quân hối hận đến nỗi ruột bầm tím, tóc cũng dài ra, mắng chửi tên quỷ đáng
ghét dám ôm cô vào lòng kia, còn dám nói thích nữa, tên ngu ngốc này, ngay cả
lời nói cũng không giống như người bình thường. Không chỉ vậy, sau đó, cứ mỗi
lần thấy cô là quỷ đáng ghét lại cười đáng ghét như vậy nữa! Tên quỷ đáng ghét
này, đã chiếm tiện nghi của mình mà còn dám vác mặt đến gặp mình? Không lườm
chết cậu tôi không gọi là Trần Hiểu Quân. Vậy tại sao lại là lườm mà không phải
mắng hay đánh? Bởi vì Trần Hiểu Quân sẽ không ngu ngốc lặp lại những sai lầm hồi
năm nhất nữa. Nhưng chiêu này thật là vô dụng, lườm đến nỗi mắt muốn lòi ra mà
tên quỷ đáng ghét đó vẫn cứ xuất hiện trước mặt cô… Chỉ còn cách đơn giản nhất,
chính là xem như không thấy.

Nói đơn giản ra thì cách này là không nghe,
không nhìn, không phản ứng. Từ nhỏ đến lớn, hai người đã chiến tranh lạnh không
ít lần, nhưng với người khác thì chiến tranh lạnh cùng lắm kéo dài vài ngày đến
vài tuần là cùng, nhưng Trình Hiểu Quân và Trần Hiểu Quân không phải người bình
thường, một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai người cũng phải ngót nghét từ vài
tháng đến vài năm. Lần này lại bắt đầu chiến tranh lạnh, Trình Hiểu Quân chỉ có
thể lẳng lặng quan sát Trần Hiểu Quân, bởi vì anh đã bắt đầu bước vào chương
trình học của năm thứ 3, không còn thời gian và sức lực để chơi trò trốn tìm
với cô nữa. Có đôi khi, anh chỉ có thể yên lặng mà chấp nhận quan hệ đặc biệt
này của hai người.

Nhưng dù cục diện có bế tắc đến đâu thì
cũng sẽ có lúc bị phá vỡ, lần này, chính là việc Trần Hiểu Quân vốn khỏe như
vâm lại ngã bệnh.

Năm nay Trần Hiểu Quân đăng ký tham gia thi
đấu một hội thi thể thao, hạng mục tập thể và cá nhân đều có, trước kia cô cũng
từng tham gia nhưng lại vì nhiều lý do mà nhiều lần lỡ hẹn với huy chương. Năm
nay lên năm 3 đại học, cuộc thi lại chỉ diễn ra mỗi năm một lần, sau này lên
năm 4 thì sẽ không còn cơ hội nữa, vậy nên lần này Trần Hiểu Quân nhất quyết
tham gia toàn bộ hạng mục bao gồm cả tập thể lẫn cá nhân.

Trần Hiểu Quân từ nhỏ đã được ba và Trình
Hiểu Quân bồi dưỡng hun đúc nên đã sớm hiểu được đạo lý là muốn có được cái gì
đó thì tất nhiên trước đó mình phải trả giá, vậy nên những thứ gì đưa đến tay
cô đều vui vẻ mà nhận. Lần thi đấu này, Trần Hiểu Quân dùng rất nhiều thời gian
và công sức để luyện tập. Trừ việc huấn luyện mỗi ngày ra, cô còn dành ra một ít
thời gian để tự mình luyện tập. Trần Hiểu Quân là một người cố chấp, chỉ cần là
chuyện cô thích, cô nhất định sẽ mất ăn mất ngủ để thực hiện nó, cứ nhìn chuyện
đọc sách hồi nhỏ là biết. Lần này, cô quyết tâm nhất định giành thành tích tốt,
dĩ nhiên lại càng cố gắng hơn bất cứ lúc nào hết.

Mỗi ngày, Trần Hiểu Quân dành ra ít nhất
sáu tiếng để vất vả kiên trì tập luyện, chuyện này cũng không phải quá khó so
với thể lực và năng lực của cô, nhưng ngặt nỗi dạo này tiết trời khi lạnh khi
nóng, thay đổi không thôi. Trần Hiểu Quân thần kinh thô dĩ nhiên không chú ý
đến những việc nhỏ nhặt này, mỗi ngày đều mặc quần áo mỏng tang để tập luyện,
đổ mồ hôi thì ngồi nghỉ ngơi trước gió, không khéo còn do cô tập luyện xong còn
về ký túc tắm bằng nước lạnh, kết quả, cứ ngày ngày lặp lại như vậy, Trần Hiểu
Quân cô đã vinh quang ngã bệnh, nhiệt độ cơ thể cứ nóng rần lên. Đúng lúc,
Quách Tuyết lại phải về nhà, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Trần Hiểu
Quân, dù cô có cố gắng thế nào thì bệnh vẫn không có dấu hiệu suy giảm, rốt
cuộc, vừa luyện tập xong, trở về phòng là bất tỉnh luôn.

Khi cô tỉnh lại, hình như Quách Tuyết đã
trở về ký túc xá liền gọi: “Quách Tuyết …”

“Quân Quân, cậu tỉnh rồi à?!” Trình Hiểu
Quân lấy một thau nước từ trong nhà vệ sinh ra, ngồi xuống cạnh Trần Hiểu Quân:
“Cậu có thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

Trần Hiểu Quân không rảnh để suy đoán
nguyên nhân tại sao quỷ đáng ghét lại xuất hiện trong ký túc xá của cô, cái đầu
đang đau nhức mới là vấn đề cần cô quan tâm đây: “Mấy giờ rồi…?”

Trình Hiểu Quân nhìn đồng hồ đeo tay: “Bảy
giờ rưỡi.” Sau đó nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho cô.

“Mới bảy giờ rưỡi thôi sao? Sao tôi lại
thấy đói thế này…” Trần Hiểu Quân đưa tay sờ sờ bụng, rỗng tuếch.

Trình Hiểu Quân thở dài nói: “Bây giờ là
bảy giờ rưỡi sáng rồi.” Hôm qua luyện tập không ngừng nghỉ, tiêu hao thể lực
lại không ăn tối, không đói mới lạ, thấy Quân Quân định ngồi dậy, anh ấn cô nằm
xuống giường, nói, “Cậu nằm nghỉ đi, tớ đi mua đồ ăn cho.”

“Sáng rồi sao? Sao tôi lại ngủ lâu đến
vậy…” Trần Hiểu Quân nhớ lại, hôm qua cô về lúc năm giờ, chẳng lẽ đã ngủ một
giấc mười mấy tiếng rồi sao?

“Cậu bị bệnh mà cũng không biết sao?” Giọng
điệu của Trình Hiểu Quân mang theo chút tức tối, “Nếu không phải chiều nay tớ
thấy cậu ở trong sân tập có gì đó kỳ lạ, gọi điện thoại cho cậu thì không có ai
bắt máy nên mới chạy lại đây xem, cậu không phải là cứ nằm lỳ trong ký túc xá
không chịu tìm người giúp đỡ cũng không biết đường khám bệnh chứ?”

Trần Hiểu Quân suy nghĩ lại, cảm giác thật
không thoải mái, vốn dĩ trước giờ chỉ cần hai ngày là cô không còn đáng ngại gì
nữa: “Tôi cứ tưởng vài ba ngày là hết…”

“Quân Quân…” Trình Hiểu Quân đau lòng mà
dịu dàng nhìn Quân Quân yếu ớt nằm trên giường bệnh: “Quân Quân, cậu nhất định
phải học cách tự chăm sóc mình, nếu không thì cậu cứ gọi tớ, tớ nhất định sẽ
đến giúp cậu, đừng tưởng bị cảm thì không có gì đáng lo, có đôi khi, mấy căn
bệnh phức tạp cũng là từ vài cái nhỏ nhặt này mà ra, sau này khó chịu thì phải
đi khám bệnh, uống thuốc, nếu không tớ sẽ lo lắng lắm, tớ đây sẽ làm bác sĩ…”
Trình Hiểu Quân không nói nữa, sau khi học y, anh biết rất nhiều bệnh, không lo
Quân Quân sẽ xảy ra chuyện nhưng mỗi lần thấy Quân Quân như thế này, anh cũng
thấy đau lòng. Mới đầu là vì Quân Quân mà học y, bây giờ anh đã có thể giải
quyết những vấn đề này, sao có thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn Quân Quân bệnh tật yếu
ớt thế này chứ…

“Tôi… Tôi đói quá…” Không biết có phải do
bị cảm hay không mà mặt cô nóng rần lên, cảm thấy ngại ngùng khi nhìn vào ánh
mắt quan tâm của Trình Hiểu Quân, cô vội vàng nhìn sang chỗ khác.

“A!” Trình Hiểu Quân khựng lại vài giây,
sau đó mới nói: “Đúng rồi! Quân Quân, cậu nghỉ ngơi đi, tớ đi mua đồ ăn sáng
cho cậu ngay.” Sao chuyện quan trọng như vậy mà mình cũng quên được cơ chứ?
Trình Hiểu Quân lập tức cầm đồ đi ra ngoài, trước khi đóng cửa ký túc xá vẫn
còn nhắc nhở Trần Hiểu Quân: “Ngoan ngoãn mà nghỉ ngơi đó, tớ sẽ về nhanh
thôi.”

Trình Hiểu Quân đi rồi, Trần Hiểu Quân nằm
trên giường, nghĩ lại những chuyện xảy ra gần đây, cảm thấy đau đầu không thôi…

Chừng 20 phút sau, Trình Hiểu Quân trở về,
tay cầm theo một hộp cháo nóng hổi, thơm ngào ngạt, một bịch bánh bao và một
hộp sữa tươi: “Tớ về rồi đây, tớ có mua nhiều thứ cho cậu ăn nữa này.” Trình
Hiểu Quân đặt đồ ăn xuống bàn, đỡ Trần Hiểu Quân dậy, sau đó cầm hộp cháo lên,
dáng vẻ như đang chuẩn bị đút cho Quân Quân.

“Tự tôi làm được...” Trần Hiểu Quân phát
hiện ý đồ của tên quỷ đáng ghét, liền giật lấy cái hộp cháo trong tay anh tự
ngồi dậy ăn.

Trình Hiểu Quân ngây ngốc ngồi bên cạnh
Quân Quân, một lúc lâu sau, thấy mặt cô từ từ tối lại, anh mỉm cười nhanh chóng
cầm những món khác lên: “Đừng ăn nhanh quá, coi chừng nóng!”

Trần Hiểu Quân sợ hãi la lên: “Quỷ đáng
ghét…?”

Trình Hiểu Quân quay đầu lại: “Sao vậy?”

“Tôi… Quần áo của tôi… Hình như hôm qua
tôi… không có mặc… bộ đồ này…?” Chẳng lẽ mình nhớ nhầm sao? Không thể nào! Sao
người mình lại sạch sẽ vậy chứ, rõ ràng mình nhớ tối hôm qua mình đâu có tắm
trước khi ngủ đâu…

Trình Hiểu Quân chợt khựng lại, không dám
quay đầu nhìn Quân Quân: “Quần áo của cậu…”

“Hình như tôi không có mặc bộ quần áo này
thì phải?” Trần Hiểu Quân khẳng định, thật sự là vậy, bỗng chốc, cô lạnh giọng,
“Ai đã thay đồ cho tôi vậy…?”

“À…?” Trình Hiểu Quân do dự một chút, cứng
nhắc nói: “Lúc mà tớ tới thì thấy quần áo của cậu đầy mồ hôi nên mới gọi điện
cho một cô bạn cùng lớp đến thay đồ giúp cậu…”

Trần Hiểu Quân không tin lắm, nhưng cảm
thấy tên quỷ đáng ghét này không dám lừa gạt mình, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Ờ…
Vậy thì được.” Sau đó lại bắt đầu thưởng thức đồ ăn.

Trình Hiểu Quân quay đầu lại, chăm chú nhìn
Quân Quân, vẻ lo lắng trong mắt dần biến mất, thay vào đó là sự ảm đạm không
thôi, Quân Quân như vậy không biết rốt cuộc là mình may mắn hay bất hạnh đây
nữa, vậy cũng tốt… Còn hơn để Quân Quân biết chân tướng nhất định bây giờ đã
lập tức đuổi mình đi rồi.

Trần Hiểu Quân nhanh chóng xử xong chén
cháo, cầm bánh bao mà quỷ đáng ghét đưa cho mình: “Cháo và bánh bao mua ở tiệm
Long Ký ngoài trường hả?” Mùi vị quá đỗi quen thuộc, chắc chắn không phải căn
tin của trường làm.

“Ừm!” Trình Hiểu Quân gật đầu, “Nếu cậu
thích ăn thì sau này rảnh rỗi, tớ sẽ mua đem qua cho cậu. Cháo và bánh bao ở
Long Ký rất vệ sinh, lại có dinh dưỡng đầy đủ, ăn mãi không ngán, ăn nhiều cũng
không sao.”

Trần Hiểu Quân đặt bánh bao xuống: “Cậu vừa
nói cậu đến Long Ký mua mấy cái này sao?”

“Đúng vậy!” Trình Hiểu Quân đáp.

“Chưa đầy 20 phút mà cậu đã chạy đến Long
Ký mua được nhiều thứ thế này á?” Trần Hiểu Quân không tin. Long Ký nằm ở ngoài
trường, đi từ trường học đến đó cũng phải mất ít nhất nửa tiếng, trước kia, cô
cũng phải lựa khi nào có thời gian mới đi mua, quỷ đáng ghét lại mua được trong
thời gian ngắn như vậy, không thể nào!

Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân không tin,
mỉm cười ngồi xuống: “Không lẽ Quân Quân quên là tớ đã từng vô địch chạy cự li
dài sao?”

Hừ, nói vậy chẳng phải quỷ đáng ghét đang
khoe cậu ta có bản lĩnh lắm sao, cô không phục: “Cậu nói thì tôi phải tin à?
Tôi đâu có ngu.”

Trình Hiểu Quân thầm nói trong lòng: Quân
Quân cậu, thật sự cũng có lúc ngốc lắm đó…

Trình Hiểu Quân vươn tay sờ trán của Quân
Quân, vẫn còn hơi nóng: “Quân Quân, nằm xuống nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.”

Trần Hiểu Quân gật đầu, ăn uống no đủ xong,
cô cũng thấy hơi mệt, xem ra bị bệnh không phải là một chuyện dễ chịu: “Hôm nay
là thứ năm, bây giờ đã chín giờ rưỡi rồi, cậu không cần đi học sao?”

“Không sao, tớ đã xin nghỉ rồi.” Anh vắt
khô cái khăn trong tay, lau mặt sạch sẽ cho Trần Hiểu Quân.

“Xin phép?” Trần Hiểu Quân nhíu mày, “Chẳng
phải ngày nào cậu cũng nhiều tiết học lắm sao, vậy cậu…”

Trình Hiểu Quân không cho Quân Quân nói
tiếp nữa: “Không cần lo lắng, tớ đọc sách là được rồi, quan trọng là cậu phải
nghỉ ngơi cho tốt.” Sau đó, lại vắt khăn lần nữa, rồi lại lau mặt giúp Quân
Quân lần nữa.

“Đọc sách là được hả?” Trần Hiểu Quân bĩu
môi, “Vậy chẳng khác gì nói cậu thông minh.” Trần Hiểu Quân tự động bỏ qua nửa
câu sau của Trình Hiểu Quân ngược lại còn nói móc là anh tự cao.

Bất đắc dĩ, Trình Hiểu Quân đành lảng sang
chuyện khác: “Uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi, đừng nói nhiều nữa.”

“Hừ!” Cô uống thuốc mà quỷ đáng ghét đưa
đến, sau đó không nói gì nữa, sao cậu ta càng ngày càng nói nhiều thế, trước
kia yên lặng tốt biết bao! Càng nghĩ, Trần Hiểu Quân càng thấy mí mắt nặng
trĩu, bắt đầu thấy buồn ngủ, trước lúc nhắm mắt lại vẫn thấy khó hiểu, sao mình
lại quên không đuổi quỷ đáng ghét ra ngoài…

Trình Hiểu Quân thấy cô ngủ rồi thì đứng
dậy dọn dẹp những thứ vô dụng trên bàn, tối qua anh không ngủ được, lo cô tỉnh
lại sẽ không có người chăm sóc nên cứ ngồi đó với Quân Quân trắng đêm, trên bàn
vẫn còn hộp cơm tối qua anh mang đến, bây giờ không cần nữa thì vứt đi vậy. Dọn
dẹp xong, đi vứt rác về, nhìn quần áo của Quân Quân trong nhà vệ sinh, biểu
tình nháy mắt trở nên không được tự nhiên, anh quay đầu lại, nhìn thoáng qua
Quân Quân đang ngủ say sưa, chần chừ một chút rồi vẫn đi vào…

Trình Hiểu Quân lau khô tay, nhìn quần áo
đã được mình giặt sạch sẽ, đang phơi trên ban công, cứ tưởng là chỉ có một bộ
chưa giặt thôi, ai mà ngờ tối qua vô ý lấy ra mới phát hiện vẫn còn nữa, Quân
Quân là người thích sạch sẽ, chắc hẳn do gần đây quá bận nên mới không có thời
gian để giặt đồ! Anh nhìn quanh căn phòng, ngoài trên bàn học vất đại hai cuốn
sách thoạt nhìn hơi lộn xộn, những cái còn lại đều rất ngăn nắp sạch sẽ. Chỉ
cần quét sơ qua một chút, một lúc sau anh kéo cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Trần
Hiểu Quân.

Quân Quân lúc ngủ không dữ dằn tí nào, thoạt
nhìn vẫn còn vẻ đáng yêu như trẻ con, khóe miệng còn hơi hơi nhếch lên, có lẽ
là đang mơ một giấc mơ đẹp? Trong mơ… không biết có mình không… Anh với tay cầm
lấy tay của Quân Quân, nhiệt độ trong lòng bàn tay của Quân Quân khá cao, làm
cho cả người anh như cảm nhận được nhiệt độ của nó, thứ nhiệt này lan tỏa cả
người anh, đập cùng tim anh…

Ít khi được ở gần Quân Quân như thế này,
Trình Hiểu Quân như một người nghiện ma túy, ngắm nhìn Trình Hiểu Quân đang ngủ
say mà không chớp mắt, giống như đang tham lam bồi thường cho những việc trước
kia. Nếu như Quân Quân tỉnh lại, nhất định không cho phép anh ngồi bên cạnh cô,
nhìn ngắm cô thế này… Trình Hiểu Quân thở dài, không biết đến khi nào Quân Quân
mới cho phép mình ngồi gần bên cô ấy như thế này đây? Có lẽ còn rất lâu, rất
lâu nữa…

Trình Hiểu Quân khẽ nghiêng đầu, lấy trán
của mình chạm vào trán của Quân Quân, xem chừng đã hạ sốt rồi, trách sao lại
ngủ ngon như vậy, cười hệt như một đứa con nít vậy. Trình Hiểu Quân nhìn xuống
sóng mũi cao của cô, rồi lại xuống đôi môi hồng hồng của cô, lưu luyến nhìn
thật lâu rồi ngồi đàng hoàng lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Hiểu Quân…
Anh lại cúi người, nhanh chóng đặt lên môi cô một cái hôn nhẹ nhàng như chuồn
chuồn lướt nước, sau đó thỏa mãn ngồi ngay ngắn bên cạnh Trần Hiểu Quân, nắm
tay cô, từ từ nhắm mắt lại…

Trước khi ngủ, không quên thì thầm bên tai
cô: Quân Quân, mình đã đánh đấu rồi, từ bây giờ, cậu, là của mình…

Trần Hiểu Quân tỉnh lại là do trong mơ cánh
tay cô bị yêu quái bắt lấy, dù cô có giãy dụa thế nào thì cũng không rút tay ra
được, đến khi cảm thấy tay như bị gãy ra cũng là lúc cô tỉnh dậy: “A…” Tay cô
thật sự không nhúc nhích được: “Đau quá …”

Trình Hiểu Quân cũng tỉnh lại: “Quân Quân,
cậu dậy rồi sao?”

Một phút trước, đôi mắt Quân Quân vẫn còn
mơ màng, một phút sau đã có thể lườm nguýt Trình Hiểu Quân: “Cậu muốn đè đứt
tay tôi luôn hả?”

Trình Hiểu Quân phát hiện mình đang nắm
chặt tay Trần Hiểu Quân không buông ra, còn đặt đầu gối lên trên tay của Quân
Quân. Anh nhìn Quân Quân: “Tớ không cố ý, tê lắm hả?”

Trần Hiểu Quân trợn mắt, không nói lời nào.

Trình Hiểu Quân nóng lòng, vén tay áo của
Quân Quân lên: “Để tớ đấm bóp giúp cậu một chút là hết thôi…”

Trần Hiểu Quân thất thần nhìn quỷ đáng ghét
đang dịu dàng đấm bóp cho cô…

“Được rồi!” Trình Hiểu Quân buông tay cô
ra, nhìn Quân Quân đang ngồi đực mặt ra: “Sao lại ngẩn người thế?”

“Xong rồi hả?” Trần Hiểu Quân cử động tay,
đầu óc cô trống rỗng, chỉ nhớ vừa rồi, tay của cô rất là tê.

Trình Hiểu Quân nhếch môi: “Xong rồi!”

Trần Hiểu Quân ngơ ngác gật đầu: “Đúng là
cử động được rồi!” Đã không sao rồi.

Trình Hiểu Quân vẫn cười cười, nhìn phản
ứng chậm chạp của cô: “Thật sự đã xong rồi!”

“Xong rồi thì sao?” Sao cứ nói mãi làm gì?
Trần Hiểu Quân quay đầu lại, nhìn chằm chằm quỷ đáng ghét đang cười rạng rỡ.

“Xong rồi thì xong rồi!” Trình Hiểu Quân
đáp lại lần nữa.

Trần Hiểu Quân trợn mắt, rồi nheo mắt: “Cậu
đang nhái lại lời tôi sao?”

“Bây giờ mới phát hiện à?” Trình Hiểu Quân
cười cười, “Xem ra cậu thật sự tỉnh rồi.”

Sao nhìn quỷ đáng ghét lại nghiêm túc thế
này? Thật là quái nhân! Khoan đã? Quần áo của mình… còn ký túc xá của mình…?

“Quần áo là cậu giặt sao? Vệ sinh cũng là
cậu làm hả?” Không thể nào, sao quỷ đáng ghét lại giúp cô giặt quần áo, dọn
phòng cơ chứ?

Trình Hiểu Quân hỏi ngược lại: “Không phải
là tớ thì chẳng lẽ là cậu mộng du làm à?” Sau đó, anh trả cái ghế về chỗ cũ,
“Cho dù vậy, tớ cũng không nỡ nhìn cậu làm việc lúc ngã bệnh thế này.”

Trần Hiểu Quân không nói gì, nhìn ra ngoài
cửa sổ, nhìn cả đống quần áo bay phất phơ trên ban công. Thật kỳ lạ, đây thật
sự là quỷ đáng ghét sao? Sao cô lại thấy không giống cậu ta lúc trước tí nào
cả… Đặc biệt là những lời cậu ta nói, cái gì mà thích, cái gì mà quan trọng
nhất là bệnh của mình, cái gì mà không nỡ, tại sao quỷ đáng ghét lại nói ra
những lời như vậy?…

Trình Hiểu Quân thấy người ta đang nằm
không nói gì, nhìn đồng hồ trên tay, mình đã ngủ gần ba tiếng rồi? Trình Hiểu
Quân đoán chắc hẳn bệnh của Quân Quân cũng đỡ được phần nào: “Quân Quân, cậu
đói bụng chưa?”

Một lát sau, Trần Hiểu Quân quay đầu lại,
tinh thần đã tốt hơn nhiều, cô dựa vào giường, dùng giọng điệu của nữ hoàng,
nói: “Quỷ đáng ghét, tôi muốn ăn cá kho, bao tử cay, cánh gà ngũ vị, cà tím
nướng tiêu, còn có…”

“Quân Quân, bệnh của cậu vẫn chưa hết,
không nên ăn những món quá nhiều dầu mỡ hay quá mặn.” Trình Hiểu Quân cắt ngang
Trần Hiểu Quân: “Trừ những món đó ra, cậu còn muốn ăn món nào khác không?”

Trần Hiểu Quân bướng bỉnh nói: “Tôi mặc kệ,
tôi đói muốn chết rồi, tôi muốn ăn mấy món đó, cậu đi mua cho tôi đi.”

Trình Hiểu Quân nhanh chóng thích ứng với
sự thay đổi này của Quân Quân, trước kia được lãnh giáo nhiều quá rồi, đến độ
bây giờ cảm thấy nó quá là bình thường: “Được rồi, tớ đi mua đồ ăn, cậu mau
uống nước đi, khi bị cảm thì phải uống nhiều nước mới mau khỏi.”

Trần Hiểu Quân cầm ly nước lên, hoàn toàn
không có ý định uống nước, đưa cho Trình Hiểu Quân, ra lệnh: “Nhanh lên đi, cậu
muốn bỏ đói tôi à?!” Ai bảo cậu nói nhiều điều kỳ lạ như vậy làm gì, cậu làm
tôi khó chịu, tôi không để cho cậu thoải mái, nếu không chẳng phải tôi bị lỗ
rồi hay sao, hừ, cũng là do quỷ đáng ghét cậu tự chuốc lấy thôi!

Cũng may Trần Hiểu Quân đang ở trong phòng,
không ai nhìn thấy, nếu như bị người khác nhìn thấy cô ra lệnh cho anh như với
nô lệ thế này, chắc chắn lại có sóng gió nổi lên nữa.

Trình Hiểu Quân vốn còn định dặn dò Quân
Quân uống thuốc, nhưng suy nghĩ lại, cảm thấy nói ít còn hơn nói sai, không thể
để cho Quân Quân tức giận được, vì vậy anh nhanh chóng đi mua cơm trưa.

Bây giờ mà đến căn tin chắc chắn là không
có gì ăn, Trình Hiểu Quân dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến tiệm ăn ngoài trường,
mua các món ăn mà Trần Hiểu Quân thích rồi chạy về ký túc xá. Anh thở hổn hển,
dọn thức ăn vào mâm: “Được rồi đây, Quân Quân!” Sau đó, anh đặt mâm thức ăn
xuống trước mặt Trần Hiểu Quân.

Trần Hiểu Quân thấy quỷ đáng ghét mang về
toàn những món mình thích, lại nhớ đến dáng vẻ mệt mỏi lúc vừa rồi của anh,
chiếc đũa cầm trong tay vẫn không có dấu hiệu nhúc nhích …

“Quân Quân, không muốn ăn sao? Tớ nhớ đây
đều là những món cậu thích ăn mà!” Trình Hiểu Quân lo rằng Quân Quân sẽ không
thích.

“Quỷ đáng ghét, cậu… Rõ là…” Trần Hiểu Quân
không biết nên hình dung tâm trạng giờ phút này của mình như thế nào, vừa vui
vẻ, lại vừa khó chịu…

“Sao vậy?” Trình Hiểu Quân không hiểu, nét
mặt của Quân Quân là sao? Anh đã ngắm nhìn cô nhiều năm, nhưng chưa từng thấy
nét mặt này của Quân Quân.

“Cậu, đúng là…” Trần Hiểu Quân như rống
lên, “Người hầu ngoan!”

Trình Hiểu Quân ngơ ngác nhìn Quân Quân,
một hồi lâu sau mới hiểu Quân Quân đang nói gì, anh không nói gì nữa…

Kết quả, chiều hôm đó, Trần Hiểu Quân hành
hạ người hầu ngoan này lên rồi xuống, chạy qua rồi chạy lại, không cho một phút
nghỉ ngơi…

[Nhật ký] Mình, muốn cậu chú ý đến mình!

Quân Quân ngã bệnh, Quân Quân luôn khỏe
mạnh cũng bị bệnh, mình thật sự rất lo lắng, nếu hôm ấy mình không đến sân tập
ngắm Quân Quân, phát hiện thấy cậu ấy có chút kỳ lạ, về nhà gọi điện thoại lại
không nhận, chạy đến ký túc thì dì quản túc giải thích mãi mới chịu cho vào thì
không biết chừng giờ cậu ấy đang nằm trong bệnh viện rồi. Học y thật là có lợi,
không những giúp được Quân Quân mà còn có thể quang minh chính đại chăm sóc cậu
ấy. Hôm bị bệnh ấy, dù Quân Quân đã sai vặt mình mệt mỏi vô cùng, nhưng nhìn
gương mặt phấn chấn, từ từ có sức sống trở lại của Quân Quân, mình thấy rất
đáng.

Tâm đắc nhất là nét ngây thơ khó tìm ở Quân
Quân hôm ấy, có lẽ do bị bệnh, muốn có người chăm sóc cho nên từ đầu đến cuối,
Quân Quân vẫn không đuổi mình đi, cuối cùng, đến khi dì quản túc lên, mình mới
về phòng. Nhất định là do bị cảm nên phản ứng của Quân Quân chậm hơn thường
ngày, nhưng như vậy không tệ, mình rất thích, ít nhất cũng có thể ở gần Quân
Quân, ngắm cậu ấy, nắm tay cậu ấy, và còn hơn thế nữa…

Nhất định là không thể để cho Quân Quân
biết mình đã giúp cậu ấy thay đồ, còn… còn lau người giúp cậu ấy. Mình do dự
không biết có nên giải thích chuyện thay đồ không, nhưng mình lại không dám mạo
hiểm, lỡ như Quân Quân không tha thứ cho mình, vậy chẳng phải là… Cũng may mà
Quân Quân ngốc nghếch tin lời của mình. Nhưng mặt khác, mình lại thấy lo, Quân
Quân dễ gạt như vậy, sau này làm sao mà tự bảo vệ mình đây? Thật là làm cho
người khác lo lắng, nếu Quân Quân chỉ ngốc nghếch đơn giản trước mặt mình như
vậy thì tốt biết mấy. Quân Quân, cậu nói đi, mình phải làm sao với cậu đây?

Cậu bị bệnh, hiếm khi mình được ở gần cậu
như vậy, hiếm khi mình nói được nhiều như vậy, nhưng tại sao cậu lại không
nghe, không đặt nó vào lòng chứ? Mình lo lắng cho cậu như vậy, quan tâm cậu như
vậy, chẳng lẽ cậu không cảm giác được sao? Nếu như cậu không phát hiện ra tình
cảm của mình, mình nên làm sao nói cho cậu biết đây? Quân Quân, mình không phải
thần thánh, mình hi vọng, cậu cũng sẽ có tình cảm với mình, cho dù bây giờ
trong lòng cậu, mình không phải là duy nhất, nhưng xin hãy quan tâm đến mình,
nói chuyện với mình, để ý đến những chuyện mình làm, để ý mình đã làm nhiều
việc cho cậu, để ý mình luôn đứng ở nơi mà cậu có thể thấy được mình… Nhưng có
lẽ, cậu không nghĩ đến những điều này…

Quân Quân, để trừng phạt cậu, mình rất muốn
bắt nạt cậu, nhưng lại không nỡ. Quân Quân, mình trừng phạt cậu, cho nên nhân
lúc cậu ngủ, mình đã lén hôn cậu, nhưng cậu chẳng biết gì cả! Còn mình, sau khi
hôn cậu thì… Quân Quân, cậu nói mình nên làm sao đây? Cậu đã khắc sâu vào trong
lòng mình rồi, có phải cậu nên chịu trách nhiệm, vĩnh viễn cũng không rời khỏi
mình không? Đương nhiên, mình sẽ không cho cậu rời khỏi mình, cho dù là làm
người hầu, mình cũng không cho cậu rời khỏi mình, cậu cũng không thể rời khỏi
mình…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.