Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Chương 05 - Phần 1

Chương 5

“Hàn
Đình Đình, tôi...” Tần Tống hít vào một hơi, lấy hết dũng khí nói: “Tối hôm đó
đã hôn em.”

***

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, nụ hôn
đó không được nhắc đến thêm lần nào nữa.

Đêm hôm đó Tần Tống trằn trọc thao
thức, gần như là thức trắng, khó khăn lắm mới gắng gượng được đến lúc trời hửng
sáng, anh tung tăng đi xuống nhà, quả nhiên là “bánh bao nhỏ quê mùa” đã dậy
trước rồi.

Tần Tống lượn tới lượn lui trong
phòng khách. Đến khi bữa sáng được bày lên bàn ăn, Đình Đình vừa sắp đặt bát
đũa vừa nhìn Tần Tống bằng ánh mắt kỳ quái: “Tần Tống, anh làm sao thế?”

Rất khó nhận ra mặt Tần Tống đã đỏ
cả lên: “Sao là sao?” Anh cố kìm nén nhịp tim đang nhảy nhót khác thường, lập
tức hỏi lại.

“Sao anh không mang dép?” Hàn Đình
Đình nghi hoặc hỏi: “Không lạnh sao?”

Tần Tống cúi đầu nhìn, đờ người ra.
Anh tung tẩy cả buổi sáng, chỉ bằng đôi chân trần...

“Tôi không thấy lạnh chút nào hết!”
Anh trưng ra bộ mặt tỉnh bơ.

Hàn Đình Đình vừa xoay người, đầu
các ngón chân của anh tức thì co quắp lại, sàn nhà trời mùa thu lạnh thật đấy.
Nhưng không lạnh bằng tim anh được... Tần Tống âm thầm nằm xuống ghế sô-pha,
một tay vắt ngang trán, cảm thấy rã rời và có phần uất ức...

Bị hôn rồi mà vẫn không chịu thừa
nhận cái gì hết, đáng ghét!

***

Hàn Đình Đình nhảy chân sáo vào
phòng rồi lại trở ra, Tần Tống vẫn nằm im, đợi cô gọi dậy ăn cơm.

“Tần Tống!” Giọng Đình Đình nhẹ
nhàng bay tới.

Tần Tống xoay mặt vào trong, không
thèm nhìn “bánh bao nhỏ quê mùa”.

“Tần Tống!” Hàn Đình Đình đã nhanh
nhẹn bước tới trước ghế sô-pha, ngồi xổm xuống: “Này, cái này cho anh, quà sinh
nhật đấy!”

Tần Tống phút chốc mở to hai mắt,
cuối cùng thì cũng đến rồi!

“Thực ra tôi định đưa anh từ tối
hôm qua nhưng anh uống say quá.” Hàn Đình Đình đưa chiếc hộp trong tay cho anh:
“Đây, chúc mừng sinh nhật! Chúc anh năm nào cũng được như hôm nay, luôn luôn
bình an!”

Tần Tống ngồi thẳng dậy, cố gắng
bày ra một bộ mặt cứng ngắc, giả bộ không hề để tâm, ngạo mạn nhận lấy, khấp
khởi mừng thầm mở quà ra: Là một chiếc đồng hồ đeo tay nam. Anh sững người:
“Sao... lại là thứ này?”

Hàn Đình Đình hoang mang: “Anh
không thích à?” Cô phải dành dụm những hai tháng lương đó!

Tại sao lại là đồng hồ đeo tay? Đầu
lông mày Tần Tống nhíu chặt lại, lặng thinh một hồi, đến lúc chịu không nổi mới
hỏi: “Hàn Đình Đình! Đôi găng tay cô đan cho ai?”

“Tôi có đan găng tay gì đâu...” Hàn
Đình Đình sững sờ.

Còn chối! Rõ ràng là có! Tần Tống
nổi giận, mấy đêm liền cô lén lén lút lút đan móc anh đều nhìn thấy hết.

“Ý anh là cái mà sợi len màu xanh
đó hả?” Đầu óc Hàn Đình Đình chợt loé lên: “Cái đó không phải găng tay! Đó là
đồ tôi đan cho Phốc Phốc.”

Phốc Phốc... Có người nội thương
đến mức suýt thổ huyết.

“Anh muốn găng tay hả?” Hàn Đình
Đình tỏ ra tâm lý hỏi, Tần Tống sầm mặt liếc xéo “bánh bao nhỏ quê mùa” một
cái, thấy cô hơi ưu sầu nhíu mày: “Nhưng tôi không biết đan... Ngày mai tôi mua
cho anh một đôi nhé! Anh thích màu gì?”

“Không cần!” Tần Tống nổi nóng đến
mức tóc trên đầu dựng đứng, hùng hổ đứng lên, đi được hai bước liền quay lại,
giật lấy đồng hồ cùng chiếc hộp trong tay Đình Đình, trừng mắt dữ dằn với cô
thêm lần nữa rồi mới bỏ đi.

***

Cứ như vậy, từ ngày thứ hai sau
buổi sinh nhật trở đi, Tần Tống đổi tên thành “Không Vui”, dù Đình Đình có làm
gì anh cũng không vui, ngày nào cái bản mặt đẹp trai đó cũng quạu cọ, Hàn Đình
Đình có nịnh nọt kiểu gì Tần Tống cũng làm mặt lạnh cứng ngắc.

Mẹ Đình nhận ra sự bất thường đó,
nhân lúc xào rau mới kéo con gái lại hỏi nhỏ: “Đình Đình, con với A Tống có
phải là đang cãi nhau không?”

“Không có ạ!” Hàn Đình Đình mặt
ngây thơ, vươn đầu tới xem nước trong nồi đã sôi chưa: “Thỉnh thoảng công việc
mệt nhọc quá, anh ấy không muốn nói chuyện... Không sao đâu mẹ à!”

Thực ra anh ấy chắc đang tức giận
vì bức tranh một nhà hoà thuận êm ấm của đại mỹ nhân trong buổi tiệc sinh nhật
đấy nhỉ? Hàn Đình Đình thầm nghĩ, cũng chẳng trách được anh ấy sao lại giận đến
thế, người mình yêu hôm nào cũng ngủ trong nhà người khác, sinh con cho người
ta, lại còn là một cô nàng xinh đẹp đáng yêu đến nhường đó nữa chứ...

“Đình Bảo! Nước! Nước! Đừng đổ thêm
nữa!” Tiếng hét của mẹ Đình đã lôi kéo “cái mặt chảy dài” ở bên ngoài thủng
thẳng bước vào: “Sao vậy?” Anh ló đầu vào hỏi.

Mẹ Đình phiền não nhấc nồi lên:
“Hay rồi! Mau cho thêm ít bột mì vào đây! Phía trên tủ bếp ấy!”

Hàn Đình Đình vừa nãy mải nghĩ
chuyện của Tần Tống với đại mỹ nhân, tay đổ nước tay thêm mì, đổ hết cả nước
vào trong nồi khiến đám mì chìm nghỉm trong nước thành một cục nhão nhoét, cô
vội vàng kiễng chân mở tủ lấy thêm bột mì.

Hàn Đình Đình vừa với tay, áo cũng
bị kéo lên theo, để lộ ra một khoảng eo trần, trên làn da mịn màng trắng trẻo
ấy hằn rõ mấy vết ngón tay xanh tím, mẹ Đình vừa trông thấy liền kinh hoàng
thất sắc.

Tần Tống cũng nhìn thấy, vội bước
tới trước, kéo cô xuống: “Khụ... Để anh lấy!”

Bất ngờ bị Tần Tống tựa sát vào,
Hàn Đình Đình khó chịu đẩy anh ra: “Không cần đâu! Anh ra ngoài xem ti vi đi!”

Tần Tống căng mặt, một tay lấy bột
mì, tay kia kéo mép áo của cô xuống, trong lòng không ngừng than khổ. Lúc đang
thoái thác, bỗng di động của Hàn Đình Đình đổ chuông, thấy gương mặt “đâm lê”
của ai đó đổi sắc, cô liền vội vàng chạy ra nghe điện thoại, chỉ còn lại mình
Tần Tống đứng trong bếp đối diện với ánh mắt “muôn lời muốn nói lại thôi” của
mẹ vợ.

“A Tống à...” Mẹ Đình đắn đo hồi
lâu, mới tế nhị úp mở: “Da Đình Đình từ nhỏ đã mỏng, chỉ cần chạm nhẹ một chút
thôi là để lại dấu liền, con... các con... nên nhẹ nhàng một chút!”

Lời khuyên chân thành “ý nặng tình
sâu” của mẹ Đình vừa dứt, hai tai Tần Tống đã đỏ ửng đến mức sắp bốc khói, anh
luống cuống gật đầu: “Mẹ... Con biết rồi ạ!”

***

“A lô!” Ngọn gió đêm thu xào xạc
khiến lòng người lạnh lẽo.

“Đình Bảo?” Tiếng gọi trầm thấp của
người ấy từ đầu dây bên kia vọng đến, trái tim lạnh lẽo của Hàn Đình Đình phút
chốc trở nên ấm nóng, cô “Ừm” bừa một tiếng mơ hồ.

“Tiểu nha đầu! Sao tôi mới đi Mỹ có
một chuyến mà khi trở về em chẳng nói chẳng rằng đã dọn đi mất rồi, lại còn đi
lấy chồng nữa chứ!” Tiếng cười của người ấy vừa dày dặn, vừa ấm áp: “Sao không
nói với tôi một tiếng? Ngày em kết hôn tôi nên có mặt mới phải chứ!”

Cổ họng Hàn Đình Đình như bị nghẹn
lại, thanh âm nhỏ mà ngắt quãng, giải thích một hồi rồi chẳng hiểu bản thân
mình đang nói gì liền hỏi lại anh: “Anh... sao lại biết số điện thoại của em?”

“Chuyện này thì có gì là khó!” Anh
không mấy để tâm, cười cười: “Sao rồi? Kết hôn có tốt không?”

Người ấy chắc đang hút thuốc, lúc
nói chuyện điện thoại với người khác anh có thói quen châm một điếu thuốc, nói
vài câu thì ngẩng đầu nhả ra từng vòng khói thuốc, gương mặt đầy sảng khoái...
Hàn Đình Đình nghĩ đến dáng vẻ tươi vui thoải mái của anh, trong lòng bỗng thấy
như bị kim chích.

Những điều ấy cô quá đỗi quen
thuộc, những điều ấy cô chưa từng lãng quên.

Thì ra, những ký ức mà cô cho rằng
mình đã “phong toả” cực kỳ cẩn mật đó kỳ thực không hề xa vời, chúng trốn sâu
dưới đáy lòng cô, chỉ chờ một tiếng gọi bâng quơ của anh như lúc này liền phá
tan mọi sự kìm hãm, gào thét đòi chui ra, giằng xé trong cô, bất kể là cô có
trốn chạy tới nơi chân trời góc bể nào đi chăng nữa.

“Đình Bảo?” Anh đợi hồi lâu không
thấy cô nói gì, hoài nghi lên tiếng: “Sao thế?”

“Không sao...” Hàn Đình Đình lấy
lại tinh thần: “Tiểu Đổng vẫn tốt chứ?”

“Rất tốt! Ầy, sao em chẳng thèm hỏi
thăm tôi có ổn hay không? Tôi đi công tác lâu vậy cũng chẳng thấy em gọi điện
hỏi thăm an ủi. Con bé này, hồi nhỏ thấy tốt bụng lắm mà, mới kết hôn một cái
là lật mặt không nhận người quen liền!” Anh vừa nói vừa cười, như một vị huynh
trưởng đã dõi theo cô từ bé cho tới lúc trưởng thành, nhiệt tình quan tâm đến
hạnh phúc của cô.

Hàn Đình Đình không thể chịu đựng
thêm nữa, cô bất đắc dĩ ngắt máy, tay run run tháo pin điện thoại ra nhét vào
túi áo.

Đã gần bảy giờ tối, ánh đèn ấm áp
từ những căn hộ trong khu nhà dần sáng, một mình cô đứng lẻ loi trong lớp gió
đêm thu lạnh lẽo trên sân thượng, trong thoáng chốc bỗng cảm thấy mọi hy vọng
đều tan thành mây khói. Anh ấy nói ngày cô kết hôn anh nên có mặt mới phải. Kỳ
thực khi cô quyết định cưới Tần Tống cũng muốn gọi điện thoại thông báo cho
anh, nhưng ngón tay đặt trên phím bấm do dự mấy tiếng đồng hồ rồi đến cuối cùng
vẫn lại buông lơi...

Anh ấy chẳng biết gì cả! Anh ấy
cũng sẽ không vượt ngàn dặm xa để về ngăn cản cô. Anh ấy sẽ chỉ giống như vừa
rồi, mỉm cười hỏi cô kết hôn có tốt không, về làm vợ người ta ổn chứ?

Sao có thể tốt được? Không phải làm
vợ anh thì làm sao em có thể ổn được?

Việc gì phải tự làm khổ mình, ngay
từ đầu cô đã biết là kết cục sẽ như thế này rồi mà.

Màn đêm ngày càng dày đặc, gió càng
thêm lạnh, Hàn Đình Đình che mặt lại, lâu dần rồi cũng phải quên thôi. Cho dù
có đau lòng tuyệt vọng hơn nữa, điều mà cô quan tâm nhất vẫn là bố mẹ mình còn
đang ở trong ngôi nhà kia. Hai người đã cho cô máu thịt, linh hồn, tình cảm và
tất cả những điều tốt đẹp nhất, cô không thể vì đèo bòng thứ tình yêu khó lòng
gánh vác này mà vứt bỏ họ được.

Lau khô nước mắt trên mặt xong, cô
liền trở vào phòng.

***

Bóng dáng Tần Tống đã mất hút khỏi
căn bếp, một mình mẹ Đình đang hì hục nhồi bột. Cô đi đến phụ mẹ, thuận miệng
hỏi: “Tần Tống đâu rồi hả mẹ?”

Mẹ Đình ngừng tay một lát rồi lại
ra sức nhào thêm hai cái nữa. Bà thoáng nghĩ ngợi rồi vứt bột qua một bên, kéo
con gái lại hỏi: “Đình Bảo... trên eo con... là A Tống làm đó à?”

Đình Đình sững người, lập tức nghĩ
đến vết bầm tím trên eo cô, hôm sau buổi tiệc sinh nhật cô đã phát hiện ra rồi,
chắc là do lúc ấy ở trong nhà vệ sinh... Tần Tống bấu cô.

Nghĩ đến nguyên nhân xuất hiện vết
tích đó, mặt cô đỏ bừng.

Trông thấy dáng vẻ xấu hổ tự thừa
nhận của con gái bé bỏng, mẹ Đình vừa vui mừng lại vừa lo âu, ý tứ một hồi mới
nhỏ tiếng dặn cô: “Hai con là vợ chồng son, có gấp gáp một chút cũng là... điều
rất bình thường! Nhưng sau này đừng vậy nữa! Chuyện gì cũng có mức độ thôi...
Con hiểu chưa?”

“Con...” Hàn Đình Đình cắn môi lặng
lẽ gật đầu.

***

Trên đường về hai người đều không
nói gì, Hàn Đình Đình trong lòng đang có tâm sự, chẳng thèm đếm xỉa đến Tần
Tống đang dùng ánh mắt vương vấn nhìn trộm cô.

Đến nhà, Đình Đình lặng lẽ đi thẳng
về phòng, Tần Tống không thể nhịn nổi, gọi giật cô lại: “Khụ... eo cô... còn
đau không?”

Hàn Đình Đình bất giác xoa nhẹ vùng
eo mới nghĩ ra anh muốn nói gì: “Không sao, gần khỏi rồi.”

“Hàn Đình Đình, tôi...” Tần Tống
hít một hơi, lấy hết dũng khí lên tiếng: “Tối hôm đó đã hôn em.”

Hàn Đình Đình đờ đẫn sững sờ trong
thoáng chốc, sau đó thản nhiên gật đầu “Ừm!”

Ừm... Hơi thở Tần Tống cố nén vào
bị trào cả ra, câu trả lời như vậy là thế quái nào chứ?

“Không sao đâu! Tôi biết mà, tôi
không để bụng đâu.” Cô đang rất mệt mỏi, muốn lên giường sớm một chút để trò
chuyện cùng Phốc Phốc.

Khoé môi Tần Tống co giật: “Cô biết
cái gì? Cô lại biết chuyện gì nữa?”

“Lúc đó anh uống say rồi, chắc...
không nhìn rõ tôi là ai phải không?” Hàn Đình Đình nghĩ ngợi, cố gắng tế nhị
khuyên nhủ: “Tần Tống, thực ra tôi nghĩ anh nên suy nghĩ kỹ lại! Chưa nói đến
những chuyện khác, nhưng con gái chị Trần đáng yêu như thế, nếu anh cứ cố chấp
khiến gia đình họ phải tan vỡ thì tội nghiệp con bé lắm!”

Biết - ngay - mà! Tần Tống điên
tiết đến mức muốn lật bàn, anh biết ngay là thế nào cô ta cũng sẽ suy nghĩ bậy bạ
lệch lạc như vậy mà!

“Hàn - Đình - Đình!” Anh rành rọt
nhả từng chữ: “Đầu óc cô có vấn đề!”

“...” Trong lòng Hàn Đình Đình rất
khó chịu, cau mày nói: “Với danh nghĩa bạn bè, tôi quan tâm đến anh nhưng anh
lại chẳng thèm cảm kích. Sau này chuyện giữa anh với chị Trần tôi sẽ không bình
luận gì thêm nữa. Chúc ngủ ngon!”

“Ai cho phép cô đi ngủ hả?” Thấy
Hàn Đình Đình xoay người định rời đi, Tần Tống càng nổi giận, lớn tiếng gọi
giật cô lại.

Hàn Đình Đình cũng tức giận, nghiêm
túc nói với Tần Tống: “Tôi không cần sự cho phép của anh! Tôi đang rất mệt,
muốn ngủ thì đi ngủ thôi!”

Cô xoay người bước về phòng. Tần
Tống sải những bước lớn đuổi theo Đình Đình, kéo cô lại, anh vừa định lên tiếng
thì cô đã lạnh lùng vung tay đẩy mạnh anh một cái. Đương lúc không hề phòng bị,
anh loạng choạng lui về sau hai bước, ngã vật xuống nền nhà.

Tần Tống ngẩn người, hoá đá tại
chỗ, ngây dại nhìn theo Đình Đình... Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên anh bị
một đứa con gái đẩy ngã...

“Đừng làm phiền tôi nữa!” Thấy anh
chống tay lên sàn gượng đứng dậy, Hàn Đình Đình hét lớn, doạ cho anh sợ đến nỗi
hồn bay phách tán, ngã lăn xuống sàn thêm lần nữa.

Khuôn mặt đỏ bừng giận dữ trừng mắt
với anh thêm chừng mười giây, Hàn Đình Đình bước chân có chút liêu xiêu, quay
người trở về phòng.

Một mình Tần Tống ngồi trên sàn
nhà, trong lòng thầm nghĩ: Thế giới này phải chăng đảo điên mất rồi? Có phải
tôi đã xuyên không đến nơi nào rồi không? Người lúc nãy hằm hằm nhìn anh thét
lớn... có phải là “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh không thế?

Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn tường
bao trùm căn phòng rộng lớn, bộ bàn ghế sô-pha lẻ loi đơn côi trong phòng
khách, Tần Tống thảm hại bò dậy, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng mà Hàn Đình
Đình đã đóng chặt hồi lâu. Anh ngoảnh mặt, lặng lẽ men theo cầu thang đi lên
tầng.

Tiểu Lục thiếu uy danh khắp bốn
phương không ai sánh bằng của Tần gia bị người ta đẩy ngã... đến mức chỏng vó
dưới đất, bị người ta lớn tiếng quát, bị người ta đứng trên cao nạt nộ đến mức
sững sờ ngây ngốc...

***

Suốt một đêm, Hàn Đình Đình toàn
nằm mơ thấy những giấc mơ kỳ quái. Trong mơ cô vẫn còn ở thành phố G, Tiểu Đổng
vẫn còn nhỏ, hôm nào cũng được gửi đến nhà trẻ đợi cô tan ca rồi cùng về nhà cô
đón Tiểu Đổng. Cô từ nhà trẻ chạy ra, người ấy đang ngồi trên chiếc xe việt dã
màu đen hút thuốc, đường nét khuôn mặt nghìn nghiêng rắn rỏi cao ngạo, tuấn tú
mà lạnh lùng, nhưng lúc trông thấy cô chạy tới liền nở nụ cười rất dịu dàng:
“Lớn chừng này rồi mà vẫn còn chạy nhảy tung tăng thế đấy!”

Giấc mơ trước khi trời sáng quay về
lúc cô còn rất nhỏ, người ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, vào dịp sinh nhật
đã tặng cho cô một con gấu bông Teddy rất đáng yêu, xoa xoa đầu cô, nói: Hôm
nay là sinh nhật Đình Đình của chúng ta, chúc mừng sinh nhật!”

Năm đó là lần đầu tiên mà cô bé con
là cô, vốn sinh trưởng trong một gia đình quân nhân nghiêm khắc, quà sinh nhật
năm nào cũng chỉ là một phần bánh mì ốp la, đã được nhận quà sinh nhật đúng
nghĩa, lần đầu tiên có người nói với cô lời chúc mừng sinh nhật vui vẻ như thế,
lần đầu tiên cô biết được rằng trên thế giới này thì ra còn có người ấm áp như
vậy đang hiện hữu.

Hồi đó Phốc Phốc hãy còn mới mẻ
tinh tươm lắm, hồi đó cô vẫn còn bé, hồi đó người ấy chỉ tốt với một mình cô...

Đáng quý biết bao!

Thật hoài niệm!

Lúc tỉnh dậy gối đã ướt mèm, cô ôm
Phốc Phốc chùi mắt, chùi rất lâu mới chậm rãi ngồi dậy, thẫn thờ bước xuống
giường đi rửa mặt.

***

Từ trong phòng bước ra, vừa ngẩng
mặt lên Đình Đình đã bắt gặp Tần Tống đang từ trên tầng đi xuống, áo quần thẳng
tắp, một tay vắt chiếc áo vest, tay kia xách cặp tài liệu, bộ dạng như đang
chuẩn bị đi làm.

“Í!” Hàn Đình Đình kinh ngạc nhìn
anh: “Sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tôi vẫn chưa làm điểm tâm sáng...”

Tần Tống ngẩng cao đầu bước ngang
qua cô, thẳng lưng đi một mạch về phía cửa đổi giày, coi cô như không khí.

***

Chiến tranh lạnh bắt đầu từ đó.

Bất động sản đứng tên Tần Tống
nhiều đến độ đếm một lần cũng không hết, vì thế không lo không có chỗ để đi.
Trước khi kết hôn, anh quyết định sửa sang lại căn hộ đang sống, rồi trang trí
lại cho vừa mắt hơn, bởi lúc đó anh nghĩ cưới tạm bợ vài bữa cho qua chuyện rồi
dọn đến đây ở, bây giờ thì tốt rồi, có dịp dùng đến rồi!

Hàn Đình Đình ban đầu thực tình
cũng quên bẵng đã xảy ra chuyện gì, sau đó thấy Tần Tống phủi tay áo bỏ đi một
mạch mấy hôm liền, cô ở nhà âu sầu khổ não tự kiểm điểm, cuối cùng cũng nhớ ra
tối hôm đó mình đã đẩy ngã anh.

Sau khi ngộ ra, cô không tiếc tiền
gọi taxi chạy thẳng đến Lang Thị.

***

Báo cáo nội dung xấu