Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Chương 08 - Phần 2

Sau khi về phòng, Hàn Đình Đình trằn trọc cả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, cô dậy sớm hơn thường ngày, vô thức đánh răng rửa mặt xong liền đi làm điểm tâm. Từ xa xa đã nhìn thấy bát mì tối qua còn chưa kịp dọn vẫn ở trên bàn ăn, cô nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng lại buồn bã khôn nguôi.

Lúc đi qua phòng khách để vào dọn dẹp, Đình Đình bỗng trông thấy Phốc Phốc nằm trên bàn trà cạnh ghế sô-pha. Cô thoáng sững sờ, cầm lên xem thử. Cũ kỹ, trụi lủi, đúng là Phốc Phốc của cô thật rồi! Thư của Tiểu Đổng đặt ngay bên dưới Phốc Phốc, lúc cô ôm Phốc Phốc lên, lá thư liền rơi xuống cạnh ghế sô-pha.

Thực ra đối với cô, Phốc Phốc giống như một người bạn “thanh mai trúc mã”, là sự an ủi cũng như giới hạn cuối cùng của cô. Khi tất cả mọi người trên thế giới này đều không hiểu cô, thật may vẫn còn có Phốc Phốc, Phốc Phốc sẽ chẳng bao giờ cười nhạo những “si tâm vọng tưởng” của cô. Điều nay không liên quan gì đến Trần Dịch Phong, vấn đề chỉ là ở khoảng thời gian Phốc Phốc gắn bó với cô mà thôi.

Tần Tống thật sự đã hiểu lầm cô rồi!

Đình Đình thở dài, cúi người nhặt lá thư lên. Ánh ban mai xuyên qua khung cửa sổ, dịu dàng chiếu vào phòng. Trong lúc cô cúi người xuống, bỗng có một vệt sáng lấp lóa, cô vươn tay nhặt lên xem, hóa ra là một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn… chiếc nhẫn! Đầu óc Hàn Đình Đình đột ngột lóe sáng, nhớ đến lần Tần Tống bị gãy tay, giữa những ngón tay nắm chặt của anh cũng phát ra ánh sáng như vậy. Sau đó, anh luôn miệng làu bàu rằng không tìm thấy “đạo cụ ảo thuật” đâu cả, hỏi anh là thứ gì, anh lại ngắc ngứ nhất định không chịu nói… Thì ra là nó ư?

Anh học ảo thuật để về biểu diễn cho cô xem, thứ đạo cụ mà dù mất điện anh vẫn kiên trì sửa chữa để tiếp tục biến ra chính là nó ư?

“Khụ…” Sau lưng vang lên tiếng ho khan quen thuộc.

Tần Tống mặc quần ngủ bước xuống cầu thang, trông thấy cô đang lặng lẽ ngồi quay lưng về phía mình giữa phòng khách, trong lòng anh bỗng thấy vui mừng, hớn ha hớn hở giả vờ đi rót nước uống.

Đình Đình thấy vậy cũng theo anh vào bếp.

“Thấy đồ rồi chứ?” Mặt anh lạnh tanh, đặt cốc nước xuống: “Tôi chẳng thèm vứt mấy cái thứ rách nát ấy đi đâu mà lo! Coi cái bộ dạng cuống quýt của em tối qua kìa…”

Cô vẫn chẳng cãi lại, chỉ im lặng nhìn anh. Tần Tống bị nhìn đến mức mất tự nhiên, “Hừ” lạnh một tiếng: “Sao hả?”

“Tối hôm qua… Xin lỗi anh, tôi không nên căng thẳng như vậy. A Tống, cho dù Phốc Phốc là do ai tặng đi chăng nữa thì cũng đã ở bên cạnh tôi hơn mười năm nay rồi, nó rất quan trọng với tôi!” Cô cân nhắc từng câu từng chữ, thấy vẻ mặt Tần Tống vẫn không vui liền cuống quýt: “Cảm ơn anh đã trả nó lại cho tôi!”

Tần Tống dù vẫn đang cực kỳ không vui, nhưng tối qua chỉ vì câu nói “không ở nhà anh nữa” của Đình Đình mà lo lắng thấp thỏm suốt một đêm. Anh vốn đã cảm thấy hối hận, giờ lại “được lời như cởi tấm lòng”, vội vàng đáp: “Tôi bỏ qua cho em!”

Đình Đình không hiểu tại sao lại cười, tay trái nãy giờ vẫn giấu sau lưng lúc này đưa ra trước mặt anh: “Cái này… Đạo cụ ảo thuật của anh, tôi tìm thấy rồi.”

Tần Tống nhìn thấy chiếc nhẫn liền đờ người ra, sau đó bĩu môi: “Tìm thấy rồi thì em giữ lấy đi… Vốn là dành cho em mà!”

“… Tại sao lại cho em thứ này?” Cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí đỏ mặt hỏi.

Tần Tống ngập ngừng một hồi, ngoảnh mặt nói khẽ: “Nhẫn kết hôn là do trợ lý của tôi chọn, vì thế… Tôi nên tự tay chọn một chiếc tặng em mới phải.”

Mặt Hàn Đình Đình lập tức đỏ bừng lên.

Dù cũng đã đoán được, nhưng nghe chính miệng Tần Tống nói ra vẫn khiến cho trái tim cô đập loạn nhịp.

“Em có thích không?” Hai người chẳng ai nói câu nào, mãi hồi lâu sau anh mới lên tiếng.

Hàn Đình Đình khẽ gật đầu.

Tần Tống sững người, có đôi chút bối rối.

Chỉ mới vài tiếng trước đây thôi, anh vẫn còn ngậm ngùi chua xót, cho rằng trái tim cô không có chỗ dành cho mình, bây giờ lại thấy cô đỏ mặt gật đầu, anh sung sướng đến phát điên lên được!

Thế này nghĩa là cô cũng thích anh! Phải không?

“Thực ra anh đã hối hận suốt cả đêm qua… Những lời nói với em trong lúc tức giận đều không phải là sự thực đâu!” Tần Tống thật thà nhận lỗi, trong lòng vừa hân hoan lại vừa có chút hổ thẹn, áy náy: “Ừm… Nhưng “tuyệt đối không ly hôn” là sự thực! Cả ngàn cả vạn lần thật!”

Hàn Đình Đình đang thẹn thùng nghe thấy mấy lời này cũng phải phì cười. Anh càng bạo gan hơn, cầm lấy chiếc nhẫn trong tay Đình Đình, run run đeo vào tay cô, rồi siết chặt bàn tay ấy trong lòng bàn tay mình, dường như sợ cô sẽ đổi ý vậy. Tay Hàn Đình Đình bị nắm chặt có chút đau, nhưng cô không hề phản kháng, chỉ ngẩng đầu, nhìn anh đắm đuối.

Ánh mắt dập dềnh sóng nước đó của cô khiến xương cốt Tần Tống mềm nhũn cả ra, anh lấy hết can đảm kéo cô vào lòng.

Cảm giác lồng ngực như được lấp đầy… Một lúc sau anh mới lấy lại tinh thần, ôm nhẹ Đình Đình, rồi dường như không dám tin vào sự thật, anh lại hỏi cô: “Tha thứ cho anh rồi chứ?”

“Ừm…” Trước giờ cô vẫn luôn khoan dung độ lượng với anh.

“Thế… có thích anh không?” Giọng anh bất giác run nhẹ.

Thấy Đình Đình im lặng, Tần Tống phát cuống, giữ chặt lấy vai Đình Đình, buộc cô phải đối diện với mình, hồi hộp không biết phải làm sao: “Em mau nói đi nào!”

“Làm gì có ai như anh cơ chứ…” Hàn Đình Đình lắp ba lắp bắp, định đẩy Tần Tống ra nhưng lại bị anh giữ chặt hơn. Đẩy mãi vẫn không được, cô vừa thẹn vừa cuống, trong lúc hoảng loạng không biết dũng khí từ đâu tới: “Em… thích!”

Trong nháy mắt, Tần Tống bỗng trở nên yên lặng.

“Thật ư…?” Giọng anh có chút hồ nghi. Hàn Đình Đình ngẩng đầu, thấy hai má anh đã phơn phớt hồng, cô cắn môi, gật mạnh đầu.

Khụ… Cuối cùng Tần Tống cũng chịu buông tay, sau đó bàn tay cứ cọ qua cọ lại, không biết nên đặt vào đâu nữa.

Hai người đứng đối diện nhau, mặt ai cũng đỏ bừng, nhất thời không biết phải làm sao trong khoảnh khắc vừa bối rối vừa ngọt ngào này.

“Em đi làm cơm.” Hàn Đình Đình da mặt mỏng hơn Tần Tống, quay người định bỏ chạy.

“A…” Tần Tống lại ôm chặt Đình Đình vào lòng. Anh đang rất hoảng loạng, theo bản năng chỉ muốn ôm cô mà thôi. Trong lòng anh, từng đợt sóng lớn không ngừng trào dâng, lớp sóng sau cao hơn lớp trước, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tim đập cực nhanh, hơi thở của anh rối loạn, mùi hương thơm mát tỏa ra từ mái tóc của Đình Đình khiến mồm miệng anh càng khô khốc hơn: “Em…” Cuối cùng Tần Tống cũng mở miệng: “Anh… Lần đó ở bệnh viện anh từng nói với em, anh muốn ở cùng em, anh không hề say, không phải lời rượu nói đâu… Trước đây anh đã từng có bạn gái, rất nhiều, anh cũng đã từng yêu, hoặc ít ra thì hồi đó anh cũng từng cho rằng đó là tình yêu… Nhưng em không giống thế, em rất khác so với bọn họ. Anh cảm thấy rất an tâm khi có em ở cạnh bên. Trước giờ chưa từng có ai giống như em, chưa bao giờ khiến anh phải chán ghét. Có lẽ em sẽ cho rằng điều đó rất đơn giản, trong cuộc sống của em đó là điều quá đỗi bình thường. Nhưng với anh thật sự rất khó… rất khó khăn, anh chưa từng gặp người nào giống như em, khiến anh nguyện ý ở cạnh bên suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ.”

Đây… Hàn Đình Đình đỏ bừng mặt, huyết áp tăng cao, đầu óc quay cuồng choáng váng. Cô nghe thấy rất rõ từng từ từng chữ mà anh thì thầm bên tai mình, chỉ có điều những lời đó rất nhẹ nhàng, những câu chữ ấy cứ bay qua bay lại trong đầu cô, khiến cô cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, cơ hồ như bước vài bước là có thể bay lên được…

Tình yêu sẽ khiến cho con người ta trở nên bay bổng như vậy sao?

“Em nói gì đi chứ!” Tần Tống chờ mãi không thấy cô có phản ứng gì, bắt đầu khó chịu: “Em đang cười thầm phải không?”

“Em không có!” Anh không nói gì còn đỡ, anh vừa mở miệng đã khiến Hàn Đình Đình bật cười.

“Còn cười nữa?” Tần Tống thẹn quá hóa giận, gầm lên đuổi theo cô. Hai người đùa giỡn một hồi, đến khi mệt lả lại ngồi trên ghế sô-pha. Tần Tống ôm trọn Đình Đình vào lòng giống như thú cưng, cằm đặt trên đầu cô, rầu rĩ nói: “Sao em không nói với anh người đó là Trần Dịch Phong?”

“Em có biết là anh quen anh ấy đâu…” Hàn Đình Đình cũng cảm thấy thế giới này thật quá nhỏ bé: “Anh với anh ấy có quan hệ làm ăn à?”

“Anh ta làm ăn lớn ở miền Nam, trước đây anh có hợp tác với anh ta hai lần. Lần này anh ta bị đám chú ba nhà anh kéo tới đây, Kỷ Nam nói bọn họ đã ngầm tiếp xúc riêng một thời gian rồi, có lẽ sẽ hợp tác với nhau.” Tần Tống nhướng mày: “Thật phiền phức, tên đó năng lực không tồi! Trước đây khi giao dịch với hắn, đại ca phải đẩy Trần Ngộ Bạch đi “chinh chiến” đấy… Nhưng anh không sợ!”

Thấy Hàn Đình Đình không trả lời, Tần Tống có chút không vui: “Em không tin anh sao?”

“Không phải… Chỉ là em thấy Trần Dịch Phong mà anh nói đó, với người mà em quen biết trước nay dường như không phải cùng một người… Có lẽ là vì anh ấy rất hiếm khi nói chuyện công việc với em.” Hàn Đình Đình mỉm cười nói tiếp: “Cũng có thể là do trước đây em luôn bị giới hạn trong một vòng tròn nhỏ nên góc nhìn đối với anh ấy hơi hạn hẹp.”

“Hắn ta thì có cái gì tốt cơ chứ!” Tần Tống làu bàu: “Con mắt nhìn người của em cũng tệ thật đó, có yêu thầm thì cũng nên yêu người nào có tiêu chuẩn hao hao giống anh chứ! Hắn ta trông cũng bình thường thôi mà, lại còn lớn tuổi nữa!”

“Anh…” Thật là ấu trĩ quá đi mất…

Hàn Đình Đình quay người nhìn Tần Tống, thấy mặt anh dửng dưng tỏ vẻ không để bụng, tiếp tục cảm khái: “Bố em thật sáng suốt! Lúc đầu sao ông nhìn ra là Trần Dịch Phong quấy rối em thế?”

“Anh ấy không có quấy rối… Là em.” Hàn Đình Đình ngượng nghịu.

Phụt… Tần Tống phì cười: “Em tỏ tình rồi à?”

“Vẫn chưa… Em không dám. Sau đó Từ Từ động viên mãi, em mới viết một bức thư… Nhưng còn chưa kịp đưa cho anh ấy thì đã bị bố em phát hiện… Bố rất giận, ông nói nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, xem anh ấy đã làm gì khiến em nảy sinh ra những suy nghĩ đó… Sau đó em khóc lóc cầu xin bố đừng đi, mẹ cũng nói giúp em, nhưng bố vẫn rất tức giận, đúng lúc đó thì bố có cơ hội thuyên chuyển công tác nên ông liền xin điều đến đây luôn.”

Đây là chuyện “tày đình” nhất trong cuộc đời Hàn Đình Đình, một cô gái từ nhỏ đến lớn luôn hiền lành ngoan ngoãn, thái độ đau khổ của bố mẹ càng khiến cô thấy hối hận hơn, sau cùng đã trở thành vết thương lòng mà cô không dám nói với bất kỳ ai. Mãi đến hôm nay, ngồi trước mặt Tần Tống chuyện phiếm như thế này, cô mới có thể thoải mái giãi bày, cứ như đang kể lại chuyện hồi bé lấy trộm cục tẩy của bạn cùng bàn, tuy không rực rỡ vẻ vang gì, nhưng cũng có nét đáng yêu riêng của nó.

Cô dựa vào người Tần Tống, lặng yên suy nghĩ.

“Em luôn cảm thấy rất buồn, nếu không vì chuyện này thì bố mẹ em đã không phải chuyển đến đây khi tuổi tác đã cao… Sau khi dọn đến đây, công việc của bố em không thuận lợi, lại còn bị gãy chân, có lúc em cảm thấy mình đã làm liên lụy đến bố…” Hàn Đình Đình ngả vào lòng anh, khẽ lẩm bẩm. Tần Tống bỗng ôm cô chặt hơn, hỏi: “Chuyển đến đây không tốt sao? Thật sự không tốt chút nào hết ư?”

Hàn Đình Đình ngập ngừng, khó khăn lắm mới chuyển được chủ đề, một lúc lâu sau cô cất giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Cũng không phải là hoàn toàn không tốt… Chuyển đến đây… mới gặp được anh…”

Ồ, phải thế chứ… Tần Tống đúng như ước nguyện, càng ôm “bánh bao nhỏ quê mùa” chặt hơn nữa, khuôn mặt anh vùi sâu vào hõm vai cô cọ tới cọ lui.

Tiếc rằng Tần Tiểu Lục chỉ có thể thì thầm to nhỏ với “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh, còn khi đối mặt với đám ăn thịt người cấp cao của Tần Thị, anh buộc phải che đậy trái tim con trẻ vừa yếu đuối vừa ấu trĩ của mình, luôn phải làm ra vẻ dửng dưng bình thản.

Tần Thị là doanh nghiệp gia đình, tầng lớp lãnh đạo đều là người cầm quyền của Tần gia, trong đó có quá nửa là các bậc trưởng bối, nặng không được mà nhẹ cũng không xong, rất khó hầu hạ!

Nhưng Trần Dịch Phong hiển nhiên không cho là như vậy. Thấy anh ta cười nói rôm rả với đám bô lão, thậm chí còn thích gì nói nấy nữa, Tần Tống thầm nghĩ bụng: Tên này thật có năng khiếu diễn vai “con ngoan trò giỏi”…

“A Tống!” Tần Tam thúc gõ gõ tẩu thuốc gỗ xuống mặt bàn, bất mãn cao giọng, trước mặt toàn thể lãnh đạo cấp cao, nhắc nhở Tần Tống lúc này đang ngồi ở vị trí chủ tọa: “Đang họp mà cũng mất tập trung thế! Bảo sao ta có thể yên tâm giao việc lớn cho cháu được cơ chứ?”

Tần Tống liếc xéo ông ta một cái rồi mỉm cười: “Vốn đầu tư đúng là rất quan trọng nhưng đối với Tần Thị cũng chỉ là một hạng mục, tất cả cứ theo trình tự mà làm. Tam thúc, chú kiên quyết giao vốn đầu tư cho bên thứ ba là Trần Dịch Phong thì cũng phải trình bày phương án cụ thể với cháu chứ, phải nêu rõ ưu – khuyết điểm thì cháu mới có thể xem xét được!” Nói xong, Tần Tống không thèm đợi câu trả lời, hướng về phía đám người trong hội trường: “Từ phương án một đến phương án năm vừa rồi tôi đều đã hiểu. Tiếp theo sẽ đến phiên ai đây? Có thể bắt đầu được rồi!”

Giọng Tần Tống không cao ngạo cũng chẳng gấp gáp, những người xung quanh không tài nào hiểu rõ được nội tình. Cuộc họp lại tiếp tục, Tần Tống vừa tập trung tinh thần ứng chiến, trong bụng lại vừa thầm tính xem làm cách nào để đối phó với tên khó nhằn Trần Dịch Phong kia.

Theo tin tức ban đầu của Kỷ Nam, Trần Dịch Phong được mời đến đây, Trần Ngộ Bạch cũng thấy có gì đó không ổn: “Dựa vào mối kết giao bao nhiêu năm nay giữa chúng ta với Trần Dịch Phong, anh ta không thể đi giúp đám người đó đối phó với Tiểu Lục được! Nhưng anh ta lại không từ chối, cũng chẳng hề báo trước cho chúng ta biết, rốt cuộc thì anh ta muốn làm gì?”

Tần Tống khi ấy cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng nghĩ đến sự hợp tác làm ăn lớn giữa Trần Dịch Phong với Lương Thị, anh hoàn toàn không cho rằng Trần Dịch Phong sẽ mạo hiểm đối đầu với mình.

Đáng tiếc, anh có suy đi tính lại thế nào cũng chẳng thể ngờ được rằng Trần Dịch Phong đang có âm mưu biến “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh trở thành mẹ kế của con hắn.

Bước ra khỏi phòng họp, đi ngang qua Trần Dịch Phong cùng với đám bô lão, Tần Tiểu Lục mắt vẫn nhìn thẳng, vẻ mặt hiên ngang dửng dưng, nhưng kỳ thực trong lòng đang hết sức ngứa ngáy khó chịu.

Xét về cả công lẫn tư, anh đều phải đối đầu với cái tên Trần Dịch Phong đáng ghét này.

***

Đầu đông ở thành phố C, nhiệt độ ngày một thấp.

Tần Tống về thấy trong nhà còn lạnh hơn cả bãi để xe. Anh vừa cởi giày vừa gọi: “Bà xã ơi! Bà xã!”

Hàn Đình Đình đang ở trong bếp ló đầu ra: “Hả?”

“Sao không bật máy sưởi lên vậy?” Tần Tống khẽ trách. Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà vừa lạnh lại vừa đói, tâm trạng thật sự rất tệ.

“Vẫn chưa đến lúc lạnh nhất mà, phòng rộng thế này cứ bật máy sưởi suốt thì lãng phí lắm!”

Tần Tống quăng đôi giày xuống đất: “Vậy em muốn để anh chết cóng chứ gì?”

Lại nổi cáu rồi… Hàn Đình Đình vội vàng chạy đi bật máy sưởi, nhặt giày của anh lên để ngay ngắn vào trong tủ giày, rồi đứng trước mặt anh hỏi: “Anh thật sự nghĩ rằng em muốn anh chết cóng à?”

Tần Tống ngoảnh mặt, “Hừ” một tiếng, lại bị cô kéo lại: “Anh nói gì đi chứ! Chẳng phải vừa nãy rất dữ dằn đó sao?”

“Tại em làm anh giận quá chứ bộ! Làm gì có nhà ai đến mùa đông mà không bật máy sưởi cơ chứ? Đã nói với em bao nhiêu lần rồi mà lần nào về nhà cũng lạnh ngắt…” Tần Tống thấp giọng oán trách, thái độ đã mềm mỏng đi rất nhiều.

“Được rồi mà, sau này trước khi anh về em nhất định sẽ nhớ bật cho anh!” Hàn Đình Đình dịu dàng nói: “Chỗ em sống trước kia mùa đông còn mưa lạnh hơn ở đây nhiều mà cũng có dùng máy sưởi bao giờ đâu. Một năm có bốn mùa, vốn dĩ là xuân ấm đông lạnh, vậy mà mùa nào anh cũng để nhiệt độ như thế, mùa nào cũng mặc đồ mỏng manh như nhau chẳng phải là rất kỳ cục sao?”

“Em đừng có dạy bảo anh như dạy mấy đứa nhóc ở lớp em có được không?” Tần Tống khẽ lẩm bẩm.

Hàn Đình Đình không nhịn được, giơ tay véo má anh: “Anh không lớn nổi mà, đúng là trẻ con!”

Lòng bàn tay cô rất ấm, ngữ khí lại càng ấm áp hơn, khiến mọi giận hờn trong lòng Tần Tống phút chốc đều tan biến, mặt chẳng bí xị nổi. Anh nắm tay cô không hề có ý định thả ra, mân mê mãi, như muốn tiện tay ôm cô vào lòng để sưởi ấm…

“Đừng quậy nữa!” Hàn Đình Đình cảm thấy không thoải mái, xấu hổ né tránh bàn tay của Tần Tống: “Em phải đi làm cơm rồi, tối nay có cánh gà cho anh đó. Anh mau lên tầng thay quần áo đi! Em có mua một cái áo khoác lông vũ treo trong tủ quần áo của anh đấy!”

 

“Em mua áo cho anh sao?” Người nào đó khi nãy còn mặt mày nhăn nhó, nổi quạu ầm ĩ, vậy mà bây giờ đột nhiên lại tươi cười hớn hở.

Hàn Đình Đình thẹn thùng gật đầu: “Em dọn tủ quần áo, thấy anh không có áo lông vũ nên mua cho anh một cái… Anh lên mặc thử xem! Nếu anh không thích cũng không sao, em mang sang cho bố mặc cũng được.”

“Anh thích!” Tần Tống vô cùng phấn khích, mặt tươi như hoa, “soạt” một tiếng bay vù lên tầng thử đồ.

***

Ngày hôm sau, tại Lương Thị.

Đại boss kéo chặt áo khoác, nhấn nút gọi nội tuyến: “Máy sưởi hỏng rồi à?”

Thư ký dè dặt đáp: “Dạ, không… Là Lục thiếu gia đặc biệt dặn dò phải tắt đi ạ…”

“Tại sao?” Đại boss đầu đầy hắc tuyền, cái tên Tần Tiểu Lục này từ sau khi kết hôn càng ngày càng ấu trĩ!

“… Chúng tôi cũng có hỏi rồi ạ, nói là tiết kiệm điện bảo vệ môi trường…”

“… Ừ!”

Gắng gượng đến trước buổi họp, mũi của năm con người đẹp đẽ chỉnh tề ấy đều đỏ ửng, ai nấy mặt mày cũng đều u ám, ngồi nghiến răng nghiến lợi.

Lý Vi Nhiên gương mặt cứng đờ như khúc gỗ, quay sang Dung Nham: “Dung Nhị, xe của tôi anh cứ chọn lấy một cái, anh thích cái nào cũng được, nhưng đừng có dạy thêm bất cứ chiêu gì cho Tiểu Lục nữa có được không?”

Đôi mắt đào hoa của Dung Nham cóng đến mức không nhấc nổi mí lên: “Lần này thật sự không phải tại tôi…”

Đại boss trầm ngâm hồi lâu, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn: “Lão tam, cậu có sáng kiến gì không?”

Trần Ngộ Bạch nãy giờ không hề tham gia thảo luận, cứ cắm đầu cắm cổ chuyên tâm làm bảng biểu.

Kỷ Nam khịt khịt mũi, ngó nghiêng: “Tam ca, làm gì mà gấp gáp thế?”

“Bảng kế hoạch vốn đầu tư!” Trần Ngộ Bạch ngẩng đầu khỏi mớ giấy tờ hỗn độn, đẩy nhẹ gọng kính: “Cố làm xong sớm chút, nhân lúc trời còn chưa lạnh hẳn, để nó mau cút về Tần Thị!”

Bốn người còn lại đồng loạt giơ ngón tay cái đã cứng đờ vì lạnh lên tán thưởng.

Tần Tống đến muộn mà vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh. Anh mặc một chiếc áo lông vũ dáng dài màu đen không kéo khóa, để lộ ra áo sơ mi hồng và gile đen bên trong, tâm hồn anh vui phơi phới, lả lướt bước vào.

Thân áo và ống tay của chiếc áo khoác lông vũ ấy cọ vào nhau phát ra những tiếng “sột soạt sột soạt” khiến năm người còn lại dựng hết cả tóc gáy.

“Đây lại là mẫu mới của nhãn hiệu nào thế?” Dung Nham xoa cằm cảm khái.

Tần Tống hết sức bảnh bao tung tà áo ngồi xuống. Theo từng động tác của anh, tà sau của chiếc áo ấy nhìn chẳng khác nào chiếc dù cứu hộ màu đen hết được trải rộng ra rồi lại được thu về. Kỷ Nam đau lòng nhắm chặt mắt… Năm đó khi cô giả trai, người cùng tranh giành danh hiệu “mĩ nam tuấn kiệt” của Lương Thị với cô có thật là cái vị đang ngồi trước mặt cô lúc này hay không?

May mắn thay, cuối cùng thì năm đó Lương Thị cũng được trải qua một mùa đông giá rét hết sức bình an và ấm áp! Tần Tang đích thân gọi điện thoại cho Hàn Đình Đình, trong lúc chuyện phiếm có “vô tình” nhắc đến việc Lý Vi Nhiên bị cảm lạnh, những người không có áo khoác lông vũ như Đại boss, Dung Nhị, tất tần tật… cũng đều bị lây nhiễm, dẫn đến tình trạng thê thảm trong toàn công ty.

Hàn Đình Đình cuối cùng cũng ý thức được thế nào là “hiệu ứng cánh bướm” [1]!

[1] Hiệu ứng cánh bướm (Butterfly effect): là một cụm từ dùng để mô tả khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ đối với điều kiện gốc, ban đầu vốn được sử dụng như một khái niệm khoa học đơn thuần, hiệu ứng cánh bướm sau đó đã được nhắc đến nhiều lần trong văn hóa đương đại, đặc biệt là trong các tác phẩm có đề cập tới quan hệ nhân quả hoặc nghịch lý thời gian.

Tối đó khi Tần Tống về nhà, máy sưởi trong nhà chưa bao giờ nóng rực đến thế!

Chiếc áo khoác lông vũ đó cuối cùng cũng thuộc sở hữu của bố Đình.

Báo cáo nội dung xấu