Gia Tộc Ma Cà Rồng - Chương 20 - 21

Chương 20:

Ma Cà Rồng ư?

Họ mất trí rồi
sao?

Ủy Ban chỉ là một
mặt nạ, che giấu cho một bầy những con quỷ chuyên đi hút máu người? Vì vậy họ
không chỉ là những người có vai vế trong xã hội. Họ không chỉ là những đứa trẻ
giàu có. Họ không gầy trơ xương vì có thể nôn ra tất cả những gì đã ăn. Và họ
không xuất sắc trong các lĩnh vực hoặc khoẻ đến mức không thể tin nổi hoặc
thông minh một cách khác thường bởi họ được trời phú cho; đó là vì – và điều
này thật nực cười – họ không thể chết?

Schuyler đã chứng
kiến toàn bộ sự việc, cái nghi lễ tôn giáo này khiến cô vừa kinh sợ lại vừa như
bị thôi miên. Bất cứ cái gì cô nghĩ cô đều kí tên, nhưng tất nhiên không phải
cái này. Cô phải rời khỏi nơi đây thôi. Cô đẩy cái ghế về phía sau và định rời
khỏi căn phòng.

Nhưng cô do dự…
rồi lại ngồi xuống. Làm như vậy thì thật khiếm nhã và ngu ngốc. Họ đang nói về
quá nhiều điều, những điều có thể giải thích được mọi chuyện. Các vết lằn màu
xanh trên cánh tay cô chẳng hạn. Nhìn bề ngoài thì máu của họ trông như đang
tỏa sáng dưới làn da vì nó bắt đầu tự khẳng định mình, bắt đầu liên kết lại với
các kí ức, những hiểu biết, sự từng trải của họ trong quá khứ. Bởi lẽ máu của
họ vẫn sống – đó chính là điều làm họ không thể chết – kể từ khi bắt đầu cho
tới nay máu họ đã có tới hàng nghìn năm tuổi, nắm giữ các dữ liệu sống của ý
thức bất tử. Nó có ý chí của riêng mình và phát triển giống như một người thuộc
Gia Tộc Ma Cà Rồng, điều này có nghĩa là bạn có thể học cách truy cập và điều
khiển nguồn kiến thức mênh mông, vô tận sẵn có bên trong chính bản thân mình.

Cơ thể con người
của bạn sẽ chết sau một trăm năm, và sau đó bạn nghỉ ngơi, tiến hóa đến khi họ
gọi bạn dậy cho giai đoạn kế tiếp của chu kì. Hoặc bạn có thể chọn không nghỉ
ngơi, thay vào đó vẫn duy trì cái cơ thể phàm tục đó để trở thành Enmortal –
giống như một vài người trong Các Trưởng Lão, nhưng bạn phải chịu nhận một sứ
mệnh đặc biệt. Hầu hết các Máu Xanh đều tuân theo chu kì. Họ gọi đó là gì? Có
ba giai đoạn trong đời sống của một Ma Cà Rồng: Xuất Hiện, Tiến Hóa, và Trục
Xuất.

Và một chút về
những con chó săn – Schuyler không thể tranh cãi về điều này. Một ngày nọ, con
Xinh Đẹp theo cô về nhà và con vật này dường như đã trở thành một phần của cô.
Bà Dupont giải thích rằng các vị thần khuyển quen thuộc thực sự là một phần
linh hồn của họ, chúng tới thế giới này để bảo vệ họ. Những năm từ mười lăm cho
đến hai mươi mốt tuổi là khoảng thời gian được gọi là Những Năm Mặt Trời Lặn
đối với Máu Xanh – đó là khoảng thời gian nguy hiểm nhất trong Chu Kì Xuất Hiện
khi họ rời bỏ cơ thể con người để trở thành một Ma Cà Rồng. Bảng Kê Khai Dòng
Máu dẫn đến sự sốc kí ức, hiện tượng chóng mặt, đau ốm làm cho họ yếu đi, những
con chó chính là những thiên thần bảo vệ, chăm sóc họ và đảm bảo chắc chắn Ma Cà
Rồng sẽ được an toàn để tiến hóa.

Dẫu vậy tất cả
mọi thứ vẫn thật không thể tin được. Schuyler tự thuyết phục bản thân rằng Ủy
Ban đang chơi một trò đùa trong lễ hội Halloween khi họ ngời sáng như thế này.
Thậm chí cả Jack nữa. Vậy đây là lí do tại sao Jack lại phát sáng trong cái
buổi tối khiêu vũ đó. Tại sao cô lại có thể nhìn thấy cậu trong bóng tối.

Chờ cho tới khi
cô nói với Oliver chuyện này!

Nhưng than ôi. Cô
không được phép làm vậy. Máu Đỏ - Những con người bình thường – Họ không thể
biết. Dù cho những vị thần quen thuộc loài người… là những người mà bạn cử hành
một vài nghi thức La Tinh… thật ngon lành cho việc hút máu… họ có thể biết,
nhưng các nghi thức sẽ làm cho họ quên nó đi hay một cái gì đó. Có một loại
nước hoa chứa thuốc ngủ trong quá trình tiến hành sẽ làm cho con người quên đi
và luôn trung thành với Máu Xanh. Schuyler không thể tưởng tượng là mình sẽ
muốn hút máu của một ai đó. Đây dường như là một việc vô cùng gớm ghiếc. Nhưng
dù thế nào thì cô cũng không thể nói chuyện này với Oliver vì cậu không còn nói
chuyện với cô nữa.

Tiếp sau đó là
tất cả những luật lệ nhằm khống chế việc hút máu… như việc bạn chỉ có một vài
thần linh quen thuộc riêng trong một lần và dĩ nhiên là bạn chỉ được phép sử
dụng họ sau bốn tám giờ. Hình như cuộc sống của một Ma Cà Rồng không hoàn toàn
giống với tất cả những gì cô đã được đọc trong sách báo hay xem trên ti vi, đó
chỉ là những câu chuyện được tạo ra bởi Nhóm Âm Mưu nhằm đánh lạc hướng câu
chuyện, một tập hợp của Ủy Ban đã hiến tặng để giữ cho Máu Đỏ không biết về sự
tồn tại thực sự của họ. Một Máu Xanh Hungari với những lí giải rùng rợn về trò
đùa và là nguyên nhân của thần thoại “Bá Tước Dracula”. Âm Mưu gieo rắc những
thông tin sai lệch. Tất cả những thứ mà người ta cho là có thể giết chết Ma Cà
Rồng – cây thánh giá, tỏi, ánh mặt trời – đều chỉ là bịa đặt. Đây là trò đùa
của họ.

Vì vậy, theo Ủy
Ban, chẳng gì có thể giết được Ma Cà Rồng. Chẳng có gì cả. Cái chết đơn thuần
chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Schuyler khám phá
ra được nguyên nhân mà Máu Xanh không thích cây thánh giá vì nó làm cho họ nhớ
lại sự sụp đổ, việc bị trục xuất ra khỏi vương quốc Thiên Đường (Những người
này thực sự bị đánh lừa, bản thân Schuyler nghĩ vậy. Thật ra họ nghĩ họ là
những thiên thần cổ xưa hay cái gì đó. Những thứ mà con người luôn tôn thờ.
Tăng thêm những người giàu có tự đề cao bản thân). Họ tránh tỏi đơn giản chỉ vì
mùi của nó. Bà Dupont đã liên tục rót vào đầu họ rằng Ma Cà Rồng là một chủng
tộc đẹp đẽ và trí tuệ như thế nào, họ trông xinh đẹp và hài hòa hơn tất cả ra
sao (và rằng điều đó loại trừ các món ăn của Ý?). Về phần ánh nắng mặt trời –
à, lại là chuyện nhắc họ nhớ lại thiên đường nơi họ bị trục xuất, nhưng hầu hết
các Ma Cà Rồng đều rất yêu mặt trời – vì vậy rất nhiều kẻ giết người nghiêm
trọng thường rơi vào các thành viên của Ủy Ban.

Họ sống mãi mãi,
nhưng không giống như con người, và cũng chẳng giống về thời gian. Họ chỉ có
Bốn Trăm Năm cho mỗi Chu Kì. Họ có thể ăn thức ăn, nhưng hầu hết chỉ vì đó là
một thói quen, hay đơn giản họ ăn vì đó là một hành động mang tính xã hội. Một
khi họ tới độ tuổi chín chắn thì máu người là thứ duy nhất được dùng để dung
nạp năng lượng. Schuyler khám phá ra rằng việc đưa con người tới cái được gọi
là Bệnh Viêm Phổi Giai Đoạn Cuối – rút toàn bộ máu ra khỏi cơ thể họ, thực sự
đang giết người –là điều cấm kị nhất. Nó trở thành điều răn đe đầu tiên trong
Luật Ma Cà Rồng – không được cố ý gây tổn hại cho những thần linh loài người
quen thuộc của họ.

Vì loài người chỉ
có thể bị mất một lượng máu nhất định, hầu hết các Máu Xanh đều có một vài thần
linh quen thuộc là loài người, người mà bị họ xoay như chong chóng trong kế
hoạch bảo dưỡng của họ, trong cái chiêu bài về những chuyện tình. Vì vậy đó
chính là lí do tại sao Mimi lại có nhiều bạn trai đến như vậy. Đây chính là một
phần trong phong cách sống của Ma Cà Rồng. Và Kitty Mullins – phải chăng là một
trong những vị thần loài người quen thuộc của Jack? Chắc chắn là vậy rồi vì
Kitty không thuộc nhóm được tập hợp ở đây. Thật bất ngờ là Schuyler lại không
thấy quá ghen tị với Kitty Mullins. Cô cảm thấy tiếc cho cô ta.

Ban Lãnh Đạo nói
với họ rằng sứ mệnh trước hết của họ là tiếp tục quay vòng vượt qua chu kì Xuất
Hiện để tiến hóa với một điểm mà Chúa có thể tha thứ và cho phép họ quay trở
lại với thiên đường.

Được thôi.

Schuyler không
tin dù chỉ một từ về chuyện này. Đây chắc hẳn là một ý kiến chán ngắt và chẳng
thấy vui vẻ chút nào của một trò đùa ngu ngốc. Cô thực sự mong chờ một cái
camera lòi ra từ một trong những cái hộc tủ. Nhưng mọi người lại đang lầm bầm,
một vài người ngồi bên cạnh cô thì đang khóc ngon lành vì được giải tỏa.

- Mình đã rất lo
lắng vì cứ nghĩ mình bị điên. – Schuyler nghe Bliss Llewellyn nói.

Các giấy tờ mà họ
đã kí cũng chính là bản cam kết của họ với Luật Ma Cà Rồng. Bộ Luật này giống
như Mười Điều Răn Của Ma Cà Rồng – pháp luật của sự sáng tạo – và lẽ dĩ nhiên
là họ bị chúng ràng buộc.

Thứ hai hàng
tuần, họ sẽ được học thêm về lịch sử cũng như cách điều khiển sức mạnh của họ.
Sức mạnh của Ma Cà Rồng thể hiện bằng nhiều cách khác nhau, thông thường là
thông minh hơn và có sức mạnh siêu nhiên. Hầu hết Ma Cà Rồng đều đọc được ý
nghĩ của loài người, nhưng chỉ với những Ma Cà Rồng mạnh nhất mới có thể điều
khiển được suy nghĩ, nếu họ làm việc đó bắt buộc thì họ sẽ trở thành những sinh
vật yếu ớt hơn. Một vài Ma Cà Rồng còn có khả năng thay đổi bề ngoài theo ý
muốn. Nhưng quyền lực hiếm có nhất trong họ chính là khả năng ngừng thời gian,
tuy nhiên theo như sách sử đã ghi chép lại thì chỉ có một Ma Cà Rồng duy nhất
từng thể hiện được khả năng này, điều này chỉ xảy ra một lần duy nhất trong
suốt các thập kỉ mà họ ở trên trái đất này.

Các cuộc gặp mặt
này được dự định nhằm giúp những Ma Cà Rồng trẻ hơn lựa chọn mục đích cho chu
kì. Schuyler học được rằng các thành viên trong Gia Tộc Ma Cà Rồng là những
người đứng sau các cơ sở của gần như toàn bộ tài nguyên xã hội của thành phố
New York, bao gồm Bảo Tàng Nghệ Thuật Metropolitan, Bảo Tàng Nghệ Thuật Hiện
Đại, trang web Frick Collection, Bảo Tàng Nghệ Thuật Quốc Tế Hiện Đại
Guggenherim, Công Ty Ba Lê Thành Phố New York và Opera Metropolitan. Máu Xanh
có mặt trong các bộ, là các ủy viên ban quản trị được thuê, các quỹ. Tiền của
Ma Cà Rồng được giữ trong tất cả những nơi tuyệt vời nhất hiện nay.

Bà Dupont giải
thích rằng khi họ đã già dặn hơn, họ có cơ hội được phục vụ trong tất cả các cơ
quan khác. Lẽ dĩ nhiên, thế hệ Ma Cà Rồng trẻ đang tạo ra ảnh hưởng, thành lập
Save Venice ball, các buổi tối Các Nhà Sưu Tập Trẻ tại Whitneys, và những lợi
ích cho High Line, bên cạnh những lý do đáng giá khác.

Ồ, và tất nhiên
là họ cũng đang lập kế hoạch cho buổi khiêu vũ hàng năm. Tiệc khiêu vũ xã hội
lớn nhất trong năm, được tổ chức ở phố Regis Hotel Ballroom trong tháng mười
hai, đây là một trong những truyền thống đã bắt đầu trong suốt Thời Kì Giàu Có
bởi một nhóm Ma Cà Rồng. Sau đó nó được gọi là Buổi Khiêu Vũ Quý Tộc.

Nhưng Schuyler
vẫn chẳng tin chút nào. Sau khi họ được giải tán, một vài thành viên mới nhất
đứng túm tụm lại hỏi những người năm ba và cuối cấp thêm vài câu hỏi. Schuyler
nhanh chóng bước ra ngoài. Cô không hề biết có một người đang đi theo cô.

Cậu ta xuất hiện
ngay trước mặt cô mà chẳng buồn báo trước.

- Chào. – Jack
Force cười. Mái tóc của cậu rối bời một cách đáng yêu như thường ngày, cùng với
đôi mắt màu xanh ngọc lục bảo trên khuôn mặt đẹp như tạc.

- Chúa ơi, làm
thế nào mà cậu có thể làm được điều đó? – Schuyler hỏi.

Jack nhún vai.

- Họ sẽ dạy cho
cậu. Đây chỉ là một trong nhiều thứ mà chúng ta có thể làm thôi.

- À, “chúng ta”
sẽ không quanh quẩn gần đây để tìm ra đâu. – Schuyler nói, rồi cô hích Jack
sang một bên.

- Schuyler đợi
đã.

- Tại sao?

- Người ta không
dự đoán được mọi chuyện sẽ diễn ra như thế này. Cuộc gặp gỡ này được triệu tập
quá sớm. Thông thường thì sẽ gặp mặt vào mùa xuân cơ. Và bởi vì sau đó gần như
tất cả mọi người đều sẽ hiểu được chuyện này, từ những kí ức. Cậu sẽ bắt đầu
biết cậu là ai trước cả khi ai đó nói cho cậu. Cuộc gặp mặt chỉ là thủ tục
thôi. Thường thì khi cậu được đưa vào Ủy Ban thì cậu đã biết rồi.

- Cái gì?

- Mình biết nhiều
thứ. Nhiều điều để luận giải. Cậu còn nhớ buổi tối ngày thứ bảy chứ? Khi chúng
ta nhảy với nhau đó? Chúng ta đã nhìn thấy nó vì nó đã từng xảy ra trước đây.
Mọi thứ bà ấy nói đều là sự thật.

Schuyler lắc đầu.
Không. Cô sẽ không để cho họ lừa cô. Họ có thể uống thức uống pha rượu alcohol
– Aid ở trong đó nhưng đầu cô vẫn vững vàng. Những thứ giống như Ma Cà Rồng,
cuộc sống quá khứ hay sự bất tử không hề tồn tại trong thế giới thực này. Hơn
nữa Schuyler lại là một thành viên đã đóng lệ phí cho thế giới thực rồi. Cô
không muốn tham gia vào Cái Đám Điên Rồ này thêm một lần nào nữa.

- Hãy làm như thế
này. – Jack nói rồi gõ gõ vào gương mặt mình, di chuyển tới chỗ quai hàm.

- Tại sao?

- Cậu đáng lẽ nên
bắt đầu cảm thấy chúng. Ở ngay đây. – Cậu nói, ấn một ngón tay cái, hướng ngón
tay theo từng đường nét của gương mặt.

- Ở đó?

- Ừ… Mình biết,
Máu Đỏ nghĩ là chúng nằm ở chỗ cái răng nanh của chúng ta nhưng đó cũng chỉ là
một điều nữa mà Âm Mưu đã tạo nên. Răng khôn của chúng ta là những cái ở bên
trong.

- Răng khôn?
Chúng giống như những cái răng mà y sĩ đã nhổ đi á? – Schuyler hỏi và cố gắng
không mở to đôi mắt.

- À, mình quên
mất, đó cũng là cách Máu Đỏ gọi chúng. Không, còn sâu xa hơn thế nhiều. Họ đã
đánh cắp thuật ngữ của chúng ta, nhưng hai cái không giống nhau. Thôi được, cố
gắng nào. Chúng sẽ xuất hiện ngay xung quanh chỗ này thôi.

Schuyler đảo mắt.
Nhưng cô cũng vẫn thọc ngón tay vào trong miệng, cố gắng xem xét xem có thứ gì
như Jack nói không.

- Không có. Không
có gì cả… Ồ… - Ở bên dưới một chiếc răng nhỏ nhắn cô chưa bao giờ để ý tới
trước đây, cùng một hướng, cô cảm thấy có một cái gì đó sắc sắc.

- Nếu câu tập
trung cậu có thể làm nó lộ ra.

Schuyler lướt
ngón tay xung quanh chúng và hình dung ra chiếc răng nanh đang dài ra, nhú khỏi
lợi. Thật kinh khủng, một cái răng nanh nhỏ nhưng sắc bắt đầu nhú ra và trúc
xuống dưới.

- Cậu có thể học
cách để kéo dài hay rút ngắn nó lại.

Schuyler đã làm
được, ngón tay cô cảm nhận được độ sắc giống như kim của cái răng. Trong lòng
cô cảm thấy bứt rứt không yên vì cảm giác thích thú không thể kiểm soát này.

Bởi vì đây là lần
duy nhất ngay sau khi phủ định cô đã nhận ra nó.

Cô là một Ma Cà
Rồng. Bất tử. Nguy hiểm. Những cái răng nanh của cô đủ sắc để có thể hút máu
của những con người đang sống sau khi chọc thủng làn da của họ. Cô ấn cái răng
lại từ từ và cảm thấy hơi đau khi cái răng biến mất.

Cô thực sự là một
thành viên trong bọn họ.

Chương 21:

Ngay khi cuộc họp
mặt được hoãn lại, Bliss vẫn còn đang choáng váng vì những gì mà cô được học.
Cô là một Ma Cà Rồng, hay là một “vam-pyre”, giống như những thiên thần bị đoạ
trong Ngôn Ngữ Cổ, tức là một Máu Xanh. Một người không bao giờ chết. Điều này
giải thích cho những kí ức hay những cơn ác mộng, những âm thanh trong đầu cô.
Thật kì quặc khi nghĩ là máu của mình đang sống, nhưng đó là những gì mà họ đã
nói – rằng họ đã từng sống trước đây, rất lâu rồi và được gọi về khi cần đến.
Một ngày nào đó họ sẽ làm chủ được tất cả các kí ức và sẽ học cách sử dụng
chúng.

Những kiến thức
này mang lại một cảm giác được giải thoát thực sự. Vậy là cô không bị điên. Cô
không đánh mất tâm trí mình. Chuyện xảy ra ở bảo tàng Manhattan vào buổi chiều
đó, khi cô thoáng ngất đi trước khi hôn Dylan, chắn chắc đó chính là một phần
trong toàn bộ quá trình này. Đó là những gì mà Tiến Sĩ Pat muốn nói. Vì vậy mà
cô là một người bình thường. Người ta cho là cô bị choáng và ốm chút thôi. Tóm lại,
cơ thể cô đang thay đổi, dòng máu chảy trong người cô đang thay đổi. Có lẽ bây
giờ cô đã hiểu vì sao cô có chúng, sau này những cơn ác mộng không còn khiến cô
sợ hãi nhiều như thế nữa.

Mimi cười vui vẻ
khi cuộc họp kết thúc. Cô tiến về phía Bliss.

- Cậu ổn chứ? –
Mimi dịu dàng hỏi. Cô biết đã từng có vài chuyện không hay xảy ra giữa hai
người. Nhưng việc biết mình là một Máu Xanh giống như là đang trong lễ tốt
nghiệp hoặc một cái gì tương tự như thế. Khi cô và Jack được thông báo vào Ủy
Ban, bố mẹ hai người đặt hẳn một bữa tiệc rất đặc biệt ở Club 21.

Bliss gật đầu.

- Đi nào. – Mimi
giục – Chúng ta sẽ có một bữa tiệc thịt bò nướng để chúc mừng.

Họ rảo bước trên
các bậc thềm bằng đá hướng về La Goulue, sau đó dừng chân tại một cái bàn trên
vỉa hè. Dù đã là chiều muộn nhưng trời vẫn còn nắng và đủ ấm để ngồi bên ngoài.
Họ gọi món một cách nhanh chóng.

- Giờ hãy giải
thích rõ cho mình chuyện này. Chúng mình sẽ không bị giết chứ? – Bliss băn
khoăn khi kéo chiếc ghế sát hơn để không ai có thể nghe được cuộc nói chuyện
của họ.

- Không, chúng ta
sẽ sống mãi mãi. – Mimi vui vẻ nói.

- Mãi mãi như thế
nào? – Bliss nghĩ là cô không thể giải thích được chuyện này. Chính xác thì họ
sẽ sống mãi mãi như thế nào. Giống như là cô sẽ không có nếp nhăn hay bị teo đi
ư?

- Đúng, mãi mãi.
– Mimi lặp lại.

- Thế còn chuyện
đồ bạc có thể đâm xuyên tim chúng ta thì sao?

- Chỉ như vậy nếu
nó thuộc cửa hàng Tiffany! – Mimi cười khúc khích. Cô hớp một ngụm Pallegrino –
Không, thành thật mà nói thì cậu xem quá nhiều Buffy rồi đấy. Chẳng gì có thể
làm chúng ta bị thương được. Nhưng cậu biết Hollywood mà. Dù thế nào thì họ
cũng phải nghĩ ra một cách gì đó để tiêu diệt chúng ta. Mình không biết làm sao
chúng ta lại bị buộc những cái tội khủng khiếp đến vậy? – Cô cười thật ngọt
ngào, Mimi quả đúng là một con quỷ xinh đẹp – Tất cả những điều đó đều được Âm
Mưu tạo ra, cậu biết mà. Chúng chỉ là những trò dùng để bịp bọn Máu Đỏ thôi.

Đầu của Bliss choáng váng. Cô vẫn cảm thấy mọi thứ rối tinh
lên.

- Nhưng chúng ta sẽ chết sau một trăm năm phải không?

- Chỉ cơ thể con người thôi. Nếu cậu chọn như vậy. Kí ức của
cậu sẽ tồn tại mãi mãi vì vậy mà cậu không bao giờ thực sự chết đâu. – Mimi
nói, rồi cầm lấy chai nước sô đa nhỏ xíu màu xanh nốc một hơi.

- Còn việc hút máu và những vấn đề liên quan thì sao?

- Rất thú vị. - Mimi nói, đôi mắt cô trở nên đờ đẫn mơ màng
khi nghĩ về anh chàng lực lưỡng người Ý của mình – Còn hứng thú hơn cả chuyện
làm tình đấy.

Bliss ngượng ngùng.

- Đừng có làm bộ đoan trang kiểu cách nữa đi. Tôi có hàng
đống bạn trai kiểu đó.

- Cậu đúng là một cô nàng Ma Cà Rồng dâm đãng. – Bliss đùa.

Gương mặt Mimi tối sầm lại, nhưng ngay sau đó cô thấy được
sự hài hước trong câu nói của Bliss.

- Đúng một Ma Cà Rồng đích thực, đó chính là mình.

Thức ăn của họ đã được chuẩn bị xong – một con cá ngừ được
cắt lát hồng cho Mimi và một đĩa bò nướng tái sốt trứng cho Bliss.

Bliss sẽ cảm ơn bất kì ai mang đến cho cô miếng thịt bò tái,
điều này không chỉ chấp nhận được mà còn đúng mốt nữa và không ai moi móc món
ăn đầu tiên của cô. Cô không biết Dylan sẽ cảm thấy thế nào nếu như cô muốn anh
trở thành thần linh loài người quen thuộc của cô. Chính xác những việc cô làm
sẽ là ôm cổ và sau đó nhai rào rạo anh phải không?

Những cái bàn trên vỉa hè chẳng mấy chốc chật kín những
người tới ăn tối đến từ những hướng xung quanh, hầu hết những người phụ nữ đều
mặc bộ đồ da hợp thời trang cùng với chiếc áo khoác bằng da thuộc và những cái
quần bằng vải bông chéo mới nguyên, đeo trên vai những túi xách mua từ những
cửa hàng ở Đại Lộ Madison, họ dừng lại sau khi hoãn lại một ngày mua sắm mệt
lử. Bliss nhìn quanh. Hầu hết các bàn đều chọn các món tái. Cô thắc mắc không
biết có bao nhiều trong số họ là Máu Xanh. Có thể là tất cả chăng?

- Còn chuyện mặt trời thì sao? Nó cũng không giết được chúng
ta phải không? – Cô hỏi trong khi đang ngoạm một miếng thịt bò. Miếng thịt bò
như tan chảy trong lưỡi của Bliss, lạnh và cay.

- Cậu có bị cháy quăn đi hay hấp hối sắp chết không? – Mimi
cười khúc khích – Tất cả chúng ta đều tới bãi biển Palm vào mỗi kì Giáng Sinh
còn gì.

Bliss thừa nhận là cô không sao. Mặt trời đang nhuộm màu
xung quanh. Nhưng cô đã từng bị ngứa nên cô nói với Mimi về điều đó.

- Cậu chỉ cần gặp tiến sĩ Pat thôi. Sẽ có thuốc cho cậu nếu
như cậu bị dị ứng. Một vài người trong chúng ta bị như vậy, đó là do di truyền.
Nhưng cậu may mắn đấy vì những viên thuốc đó sẽ xóa sạch những cái mụn đỏ. Tuy
nhiên đó là vấn đề lớn chăng?

Mimi đặt cái nĩa xuống và lau môi bằng một cái khăn ăn, sau
đó lấy một miếng Tweezerman rồi dùng răng xé chúng ra.

- Những cái răng nanh này tốt thật. – Cô nói như thông báo
một tin cho Bliss.

Bliss bị choáng. Trong giây lát, cô nhìn thấy Mimi đang ngồi
đó với khuôn mặt của một người mà cô có cảm giác đã từng biết.

- Nó đã xảy ra phải không?

- Cái gì?

- Cậu nhìn thấy mình. Hoặc là cậu biết đấy, một phiên bản
khác của mình, trong cuộc sống trước của cậu.

- Đó chính là nó đúng không?

- Mình là ai? –
Mimi tò mò hỏi.

- Cậu không biết
sao?

Mimi thở dài.

- Không hẳn thế.
Cậu có thể bước vào thế giới tâm tư và tìm hiểu về toàn bộ lịch sử của cậu, dẫu
vậy nó lại là một loại đau đớn. Cậu thực sự không cần phải làm thế.

- Cậu đang làm lễ
cưới. – Bliss nói – Cậu đội vòng hoa.

- Ừm… - Mimi cười
– Mình thắc mắc đó là khi nào. Mình không nhớ điều đó. Mình từng cưới ở Boston,
ở Newport và ở cả Southampton – một nơi nào đó ở Anh nhưng không phải là Đảo
Dài. Đó là nơi mà chúng ta xuất phát, cậu biết rồi đấy. Ít nhất là cho đến khi
chúng ta đến đây. Mình nhớ là khi chúng ta định cư ở Plymouth phải không? Đó là
tất cả những đám cưới mình có thể nhớ. Cho tới bây giờ.

Tuy nhiên Bliss
không nói với Mimi rằng trong kí ức của cô, cô đã nhìn thấy Mimi đang hôn say
đắm chú rể. Và chú rể đó trông oai nghiêm như Jack Force, anh trai cô nàng.
Thật là một chuyện khiến người ta phải sởn gai ốc. Có thể sẽ có vài điều giải
thích về chuyện này từ Gia Tộc Ma Cà Rồng, nhưng cho đến bây giờ, Bliss luôn
luôn giữ kín những kí ức lộn xộn này cho riêng mình.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.